Phò Mã Khó Làm - Mộ Dung Khanh Mặc

Chương 44: Vô tình gặp được



Sẵn sàng

Vân Nhược Dư cũng được xem như một người bệnh ngoan ngoãn nghe lời, trừ bỏ ngày đầu tiên làm ầm ĩ để lừa mấy món ăn vặt ra, những ngày sau nàng đều cực kỳ phối hợp với thái ý, nói uống thuốc liền uống thuốc, nói nghỉ ngơi lập tức nghỉ ngơi.

Không đến mấy ngày đã khỏi hẳn.

Mà cũng bởi vì Vân Nhược Dư đã bình phục, Tề Loan không còn lý do xin nghỉ nên quay lại tiếp tục tới Thanh An thư viện đọc sách, cuộc sống của hai người cũng không có thay đổi gì quá lớn ngoại trừ chuyện Vân Nhược Dư cực kỳ kiên trì muốn ra ngoài đưa cơm cho hắn..

Không có khác biệt gì so với trước đây.

Bây giờ Tề Loan nhưng đồ ăn hắn ăn thường ngày là do một tay Vân Nhược Dư chuẩn bị, trong lòng vừa yên tâm vừa cảm thấy áy náy.

Do Vân Nhược Dư bị thương sinh bệnh nên Bệ hạ mới giao người cho hắn chiếu cố, nhưng là sự chiếu cố của hắn có vẻ lại không tốt chút nào.

Không chỉ khiến nàng dính tới tai ương lao ngục, còn để nàng trở thành đầu bếp suốt ngày phải đau đầu suy nghĩ nấu món gì ngon để chiếu cố hắn.

Tề Loan cảm thấy không nên, nhưng Vân Nhược Dư lại không thấy có bất kỳ vấn đề gì, mỗi ngày đều hứng thú bừng bừng tới phòng bếp bận rộn.

Hắn cảm thấy áy náy nên cố ý gọi Lộc Trúc và Ngân Điệp tới tìm hiểu rõ mọi chuyện, sau khi các nàng thuật lại Tề Loan mới hiểu được có những chuyện của Vân Nhược Dư đã vượt khỏi tầm hiểu biết của hắn..

Nàng thật sự không cảm thấy chuyện phí sức chỉ đơn thuần do thích nấu cơm mà thôi.

Tề Loan có hơn khó lý giải, nhưng tất cả đặt trên người Vân Nhược Dư lại phát huy tác dụng vô cùng thần kỳ.

“Tướng quân không cần để ý, công chúa là thật sự thích làm vậy.” Lộc Trúc kiên nhẫn giải thích, tuy nói ngày thường thoạt nhìn Ngũ công chúa vừa hiểu chuyện lại ngoan ngoãn nghe lời.

Nhưng thân phận của nàng vẫn đặt ở đó, nếu không phải nàng tự nguyện dĩ nhiên không ai có thể miễn cưỡng được nàng.

Nghĩ thông suốt chuyện này Tề Loan mới dần hòa hoãn lại đồng ý để Vân Nhược Dư đưa cơm trưa cho hắn, nhưng là hắn cũng có điều kiện là nàng nhất định phải thuê xe ngựa tới.

Vân Nhược Dư nhưng không lay chuyển được kiên trì của Tề Loan chỉ đành thõa hiệp.

Về phần thuê xe ngựa đương nhiên là do Tề Loan chuẩn bị.

Mọi chuyện cho đến hiện tại hai người đều vô cùng vừa lòng.

Sau khi Vân Nhược Dư bình phục lại bắt đầu bận rộn chuyện của mình, Lộc Trúc đã nói chuyện với thêu phường, khăn tay và túi tiền nàng thêu đều cực kỳ tinh xảo, xinh đẹp.

Chưởng quầy còn lấy khăn làm quạt mặt quạt rất nhanh đã bán hết.

Bởi vì trước đây Thất hoàng tử và Tề đại tướng quân can thiệp lung tung khiến cho Vân Nhược Dư buôn bán không thuận lợi.

Lần này để tránh phiền toái, Vân Dật và Tề Loan đều bị Thái Tử điện hạ ra lệnh cấm không được quấy rối.

Tuy xuất phát từ lòng tốt nhưng Tề Loan và Vân Dật trước nay nhìn nhau không vừa mắt, nhưng đối với chuyện này hai người lại đạt được thống nhất.

Bọn họ không cảm thấy chuyện này là do mình đều cảm thấy vấn đề này chắc chắn là do đối phương gây ra.

Tề Loan / Vân Dật: Nếu không có Vân Dật / Tề Loan, nhất định sẽ không gây ra chuyện.

Hai người có bất mãn với nhau nhưng cũng không dám nhúng tay quá nhiều..

Lộc Trúc sớm đã biết biết đồ thêu của công chúa được hoan nghênh tới mức nào, chưởng quầy thêu phường lại có ý muốn các nàng làm nhiều thêm.

Nhưng Lộc Trúc không hy vọng công chúa mệt mỏi.

Bèn thương lượng với chưởng quầy vấn đề đặt làm theo yêu cầu.

Lúc đầu chưởng quầy không đồng ý, nhưng Lộc Trúc mặc kệ đối phương có đồng ý không, nàng ấy đã ở chung cùng công chúa nhiều năm tính tình của công chúa như thế nào nàng ấy đều biết, nàng và Ngân Điệp có cả trăm cách để thuyết phục được công chúa.

Khởi điểm ban đầu gặp phải khó khăn là do lúc đó địa vị của các nàng trong lòng công chúa không đủ,

Bây giờ địa vị của hai nàng trong công chúa hẳn là tăng lên rất nhiều.

Giải quyết một vấn đề tầm thường như vậy không thành vấn đề.

Chưởng quầy luyến tiếc những món đồ xinh đẹp chỉ có thể đồng ý, Lộc Trúc liền đưa ra ý kiến bên thêu phường tuyên truyền thật tốt, Kim Lăng thành không thiếu nhất là cô nương, tiểu nương tử xinh đẹp có tiền.

Lấy công chúa các nàng ra làm ví dụ nàng thích nhất là những món đồ độc nhất vô nhị, Lộc Trúc tin tưởng những món công chúa nhà mình thêu ra đều là thứ độc đáo nhất.

Chỉ cần nhưng cô nương đó nhìn thấy nhất định sẽ muốn mua.

Vân Nhược Dư hoàn toàn không biết những món đồ nàng làm ra lại trở nên vô cùng trân quý, khi Lộc Trúc cầm bạc trở về nàng vẫn cảm thấy khó mà tin được: “Là sự thật sao, ngươi không gạt ta?”

Lộc Trúc khẽ gật đầu, đương nhiên không hề gạt công chúa.

Thật ra khi công chúa ở trong cung nàng không thích thêu thùa là mấy, nàng thích đọc thoại bản hơn sau đó lôi kéo người bên cạnh diễn lại cùng mình.

Lúc nào tâm huyết dâng trào sẽ nấu ăn.

Cầm kỳ thư họa chỉ biết một ít, nữ hồng cũng chỉ ngẫu nhiên có đọc qua, nhưng không thứ gì bằng được thiên phú.

Chuyện này khiến rất nhiều người hâm mộ, đặc biệt là nhóm nữ quan tư chế phòng đều hết sức ghen tị.

Thường xuyên tìm cơ hội để mong được Ngũ công chúa chỉ giáo.

Cũng may Vân Nhược Dư bình dị gần gũi, các nàng mới có thể có cơ hội này.

Bây giờ Vân Nhược Dư đã quên hết tất cả mọi chuyện, nhưng người ta nguyện ý ra giá cao đương nhiên nàng rất vui vẻ, nghe nói có người muốn vẽ bản thiết kế nàng liền đồng ý.

Khi nghe được đối phương có yêu cầu về thời gian, Vân Nhược Dư cũng không đồng ý ngay, Lộc Trúc và Ngân Điệp còn cho rằng nàng là muốn cự tuyệt.

Nhưng Vân Nhược Dư lại nói Lộc Trúc chuyển lời cho chưởng quầy yêu cầu thời gian cũng được, nhưng phải thêm tiền.

Lộc Trúc & Ngân Điệp: “……”

Chỉ cảm thấy công chúa trở nên hơi khác.

Nhưng hai nàng không làm trái ý Vân Nhược Dư, rất nhanh đã xác nhận được thời gian và tiền đặt cọc.

Vân Nhược Dư bắt đầu bận rộn, mỗi khi Tề Loan đọc sách nàng sẽ ngồi bên cạnh thêu đồ.

Đối phương ra giá rất cao nhìn trúng tay nghề của Vân Nhược Dư, nhưng lại chướng mắt với vải dệt và sợi thêu của nàng nên đã tự mình chuẩn bị thỏa đáng.

Vân Nhược Dư thấy vậy, đương nhiên rất vui vẻ, không phải chuẩn bị nguyên liệu đương nhiên có thể giúp mình bớt được chút bạc. Chẳng qua rất nhanh nàng đã cười không nổi nữa bởi vì vải này rất khó thêu một khi không cẩn thận sẽ bị lệch ngay, nếu muốn thêu cho đẹp lại không tổn hại vải dệt, thật sự là chuyện đòi hỏi kỹ thuật rất lớn.

Mặc dù Vân Nhược Dư rất không kiên nhẫn với tấm vải này, nhưng nàng vẫn không nói ra, dù sao đây cũng không phải là đồ mình dùng, ở trong mắt Vân Nhược Dư tấm vải này vừa bóng lại vừa trắng.

Chỉ là nàng ghét bỏ, Tề Loan đã nhìn thấy rõ ràng: “Nương tử nếu nàng thật sự không thích, vậy đừng thêu nữa.”

“Cái gì?” Vân Nhược Dư ngẩng đầu vì những lời này mà ngây người, ý của phu quân là gì?

“Ta nhìn thấy có vẻ nàng rất ghét tấm vải này.” Tề Loan nghiêm túc nói.

Biểu tình Vân Nhược Dư có chút xấu hổ, nàng cho rằng mình đã che giấu rất tốt, không nghĩ tới vẫn bị Tề Loan phát hiện ra, cũng không biết là tâm lý phản nghịch hay do thứ gì nàng liền mở miệng nói dối: “Ta không có ghét……”

“Lúc trước nàng thêu túi tiền sẽ không có biểu tình như vậy.” Tề Loan không hiểu tâm tư của Vân Nhược Dư, nhất định chọc thủng lời nói dối của nàng.

Tề đại tướng quân nhớ tới chuyện lúc trước, cảm thấy là do mình không quan tâm nhiều tới Vân Nhược Dư nên phải qua biết bao nhiêu thời gian mới biết nàng có thể nấu ăn.

Vì tránh cho chuyện như thế lại phát sinh một lần nữa, hắn theo bản năng đặt hết mọi tâm ý lên người Vân Nhược Dư.

Rõ ràng xuất phát từ sự quan tâm, nhưng lại một lần nữa bị phản tác dụng.

Vân Nhược Dư nói dối bị vạch trần, trong lòng dĩ nhiên sẽ cảm thấy xấu hổ.

“Ta……”

“Lúc trước khi nàng thêu túi tiền sẽ rất vui vẻ còn sẽ nói cho ta biết nhưng sợi thêu đó có màu gì.” Tề Loan dừơng như không nhận ra biểu tình xấu hổ của Vân Nhược Dư nói ra hết mọi việc.

Lúc này Vân Nhược Dư thật không nên cảm thấy khó chịu vì bị hắn chọc thủng lời nói dối, hay nên vui vẻ phu quân nhớ rõ từng câu nàng đã từng nói.

Vân Nhược Dư thấy Tề Loan đã phát hiện ra, đương nhiên cũng không có ý giấu giếm, bày tính trẻ con ném vải thêu vào trong rổ: “Tấm vải này thật đáng ghét vừa đụng vào đã nhăn nhúm thật sự không biết đặt kim chỗ nào.”

“Sao? Là do nguyên nhân gì?” Tề Loan lấy tấm vải trong rổ ra, bên trên thêu hoa phù dung nhìn qua màu sắc có vẻ giống nhau, nhưng Tề Loan biết trên này có rất nhiều màu, hắn thường xuyên nhìn thấy Vân Nhược Dư đổi màu chỉ thêu.

“Loại vải này thật không tốt, tuy rằng rất quý báu, nhưng thật sự không dễ dùng chút nào có rất ít người thêu lên ……” Vân Nhược Dư bắt đầu giải thích với Tề Loan.

Tề Loan cũng biết nàng thêu thứ này vì muốn kiếm thêm tiền, liền hỏi nàng người nọ ra giá bao nhiêu, sau khi cân nhắc một hồi bắt đầu đưa ra kiến nghị: “Nếu nàng thật sự không muốn thêu thứ này, chi bằng trả lại tiền đặt cọc cho người ta.”

Tề Loan đương nhiên biết gầy đây Vân Nhược Dư đang làm gì, không có chuyện Vân Nhược Dư biết mà hắn lại không biết.

Lúc trước thấy Vân Nhược Dư cao hứng, hắn mới không có ý định ngăn cản, nhưng dáng vẻ hiện tại của nàng thật sự không hề vui vẻ.

Sau khi nghe được muốn thêu được loại vải này phải vất vả tới mức nào, cũng đồng ý với suy nghĩ của Vân Nhược Dư, đặt tấm vải lại vào rổ: “Đừng thêu, quá mệt mỏi.”

Vốn dĩ Vân Nhược Dư còn có chút bực bội, lúc này nghe thấy lời Tề Loan nói lại không nhịn được cười: “Phu quân, ta đã đồng ý với người ta đương nhiên phải làm cho tốt.”

Nàng lấy tấm vải trong rổ ra, thu hồi lại cảm xúc khó chịu, lại bắt đầu xâu kim: “Một trăm lượng bạc đó, nếu ta thêu tốt thứ này chúng ta có thể làm được rất nhiều việc.”

Tất nhiên Vân Nhược Dư không thích thứ này nhưng nàng lại xem đó là một loại công việc, nhưng cảm xúc phiền chán vì thế cũng giảm đi rất nhiều.

Nàng nghĩ muốn tiết kiệm tiền để trả lại cho người kia, cũng muốn rời khỏi đây trở về nhà mình.

Tề Loan nhanh trí ngậm miệng lại, không muốn tiếp tục nói về đề tài này, hắn có dự cảm nếu hắn hỏi thêm một câu, có lẻ Vân Nhược sẽ nhắc tới chuyện chuyển về nhà tranh ở nông thôn.

Ít nói ít sai, không nói không sai.

Nhưng có rất nhiều chuyện không phải Tề Loan cứ không đề cập tới Vân Nhược Dư l sẽ không nói, mới nói được vài câu nàng lại nhắc tới nhà tranh ở nông thôn.

Tề Loan thấy thế chỉ có thử tâm tư của Vân Nhược Dư, hỏi nàng có phải rất thích hoàn cảnh ở nông thôn hay không.

Nhưng Vân Nhược Dư lại bắt đầu lắc đầu: “Ta chỉ không thích ở nhờ nhà người khác mà thôi.”

Dù sao không phải đồ của mình, sẽ khiến Vân Nhược Dư xuất hiện cảm giác ăn nhờ ở đậu.

Lúc này Tề Loan mới hiểu được Vân Nhược Dư đang rối rắm cái gì.

Tuy nói đây cũng là nhà của hắn, nhưng Vân Nhược Dư không biết, lúc trước Tề Loan không biết tâm tư của nàng bây giờ đã hiểu được, dĩ nhiên sẽ biết cách đúng bệnh bệnh hốt thuốc.

“Nương tử… Không bằng chúng ta mua một ngôi nhà ở Kim Lăng thành đi.”

Chỉ cần không ở lại nông thôn, dù cho ở một ngôi nhà nhỏ hắn cũng chấp nhận.

Nhưng Vân Nhược Dư lại tận tình khuyên bảo hắn không nên đua đòi.

“Sau khi trả lại tiền cho người kia, chúng ta đã không còn thừa lại bao nhiêu, mấy chục lượng bạc muốn mua nhà ở Kim Lăng thành? Phu quân có phải chàng suy nghĩ quá nhiều hay không?”

Tề Loan: “……”

“Phu quân chàng vẫn nên đọc sách cho thật tốt, tranh thủ thi đậu cử nhân vào kỳ thi mùa thu, nghe nói thi đậu cử nhân tú tài, thư viện và quan phủ đều sẽ đưa ra khen thưởng phù hợp. Nếu thật sự có được khen thưởng đó, có lẽ chúng ta có thể mua nhà.” Vân Nhược Dư hiểu rất rõ điều này.

Nghe vậy, Tề Loan đột nhiên ngẩng đầu, có chuyện tốt như vậy sao?

Tuy tài sản riêng của hắn rất nhiều, bệ hạ ban thưởng cũng không ít, nhưng có lấy ra thì trong mắt Vân Nhược Dư cũng là thứ không có nguồn gốc rõ ràng, bây giờ cách nhanh và hiệu quả nhất có lẽ chỉ có trúng cử kỳ thi mùa thu.

Để quan phủ quang minh chính đại thưởng cho hắn, bất kể là tiền tài hay đồng ruộng tốt đều là thật.

Tiền bạc có thể dùng trực tiếp, ruộng tốt có thể để bên ngoài thuê.

Sau khi Tề Loan nghĩ thông suốt, liền cúi đầu đọc sách.

Vì thế, Tề đại tướng quân lấy hết nhiệt tình tình xưa nay chưa từng có ra để đọc sách, nhất cử động khiến tất cả mọi người hoảng sợ, không chỉ đồng học ngay ở thư viện mà ngay cả Thuận Đế cũng nghe được.

Thậm chí Bệ hạ còn hơi lo lắng, Tề Loan này có phải bị Vân Nhược Dư mê hoặc không nhìn ra nam bắc nữa hay không.

Tuy Thuận Đế muốn Tề Loan chiếu cố Vân Nhược Dư thật tốt, tận lực theo nàng, nhưng Tề Loan không thể làm theo mọi chuyện, biến mình từ võ quan thành thành quan văn được!

Vì thế, Thuận Đế bắt đầu lo lắng.

Chỉ là tất cả mọi người không biết, Tề đại tướng quân một lòng một dạ đọc sách không phải muốn văn võ song toàn, hắn chỉ muốn mua một căn nhà nhỏ ở Kim Lăng thành, mỗi ngày có thể ngủ nhiều thêm một canh giờ, chỉ thế mà thôi.

Về phần Vân Nhược Dư nhìn thấy phu quân nhà mình cố gắng đương nhiên vô cùng vui vẻ.

Lộc Trúc và Ngân Điệp cũng nhân cơ hội này khuyên bảo Vân Nhược Dư nói đường xá nông thôn xa xôi không tiện để lang quân học tập, dù Vân Nhược Dư không muốn tiếp tục ở nhờ nhà người khác, nhưng cũng không thể trong thời khắc mấu chốt này quấy rầy Tề Loan.

Trong lòng đầu lo lắng.

Vốn các nàng còn tưởng Vân Nhược Dư sẽ rối rắm hồi lâu, nhưng không nghĩ đến cơ hội lại trùng hợp xuất hiện đến thế.

Vân Nhược Dư tiêu phí rất nhiều tâm huyết thêu xong tấm vải được đặt trước kia, bởi vì thuận tiện muốn mua vài món đồ nên nàng tự mình đưa đến tú trang.

Nhưng nàng không nghĩ tới sẽ nhìn thấy Nguyễn thị ở của hàng nữ trang bên cạnh.

Nàng vừa định tiến lên chào hỏi Nguyễn thị, liền thấy một nam tử trẻ tuổi bộ dạng không tầm thường đi bên cạnh bà.

Hai người đứng trước quầy hình như là đang xem thứ gì đó, Vân Nhược Dư tiến lại gần loáng thoáng nghe được cuộc nói chuyện của hai người.

“Cũng không biết Nhân nương có thích nó hay không.” Nguyễn thị nhìn một đôi kim thoa xinh đẹp lo lắng nữ nhi xuất giá đã lâu, bà đã không còn rõ lắm con gái nhà mình thích thứ gì, nếu không cũng sẽ không cùng còn rể tới cửa hàng nhìn qua..

Nam tử đi bên cạnh bà lại không hề có chút lo lắng, an ủi Nguyễn thị, nói chỉ cần là do bà chọn Nhân nương nhất định sẽ thích: “Mẫu thân tự mình chọn, Nhân nương sao có thể không thích.”

Nói đến chuyện này thật sự không có vấn đề gì, chẳng qua rất nhanh chủ đề của hai người đã chuyển lên Tề Loan, nam tử kia không phải ai khác là tỷ phu Phong Kỳ của Tề Loan lần này cùng thê nhi về kinh thăm người thân.

Bọn họ trở về cũng đã được một thời gian.

Nhưng bởi vì tình huống đặc biệt của Vân Nhược Dư, Nguyễn thị chỉ có thể gọi Tề Loan về Trấn Bắc Hầu phủ, để tỷ đệ hai người đoàn tụ.

Nhưng Tề Loan vô cùng bận rộn chỉ về nhà đúng một lần vào ngày Tề Nhân vè kinh sau đó vẫn không có cơ hội.

Bây giờ nhắc tới Tề Loan, Nguyễn thị đương nhiên có chút oán giận: “Hắn vẫn không chịu về nhà, không cần phải quan tâm đến. Suốt ngày không biết đang bận rộn cái gì.”

Đây vốn chỉ là một lời oán giận rất bình thường, dường như mọi mẫu thân sẽ có lúc oán trách nhi nữ nhà mình như thế, Phong Kỳ hiểu được.

Nhưng Vân Nhược Dư lại không rõ, nàng nhìn thấy cảnh này lại càng thêm hiểu lầm, nhớ tới những lời Tề Loan đã nói lúc trước trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Hắn nói, hắn là bị mẫu thân đuổi ra ngoài, bởi vì huynh trưởng trong nhà đã làm quan.

Mẫu thân bất mãn với hắn, mới có thể đuổi hắn khỏi gia môn.

Lúc đầu Vân Nhược Dư còn cảm thấy chuyện này rất quá đáng, cũng rất khó tin, bây giờ lại nhìn thấy Nguyễn thị ở chung với Phong Kỳ, còn nghe thấy Nguyễn thị oán giận Tề Loan trước mặt Phong Kỳ.

Nội tâm cảm thấy vô cùng tức giận, huynh trưởng làm quan, phu quân nàng lại phải bị trách tội, thậm chí đuổi khỏi gia môn sao?

Người sao có thể bất công đến thế?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Cơ Chiến Vô Hạn

Chương 44 : Vô tình gặp được



Sẵn sàng

Tàu Archangle thành viên và Bình Minh Sa Mạc lần đầu gặp mặt ở nơi này dạng không hiểu thấu, liền tự giới thiệu cũng không kịp dưới tình huống kết thúc, toàn bộ quá trình tràn đầy không rõ vui mừng, cũng làm cho hai bên cái kia lẫn nhau đề phòng tâm triệt để buông lỏng xuống.

Tàu Archangle tại Bình Minh Sa Mạc mọi người dẫn đạo phía dưới, lái vào một cái ở vào trong sa mạc lớn trong hạp cốc, toàn bộ hạp cốc kéo dài và rộng lớn, có thể nói là một cái tự nhiên sa mạc thuyền cũng không đủ, cho dù là tàu Archangle lớn như vậy hình chiến hạm đều có thể lái vào trong đó còn sẽ không đã bị bất kỳ chế khuỷu tay.

Một đường tiến lên, Tiêu Nhiên nhìn xem hai bên vách núi vách đá trong nội tâm cũng hiểu được có chút kỳ quái, như vậy một cái tự nhiên thích hợp ẩn nấp địa phương mặc dù là ZAFT phương diện không nhìn nặng như vậy vị trí địa lý, nhưng ở khắp nơi không tìm Bình Minh Sa Mạc bóng dáng dưới tình huống, cũng có thể có thể nghĩ đến tới nơi này dò xét, thậm chí là có thể suy đoán ra Bình Minh Sa Mạc tại đại khái vị trí.

Có thể kỳ quái cũng liền kỳ quái tại đây, Bình Minh Sa Mạc ở chỗ này không chỉ có đã thành lập nên căn cứ, nhưng lại đem tóc giương lớn mạnh, càng tại trên đường đi xây dựng số lượng không ít công sự che chắn, tại cái trụ sở này trong tự do tự tại căn bản cũng không có đã bị qua quân ZAFT tập kích, nói ra đều cảm thấy không thể tin, giải thích duy nhất cái kia chính là Andrew • Waltfeld căn bản cũng không có đem Bình Minh Sa Mạc để ở trong lòng, không có đưa bọn chúng xem là địch nhân, thậm chí là căn bản cũng không có muốn đối Bình Minh Sa Mạc những thứ này dân binh đám làm ra chém tận giết tuyệt sự tình.

Cũng may mà Bình Minh Sa Mạc những người này còn nghĩ Andrew • Waltfeld coi là tất yếu kẻ địch, làm cả buổi người khác căn bản không có coi các ngươi là bàn thái, chính các ngươi ngược lại đem mình làm đồ ăn, Tiêu Nhiên ngẫm lại cũng là cảm giác mình là say rồi.

Các loại tàu Archangle ngừng tốt về sau, Tiêu Nhiên cũng cùng Murrue, Mu, Badgirule ba người tới căn cứ trong phòng chỉ huy, một đường đi vào thâm thúy công sự che chắn thời điểm, hai bên lộ vẻ bầy đặt thuộc về ZAFT và quân trái đất hai cái phương diện quân dụng vật tư, vật tư phong phú trình độ lại để cho trông thấy cái này chút ít đông Sima lưu ba người cảm thấy có chút kinh ngạc, hoàn toàn khó hiểu một cái sa mạc nội địa, một cái nho nhỏ chống cự quân rốt cuộc là làm sao làm đến nhiều như vậy quân dụng vật tư đấy.

Tại trong bốn người cũng chỉ có Tiêu Nhiên đoán được những vật này có lẽ là Orb ở phía sau cung cấp đấy, chung quy Cagalli cái này Orb công chúa còn sống ở chỗ này, Orb hùng sư Uzumi, cũng là cha của Cagalli không có khả năng chỉ phái ra Kisaka một người đến đây bảo vệ mà cái gì cũng không để cho dư chi viện.

Tại trong phòng chỉ huy, Bình Minh Sa Mạc người cầm đầu Sahib đối diện lấy đám người Murrue nói chuyện, Mu tắc có phải hay không nhìn về phía ở một bên Cagalli, bỗng nhiên đưa ra một cái cùng mọi người đang tại nói lời đề chút nào không quan hệ: “Có thể giới thiệu một chút cô bé này sao?”

Sahib uống một ngụm cà phê, nhíu mày bất mãn nhìn Mu liếc, nhưng là hay là bởi vì lễ phép quan hệ trả lời Mu vấn đề: “Khiến thắng lợi của chúng ta nữ thần.”

“Nữ thần Thắng Lợi?” Mu trong nội tâm có chút nho nhỏ kinh ngạc, tại nhìn thoáng qua Cagalli đưa lưng về phía mọi người thân ảnh sau lại tiếp tục hỏi: “Có thể nói cho ta biết tên của nàng sao?”

“Ngươi muốn làm gì?” Sahib đem cái ly trong tay buông, cau mày thẳng tắp nhìn chằm chằm Mu.

Tại nhìn thấy đối phương thật không ngờ bất mãn về sau, Mu cũng đã làm nở nụ cười một tiếng: “Không có gì, chẳng qua là cảm thấy một cái nữ thần nếu như không biết tên của nàng mà nói, có chút không quá phù hợp.”

“Ừ.” Sahib đem một tấm bản đồ mở ra, trầm ngâm một tiếng nói: “Cagalli • Yula.”

“Ah.” Mu nghĩ nghĩ cái tên này tựa hồ cũng không có gì đặc biệt, lần nữa nhìn thoáng qua Cagalli sau quay đầu lại, đem sức chú ý đặt ở Sahib mở ra trên bản đồ.

Tiêu Nhiên nhìn xem mấy người đem sức chú ý đặt ở trên bản đồ thương lượng làm sao ly khai khu vực này biện pháp, thật sự là không cách nào giống như bọn họ đưa vào đi vào, ngược lại là dò xét cẩn thận lấy Cagalli, bắt đầu đối lập khởi Cagalli và Kira chỗ tương tự.

Đang đánh giá thêm vài phút đồng hồ về sau, Tiêu Nhiên phát hiện Cagalli và Kira ngoại trừ tóc nhan sắc không giống với bên ngoài, mặt khác chỗ tương tự thật sự sự tình rất nhiều nhiều nữa…, con ngươi nhan sắc cơ hồ là hoàn toàn giống nhau, gương mặt hình dạng tương tự vô cùng, theo miệng khi đến mong vị trí bởi vì Cagalli là nữ tính nguyên nhân muốn nhu hòa một ít bên ngoài, nhìn qua hầu như cũng là không có quá lớn khác biệt, ngược lại là cái mũi không biết Cagalli là kế thừa phụ thân còn là mẫu thân gien còn cao hơn Kira trên một ít, còn có mắt Cagalli vừa muốn so Kira nhỏ một chút điểm.

Nếu như không biết hai người chân chính quan hệ, đích xác rất khó đem những thứ này giống như địa phương liên hệ tới, chung quy giữa nam nữ khác biệt không nhỏ. Nhưng biết rõ hai người là tỷ đệ dưới tình huống Tiêu Nhiên có thể từ đó phát hiện quá nhiều chỗ tương tự, tựu giống với là Tiêu Nhiên, tùy thời cũng có thể điểm ra hai người trên gương mặt đó rất nhiều một dạng địa phương.

Nhìn xem Cagalli đang nghe đám người Murrue và Sahib đại bộ phận đối thoại sau bóng lưng rời đi, Tiêu Nhiên cũng là nhịn không được nhẹ nhàng nói một câu: “Thật là giống như a.”

“Cái gì như?” Đứng ở Tiêu Nhiên bên người Murrue nghe rõ ràng hắn mà nói, không hiểu quay đầu lại nhìn về phía hắn.

“Hả?” Tiêu Nhiên hồi thần lại, phát hiện vốn đang thương lượng lấy sự tình mấy người toàn đem sức chú ý đặt ở trên người mình, sờ lên cái mũi cười nói: “Không có gì, ta chỉ là phát hiện Kira và Cagalli lớn lên thật sự rất giống.”

“Ngươi vừa nói như vậy ta mới phản ứng tới, hai người bọn họ lớn lên đích thật là rất giống.” Mu bừng tỉnh đại ngộ sờ sờ đầu, nói ra: “Ta là nói ta cảm giác, cảm thấy đã nhìn thấy ở nơi nào nữ hài kia, nguyên lai là Kira, trách không được cảm thấy như vậy quen thuộc để cho ta nhớ mãi không quên muốn làm cái minh bạch.”

Murrue nghĩ nghĩ Kira bộ dạng, rồi hướng đáp lời vừa mới nhìn rõ Cagalli bộ dạng, cũng là kinh ngạc gật đầu: “Thật sự ài, ta trước khi đều không có phát hiện.”

Badgirule một tay chịu đựng cái cằm khoác lên trên tay kia, cũng là đồng ý gật đầu: “Ta cũng hiểu được rất giống.”

Sahib nhìn xem bị Tiêu Nhiên mang cho hết toàn quên chính sự ba người cũng là sững sờ, nhưng không thừa nhận cũng không được Cagalli và cái kia Strike Gundam người điều khiển lớn lên tựa hồ thật sự rất giống rất giống.

Tiêu Nhiên cười cười, nửa thật nửa giả nói: “Nói không chừng hai người bọn họ thật sự chính là huynh muội hoặc là tỷ đệ, các ngươi nói sao?”

Tiêu Nhiên những lời này lại để cho tất cả mọi người cảm thấy hắn chỉ là đang nói đùa, căn bản là không ai cảm thấy Tiêu Nhiên nói nhưng thật ra là thật sự, bất quá trông thấy trên mặt mấy người cái loại này không tin hoặc là cảm thấy buồn cười biểu lộ, Tiêu Nhiên cũng không có giải thích cái gì, đồng dạng Tiêu Nhiên cũng không có hứng thú đang nghe lấy mấy người một hỏi một đáp thương lượng, lắc đầu muốn Sahib cho mượn một bộ xe, hỏi rõ ràng gần nhất thôn trấn về sau liền rời đi Bình Minh Sa Mạc, đương nhiên là tại đổi đã qua y phục hàng ngày về sau.

Trong khoảng thời gian này một mực đứng ở trên tàu Archangle, Tiêu Nhiên đã sớm cảm thấy nhàm chán và bị đè nén, hôm nay đến địa cầu đương nhiên hy vọng có thể khắp nơi đi vừa đi nhìn một cái, tại nguyên lai trong thế giới kia hắn Tiêu Nhiên còn không có xuất ngoại qua một lần, cũng chưa từng có đến trong sa mạc đi xem một cái, biết rõ trong khoảng thời gian này không có việc gì phát sinh cũng sẽ rất an toàn Tiêu Nhiên đương nhiên nhịn không được muốn muốn thư giãn một tí, thừa dịp hiện tại không có việc gì liền không thể chờ đợi được chạy ra, vừa vặn một lần coi như là đi vào sa mạc và xuất ngoại.

Đi vào trong trấn, cái kia tràn đầy dân tộc sa mạc phong cách kiến trúc còn có đặc sắc phục thị lại để cho Tiêu Nhiên thấy hoa mắt, tâm tình cũng là tương đối sung sướng, cũng làm cho hắn hoàn toàn trầm tĩnh tại cái này không cần vì bất cứ chuyện gì quan tâm, lo lắng và suy nghĩ nhẹ nhõm bầu không khí bên trong, đi một chút ngừng ngừng nhìn xem dạo chơi thời gian vậy mà bất tri bất giác đến chạng vạng tối, thẳng đến bụng ùng ục kêu hai tiếng mới khiến cho hắn vẫn chưa thỏa mãn tỉnh táo lại.

Đang chuẩn bị mua ăn chút gì trở về đi tàu Archangle, có thể thò tay hướng trong túi quần vừa sờ, Tiêu Nhiên lập tức ngốc trệ nổi dậy, hắn hoàn toàn không để ý đến trên người mình thậm chí ngay cả một mao tiền đều không có, theo Heliopolis bắt đầu vào cái ngày đó liền chưa từng có dùng qua một mao tiền, cho dù là tại Heliopolis ngồi xe đó cũng là cùng học sinh liều xe đến trường học, hơn nữa cái kia không người điều khiển xe taxi hay là miễn phí.

Đột nhiên, Tiêu Nhiên tựa hồ hiểu lúc ấy những cái này nam đầu trọc tại sao phải đi bắt cóc con tin yêu cầu phi thuyền vũ trụ rồi, có lẽ đang là vì vậy nguyên nhân, không có tiền mua phiếu.

“Cái này là một đồng tiền bức tử Anh hùng hán?” Tiêu Nhiên vuốt mình đã rất bụng đói có chút bất đắc dĩ, vì những cái này kẻ đáng buồn đám thở dài liền xoay người, đưa lưng về phía nổi lên cái kia thơm ngào ngạt đồ ăn quán. Có thể chờ hắn ngẫng đầu, một cái lại để cho hắn cảm thấy quen thuộc vô cùng người xuất hiện ở trước người của hắn, lập tức lại để cho hắn có chút ngạc nhiên kêu lên: “Lowe • Guele? Ngươi làm sao tại đây?”

Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung