Ta lau tay vào tạp dề, chỉ mong hắn nói rõ chuyện, rồi lập tức đi cho xong.
Đúng như ta mong, hắn lập tức rời đi, nhưng không nói gì.
Đêm đó, ta có một giấc mơ.
Ta và cha từng sống trong nhà công, nhưng ta ngày càng lớn, không thể ngủ cùng cha chỉ cách một tấm rèm.
Cha lấy số tiền dành dụm nhiều năm, mua một căn nhà cũ trong hẻm Tứ Bài.
Nếu không có tường bốn phía, sân bên trong thật sự có ba gian nhà sắp đổ, nhìn không ra là một nơi có thể ở.
Khi đó ta mới bảy tuổi, răng cửa còn hở, ta để hành lý bên cạnh giếng nước trong sân, đẩy cửa, bụi bay mù mịt, cánh cửa không chịu nổi đổ xuống.
Ta tìm được một cái thang cũ ở góc tường, giữa thang thiếu hai bậc, nhưng vẫn có thể leo lên.
Ta phải xem lại mái nhà hỏng bao nhiêu ngói, rồi mua ngói mới về lợp.
🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ Đúng lúc đó là mùa thu, cây mơ già bên cạnh sân thưa thớt kết quả vàng óng, nhìn nhỏ nhưng vị rất ngon.
Ta giăng dây lên mái nhà, cẩn thận dẫm lên gạch ngói vỡ. Cha ta vô cùng tằn tiện, nếu không phải tường nhà chắc chắn, ta không hiểu mua ngôi nhà này có ích gì.
Gỡ hết ngói, ta ngồi trên tường hái mơ ăn. Bên ngoài đột nhiên có người hỏi: “Ngon không?”
Ánh nắng vừa ló, hắn ngẩng đầu lên, ánh sáng chiếu vào ta chói mắt.
Đó là một thiếu niên, mặc áo xanh bạc phếch, tóc buộc cao, đuôi tóc phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Hắn có nét mặt thanh tú, môi đỏ răng trắng, sinh ra đẹp như vậy.
Ta nhất thời bị ánh sáng làm hoa mắt, mỉm cười với chiếc răng cửa bị thiếu và nói: “Ngon lắm”
Chương 8 Hắn không đi, cũng chẳng nói một lời nào.
Ta vốn là một cô nương hiểu chuyện, tự nhiên hiểu ý, nhanh chóng hái nhiều trái mơ, bỏ vào tà áo rồi vội vã leo xuống tường, chạy ra ngoài tìm hắn.
Hắn vẫn đứng ở chỗ cũ.
“Rất ngọt, ngươi có muốn thử một quả không?”
Ta cầm một trái mơ đưa cho hắn, hắn im lặng một hồi lâu, cũng không đón lấy trái mơ từ tay ta.
Ta không hiểu hắn có ý gì, nhưng vẫn kiên định không rút tay lại.
“Quả mơ ngươi hái là của nhà ta, mấy hôm nay mới chín, bà nội ta còn chưa dám hái, định để chín thêm chút nữa rồi hái xuống làm mứt bán lấy tiền”
Hắn nhìn ta, chau mày nói.
Ta sững sờ, không biết nên rút tay lại hay không, chỉ biết đứng đỏ mặt tại chỗ.
Hắn nói rất nhẹ nhàng, lẽ ra nên nói thẳng ta là kẻ trộm, không hỏi mà lấy, chẳng phải là trộm sao?
“Ta không biết”
“Không sao, sau này muốn ăn phải hỏi bà nội ta”
Hắn quay người bước mấy bước, đi vào trong sân bên cạnh.
mua/chuong-5.html] Ánh nắng kéo dài bóng hắn ra, hắn vẫn là một thiếu niên gầy gò, tóc đuôi vung vẩy theo bước đi, tạo nên vài tia sáng nhấp nháy.
Đây là lần đầu tiên ta gặp Yến Ôn.
Cha ta về nhà sau giờ làm, ta kể lại chuyện này cho ông.
