Tình Yêu Bỏ Lỡ

Chương 30: Hoàn



Sẵn sàng

“Trì Miểu quyết định ly hôn dù đã mang thai, là vì cô ấy chịu đủ ấm ức rồi! Là chúng ta có lỗi với cô ấy, nên cha mẹ vợ lạnh nhạt với mẹ là điều đương nhiên.”  

“Nếu mẹ còn muốn gặp cháu, thì hãy thay đổi thái độ đi. Nếu không, họ sẽ không bao giờ cho mẹ gặp con bé.”  

Tôn Phượng Cúc sững sờ, muốn phản bác nhưng không tìm được lý do.  

Cuối cùng, bà hừ lạnh một tiếng rồi trở về phòng.  

Sau khi hai người rời đi, Trì Miểu vẫn ôm con trong lòng thật lâu mới chịu bước ra ngoài.  

Mẹ Trì thấy sắc mặt con gái không tốt, lo lắng hỏi: “Sao thế?”  

“Mẹ, con vừa nhìn thấy bà ta, lại nhớ đến sáu năm con sống ở nhà họ Hàn, trong lòng rất khó chịu.”  

Những tủi hờn tích tụ bấy lâu nay, vừa thấy Tôn Phượng Cúc liền trào dâng.  

Nước mắt cô không kìm được mà tuôn rơi, cô ôm mẹ, từ nức nở chuyển thành khóc lớn.  

Cha Trì bế Đoá Đoá lên, mẹ Trì ôm con gái, đỏ mắt vỗ về an ủi.  

Trì Miểu tưởng rằng mình đã vượt qua quá khứ, nhưng hóa ra không phải. Cô chỉ là cố gắng kìm nén, chứ chưa từng thật sự buông bỏ.  

Nhìn thấy mẹ khóc, Đoá Đoá cũng khóc theo: “Mẹ ơi, ôm, không khóc.”  

Đêm đó, Trì Miểu trút hết nỗi lòng suốt sáu năm qua. Cô khóc đến khàn cả giọng, mắt cũng sưng húp.  

May mà hôm sau cô được nghỉ, không cần mang đôi mắt sưng húp ra đường.  

Trì Miểu ngủ đến trưa mới dậy.  

Vừa mở cửa phòng đã thấy Hàn Viễn Châu và Tôn Phượng Cúc ngồi trong phòng khách, còn Đoá Đoá đang được bà ngoại ôm chặt.  

Tôn Phượng Cúc đã thay đổi thái độ, trở nên hòa nhã hơn với Trì Miểu và Đoá Đoá. Nhưng Đoá Đoá vẫn không chịu gần gũi với bà.  

Hàn Viễn Châu nhìn đôi mắt đỏ hoe của Trì Miểu, đau lòng đoán được cô đã khóc rất nhiều.  

Sau khi gặp cháu gái, Tôn Phượng Cúc rời đi, trở về Hoài Hải giúp Hàn Tú chăm con.  

Hàn Viễn Châu thuê một căn nhà gần nhà Trì Miểu, mỗi ngày sau giờ làm đều đến thăm con gái.  

Khi biết Hàn Viễn Châu là cha mình, Đoá Đoá dần dần thân thiết hơn với anh ta.  

Lần đầu tiên nghe con bé gọi “Cha”, Hàn Viễn Châu xúc động đến rơi nước mắt.  

Nhìn cảnh cha con thân thiết, Trì Miểu đôi khi cũng thấy ghen tị.  

Lúc này, Hàn Viễn Châu sẽ kéo cô vào chơi cùng với Đoá Đoá.  

Lâu dần, họ càng giống một gia đình ba người.  

Hôm đó, cả hai đưa Đoá Đoá đi chơi. Khi con bé chơi mệt, liền ngủ thiếp đi trong lòng Hàn Viễn Châu.  

Anh ta cúi đầu nhìn bé con trong lòng, trái tim mềm mại như tan chảy.

Anh ta quay đầu nói với Trì Miểu: “Miểu Miểu, chúng ta tái hôn đi.”  

Những ngày qua, Hàn Viễn Châu đã nhắc đến chuyện tái hôn vô số lần, nhưng Trì Miểu đều từ chối.  

“Không cần thiết, nếu không vì con, tôi đã không để anh ở bên cạnh.”  

Nghe vậy, trong mắt Hàn Viễn Châu lóe lên một tia mất mát.  

