Để chuẩn bị cho buổi phỏng vấn này, Lương Phi đã mua một chiếc áo sơ mi
xanh nhạt và một chiếc váy công sở màu trắng, đồng thời chuẩn bị trong suốt
một tuần.
Từ trường đi tới đây, cô phải đổi hai chuyến xe buýt. Khi bước xuống xe, tay
còn vịn vào cửa, gót giày cao gót khiến phần gót chân cô bị cọ xát đau rát. Cô
cúi đầu nhìn phần gót đã ửng đỏ, may mà chưa trầy da. Cô lấy điện thoại từ
trong túi ra, thấy có một cuộc gọi nhỡ nhưng không để ý, mở bản đồ, nhập
điểm đến. Quãng đường còn 600 mét nữa, đi bộ khoảng 5 phút.
Khu này là khu công nghiệp, hai bên đều là nhà máy, đường rộng, kẻ hai hàng
chỗ đỗ xe, gần như kín hết chỗ.
Gió xuân thổi mạnh, hàng cây long não ven đường điên cuồng rụng lá. Mùa
xuân trên con phố trồng long não này trông hệt như mùa thu, lá khô xào xạc
dưới chân.
Xác định xong lộ tuyến, Lương Phi cất điện thoại, chống gió, cố chịu cơn đau
gót chân đi thêm mấy trăm mét, cuối cùng cũng nhìn thấy logo màu đen treo
trên tường kính của tòa nhà “DAYUAN”, Công Nghệ Đại Nguyên. Đại Nguyên
lớn hơn cô tưởng, là một khu campus nhỏ, gồm năm tòa nhà bao quanh.
Cô đến chỗ bảo vệ đăng ký, đưa chứng minh nhân dân qua cửa sổ:
“Xin chào, cho tôi hỏi phỏng vấn ở tòa nào ạ?”
Bảo vệ ngồi trước máy tính, thành thạo và hơi máy móc tra thông tin khách
đến trong hệ thống nội bộ công ty. Vừa liếc lên nhìn qua cửa sổ gương mặt
tươi mới, trẻ trung, xinh đẹp đến mức nổi bật, vừa nhìn đã biết là người mới
đến phỏng vấn. Anh ta tỉnh cả người, khóe miệng nhếch cười, vừa nhập thông
tin vừa giọng điệu lả lơi bắt chuyện: “Cô gái trẻ đến phỏng vấn à? Hôm nay
người đến phỏng vấn nhiều lắm đấy”
Lương Phi đứng nhìn qua cửa sổ, phòng bảo vệ rất sạch sẽ: một bàn dài, hai
ghế công thái học, phía sau có tủ, tường treo máy lạnh. Cô mỉm cười lịch sự
hỏi: “Vâng, hôm nay đều là phỏng vấn bộ phận kinh doanh sao?”
Bảo vệ tìm thấy phiếu hẹn của cô trong hệ thống, ngẩng đầu liếc nhìn rồi nói:
“Hôm nay là phỏng vấn tập thể của đợt tuyển dụng sinh viên mới cho bộ phận
‘Tam Giác Sắt’, có hơn hai chục người đến”
Lương Phi thắc mắc: “‘Tam Giác Sắt’ là bộ phận gì ạ?”
Bảo vệ hơi đắc ý đáp: “Sản phẩm, dự án, kinh doanh — ba bộ phận nòng cốt,
gọi là ‘Tam Giác Sắt'”
Sau khi xác nhận xong thông tin, anh ta đưa lại chứng minh nhân dân và thẻ
khách qua cửa sổ, ba ngón tay vẫn giữ thẻ, chưa chịu buông, định nói thêm vài
câu.
Đúng lúc đó, một bảo vệ khác mặc đồng phục có gắn bộ đàm, thân hình vạm
vỡ, đi từ cửa vào nói:
“Tiểu Lý, bệnh cũ của cậu lại tái phát à? Toàn nói mấy chuyện linh tinh, bị
phòng nhân sự bắt gặp thì đừng trách bị cho nghỉ”
Tiểu Lý như bị điện giật, lập tức buông tay trả lại chứng minh và thẻ, quay
người gân cổ cãi: “Bệnh cũ gì chứ, nói rõ ra xem nào. Chuyện ông chủ hẹn hò ở
quán bánh kếp thì sao lại bảo là bọn tôi bịa? Tài xế taxi chờ khách ở cổng ngày
nào cũng đón người của công ty, sắp thành nhân viên nội bộ rồi, họ còn biết
chuyện trong công ty rõ hơn cả chúng ta. Cái xe đó ai mà chẳng nhận ra là của
sếp. Nếu anh muốn tôi nghỉ việc thì nói thẳng, đừng gán tội cho tôi như thế”
Vụ tung tin đồn nhảm đó sớm đã được điều tra rõ ràng, đám bảo vệ và tài xế
taxi ở cổng không ai thoát được liên đới. Giờ còn nhắc lại mấy chuyện đó thì
có ích gì?
Anh bảo vệ thân hình vạm vỡ tỏ vẻ khó chịu, không muốn nghe đồng nghiệp
lảm nhảm nữa: “Cậu nói một câu mà bằng mười câu người khác, lắm lời vừa
thôi. Bị đuổi việc thì đừng có quay lại lải nhải với tôi, mau đi làm đi”
Tiểu Lý mặt đầy bất mãn, quay lại nói với Lương Phi đang đứng ngoài cửa sổ:
“Tòa cao nhất đấy”
Lương Phi khẽ nói: “Cảm ơn”
Cô quẹt thẻ bước vào khuôn viên công ty Công Nghệ Đại Nguyên. Sau cổng là
một bãi đỗ xe rộng mênh mông, xe đỗ kín đặc, dọc tường bao quanh đều là
trụ sạc điện, không còn chỗ trống nào.
Tòa nhà cao nhất trông giống như một tòa văn phòng, còn các tòa khác là
dạng nhà xưởng công nghiệp bốn tầng. Tòa văn phòng này cao sáu tầng,
tường kính khép kín phản chiếu ánh sáng rực rỡ, tràn đầy cảm giác công nghệ
hiện đại.
Lương Phi vòng qua bãi đỗ xe, định đi theo lối nhỏ giữa bồn hoa vào sảnh
chính thì phía sau có một chiếc xe chạy tới và dừng ngay cạnh cô.
Người lái xe hạ cửa kính, thò đầu ra hỏi: “Xin hỏi bãi đỗ xe ngầm đi hướng nào
vậy?”
Nghe tiếng gọi, Lương Phi dừng bước, quay đầu lại.
Đó là một chiếc xe khá cao, khiến cô gái ở ghế lái trông nhỏ nhắn hơn. Cô đội
mũ bucket, đeo kính râm che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ phần cằm thon nhỏ.
Lương Phi nói: “Tôi đến phỏng vấn, không rõ lối xuống bãi xe đâu ạ”
Cô gái đẩy kính râm lên đặt lên đầu, nở nụ cười tươi: “Tôi cũng đến phỏng vấn
nè, bộ phận kinh doanh hả?”
Nhìn gương mặt trang điểm tinh tế, bộ vest kẻ sọc xanh lam chất liệu cao cấp,
Lương Phi bất giác siết chặt tay, nở nụ cười gượng gạo nhưng vẫn lịch sự,
chỉ khẽ gật đầu mà không nói gì.
Ánh mắt cô hạ xuống, dừng lại ở logo giữa bánh xe, hình chiếc khiên, giữa là
con ngựa đen tung vó.
Cô gái nhiệt tình nói tiếp: “Tôi tên là Kiều Minh Ngữ nhé, tôi đi tìm chỗ đậu xe
trước, lát nữa gặp lại”
Lương Phi đi qua lối nhỏ giữa bồn hoa bước vào đại sảnh.
Bên trái là quầy lễ tân, giữa sảnh là một khu ghế sofa và băng ghế dài xếp
vòng tròn, phía sau là dãy phòng họp.
Cửa sổ kính lớn trong suốt, sàn sạch bóng không chút bụi, những bộ sofa và
băng ghế thiết kế đầy tính nghệ thuật, thể hiện rõ gu thẩm mỹ và phong cách
của công ty này.
Lương Phi tự đăng ký thông tin khách trên máy tính ở quầy lễ tân, rồi hỏi cô lễ
tân có cần gọi cho người phụ trách phỏng vấn không.
Cô lễ tân đáp rằng hệ thống nội bộ sẽ tự động thông báo, bảo cô chờ một lát.
Lương Phi tìm một chỗ ngồi, lấy hồ sơ xin việc từ trong túi ra.
Cô đã đầu tư khá nhiều công sức cho bản sơ yếu lý lịch này, phần đầu và chân
trang đều có logo của Công Nghệ Đại Nguyên, nhấn mạnh kinh nghiệm làm
thêm về “bán hàng” trong thời đại học, cùng chứng chỉ tiếng Anh cấp 6 với
điểm số cao. Đây là bản CV cô chuẩn bị riêng cho buổi phỏng vấn ở công ty
Đại Nguyên.
Điện thoại rung lên báo tin nhắn mới, cô mở WeChat, nhấn vào chấm đỏ nhỏ
trên ảnh đại diện.
“Phi Phi, cậu bắt đầu chuẩn bị thi cao học chưa?”
vanhtml]
“Ngày giỗ chị cậu năm nay, cậu có về nhà không?”
Lương Phi nhìn chằm chằm vào hai tin nhắn đó, hít sâu một hơi, điều chỉnh lại
tâm trạng, rồi bấm nút tắt tiếng điện thoại. Chiếc điện thoại này dùng đã lâu,
nút tắt tiếng có chút trục trặc, phải nhấn mấy lần mới hiện biểu tượng im lặng.
Vừa cất điện thoại xong, cô nghe thấy có người gọi: “Lương Phi”
Cô quay đầu lại, thấy một người phụ nữ mặc bộ váy công sở màu xám nhạt,
đeo thẻ công ty, tóc buộc đuôi ngựa cao, đang đứng bên quầy lễ tân, trên tay
cầm tập tài liệu. Cô vội đứng dậy đi tới, nói: “Xin chào, tôi là Lương Phi”
“Xin chào, tôi là HR Sue, đi theo tôi nhé”
Sue dẫn Lương Phi đi vào bên trong, dừng lại trước cửa một phòng họp, lấy ra
một tập tài liệu đưa cho cô ký tên. Lương Phi nhận lấy, trên đó có thông tin
của khá nhiều ứng viên, các mục cần điền gồm: trường học, chuyên ngành,
trình độ tiếng Anh và vị trí phỏng vấn.
Những người ký tên trước cô phần lớn đều tốt nghiệp từ các trường 211/985,
một số ít đến từ các trường đại học nước ngoài, phần trình độ tiếng Anh ghi
điểm IELTS hoặc TOEFL còn cô tốt nghiệp đại học hạng hai, chuyên ngành
Quản trị Kinh doanh, tiếng Anh cấp sáu.
Vị trí phỏng vấn chia thành ba loại: sản phẩm, dự án và kinh doanh. Xem ra
người bảo vệ không nói sai, đây là buổi phỏng vấn nhóm tuyển dụng sinh viên
mới của ba bộ phận đó. Có bảy người dự tuyển vị trí kinh doanh, cộng với
Lương Phi là tám người tất cả.
Lương Phi ký tên xong bước vào khu vực chờ, bên trong đã có khá nhiều ứng
viên ngồi sẵn. Vừa nhìn qua, cô thấy toàn những người mặc vest được cắt may
vừa vặn, dáng ngồi đoan trang, phong thái chuyên nghiệp cảm giác áp lực từ
những “tinh anh danh trường” như ập thẳng vào mặt. Cô rụt rè tìm một góc
khuất rồi ngồi xuống.
Đám ứng viên ấy đang trò chuyện khe khẽ: “Bạn học trường nào?”, “Chuyên
ngành gì?”, “Phỏng vấn vị trí nào?”, “Chuẩn bị ra sao?”, “Từng thực tập ở đâu?”,
“Học TOEFL ở trung tâm nào?”, “Kết thúc thực tập định đi du lịch ở đâu?”
Nghe vài phút, Lương Phi chỉ thấy ai cũng giỏi hơn mình. Cô bắt đầu hối hận vì
đã đến phỏng vấn ở công ty lớn như thế này, giữa những người có nền tảng
như vậy, cô chẳng khác nào con vịt xấu xí lạc vào bầy thiên nga, nghĩ mãi cũng
không biết bản thân có lợi thế gì để cạnh tranh.
Bộ quần áo mới cô mua hôm qua với giá hơn ba trăm tệ để đi phỏng vấn, giờ
như đang giễu cợt sự quê mùa và tự cao của cô. Khu vực chờ này chẳng khác
nào một lò luyện đan, thiêu đốt lòng tự trọng của Lương Phi.
Cô ngồi mà lòng không yên, tay nắm chặt tập hồ sơ, lòng bàn tay rịn mồ hôi
làm ướt mép giấy. Cô không thể chuẩn bị được gì, trong lòng rối bời, áp lực
nặng nề, đến mức không thể ngồi thêm một phút nào nữa.
Đành đứng dậy, cầm túi đi ra khỏi khu vực chờ. Khi bước qua hành lang, vừa
định rẽ vào chỗ ngoặt, cô nghe thấy tiếng hai người nói chuyện trong phòng
họp, giọng nói nghe quen quen.
“Chị Sue, hôm nay có bao nhiêu ứng viên vậy?”
“Hơn hai mươi người”
“Có mấy giám khảo phỏng vấn ạ? Nội dung phỏng vấn là gì? Lần này định
tuyển bao nhiêu người?”
Sue phụ trách tuyển dụng sinh viên mới. Năm nay, do chính sách công ty yêu
cầu tăng mạnh tỷ lệ tuyển sinh viên tốt nghiệp, cô bận đến mức đau cả đầu.
Bao nhiêu việc đã đủ rối, người kia lại còn hỏi dồn dập, thái độ chẳng hề khách
khí nhưng biết làm sao được, người ta là “con ông cháu cha”. Sue không dám
đắc tội, cố gắng nặn ra một nụ cười, nhẹ giọng trấn an:
“Phỏng vấn theo hình thức bốn chọi một. Đợt này bộ phận kinh doanh chỉ
tuyển hai người. Bộ phận kinh doanh của Đại Nguyên thường tiếp xúc với tầng
lớp khách hàng cấp cao: giám đốc điều hành, lãnh đạo doanh nghiệp, cán bộ
cấp sở nên yêu cầu về lý lịch, nền tảng và tố chất tổng hợp đều rất cao. Ngoài
ra, vị trí kinh doanh quan trọng nhất vẫn là khát vọng kiếm tiền và tinh thần
chịu khó, bền bỉ. Trong hơn hai mươi ứng viên lần này, chỉ có một nữ sinh tốt
nghiệp đại học ngoài 211 và 985, điều kiện của em không có vấn đề gì. Người
được giới thiệu nội bộ sẽ được ưu tiên nhận, hôm nay chủ yếu là làm thủ tục
cho đúng quy trình thôi, đừng lo”
Nghe đến đoạn “chỉ tuyển hai người”, áp lực trong lòng Lương Phi càng lớn
hơn. Không ngờ còn có cả suất nội bộ, nghĩa là tám người sẽ phải tranh nhau
chỉ một chỗ còn lại. Cô bỗng cảm thấy cơ hội của mình mỏng manh đến đáng
thương.
Giọng nói của cô gái kia nghe rất quen, tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Lương Phi chưa kịp suy nghĩ thêm, vội xoay người, nhanh chóng quay lại khu
vực chờ. Vừa vào cửa, cô liền tìm đại một chiếc ghế gần đó ngồi xuống.
Chẳng bao lâu sau, Kiều Minh Ngữ bước vào. Thấy Lương Phi, cô ấy tỏ ra thân
quen, tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, tiện tay ném túi xách xuống
đất, rồi nói bằng giọng vui vẻ: “Hello, chúng ta lại gặp nhau rồi”
Giọng nói này. Thì ra cô gái được ưu tiên nội bộ chính là cô ta. Lương Phi
gượng gạo nở nụ cười, nói: “Chào cô, cô đã tìm được bãi đỗ xe ngầm chưa?”
Kiều Minh Ngữ đáp: “Tìm được rồi, ngay bên phải tòa nhà này thôi. Nhưng chỗ
đỗ xe dưới tầng hầm cũng kín hết, tôi phải đậu ở một góc”
Nói xong hai câu, lại có vài ứng viên khác bước vào phòng phỏng vấn. Lương
Phi nhìn theo bóng họ đi vào, lòng thoáng dấy lên một cơn căng thẳng, không
đáp lại lời Kiều Minh Ngữ.
Kiều Minh Ngữ quan sát cô một lúc, rồi hỏi: “Cô đang rất căng thẳng à?”
Lương Phi gật đầu: “Ừ, tôi thật sự rất căng thẳng. Tôi chỉ học ở một trường
hạng hai bình thường, không hiểu sao lại được gọi đến buổi phỏng vấn này”
Kiều Minh Ngữ quay đầu lại, hơi ngạc nhiên nhìn cô. Phải nói thế nào nhỉ,
Lương Phi trông đúng kiểu “con ngoan trò giỏi”: khí chất giản dị, mặc giày cao
gót mà dáng đi lại gượng gạo như đứa trẻ đi thử giày người lớn. Chỉ còn thiếu
mỗi cặp kính gọng kim loại là hoàn chỉnh hình tượng. Cái trường bình thường
như thế mà cũng vào được vòng phỏng vấn này sao? Kiều Minh Ngữ nghĩ
thầm, mà cũng chẳng buồn giấu:
“Thì ra người học trường hạng hai chính là cô à? Có lẽ là để tăng tính ‘đa dạng’
cho đội ngũ đấy”
Lương Phi sững lại, bị người ta chỉ thẳng ra như vậy, vừa ngượng vừa bất lực:
“”
Kiều Minh Ngữ bật cười: “Đùa thôi mà. Cô xinh đẹp thế này, nhan sắc cũng là
một loại lợi thế cạnh tranh đấy”
Câu này đúng là sự thật. Ngũ quan của Lương Phi rất hài hòa, tóc dài thẳng
buộc gọn, đôi mắt to tròn như hạt hạnh, khi cười cong lên thành hai vầng trăng
non, làn da trắng mịn, sáng sạch, thân hình cân đối.
Lương Phi thuận theo câu nói, hỏi lại: “Cô biết có một người học trường hạng
hai đến phỏng vấn à?”
Kiều Minh Ngữ mỉm cười tự nhiên: “Biết chứ. Chị Sue bên nhân sự nói đó. Đợt
này có mỗi một người không học trường trọng điểm, trên sổ điểm danh, người
ký ngay trước tôi chính là cô. Có ghi rõ tên trường đại học của cô mà. Cô được
gọi đến phỏng vấn, điều đó có nghĩa là cô cũng xuất sắc như những ứng viên
khác thôi”
Sau khi nói ra chuyện mình đang lo lắng, Lương Phi lại thấy lòng nhẹ nhõm
hơn, chân thành nói: “Cảm ơn cô đã an ủi tôi”
Kiều Minh Ngữ lấy điện thoại ra, mở mã QR: “Không cần cảm ơn đâu, biết đâu
lát nữa chúng ta lại thành đồng nghiệp đấy. Thêm WeChat đi”
Lương Phi cũng lấy điện thoại trong túi ra, quét mã QR của cô ấy: “Lương Phi”
“Kiều Minh Ngữ”
Lương Phi nhấn “thêm vào danh bạ”: “Thêm rồi nhé, tôi đi vệ sinh một chút”
Kiều Minh Ngữ nhìn theo bóng lưng cô rời đi, thầm nghĩ: Cách ăn mặc của cô
ấy cũng giản dị quá rồi. Áo sơ mi lộ cổ hơi rộng, đường may ở cổ tay không
được phẳng, váy thì hơi lỏng, eo không vừa, hoàn toàn là dựa vào nhan sắc
mới cứu vãn được vẻ ngoài ấy.