Cha ta trên triều đường tranh luận không sợ chết, khiến các đại thần đều kiêng dè.
Nhưng thật ra ông rất không biết tính toán cuộc sống, như nghe chuyện của ta, ông chần chừ hỏi: “Thu Thời, cha không có một đồng nào, nếu phải bồi thường, con phải tự tìm cách”
Ông gọi tên ta đầy đủ khi rất nghiêm túc, phần lớn là vì túng thiếu.
Ta nhìn ông, ông dường như bị ta nhìn chột dạ, lấy từ thắt lưng ra một cái túi rách màu nâu, lục lọi một lúc chỉ tìm ra hai đồng tiền.
“Thật sự chỉ còn chừng này thôi”
Ta lặng lẽ đặt lại hai đồng tiền vào túi cho ông, cha ta tốt mọi bề, chỉ trừ việc thích uống rượu, mà còn không thích uống một mình, luôn rủ ba bốn người bạn uống cùng.
Bạn của ông, đều là những người trong sạch, chính trực, coi việc sống bằng gió Tây Bắc là mục tiêu.
Nhưng tiền rượu mỗi lần đều là do cha ta trả.
Ông còn ở quê nhà dựng một ngôi trường, nuôi mấy thầy giáo, chưa từng thu một đồng học phí nào.
Vì vậy, dù nhà ta không có hạ nhân, vẫn phải sống tiết kiệm, tiền mua ngôi nhà này cũng là nhiều năm tích góp mà có.
Thật ra ta là một tiểu thư con quan, nhưng chưa từng ai mời ta tham gia một buổi yến tiệc mùa xuân nào.
Dù cha ta luôn nói bụng đầy sách vở tự nhiên tỏa sáng, rượu thơm không sợ hẻm sâu, an ủi ta.
Nói rằng một ngày nào đó sẽ có một cô nương bị tài năng của ta chinh phục, đồng ý làm bạn với ta, rồi mời ta tham dự một buổi yến tiệc lớn.
Lúc nhỏ ta nghĩ ông nói rất đúng, theo ông học bao nhiêu sách không phải vô ích.
Lớn hơn chút nữa, ta mới hiểu ở kinh thành có rất nhiều tiểu thư tinh thông cầm kỳ thi họa.
Khi ông nói vậy, ta chỉ đáp lại một từ.
“Hừm”
“Đợi khi ta sửa sang xong viện, sẽ đi đến nhà họ tạ lỗi, chỉ là cha có biết nhà đó là nhà thế nào không?”
Nhìn thiếu niên đó phong thái khác thường, nhưng phải hái mơ làm mứt bán lấy tiền, cuộc sống cũng chẳng dễ dàng.
“Con nhìn thấy thiếu niên đó đẹp trai nên mới hỏi vậy phải không?”
Cha ta vốn mặt tròn, trời sinh đôi mắt tròn, lại có khuôn mặt trẻ con, ta lần đầu gặp ông, ông thật ra vẫn còn rất tròn trĩnh, chỉ vì nuôi ta mà gầy đi nhiều.
Ông nhìn ta, nhăn mặt nói: “Đúng vậy, hắn thật sự rất đẹp”
Dưới ánh đèn, ta liệt kê những thứ cần sửa chữa và mua sắm cho ngày mai, suy nghĩ cái gì ta có thể tự làm, cái gì phải nhờ thợ gạch.
“Triều trước có một người tên Yến Ngũ Lang, người ta gọi là Đàn Lang, hắn không chỉ đẹp mà còn tài hoa xuất chúng.
Mọi người cũng biết, hoàng đế triều trước không đức hạnh, Yến Ngũ Lang khi đó còn trẻ đã làm đến chức Trung Thị Đại Phu.
Hắn cưới đích nữ của gia đình quyền quý, phu thê tình thâm, sinh được một con trai, tên là Ôn.
Khi Yến Ôn khoảng bảy tám tuổi, xảy ra vụ án thảm khốc vào năm Văn Cảnh thứ 21, cả Yến gia bị diệt, bà nội Yến khi đó dẫn hắn về quê ở Ôn Châu.