Đèn Lạnh Trên Giấy, Hoa Lê Lạnh Trong Mưa

Chương 13



Sẵn sàng

“Ăn cơm xong rồi đọc không được sao? Nhà ta còn có bánh đậu xanh mới làm sáng nay, không ngọt lắm, rất mịn, huynh không phải thích ăn sao?”

“Ai nói ta thích ăn?”

Thiếu niên cãi, nhưng tai lại đỏ lên.

“Ta thích ăn, Phù Quang thích ăn, chỉ có huynh không thích thôi sao?”

Không biết vì sao, mắt ta lại ướt.

Nói đi nói lại, ta cũng từng mang họ Tống, hắn vốn nên giống Ngụy Đồng, lớn lên trong cảnh giàu sang phú quý, hằng ngày làm thiếu niên vui vẻ.

Là nhà họ Tống thiếu nợ hắn.

Về đến nhà, những hạt giống đã được trồng trong vườn nhỏ đã nảy mầm, xanh um một vùng.

Rau mùi đã có thể ăn, ta dọn cá, Phù Quang ngắt rau mùi, còn đào vài cây hành nhỏ ngồi rửa trong sân.

Yến Ôn ngồi trên ghế nhỏ lật xem chữ ta mới viết, miệng ta không ngừng nói chuyện với Phù Quang về câu chuyện mới đọc.

Trời rất xanh, mây rất thấp, tầng tầng lớp lớp ép lên tường viện thấp bé, cơn gió nhẹ thổi qua, cuốn lên đuôi tóc thiếu niên, làm bay tà áo.

Khói từ ống khói từng đợt từng đợt bay xa không thấy, nhưng cuối cùng vẫn vô tình dính đầy người thiếu niên.

Hắn trông cũng như một thiếu niên có chút mùi khói lửa nhân gian.

Bạch vân thương cẩu*, ta cũng đã có bạn của riêng mình, từ xuân đến đông, náo nhiệt qua ngày.

🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ (*) Bạch vân thương cẩu: Mây trắng biến thành chó xanh. Ý nói việc đời biến hóa vô thường Có khi ta đi mua gạo mua bột, đi giao kinh thư mới chép, luôn gặp Yến Ôn.

Thiếu niên dần cao hơn, vai rộng ra, chân cũng rất dài, ta vác cái túi nặng nhọc, hắn có thể dễ dàng xách bằng một tay.

Chúng ta đi cạnh nhau, hắn không nói gì, nhưng rất chăm chú nghe ta nói chuyện phiếm.

Chúng ta cùng viết chữ, hắn vẽ rất có thiên phú, mùa đông ta nhờ hắn vẽ một bức “Thị thị như ý” theo cây hồng già ngoài sân.

Phù Quang muốn một bức tranh tuyết mùa đông, hắn vẽ xong, ta lấy quả hồng làm mứt cho hắn ăn.

Hắn phải đi thi Hương, ta và Phù Quang tiễn hắn, thiếu niên rất ít khi cười, nhưng khi ta và Phù Quang nói hết những lời chúc tốt đẹp, lại nhắc lại những lời dặn dò của lão thái thái và cha ta, thiếu niên mới cười.

Trong đôi mắt nhạt cũng nhuốm đầy ấm áp, bảo chúng ta về nhà đợi hắn.

Năm đó ta mười hai, hắn mười sáu.

Đêm nằm trên giường, ta vì Yến Ôn mà rơi lệ.

Hắn học giỏi, biết viết chữ, biết vẽ tranh, thơ từ cũng thành thạo, còn biết đàn, đánh cờ với phụ thân chưa từng thua.

Hắn tính cách lạnh lùng, đối đãi người khác chân thành lễ phép, hắn có đôi mắt đào hoa đen thẫm, đuôi mắt tự nhiên vương bảy phần phong tình.

Hắn đẹp như vậy, ta khóc, là vì ta tự thấy mình không xứng với hắn.

Điều khó khăn nhất trên thế gian này, là đột nhiên nhận ra mình thích một người, khó khăn hơn nữa là nhận ra mình không xứng với người ấy.

Ngụy Đồng nói, Yến Ôn chỉ tham gia một lần hội thơ, đã nổi danh kinh thành.

mua/chuong-13.html] Kinh thành khắp nơi đều có cô nương hỏi thăm về hắn, con gái nhỏ của Hộ Quốc tướng quân Hứa Nghênh Ca, vì tìm hắn mà đến Quốc Tử Giám.

Tử Chi phong lưu, danh động kinh thành, chính là nói hắn.

Cha ta nói, hắn có tài kinh bang tế thế, sau khi thi Điện thí, đạt trạng nguyên hoặc thám hoa là chuyện dễ như trở bàn tay.

Ta hy vọng hắn thật tốt, nhưng hắn lại quá tốt.

Đêm đó ta đau bụng không chịu nổi, lần đầu tiên đến kỳ nguyệt sự.

Ngày hôm sau không thoải mái, ta nằm suốt một ngày, Phù Quang không thấy ta, liền chạy đến nhà ta xem.

Nghe nói ta đến kỳ nguyệt sự, liền chạy về tìm Ô Mụ mụ.

Trước khi trời tối, Ô mụ mụ mang một bát trứng gà đường đỏ cho ta ăn, nhìn bộ dạng ta, không nhịn được lại vuốt vuốt đầu ta.

“Con gái không mẹ, thật khổ”

Nước mắt ta vốn đã kìm nén, nhưng không tự chủ được mà rơi xuống như mưa.

Mẹ ta vì tên hôn quân đó mà bỏ rơi ta, bà theo hắn đi chết, nhưng chưa từng nghĩ ta sẽ sống thế nào.

Có lẽ bà biết, biết cha một lòng một dạ với bà, bà đã cầu xin, cha nhất định sẽ đối xử với ta như con ruột, bà nắm chắc lòng chân thành của cha, nhưng lại chưa từng để tâm.

Mẹ ta xấu xa như vậy, nhưng cha ta chỉ thích bà.

Ta nghĩ tình yêu thật là thứ hại người, một khi đã dính vào, liền quên mất bản thân mình là ai.

Nhưng hiện tại, ta cũng muốn thích một người.

Ô Mụ mụ thấy ta khóc, dỗ dành mãi không được, liền ôm ta vào lòng.

Vòng tay không rộng, nhưng vô cùng ấm áp.

Khi mẹ chết, ta vừa mới có thể ghi nhớ, đã không còn nhớ rõ hình dáng của bà.

Chớp mắt đã nhiều năm trôi qua, ta đã lớn rồi.

Bởi vì ta đau bụng, cha mời đại phu, đại phu kê đơn thuốc, nói ta cung hàn, sau khi kỳ nguyệt sự qua, cần phải uống thuốc điều dưỡng cơ thể.

Cha ta khom lưng dưới mái hiên đặt bếp nhỏ nấu thuốc, mùi thuốc lan tỏa, cả sân đầy mùi đắng.

Ta cầm ghế nhỏ ngồi cạnh cha.

“Con gái của ta đã lớn rồi”

Cha cầm quạt chầm chậm quạt lửa, trời đã tối đen, những ngôi sao lấp lánh treo trên bầu trời.

“Cha ơi, tại sao người lại thích mẹ con đến vậy? Thích bà ấy vất vả như thế, sao không thích người khác?”

Ta ngẩng đầu nhìn trời, người ta nói sau khi chết sẽ biến thành ngôi sao trên trời, mẹ ta chắc chắn là ngôi sao xa nhất, vì bà luôn dễ dàng bỏ rơi ta và cha.

“Năm đó cha đỗ thám hoa, ông ngoại con dẫn một đám gia đinh dưới bảng bắt rể, bắt cha về nhà, mẹ con khi đó vừa tròn mười sáu, đứng trong sân, tay cầm một quả cầu thêu tròn vo ném vào tay cha.

Ông ngoại con là võ tướng, mẹ con từ nhỏ theo ông học võ, tay rất mạnh, cha bị quả cầu ném cho loạng choạng.

Mẹ con rất chê bai, cười tươi rói, bà ấy đẹp vô cùng, cười như ánh mặt trời rực rỡ, ai có thể không thích?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung