Chồng Tôi Hình Như Không Phải Con Người

Chương 3: Phần 3



Sẵn sàng

“Khoan đã.” Tôi phát hiện ra điểm mù. “Không một ai quay lại sao?”

“Vâng, họ đều được sắp xếp ra nước ngoài.”

“Anh có chắc bọn họ thật sự ra nước ngoài không?” Tôi run rẩy hỏi. “Anh có thể tìm được bất kỳ manh mối nào về một người tình trong số đó không… Con người sống tất phải có dấu vết, đúng không? Dù đã ra nước ngoài – Tra, điều tra ngay bây giờ!”

Lái xe bốn mươi phút.

Đầu dây bên kia đã điều tra được ba người. Các trang mạng xã hội không có cập nhật, số dư ngân hàng không có biến động, thậm chí không có cả hồ sơ xuất nhập cảnh.

Chẳng có gì cả.

“Đệt.”

Sắc mặt cảnh sát Nhậm cuối cùng cũng trở nên trắng bệch như tôi.

Tôi lao tới ôm lấy cánh tay anh ta: “Cảnh sát Nhậm! Anh phải quản chuyện này đi! Đừng nói đồn cảnh sát, ngay cả chính quyền thành phố cũng bị chồng tôi mua chuộc rồi!”

“Con mẹ nó chứ, tôi là cảnh sát giao thông mà!”

“Tôi còn là phụ nữ có thai nữa đấy!!!” Tôi khóc đến nỗi nước mắt nước mũi chảy tùm lum. “Anh thương xót tôi đi, ba của đứa trẻ đã g.i.ế.c mười chín người, anh ấy điên rồi!”

“Tôi sắp là người thứ hai mươi.” Mặt cảnh sát Nhậm xám như tro tàn.

“Chẳng lẽ anh không có ước mơ phục vụ nhân dân sao? Hả? Anh nghĩ tới tình cảnh góa bụa nuôi con của tôi đi, từ khi lấy chồng đến giờ tôi chỉ ở nhà chơi, ngay cả một con tôm cũng chưa từng phải tự bóc!! Giờ anh bảo tôi phải làm sao, đánh nhau với anh ấy chắc?!”

“Cô khâu cái mồm lại giùm cái.”

Cảnh sát Nhậm bịt miệng tôi lại. Cuối cùng anh ta cũng đại phát từ bi mà thu nhận tôi.

Thám tử tư cũng nói ngày mai sẽ gửi cho tôi tung tích của mười chín cô gái.

Nhưng phải trả thêm tiền.

3

Tôi lại một lần nữa ngồi xuống ghế trong công viên bên đường Phúc Minh.

Lần trước tôi cũng gặp thám tử tư ở đây.

Chưa đến giờ mà đã có người ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Xem em kìa, sống kiểu gì thế này?” Những ngón tay thon dài vuốt tóc tôi, “Hôm nay em còn chưa đổi túi xách.”

Tôi vội vàng nhích m.ô.n.g sang bên cạnh.

Là Khương Thiên Kỳ!

Anh mặc một cây đen, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang đen, giống hệt trang phục trong ảnh!

Tôi sợ hãi ôm chặt túi xách da cá sấu, chẳng lẽ tôi sắp phải c.h.ế.t rồi sao?!

“Tối qua đi đâu?”

Anh vươn tay ra bóp gáy tôi, như đang bóp một con mèo nhỏ.

“Thiên Kỳ, em… em cảm thấy tình cảm chúng ta đã rạn nứt, nên em sẽ không báo cáo cho anh nữa.”

“Tại sao? Tình cảm của chúng ta, lẽ nào không chịu nổi thử thách sao?” Giọng anh ta vẫn dịu dàng và có từ tính như vậy.

Nước mắt tôi tuôn rơi như vòi nước hỏng van.

Tôi tưởng thử thách chẳng qua là: phá thai, sinh non, ngoại tình, mẹ chồng nàng dâu cãi nhau, đấu đá hào môn… Nhưng tôi không thể ngờ được, tôi đi bắt gian lại trông thấy da của anh nằm trên sàn!

Máu me be bét nữa chứ…

Tôi chỉ là một phụ nữ mang thai bốn tháng, tại sao phải chịu thử thách như thế này?!

Tôi nghẹn ngào nói: “Xin lỗi.”

“Có phải có ai nói gì với em không?” Khương Thiên Kỳ ghé sát vào, kiên nhẫn dỗ dành tôi, “Là cảnh sát Nhậm đó sao?”

“Anh đừng hỏi nữa. Dù sao em cũng không còn yêu anh nữa.” Tôi quay đầu sang một bên, “Đứa trẻ trong bụng cũng không phải của anh.”

Khương Thiên Kỳ cười dịu dàng: “Không thể nào.”

Dưới ánh nắng, đồng tử anh rất nhạt, nhạt đến vàng kim: “Cho dù em ngoại tình, t*nh tr*ng của anh cũng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t t*nh tr*ng của con người.”

Đầu tôi “oong” lên một tiếng.

Anh vừa sử dụng một từ rất chuyên môn – con người.

—— Đây là từ ngữ sẽ xuất hiện trong cuộc đàm phán ly hôn sao?

Có người đi qua từ bên kia đường, là thám tử tư.

Khương Thiên Kỳ giơ tay, khẽ búng ngón tay một cái.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Một chiếc xe tải lớn lao vút qua trước mặt tôi.

Rồi sau đó là “rầm”, “xoẹt” ——

Đám đông ồn ào. Trên đường phố vương vãi m.á.u thịt rời rạc. Tôi lập tức từ từ trượt xuống đất.

“Anh sẽ không dễ dàng ly hôn đâu, trừ phi em đưa ra bằng chứng tình cảm rạn nứt. Em có không, Kiều Kiều?” Khương Thiên Kỳ ôm tôi, thì thầm bên tai.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Đích Nữ Tướng Phủ Hóa Điên

Chương 3: Phần 3



Sẵn sàng

Ta đi quanh một vòng kiểm tra sào huyệt, xác nhận không còn kẻ nào sống sót, tất cả đều đã chếc, ta mới quay lại nhà kho, lấy một ít củi đốt nước nóng.

 

Dành chút thời gian, ta tắm rửa một phen, kỳ sạch bụi bẩn và m.á.u tanh trên người, sau đó thay một bộ y phục sạch sẽ.

 

Y phục này là do ta lục trong đống chiến lợi phẩm bọn sơn tặc cướp được.

 

Không thể không nói, trong một nơi đầy xác chếc, tĩnh mịch đến ghê người như sào huyệt sơn tặc mà được tắm một mình, quả là một trải nghiệm mới lạ.

 

Có một loại cảm giác an toàn không thể diễn tả thành lời.

 

Tắm xong, ta chỉnh trang y phục, vượt qua những xác chếc la liệt trên đất, lục soát từng gian phòng, cuối cùng cũng tìm được thư phòng của đại đương gia.

 

Kéo ngăn tủ ra, ta lục hết thư từ, sổ sách bên trong, đọc kỹ từng thứ một. Và ta phát hiện một điều rất thú vị.

 

Trong đó có rất nhiều thư từ qua lại giữa bọn sơn tặc và Cố Trường Khanh. Dường như Cố Trường Khanh chính là kẻ đứng sau điều khiển bọn sơn tặc, tất cả hành động của chúng đều do hắn chỉ huy.

 

Cố Trường Khanh…

 

Dựa theo ký ức của nguyên thân, đây chính là thanh mai trúc mã của nàng.

 

Từ thuở nhỏ là thiếu niên thanh mai trúc mã, lớn lên lại nuôi dưỡng cả một đám sơn tặc, còn cố ý sắp đặt để bọn chúng bắt nguyên thân, làm nhục nàng.

 

Thật thú vị làm sao, cái gã trúc mã này.

 

Nguyên thân đúng là bất hạnh đến tột cùng, mới có thể gặp phải một kẻ thanh mai trúc mã như vậy.

 

Nhưng… không đúng.

 

Theo ký ức của nguyên thân, Cố Trường Khanh chẳng qua là nhi tử của một vị chính ngũ phẩm Gián nghị đại phu, chỉ là con của một quan chức nhỏ nhoi, làm sao có đủ khả năng nuôi dưỡng một sào huyệt sơn tặc lớn như thế này?

 

Hắn chắc chắn còn có kẻ chống lưng.

 

Chỉ là hiện tại ta chưa biết đó là ai.

 

Ta lục soát toàn bộ thư phòng, thậm chí gõ khắp tường để kiểm tra, xác nhận không có mật thất hay ngăn bí mật nào bị bỏ sót. Sau đó, ta cẩn thận thu thập tất cả chứng cứ chứng minh Cố Trường Khanh thông đồng với bọn sơn tặc mang theo bên mình.

 

Những thứ này, chỉ cần sử dụng khéo léo, sẽ khiến Cố Trường Khanh thân bại danh liệt, chếc không chỗ chôn.

 

Ta chậm rãi bước ra khỏi sào huyệt sơn tặc, dưới ánh trăng sáng tỏ, quay đầu nhìn lại lần cuối cái sào huyệt tối tăm, bẩn thỉu này.

 

Quay người đi, ta mỉm cười, vứt bỏ tất cả ô uế, nhơ nhớp lại phía sau.

 

Tiếp theo, là lúc quay về để báo thù.

 

4

 

Tướng phủ đã sớm rối thành một mớ hỗn loạn.

 

Tin tức đại tiểu thư tướng phủ trên đường đi lễ Phật không may gặp phải sơn tặc, bị chúng bắt đi, nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành.

 

Kẻ đứng sau màn còn hận không thể khiến tin tức này trong chớp mắt được cả thiên hạ biết đến.

 

Nhưng bọn chúng làm sao ngờ được rằng ta lại thoát ra khỏi sào huyệt của bọn sơn tặc nhanh đến vậy.

 

Vì thế, khi ta được đám nha hoàn và bà tử vây quanh, như những ngôi sao vây quanh vầng trăng mà bước vào đại sảnh, tất cả mọi người đều hóa đá.

 

“…Sơ Đồng? Sao… sao con lại ở đây?”

 

Kế mẫu trợn tròn mắt, chiếc khăn tay dùng để che đi nụ cười bên khóe miệng vì quá hoảng hốt mà rơi xuống đất.

 

Phụ thân cùng các huynh đệ tỷ muội cũng đều trố mắt nhìn ta.

 

Ta cố tình để lộ ra vẻ mặt ngây ngẩn, nhẹ giọng hỏi:

 

“Mọi người đang làm gì ở đây? Vì sao vừa rồi con lại nghe có người nói con bị sơn tặc bắt đi…?”

 

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sau đó ánh mắt đồng loạt dồn về phía kế mẫu.

 

Bởi người mang tin tức này về, chính là kế mẫu.

 

Kế mẫu toàn thân run lên một cái, rồi đột nhiên khóc rống lên, giả bộ đau lòng mà lao về phía ta:

 

“Đồng nhi, con làm thế nào mà trốn thoát được? Bọn sơn tặc chẳng phải đã nói sẽ bắt con về làm áp trại phu nhân hay sao? Chúng còn xé rách y phục của con… Con, con…”

 

Kế mẫu vừa nói vừa quan sát ta từ trên xuống dưới, nhưng trên mặt ta chẳng có chút nào giống như đã bị chà đạp. Điều này khiến bà ta cứng đờ tại chỗ.

 

Ta nhẹ nhàng gạt tay kế mẫu ra, đẩy bà ta lùi lại vài phần, không để bà ta chắn trước mặt mình:

 

“Những lời này là sao, mẫu thân? Chẳng lẽ mẫu thân phát điên rồi sao? Nhi nữ đi Đại Âm tự lễ Phật, ăn xong chay liền trở về. Sao mẫu thân lại thừa dịp con không có mặt mà đặt điều bịa chuyện rằng con bị sơn tặc làm nhục?”

 

Kế mẫu ngây ngẩn nhìn ta, nhưng vẫn cố gắng muốn đẩy ta vào đường cùng:

 

“Đồng nhi, con đang nói cái gì vậy? Mẫu thân tận mắt nhìn thấy con bị bọn sơn tặc…”

 

“Mẫu thân tự trọng!”

 

Ta đột nhiên quát lớn, trừng mắt nhìn kế mẫu:

 

“Nhi nữ bình an đi, bình an về, không gặp bất kỳ chuyện bất trắc nào. Vì sao mẫu thân nhất định phải làm nhục nhi nữ? Mẫu thân dù có trúng tà, bị ma nhập, cũng không nên ăn nói bừa bãi, làm ô danh tướng phủ!”

 

Đến đây, mọi người đều đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

 

Bộ dạng nôn nóng muốn dồn ta vào chỗ chếc của kế mẫu đã phơi bày hoàn toàn tâm địa độc ác của bà ta.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ngày Tháng Nhận Kẻ Thù Làm Mẹ Của Công Chúa

Chương 3: Phần 3



Sẵn sàng

Tiểu Thái tử khẽ cong môi, giả vờ đau khổ đếm trên đầu ngón tay:

“Mẫu hậu, Minh Châu cô cô, Chu Thái phó. . . còn có phụ hoàng nữa.”

Nó không thể giả vờ được nữa, cười khanh khách, sau đó nó giơ hai tay về phía ta:

“Hoàng tỷ, ôm.”

Nam hài tám tuổi, đã không còn nhẹ nữa. Ta có chút vất vả bế nó lên, nghe hắn ta hít hít mũi.

“Hoàng tỷ thơm quá.”

Nó ôm hờ cổ ta, giọng điệu trở nên bình tĩnh:

“Trong cung này toàn là kẻ ngu ngốc, chỉ có hoàng tỷ hiểu lòng cô. Chỉ cần hoàng tỷ giúp cô, trong cung này, tùy ngươi nắm quyền sinh sát trong tay. Thế nào?”

Ta cười: “Dĩ nhiên được, điện hạ.”

Hoàng hậu, thật là nuôi được một đứa con tốt đấy.

5

Vào xuân, Tiểu Thái tử trở lại thư phòng đọc sách.

Thái tử ngỗ nghịch, không muốn đọc sách, quan hệ với Thái phó vô cùng căng thẳng.

Ta suy nghĩ một chút, khuyên nó nên thu liễm lại.

Tiểu Thái tử rất giỏi giả vờ. Nó ở Khôn Ninh cung tính khí thất thường, động một tí là đánh mắng cung nhân, đến thư phòng lại là bộ dạng ôn văn nhã nhặn.

Nó nghe lời ta, cúi đầu nhận lỗi với Chu Thái phó, lại đưa lên mấy bài luận ta viết sẵn cho nó.

“Trẻ nhỏ dễ dạy.” Chu Thái phó lật qua vài trang giấy, có chút kinh ngạc.

Tiểu Thái tử cúi đầu thi lễ: “Chuyện trước kia là đệ tử sai. Nay đệ tử đã biết lỗi, cầu lão sư không tính chuyện cũ, chỉ dạy đệ tử.”

Chu Thái phó vuốt râu: “Điện hạ biết quay đầu là bờ, là phúc của xã tắc.”

Tiểu Thái tử mỉm cười nhẹ: “Nhờ lão sư không bỏ rơi.”

Thật là một cảnh thầy trò hòa thuận.

Kết quả đêm đó, ta còn đang viết bài tập cho nó, Tiểu Thái tử lại u ám xông vào hỏi —

“Làm sao để g.i.ế.c được lão già không chịu c.h.ế.t đó?”

Ta kinh ngạc: “Sao lại muốn g.i.ế.c ông ấy?”

Hôm nay sau khi Thái tử nhận lỗi, thái độ của ông ấy rõ ràng đã dịu đi.

“Năm cô mới học vỡ lòng, mải mê chơi đùa, Thái phó quay sang mách phụ hoàng. Ông ta nói ta không đảm đương nổi việc lớn, vị trí Thái tử nên chọn người khác!”

Tiểu Thái tử ném vỡ nghiên mực, cười gằn: “Lão già không chịu c.h.ế.t này, thật đáng ghét!”

Ta suy nghĩ một chút:

“Thái phó xuất thân từ Chu thị, là lão thần ba triều, căn cơ trong triều sâu dày. Nếu ngươi muốn đăng cơ, vẫn phải nhờ vả Thái phó.”

“Hoàng tỷ.” Thái tử nhìn ta chằm chằm một lúc lâu, như một con rắn độc đang thè lưỡi rít lên: “Ngươi biết, ta không muốn nghe điều này.”

Ta đặt bút xuống, nói nhỏ nhẹ:

“Ý hoàng tỷ là, bây giờ chưa phải lúc. Dù là hạ độc, cũng phải có thời gian chờ độc phát tác, không phải sao?”

“Huống hồ —bây giờ ngươi chỉ cần làm bộ trước mặt Thái phó, những bài vở này có hoàng tỷ làm hộ ngươi.”

Cuối cùng Tiểu Thái tử cũng cười.

Nó ôm lấy eo ta, cọ qua cọ lại trong lòng ta.

“Lần trước ta đã muốn hỏi hoàng tỷ rồi — Trên người hoàng tỷ xông loại hương gì vậy? Thơm quá.”

6

Sáu năm thoáng cái troi qua, Thái tử mười bốn tuổi.

Một năm nay, trong cung xảy ra hai việc lớn. Một là Chu Thái phó đột nhiên ngã bệnh nặng, c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Hai là các nước Tây Vực tiến cống phụ hoàng, có một nước nhỏ dâng lên một mỹ nhân có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần.

Nàng ấy sinh ra đã có dung nhan như ngọc, sắc đẹp kinh người, khiến hoàng thượng đêm đêm đều ngủ lại cung nàng ấy. Chưa đầy một tháng, nàng ấy đã phong làm Lệ Tần.

. . .

Hôm nay Hoàng hậu nổi trận lôi đình.

Nàng ta với Hoàng đế là phu thê từ thuở thiếu niên, những năm qua phải trơ mắt nhìn bên cạnh Hoàng đế càng ngày càng nhiều người mới.

Vốn dĩ mỗi tháng Hoàng đế vẫn đến Khôn Ninh cung một hai lần, diễn Đế Hậu tình thâm với nàng ta. Lệ Tần vừa đến, Hoàng đế ngay cả làm bộ cũng không muốn nữa.

Ta vừa mới đưa bài luận đã viết xong cho Thái tử, quay về đã thấy Hoàng hậu đang ném bình hoa.

“Nghe nói con hồ ly tinh đó có mùi hương lạ, chắc chắn là nàng ta dùng thứ gì đó mê hoặc Hoàng thượng!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Mái Hiên Phủ Tuyết - Toái Nguyệt Lượng

Chương 3: Phần 3



Sẵn sàng

Ta theo cách dạy của kiếp trước mà dạy nàng, dạy hết tất cả.

 

Cầm kỳ thi họa, thơ văn ca phú, toán pháp, ghi sổ, lễ nghi, vũ đạo.

 

Ta muốn xem nàng giỏi nhất ở phương diện nào, nhưng không ngờ, thứ nào nàng học cũng ra dáng ra hình.

 

Phu tử dạy toán rất nghiêm khắc, yêu cầu nàng phải theo kịp tiến độ của đám nam sinh.

 

Nữ phu tử dạy lễ nghi là lão nhũ mẫu xuất thân từ cung đình, cực kỳ khắt khe, không ít lần đánh mạnh lên lòng bàn tay nàng.

 

Ta liền bảo nàng:

 

“Nếu đau không chịu được, hoặc cảm thấy quá khó, thì không cần học những thứ này nữa.”

 

Kiếp trước, Liên Tri Tình cũng cho rằng học lễ nghi khô khan, học đàn đau tay, học cờ hại thần trí.

 

Ta cũng đã chiều theo nàng, không thích thì không học.

 

Ta chưa từng mong sẽ dạy ra một toàn tài.

 

Chỉ mong nàng học những điều mình thích, biết phân biệt đúng sai, giữ được tâm tính thiện lương.

 

Nào ngờ, Liên Hướng Vãn nắm c.h.ặ.t t.a.y bị đau, đôi mắt ngân ngấn lệ, như muốn rơi nhưng lại cố kìm nén, kiên cường nói:

 

“Mẫu thân, con làm được.”

 

Nàng làm tốt hơn Liên Tri Tình rất nhiều.

 

Ta chợt nhớ đến kiếp trước, bất kể đông hàn hay hè nóng, nàng vẫn luôn một mình nhảy múa bên bờ ao, hết lần này đến lần khác nâng chân xoay người.

 

Hứa di nương không thích nàng đọc sách, nàng liền lén trốn vào bụi cây sau đình nghỉ mát để xem.

 

Ta không đành lòng, bèn để lại vài cuốn sách ở đó.

 

Khi nàng gặp ta, liền cúi đầu, khóe mắt cong lên, khẽ khàng cảm tạ.

 

Kiếp này, dù đổi sang ta làm mẫu thân, nhưng tâm tính nàng vẫn kiên cường như trước.

 

Trái lại, Hứa di nương nghe nói chuyện này, lòng không khỏi xót xa, liền tìm cách nói bóng gió khuyên ta:

 

“Phu nhân, Đại tiểu thư cũng đâu phải đi thi nữ tú tài, cần gì phải cực khổ như vậy?”

 

Ta cố ý đáp:

 

“Khổ tận cam lai, chịu khổ mới có thể đứng trên người khác.”

 

Hứa di nương nghe vậy, liền để lộ vẻ đau lòng ra mặt.

 

Liên Tri Tình sau lưng nàng tiến lên, khéo léo lấy lòng:

 

“Mẫu thân, bài ‘Thương Nữ Dao’ con mới học hôm qua đã thuộc rồi, để con hát cho người nghe nhé?”

 

Hứa di nương liền giơ tay, một cái tát giáng thẳng vào mặt nàng, khiến m.á.u mũi trào ra, cả người ngã nhào xuống đất.

 

“Đồ nha đầu hèn mọn, đây là chỗ ngươi được phép mở miệng sao?

 

“Những thứ thấp hèn ngươi học được mà cũng dám so sánh với Đại tiểu thư à?”

 

Khi đánh Liên Tri Tình, khóe miệng Hứa di nương lại lộ ra một nụ cười khó kìm nén, còn lén liếc mắt nhìn ta.

 

Có lẽ nàng nghĩ rằng chỉ mình nàng biết chuyện tráo đổi nhi nữ.

 

Những năm qua, Hứa di nương thường xuyên trước mặt ta nhục mạ, hành hạ Liên Tri Tình, thần sắc đầy khoái ý.

 

Đôi lúc ta khuyên nhủ, nàng lại càng đánh hăng hơn.

 

Nàng cho rằng hành hạ nhi nữ của ta như thế, sau này khi ta biết sự thật, hẳn sẽ đau lòng đến mức muốn c.h.ế.t đi.

 

Liên Tri Tình nằm ngửa trên đất, mãi không đứng dậy nổi, vừa ôm mặt vừa nghẹn ngào khóc thành tiếng.

 

Hướng Vãn thấy vậy, không đành lòng, liền bước lên đỡ nàng.

 

Liên Tri Tình lại hất tay nàng ra, giọng đầy căm hận:

 

“Không cần ngươi giả lòng tốt! Ngươi cố ý làm bộ làm tịch, chỉ muốn lấy lòng cha ta để ra oai!

 

“Ngươi và mẹ ngươi đều giả nhân giả nghĩa như nhau!”

 

Ta chỉ cảm thấy buồn cười.

 

Kiếp trước kiếp này, bất kể nàng ở giữa phúc lành hay trong khổ ải, đều tựa như người mù đi đường, chẳng thấy rõ được lối đi.

 

05

 

Hứa di nương là kẻ tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn.

 

Đối xử với Liên Tri Tình, nàng còn tàn nhẫn hơn so với kiếp trước đối với Hướng Vãn.

 

Giữa sổ cửu hàn thiên, nàng để Liên Tri Tình vừa chập chững biết đi đứng trong sân hứng gió chịu tuyết.

(Sổ cửu hàn thiên – 數九寒天: là một cách nói trong văn hóa Trung Hoa, chỉ những ngày lạnh nhất trong năm, thường rơi vào khoảng mùa đông.

“Sổ cửu” nghĩa là đếm các chu kỳ “chín ngày” bắt đầu từ ngày Đông chí (thời điểm ngày ngắn nhất trong năm). Tổng cộng có 9 chu kỳ, tức 81 ngày, được chia như sau:

Nhất cửu: Chín ngày đầu sau Đông chí.

Nhị cửu: Chín ngày tiếp theo.

Cửu cửu: Chín ngày cuối cùng.

Trong đó, thời gian từ “Tam cửu” đến “Ngũ cửu” (khoảng 20-30 ngày sau Đông chí) được coi là lạnh nhất trong năm, gọi là “hàn thiên” (trời giá rét).)

 

Con bé chỉ mặc một lớp áo mỏng, chẳng bao lâu mặt đã đỏ bừng, bị cảm lạnh.

 

Đây là thủ đoạn Hứa di nương dùng để tranh sủng.

 

Liên Tri Tình đang lặp lại cuộc sống của Hướng Vãn kiếp trước: tuổi nhỏ chịu đủ đòn roi, lớn lên lại thiếu ăn thiếu mặc.

 

Cùng độ tuổi, nàng thấp hơn Hướng Vãn một cái đầu, dáng người gầy guộc tựa thân trúc khô.

 

Kiếp trước, dáng vóc nảy nở nay đã trở nên phẳng lì, không còn chút vẻ yêu kiều.

 

Hứa di nương không cho nàng cơ hội đọc sách, học tập.

 

Chỉ bắt nàng ngày ngày học hát những khúc ca lả lơi, vặn eo lắc hông, uốn gối co chân, múa những điệu múa không thể xuất hiện trên các bữa yến tiệc.

 

Nếu học chậm, nàng liền bị đánh mắng.

 

Những sợi roi tre mảnh dẻ quất vào đùi non, không để lại dấu vết bên ngoài, nhưng đau đến thấu tim gan.

 

Dẫu vậy, mỗi ngày Liên Tri Tình trong phủ đều trang điểm rực rỡ, dáng đi uyển chuyển như tự cho mình đang sống cuộc đời tốt đẹp.

 

Còn cuộc sống của Hướng Vãn thì thực sự tốt hơn rất nhiều.

 

Kiếp này, ta dồn hầu hết tâm sức vào việc quản lý cửa tiệm, khiến của hồi môn của ta tăng lên gấp bội.

 

Những môn học nàng yêu thích, ta mời phu tử đắt giá nhất đến dạy.

 

Hướng Vãn có hứng thú với mọi môn học, nắm bắt rất nhanh.

 

Chỉ riêng múa, nàng lại chẳng có chút hứng thú.

 

Điều này khiến ta có chút kinh ngạc.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung