Đèn Lạnh Trên Giấy, Hoa Lê Lạnh Trong Mưa

Chương 25



Sẵn sàng

*** Về nhà ta kể lại những lời của Hứa Nghênh Ca với cha, cha cau mày lắc đầu.

“Nhà họ Hứa nuôi nàng đến gần hai mươi tuổi vẫn chưa gả, nghe nói nàng là con gái duy nhất, mẹ nàng mất khi sinh nàng, bà nội nhà họ Hứa đích thân nuôi dạy, rất thương yêu nàng.

Hứa Đình rất hiếu thuận với mẹ, lại nắm giữ phần lớn binh quyền của Đại Hạ, lời của Hứa Nghênh Ca chắc chắn có ý nghĩa sâu xa”

Nghĩ mãi cũng không ra, rồi lại đến Tết, Thanh minh, nhiều việc vụn vặt.

Nhận được thư từ biên thành của Yến Ôn, chỉ vài dòng ngắn ngủi, đại ý là mọi chuyện đều tốt.

Đường xa thế này, nhận được mấy lời cũng là khó khăn.

Nghe nói Phù Quang có thai, bà nội không yên tâm, ta liền sai người đưa bà đến Quỳnh Châu.

Bà nội nếu không ra ngoài đi lại, e là sẽ suy sụp.

Bà mong cháu trai một ngày đạt được vinh quang báo thù cho nhà họ Yến, lại lo lắng chiến trường đao kiếm vô tình.

Nhưng đời khó lưỡng toàn, có cách nào khác?

Nhưng ta nhớ Yến Ôn, nhớ rất nhiều, rất nhiều.

Ta cũng rất sợ, nhưng không dám nói, cũng không có chỗ để nói.

Mùa hè năm ta hai mươi tuổi, mặt trời như than nóng trong lò, muốn nướng chín người.

Cha tan triều về nhà, mặt mày âu lo, ta hỏi chuyện gì, ông nói Yến Ôn chắc gặp chuyện rồi.

Cụ thể thế nào ông cũng không rõ, chỉ biết hôm nay trong triều vì chuyện biên thành mà tranh cãi.

Cuộc chiến dự định kết thúc vào tháng ba lại kéo dài, bộ Hộ không cung cấp được quân lương, Hoàng thượng muốn cách chức điều tra Ngụy thượng thư.

Ta một đêm không ngủ, hôm sau đến bộ Binh tìm Ngụy Đồng.

Ngụy thượng thư có bị cách chức hay không còn chưa biết, chỉ biết khi tìm thấy hắn, mặt hắn không đổi sắc, nhưng vẫn ho.

Ta nói ta muốn đi biên thành, hỏi hắn có người nào quen biết giỏi võ không.

Hắn gật đầu, không ngăn cản ta.

“Nếu thuận lợi, Ngụy lão tướng quân ba tháng có thể kết thúc chiến sự về triều, nhưng giờ đã tháng bảy, hai quân vẫn giằng co, chắc chắn có lý do”

“Đường đi lần này xa xôi, ngươi nhớ cẩn thận”

Hắn dẫn ta đến gặp một cặp huynh đệ, ta định trả tiền đặt cọc nhưng hắn không cho, giành lấy trả.

Gió không một chút, ta cùng hắn đứng ở đầu phố, hắn vẫn cười hì hì nhìn ta, nói: “Chờ ngươi trở về, nhất định phải mời ta uống một chén rượu”

Sau đó hắn quay lưng đi, trời nóng thế này, mồ hôi thấm ướt lưng áo.

“Ngụy Đồng, chờ ta trở về, nhất định mời ngươi một bữa thật ngon”

Hắn quay đầu nhìn ta, ánh chiều tà vàng rực, hắn như ẩn mình trong đó, mắt mày ấm áp dịu dàng, hắn nói: “Được”

Hắn đã nói “được”, nhưng rốt cuộc hắn không giữ lời.

Giống như biết bao lần chia tay khác, ta nghĩ đó chỉ là một lần bình thường.

Nhưng hóa ra đó lại là lần cuối cùng, khi ta gặp lại hắn, hắn không thể cười với ta nữa.

Ta hối hận biết bao, ít nhất, ít nhất cũng nên nói một câu “bảo trọng” với hắn ngày hôm đó.

Thuở nhỏ ta mất mẹ, vì còn nhỏ nên không cảm thấy gì nhiều.

mua/chuong-25.html] Chỉ thiếu đi một người mà thôi! Chỉ thiếu đi một người, nhưng ta có cha.

Sau này ta mất đi bạn thân, mất đi Yến Ôn, mới thấy rõ sự vô thường của cuộc đời, mới hiểu không phải tất cả các cuộc chia ly đều có thể gặp lại.

Có thể vào một buổi sáng hay hoàng hôn rất bình thường, người đó cười quay lưng, nhưng không bao giờ trở lại.

Người sống đau đớn biết bao, nhưng người đã đi chẳng biết gì.

Có phải vì chẳng biết gì, nên lúc đi, thậm chí không muốn quay đầu nhìn lại một lần?

Nhưng người sống, lúc đó cũng không thể nhìn lâu cái bóng lưng dần xa.

Đau đớn biết bao, tiếc nuối biết bao?

Đau cũng thế, tiếc nuối cũng thế, hắn rốt cuộc không trở lại.

*** Ta để Kiều Kiều lại, nói với bà nội rằng ta phải đi xa, bà không hỏi, có lẽ bà đã đoán được, chỉ gõ mõ mạnh hơn.

Cha biết, nhưng không ngăn ta, ông biết không ngăn được.

Khi ta đến biên thành đã là đầu thu, gió thổi cuốn cát vàng mù mịt.

Xa xa không thấy bóng người, ban ngày dân chúng cũng đóng cửa không ra.

Nếu không thấy tận mắt, ai mà tưởng tượng được chiến tranh tàn khốc thế nào.

Những cha mẹ mất con, con cái mất cha mẹ, bi thương điên cuồng, những người vợ khỏa thân chạy trên phố.

🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ Ta không dám nhìn nhiều, chỉ cần nhìn thêm một chút, nỗi đau lớn lao đó sẽ làm ta phát điên.

Nhưng chiến tranh vẫn tiếp diễn.

Phải tốn nhiều công sức ta mới hỏi được tin tức của Yến Ôn, hắn dẫn một vạn quân ra khỏi thành, đã năm ngày rồi mà không có tin tức.

Ra khỏi biên thành là chiến trường, ta chỉ có thể đợi.

Lại vài ngày nữa, tin chiến thắng từ tiền tuyến truyền về.

Nhưng Yến Ôn và Xuân Sinh không trở về, ta cầu xin đến chỗ Ngụy lão tướng quân.

Lão tướng quân tóc trắng xóa, chỉ lắc đầu nói đã phái người tìm mấy ngày, e rằng lành ít dữ nhiều.

Hắn tự xin dẫn một vạn quân đi đánh bất ngờ, nay một người cũng chưa về.

Ta hỏi rõ chỗ của Yến Ôn, dẫn theo cặp huynh đệ thuê được ra khỏi thành.

Trong núi xác biển máu, tìm suốt một ngày một đêm.

Cây trường thương Yến Ôn dùng là do Ngụy lão tướng quân ban tặng, cây thương đó cắm sâu trên sườn núi.

Mũi đỏ bay phấp phới trong cát vàng mênh mông, làm mắt ta đau, ta cuối cùng đã tìm thấy họ.

Ta tìm thấy Yến Ôn và Xuân Sinh đang hấp hối, thậm chí không dám nhìn kỹ, chỉ cùng cặp huynh đệ cắn răng cõng họ về biên thành.

Cho đến khi đại quân khải hoàn về triều, họ vẫn chưa tỉnh lại.

Đại phu trong nhà đến rồi đi, họ vẫn không tỉnh.

Người chưa tỉnh cũng đành, nhà lại bị cấm quân vây kín.

Cha ta cũng không được vào triều, đại phu không vào được, thuốc men cũng không có.

“Cha ơi, sao lại thế này?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung