Sắc mặt đội trưởng hình cảnh tái nhợt.
“Vậy ý của anh là, tôi lột da người, vứt da vào thùng rác, còn thịt thì treo lên cột thu lôi tầng hai mươi hai? Anh thật thú vị.” Khương Thiên Kỳ cười khẩy, phủi phủi bộ vest, nắm tay tôi định về nhà.
Đội trưởng hình cảnh chặn anh lại: “Vậy m.á.u trên người anh từ đâu ra?”
Bước chân Khương Thiên Kỳ khựng lại: “Vợ tôi vừa suýt sảy thai.”
“. . . Sảy thai mà làm anh dính đầy m.á.u thế sao?”
Khương Thiên Kỳ ôm vai tôi: “Anh nói chuyện kiểu gì vậy, anh không có vợ à? Anh không biết phụ nữ mang thai có thể bị xuất huyết nhiều sao?”
Sắc mặt đội trưởng hình cảnh thay đổi vi diệu, hỏi y tá bên cạnh: “Có phải vậy không?”
“Chúng tôi cũng không rõ tình hình cụ thể. Khương phu nhân là bệnh nhân của giáo sư Lâm, nhưng giáo sư Lâm và các bác sĩ khác đều phát điên cả rồi.”
Tuy rất khó hiểu nhưng lão Khương nhà chúng tôi càng đáng nghi hơn!
“Anh Khương, anh xuất hiện ở hiện trường vụ án, anh nói m.á.u trên người toàn là m.á.u của vợ anh, mà đúng lúc đó tất cả bác sĩ điều trị cho vợ anh lại phát điên, điều này có quá trùng hợp không?”
“Có lẽ, bọn họ chỉ thấy những thứ không nên thấy thôi. Nhận thức của con người có giới hạn, đôi khi không biết lại là một sự bảo vệ.”
Cách.
Đội trưởng hình cảnh còng tay anh lại. Rõ ràng là anh ta không như tôi, không tin những lời thần thần quỷ quỷ của chồng tôi.
Trước khi bị đưa đi, Khương Thiên Kỳ đến ôm tôi.
“Giữ lại con nối dõi của anh.” Anh thì thầm bên tai tôi: “Chỉ cần anh còn sống, nó sẽ bảo vệ em.”
Nói xong, anh theo thói quen xoa xoa bụng tôi.
Không biết có phải là ảo giác của tôi không, bụng bầu của tôi, dường như to hơn. . .
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
6
Chồng tôi bị bắt rồi.
Đoàn luật sư Thiên Thịnh ra mặt tập thể, an ủi tôi đã khóc đến ngất xỉu ở đồn cảnh sát: Không sao đâu, anh ấy sẽ sớm ra thôi, không có tội gì đâu, sẽ không có bằng chứng gì đâu. . .
Tâm trạng tôi rất phức tạp.
Một mặt tôi chắc chắn không muốn Khương Thiên Kỳ bị bắn. Mặt khác tôi cũng không muốn anh ra quá sớm.
Chồng tôi chắc chắn có chuyện giấu tôi. Chuyện này còn không nhỏ.
Tên khốn này, giấu kỹ đến mức pháp luật cũng bó tay với anh, huống hồ là tôi – một bà nội trợ.
Tôi quyết định điều tra chuyện của anh từ một góc độ khác.
Tôi tìm đến cảnh sát, tố cáo người c.h.ế.t có quan hệ nam nữ không chính đáng với chồng tôi:
“Có thể nói cho tôi biết người phụ nữ này là ai không, tại sao cô ta phá hoại gia đình tôi huhu. . .”
Lão hình cảnh người tốt, nói với tôi người c.h.ế.t tên là Từ Thiên Y, là một nhiếp ảnh gia: “Hai năm trước cô ta từ bỏ mức lương hậu hĩnh, từ chức ở tạp chí National Geographic, sau đó hành tung bất định, tuần trước mới từ huyện Kỳ đến thành phố S – Khương phu nhân à, trước đây cô ta hoàn toàn không có liên hệ gì với tổn giám đốc Khương, không giống như là một vụ g.i.ế.c người vì tình.”
“Vậy cô ta đến thành phố S làm gì?”
“Chúng tôi đang điều tra.”
Vì Từ Thiên Y không có cả hồ sơ đặt phòng ở thành phố S, có vẻ như không có chỗ ở, lão hình cảnh định đi huyện Kỳ ngay trong đêm, đó là nơi cuối cùng Từ Thiên Y để lại dấu vết sinh hoạt.
Tôi vội vàng nhờ cảnh sát Nhậm lái xe đuổi theo.
“Tôi bị bệnh gì mà nửa đêm theo dõi đồng chí hình cảnh chứ.”
“Nếu tôi là anh tôi sẽ làm vậy. Dù sao một khi chồng tôi được thả ra, biết là anh đưa tôi đi khám thai, người tiếp theo bị treo trên cột thu lôi sẽ là anh đấy.”
Cảnh sát Nhậm chửi thề một tiếng, đạp ga phóng đi.
Từ thành phố S đến huyện Kỳ rất xa, cứ lái xe mãi đến khi tôi ngủ thiếp đi trên ghế phụ lái.
Gần như vừa nhắm mắt, bên tai tôi lại vang lên tiếng địch kỳ quái.
Giai điệu càng lúc càng to, càng lúc càng to, tôi thực sự không chịu nổi: “Nhậm Thiên Đường anh mở nhạc âm binh gì thế!”
Không phải vì tình yêu, mà chỉ đơn giản muốn biến ta thành bàn đạp, giẫm lên ta để hái quả cao hơn.
Nhưng phụ thân ta là Tả tướng, đích nữ của Tả tướng, làm sao có thể gả cho nhi tử của một quan ngũ phẩm?
Hơn nữa, coi một đích nữ tướng phủ như ta là bàn đạp, quả là ngông cuồng tự đại.
Tâm tư như vậy, hắn tuyệt không dám bộc lộ trước mặt người khác.
Hắn cũng hiểu rõ, hôn sự của ta không thể do hắn quyết định, vì thế hắn tìm đến Trần thị.
Hắn nhìn ra được sự căm ghét của Trần thị đối với ta, hắn biết chỉ cần có thể khiến ta vạn kiếp bất phục, sống không bằng chếc, Trần thị sẵn sàng trả mọi giá.
Hắn và Trần thị, một kẻ muốn trả thù, một kẻ muốn lợi dụng, vừa vặn hợp tác ăn ý.
Hai người bọn họ liên thủ, đẩy nguyên thân vào đường cùng, sau đó Cố Trường Khanh đưa ra đề nghị cưới nguyên thân, như vậy sẽ dễ dàng thành công.
Ở thời cổ đại, nữ tử quý tộc không phải cứ mất đi danh tiết là buộc phải chếc.
Nhưng tiền đề là, nữ tử ấy phải có cha mẹ, gia tộc sẵn sàng bảo vệ nàng.
Còn Ninh Sơ Đồng thì không.
Vậy nên, nếu Ninh Sơ Đồng không muốn chếc, nàng chỉ có thể gả cho hắn.
Tính toán của hắn thật rõ ràng.
Và điều ta cần, chính là hắn tính toán rõ ràng như vậy, để có thể dẫn dắt màn kịch tiếp theo.
11
Quả nhiên không ngoài dự đoán, mấy ngày sau, Cố Trường Khanh cùng phụ thân hắn, Gián nghị đại phu Cố Thần, đích thân đến phủ ta cầu hôn.
Người tiếp đón Cố Thần không phải là Trần thị, mà chính là phụ thân ta.
Trải qua một tháng với những khoản chi tiêu khổng lồ (nào là áo váy, trang sức, yến tiệc, và đầu tư cho thi xã của các quý nữ), phụ thân ta đã bỏ ra quá nhiều chi phí chìm trên người ta.
Dù rằng ông chưa từng dốc lòng nuôi dưỡng ta, nhưng không thể phủ nhận ông đã tiêu tốn không ít ngân lượng vì ta.
Do đó, ông không dám giao việc hôn sự của ta vào tay Trần thị.
Ông sợ rằng Trần thị sẽ khiến số bạc mà ông bỏ ra hóa thành nước đổ sông.
Ông nhất định phải tự mình thẩm tra từng người đến cầu hôn, cân nhắc kỹ lưỡng, lựa chọn người có thể mang lại lợi ích tối đa cho ông, để đảm bảo có thể “bán” ta với giá cao, ông mới yên tâm.
Vậy nên, khi Gián nghị đại phu Cố Thần đến phủ cầu thân, phụ thân ta vừa nghe qua đã cau mày, sắc mặt chẳng lấy gì làm tốt.
Chỉ là một quan ngũ phẩm…
Môn đăng hộ đối, quả thực quá thấp.
Thế nhưng, phụ thân ta là người lão luyện quan trường, khôn khéo ứng xử, không phải kẻ nông cạn trọng lợi.
Dẫu trong lòng đã gạch chéo thật to, nhưng ông vẫn lịch sự tiếp đón Cố đại nhân.
Sau khi nghe Cố đại nhân trình bày xong, phụ thân ta đưa ra lời từ chối đầy thể diện rằng: “Vì không nỡ xa nhi nữ, mong giữ lại bên mình thêm vài năm nữa.”
Đáng lẽ hai bên chỉ cần hòa nhã, trò chuyện thêm đôi điều về quốc sự, là có thể xem như đã xong việc.
Người ở quan trường, ai mà không có lòng dạ tinh tế, khéo léo hiểu ý người?
Nhưng ai ngờ rằng, sau khi phụ thân ta uyển chuyển từ chối, Cố đại nhân lại đổi sắc mặt.
Sau đó, Cố đại nhân không nản lòng, tiếp tục thuyết phục.
Phụ thân ta vẫn một mực từ chối.
Cố đại nhân siết c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế, kiên trì rao giảng về ưu điểm của nhi tử mình.
Phụ thân ta ba lần từ chối, rồi khoát tay tỏ ý không muốn bàn thêm, chỉ nói: “Uống trà, uống trà, chuyện khác hãy gác lại.”
Cuối cùng, Cố đại nhân liếc quanh bốn phía, thấy không có ai, bèn ghé sát lại gần phụ thân ta, hạ giọng nói điều gì đó.
Cụ thể ông ta nói gì, tên tiểu tư phụ trách nghe ngóng tin tức ở tiền viện không rõ, nhưng những chuyện xảy ra sau đó thì ai cũng biết.
Chỉ thấy phụ thân ta giận tím mặt, cầm tách trà nóng hắt thẳng vào mặt Cố đại nhân.
“Tiểu nhân ngươi dám ăn nói ngông cuồng! Ngươi làm nhục thanh danh phủ tướng quốc, đáng chếc! Đáng chếc!”
Cố đại nhân bị nước trà nóng làm bỏng, la hét ầm ĩ, một tay ôm lấy khuôn mặt đỏ rát, miệng vẫn lớn tiếng:
“Chuyện này trời biết, đất biết, ngài biết, ta biết. Nếu Tả tướng đồng ý việc này, ắt không ai rêu rao ra ngoài!”
Nhưng hắn chưa kịp nói hết, đã bị phụ thân ta bịt miệng, cho một trận đòn nhừ tử, rồi sai người lôi ra khỏi phủ.
Sau khi đuổi Cố đại nhân ra ngoài, phụ thân ta giận dữ dặn dò người gác cổng: từ nay về sau, chỉ cần là người nhà họ Cố bất kể ai tuyệt đối không được để bước vào phủ.
Dặn dò xong, ông quay người vào thư phòng, ngồi viết bản tấu, chuẩn bị ngày mai vào triều tố cáo Cố Thần trước mặt thiên tử.
Ta lắng nghe bà tử thuật lại tin tức, khóe môi khẽ nhếch, tay vẫn không ngừng giã, chày ngọc trong tay nghiền nát từng cánh hoa đỏ tươi trong cối.
Ta cắm vài kim trên cái bụng to của nàng ta để ổn định thai vị.
Tiếng th* d*c đau đớn của Hoàng hậu dần dần ngừng lại. Đôi mắt nàng ta vừa tỉnh táo một chút đã nắm lấy cổ tay Minh Châu cô cô.
“Cấm túc Thái tử trong Khôn Ninh cung. Tất cả cung nữ thái giám có mặt ở đây đều đánh chết. Chuyện hôm nay, tuyệt đối không được để Hoàng thượng biết. Còn nữa, những Thái y này cũng đánh c.h.ế.t luôn. . .”
Ta mím môi, dịu dàng khuyên: “Nếu chỉ cần giữ bí mật, cho uống thuốc câm là được. Sao mẫu hậu không giơ cao đánh khẽ, cho bọn họ một con đường sống, cũng là tích phúc tích thiện cho tiểu điện hạ trong bụng.”
Nàng ta liếc nhìn ta, vẻ mặt vẫn kiêu ngạo.
“Ngươi thì biết cái? Bổn cung là người có phúc tự có trời phù hộ, cần gì phải tích phúc từ đám nhãi nhép này.”
Nói xong, nàng ta nhắm mắt chắp tay, giọng điệu thành kính.
“A di đà Phật, cầu Phật tổ phù hộ cho bổn cung và hoàng nhi trong bụng.”
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất lực.
Hoàng hậu vốn là như vậy, coi mạng người như cỏ rác.
Ta thu lại cảm xúc trong mắt, cung kính cúi đầu.
“Mẫu hậu nói phải.”
Mấy thái y đến khám đã bị thị vệ lôi ra ngoài. Đôi mắt ta tối sầm lại, lấy cớ phối thuốc, về phòng gọi A Nhược.
“Ngươi bây giờ, lập tức đi báo tin cho Lệ Tần.”
Trong sân đã vang lên tiếng kêu thảm thiết của các thái y.
Ta ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc, khẽ thở ra.
“Bảo nàng ấy dẫn Hoàng thượng đến Khôn Ninh cung, càng nhanh càng tốt.”
14
Khi Lệ Tần dẫn Hoàng thượng đến, ánh tà dương đỏ như máu.
Chóp mũi thoang thoảng mùi m.á.u tanh nồng nặc, ta cùng cung nhân quỳ rạp xuống đất. Hàng chục cung nữ thái giám bị đánh đến m.á.u thịt be bét, r*n r* thảm thiết.
Hoàng đế bị cảnh tượng đẫm m.á.u trước mắt làm cho chấn động, lập tức nhíu mày: “Hoàng hậu, đây là chuyện gì?”
Hoàng hậu không ngờ Hoàng đế sẽ đến, lập tức hoảng hốt.
“Bệ hạ, đây là những kẻ mưu hại hoàng nhi trong bụng thần thiếp!”
Nàng ta không đợi phân bua, quay đầu ra lệnh cho thị vệ.
“Còn không mau kéo những người này xuống! Làm ô uế mắt Hoàng thượng!”
Một cung nữ hấp hối bỗng thét lên thê thảm.
“Hoàng hậu nói dối!”
Hoàng hậu hoảng loạn, nâng cao giọng.
“Nói bậy nói bạ, mê hoặc thánh tâm! Mau kéo tiện tì này xuống đánh chết!”
Lệ Tần đứng bên cạnh quan sát bỗng lên tiếng.
“Nương nương khoan đã.”
Nàng ấy hứng thú ngồi xuống, quan sát vẻ mặt cung nữ kia.
“Nếu cung nữ này quả thật có oan tình, chẳng phải là g.i.ế.c oan người vô tội, tạo nghiệp cho thai nhi trong bụng Hoàng hậu nương nương sao?”
Hoàng đế không nói gì, coi như đồng ý.
Lệ Tần gật đầu với cung nữ đó.
“Chuyện gì đã xảy ra, ngươi cứ nói thẳng.”
Cung nữ run rẩy quỳ rạp xuống đất, không nói nên lời.
Lệ Tần nhìn thẳng vào mắt nàng ta, giọng rất dịu dàng.
“Đừng sợ. Nếu thật sự có oan ức, bệ hạ anh minh nhân hậu, nhất định sẽ làm chủ cho ngươi.”
Hoàng hậu ngồi không yên, lại gọi thị vệ.
Thị vệ vừa động, Lệ Tần quay đầu quát: “To gan! Bệ hạ đang ở đây, bổn cung xem ai dám làm càn!”
Trong bầu không khí im lặng, cung nữ run rẩy mở miệng.
“Thái tử động tay vào thuốc an thai của Hoàng hậu nương nương, nô tỳ lúc đó có mặt, Hoàng hậu nương nương muốn g.i.ế.c nô tỳ diệt khẩu!”
Vạn sự khởi đầu nan.
Lời này vừa nói ra, những cung nhân hấp hối khác cũng lần lượt phụ họa. Tiếng nói dồn dập chồng chất lên nhau. Quả thực là một vụ oan tình lớn.
Hoàng tử tương tàn, Hoàng đế tức giận, lập tức hạ lệnh giam cầm Thái tử, cấm túc Hoàng hậu.
Hoàng hậu ngất đi, Lệ Tần khéo hiểu lòng người mà kinh ngạc thốt lên.
“Hoàng hậu nương nương ngất rồi! Lại nói tiếp, sao Thái tử điện hạ lại có thứ âm tà này? Không chừng là bị người ta hãm hại. Hay là bệ hạ cứ điều tra đến cùng, tránh tạo ra hiềm khích với nương nương?”
Hoàng đế gật đầu, ra lệnh lục soát tẩm cung của Thái tử, sau đó tìm thấy dưới giường Thái tử có một con búp bê bị cắm đầy kim.
Gã không hài lòng vì những người đến chơi thường bẻ cành hoa đào, phá hoại cảnh sắc rực rỡ của hoa.
Gã cố tình dẫn dắt các đôi tình nhân hẹn hò đến một căn nhà nhỏ.
Căn nhà này được làm từ loại cây gọi là “Câu Vấn,” có độc tính, người ngửi lâu sẽ xuất hiện triệu chứng suy tim.
Do các cặp tình nhân đều c.h.ế.t trong lúc ân ái, trông như vì quá hưng phấn mà suy tim, nên các đại phu đều không phát hiện ra điều bất thường.
Sau vụ án này, Hướng Vãn và Quách cô nương được dân gian ca tụng hết lời, khen rằng hai nàng trí tuệ tinh tế, tài trí chẳng thua gì nam nhân.
Chỉ riêng Liên Tri Tình chạy tới buông lời chế giễu:
“Đường đường là tiểu thư nhà danh giá, ngày ngày lại cùng đám nha dịch toàn mùi mồ hôi kia lẫn lộn, thật là tự làm thấp giá trị của mình.”
Hướng Vãn lần này không tranh cãi với nàng, chỉ nhàn nhạt đáp lại:
“Yến tước sao hiểu được chí lớn của hồng hạc?”
Ánh mắt Liên Tri Tình thoáng qua vẻ lạnh lẽo, nói:
“Ai là hồng hạc, ai là yến tước, còn chưa biết được đâu!
“Ngươi cứ chờ đến ngày ta bước vào Đông Cung, khi ấy tự nhiên sẽ để ngươi hành đại lễ tam bái cửu khấu trước ta!”
Nàng lại liếc nhìn ta, giọng điệu đầy kiêu căng:
“À, suýt quên, còn vị đương gia chủ mẫu này nữa.
“Các ngươi cứ mở to mắt mà nhìn ta tung bay thẳng tiến đi!”
Ta trong lòng chỉ thấy buồn cười, nhưng vẫn giữ vẻ thản nhiên:
“Vậy thì chúc mừng Tri Tình sớm ngày vào làm chủ Đông Cung.”
13
Ba ngày sau.
Trì Sảng truyền đạt ý chỉ của Hoàng thượng, phá lệ cho phép Hướng Vãn tham gia cung yến tháng Sáu.
Trong viện, đám nha hoàn và bà tử đồng loạt khen ngợi, tiếng nói vang động làm bầy hỷ tước trên cành cây cũng giật mình bay lên.
Hướng Vãn đỏ mặt, nhưng trong đôi mắt sáng như sao lại tràn đầy khao khát, nàng nói:
“Hồi nhỏ, mẫu thân dạy con biết đại nghĩa, phân biệt thiện ác, rõ ràng phải trái.
“Lúc đó, con nghĩ rằng đây chỉ là lời răn dành cho nữ tử trong khuê phòng như con. Nhưng giờ đây, con nhận ra mình có thể làm được nhiều điều hơn, nữ tử cũng có thể có sự nghiệp của riêng mình.”
Ta vuốt nhẹ đầu nàng, trong lòng cảm thấy vô cùng hân hoan.
Đến cuối tháng Năm, Xuyên Kỳ Quận chúa – nhi nữ của Hà Trung Vương – đến kinh thành.
Nghe nói, nàng tới để bàn chuyện hôn sự với Thái tử.
Điều này không khiến ta ngạc nhiên, bởi kiếp trước, Thái tử phi chính là nàng.
Ngược lại, Liên Tri Tình khi nghe tin này thì không thể ngồi yên, nàng tức giận đập phá không ít đồ đạc trong nhà.
Hai tháng nay, nàng rất cao ngạo, trong kinh thành đã bắt đầu râm ran những lời đồn rằng, nhi nữ thứ xuất nhà Liên học sĩ đã được Thái tử để mắt, tương lai sẽ có tiền đồ lớn.
Trong các buổi yến tiệc của đám công tử kinh thành, các tiểu thư quan gia vì vậy mà luôn tâng bốc Liên Tri Tình, khiến nàng trở thành trung tâm chú ý, ngày càng ngạo mạn.
Việc Thái tử bất ngờ bàn chuyện hôn sự khiến nàng rơi vào hoảng loạn.
Các tiểu thư quý tộc thường ngày tâng bốc nàng cũng bắt đầu nghi ngờ, thi nhau chất vấn:
“Thái tử chưa từng mời ngươi trong bất kỳ buổi yến nào, chẳng lẽ ngươi lừa dối chúng ta hay sao?”
Liên Tri Tình tức đến suýt ngất.
Nàng đến Đông Cung, nhưng ngay cả cửa cũng không được bước vào.
Cho đến ba ngày trước cung yến, tin tức Thái tử trở về kinh từ U Châu được truyền đến.
Mọi người lúc này mới biết, từ đầu tháng Ba, Thái tử đã rời kinh để đến U Châu rèn luyện, hoàn toàn không ở trong thành.
Khi nhìn thấy Thái tử xuất hiện tại cổng thành, sắc mặt Liên Tri Tình lập tức trắng bệch.
Tối hôm ấy, chúng ta cuối cùng cũng biết rõ chân tướng.
Người trong Đông Cung mà Liên Tri Tình nảy sinh tình cảm không phải Thái tử, mà là mã phu của Thái tử.
Người này từng thay Thái tử đưa sách cho Hòa Lăng Huyện chủ sau một buổi yến tiệc, Liên Tri Tình vì lòng tham vọng mà nhận nhầm hắn là Thái tử.
Từ đó, nàng cố ý lấy lòng, còn hắn thì giả danh Thái tử để che mắt nàng.
Hiện tại, chuyện vỡ lở, mã phu vội vàng rời khỏi kinh thành.
Chỉ còn lại Liên Tri Tình, vẫn mơ mộng về giấc mơ được bước vào Đông Cung, nhưng khi biết sự thật, nàng tức giận đến nỗi ngất xỉu.
Ngày hôm sau, câu chuyện lố bịch này đã lan truyền khắp các gia đình quyền quý, khiến Liên Tri Tình mất hết thể diện.
Nàng nhốt mình trong phòng suốt hai ngày không bước ra, chỉ có tiếng đập phá đồ đạc không ngừng truyền ra ngoài.
Còn Hứa di nương, người vốn luôn thích mắng mỏ nàng, lại không hề bị ảnh hưởng, thậm chí còn có vẻ tâm trạng rất tốt.