Liễu Diệu không kìm được nghẹn ngào bật khóc, nàng và Đào Nha quá rõ Dung
Dung ở cái nhà đó đã sống những tháng ngày như thế nào.
Giờ nghe kể, lòng vẫn không khỏi quặn thắt đau đớn.
Su Dung Dung không bận tâm người khác nghĩ gì, chỉ theo bản năng nhẹ nhàng
vỗ vỗ hai người chị em tốt này, tiếp tục nói:
“Sáng ta làm xong những việc này, còn phải quét dọn, ra vườn rau nhổ cỏ diệt
sâu, trồng rau.
Sau đó làm cơm trưa, đợi mọi người ăn xong, mới đến lượt ta tùy tiện húp chút
canh còn lại mà chống đói.
Người nhà bọn chúng đều ngủ trưa, ta nhất định phải ra đồng nhổ cỏ hoặc lên núi
đốn củi.
À, đúng rồi, ta còn phải đào rau lợn. Bằng không lợn không có ăn, ta lại sẽ bị
đánh.
Dù là trời mưa, không đốn củi nữa, ta cũng phải đào thêm nhiều rau lợn mang về.
Cả ngày của ta, dậy còn sớm hơn gà, ngủ còn muộn hơn mèo, ăn còn chẳng
bằng súc vật.
Ngay cả Tết, ta cũng bận tối mắt tối mũi.
Cuộc sống như vậy, ta đã trải qua trọn vẹn ba năm”
Đào Nha và Liễu Diệu không kìm được gào khóc thảm thiết.
Còn những người khác, bao gồm tộc trưởng Su và các trưởng lão, đều im lặng
không nói gì.
Những người ngoại tộc có mặt ở đó, càng dùng ánh mắt lên án nhìn hai vợ chồng
Su Đại Sơn trong bụi cỏ.
Kiều thị lại không cảm thấy có gì sai, nàng ta cũng không nghĩ Su Dung Dung
dám giữa ban ngày ban mặt giếc mình.
Nghe vậy liền đáp: “Ngươi đúng là làm quá lên, nhà nào con gái chẳng phải làm
việc?
Nhà nào mà chẳng như vậy?”
Su Dung Dung không nuông chiều bọn họ, nàng, vốn đang bị cảm xúc của nguyên
chủ ảnh hưởng mà khóc một trận lớn, nghe vậy lại một cước đá văng Kiều thị ra.
Đợi khi đã lại một lần nữa đá bay y xuống đất, nàng mới hít hít mũi, nhìn về phía
Tô tộc trưởng đang giận nhưng không dám nói gì, tiếp tục cất lời:
“Tiểu thư nhà thôn quê phải làm lụng vất vả, ta biết. Nhưng chưa từng thấy kẻ
nào không xem người là người như vậy.
Ta ăn ít, làm nhiều, còn các nữ quyến trong nhà Tô Đại Sơn thì nhàn rỗi cả ngày
cứ lởn vởn khắp thôn.
Tộc trưởng nói, hai mẫu ruộng của ta làm ra sản vật, là coi như bù đắp cho việc
nuôi ta.
Nếu đã vậy, thì dù ta không làm gì, cũng phải được ăn no chứ.
Nhưng ta, ăn những thứ gì kia chứ?
Ba năm nay vốn là thời gian ta lớn lên, vậy mà thân thể ta hầu như không cao
thêm.
Ta đã chịu đựng đủ những ngày tháng như vậy, đặc biệt là tên súc sinh Tô Gia
Vượng.
Hắn có ý đồ bất chính với ta, ta không thuận theo thì hắn còn đẩy ta từ trên núi
xuống.
Cả nhà Tô Đại Sơn này đã mất hết lương tri, không chịu mời thầy thuốc chữa
bệnh cho ta, ngược lại còn mong ta chết đi, để có thể kết âm thân, kiếm thêm
một khoản nữa”
Nói đến đây, nàng nhìn Đào Nha và Liễu Diệu, hỏi: “Hai muội không tò mò vì sao
Lưu Thiết Trụ hắn lại xuất hiện ở đây sao?”
Lưu Thiết Trụ, kẻ vẫn luôn cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình, giờ phút này chỉ
muốn chết quách đi cho rồi.
Hắn muốn lén bỏ trốn, nhưng vẫn không tài nào chạy thoát.
Nghe lời ấy, hắn lộ ra vẻ mặt như muốn khóc mà không dám khóc, cúi gằm đầu,
không dám nhìn mọi người.
Tô Dung Dung tiếp tục nói: “Tô Hương, thật đúng là tỷ tỷ họ hàng tốt của ta đấy.
Tối nay, nàng ta dẫn Lưu Thiết Trụ tới, nói ta xinh đẹp, muốn hắn nếm thử mùi vị
nữ nhân”
Vừa dứt lời, nàng đi tới, hung hăng đá Tô Hương một cước.
Chỉ nghe “rắc” một tiếng, không biết Tô Hương đã gãy xương chỗ nào.
Nàng ta đang bất tỉnh, chợt mở to mắt “a” lên một tiếng, rồi lại tiếp tục chìm vào
hôn mê.
“Cùng là tỷ muội trong một gia tộc, ta ở trong cái nhà đó, làm trâu làm ngựa hầu
hạ bọn họ.
Đến tận bây giờ, không những không được hưởng phúc, nàng ta còn dẫn người
tới, muốn hủy hoại thanh danh của ta.
Đây là việc mà con người có thể làm ra sao?
Cái nhà như vậy, nếu đổi thành các ngươi, các ngươi có ở nổi không?
Bọn họ không cho ta sống, ta tự mình tìm một con đường sống, có sai sao?”
ke-xau-va-lam-giau/chuong-6-tru-toc-bat-kha-ta-chi-chap-nhan-phan-chihtml]
Tô tộc trưởng và những người khác, tuy biết mấy chị em Tô Dung Dung sống
không khá giả, nhưng cũng không ngờ lại đến nông nỗi này.
Thấy Tô Dung Dung không màng mạng sống ra tay với cả nhà Tô Đại Sơn, bọn
họ vừa tức giận vừa phiền não, lại có chút bất lực.
Bọn họ biết, không thể để Tô Dung Dung thoát ly. Cái tiền lệ này một khi đã phá,
về sau sẽ không thể dùng quy tắc này để kiềm chế người khác nữa.
Nhưng nếu vẫn không đồng ý, e rằng sẽ chẳng ai có kết cục tốt đẹp.
Dựa vào sự điên cuồng của Tô Dung Dung hiện tại, có khi nàng sẽ trực tiếp giếc
chết cả nhà Tô Đại Sơn.
Trừ phi, phải giếc chết Tô Dung Dung.
Hoặc là, trừ tộc nàng!
Muốn giếc nàng, độ khó không hề nhỏ.
Dù sao thì Liễu gia nha đầu và Trần gia nha đầu đều đang bảo vệ nàng.
Hai người đó, một là con gái của thôn trưởng, một là con gái của thợ săn.
Hai gia đình này, đều là con trai nhiều mà con gái chỉ có một, ngày thường đều
cưng chiều con gái hết mực.
Nếu y thật sự vì Tô Dung Dung mà động đến hai nha đầu kia, e rằng quay đầu lại
sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của hai gia đình này.
Tuy nơi này gọi là Tô Gia Thôn, nhưng người của Tô thị một tộc thật sự không
nhiều.
Thôn này không nhỏ, tổng cộng hơn sáu trăm người, trong đó có hơn bốn trăm
người là người họ khác.
Ngay cả chức thôn trưởng, vẫn luôn do người họ khác đảm nhiệm.
Suy nghĩ quanh co chín khúc mười tám vòng, cân nhắc hết thảy mọi chuyện tốt
xấu, Tô tộc trưởng cuối cùng nhìn về phía Tô Dung Dung.
Y thở dài một tiếng trước, sau đó với vẻ mặt bất lực nói: “Dung nha đầu, khoan
nói đến việc ở thế đạo này nữ tử tự lập hộ khó khăn đến nhường nào.
Chỉ nói trong tộc ta thôi, cũng thật sự không có nữ tử, lại còn là cô nương lớn như
ngươi, được phép tự lập hộ đâu.
Ta từ trước đến nay không quản chuyện nhà người khác, nhưng vì ngươi ở nhà
Tô Đại Sơn sống khổ sở, nên hôm nay ta làm chủ, cho phép ngươi rời đi.
Nhưng việc rời đi này có một điều kiện, ngươi hãy suy nghĩ kỹ càng.
Ngươi muốn rời đi, thì phải bị trừ tộc.
Từ nay về sau, không còn là người của Tô thị một tộc ta nữa, cũng không được
mang họ Tô”
Tô Dung Dung nghe vậy, tức đến bật cười: “Ta không được mang họ Tô sao? Hợp
ý là trên đời này chỉ có các ngươi mới được mang họ Tô, những người họ Tô
khác, đều có tội à?
Hơn nữa, trừ tộc hay không trừ tộc, đây không phải chuyện nực cười sao?
Không phải ta làm sai, ta dựa vào đâu mà bị trừ tộc?
Ta nói cho ngươi biết, trừ tộc là không thể, ta chỉ chấp nhận được tách ra khỏi tộc
mà thôi”
Kiều thị lòng nóng như lửa đốt, thấy có khe hở liền đứng bật dậy nhảy cẫng lên
phản đối: “Ta không đồng ý!”
Bất kể tiện tỳ Tô Dung Dung này bị trừ tộc hay tách tộc, đều cực kỳ bất lợi cho bà
ta.
Mèo Dịch Truyện
Đất đai là của nhà bà ta, bà ta không thể trả lại.
Với lại, bên huyện thành đã bàn bạc xong xuôi rồi, bà ta chỉ chờ người chết là
sẽ đưa đi.
Nếu tiện tỳ này tách ra ngoài, vậy thì sau này sẽ chẳng còn liên quan gì đến bà ta
nữa!
Đến lúc đó, không những bị bên kia trách tội, mà bà ta còn không lấy được bạc,
nhà bà ta sẽ buộc phải có một người đi lao dịch.
Người già trong nhà đã quá tuổi, chắc chắn không thể đi, phu quân của bà ta
cũng không được.
Ba đứa con trai, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, bất kể đứa nào đi, bà ta đều
đau lòng.
Còn về cháu trai, thì thậm chí còn chưa đến năm tuổi, có thể bỏ qua không tính.
Vì vậy, bà ta nhất định phải giữ lại tiện nhân Tô Dung Dung này trong nhà.
Dù không chết cũng không sao, chỉ cần người còn đó, bất kể là gả đi hay bán
đi, tóm lại bà ta đều có thể kiếm được một khoản tiền!
Tô tộc trưởng bây giờ đã ghét cay ghét đắng Kiều thị rồi.
Y cảm thấy đều là vì Kiều thị quá mức hà khắc với Tô Dung Dung, mới khiến nàng
không màng tất cả xé toạc mặt mũi mà gây rối đến mức này.
Hôm nay y đã mất mặt trước những người họ khác trong thôn, đều là do Kiều thị
này hại.
Vì vậy, lúc này Tô tộc trưởng trực tiếp quát mắng Kiều thị: “Câm miệng, ở đây
không có phần cho ngươi nói.
Ngày trước ta đã có thể chia người và đất cho nhà ngươi, thì bây giờ cũng vậy, ta
có thể thu hồi lại!”