51.
Cậu ấy vừa đi, tim tôi liền thắt lại, thấy cậu ấy đi, tôi phản xạ có điều kiện đứng dậy theo, thân thể phản ứng nhanh hơn não bộ, vươn tay giữ cậu ấy lại: “Thanh Thanh!”
Cậu chủ nhỏ mặt không cảm xúc: “Buông tay.”
Đùa à, lúc này buông tay thì chẳng khác nào bị tuyên án tử hình.
Tôi không những không buông tay, mà còn tiến thêm một bước, kéo cậu ấy vào lòng, thành khẩn nhận lỗi: “Tôi sai rồi.”
Cậu ấy không hề lay động: “Buông tôi ra.”
Tôi tiếp tục nhận lỗi: “Tôi thật sự sai rồi. Không buông.”
Cân nhắc giữa việc giấu nhẹm và giả vờ thăm dò, tôi hít sâu một hơi, quyết định thành khẩn khai báo: “Tôi hỏi câu đó là vì, hôm nay ông ấy đến tìm tôi.”
Cơ thể trong lòng tôi cứng đờ rõ rệt.
Tôi bế cậu ấy lên, bất chấp sự giãy giụa, đi đến ghế sofa ngồi xuống, ép cậu ấy vào lòng, nhẹ nhàng hôn cậu ấy: “Trước tiên đừng giận, nghe tôi nói hết được không?”
Cậu chủ nhỏ cứng nhắc: “Không được.”
Tôi thở dài, kể lại mọi chuyện xảy ra chiều nay cho cậu ấy nghe chi tiết, khi nghe đến món quà sinh nhật đó, cậu chủ nhỏ khẽ hừ một tiếng: “Trễ hơn một tháng, món quà này đúng là kịp lúc.”
Tôi quan sát biểu cảm của cậu ấy, sợ hãi hỏi: “Vẫn còn giận à?”
Cậu ấy trừng mắt nhìn tôi: “Ai cho ông ấy vào?”
Tôi cúi đầu im lặng: “Tôi sai rồi.”
Rồi tôi lấy những tập tài liệu nhét dưới gầm bàn trà ra, nịnh nọt đưa cho cậu ấy: “Đồ đây này.”
Cậu ấy ghê tởm nhìn đống tài liệu đó, như thể đang nhìn thứ gì đó kinh tởm, thấy vậy, tôi lập tức hiểu ý mà ném đồ vào thùng rác: “Tôi sẽ xử lý ngay.”
Hậu quả của việc lấy những thứ đó ra là, cậu chủ nhỏ nhất định không cho tôi dùng bàn tay đó chạm vào cậu ấy, phải rửa tay bằng nước rửa tay đến bốn năm lần mới miễn cưỡng chấp nhận. Không những thế, quyền giúp cậu ấy sưởi ấm giường cũng bị tước đoạt, chỉ có thể ôm gối ôm chăn đi ngủ ở ghế sofa.
Thảm không tả nổi.
Tôi thề, cả đời này sẽ không bao giờ động vào bất cứ thứ gì của ông ấy đưa đến nữa.
Sợ xảy ra chuyện không hay, ngày hôm sau tôi đã suy nghĩ một hồi và kể lại chuyện này cho ông cụ Thích. Ông cụ bình tĩnh nói để ông xử lý chuyện này. Tôi yên tâm, chuyên tâm vào việc dỗ dành cậu chủ nhỏ.
Tôi đã áp dụng đủ mọi chiêu trò, phát huy hết khả năng bám riết, ngoại trừ việc trèo lên giường — cậu ấy không cho phép, làm như vậy chỉ càng khiến cậu ấy tức giận — cơ bản tôi đã làm đủ mọi thứ, mất gần nửa tháng, cuối cùng cũng đã thấy lại nụ cười của cậu ấy.
Tôi thở dài một hơi, mọi mệt mỏi trong những ngày qua vì cố gắng làm cậu ấy vui vẻ đều tan biến hết khi thấy nụ cười của cậu ấy, tôi dang tay ra, ôm chặt “báu vật” đã mất và tìm lại được vào lòng.
