Nhưng cuối cùng bà ấy gặp người đó một lần, kiên quyết vào cung. Bà ấy yêu người đó, cha yêu bà ấy, chúng ta đều không sai, đã không sai thì không cảm thấy vất vả.
Giờ cha có con, cuộc sống mãn nguyện, không muốn đổi người khác để yêu nữa”
Phụ thân cười, mắt cười như vầng trăng khuyết.
“Vâng! Con có cha là đủ rồi”
Ta thì thầm, giống cha thì khoan dung rộng lượng, có thể bỏ qua.
“Đừng trách mẹ con, trong lòng bà ấy yêu con nhất, chỉ là người đó làm nhiều chuyện xấu, chết không ai đi cùng, mẹ con không nỡ”
Cha không nói nữa, ta liền nhìn những ngôi sao trên trời thật lâu.
Khi người đó còn sống, mọi điều xấu trên đời đều làm qua.
Nghe nói nhà Yến gia gặp tai họa chỉ vì hắn để mắt đến mẹ của Yến Ôn, muốn ép bà vào cung, cha của Yến Ôn không đồng ý, hắn liền giếc cả nhà Yến gia.
Một người ác độc như vậy, mẹ ta rốt cuộc thích hắn ở điểm nào?
Ta không hiểu.
Hôm sau, vừa uống xong thuốc, lưỡi còn tê, Yến Ôn đã tới.
Chỉ có hắn, không mang theo Phù Quang, tay cầm một gói giấy.
Ta nghi hoặc nhìn hắn, hắn đã mười sáu tuổi, má đã bớt mỡ, nếu mặc áo dài trắng, càng thêm phần phong thái.
Đây là lần đầu tiên gặp hắn sau khi nhận ra mình thích hắn, để biểu hiện không khác gì so với trước kia, ta liền nhướn mày nhìn hắn.
Hắn đặt gói giấy lên bàn, ngước mắt nhìn ta một cái, rồi nhanh chóng cúi đầu.
“Ta mua đường đỏ, muội dùng pha nước uống, sau này giặt đồ nấu cơm, nhớ đun nước nóng, đừng lấy nước giếng lên mà dùng”
Nói không hết câu, hắn đỏ mặt rồi như cơn gió rời đi.
Đợi hắn đi rồi, ta mới nhận ra hắn nói gì.
Chẳng lẽ biết ta đến kỳ nguyệt sự đau bụng? Ai nói cho hắn biết?
Ta sờ sờ má nóng bừng, đường đỏ đắt thế này, hắn lấy đâu ra tiền mà mua?
Nếu ngươi thích một người, liền không tự chủ được muốn đối xử tốt với người ấy.
Hắn không giống người khác, ta liền luôn dễ dàng thiên vị hắn.
Hắn thích ăn bánh đậu xanh ta làm, vì vậy mỗi lần hắn đến, trên bàn đều có bánh đậu xanh, hắn thích dây đeo tay hình phương thắng mà ta làm, cách một thời gian ta lại làm cái mới cho hắn.
Khi công bố kết quả kỳ thi Hương, hắn đứng một mình ở xa, ta kéo Phù Quang chen lấn đứng ở hàng đầu, chỉ để tìm tên hắn.
Hắn đứng đầu bảng, là một cử nhân rồi, ta còn vui hơn hắn.
Ngụy Đồng cũng đỗ, Tứ Cửu chen lấn cùng chúng ta, Ngụy Đồng khoanh tay kiêu ngạo đứng không xa Yến Ôn.
Ngụy Đồng muốn gần gũi Yến Ôn nhưng không dám, có lẽ mấy năm này gia đình quản nghiêm, hắn không thường đến, nhưng chỉ cần đến, luôn mang theo nhiều đồ ăn và đồ dùng cùng vô số lời phàn nàn.
Ta không có gì để cho hắn, chỉ có thể an ủi hắn hết lần này đến lần khác.
Hắn chỉ nhỏ hơn Yến Ôn ba tháng, nghe nói mẹ hắn đã chọn cho hắn một vị hôn thê rồi.
Ta đã một tháng không gặp Ngụy Đồng, không biết mẹ hắn đã định hôn sự cho hắn chưa.
mua/chuong-14.html] Yến Ôn không nhận hắn, có lẽ không phải vì ghét hắn, mà chỉ không muốn liên quan đến nhà họ Ngụy nữa.
Vất vả lắm mới chen ra khỏi đám đông, ta đã nóng đến đỏ mặt, Phù Quang cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Người qua lại đông đúc, ta đứng trước mặt Yến Ôn, hắn vẫn mặc chiếc áo xanh cũ, miệng mỉm một nụ cười nhạt.
Hắn đưa khăn cho ta, ta lau mồ hôi trên trán rồi lặng lẽ cất khăn vào tay áo.
Rửa sạch rồi trả lại hắn sau.
“Yến Ôn, huynh là người đứng đầu bảng, chúc mừng huynh! Giờ là cử nhân đại nhân rồi, có phải nên mời chúng ta một bữa không?”
Ta cười tít mắt nhìn hắn, chắp tay chúc mừng.
“Nhóc con!”
Hắn cười nói.
Ngụy Đồng dời đi dời lại, cuối cùng cũng dời đến gần, cười hì hì chúc mừng Yến Ôn.
Chắc là vui mừng chăng? Yến Ôn cũng nói một câu chúc mừng.
Ngụy Đồng há hốc miệng, trông ngốc nghếch, nếu không phải vì hắn đẹp trai, thật khó mà nhìn.
Hắn muốn đi cùng chúng ta, nhưng xe ngựa nhà họ Ngụy đã đậu ngay bên đường, rèm xe hơi mở, có thể nhìn thấy vạt áo màu đỏ thẫm của người bên trong.
Ngụy Đồng chu miệng, không vui nhưng không thể làm gì, ta hỏi hắn về chuyện hôn sự.
Hắn càng thêm chán nản.
“Không bằng ngươi gả cho ta đi, chúng ta còn có chuyện để nói, ta sợ nhất là quý nữ nói một câu đã đỏ mặt cả nửa ngày, sau này ngày nào cũng nhìn, làm sao mà sống nổi?”
Hắn nhỏ giọng than thở, nhưng Phù Quang và Yến Ôn đều nghe thấy.
Phù Quang cúi đầu, ta chọc chọc Ngụy Đồng, hắn dường như nhận ra Phù Quang chính là quý nữ mà hắn nói, gãi gãi trán rồi chạy mất.
Trên đường về, Phù Quang và Yến Ôn không nói gì, người trên phố đông đúc, chen chúc, ta sợ lạc mất, một tay nắm Phù Quang, tay kia kéo tay áo Yến Ôn.
Vất vả lắm mới ra khỏi phố Trường An, đến ngã rẽ thì bị xe ngựa chặn đường.
Rèm xe mở, một tiểu nha đầu khoảng mười tuổi bước xuống, sau đó là một cô nương tầm tuổi ta.
Đó là một mỹ nhân thực sự, dáng người cao ráo, khuôn mặt trứng ngỗng, đôi mắt phượng cong lên, lông mày dài mảnh, đôi môi không dày không mỏng vừa vặn, má hồng phấn.
Cổ trắng ngần, không chỗ nào là không đẹp.
“Yến công tử”
Nàng mở miệng gọi, giọng như chim hoàng oanh, ngay cả giọng nói cũng hay như vậy.
“Hứa cô nương”
Yến Ôn lùi lại một bước, đáp lại, vẫn lạnh lùng kiêu ngạo như thường.
“Nghe nói công tử đạt giải đầu bảng, Tam nương xin chúc mừng. Vài ngày nữa cha ta sẽ mở tiệc, mong công tử đừng từ chối, nhất định phải đến”
🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ Nàng e thẹn, ánh mắt tràn đầy tình ý.
Làm sao ta không biết, nàng đã động lòng với Yến Ôn.
Đây chắc là con gái út của Hộ Quốc Tướng Quân, Hứa Ngênh Ca mà Ngụy Đồng từng nói?