23
Cảnh trong mơ thay đổi.
Khuôn mặt của đối phương cũng không ngừng biến hoá.
Đều là khuôn mặt tuấn mỹ nhưng không nhìn rõ nét mặt, một người lạnh như băng sương, một người thanh tao như trúc.
Tôi dường như không thốt lên lời.
Chỉ nghe bọn họ ở bên tai tôi không ngừng lẩm bẩm:
“Mạnh Ly…”
“Sư tôn…”
Tôi bỗng nhiên bừng tỉnh.
Nhất thời vẫn chưa thanh tỉnh, không biết bây giờ là giây phút nào, nhưng một giây sau khi suy nghĩ trở về, cả người tôi bỗng cứng đờ.
Tôi….Giang Thu?! Từ từ, còn có Tiêu Mạnh Ly và Nguyên Sương?!
Trước kia hai người họ có quan hệ gắn bó như vậy ư?
Vậy…Vậy Tiêu Mạnh Ly làm sao lại phản lại sư môn????
Mấu chốt của sự việc là gì vậy?
Tôi lảo đảo đứng dậy, mới kinh hồn phát hiện, quần áo của chính mình vẫn chỉnh tề, trên người cũng không có bất kỳ dấu vết không khoẻ nào cả.
Cho nên…Chỉ là hai giấc mơ hoang đường thôi sao?
Nhưng mặc kệ ra sao, giấc mơ về Nguyên Sương, đã cho tôi biết quá khứ ngày trước ra sao, cũng như để tôi biết nên ứng phó với Nguyên Sương như thế nào.
Bởi vậy, khi nửa tháng sau, lúc anh ta đến gặp tôi một lần nữa, tôi nhẹ nhàng nói:
“Sư huynh, ta sai rồi.”
Nguyên Sương hiển nhiên không tin, và muốn đi ngay sau khi thấy tôi không có việc gì.
“Dưới đây vừa ngột ngạt lại tối tăm, ta muốn ra ngoài.”
Bước chân Nguyên Sương dừng lại:
“Đau quá, khí tức trong kinh mạch lại nghịch chiều luân chuyển.”
Ngay lúc tôi có chút lo lắng, hắn rũ mắt xuống, đem xiềng xích thu lại, xích sắt nháy mắt tan biến, biến mất trên hai tay đang bị giam cầm của tôi.
Hắn nhàn nhạt mở miệng:
“Kiếm Lệ Hoa ở thiên điện. Đi lấy đi.”
Đó là một thanh kiếm vàng trong như nước, sáng chói như ánh mặt trời, vỏ màu đen được điêu khắc đơn giản.
Trong khoảnh khắc tôi muốn cầm vào nó, thân kiếm phát sáng đến chói mắt, làm bỏng tay tôi, tôi cố gắng mở mắt nhìn.
“Còn có thể cầm kiếm không?” Giọng nói của Nguyên Sương vang lên ở phía sau, không nghe ra cảm xúc.
Tôi theo bản năng nói: “Nó không cho ta chạm vào.”
Tay phải của Nguyên Sương lướt qua vai tôi, nhẹ nhàng điểm lên Lệ Hoa kiếm, như muốn trấn an nó:
“Ngươi đã lập hàng triệu khế ước với ma quỷ, cho dù đã dùng hoả trì để đè ép, nhưng cũng đã dấn sâu quá nặng vào nhân ma.”
Không biết vì sao, lúc kiếm Lệ Hoa cự tuyệt tôi chạm vào, trong lòng tôi lại có một cỗ bi thương trào ra, khó có thể đè nén.
Tựa như đang đi qua con đường bị phong kín bởi những bụi gai vây quanh, ánh mặt trời bị bỏ lại phía sau, nói cho tôi biết, đã vĩnh viễn không thể quay đầu lại.
Tôi khàn khàn lên tiếng: “Cái gì cũng đều có giá của nó.”
“Tiêu Mạnh Ly… Cũng không hối hận.”
“Cũng đúng.” Nguyên Sương cười lạnh một tiếng: “Ngươi đã khi nào hối hận chứ, Tiêu Mạnh Ly, ai cũng đều sẽ hối hận, chỉ có mình ngươi sẽ không bao giờ.”
Dứt lời, Nguyên Sương phất tay áo, bước vào trong điện, chỉ để lại một câu nói:
“Đừng rời khỏi Lạc Hà Phong.”
24
Tôi đồng ý ngay.
Quay đầu lập tức chạy.
Kẻ ngốc mới muốn ở lại Cửu Thiên Thần giới….
Kể cả Nguyên Sương có là đệ nhất tiên nhân đi chăng nữa, trong tương lai Ôn Giang Thu còn thống nhất lục giới đấy?!
Thực lực mạnh mẽ, được mọi người sùng bái không phải là tôi!
Đem tính mạng bản thân đặt vào tay kẻ khác không ngu thì cũng ngốc.
Nhưng chỉ mới xuống đến sườn núi, tôi cảm thấy cổ tay mình bị giữ chặt và không thể di chuyển được nữa.
Nhìn kỹ lại liền thấy một sợi dây thừng như ẩn như hiện.
Tôi: “….”
Quả nhiên còn kế hoạch dự phòng!
Thử nửa ngày không thể cởi bỏ, tôi tuỳ ý tìm một cái cây, nằm lên cành cây, nhắm mắt ngủ.
Khi tôi tỉnh lại đã là hoàng hôn, bầu trời đỏ rực, lá phong cũng ửng hồng.
Cảnh trí đẹp tuyệt mỹ này làm tôi nhất thời không thể ngây ngốc, lẩm nhẩm mở miệng:
“Tại sao cảnh sắc trên núi của Nguyên Sương lại có thể đẹp đẽ đến vậy?”
Liền nghe tiếng nói thanh thanh dưới gốc cây:
“Lạc Hà Phong, vốn nổi tiếng với cảnh hoàng hôn và rừng phong.”
Thanh âm quá mức quen thuộc, tôi lập tức cứng đờ.
Mấy ngày điên đảo mơ mộng, đã hằn sâu trong trong não bộ.
Trong lúc thất thần, dường như còn nhìn thấy những giọt mồ hôi của Ôn Giang Thu lăn xuống dưới cằm.
Nhìn thoáng xuống dưới, quả nhiên là khuôn mặt anh tuấn của cậu ấy, ánh nắng vàng chiếu vào nửa bên sườn mặt của cậu ấy, càng tôn lên ngũ quan tinh xảo ấy.
Mái tóc đen được buộc lên một nửa bởi ngọc quan, áo bào màu xanh trúc, người cũng giống như cây trúc.
Không biết cậu ấy đã đứng đó bao lâu, quanh thân đã rơi xuống một mảng lá phong đỏ.
Dưới chân cậu ấy còn có một con sói băng đã chết, mang theo tà khí, thấm vào đan điền của cậu ấy.
Tôi rùng mình: “Ngươi đang làm gì vậy?”
“Tiền bối đang nói cái này ư?” Ôn Giang Thu tuỳ tiện đem sói băng nhấc lên, cười khẽ: “Dẫn ma khí nhập đan điền.”
Vẻ mặt của cậu ấy điềm nhiên như không làm lòng tôi dấy lên lửa giận:
“Tốt, rất tốt, đường ngay lối thẳng không đi, lại vui vẻ đi vào con đường tà đạo, đệ tử của Vạn Kiếm tông thật làm cho bản tôn lau mắt nhìn.”
Ôn Giang Thu cười:
“Tiền bối không phải cũng đi trên ‘con đường tà đạo’ này hay sao?”
Tôi: “….”
“Có gì mà ngạc nhiên chứ?” Đôi mắt đen nhánh của Ôn Giang Thu chăm chú nhìn tôi, nói tiếp:
“Năm ấy, Vạn Kiếm tông có một vị sư bá, bỏ qua kiếm thuật. Tự khai sáng rất nhiều việc, như làm thế nào để dẫn đường cho ma khí, như thế nào để tiêu trừ ký ức…”
“Câu cuối cùng của bộ công pháp mà người ấy nghĩ ra, làm ta thấy rất có đạo lý.”
Tôi hơi sửng sốt: “Người đó nói gì?”
“Người ấy nói, sức mạnh đến từ đâu không quan trọng, quan trọng là chúng ta dùng nó để làm gì.”
Dưới ánh hoàng hôn, đôi mắt của Ôn Giang Thu như có ánh lửa nóng bỏng, không hề chớp mắt mà nhìn tôi, như đang muốn làm một phép thử:
“Không có người xấu, chỉ có cách làm xấu. Nếu không có ai cầm đao đúng cách, vậy thì người ấy sẽ là người cầm đao chấp pháp.”
“Người ấy chính là Đạo.”
Tôi mơ hồ cảm thấy lời này quen tai.
Nhưng nhất thời không nhớ nổi.
Ôn Giang Thu sớm đã khôi phục toàn bộ ký ức, nhưng trong nhất thời tôi nhìn không thấu, cậu ấy đang muốn thử cái gì.
Chỉ có thể chuyển dời tầm mắt, xem ánh tà dương đang khuất dần phía chân trời, bình tình nói:
“Phải không? Đừng để cho Vạn Kiếm tông phát hiện cậu có tâm tư khác.”
Ôn Giang Thu hơi sửng sốt, ngay sau đó đã thông suốt:
“Tiền bối chưa từng thấy qua công pháp này hay sao?”
Tôi thực sự không hiểu.
Cậu ấy nở một nụ cười trong sáng:
“Ta đã hiểu rồi.”
25
Tôi không biết Ôn Giang Thu đã hiểu ra chuyện gì.
Cậu ấy đến đây thường xuyên hơn.
Sẽ hái những bông hoa mận đỏ nở rộ bên cạnh đền Huyền Vũ, sẽ hái linh quả đỏ mọng trên cây Trọng Cẩm, còn có bánh ngọt vừa miệng mà tôi rất thích
Lúc đầu tôi còn tưởng cậu ấy đến thăm Nguyên Sương, cho đến khi các tiên môn bắt đầy vây hãm, tấn công, phá vỡ trận địa của Vạn Kiếm tông, nghiệp hỏa bùng lên bốn phía.
Ôn Giang Thu thừa lúc hỗn loạn xông vào phòng của tôi, giơ kiếm Xá Thiên lên, chém đứt sợi dây trên tay tôi, thì thầm:
“Sư phụ, ta dẫn người đi.”
Lúc này tôi mới biết là cậu ấy đến gặp mình.
Cũng là tới ….tính kế, bố trí, lập kế hoạch.
Môn phái hiện đang hỗn loạn, tôi e rằng có bàn tay phía sau của cậu ấy.
Tôi lặng lẽ nhìn cậu ấy, hất bàn tay đang muốn nắm lấy tay của tôi ra:
“Giang Thu, ta không còn là sư phụ của ngươi nữa. Ngươi đừng lạc lối, đừng …bắt chước ta.”
Bàn tay thon dài như một tác phẩm điêu khắc bằng ngọc bích, dừng lại trên không một lát rồi bình tĩnh thu tay lại.
Khuôn mặt thanh tú và anh tuấn của Ôn Giang Thu vẫn nở nụ cười, nhưng nụ cười đó không chạm vào đáy đôi mắt của cậu ấy:
“Nguyên Sương không thể bảo vệ được người, ta có thể. Không, sư phụ, người không cần ta phải bảo vệ. Ta sẽ quay về Ma giới cùng người được không? Ta đã có thể chiến đấu được rồi, thật đấy.”
Tôi: “….”
Không cách nào có thể nói chuyện với con lừa bướng bỉnh này được!
Nhìn xem kiếm Xá Thiên trên tay cậu, công pháp cậu tu luyện, linh thạch cậu độ khí có cái nào không xuất phát từ thiên giới chứ?
Cái địa phương chim không thèm ị -Ma giới có cái khỉ gì!
Tôi tức giận đến mức dịch chuyển tức thời ra đại sảnh, không để ý đến vết bỏng trên tay, vẻ mặt nghiêm túc rút kiếm Lệ Hoa của Tiêu Mạnh Ly ra, vung lên một luồng kiếm khí.
Mọi người ngã xuống đất.
Dưới ánh mắt kinh hãi của họ, tôi lớn tiếng hét:
“Dám làm càn trước mặt ta, tự tìm đường chết.”
26
Thành thật mà nói.
Chút linh khí còn sót lại trong cơ thể của Tiêu Mạnh Ly, dùng rất thuận tay, còn thuận lợi hơn là sử dụng ma khí.
Chỉ là càng về sau không còn đủ sức nữa thôi.
Sau khi giả vờ mạnh mẽ xong, linh khí của tôi cạn kiệt, dứt khoát ném kiếm Lệ Hoa sang một bên, ghim luôn lão hòa thượng cầm đầu lên cột đá.
Chuôi kiếm vẫn đang đung đưa, lão hòa thượng đã phun ra một ngụm máu, ánh mắt nhìn tôi đầy oán hận:
“Quả nhiên là yêu nữ….Làm xằng làm bậy, tâm địa độc ác…Năm đó mười hai vị trưởng lão nên g**t ch*t ngươi ngay khi ngươi gia nhập Vạn Kiếm tông!”
Tôi hờ hững xắn tay áo:
“Ta không phải là Tiêu Mộng Ly, ta chỉ đang chiếm đoạt cơ thể của cô ấy mà thôi.”
Mượn thân xác người ta, nên phải gánh tội thay.
Nhưng ánh mắt của tên trọc này quá khó chịu, tôi không thích nên không muốn phải chịu đựng tiếng xấu không phải của mình này.
“Ngươi chính là_____!”
Mười mấy năm ở Ma giới, thế nhân đều không biết tên, chỉ gọi cô ấy là’ nữ ma đầu’.
Mà nữ tử kinh diễm, tài hoa của Vạn Kiếm Tông kia sớm đã có rất nhiều câu chuyện chết không toàn thây truyền tụng khắp nơi.
Cho nên, lời tôi vừa nói ra, mọi người đều kinh ngạc.
Tiếng ồn ào bàn tán huyên náo:
“Cô ta là chủ nhân của kiếm Lệ Hoa. Tiêu Mạnh Ly?”
“Không thể nào được? Dù tiên tử ấy có phản nghịch cỡ nào cũng…”
Anh ta dừng lại không nói, bởi vì dường như anh ta đã nhớ ra, Tiêu Mạnh Ly năm ấy cũng kiêu căng và cuồng ngạo như thế.
Tôi đón nhận vô số ánh mắt nghi ngờ, kinh hoàng, sợ hãi.
Còn có một đôi mắt căm hận oán độc.
Hình ảnh này trùng hợp với một cảnh trong mơ, trên chỗ ngồi tôn kính của các vị trưởng lão, cũng có một ánh mắt như vậy.
Hắn ta từ trong đám người đứng dậy, cởi bỏ mũ choàng, nhìn chằm chằm Ôn Giang Thu đang vội vàng chạy tới, nắm chặt chuôi kiếm, nhìn người đang che chắn phía trước tôi, đang thiết lập kết giới- Nguyên Sương.
Từ trong cổ họng của hắn bật ra tiếng cười lạnh:
“Tốt, tốt lắm, không chỉ có một mình Nguyên Sương che chở cho ngươi, mà còn có cả tên tiểu tử này—Phản đồ, còn nhớ rõ chúng ta vì sao phải tiêu diệt ngươi không?! Bởi vì đám yêu ma dưới trướng của ngươi đã g**t ch*t vợ chồng nhà Ôn Như!”
“Ôn Giang Thu! Ngươi còn muốn che chở cho kẻ đã giết cha mẹ của ngươi hay sao!”
Lời vừa dứt, Ôn Giang Thu đứng phía trước dường như cứng đờ người.
Trong cốt truyện, cha mẹ của Ôn Giang Thu là những người đức cao vọng trọng trên đỉnh Tán Tiên này.
Vào năm cậu ấy ba tuổi, họ đã bị giết.
Ôn Giang Thu cũng lưu lạc bởi lý do này.
Giọng điệu lên án chưa dừng lại:
“Mà ngươi, phản đồ, g**t ch*t mười một trưởng lão, chạy đến Ma giới, còn có ngươi….”
Trưởng lão chỉ vào Nguyên Sương:
“Năm đó, cô ta giết người, ngươi đã giúp cô ta xoá dấu vết….”
Tôi không dám tin mà nhìn qua Nguyên Sương.
Có lẽ vẻ mặt của tôi hoang mang quá mức.
Lại có câu nói kia “Ta không phải Tiêu Mạnh Ly”, làm cho anh ấy kết nối lại được một sự việc nào đấy.
Sắc mặt của Nguyên Sương khó nhìn đến cực hạn, tịnh chỉ giữa trán của tôi.
Mấy phút sau, anh ta nghiến răng nói: “Muội….làm sao có thể quên? Làm sao muội dám quên?”
Tôi bỗng nhiên có một dự cảm không được tốt.
Quả nhiên, giọng nói của Nguyên Sương khàn đi vì tức giận:
“Tại sao muội dám dùng thuật Vong Trần để xoá đi ký ức?”
Những lời này làm trời long đất lở.
Tôi đứng đó trong trạng thái chết lặng.
Nhưng người đứng phía trước-Ôn Giang Thu lại không chút kinh ngạc khi quay đầu lại nhìn.
Cậu ấy nâng kiếm hướng về phía Nguyên Sương, muốn ngăn cản anh ta, nhưng vẫn chậm một bước.
Ngay sau đó, linh lực bàng bạc dũng mãnh tràn vào người tôi như biển lớn, mạnh mẽ đem những ký ức tôi đã huỷ diệt rời rạc, một lần nữa ghép nối vào với nhau____
27
Đêm mưa.
Tôi đi bộ dưới ánh đèn, nghĩ đến buổi hẹn với mọi người.
Nhưng những gì nhìn thấy chỉ là cảnh hỗn độn, khắp mặt đất nhuộm đầy máu.
Đèn lồng và ô ngọc rơi xuống đất, tôi vội vã chạy đến đình hóng gió.
Cảnh đầu tiên nhìn thấy, một đứa trẻ chứng kiến bố mẹ mình bị giết hại.
Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cậu bé cuộn tròn sau rào chắn, máu trên rào chắn phản chiếu trong đôi mắt vô hồn của cậu.
Sau đó là thi thể của một người bạn cũ.
Tiếp đến, một thanh kiếm lạnh lẽo được rút ra từ ngực của Ôn Như.
Bàn tay rút kiếm ngẩng đầu lên, ống tay áo màu xám đen của trưởng lão Vạn Kiếm Tông.
Ông ta từ từ quay lại.
Đại trưởng lão.
Nếu không phải mười hai vị tiên đang ngồi trên ngai vàng thì khi đứng trước bạn, họ cũng chỉ cao thế này thôi.
Nhưng người cao lớn như vậy lại coi thường người khác một cách ngạo nghễ:
“Không ngờ lại gặp lại một kẻ phản bội như ngươi. Tại sao sau khi chứng kiến người duy nhất lên tiếng vì ngươi chết đi, ngươi lại có biểu cảm này?”
“Đúng đấy!” Tôi mỉm cười và từ từ nắm lấy chuôi kiếm ở thắt lưng, vào lúc ông ta đang ngạo mạn, bất cẩn_rút kiếm ra và chém đầu!
Sau đó, tôi bế đứa trẻ im lặng trong kết giới, hoảng hốt bay trên thanh kiếm, đi đến Vạn Kiếm tông.
Tôi cũng quên mất đêm nay trôi qua như thế nào.
Chỉ nhớ rằng khi tỉnh dậy, máu đang chảy ra từ thanh kiếm Lệ Hoa trong tay tôi.
Ánh bình minh dần ló dạng.
Trưởng lão thứ mười hai ngã xuống đất: “Ngươi, ngươi, ngươi_ngươi giết sư phụ của mình, phản bội lời tuyên thệ cả mình. Ngươi sẽ không được chết một cách tử tế! Nguyên Sương đâu, Nguyên Sương đâu?”
Khi nhìn thấy người bước vào từ hành lang phía sau ta, ánh mắt ông ta sáng lên ngay lập tức.
Ông ta thậm chí không nghĩ tới vì sao Nguyên Sương lại tới muộn như vậy, hô lớn: “Nhanh lên! g**t ch*t ả ta—”
Một thanh kiếm dài giơ trước mặt tôi.
Trong đôi mắt lạnh lẽo của Nguyên Sương không có một chút cảm xúc nào, nhưng anh ta cũng không tấn công tôi, chỉ nói: “Đủ rồi, Mạnh Ly. Mười một người cùng chôn với bọn họ, đủ rồi.”
Tôi đột nhiên ngước mắt lên: “Chỉ có hai người thôi sao?!”
Xác chết không trả lời tôi.
Nhưng mười hai vị trưởng lão đều run sợ.
Tôi nói từng từ một:
“Ba vị cao thủ của Thiên Cơ các.
Tiên nữ Bích Thành đều ở Bắc Minh.
Từ nhà kho vũ khí Tây Tạng….”
Trưởng lão ngã xuống đất, quát lớn:
“Các ngươi biết cái gì? Các ngươi thì biết cái gì? Bọn họ đều không quan tâm đến đại cục, đều đáng chết!”
Tôi hờ hững nắm chặt tay áo:
“Ồ, ý là ta không đồng ý với sự tra tấn của ông, hay ta không đồng ý với ông về một số chuyện, vì vậy ta đã ám sát họ và giả vờ rằng đó là do bốn đại yêu tộc thực hiện?”
Sự ngạo mạn của các trưởng lão bị vạch trần.
Không ai trả lời.
Chỉ có ngọn nến đỏ đang chập chờn.
Tôi tiến về thanh kiếm của Nguyên Sương, bảo vệ đứa trẻ ở trong lòng, không quan tâm đến việc mũi kiếm sắp đâm vào cổ họng mình, nghiêm giọng nói:
“Nếu vậy ý tưởng của ngươi khác với ta, ta có nên giết ngươi không?”
Nhưng tôi không thể.
Sau một đêm chiến đấu dữ dội, tôi đã kiệt sức.
Nguyên Sương dễ dàng đánh rơi thanh kiếm khỏi tay tôi.
Hắn ấn vào huyệt của tôi và thì thầm:
“Mạnh Ly, dừng lại.”
Đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy cảm xúc dao động dữ dội trong đôi mắt của hắn.
Hắn giơ ngón tay, chạm vào lông mày tôi, vẻ mặt phức tạp: “Ngươi bị nhập ma.”
Tôi cười lạnh:
“Có lẽ trước tiên, huynh nên kiểm tra vì sao Tam trưởng lão lại có Nghiệp Hỏa Liên có thể khiến người khác nhập vào? Và tại sao ông ta lại dùng phương pháp này với đệ tử của mình?”
Nguyên Sương im lặng.
Tôi hất tay hắn ra:
“Bởi vì ông ta muốn có một lý do chính đáng để giết ta, hiểu không?”
“Vẫn có thể cứu vãn được.”
Tôi đã phá vỡ khế ước tâm linhvà triệu hồi một số lượng lớn quỷ dữ:
“Chúng ta không làm vậy. Nếu con đường đúng đắn đã không còn đúng, thì tốt hơn là nên đi theo đường này. Nguyên Sương, huynh nghĩ có đúng hay không?”
Quỷ dữ tấn công vị trưởng lão cuối cùng.
Nguyên Sương phải cầm kiếm lên để ứng phó.
Tôi ôm đứa trẻ trong tay, phá vỡ kết giới và tiến vào quỷ tộc.
Cung điện hình trăng lưỡi liềm mang tên Tân Nguyệt được xây dựng bên cạnh ngọn lửa đang bùng cháy để trấn áp tà ma.
Sau đó, toàn bộ ký ức trước ba tuổi của Ôn Giang Thu đều bị xóa sạch.
28
Tôi đã trải qua nhiều năm hoang đường.
Lúc đầu còn đỡ, miễn cưỡng chăm sóc đứa trẻ này.
Sau đó đứa trẻ ấy dần dần trưởng thành, còn tôi bị tâm ma vây khốn, không thể tự kiềm chế, càng trở nên hung bạo.
Cuối cùng, tôi đem thuật Vong Trần sử dụng lên chính bản thân.
Một giấc mộng, quên tất cả.
Đem Tiêu Mộng Ly vỡ vụn kia- hoàn toàn chôn vùi.
29
Chẳng trách….
Trên người Ôn Giang Thu có hai thuật Vong Trần.
Ngày hôm đó, cậu ấy không chỉ nhớ ra tôi, mà còn nhớ ra cả bố mẹ mình.
Trách không được…trông lúc đó cậu ấy lại kỳ lạ như vậy.
Tôi vô thức ngước mắt lên, chạm phải đôi mắt của Ôn Giang Thu, không biết cậu ấy đã nhìn thấy những gì.
Cậu ấy sửng sốt một lát, sau đó đưa ngón tay lên, vuốt nhẹ khoé mắt tôi.
Cậu thiếu niên anh tuấn nhẹ nhàng dỗ dành tôi:
“Sư phụ, đừng khóc, ta giết sạch bọn họ cho người được không?”
30
Đã từng ở trên đại điện của Vạn Kiếm tông.
Tôi dẫn theo Ôn Giang Thu, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật.
Bây giờ ngược lại, là cậu ấy dẫn tôi thoát khỏi lồng giam.
Cuối cùng, ở bên cạnh Liệt Diễm Trì, Ôn Giang Thu dùng nước làm thuốc dẫn, từng chút từng chút kéo Hồng Liên đã vây khốn tôi hơn mười năm, khiến tôi bị tẩu hoả nhập ma ra.
Tôi lại đờ đẫn nói:
“Khiến ta tẩu hỏa nhập ma không phải thứ này.”
Hàng mi dài của Ôn Giang Thu rũ xuống, thần sắc bình tĩnh nhìn tôi:
“Cho dù sư phụ bất luận muốn làm điều gì, đệ tử đều sẽ đi cùng với người.”
Sau có cậu ấy từ từ đem những khế ước đang ràng buộc trên người của tôi, chuyển sang người của mình.
Dù linh hồn đang đau nhức nhưng mặt vẫn không đổi sắc:
“Người muốn tu tiên chính đạo, ta sẽ cùng người sáng lập ra Tiên Môn phái, thanh trừ bụi bặm của thế gian.”
“Người muốn thuần yêu phục ma, chúng ta sẽ ở Ma giới xưng bá một phương, đánh cho những kẻ dám ngăn cản người hoa rơi nước chảy.”
“Người muốn bỏ qua tất cả, làm người phàm không có trí nhớ, không có linh lực, cả đời có mấy chục năm, vậy chúng ta sẽ tìm một mảnh đất không có chiến tranh.”
Tôi chấn động nhìn cậu ấy.
Sau đó nghe thấy chàng thiếu niên mà tôi nhìn từ nhỏ đến lớn, cụp mắt hôn giữa lông mày tôi, nhẹ nhàng nói như sợ quấy nhiễu phàm trần:
“Sư phụ, người chính là đạo của ta.”
31
Ôn Giang Thu là nam chính của “Tiên Đạo”, mọi may mắn của đất trời đều đổ dồn về cậu ấy.
Lúc đầu tôi tiếp cận vợ chồng Ôn Như chỉ là muốn có một cái kết có hậu, không đến mức bị nam chính dùng một nhát kiếm đâm chết giống như nguyên tác mà thôi.
Nhưng không ngờ đến cuối, cái chết của bọn họ lại trở thành cọng rơm cuối cùng ép tôi bước lên con đường quyết liệt này.
Càng không nghĩ tới, mười mấy năm sau, vẫn có người thay thế bọn họ, ủng hộ tôi.
Cái gọi là vận mệnh luân hồi, duyên phận hợp tan, có lẽ chính là như vậy.
32
Màu đông năm nay.
Chưa bao giờ Quỷ giới lại có tuyết trắng bao phủ dày đến vậy.
Lửa của Liệt Diễm trì lại tắt lần nữa, thế nhưng tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa, thay vào đấy là đôi tay xinh đẹp của Ôn Giang Thu lạnh đến đáng sợ.
Áo lông cáo tung bay làm nổi bật gò má và hàng mi dày đang rũ xuống, tô điểm thêm vài phần yếu ớt.
Cậu ấy cùng tôi nghe thủ hạ đang báo cáo về bí mật của Cửu Trùng Thiên, nghe Nguyên Sương đang phong tỏa mọi tin tức, thu thập tàn cục, sắc mặt dường như càng tái nhợt hơn.
Thật lâu sau, giọng nói của Ôn Giang Thu mang theo chút dè dặt cẩn trọng nói:
“Sư phụ, người và chưởng môn…”
Cậu ấy chuyển chủ đề:
“Người thấy hắn thế nào?”
Tôi hơi sửng sốt:
“Chúng ta cũng không biết cái gì là đúng, cái gì là sai. Chỉ là ta cảm thấy, chúng ta không thể đứng yên do dự nữa, ta lựa chọn bước tiếp, còn hắn lựa chọn giữ gìn những thứ đang tồn tại.”
Tôi rũ mắt cảm thán: “Chỉ có vậy mà thôi.”
Ôn Giang Thu nắm lấy tay của tôi, dán lên khuôn mặt lạnh như băng của cậu ấy, cọ cọ, nhỏ giọng nói:
“Thật hâm mộ hắn với sư phụ từ nhỏ cùng một tông môn, lớn lên cùng người.”
Tôi: “…”
Lớn như vậy rồi mà còn làm nũng!!!
Tôi tức giận muốn rút tay ra, cậu ấy vội mím môi thở hổn hển:
“Sư phụ, ta đau.”
Tô vội vàng bắt mạch cho cậu ấy, trong lòng khẩn trương.
Cho dù có là đứa con cưng của trời, nhưng đang gánh chịu sự phản phệ to lớn của khế ước trói buộc, tôi chỉ sợ…
Đúng vậy, Ôn Giang Thu chỉ là di dời phản phệ, khế ước chính vẫn đang ở trên tay tôi.
Cậu ấy dường như biết tôi đang nghĩ cái gì, muốn cái gì và không muốn cái gì, rất có chừng mực, không hề vượt quá khuôn phép.
Thế nhưng thỉnh thoảng vẫn có những thủ hạ phàn nàn:
“Cung chủ, người xem xem! Hắn suốt ngày ăn vạ ở bên cạnh người, ta chỉ ở thêm có một khắc đồng hồ, hắn cũng trừng mắt dọa ta!”
Tôi bật cười: “Giang Thu chưa bao giờ trừng ai.”
“Đúng, đúng, đúng, hắn chưa bao giờ trừng ta, trong mắt chỉ tràn đầy lửa giận muốn giết ta.”
Tôi: “…”
Sự yếu đuối của Ôn Giang Thu rất ngắn ngủi.
Cậu ấy giống như chỉ muốn làm nũng ở bên tôi.
Mùa xuân năm thứ hai, nhận thấy sự lo lắng của tôi, cậu ấy khởi hành đi Đông Hải, khi trở lại mang theo hai vật.
Một là nước mắt Vô Vi Thần, có thể bảo vệ thân thể, hồn phách, để chính bản thân dùng, những ràng buộc phản phệ của khế ước tan thành mây khói.
Một vật là Ngọc Tố Hồi, có thể truy ngược dòng thời gian, mang chuyện cũ trong quá khứ, hiện ra trước mắt tất cả mọi người.
33
Đến đây, cái chết thảm khốc của vợ chồng Ôn Như, và gần trăm vị đại tăng của Tu Chân giới, cùng với vẻ ngoài đạo mạo nhưng bên trong mục nát của Vạn Kiếm tông, đều không còn là bí mật nữa.
34
Tất cả đã kết thúc.
Kêu gọi toàn bộ Tu Chân giới, nói rõ tất cả mọi chân tướng.
Ngày bước ra khỏi Lạc Hà Phong, trời đã là cuối thu.
Có tiếng bước chân sột soạt phía sau tôi.
Khi tôi quay lại, thấy vị tiên nhân, mặc bạch y, thanh lãnh như tuyết, đứng trên mặt đất đầy lá phong đỏ.
Trước khi Nguyên Sương định đi bước tiếp theo, tôi nhẹ nhàng khuyên: “Sư huynh, quên đi thôi.”
Người ấy thản nhiên nói: “Tuyệt đối không có khả năng, trừ khi ta chết.”
Đầu ngón tay của tôi khẽ nhúc nhích.
Nguyên Sương gằn từng chữ: “ Chú thuật Vong Trần có thể giải.”
Tôi nhìn Nguyên Sương, trong chốc lát rũ mi cười nhẹ, xoay người rời đi, lên tiếng:
“Vậy hãy để thời gian bào mòn chúng ta, tháng năm nhạt dần chuyện cũ đi. Sư huynh về sau đường quan lộ của huynh, huynh đi, cầu độc mộc của ta, ta bước, không hẹn gặp lại.”
Lại một mảng phong đỏ rơi xuống.
Trên đó dường như còn đọng lại tầng hơi nước mỏng manh.
35
Tôi ở lại Ma giới một thời gian dài.
Lâu đến mức tôi còn nghĩ muốn đem khế ước khắc lên đá, biến nó thành quy ước, ràng buộc trên người tất cả các yêu ma quỷ quái xuất hiện.
Đến lúc này, tôi đã đi xong con đường của mình.
Mà Ôn Giang Thu người vẫn luôn ở cạnh tôi, vẫn còn có con đường riêng của mình.
Chàng thiếu niên ngày đó bây giờ đã cao lớn hơn tôi rất nhiều, giống như nguyên tác miêu tả, có loại khí chất cao quý tự nhiên, trường bào màu xanh, đĩnh đạc như trúc trong rừng, khi nhìn xuống càng tăng vẻ anh tuấn phi phàm.
Cậu ấy vươn tay ra, nói với tôi:
“Con đường dài, nguyện cùng người mãi không rời.”
“Vậy ngươi nghĩ Vương gia Triệu là người độ lượng đến vậy sao?”
Ta lại hỏi.
A Lâm không đáp.
Ta mỉm cười, tiếp tục cúi đầu chỉnh lại bàn tính:
“Thật ra, ta vàTạ Kỳ An vẫn là phu thê.”
“Nhưng hắn giờ—”
“A thư!”
GiọngTạ Kỳ An đột nhiên vang lên, cắt ngang lời A Lâm.
Hắn bước tới, không hề tỏ ra chút ngượng ngùng, chen vào giữa ta và A Lâm, rồi hào hứng đưa cho ta một món quà:
“A thư thích không?”
Những ngày này,Tạ Kỳ An luôn tìm cách tặng ta quà.
Ta nhận lấy chiếc khuyên tai đỏ ngọc, ánh mắt chợt lóe lên một chút kinh ngạc:
“Thích.”
“Vậy ta có thể đeo cho A thư không?”Tạ Kỳ An dè dặt hỏi.
Ta khựng lại, rồi cười nhìn hắn:
“Được.”
Tạ Kỳ An mím môi, động tác cúi xuống đeo khuyên tai cho ta vô cùng nhẹ nhàng, tay hơi run.
Và lời nói của A Lâm cũng không còn được nói hết.
16.
Dù đã lâu, nhưng độc của Tạ Kỳ An vẫn chưa được giải.
Vịt Trắng Lội Cỏ
Thuộc hạ của hắn gấp gáp tìm kiếm các danh y và bậc thầy thuốc, nhưng hắn lại không tỏ ra vội vã gì cả.
Rồi ngày sinh thần của Tạ Kỳ An cũng sắp đến.
Ta nói vớiTạ Kỳ An, hy vọng ngày đó hắn không bị quá nhiều người khác làm phiền.
“Ta muốn ngài có một sinh nhật yên bình.”
Tạ Kỳ An gần như không cần suy nghĩ đã đồng ý yêu cầu của ta
Hắn cong cong khóe mắt, nhẹ nhàng nói:
“Chỉ cần A thư muốn, ta đều đồng ý.”
Vì vậy, vào ngày sinh thần củaTạ Kỳ An, hắn không để lại quá nhiều thị vệ bên cạnh.
Ta dẫn hắn dạo qua con phố dài nhất và đông đúc nhất ở biên giới, kể chohắn nghe những chuyện ta đã trải qua ở đây.
Tạ Kỳ An nghe rất chăm chú.
Chỉ có điều khi nghe ta kể về những lần bị nhục nhã, hắn không nhịn được, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, tràn đầy sự xót xa và áy náy.
Hắn còn cam đoan với ta
“Ta sẽ đối tốt với A thư.”
“Đều đã qua rồi.”
Ta nhìn về phía trước, nơi khung cảnh đông đúc hiếm có, khẽ cười một tiếng.
Khi chúng ta đi đến cuối con phố, mọi chuyện cũng sẽ qua hết.
Tạ Kỳ An không nhận ra điều gì đặc biệt.
Hắn vẫn chăm chú lựa chọn quà cho ta
Cho đến khi tiếng vó ngựa gấp gáp vang lên, từ xa có tiếng vũ khí va chạm,
không khí thoang thoảng mùi máu.
Ta rút tay mình ra, rồi lùi lại vài bước trong ánh mắt ngạc nhiên củaTạ Kỳ An.
Nghiêng đầu, ta mỉm cười với hắn
“Diễn thành một kẻ ngốc thật sự không dễ dàng.
“Tạ Kỳ An, ngài vẫn nên trở lại làm hoàng đế thì tốt hơn.”
17.
Tạ Kỳ An không phải là người dễ dàng nhân nhượng.
Đặc biệt trong cuộc tranh giành ngôi vị, những hoàng huynh của hắn cũng không hề nương tay.
Vì vậy, khi lên ngôi,Tạ Kỳ An đã ra tay không chút do dự, giế/t người thì gi/ết, hạ bệ thì hạ bệ.
Những vương gia còn lại rất ít ỏi, tuy bên ngoài tỏ vẻ kính cẩn, nhưng thực chất đều có mưu đồ riêng.
Việc mở quán trọ quả thật có những lợi ích như vậy.
Các loại người từ ba giáo chín lưu thường xuyên qua lại, thông tin từ đó cũng nhiều hơn.
Hơn nữa, Lục Trì Vân lại là người của Tam vương gia.
— Ta đã đưa chiếc ngọc bội của Tạ Kỳ An cho hắn.
Tạ Kỳ An nhìn ta, ngẩn ra.
Nụ cười trên mặt hắn dần dần biến mất.
Hắn lại trở về với dáng vẻ như xưa.
Nhưng đôi mắt đỏ rực, như đang bốc cháy.
Hắn nuốt nước bọt, giọng nói khàn đặc:
“A thư, đêm đó nàng đã nhận ra rồi.”
Không phải câu hỏi.
Ta không trả lời.
Vì vậy,Tạ Kỳ An thấp giọng cười:
“Nàng lại lừa ta.”
“Chuyện bốn năm trước nàng giả chế/t, giờ bốn năm sau nàng lại lừa ta…”
Giọng nói cao lên rồi đột ngột dừng lại.
Tạ Kỳ An đưa tay che mắt, ho vài tiếng.
Mỗi từ hắn nói như thể mang theo m.á.u và nước mắt:
“A thư, nàng chưa bao giờ tha thứ cho ta, giờ đây nàng cũng không muốn lừa ta nữa sao?”
“Ta phải tha thứ cho ngài sao?”
Ta nghiêm túc hỏi hắn:
“Khi ta rơi xuống nước, ngài đã bỏ mặc ta, ta suýt ch/ết đuối và bị người ta làm nhục. Ngài biết ta bị thương nhưng vẫn ngăn không cho y sĩ đến. Sau đó, ngài bảo sẽ đưa ta đi, nhưng lại dẫn Chu Tống Tuyết bỏ trốn, chẳng hề nghĩ đến ta sẽ gặp phải những gì khi bị bỏ lại.”
“Tạ Kỳ An, ta trước kia luôn tin tưởng ngài. Nhưng mỗi lần tin ngài, ta đều gặp nguy hiểm. Khi ta không tin, ta mới sống sót.”
Tạ Kỳ An không nói được lời nào.
Hắn đột nhiên che miệng ho dữ dội.
Cơn ho không thể dừng lại, m.á.u còn vương trên khóe miệng.
Nhưng hắn vẫn nhìn ta chằm chằm, đưa tay về phía ta
Giọng nói dịu dàng:
“A thư, chúng ta vẫn là phu thê.”
“Nàng về cùng ta đi, vị trí hoàng hậu vẫn dành cho nàng. Nếu nàng còn giận, mắng ta hay đánh ta đều được, ta đều chịu. Nhưng A thư, nàng nên về nhà nhìn xem.”
Từ rất lâu trước, ta luôn mong có một gia đình.
Tạ Kỳ An cũng từng nói sẽ dẫn ta đi.
Nhưng ta không tin nữa.
Vì vậy, ta lắc đầu:
“Ngài trước kia đã lừa ta, mà ta cũng lợi dụng việc bỏ trốn để giả ch/ết, coi như huề nhau rồi.”
“Không thể huề.”
Một người lao tới, đ.â.m vàoTạ Kỳ An.
Hắn để mặc cho thanh kiếm đ.â.m vào cơ thể, nhưng khi xoay người bóp cổ kẻ đó, thái độ vẫn bình tĩnh.
Chỉ nhìn ta bằng ánh mắt đen thẳm.
“A thư, ta nợ nàng nhiều lắm, nàng phải đòi lại hết.”
Một cơn lạnh lẽo bất ngờ xâm chiếm.
Ta khẽ cắn môi, nghĩ rằng ta phải hiểu được rằng Tạ Kỳ An đã thay đổi rất nhiều.
“A thư——”
Tạ Kỳ An cố gắng bước lại gần ta
Nhưng chỉ mới đi vài bước, sắc mặt hắn đột ngột trở nên vô cùng khó chịu.
Ta đã bỏ thuốc Tạ Kỳ An.
Ta lại nhìn về phía sau hắn, đột nhiên cười lên:
“Tạ Kỳ An, ngài xem, ngài cũng chưa từng tin ta.”
Những người của Tạ Kỳ An đã đến.
Tam vương gia đã định trước là sẽ thất bại.
18.
Trên thực tế, điều này cũng nằm trong dự đoán của ta
Chỉ có điều, ta không ngờ rằng Tam vương gia lại sử dụng Lục Trì Vân để uy h.i.ế.p ta.
“Nương tử” ánh mắt hắn chứa đầy sự tàn ác, “nếu muốn cứu tên tình nhân nhỏ này giờ lập tức gi/ết hắn đi!”
Lại là tình huống chọn một trong hai.
Lục Trì Vân vốn dĩ là một con cáo già yêu cái đẹp, nhưng giờ đây lại thảm hại vô cùng.
Hắn khó khăn mở mắt nhìn ta, phát ra một tiếng “tch”, rồi lại nhắm mắt lại, có vẻ như không còn hy vọng gì.
Tạ Kỳ An cũng im lặng nhìn ta
Mọi người xung quanh dường như muốn xông lên, nhưng lại bị hắn ngăn lại.
Hắn đang chờ đợi phản ứng của ta.
Nhưng có gì đáng để chờ đợi chứ?
Ta nhặt con d.a.o găm dưới chân, bước về phíaTạ Kỳ An.
Sau đó, ta vững vàng cắm d.a.o vào vị trí không quá xa trái tim hắn.
Tạ Kỳ An dường như đau đến cực điểm.
Hắn cong người lại, toàn thân tỏa ra một cảm giác ch/ết chóc không thể nào dứt ra.
Nhưng hắn vẫn không rời mắt khỏi ta, chỉ nhẹ giọng nói:
“A thư, hôm nay là sinh thần của ta.”
Nàng thật sự muốn vì người khác mà làm tổn thương ta sao?
“A Thư, cô đang làm gì vậy!”
Lục Trì Vân tức giận mắng.
Ta không để ý đến hắn, chỉ nghiêm túc nói với Tạ Kỳ An:
“Ta không còn đường lui nữa rồi,Tạ Kỳ An.
Ta sẽ không sinh con cho hắn, để hắn trở thành kẻ vô đạo;ta cùng người khác có quan hệ, làm loạn tộc;ta ghen tị với những người phụ nữ bên cạnh hắn làm loạn gia tộc. Hắn nên hòa ly với ta
Bây giờ ta gi/ết chồng g/iết vua—”
“Im miệng!”
Tạ Kỳ An đột nhiên nổi giận, cắt ngang lời ta, gân xanh trên trán nổi lên:
“Ta bảo nàng im miệng!”
Nhưng ta vẫn bình tĩnh nói tiếp:
“Ta gi/ết chồng g/iết vua, lại là tàn dư của triều đại trước, ngài nên gi/ết ta đi.”
Ta đang ép buộc chính mình, đồng thời cũng đang ép buộcTạ Kỳ An.
Tam vương gia bị giế/t.
Lục Trì Vân được cứu ra.
Nhưng xung quanh vẫn là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
“Nàng thật sự không muốn về cùng ta sao?”
Tạ Kỳ An hỏi, trong mắt hắn là một màu m.á.u đỏ.
Ta không trả lời, chỉ nói:
“Chợt nhớ lại một chuyện.”
“Ngày đó có một tên ăn mày nhỏ đã cứu ta khi ta bị truy sát, vết thương trên mặtta cũng là từ đó mà có. Sau đó ta lại cõng hắn từ ngôi miếu đổ nát ra, đi từng nhà xin cứu mạng. Nhưng tên ăn mày nhỏ dường như chỉ nhớ cô tiểu thư đã cho hắn một chiếc bánh bao.”
Tạ Kỳ An cứng đờ người.
“Nhưng giờ ta lại nghĩ, tên ăn mày nhỏ có vẻ không phải là người quên hết mọi thứ.”
Ta lại cười lên:
“Tạ Kỳ An, tình yêu của ngài có điều kiện, ta không cần.”
“Không phải như vậy—”
Hắn vội vàng muốn giải thích, nhưng lại bị ta ngắt lời.
“Ngài hỏi ta vì sao không muốn về cùng ngài. Vậy ta chỉ hỏi ngài, khi ngài nhớ mình là hoàng tử, có từng nghĩ đến việc vẫn để ta làm chính thất của ngài không?”
Tạ Kỳ An há miệng, nhưng lại im lặng.
Ta quá hiểu hắn.
Hắn sẽ không.
Người khác cũng sẽ không cho phép.
Nếu không ta đã không bị người của Quốc Công phủ “đánh ch/ết”.
“Ngài không yêu ta.”
Vì vậy, ta từng lời từng câu:
“Ngài chỉ quen với việc ta đối xử với ngài vô điều kiện, lại không cam tâm khi một người có thân phận thấp kém như ta lại bỏ ngài trước.”
Tất cả những lời này đều là một canh bạc.
Cược xem ta có thể giữ lại mạng sống này không.
Quán trọ ta đã giao cho A Lâm và tiểu Điệp.
Cô của ta cũng có người chăm sóc.
Ta chỉ còn lại mạng sống này.
Một sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Trán tôi đập mạnh vào thanh gỗ trên mặt nước.
Kỳ An ho đến nỗi xé ruột xé gan.
Nhưng hắn chỉ lạnh nhạt lau đi vết m.á.u ở khóe miệng.
Và bàn tay ta bị một luồng nhiệt bao phủ.
LàTạ Kỳ An nắm tay ta, rồi mạnh mẽ đ.â.m d.a.o vào sâu hơn.
“Nàng không gi/ết chồng gi/ết vua.”
Tạ Kỳ An đau đến nỗi nói năng vô cùng khó khăn, nhưng vẫn khiến mọi người xung quanh nghe rõ:
“Là ta ra lệnh cho nàng làm như vậy!”
Giọng nói mang theo uy quyền của một hoàng đế.
Nhưng mắt hắn đỏ ngầu, nỗi đau và sự bi thương trong ánh mắt ấy suýt khiến ta nghẹt thở.
19.
Tạ Kỳ An đã rời đi.
Trước khi đi, hắn lại nói rằng hắn sẽ luôn chờ đợi ta trở về.
Ta không đáp lại hắn
Cũng không biết Tạ Kỳ An đã làm gì.
May mắn là không ai làm phiền ta
Ta vẫn là một bà chủ nhỏ của quán trọ ở biên ải, chăm chỉ kiếm tiền, lắng nghe những câu chuyện và tin đồn từ đủ loại người qua lại.
Thỉnh thoảng làm chút buôn bán với Lục Trì Vân, rồi đùa giỡn với con cái của A Lâm và tiểu Điệp.
Sau này ta nghe nói Tạ Kỳ An đã không chịu nổi áp lực và cuối cùng cũng lập hậu cung.
Cái chuyện này có một lần thì có lần thứ hai.
Cũng là chuyện bình thường thôi.
Dù sao thì cũng chẳng liên quan gì đến ta nữa.
Dù sao ta chỉ là một bà chủ quán trọ muốn kiếm tiền mà thôi.
-Hoàn-