“Anh hiểu rồi.”  

Không có danh phận thì cũng không sao, chỉ cần được ở bên cô là đủ.  

Xuân đi thu đến.  

Năm 1977, kỳ thi đại học được khôi phục, Trì Miểu một lần nữa tham gia và đỗ vào Đại học Kinh Hoa.  

Vì phải đi học đại học, cô từ chức công việc ở trung tâm thương mại và dùng số tiền tiết kiệm nhiều năm để mua một căn tứ hợp viện ở Bắc Kinh.  

Sau khi biết tin, Hàn Viễn Châu đã mua căn nhà ngay sát vách cô.  

Dần dần, Đoá Đoá cũng đến tuổi đi học.  

Đôi khi cô bé cũng thắc mắc tại sao cha mẹ lại sống gần nhau mà không phải ở chung.  

Sau khi Trì Miểu giải thích, Đoá Đoá cũng hiểu ra, không hỏi thêm nữa, chỉ cần mẹ vui là được.  

Tôn Phượng Cúc sau khi chuyển đến Bắc Kinh, bà thường xuyên đến thăm Đoá Đoá, nhưng cô bé luôn giữ thái độ khách sáo và xa cách, không sao thân thiết được.  

Ban đầu, Tôn Phượng Cúc còn tức giận vì Đoá Đoá không gần gũi với mình, nhưng sau vài lần tức giận, cô bé dứt khoát không đến nhà họ Hàn nữa, khiến bà phải kiềm chế tính khí của mình lại.  

Hai nhà trở thành hàng xóm, cha mẹ của Trì Miểu vẫn giữ thái độ lạnh nhạt với Tôn Phượng Cúc.  

Sau khi tốt nghiệp đại học, Trì Miểu tiếp tục học cao hơn và cuối cùng ở lại trường làm giảng viên đại học.  

Hàn Viễn Châu cũng từng bước thăng tiến và trở thành một vị lãnh đạo cao cấp.  

Ba đứa con của Hàn Tú vì không được giáo dục nghiêm khắc từ nhỏ, cuối cùng không ai đỗ đại học, chỉ vào trường dạy nghề.  

La Hiểu Lan kiên quyết không ly hôn với chồng, khiến gia đình lúc nào cũng xào xóa, cuộc sống không hạnh phúc.  

Đoá Đoá từ nhỏ đã học hành xuất sắc, sau khi đỗ đại học, cô bé theo đuổi con đường nghiên cứu và trở thành một nhà khoa học tài giỏi, cuối cùng kết hôn với đàn anh của mình.  

Trong ngày cưới, Hàn Viễn Châu và Trì Miểu ngồi dưới khán đài.  

Nhìn con gái và con rể rạng rỡ hạnh phúc trên sân khấu, Hàn Viễn Châu bất giác nhớ lại cảnh tượng ngày xưa khi mình và Trì Miểu kết hôn.  

Anh ta quay sang nhìn Trì Miểu, người vẫn giữ được vẻ đẹp mặn mà theo năm tháng, thầm nghĩ trong lòng: Nếu có kiếp sau, anh ta nhất định sẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Miểu, mãi mãi không buông ra.  

(Hoàn)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Một Lá Thư Tình - Phục Bãi

Chương 30: Hoàn



Sẵn sàng

Bức ảnh chụp chung được cả ba người đăng lên Moment, nhưng Vạn Kha Dương click vào xem mới phát hiện ra Ngu Hạo Dương và Phương Gia Dật đăng nhiều hơn một bức, là ảnh chụp chung của hai người bọn họ.

“Hai cậu còn chụp riêng với nhau lúc nào thế?” Vạn Kha Dương hỏi.

“Lúc cậu đang nhìn sông, suy ngẫm về cuộc đời.” Ngu Hạo Dương nói.

“Thôi, không thèm chấp đôi cẩu nam nhân này.” Vạn Kha Dương lầm bầm.

“Cậu nói gì cơ?”

“Tui có nói gì đâu!”

Phương Gia Dật vừa đăng ảnh lên Moments chưa được mấy phút, Nhiễm Hinh đã nhắn tin Wechat, hỏi cậu: “Hai người là sao thế?”

Cậu và Nhiễm Hinh không liên lạc riêng với nhau sau buổi họp lớp, chỉ thỉnh thoảng like bài đăng trên Moments của nhau. Phương Gia Dật trả lời: “Bọn tôi ở bên nhau rồi.”

“!!!”

“Oa!!!”

“Chúc mừng hai người!!”

“Tôi tưởng hai người nhiều nhất là đang “tìm hiểu” thôi chứ! Sao lại nhanh như vậy??”

“Không ngờ thật sự thành đôi, oa.”

Cô ấy liên tiếp gửi mấy tin nhắn, sau đó cảm thấy mình hơi lố, ngại ngùng nói: “Haha, phản ứng hơi thái quá, cảm giác giống như cặp đôi mà tôi đu thật sự cập bến vậy!”

Phương Gia Dật mỉm cười: “Tôi cũng không ngờ, thật sự không ngờ.”

Nhiễm Hinh: “Là cậu tỏ tình lần nữa à?”

Phương Gia Dật: “Chuyện này nói ra thì dài dòng, bây giờ tôi đang ở ngoài, tối về tôi kể cho cậu nghe, hoặc là lần sau chúng ta hẹn gặp nhau.”

Nhiễm Hinh: “Ừ được đó, cậu cứ chơi vui vẻ đi nhé!”

“Mừng cho cậu, thật đấy, chuyện yêu thầm thành hiện thực, lại còn là yêu thầm từ nhiều năm về trước, thật tuyệt vời!”

Ngu Hạo Dương ngồi bên cạnh, nhìn cậu vừa cười vừa nhắn tin, liền hỏi: “Đang chat với ai thế?”

“À, Nhiễm Hinh, cậu ấy nhìn thấy ảnh trên Moments, hỏi tôi.” Phương Gia Dật dựa vào vai hắn, đưa màn hình điện thoại cho hắn xem. Nhìn thấy tin nhắn cuối cùng của Nhiễm Hinh, cậu áp sát vào người Ngu Hạo Dương, khẽ nói: “Tôi cảm thấy mình thật may mắn.”

Ngu Hạo Dương chỉ cần nghiêng đầu là có thể hôn cậu, hắn vừa định nói gì đó thì Vạn Kha Dương mua nước từ bên ngoài trở về, nhìn thấy hai người dính lấy nhau, cậu ta cũng đã quen, liền vỗ vào người bọn họ: “Đi thôi.”

Kết thúc chuyến đi ngắn ngủi, lúc chia tay, Vạn Kha Dương ôm hai người, nhìn hai người bạn đột nhiên trở thành một cặp, cậu ta vẫn cảm thấy khó tin, thở dài: “Tiếc là không được uống rượu mừng của hai cậu.”

“Không sao, tiền mừng có thể bù sau.”

Vạn Kha Dương cười mắng: “Cút đi!”

Trở về nhà Ngu Hạo Dương đón Đăng Đăng, mấy ngày hắn không ở nhà, Đăng Đăng được gửi đến nhà bố mẹ hắn. Lúc đưa Đăng Đăng đến, Phương Gia Dật còn ăn cơm cùng họ, trước khi vào nhà, cậu thậm chí còn thấy khó thở, nắm lấy tay Ngu Hạo Dương, nói: “Tôi lo lắng quá, phải làm sao bây giờ?”, Ngu Hạo Dương vòng tay qua vai cậu, cười nói: “Không phải đến come out với họ đâu, đừng lo lắng.”

Lúc đó, Phương Gia Dật đã nghĩ, đến lúc come out, cậu sẽ chiến đấu cùng hắn, sẽ không để hắn một mình đối mặt.

Cậu mua một ít quà bổ, trà, còn dắt theo chú chó nhỏ rất giống Đậu Xanh đến nhà. Dương Mạn vừa nhìn thấy cậu đã rất vui vẻ, bà bế Đăng Đăng lên, rất thích chú chó: “Ôi chao, thật sự giống hệt Đậu Xanh hồi bé.”

Đậu Xanh bây giờ đã lớn tuổi, nó điềm tĩnh tiến lại gần, ngửi mông Đăng Đăng, vẫy đuôi, vui vẻ chấp nhận vị khách này.

Bầu không khí trên bàn ăn rất vui vẻ, một phần lý do khiến Phương Gia Dật lo lắng là vì cậu không giỏi ứng phó với người lớn tuổi, nhưng bố mẹ Ngu Hạo Dương không hỏi cậu quá nhiều, thái độ của họ rất hòa nhã, khiến cậu thở phào nhẹ nhõm.

