Sau khi người phục vụ rời đi, Hạ Vân Chi vẫn cực kỳ cảnh giác mà nhìn xung quanh. Cho dù Thẩm Quý Hoà có chậm hiểu đến đâu, cô cũng có thể cảm nhận được điều gì đó không ổn ở nàng. Cô tiến lên một bước, nắm lấy tay Hạ Vân Chi: “Đi nơi khác nhé?”
Mặc dù khu vườn nhỏ này khá xa và yên tĩnh nhưng vẫn có không gian rộng mở, thỉnh thoảng sẽ có nhân viên và khách ghé qua.
Hạ Vân Chi nhìn xuống nơi Thẩm Quý Hoà đang nhẹ nhàng kéo mình, im lặng một lát rồi cố gắng thoát ra. Bình thường Thẩm Quý Hoà rất ôn nhu vậy mà giờ này lại có chút khác thường nắm chặt lấy cổ tay nàng, Hạ Vân Chi mím môi, tiến lên một bước, dẫn cô đến phòng nghỉ cho khách của trang viên.
Lạch cạch.
Cánh cửa đồng khép lại, Hạ Vân Chi khoá chặt. Cửa sổ nhà hướng ra vườn nho ở phía sau trang viên. Đêm đen kịt. Hạ Vân Chi bước tới, kéo rèm lại, che khuất đôi mắt đang nhìn trộm từ bên ngoài cửa sổ.
Nàng đứng bên cửa sổ, nửa người dựa vào bệ cửa sổ, thân hình hơi cong, chiếc váy xanh bó sát uốn ra nếp gấp nơi eo và ngực, kéo nàng từ bệ thờ cao xuống phàm trần, trong ánh sáng mờ ảo, có một chút lười biếng và mệt mỏi trong nét mặt nàng.
“Thẩm Quý Hoà.” Nàng lên tiếng trước, giọng nói ôn nhu nhẹ nhàng, dường như nếu không chú ý thì sẽ bị gió thổi bay đi mất, hoàn toàn không thể truyền đến tai Thẩm Quý Hoà, “Chị không nên…… đến.”
“Tại sao?”
Hạ Vân Chi không nói gì, ánh mắt nàng lướt qua khuôn mặt cô rồi lại rời đi, giống như chuồn chuồn lướt trên mặt nước, nhưng lại khiến trong lòng nàng gợn sóng không thể không chú ý đến.
“Tại sao?” Thẩm Quý Hoà lại hỏi.
“Em thực sự đang trốn tránh tôi.” Bây giờ cô đã hoàn toàn chắc chắn.
Hạ Vân Chi cảm thấy hoàn toàn hiện lên cảm giác vô lực, im lặng không nói, nàng nghiêng đầu để sợi tóc phiêu theo gió.
“Tôi lỡ làm gì sai à?” Thẩm Quý Hoà cần phải xác nhận điều này trước.
“Không phải.” Hạ Vân Chi không chút do dự nói, “Chị không có.”
Thẩm Quý Hoà cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Cô bước lên phía trước, đến gần Hạ Vân Chi rồi dừng lại cách nàng 1m. Cô dựa vào tường, trước mặt chỉ có không khí nhưng cô chắc chắn có thể cảm nhận được một khoảng cách vô hình giữa cô và Hạ Vân Chi.
Cô nhìn vào khoảng không trống rỗng, rồi nhìn vào mắt Hạ Vân Chi.
“Vì chuyện của Giang Triều sao?”
Khuôn mặt bình tĩnh của Hạ Vân Chi đột nhiên thay đổi.
“Con bé kể cho chị nghe?”
“Không có nói gì hết, tôi đoán.” Thẩm Quý Hoà bình tĩnh nói, “Em đi quá đột ngột, sau khi suy nghĩ kỹ lại, đây là lý do hợp lý nhất trong khoảng thời gian gần đây.”
“Chi Chi, em có hiểu lầm gì không?” Thẩm Quý Hoà thật sự không hiểu, “Giữa tôi và Giang Triều không có gì hết.”
“Đầu óc của em cũng chưa có đi xa như vậy đâu.” Hạ Vân Chi nói.
Thẩm Quý Hoà: “Vậy tại sao?”
Đầu ngón tay Hạ Vân Chi đang bấu chặt vào mép cửa sổ sau lưng, nàng khẽ nhíu mày nói: “Chị có cân nhắc qua chuyện của Giang Triều chưa?”
“Ý em là lên tuyển?”
“Phải.”
Thẩm Quý Hoà thành thật thú nhận: “Tôi đã nghĩ qua, nhưng vẫn chưa quyết định. Mọi việc đều theo thứ tự trước sau, Chi Chi, tôi hứa sẽ dạy em trượt tuyết, giúp em quay xong bộ phim tiếp theo.”
“Không có gì cả.” Hạ Vân Chi lạnh lùng nói, “Không có một bộ phim nào ở đây cả.”
Thẩm Quý Hoà sửng sốt.
“Cho dù là dạy trượt tuyết hay đóng phim, Thẩm Quý Hoà, đều chỉ là cái cớ thôi.”
“Em đã lừa chị.”
Thật khó để mở miệng, nhưng cũng thật khó để Hạ Vân Chi mở rộng cửa lòng đã đóng chặt bấy lâu nay của mình, muốn dừng lại nhưng đối với Hạ Vân Chi đây cũng là một chuyện khó khăn không kém. Nàng giống một quả bóng rơi tự do, di chuyển không ngừng theo quỹ đạo hướng tới sự huỷ diệt. Hạ Vân Chi cảm thấy đau lòng, nàng thừa nhận, nàng cần phải thú nhận thêm một lần nữa.
“Thẩm Quý Hoà, em đã lừa dối chị, em đã lừa dối chị tất cả mọi chuyện.”
“Bây giờ chị đã hồi phục trở lại, muốn làm gì thì làm. Trở về cung điện của chị đi, lấy lại ngai vàng vốn thuộc về chị đi. Không nên vì em mà…….”
Thẩm Quý Hoà nhìn thấy mớ chướng ngại chông gai trên mặt đất đột nhiên vỡ tan thành những cục bông mềm mại, nhẹ nhàng tung bay, từng chút từng chút bay thẳng vào trái tim cô.
Cô tiến lại gần Hạ Vân Chi.
Đứng trước mặt nàng.
“Chi Chi, em ngốc ghê.” Thẩm Quý Hoà cẩn thận móc lấy đầu ngón tay của Hạ Vân Chi, “Nếu không có em, có lẽ tôi sẽ không bao giờ được ngày hôm nay, đã hiểu chưa cô ngốc?”
Hạ Vân Chi cúi đầu, để mái tóc dài của mình rũ xuống. Mặc dù vậy, nàng không hề kháng cự lại chuyện Thẩm Quý Hoà lại gần mình. Khi đầu ngón tay mang theo từng nhịp đập của trái tim cô chạm vào làn da nàng, trái tim nàng cũng đập chung từng nhịp, ngực nàng phập phồng trong chốc lát. Nàng cố nhịn xuống cỗ xúc động muốn nắm lại bàn tay cô.
“Chi Chi?”
Thẩm Quý Hoà đột nhiên trở nên rất kiên nhẫn, hoặc nói đúng hơn, cô vốn là một người rất kiên nhẫn.
Cô móc ngón út của mình vào ngón út Hạ Vân Chi, nhấc chúng rồi vung lên như một chiếc thuyền đang dạo chơi trên cung trăng ngoài cửa sổ.
“Chi Chi, nói gì đó đi em. Em đang nghĩ gì? Kể tôi nghe nào, cô bé.”
Hạ Vân Chi lặng lẽ ngước mắt lên, nghiêng đầu nhìn cô.
Đôi mắt nàng hoen ướt mi và lấp lánh ánh nước nơi khoé mắt.
“Thẩm Quý Hoà.” Nàng gọi, “Thẩm Quý Hoà.”
“Tôi đây.”
“Thực sự chị không nên đến đây.” Nàng lặp lại, “Em đã nhịn rất nhiều rồi.”
“Sao đó?”
Hạ Vân Chi cảm thấy Thẩm Quý Hoà thật sự chưa nghĩ đến phương diện này.
Nàng nói rõ lòng mình.
“Chị biết yêu đương với em sẽ như thế nào không?”
Thẩm Quý Hoà rất ít khi nói đùa: “Sẽ thế nào? Tận thế sao? Hay là ngày nào fans của em cũng sẽ cmt cầu cho chúng mình chia tay?”
Hạ Vân Chi giơ cánh tay lên rồi thúc vào người cô.
“Chị thật là ——”
Đùa vào lúc nào không á, chỉ toàn làm tim nàng đập loạn nhịp thôi.
“Tôi đoán là sẽ có rất nhiều người chú ý đến, cũng sẽ có rất nhiều lời bàn tán, hoặc là…..” Thẩm Quý Hoà bắt đầu từ một đầu ngón tay, sau đó là toàn bộ và cuối cùng là nắm chặt lấy tay Hạ Vân Chi, “Tôi đoán là em lo lắng tôi không thể nào lên tuyển được.”
Hơi thở của Hạ Vân Chi ngưng trệ, nàng mắng một câu: “Khi nào mà đầu chị thông minh đột biến vậy, tự nhiên đầu nhảy số nhanh thế?”
Thẩm Quý Hoà: “Sắp mất vợ tới nơi rồi, tôi lại không chịu động não suy nghĩ nữa thì thế giới muốn tận thế thật đó em.”
Thật ra ngay từ đầu Thẩm Quý Hoà cũng không nghĩ ra được.
Cho đến khi hai người họ chia tay nhau ở sân bay, rồi cuộc gặp bất ngờ ở vườn hoa vừa rồi, và cho đến khi nàng thừa nhận chuyện này có liên quan đến chuyện của Giang Triều.
Mọi thứ kết hợp lại với nhau và trong nháy mắt, cô đã đưa ra được câu trả lời.
Hạ Vân Chi sợ hãi.
Nhưng cô không sợ vì những hậu quả mang lại chỉ vì mình yêu.
Có vận động viên nào trong đội tuyển quốc gia công khai nói mình là người đồng tính không? Thẩm Quý Hoà chưa từng thấy và Hạ Vân Chi cũng vậy.
Trước đây nàng chưa từng lo lắng chuyện này, nhưng sự xuất hiện của Giang Triều khiến nàng nhận ra rằng Thẩm Quý Hoà vẫn còn một con đường khác. Một con đường mà trước đây cô không thể bước đi vì bị cản trở, nhưng bây giờ lại có thể đi được một cách dễ dàng. Hạ Vân Chi không muốn vì nàng mà con đường này của cô bị chặt đứt, nhưng nàng không muốn chia tay với Thẩm Quý Hoà. Đây là lần đầu tiên nàng bối rối đến thế và không biết phải làm gì, thế nên nàng đã nhận ngay công việc mà trước đó đã từ chối, cố gắng làm tê liệt bộ não đang hỗn loạn của mình.
“Em không muốn thế này.” Hạ Vân Chi thẳng thắn nói, “Em không muốn chị bởi vì em…..” Có đôi lời nàng không thể nói thành lời, dừng một chút, lại nói, “Thẩm Quý Hoà, em sẽ luôn luôn dành cho chị một lời chúc phúc chân thành nhất. Rằng chị luôn có thể làm những gì chị muốn làm.”
Cho nên nàng hao hết tâm tư để lừa Thẩm Quý Hoà về phía mình, cho cô phục hồi chức năng, giải quyết hết mọi chuyện cho cô. Nàng lo đủ điều, không phải để Thẩm Quý Hoà yêu nàng, mà là để Thẩm Quý Hoà được tự do. Tất nhiên, cũng có đôi chút khát cầu hy vọng được yêu thương và cả sự chú ý của cô. Nhưng những suy nghĩ nhỏ nhặt này luôn phải nhường chỗ cho những điều quan trọng hơn.
Hạ Vân Chi là kỵ sĩ của Thẩm Quý Hoà.
Nàng phải loại bỏ mọi trở ngại trên con đường theo đuổi ước mơ của công chúa.
Nếu cần thiết, thậm chí còn bao gồm cả bản thân nàng nữa.
Quyết tâm mạnh mẽ đến mức Hạ Vân Chi nghĩ rằng mình có thể bình tĩnh làm được, nhưng thực tế ——
“Có một số lời nghe rất khoa trương, nhưng Thẩm Quý Hoà, em là người duy nhất biết rằng khi nghe được tin tức này, phản ứng đầu tiên của em không phải là buông tay, mà là ——
Hạ Vân Chi không nói được. Nàng cụp mắt xuống, hàng mi dài phủ những cái bóng rải rác. Nàng im lặng đến nỗi gần như biến mất.
Nàng có thể dùng mọi cách, tốt hay xấu, nhất định sẽ ngăn cản Thẩm Quý Hoà đi con đường này.
Có rất nhiều nơi trên thế giới có thể trượt tuyết.
Có nhiều địa điểm tổ chức cuộc thi trên thế giới.
Thẩm Quý Hoà có thể đi bất cứ nơi nào để giành chức vô địch, nhưng không thể đến một nơi nào đó mà không có nàng.
Chỉ cần một suy nghĩ, một khoảnh khắc, đã đủ khiến nàng điên mất.
Hạ Vân Chi không muốn để lộ bộ dạng xấu xí của mình trước mặt Thẩm Quý Hoà.
Ích kỷ, điên rồ, hỗn loạn.
Đây không phải là một nàng muốn cho Thẩm Quý Hoà nhìn thấy.
Hạ Vân Chi không thể nói ra những lời này nên nàng dừng lại. Nàng nghe thấy tiếng thở dài bên tai, là Thẩm Quý Hoà.
Hạ Vân Chi muốn trốn, nỗi sợ hãi trong lòng lan toả theo mạch máu.
Nàng cảm thấy Thẩm Quý Hoà buông tay.
Hạ Vân Chi theo bản năng giật lại.
“Thẩm Quý Hoà, em……”
Âm thanh dừng lại.
Thẩm Quý Hoà trực tiếp khống chế nàng giữa bản thân và bệ cửa sổ, cánh tay và cơ thể tạo thành một vòng tròn nhỏ bao bọc lấy Hạ Vân Chi.
Hạ Vân Chi vẫn đang đi giày cao gót, lớp vải màu xanh lam phập phồng trên ngực nàng.
Thẩm Quý Hoà tiến lại gần, cách nàng rất gần.
“Bây giờ mới biết giữ lấy tôi?” Thẩm Quý Hoà khẽ cười một tiếng, “Hai ngày nay em đã nghĩ những gì?”
“Không muốn buông, thì nắm chặt lấy.”
Hạ Vân Chi ngẩng đầu lên, vẻ mặt không thể tin được, trong con ngươi của nàng phản chiếu hình ảnh của Thẩm Quý Hoà, bĩnh tĩnh mà ôn hoà.
“Chi Chi, tôi sẽ trả lại lời chúc phúc cho em.”
“Tôi cũng hy vọng em luôn có thể làm được những điều mà em muốn làm.”
Hơi thở của Hạ Vân Chi dồn dập rồi lại chậm lại, nàng chạm phải ánh mắt của Thẩm Quý Hoà, muốn quay đi, nhưng không thể thoát khỏi một mảnh dịu dàng ôn nhu này. Khoé mắt nàng đau nhức vì chúng lẻn vào.
“Thẩm Quý Hoà, chuyện em muốn làm cũng chẳng trong sáng gì cho cam.”
“Chưa kể ——”
“Sớm hay muộn thì những điều ấy cũng sẽ cản trở những gì chị muốn làm.”
“Không sao hết.” Thẩm Quý Hoà hôn lên khoé mắt nàng, “Tôi tin rằng chúng ta đều nguyện ý nhượng bộ vì nhau.”
“Em nên tin tưởng tôi nhiều hơn một chút, cũng nên tin tưởng chính mình nhiều hơn một chút.”
“Em yêu, liệu rằng bây giờ em có thể nói cho tôi biết em đang định làm điều không trong sáng?”
Không biết làm quên trời quên đất suốt bao lâu, thỉnh thoảng Từ Thu ngủ thiếp đi vì kiệt sức, lúc tỉnh lại không phải vì Tạ Ung cắm tỉnh, mà là bị anh ôm chặt, tỉnh vì không thở nổi.
Cho đến gần rạng sáng, ý thức Từ Thu vẫn còn mong lung, cô cảm nhận được dường như Tạ Ung thả cô vào bồn tắm để tắm rửa, rốt cuộc lúc này cô mới có thể say giấc nồng.
Khi cô thức dậy lần nữa thì đã là hai giờ chiều của ngày hôm sau, lễ Giáng Sinh đã qua hơn phân nửa rồi.
Trong nhà vô cùng ấm áp, cửa sổ thông với ban công đóng kín kẽ, ngoài trời có tuyết rơi, những bông tuyết trắng giống như lông ngỗng bay lả tả đầy trời, kèm theo đó là tiếng gió ngắt quãng.
Áo ngủ trên người Từ Thu là do Tạ Ung thay, cô lê dép rời khỏi phòng ngủ, vừa mở cửa hương thơm của đồ ăn đã xông vào mũi, ánh đèn sáng trưng. Đi chưa được mấy bước cô đã trông thấy Tạ Ung đứng nấu cơm trong phòng bếp kiểu mở thông với phòng khách.
Dường như nghe được tiếng động, chàng trai quay đầu lại nhìn thoáng qua, “Dậy rồi à? Muốn ăn súp không? Súp cá vượt hầm đậu phụ.”
Từ Thu gật đầu, cô nhìn thấy bên cạnh Tạ Ung còn có một chiếc nồi nhỏ đang sôi sùng sục, nước dùng có màu đỏ của rượu vang, hương thơm của trái cây hòa quyện trung hòa vị chua của vang đỏ, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Trước đây Tạ Ung từng kể với Từ Thu rằng ba mẹ anh muốn bồi dưỡng tính tự lập cho anh, cho nên từ lúc anh thành niên họ đã cho anh học nấu ăn, làm nội trợ. Từ Thu nhìn quanh một vòng, cô đoán có lẽ Tạ Ung vừa mới ra ngoài về cách đây không lâu, trong phòng khách có một cây thông noel treo đầy chuông, nơ bướm, cao tương đương một người trưởng thành, bên quầy bar trong phòng bếp đặt hai túi đồ ăn to, trên túi còn in logo cửa hàng.
Súp cá đặc sệt, thơm thuần vị cá đặt trong bát sứ đặt vào tay Từ Thu. Tạ Ung trở vào phòng bếp lấy một chiếc thìa thả vào bát, sau đó vòng ra sau
lưng Tạ Thu giúp cô vén những sợi tóc lòa xòa ra sau tai, “Hơi nóng, cẩn thận một chút.”
Từ Thu múc một muỗng canh cá, thổi mấy hơi rồi mới đưa vào miệng Vị rất ngon, không khác mấy món canh cá Tạ Ung nấu cho cô ăn trước đây. Vừa uống, ánh mắt cô vừa lưu luyến nồi rượu vang đỏ trái cây kia, không biết vô tình hay cố ý, tóm lại là hướng đó.
Tạ Ung xoay người thêm nước vào nồi, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng của Từ Thu.
“Rượu vang đỏ nóng chỉ để thêm chút xúc tác cho bầu không khí hôm nay, tôi uống thì được, còn cậu đã phẫu thuật thì không được uống, thế này đi, để tôi dùng nước ấm pha nước trái cây cho cậu.” Đôi bàn tay chàng trai vẫn thoăn thoắt bận rộn, anh đưa lưng về phía Từ Thu rồi nhắc nhở cô.
Từ Thu nhìn anh, “Sao cậu biết tôi vừa phẫu thuật nên không được uống rượu?” Cô nhớ rất rõ cho tới bây giờ cô chưa từng nói chuyện phẫu thuật với anh, mà anh cũng không hỏi cô.
Bóng lưng Tạ Ung hơi khựng lại, thật lâu sau
. Tôi biết dù có hỏi thì cậu cũng không chịu nói với tôi, vì thế tôi chỉ có thể tự nghĩ cách, tôi thích cậu, dĩ nhiên muốn hiểu cậu nhiều hơn một chút” Anh không định giấu giếm loại chuyện sớm muộn gì cũng bại lộ này, phải biết rằng một lời nói dối cần rất nhiều lời nói dối để lấp l**m, anh cũng rất ghét cảm giác lo sợ không yên khi chính tay mình đào hố chôn mình.
Anh xoay người, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Từ Thu, song trong lòng thật ra rất thấp thỏm, nhưng anh vẫn quyết định thẳng thắn: “Tôi đã biết chuyện mẹ cậu là chủ tịch tập đoàn dược Trường Thanh, người đàn ông ở trường học hôm trước là người thừa kế tập đoàn Hồng Thăng. Còn có… bệnh tình cậu ngày xưa…”
Từ Thu trầm mặc, cô cúi đầu uống non nửa chén canh còn lại. Thái độ cô cực kỳ bình tĩnh.
Thật ra cô đã đoán được từ trước, lần đó Trần Mặc nói với cô về gia thế Tạ Ung, cô đã biết những chuyện mình giấu giếm sớm muộn gì anh cũng biết Tất cả đều nằm trong dự tính, gia đình anh làm chính trị, mạng lưới thông tin sâu rộng, huống chi đây cũng chẳng phải bí mật kinh thiên động địa gì.
Tạ Ung buông việc trong tay rồi đi đến bên cạnh Từ Thu, ánh mắt rủ xuống, “Thật xin lỗi. “..
Từ Thu đặt cái bát trong tay lên bàn, sau đó rút tờ khăn giấy ra lau miệng, cô không nhìn Tạ Ung, “Không sao cả, cậu không cần phải xin lỗi tôi.”
“Cậu có thể điều tra ra, đó là bản lĩnh của cậu.” Cô nhìn vào khoảng không trước mắt, ánh mắt không có tiêu cự, “Giống như tôi biết rõ gia cảnh cậu thâm sâu cỡ nào, nhưng tôi đâu nói với cậu. Bởi vì giữa cậu và tôi chỉ cần biết một chút là đủ.”
Rốt cuộc cô cũng nhìn thẳng vào anh với ánh mắt rét lạnh.
“Hai chúng ta, không có tương lai.”
Cô thương hại anh, vì thế đã năm lần bảy lượt nhắc nhở anh, đừng lún vào quá sâu, cuối cùng cô đơn rơi vào kết cục tan nát cõi lòng. Giữa hai người vẫn có chút tình cảm ít ỏi, cô không muốn làm ầm ĩ rồi tan rã không vui.
Bỏ quá nhiều tình cảm vào, kết quả tình ý đó sẽ biến thành lưỡi dao sắc bén giết chính bản thân mình.
“…” Ánh mắt Tạ Ung tối sầm lại, vẻ mặt có hơi phức tạp, ánh mắt lóe lên tia đau đớn, anh nhìn thẳng vào Từ Thu rồi hít sâu một hơi.
Anh định nói tiếp gì đó thì điện thoại đặt trên quầy bar bỗng vang lên, là điện thoại của Tạ Ung. Từ Thu vội đứng lên, đi đến bệ cửa sổ trong phòng khách cách nhà bếp không xa.
Bệ cửa sổ được lót thảm nhung trắng, cô ôm đầu gối tựa vào gối đệm, ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ.
Xa xa, truyền đến tiếng Tạ Ung nói chuyện điện thoại
“… Ba, lễ Giáng Sinh vui vẻ… Cuối năm trường học tổ chức dạ hội… Dạ, buổi trưa con sẽ về nhà ăn cơm… Cho con gửi lời hỏi thăm mẹ… dạ, hẹn gặp lại ba.”
Cúp điện thoại, Từ Thu nghe thấy tiếng bước chân, cô không quay đầu lại mà vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tạ Ung ngồi bên cạnh cô, giọng dịu dàng:
“Từ Thu, những lời cậu nói không thể khiến tôi tổn thương đâu. Có tương lai hay không, không phải cậu quyết định, cho đến ngày duyên phận chúng ta thật sự kết thúc, chẳng ai có thể nói trước được điều gì.”
“Ba mẹ tôi đều là người cởi mở và tốt bụng, họ luôn ủng hộ tôi. Sau này nếu có cơ hội, tôi sẽ đưa cậu đến gặp họ. Chỉ là bây giờ còn quá sớm, tôi nấu ăn xong rồi, chúng ta ăn cơm trước đã.”
Nói xong,, anh nắm chặt cổ chân Từ Thu, khẽ nâng lên rồi mang tất bông vào cho cô.
Anh bế cô lên, hôn môi cô, “Chúng ta đừng băn khoăn về tương lai nữa, như cậu đã nói, hiện tại vui vẻ là được rồi.”
Từ đầu đến cuối Từ Thu vẫn im lặng, cô nhìn sâu vào mắt Tạ Ung, hiện giờ cô không thể nói rõ lòng mình có cảm giác gì, rốt cuộc cô vùi đầu vào lòng Tạ Ung, hai tay vòng lên cổ anh, bàn tay phải níu chặt cổ áo anh.
“… Dù cậu nói dễ nghe thế nào, tôi cũng không dao động đâu.” Giọng cô buồn buồn.
“Nhất định sẽ không.” Cô cường điệu thêm lần nữa.
Tạ Ung thả người trong lòng lên ghế ăn, bó hoa mua ngày hôm qua đã nở rộ, được anh đặt giữa bàn ăn, sau đó anh rót rượu vang đỏ, cắt trái cây thành miếng nhỏ rồi ép cho cô một ly nước ép.
“Từ Thu,” Anh dừng lại rồi nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, như thể muốn xuyên qua da thịt cô, len lỏi vào nội tâm cô
“Cậu muốn nói gì cũng được, dù sao tôi sẽ không rời xa cậu.”
Lông mi Từ Thu run run, cô níu chặt vạt áo ngủ, cúi đầu xuống không dám nhìn Tạ Ung nữa.