Cậu ấy nói với giọng lạnh lùng: “Tôi vẫn chưa tha thứ cho anh đâu.”
Nếu không phải tôi nhìn thấy sự vui vẻ trong mắt cậu ấy, có lẽ tôi đã bị lừa, nhưng ngay cả khi biết cậu ấy đang giả vờ mạnh miệng, tôi cũng chỉ có thể phối hợp hỏi: “Vậy em muốn tôi phải làm gì mới tha thứ cho tôi?”
Cậu ấy giữ vững vẻ lạnh lùng: “Không tha thứ.”
Tôi âu yếm hôn cậu ấy: “Tôi sai rồi, đảm bảo sẽ không có lần sau. Sau này em bảo tôi làm gì tôi sẽ làm nấy, nếu ông ấy lại đến tôi sẽ đuổi ông ấy đi ngay, có thể những thứ khác không làm được, nhưng tôi vẫn có thể đánh nhau thắng ông ấy.”
Cậu chủ nhỏ lạnh lùng nở một nụ cười: “Ông ấy có nhiều người lắm.”
Tôi nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cậu ấy: “Nhưng họ không bằng tôi.”
Cuối cùng cậu chủ nhỏ không giữ được vẻ lạnh lùng nữa, muốn nói gì đó, vừa mở miệng, tôi đã nhân cơ hội đó mà hôn cậu ấy, đầu lưỡi chạm nhau, ánh mắt lạnh lùng giả vờ trong mắt cậu ấy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự ửng hồng dần dần hiện lên trên gương mặt.
Kết thúc nụ hôn, mặt cậu ấy đỏ bừng, vẫn muốn duy trì hình tượng lạnh lùng của mình, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi.
Tôi biết cậu ấy đã mềm lòng, không còn e ngại gì nữa, cúi đầu nhìn vào mắt cậu ấy, trong đầu vô tình nghĩ, cậu chủ nhỏ dường như cao hơn một chút so với năm ngoái, nhưng vẫn không cao bằng tôi, khi hôn vẫn phải ngẩng đầu lên… chưa kịp suy nghĩ xong, tôi đã cảm thấy cổ áo mình bị kéo một cái.
Quay lại, cậu chủ nhỏ đang nhìn tôi chằm chằm.
Tôi vô thức muốn hôn cậu ấy thêm lần nữa, nhưng bị cậu ấy tránh đi, có vẻ không muốn hôn tôi nữa, trong lòng tôi hơi hoảng, nhưng không để lộ ra, cười hỏi: “Sao vậy?”
Cậu ấy kéo tôi xuống, không vui nói: “Anh cao quá.”
……
Tôi im lặng.
Suy nghĩ một hồi, tôi cúi người khi cậu ấy không để ý, trực tiếp bế cậu ấy lên, cậu ấy bất ngờ, lập tức ôm chặt cổ tôi, chân cũng được tôi đỡ vòng quanh hông của tôi.
Trong tư thế này, cậu ấy vừa vặn cao hơn tôi một chút.
Tôi ngước nhìn cậu ấy: “Như vậy không phải tốt hơn sao.”
Cậu chủ nhỏ sau khi vượt qua sự hoảng hốt ban đầu, mới hiểu ý tôi.
“Giờ tôi có thể hôn em chưa?” Tôi hỏi với giọng nghiêm túc.
Cậu chủ nhỏ chớp chớp mắt, từ góc nhìn này, cậu ấy có vẻ bối rối hơn bình thường, như một thiên thần lạc lối giữa thế gian, lại như một tiểu yêu tinh mới bước vào thế giới.
Trong mắt cậu ấy nhanh chóng xuất hiện những làn sóng, cậu ấy hơi cúi đầu, tôi nhanh chóng chớp lấy cơ hội, bắt lấy môi cậu ấy, trao nhau một nụ hôn khác.
Cậu ấy rất thích tư thế này, tôi không vội đặt cậu ấy xuống, để cậu ấy từ góc nhìn mới mẻ này quan sát tôi, tận hưởng lợi ích của việc nhìn từ trên cao, thỉnh thoảng lại vuốt tóc tôi, thỉnh thoảng lại chạm vào giữa trán tôi.
Khi cậu ấy chơi đủ, tôi một tay đỡ cậu ấy, tay còn lại nắm lấy bàn tay đang quậy phá của cậu ấy, nhẹ nhàng cắn một cái.
Cậu chủ nhỏ định nhảy lên, tôi cười khổ không biết làm sao mà giữ cậu ấy lại, tránh cho cậu ấy mất thăng bằng và ngã.
Cậu ấy trả thù bằng cách nắm lấy tai tôi: “Không được cắn tôi!”
Tôi gật đầu: “Được.”
“Sau này tôi cũng muốn cao hơn một chút!”
“Được.”
“Chỉ được nghe tôi.”
“Được.”
“Chỉ được thích tôi.”
Câu này có lẽ là cậu ấy nói ra một cách vô thức, vừa nói xong cậu ấy cũng hơi ngạc nhiên, vội vàng che tai tôi lại như để tôi không nghe thấy.
Nhưng tôi đã nghe thấy rồi.
Cậu ấy có chút tức giận.
Tôi lại rất vui, gật đầu rất nghiêm túc: “Được. Tôi chỉ thích em.”
Lời còn dưa dứt, cậu ấy hơi ngẩng đầu lên, mắt chớp chớp mấy lại, sau đó lại vùi đầu vào cổ tôi, giọng nói nghèn nghẹn: “… Không cho anh gạt tôi.”
Tôi nhẹ nhàng vuốt lưng cậu ấy: “Sẽ không lừa rm. Tôi yêu em.”
Cậu ấy cọ cọ vào cổ tôi, một lúc lâu không nói gì, ngay khi tôi nghĩ rằng cậu ấy đã ngủ, thì bên tai tôi cảm nhận được một chút rung động.
Dường như cậu ấy đã dùng hết sức lực, nhưng giọng nói lại nhỏ đến gần như không nghe thấy, nói với tôi:
“Em cũng… thích anh.”
Cù Cẩm trở lại phòng, cả người suy yếu nằm trên giường mỹ nhân, Trúc Thanh vội vàng thay cho nàng một đôi tất bông, ủ ấm cho đôi chân lạnh như băng kia, nhìn khuôn mặt lạnh lẽo kia, Trúc Thanh không khỏi nói: “Nương nương, nô tỳ biết người đang buồn phiền, nhưng người phải giữ gìn thân thể, nếu lão phu nhân và phu nhân mà biết được, thì không biết sẽ đau lòng đến mức nào.”
“Nha đầu ngốc, cảm ơn ngươi vẫn luôn ở bên cạnh ta.” Cù Cẩm cười yếu ớt.
“Nương nương nói gì vậy, nếu không phải người thích nô tỳ, sao nô tỳ có thể hầu hạ một chủ tử tốt như người, nương nương ban thưởng, giúp cho gia đình nô tỳ thoát khỏi cảnh túng quẫn, nếu không muội muội của nô tỳ e rằng khó thoát khỏi cảnh bị bán, nương nương đối với nô tỳ chính là ân cứu mạng. Nô tỳ chỉ mong người có thể nghĩ thoáng một chút, người tốt ắt sẽ được báo đáp.”
Cù Cẩm bật cười: “Ngươi đến tủ lấy hộp trang sức của ta lại đây.”
Trúc Thanh lấy hộp trang sức đến, mở ra, bên trong đều là những món trang sức mà Cù Cẩm yêu thích nhất, món nào cũng vô cùng quý giá.
“Trúc Thanh, ngươi đi theo ta nhiều năm như vậy, ta cũng không có gì cho ngươi, số trang sức trong hộp này, ngươi cứ cầm lấy đi.”
Cù Cẩm đã từng chết đi một lần, kiếp trước nha đầu này đến chết cũng ở bên cạnh nàng. Bây giờ thân thể yếu ớt thế này lại còn đang mang thai, nàng thật sự sợ có ngày mình cứ như vậy mà ra đi, nàng xem Trúc Thanh như muội muội ruột thịt của mình,
nhân lúc còn có thể an bài, hãy sắp xếp mọi thứ thật tốt!
“Nương nương, đây đều là những món trang sức mà người yêu thích nhất, nô tỳ không thể nhận.” Trúc Thanh vội vàng từ chối.
“Nha đầu ngốc, những thứ này, sớm muộn gì cũng là của ngươi, chỉ là đưa sớm một chút thôi, cầm lấy đi.” Số trang sức này chắc cũng đủ cho người bình thường sống cả đời rồi.
Tình cảm của Trúc Thanh dành cho Cù Cẩm còn sâu đậm hơn cả người thân, người nhà bán nàng đi, nhưng Cù Cẩm lại cho nàng sinh mệnh thứ hai, lúc này nghe nàng nói, nhìn khuôn mặt nàng tái nhợt gầy yếu, trong lòng nàng chua xót, chỉ mong nương nương của nàng có thể khỏe mạnh hơn, đừng yếu ớt như vậy nữa thì tốt biết mấy.
Cù Cẩm thấy Trúc Thanh không nói gì, bèn nói: “Nếu ngươi không nhận, vậy từ nay về sau không cần hầu hạ ta nữa.”
Trúc Thanh vội la lên: “Nô tỳ sao có thể không hầu hạ người, lời người nói chính là thánh chỉ, nô tỳ muốn ở bên cạnh hầu hạ người.”
Cù Cẩm phì cười, bắp chân bỗng nhiên co rút một trận đau nhức: “Trúc Thanh, chân ta bị chuột rút, ngươi mau đến bóp giúp ta.”
“Là chỗ này sao?” Trúc Thanh vừa bóp chân cho nàng vừa hỏi.
Cù Cẩm đau đến thấu xương, nhất thời không nói nên lời, trên trán rịn đầy mồ hôi.
Lúc này, Tiêu Trình vội vàng chạy về, vừa vào phòng, nhìn thấy Cù Cẩm thống khổ như vậy, hắn vội vàng đi tới, lo lắng hỏi: “Nàng sao vậy?”
“Đau.” Cù Cẩm khó khăn nói.
Trúc Thanh vội vàng nói: “Nương nương bị chuột rút.”
“Mau truyền Ninh thái y.” Tiêu Trình phân phó.
Trúc Thanh vội vàng chạy đi.
Cù Cẩm cắn chặt môi, như muốn cắn nát cả môi, Tiêu Trình nhìn nàng thống khổ, tách môi nàng ra, đưa ngón trỏ của mình vào. Cù Cẩm cắn chặt ngón tay hắn, lần này cơn đau còn dữ dội hơn so với lúc ở trong mật đạo, nhưng nàng không muốn ngất đi nữa, nàng muốn khắc chế nỗi đau này.
Cảm giác đau đớn từ ngón tay truyền đến càng lúc càng rõ ràng, hắn càng thêm lo lắng, cố gắng kìm nén cảm xúc: “Nói cho ta biết, phải làm sao để giảm bớt đau đớn cho nàng.”
Cù Cẩm đau đến cực điểm, cuối cùng khi Ninh thái y mang hòm thuốc đến, nàng đã ngất lịm đi.
Tiêu Trình đứng dậy, trầm giọng nói: “Mau xem kỹ cho nàng, rốt cuộc là vì sao nàng lại bị chuột rút?”
“Vâng, Hoàng Thượng.” Nói xong, Ninh thái y lấy một chiếc khăn lụa, đặt lên cổ tay Cù Cẩm, cẩn thận bắt mạch, vừa đặt tay lên, ông ta đã cả kinh, đây, đây rõ ràng là hỉ mạch.
Sợ mình chẩn đoán sai, ông ta lại cẩn thận xem xét một lần nữa, lần này càng thêm chắc chắn, ông ta lấy ngân châm ra, châm vào mấy huyệt đạo, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm nói: “Chúc mừng Hoàng Thượng, nương nương có hỉ rồi ạ.”
“Ngươi nói cái gì?” Tiêu Trình hỏi.
“Hoàng Thượng, nương nương đã có thai, mạch tượng của thai nhi rất ổn định, chỉ là thân thể nương nương hơi yếu, cho nên mới khiến nương nương bị chuột rút.”
Tiêu Trình có chút sững sờ, sau đó trong lòng bỗng nhiên thắt lại, hắn hỏi: “Vậy mang thai có ảnh hưởng đến cơ thể nàng không?”
Ninh thái y đáp: “Với tình trạng hiện tại của nương nương, thì đây không phải là thời điểm thích hợp nhất để mang thai, nhưng vi thần nhất định sẽ dốc hết toàn lực để nương nương hạ sinh long thai bình an.”
Điều Tiêu Trình lo lắng nhất chính là, Nghiêm đại phu từng nói, nàng không thích hợp mang thai, hắn trầm mặc một lát rồi hỏi: “Ninh thái y, nếu bỏ đứa bé này, có phải nàng sẽ không gặp nguy hiểm không?”
Ninh thái y đáp: “Thân thể nương nương không chịu nổi dược lực mạnh, hiện tại chỉ có thể an thai, nếu không, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến thân thể của nương nương.”
Cảm giác trong lòng Tiêu Trình lúc này không ai hiểu được, hắn thở dài một hơi.
Ninh thái y lại nói: “Hoàng Thượng, với tính cách của nương nương, nhất định sẽ không vì bản thân mình mà bỏ đứa bé, vả lại thai nhi đã được ba tháng, đã thành hình, nương nương chắc chắn đã biết từ sớm, trước đây người còn từng hỏi vi thần về một cuốn sách dạy nuôi dạy trẻ, nhưng lúc đó vi thần không để ý.”
Dừng một chút, Ninh thái y lại như nhớ ra điều gì, bèn nói: “Kỳ thực nương nương vì chuyện ác mộng của người…” Ninh thái y kể lại toàn bộ mọi chuyện.
.
Đợi Ninh thái y rời đi, Tiêu Trình không nhịn được cúi xuống hôn lên trán nàng, thì ra nàng đã âm thầm làm rất nhiều chuyện cho hắn, thì ra nàng vẫn luôn âm thầm quan tâm hắn như vậy.
Một cảm giác ấm áp chưa từng có bao trùm lấy hắn, lúc này hắn mới hiểu được thế nào là cảm giác buông bỏ gánh nặng, hắn cảm thấy mọi thứ trong cuộc sống này, khiến thế giới của hắn trở nên ấm áp, mọi thứ trong mắt hắn đều thay đổi, chỉ cần nàng khỏe mạnh, hắn nguyện đánh đổi tất cả.
Cù Cẩm từ từ mở mắt ra, nhìn hắn, nước mắt không ngừng rơi xuống, nàng cứ ngỡ mình sẽ ngất đi, không ngờ lại có thể tỉnh lại.
Nhớ lại lời dặn dò của Nghiêm đại phu, mang thai vất vả và nguy hiểm như thế nào, đến khi chính mình trải qua nàng mới hiểu được.
Điều này càng khiến nàng cảm nhận được sự sống đáng quý, sinh mạng mong manh như thế nào.
“Đừng khóc.” Tiêu Trình hôn lên giọt nước mắt trên mặt nàng: “Sao nàng không nói cho ta biết?”
“Ta…”
“Đứa nhỏ đã được ba tháng rồi, nàng còn muốn giấu ta đến bao giờ, nếu xảy ra chuyện gì, ta phải làm sao đây?” Tiêu Trình vô thức đưa tay v.uốt ve làn da mịn màng của nàng.
“Nếu chàng xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ không sống một mình.”
Cù Cẩm nhìn hắn, nàng rất muốn tìm một bờ vai để dựa vào, nhưng nàng bèn bĩu môi nói: “Chẳng phải chàng có nữ nhân khác sinh con cho chàng sao? Chàng còn quan tâm đến ta làm gì? Chàng không phải đã bỏ đi rồi sao? Còn quay về làm gì? Để mặc ta một mình chẳng phải tốt hơn sao?”
Nghe nàng nói những lời hờn dỗi, Tiêu Trình bật cười, trêu chọc: “Nàng ghen rồi.”
Cù Cẩm quay đầu đi chỗ khác, Tiêu Trình véo mũi nàng, nói: “Ta chưa từng chạm vào nàng ta, nàng ta cũng không có mang thai, tất cả đều là nàng ta bày mưu tính kế ta, cho nên, nàng đừng giận ta nữa, được không?”
Cù Cẩm kinh ngạc quay phắt đầu lại: “Chàng nói gì?”
“Nàng không nghe lầm đâu, ta nói đều là sự thật.” Dứt lời, Tiêu Trình ôm nàng vào lòng, hôn lên môi nàng.
Cù Cẩm đẩy hắn ra, thở hổn hển: “Đừng nháo nữa, ta, ta không thở được.”
Tiêu Trình thâm tình nhìn nàng, trong mắt tràn đầy nhu tình, hắn đặt tay lên bụng nàng, dịu dàng nói: “Ninh thái y nói đứa nhỏ rất khỏe mạnh.”
“Thật sao?” Trong mắt Cù Cẩm cũng tràn đầy nhu tình, cả người nàng như tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Tiêu Trình gật đầu, khoảnh khắc này thật đẹp!
.
Nửa năm sau, Tiêu Trình đứng ngồi không yên ở bên ngoài phòng ngủ, nghe tiếng Cù Cẩm gào thét thảm thiết từ bên trong truyền ra, hắn không ngừng đi đi lại lại.
Thái Thượng Hoàng, Thái Hoàng Thái Hậu, Cù lão gia tử, Cù lão thái thái cùng toàn thể đại gia tộc Cù gia đều khẩn trương chờ đợi ở ngoài cửa. Lúc này, nhìn thấy bộ dạng bối rối của đế vương Tiêu Trình, trong lòng bọn họ dâng lên muôn vàn cảm khái xen lẫn vui mừng.
Tình cảm của đế vương vốn dĩ đạm bạc, Tiêu Trình xưa nay vẫn luôn là người có tính tình lãnh đạm. Vậy mà giờ phút này, dáng vẻ của hắn lại giống hệt một người cha bình thường trong dân gian, rốt cuộc cũng có thêm một tia hơi ấm của nhân gian.
Trong mắt Lưu thị thoáng dâng lên một tầng lệ. Nữ nhi bà vượt qua một chuyến quỷ môn quan này, quả là không uổng công.
Không bao lâu sau, một tiếng khóc chào đời vang dội khắp căn phòng, kinh động đến tất cả mọi người bên trong. Tiêu Trình sải bước đi vào.
Bà đỡ đang ẵm trong tay một hài nhi đỏ hỏn. Nhìn thấy Tiêu Trình, bà vội vàng lớn tiếng: “Chúc mừng Hoàng Thượng, chúc mừng Hoàng Thượng, nương nương đã thuận lợi hạ sinh Hoàng tử, mẫu tử bình an.”
Trái tim treo lơ lửng của Tiêu Trình rốt cuộc cũng được thả lỏng, giọng nói mang theo ý cười: “Thưởng!”
Các bà đỡ mừng rỡ khấu tạ hoàng ân, sau đó mặc cho tiểu Hoàng tử một bộ y phục mềm mại thoải mái, rồi dùng tã lót màu vàng kim bọc hắn lại cẩn thận, lúc này mới lui ra ngoài.
Cù Cẩm suy yếu khép hờ đôi mắt. Tiêu Trình bước đến bên giường, nắm lấy tay nàng, ôn nhu nói: “A Cẩm, nàng vất vả rồi.”
Cù Cẩm nở nụ cười rực rỡ: “Ta nguyện ý.”
[Hết]