Lúc về, bọn họ mang theo đặc sản do bố mẹ Ngu Hạo Dương chuẩn bị, Đăng Đăng ở nhà Ngu Hạo Dương sống rất tốt, béo lên hẳn một vòng. Phương Gia Dật bế nó lên, xoa xoa bụng nó: “Mày không nỡ về với anh sao?”

Dương Mạn cười nói: “Thường xuyên đến chơi nhé, nó ngoan lắm.”

Buổi tối, Dương Mạn giữ bọn họ ở lại, Phương Gia Dật cảm thấy hơi ngại, nhưng Ngu Hạo Dương cũng muốn cậu ở lại, hắn ghé sát vào tai cậu, nhỏ giọng nói: “Đến phòng tôi ngủ với tôi, nhé?”

Lời đề nghị này rất hấp dẫn, bởi vì trong suốt mấy năm xa cách, một trong những hình ảnh mà Phương Gia Dật thường xuyên nhớ lại, là cảnh hai người nằm trên giường Ngu Hạo Dương, nói chuyện phiếm, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Phương Gia Dật gật đầu, nhân lúc Dương Mạn không nhìn thấy, cậu nhanh chóng hôn lên khóe miệng Ngu Hạo Dương.

Buổi tối, hai người tắm rửa xong liền trở về phòng, căn phòng của Ngu Hạo Dương vẫn như trong ký ức của cậu, đơn giản, gọn gàng, sạch sẽ, trong góc phòng có một tấm thảm, đó là dành cho Đậu Xanh, nó thường hay vào phòng Ngu Hạo Dương nằm một lúc. Tấm thảm đã được thay mới, Phương Gia Dật nhớ trước kia là một tấm thảm hình vuông, màu xanh đậm, họa tiết bầu trời đầy sao, bây giờ đã được thay bằng một tấm thảm màu ấm áp, họa tiết hình chú chó nhỏ.

Ngủ ở ngoài không ngon giấc bằng ở nhà, Ngu Hạo Dương ôm Phương Gia Dật, thoải mái nằm trên giường, một lúc sau liền bắt đầu buồn ngủ.

Phương Gia Dật áp trán vào trán hắn: “Buồn ngủ rồi à? Ngủ đi.”

Hắn đưa tay tắt đèn, im lặng một lúc, Ngu Hạo Dương đột nhiên bật cười.

“Hửm? Sao thế?” Phương Gia Dật mở mắt ra.

“Tôi nhớ đến câu nói uống rượu mừng của Vạn Kha Dương.” Ngu Hạo Dương cọ cọ vào cổ cậu, “Hình ảnh hiện lên trong đầu tôi là, hai chúng ta mặc vest, đứng trên sân khấu, ngốc nghếch, còn có MC, nói mấy lời sến súa chúc phúc cho chúng ta.”

Phương Gia Dật cũng cười: “Không cần MC được không?”

“Được, bảo Vạn Kha Dương lên làm MC thay, cậu ta rất hợp với công việc này.”

Phương Gia Dật đã tưởng tượng ra cảnh Ngu Hạo Dương mặc vest, lịch lãm, điển trai, tham dự đám cưới rất nhiều lần, chỉ là cô dâu chưa bao giờ là cậu. Cậu ôm Ngu Hạo Dương, tay v**t v* lưng hắn, một lúc sau mới hỏi: “Trước kia, cậu có từng nghĩ mình sẽ kết hôn với người như thế nào không? Cậu có muốn có con không?”

Đây là lần đầu tiên Phương Gia Dật hỏi những câu như vậy, đối với những chuyện này, cậu luôn tránh chủ động nhắc đến. Ngu Hạo Dương ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt cậu trong bóng tối, thành thật đáp: “Từng nghĩ, muốn kết hôn với một người bình thường, chỉ cần cô ấy yêu tôi, tôi cũng yêu cô ấy.”

“Con cái… Tất nhiên là cũng từng nghĩ đến, nhưng mà tôi không thích trẻ con lắm. Nói câu này không phải là để an ủi cậu đâu, mà là do tôi tự mình nhận ra, tôi thật sự không thích trẻ con, chỉ là mọi người – đa số mọi người, đều kết hôn, sinh con, xây dựng gia đình. Nếu không ở bên cậu, chắc chắn tôi cũng sẽ sống một cuộc sống như vậy.”

“Haiz.” Phương Gia Dật nhìn hắn, cười như bất lực: “Phải làm sao đây, ai bảo cậu phải ở bên tôi.”

“Ừ, phải làm sao đây?” Ngu Hạo Dương hỏi cậu, “Cậu có định chịu trách nhiệm với tôi cả đời không?”

Phương Gia Dật vòng chân qua người hắn, ôm chặt lấy hắn: “Tôi muốn, tôi rất muốn chịu trách nhiệm với cậu cả đời, cho tôi cơ hội này đi.”

Ngu Hạo Dương muốn nói, câu nói mà ban ngày bị Vạn Kha Dương cắt ngang là, tôi cũng cảm thấy mình thật may mắn.

May mắn vì đã quen biết cậu từ rất lâu, chiếm giữ một khoảng thời gian quan trọng trong cuộc đời đối phương.

May mắn vì cho dù đã bỏ lỡ, nhưng số phận vẫn cho hắn cơ hội để nắm lấy.

May mắn vì giờ phút này, người đang nằm trong vòng tay hắn, là người mà hắn yêu.

Không đợi được câu trả lời, Phương Gia Dật ngẩng đầu nhìn hắn, giọng điệu có chút thất vọng: “Không cho à?”

Ngu Hạo Dương nhìn vẻ mặt giả vờ của cậu, véo má cậu, cười nói: “Cho chứ.”

Những lời sến súa thì để sau này nói, dù sao thì ngày dài tháng rộng.

Hoàn


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bao Nhiêu Nỗi Nhớ Hóa Hư Không

Chương 30: Hoàn



Sẵn sàng

Mạc Thiệu Khiêm ngơ ngẩn trong giây lát, đột nhiên anh ta lại nhìn thấy bãi biển, Đồng Khiết mặc váy trắng, đang đứng cạnh gã Ngôn Thuần kia. 

Anh ôm Đồng Khiết vào lòng, ghé sát vào tai cô cầu xin sự tha thứ.

Người đàn ông vốn là kẻ kiêu ngạo, mạnh mẽ giờ đây bật khóc nức nở như một đứa trẻ: “Đồng Khiết, Đồng Khiết, Đồng Khiết…”

“Đừng đi, Đồng Khiết! Anh sẽ không cầu xin em tha thứ cho anh nữa. Anh sẽ chỉ nhìn em từ xa thôi, được không? Anh chỉ muốn nhìn em từ xa…”

“Đồng Khiết, anh yêu em, anh thật sự yêu em, thiếu em, anh không thể sống được…”

Mạc Thiệu Khiêm quá sợ hãi.

Mọi chuyện vừa xảy ra khiến anh ta cảm thấy hoảng loạn.

Anh ta sợ mọi thứ chỉ là ảo giác, thậm chí anh ta còn không có cơ hội chuộc lại lỗi lầm nữa.

“Mạc Thiệu Khiêm, tôi thực sự từng yêu anh.”

Đồng Khiết đột nhiên cười khẽ, Ngôn Thuần bên cạnh cũng tan biến mất vào không khí.

Khuôn mặt Mạc Thiệu Khiêm đẫm nước mắt, anh ta ngơ ngác nhìn người phụ nữ đang cười.

Cô đưa tay chạm vào khuôn mặt của Mạc Thiệu Khiêm: “Nếu tôi còn sống, tôi nhất định sẽ rất hạnh phúc, rất vui vì cuối cùng đã khiến anh rung động, khiến anh phải lòng tôi.”

Mạc Thiệu Khiêm bất lực lắc đầu.

Không, đừng nói…

Làm ơn để giấc mơ ngọt ngào của anh ta kéo dài thêm chút nữa.

Đồng Khiết nhìn về phía xa xăm, nơi có một làn sương mù màu xám trống rỗng.

“Đáng tiếc, trên đời này chuyện hối hận, không có cơ hội làm lại từ đầu.”

“Tôi quá mệt mỏi rồi, cũng không thể yêu được nữa.”

Cổ họng của Mạc Thiệu Khiêm đau rát, không nói được một câu nào, anh khàn giọng cầu xin: “Đồng Khiết, anh có thể hôn em một lần được không?”

Lần đầu tiên và lần cuối cùng.

Điều anh ta hối hận nhất trong đời là gây ra cái c.h.ế.t bi thảm cho người phụ nữ mình yêu.

Cô ấy bị bỏ lại một mình trong căn nhà trống suốt ba năm.

Một giây, hai giây…

Đôi mắt của Mạc Thiệu Khiêm ngày càng tối sầm, cơ thể anh ta ngày càng đau đớn.

Cuối cùng, khi gần như không thể nhịn được nữa, Đồng Khiết mới nói: “Không, tôi đã c.h.ế.t từ lâu rồi, anh đừng tự lừa dối mình nữa.”

23

“Tôi bị ngâm mình dưới biển nhiều ngày như vậy, anh quên rồi sao? “

Mạc Thiệu Khiêm ôm chặt đầu, hét lên một tiếng đau đớn, giống như một con thú hoang vùng vẫy trong biển máu.

Khuôn mặt Đồng Khiết dần dần biến mất trước mắt anh ta.

Anh ta liều mạng đưa tay ra, muốn bắt lấy cô ấy, túm lấy một mảnh quần áo của cô ấy…

Nhưng anh ta không thể nắm giữ bất cứ thứ gì, dù chỉ là một mảnh không khí.

Mạc Thiệu Khiêm cuối cùng cũng nhớ ra chuyện tai nạn, c.h.ế.t đi sống lại chỉ là giả.

Anh ta đã phát điên mất rồi.

Trong ba năm qua, ngày ngày chịu nỗi đau dày vò khiến anh ta hoàn toàn phát điên, anh ta bắt đầu tưởng tượng Đồng Khiết vẫn còn sống, vẫn ở bên cạnh anh ta.

Lúc đầu anh ta nhìn thấy Đồng Khiết đang ngồi ở bàn ăn, ngồi vào bàn làm việc, đọc sách, chơi điện thoại, nấu ăn…

Ảo giác của anh ta xuất hiện ngày càng nhiều, thời gian tỉnh táo của anh ngày càng ngắn hơn.

Anh ta không để ý những người xung quanh đang dùng ánh mắt sợ hãi nhìn mình.

Cuối cùng, bố mẹ anh ta đã tống anh ta vào bệnh viện tâm thần.

Anh ta mắc chứng tâm thần phân liệt, kèm theo hoang tưởng nặng, ngày nào cũng đắm chìm trong những tưởng tượng viển vông, thậm chí y tá phải cạy miệng anh ta ra mới ép anh ta uống thuốc được. 

Ông bà nhà họ Mạc từng đến thăm anh ta, nhưng họ không thể khôi phục lại ý thức cho cậu con trai, người từng là niềm tự hào nhất của họ.

Đồng Khiết c.h.ế.t đi, linh hồn của anh ta cũng hoàn toàn bị lấy đi.

“Cậu khỏe chưa đấy?”

Dung Ngọc nhìn người đàn ông tàn tạ trước mặt, trong lòng có chút phức tạp.

Tuy nhiên, Mạc Thiệu Khiêm lại mỉm cười, chắc chắn nói “Ừ, hiện tại tình trạng của tôi bản đã ổn định.”

Dung Ngọc thở dài: “Được rồi, tôi sẽ giúp cậu sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, rồi giúp cậu làm thủ tục xuất viện.”

Đúng là một người đáng thương.

Nhìn thấy người bạn từ thời thơ ấu, một người đàn ông thành đạt bỗng chốc biến thành kẻ điên, tự hành hạ chính mình bởi cảm giác tội lỗi, hối hận.

Lồng n.g.ự.c Dung Ngọc cảm thấy khó chịu, nhưng lại bất lực, không nói được lời nào.

Kẻ khiến mọi chuyện ra nông nỗi này là Mạc Thiệu Khiêm, người khác cũng chẳng khuyên được gì.

Chỉ đành thở dài.

Anh ta đã tận mắt chứng kiến ​​Mạc Thiệu Khiêm phát điên, anh ta nhầm một chiếc ghế thành Đồng Khiết, rồi ôm hôn và chạm vào nó, không ai cản lại được.

Dung Ngọc cứ tưởng Mạc Thiệu Khiêm sẽ bị nhốt trong bệnh viện tâm thần suốt đời.

Nhưng hôm qua, anh ta thực sự đã gọi tới, rồi nói anh ta muốn xuất viện.

Dung Ngọc yêu cầu bác sĩ tiến hành kiểm tra toàn diện cho anh ta, phát hiện tinh thần của anh ta quả thực khá ổn định.

Mạc Thiệu Khiêm nói anh ta muốn xuất viện, vì vậy Dung Ngọc chắc chắn sẽ không ép anh ta ở lại bệnh viện tâm thần.

Sau khi kiểm tra xong, anh ta chở Mạc Thiệu Khiêm rời đi. 

Mạc Thiệu Khiêm nhìn chằm chằm vào cửa bệnh viện tâm thần, không nói một lời.

Dung Ngọc ngập ngừng nói: “Những ngày cậu đi vắng, bác trai bác gái tiều tụy đi rất nhiều, bác gái đau buồn đến ngã bệnh, năm ngoái đã qua đời rồi.”

Mạc Thiệu Khiêm cụp mắt xuống.

“Bác trai tiếp quản công việc kinh doanh của nhà họ Mạc, nhưng tuổi tác cao, dù có tôi giúp đỡ, nhưng mọi chuyện cũng không mấy thuận lợi….”

“Bác ấy nhận nuôi một đứa trẻ từ một người họ hàng xa. Bố mẹ của đứa trẻ mất sớm, hiện đang học cách quản lý một công ty con.”

Mạc Thiệu Khiêm thở dài một hơi. 

Anh ta đã làm hại quá nhiều người.

“Tôi muốn đến thăm mẹ.” Anh ta chậm rãi nói từng chữ.

Dung Ngọc đưa anh ta đến mộ bà Mạc.

Mạc Thiệu Khiêm quỳ xuống trước tấm bia đá, lạy ba cái.

Sau đó, anh ta đứng dậy, chậm rãi nói: “Tôi sẽ không đi gặp bố, tôi sợ bố lại buồn. Dung Ngọc, anh đưa tôi đến bãi biển nơi Đồng Khiết tự sát đi.”

Dung Ngọc nhìn thật sâu vào mặt anh ta.

Một lúc lâu sau, anh ta mới bình tĩnh nói: “Được, tôi đưa cậu đi.”

Mạc Thiệu Khiêm vừa xuống xe, anh ta lao về phía bãi biển.

Nước biển bao phủ bàn chân và cẳng chân của anh, sau đó là thắt lưng, bụng và cổ.

Cuối cùng, trước khi nước biển tràn vào mặt, Mạc Thiệu Khiêm nhìn lại.

Dung Ngọc lặng lẽ đứng trên bãi biển, nước mắt dàn dụa.

Dung Ngọc biết mình không có cách nào ngăn cản, nên cũng không lên tiếng khuyên ngăn anh ta.

Hai người biết nhau từ thời còn nhỏ, nên nhìn ra được dù ánh mắt anh có cố gắng thế nào cũng không che giấu được suy nghĩ muốn tự sát.

Mạc Thiệu Khiêm cũng biết bạn mình sẽ không ngăn cản anh ta. 

“Dung Ngọc, cảm ơn cậu. Nếu có kiếp sau, chúng ta vẫn là bạn bè tốt.”

Dung Ngọc vừa cười vừa rơi nước mắt, “Đi gặp Đồng Khiết của cậu đi!”

“Tạm biệt.”

Mạc Thiệu Khiêm mỉm cười, duỗi tay ra và để mình từ từ chìm xuống biển.

Nước biển mặn tràn vào cổ họng và khoang mũi.

Không khí trong phổi bị ép ra ngoài, cảm giác ngột ngạt dần dần áp chế ý thức của Mạc Thiệu Khiêm, tầm nhìn dần dần mơ hồ, rồi trở nên tối tăm trống rỗng.

Hóa ra…đây chính là cảm giác c.h.ế.t đuối.

Nước rất lạnh, dưới nước tối tăm và cô đơn, không nghe thấy bất cứ âm thanh.

Đồng Khiết, lúc nhảy xuống biển em đã nghĩ gì vậy?

Suy nghĩ đã trở nên trì trệ, cơ thể cứng đơ

Anh ta nhắm mắt lại, trên môi nở một nụ cười nhẹ nhõm.

Tống Khiết anh yêu em.

Anh đang đến tìm em đây…

[Hết truyện]

Đọc tới đây chắc tâm trạng đang hớn hở dui dĩa lắm, Noel dui dĩa nha, mãi iu:))


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung