Đèn Lạnh Trên Giấy, Hoa Lê Lạnh Trong Mưa

Chương 23



Sẵn sàng

Từ khi ta gặp hắn lần đầu, hắn chưa bao giờ không nghe lời.

Nhưng hắn không muốn nói nhiều, ta cũng không hỏi nhiều.

Ta nghĩ khi hắn muốn nói, hắn sẽ tự nói thôi.

Năm đó mùa hè, xảy ra một chuyện không lớn không nhỏ.

Chẳng bao lâu, Yến Ôn về nhà nói muốn bỏ văn theo võ.

Bà nội cầm chuỗi hạt Phật, niệm đi niệm lại, đôi mày luôn cau có cuối cùng cũng giãn ra.

Sao tự dưng lại muốn bỏ văn theo võ? Hoàng thượng có cho phép không?

Nhưng Hoàng thượng lại cho phép.

Yến Ôn dẫn Xuân Sinh đến doanh trại ngoại ô của Ngụy Tướng quân, hắn đã từ quan Hàn Lâm Viện, ta biết có khuyên cũng không được, chỉ có thể giữ những lo lắng trong lòng.

Dù sao thời bình, chắc cũng không có chiến tranh chứ?

Hắn mỗi tuần được nghỉ hai ngày, về nhà cũng vội vã.

Ta thấy hắn đen hơn, gầy hơn, nhưng tinh thần rất tốt.

Điều ta có thể làm cho hắn, là may vá, nấu nướng chút ít.

Từ khi ta và Yến Ôn thành thân, rất ít khi gặp lại Ngụy Đồng.

Nghe nói mẹ hắn đã tìm được cho hắn một mối hôn sự, là con gái lớn của Lưu Các lão trong triều.

Hiện hắn cũng đang làm việc tại bộ Lại, gia đình lại có cha là Ngụy Thượng thư, tiền đồ của hắn thật không giới hạn.

Tháng năm trời tối muộn, ta dẫn theo Kiều Kiều đi hái hoa hòe, khi về đến nhà thì thấy hắn đang đứng đợi ở cửa.

Vẫn là dáng vẻ vui tươi ngày nào, chỉ có cằm thêm phần kiên nghị, vai rộng lưng thẳng, giờ đã mang dáng vẻ của một người trưởng thành.

Ta mời hắn vào nhà, hắn lắc đầu, ánh nắng chiều chiếu lên tóc mai, vàng óng ánh.

Khi ta quen biết Yến Ôn cũng đồng thời quen biết hắn, Yến Ôn và Phù Quang tính tình điềm đạm, ta và Ngụy Đồng lại hợp nhau hơn.

Ta đã ăn nhiều món ngon của hắn, cũng từng dẫn hắn đi khắp các quán nhỏ trong kinh thành.

Hắn lẩm bẩm phàn nàn mẹ hắn nói nhiều việc nhiều như ngày hôm qua, nhưng bây giờ ta đã thành thân, hắn cũng sắp lấy vợ.

Ngày tháng trôi qua rất nhanh, lại dường như rất chậm.

Mỗi khi thấy hắn, những chuyện xưa cũ lại ùa về trước mắt.

Hồi hắn đến nhà ta tự do vô tư, giờ nhà ta và nhà Yến Ôn có thêm một cánh cửa, ta và Yến Ôn đã trở thành một gia đình, hắn lại không bước vào nhà ta nữa.

Rốt cuộc đã trưởng thành, những chuyện yêu hận mà trước đây tưởng chỉ người lớn mới cần bận tâm, cuối cùng cũng đè nặng trên vai hắn.

“Không vào nhà đâu, bà không thích ta, chúng ta đi dạo chút nhé?”

Ta đưa giỏ hoa hòe cho Kiều Kiều, bảo nàng về trước.

“Ngươi còn nhớ lần ta đến, bị mấy đứa hay ghét ta chặn đường không? Chắc là ở đây, ngươi cầm cây gậy to bằng cánh tay đứa trẻ, không màng gì mà xua đuổi hết bọn chúng”

Hắn chỉ vào một góc, cười nói, khi hắn cười, đôi môi đỏ, răng trắng càng thêm đẹp.

mua/chuong-23.html] Đôi mắt đào giống Yến Ôn của hắn lấp lánh, vô tình nhưng lại mang theo ba phần tình cảm.

“Ừ, nhớ chứ”

“Sao lại trưởng thành nhanh như vậy?”

Hắn vừa nói vừa kéo tay áo che miệng ho khẽ.

“Đúng, thời gian trôi nhanh thật, đã là mùa hè rồi, sao ngươi còn ho?”

Hắn có bệnh ho, thường tái phát vào mùa xuân và đông, trời nóng hiếm khi nghe hắn ho.

“Có lẽ là đêm qua đạp chăn bị lạnh, không sao đâu. Ngươi và Yến Ôn sống tốt chứ?”

Ta gật đầu.

“Đó là câu hỏi thừa, ai mà không biết hắn đối với ngươi như trân bảo? Trong triều đều đồn đãi cả rồi”

“Trong triều đều đồn đãi? Huynh ấy chỉ là một quan nhỏ của Hàn Lâm Viện, ai lại đi hỏi thăm chuyện nhà huynh ấy chứ?”

Ta hơi tò mò.

“Hồi đó chưa biết các ngươi đã thành thân, trong triều nhiều người muốn hắn làm rể, hắn không chấp nhận, chỉ nói đã thành thân, cả đời này chỉ có một mình ngươi”

Ta nhìn Ngụy Đồng, không kìm được mà cười.

Bình thường bảo hắn nói một câu thích ta đã như lấy mạng hắn, không ngờ hắn lại như vậy.

Ngụy Đồng nhìn ta, khóe miệng giật giật, cuối cùng không kìm được mà dí một ngón tay vào trán ta.

“Nhìn ngươi kìa, đắc ý lắm”

“Nam nữ thụ thụ bất thân, ta đã thành thân rồi, ngươi còn dám động tay động chân với ta?”

“Ngươi thành thân thì không còn là Thường Thu Thời nữa sao? Thật là!”

Ta càng thêm vui vẻ, đúng vậy, bất kể khi nào, ta với hắn và Phù Quang, chúng ta cùng lớn lên bên nhau.

Yến Ôn không thích nhà họ Ngụy, đó là chuyện của nhà họ Yến, nhưng Ngụy Đồng là bạn thân của ta.

Yến Ôn hiểu rõ, nhưng chưa bao giờ bắt ta phải chọn lựa.

Yến Ôn không ghét Ngụy Đồng, chỉ là không thể thích thôi.

“Yến Ôn bỏ văn theo võ, ngươi nên khuyên hắn, quá vội vàng không phải là chuyện tốt. Thời gian còn dài, báo thù không cần gấp gáp, đã bao nhiêu năm trôi qua, sao bỗng nhiên lại không chịu được nữa?”

Ngụy Đồng nghiêm túc nói với ta.

“Ta luôn tự thuyết phục mình rằng thời bình không có chiến tranh, nhưng từ khi Yến Ôn đến doanh trại ngoại ô, ta đã đoán được, chắc chắn là có chiến sự ở đâu đó.

Hắn không nói, nhưng ta biết, triều đại trước không nổi bật nhưng giờ lại như dầu sôi lửa bỏng, những người hắn muốn lật đổ rất hiển hách.

Nếu muốn đạt đến vị trí lật đổ những gia đình đó, không biết còn bao nhiêu năm nữa, Yến Ôn chịu đựng được, nhưng bà nội e rằng không chịu nổi, đó dù sao cũng là mạng sống của vài chục người.

🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ Từ võ thì khác, nếu lập công, có thể một bước lên mây. Những nguy hiểm và gian khổ trong đó ta sao không biết?

Nhưng Ngụy Đồng, đây là mối thù mà bà nội và hắn đã chấp nhận bao nhiêu năm, có lẽ chính mối thù này đã nuôi dưỡng họ đến hôm nay, ta sao dám dễ dàng nói ra lời khuyên hắn đừng vội? Ta biết con đường phía trước gập ghềnh, nhưng hắn muốn thế nào thì ta theo thế đó thôi. Ta sẽ cùng hắn đi qua”

Ta nhớ đến những vết roi chằng chịt trên lưng Yến Ôn, lòng đau như cắt.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung