Cuộc Sống Hàng Ngày Của Bé Yêu Quái

Chương 61: Phiên ngoại 3



Sẵn sàng

1. Mãn Mãn học tiểu học, ngày đầu tiên khai giảng, liền dẫn các bạn nhỏ đang kích động tới cửa hàng mua đồ ăn vặt, Tròn Tròn và Cá nhỏ là vui vẻ nhất, bọn họ chưa từng ăn loại này, Bạch Mãn bởi vì vẫn luôn tới chờ anh trai tan học, cho nên đã ăn không ít lần.

Mua đồ ăn xong, các bạn nhỏ lại hẹn nhau cùng về nhà, Bạch Mãn lại cảm giác mình đã quên mất một chuyện quan trọng, nhưng bởi vì ăn vụng quá vui vẻ nên cậu đã xem nhẹ loại cảm giác đó.

Kỳ Diệc Trần đứng cửa phòng học không có một bóng người đến đen cả mặt, nhóc con thế mà không chờ mình đã đi rồi!!

Rõ ràng lúc trước mỗi khi người lớn trong nhà bận rộn đều do y tới đón nhóc con từ năm 1 tới năm 3. 

Không nghĩ tới đây mới là ngày đầu tiên học tiểu học, nhóc con tan học liền không đợi y.

Kỳ Diệc Trần học năm 4, nên phải học nhiều hơn các bạn nhỏ năm 1,2,3 nửa giờ tự học.

Rõ ràng buổi sáng trước khi đi học y còn đặc biệt nhắc nhở nhóc con hôm nay y phải học buổi tối nửa giờ, nhóc con còn ngoan ngoãn gật đầu.

Trong nửa giờ này Kỳ Diệc Trần vẫn luôn nhìn bên ngoài sợ nhóc con không tìm thấy y, kết quả không nghĩ tới nhóc ta tự mình đi về trước rồi. 

Chờ Bạch Mãn về đến nhà mới nhớ tới, anh trai còn chưa có về, hình như cậu bỏ quên anh trai rồi.  

Hứa Ngọc Như và Thịnh Tùng Khang đang ngồi ở sân vườn, lúc nhìn bé con một mình trở về hơn nữa còn rất buồn bực liền hỏi.

“Sao Mãn Mãn về có một mình vậy? Anh trai đâu?”

Trước kia rõ ràng đều là hai đứa nhỏ năm tay cùng nhau trở về, bây giờ thấy đứa nhỏ một thân một mình về nhà lại thấy hơi lạ. 

“Ồ —— Anh trai còn đang học.” Nhóc con chột dạ thủ sẵn tay, là cậu quên mất anh trai.

Bạch Hạc Vu đang bưng cái ly vạch trần cậu: “Có phải con đi ăn vụng đem anh trai quên mất.”

Bạch Mãn kinh hãi, làm sao ba ba biết được!

Đứa nhỏ phản xạ có điều kiện nhanh chóng lắc đầu: “Không có, Mãn Mãn không có.”

Mấy người lớn nén cười, Mãn Mãn không biết trên mặt nhóc dính cặn đồ ăn vặt sao?

Lúc Kỳ Diệc Trần về đến nhà Bạch Mãn còn đang úp mặt vào tường, bởi vì cậu nói dối còn có ăn vụng đồ ăn.

Ở phương diện này Bạch Hạc Vu quản rất nghiêm, những người lớn khác trong nhà cũng đồng ý cách làm này, bây giờ đồ ăn nhanh đều không lành mạnh, không thể ăn nhiều.

Bạch Mãn vừa thấy anh trai tiến vào liền nước mắt lưng tròng hô: “Anh ơi ~”

Kỳ Diệc Trần lại lắc đầu, không phản ứng cậu, hại y lo cho trứng thối này, căn bản là không để ý tới y mà.  

Trái tim Bạch Mãn cảm thấy tan nát, sao anh trai cũng không để ý tới cậu.

Buổi tối, khi đến giờ đi ngủ Bạch Mãn chuồn êm đến phòng anh trai, chọc chọc anh trai đang không phản ứng tới mình, chột dạ nói: “Anh ơi, anh ơi, anh ơi, anh ơi ~”

Kỳ Diệc Trần cảm thấy phiền, xoay người lại trừng mắt nhóc con.

Bạch Mãn thấy phản ứng của anh trai liền cười ha ha, rồi xốc chăn lên bò lên giường. 

Kỳ Diệc Trần ngoài mặt thì ghét bỏ, nhưng nội tâm đã tha thứ cho nhóc con, cho nên hơi dịch vào trong nhường chỗ cho nhóc con trèo lên.

“Anh ơi, Mãn Mãn sai rồi ~”

“Ừ!”

“Đáng lẽ Mãn Mãn phải đợi anh trai ~”

“Ừ!”

“Ừ, là có ý gì ạ?”

“Biết rồi, về sau Mãn Mãn lại không đợi anh trai thì anh trai liền không để ý tới em.”

“Biết rồi!”

Cho dù ăn vặt rất ngon nhưng xem ra anh trai càng ngày càng nghiêm, xem ra sau khi vào tiểu học lại càng khó khăn rồi. 

Lúc trước còn có thể lén ăn mấy ngụm. 

Vì thế, mỗi ngày ở cửa phòng học Kỳ Diệc Trần đều sẽ có mấy củ cải nhỏ châu đầu ngồi xổm, bọn họ đều là bạn của Mãn Mãn, muốn đi cùng Mãn Mãn nhưng vì Mãn Mãn phải đợi anh trai cho nên cả bọn chỉ đàng ngồi xổm theo, đây đã thành phong cảnh ở ngoài cửa phòng học của Kỳ Diệc Trần.

2. Mãn Mãn lên cấp 3 rất thống khổ, vốn dĩ cậu còn cho rằng lên cấp 3 thông qua kiểm tra của cục quản lý yêu quái sẽ nhẹ nhàng hơn, ai biết lên cấp 3 càng khó, đặc biệt là toán học, chuyên môn tới khắc cậu.

Năm nay Bạch Mãn sắp 18 tuổi rồi, cần phải thi đại học.

Buổi sáng Bạch Mãn còn buồn ngủ đi xuống lầu, đi đến hai bậc cuối cùng còn bị vướng một cái, thiếu chút nữa té ngã, may mắn được một người đỡ lấy, Bạch Mãn không cần trợn mắt liền biết là ai, cậu liền thuận theo bò lên người, nhắm hai mắt còn muốn ngủ.

“Tỉnh tỉnh, lần sau rửa cái mặt rồi hãy xuống lầu, vừa rồi suýt chút nữa là ngã rồi.”

Tuy rằng nói như thế, nhưng người thanh niên vẫn ôm cậu nhóc lên sô pha, lúc này mới đặt cậu nhóc xuống. 

Bạch Mãn ngáp một cái ôm cổ người thanh niên không buông: “Anh ơi, sao hôm nay anh về nhà vậy.”

Kỳ Diệc Trần nói: “Mãn Mãn sắp thi đại học, anh trai khẳng định phải về nha.”

Kỳ Diệc Trần đã là sinh viên năm 3, học cùng Bạch Mãn một trường cấp 3, cho nên dẫn tới Bạch Mãn còn chưa vào trường cấp 3 đã nổi danh, tất cả thầy cô giáo đều quen biết cậu, dù sao cũng là em trai của thủ khoa mà.

Kỳ Diệc Trần chọn trường đại học ở thành phố, hơn nữa còn là trường đại học đứng đầu.

“Mãn Mãn đi học ở trường anh trai được không ~”

Kỳ Diệc Trần đặt cằm lên vai cậu nhóc, dỗ dành cậu. 

Bạch Mãn nghe vậy lông mày đều thắt lại: “Nhưng là, trường của anh trai rất khó.”

Kỳ Diệc Trần không nghĩ tới nhóc con này đã nghĩ tới rồi, nghe vậy liền cười: “Vậy Mãn Mãn chọn trường bên cạnh anh trai được không ~ anh trai sẽ dạy bổ túc cho em!”

Mắt Bạch Mãn xoay như nhang muỗi: “Nhưng toán rất khó học.”

Cậu nhóc sắp khóc luôn rồi, tuy rằng dưới sự giúp đỡ của Kỳ Diệc Trần, thành tích cả năm của Bạch Mãn cũng phải trước 50, nhưng cậu học toán không thi nổi 100 điểm, muốn vào trường top 10 hoàn toàn không có hy vọng.

“Không có việc gì, anh trai dạy em!”

Bạch Mãn thở dài một hơi: “Được rồi ~”

Từ nhỏ đến lớn Bạch Mãn vẫn luôn sinh hoạt ở thành phố, nên khẳng định muốn ở lại nơi này, bằng không người lớn trong nhà cũng không yên tâm.

Kỳ Diệc Trần không nghĩ tới một tháng cuối cùng nhóc con thật sự nghiêm túc vùi đầu khổ học, nghiêm túc đến kinh ngạc.

Cả nhà đều cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng lại rất vui mừng, bé con biết nỗ lực là chuyện tốt.

2. Thi đại học xong, kết quả thi của Bạch Mãn ngoài dự đoán của mọi người, điểm toán thế nhưng vượt qua 100 điểm, chuyện này  làm cậu cao hứng đến hỏng rồi, không nghĩ tới sẽ có ngày cậu thi được môn toán ra điểm số có 3 đơn vị. 

Như vậy thì có thể đậu vào trường anh trai học rồi. 

Chờ đến thư thông báo trúng tuyển được gửi tới, Bạch Mãn cao hứng đến choáng váng, rốt cuộc không cần học tập!

Nhóm phụ huynh cũng thật cao hứng, liền lấy điện thoại ra khoe với bạn bè thân thích, hai đứa nhỏ trong nhà đều thực ưu tú, khẳng định phải khoe ra, lúc trước không có khoe ra là sợ Mãn Mãn có áp lực.

Buổi tối đi tham gia tiệc tốt nghiệp, lúc trở về Bạch Mãn đã vựng vựng hồ hồ, cậu có uống một chút rượu.

Đi tới cửa thấy anh trai đang đứng chờ còn cười ngây ngô vài tiếng, ôm Kỳ Diệc Trần xong còn muốn bò lên người y, trong miệng còn lẩm bẩm: “Anh trai còn muốn uống ~”

Kỳ Diệc Trần bị động tác của nhóc con làm cho thiếu chút nữa ngã xuống, lúc nhìn nhóc con đang say còn đen mặt, đây là trưởng thành liền trộm uống rượu.

“Uống rượu, uống rượu!”

Nhóc con bị ôm cũng không thành thật.

Đúng lúc này bên cạnh truyền đến tiếng nói chuyện.

“Tớ muốn mua cái này!”

“Cái này quá quý không mua!”

“Chồng ~ ơi ~, người ta muốn ~”

“Được được được, mua mua mua.”

Kỳ Diệc Trần vội vàng nhét nhóc con vào xe nên không chú ý tới khi nhóc con nghe được cuộc đối thoại hai mắt đều sáng lên.

Cậu túm quần áo Kỳ Diệc Trần, mềm mụp làm nũng nói: “Chồng ~ ơi ~, người ta còn muốn uống rượu ~”

Kỳ Diệc Trần đang ôm nhóc con thiếu chút nữa buông tay, nhìn bộ dạng đỏ mắt của nhóc con mà khó nhịn nuốt một ngụm nước miếng.

Y thật vất vả đem nhóc con nhét vào xong, lại cùng tay cùng chân đi mở cửa xe.

Mà nhóc con ở trên ghế sau còn đang không ngừng kêu chồng ơi.

Kỳ Diệc Trần cúi đầu nhẹ mắng một tiếng.

Mẹ nó, Kỳ Diệc Trần mày là đồ c.ầm th.ú.

Thế mà có ý với Mãn Mãn.

Ngày hôm sau, lúc Bạch Mãn tỉnh lại đầu đau muốn nổ tung, cậu trợn mắt mới phát hiện chính mình ở một nơi thực xa lạ, chỗ này là chỗ nào.

Cậu quay người lại đụng phải anh trai đang ngủ ở bên cạnh.

Sau đó đầu óc oanh một tiếng nhớ lại chuyện tối qua.

Cậu gọi anh trai là “Chồng ơi” cả đêm!!!

Từ lên xe hô đến khi đi ngủ, vẫn là anh trai khống chế được cậu mới chịu đi ngủ.

Mặt nhóc con đều đỏ lên, @#¥%¥……#……

Kỳ Diệc Trần nhìn bộ dạng đỏ mặt của nhóc con liền sờ sờ đầu cậu: “Hiện tại biết mặt đỏ, tối hôm qua không phải kêu rất vui sao?”

“Chồng, Chồng ơi ~” Bạch Mãn đang mơ hồ lại keu một tiếng.

Lúc này Kỳ Diệc Trần nhịn không được nữa, y trực tiếp xoay người cách chăn đè Bạch Mãn ở dưới thân, đôi mắt thâm thúy nhìn người ở dưới thân mình.

Đầu óc của Bạch Mãn đã thu nhỏ lại.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cậu ngửa đầu quay lại nhìn anh trai, nhưng lại vô tình hôn anh trai một cái. 

Lúc này toàn thân Bạch Mãn đều đỏ.

Kỳ Diệc Trần lại cười nhẹ một tiếng, đầu đặt ở chỗ cổ Mãn Mãn.

Bạch Mãn cảm giác chính mình giống một con gấu trúc luộn rồi. 

Hu hu hu vừa rồi cậu bị làm sao vậy!

Rốt cuộc Kỳ Diệc Trần cười đủ rồi, y ngẩng đầu hôn ngoài miệng Mãn Mãn một cái: “Đóng dấu, Mãn Mãn là của anh.”

Bạch Mãn ngơ ngác nói: “Vốn dĩ chính là của anh mà ~”

“Đúng đúng đúng, vốn dĩ chính là của anh, thật ngoan ~”

3. Hai đứa nhỏ cứ vậy xác nhận quan hệ, ở trước mặt nhóm phụ huynh vụng trộm yêu đương. 

Đến một ngày kia bị phát hiện, hai đứa nhỏ đều rất bình tĩnh, nhưng là người đầu tiên phát hiện là Kỳ Thiên Thành lại muốn nổ tung.

Gấu trúc nhà hắn thế mà trong lúc mình không biết bị ủi đi! ( Con trai ruột Kỳ Diệc Trần:???

Lúc ấy, hai đứa nhỏ đang lén lút ở trong phòng chơi thơm thơm, Kỳ Thiên Thành tan tầm trở về biết Bạch Mãn từ trường học trở lại liền vui vẻ đi lên tìm cậu.

Kết quả vừa vào cửa chính là bạo kích bùng nổ!

“Con, Kỳ Diệc Trần, ba muốn đánh chết con!” Kỳ Thiên Thành sắp tức chết rồi!

Ngàn phòng vạn phòng, cướp nhà khó phòng!

Kỳ Thiên Thành thuận tay lấy một cái chổi muốn đanh con trai ruột.

Thằng nhóc trộm cướp này thế mà dám trộm mất gấu trúc quý giá nhất trong nhà!

Bạch Mãn cũng bị hoảng sợ, nhưng cậu không rõ tại sao ba Kỳ lại tức giận như vậy, không phải hai người bọn họ ở bên nhau là tốt nhất sao?

Nhưng vừa thấy ba Kỳ muốn đánh trúng anh trai, cậu chạy nhanh đi lên che chở: “Ba ơi, ba bình tĩnh một chút!”

Ba Kỳ đã mất đi lý trí.

“A hừ……” Bạch Mãn thay anh trai nhận một gậy.

“Mãn Mãn!” Kỳ Diệc Trần nhanh chóng ném cây chổi xuống xem nhóc con có chuyện gì không: “Sao con không có ánh mắt vậy?! Thế nhưng coi trọng hắn!”

Lúc trước ba Kỳ luôn đề phòng con trẻ yêu đương, đề phòng người bên ngoài, lại quên mất người trong nhà.

“Con nhìn xem con xuống tay nặng không này.” Hứa Ngọc Như giúp Bạch Mãn xoa vết đỏ trên lưng, bất mãn nhìn Kỳ Thiên Thành.

Kỳ Thiên Thành giống cái chim cút súc ở trong một góc, bây giờ anh không có mặt mũi để đối mặt với Phó Tuân và Bạch Hạc Vu.

Kết quả Bạch Hạc Vu lại rất cao hứng: “Cuối cùng Mãn Mãn cũng có đối tượng, vậy tôi cùng ba nó có thể ra ngoài đi chơi rồi!”

Nói đi là đi, trong ngày Bạch Hạc Vu liền mang theo Phó Tuân đi du lịch, tâm rất lớn.

Kỳ Thiên Thành cảm giác chính mình mới là ba ruột của Mãn Mãn, nhìn củ cải trắng trong nhà bị lợn rừng ủi đi mất liền không vui.

Mà Kỳ Diệc Trần và Bạch Mãn sau khi bị phát hiện yêu đương liền càng thêm quang minh chính đại, mỗi khi Kỳ Thiên Thành nhìn thấy đều cảm thấy tim đau.

—–
HOÀN THÀNH


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bác Sĩ Lục, Đánh Dấu Một Cái Đi

Chương 61: Phiên ngoại 3



Sẵn sàng

Vào đầu tháng mười hai, tuyết rơi lần đầu tiên.

Khi Lục Bạc Ngôn thức dậy, anh cũng gọi Thẩm Húc, ngày hôm qua xem dự báo thời tiết, Thẩm Húc nói là sẽ đi đắp tuyết trong sân, giờ sân đã đầy tuyết rồi, nhưng Thẩm Húc lại không mở mắt nổi, vì đêm qua thức khuya quá.

Lục Bạc Ngôn không ép cậu dậy, cúi xuống hôn lên mí mắt của cậu, “Anh chuẩn bị xong bữa sáng rồi, em dậy ăn đi. Anh phải đi bệnh viện, có chuyện gì thì gọi cho anh.”

Thẩm Húc nhắm mắt, dựa cảm giác cũng hôn lên mặt anh một cái, Lục Bạc Ngôn lại dặn dò: “Nếu em ra ngoài chơi tuyết, nhớ chú ý giữ ấm đấy.”

Thẩm Húc đột nhiên nhớ ra một chuyện, miễn cưỡng mở mắt, “Hôm nay anh mặc bộ đồ đó à?”

Vẫn đang trong phòng ngủ, Lục Bạc Ngôn chỉ mặc áo sơ mi, thậm chí còn chưa thắt cà vạt.

Lục Bạc Ngôn đáp: “Không mặc được.”

Thẩm Húc không hỏi tại sao không mặc được, cậu đã nhớ ra.

Lúc đầu là Thẩm Húc biết thời tiết sẽ lạnh nên đã lấy ra bộ áo khoác mà Lục Bạc Ngôn luôn nhớ mãi, trong ảnh nhìn không rõ nhưng thực tế chất liệu rất dày, cầm trên tay còn cảm thấy nặng trịch.

Thẩm Húc đưa cho Lục Bạc Ngôn, “Thử xem?”

Lục Bạc Ngôn thử mặc, mặc cho cậu xem, Thẩm Húc nuốt nước bọt, Lục Bạc Ngôn cao lớn, chiếc áo khoác này mặc lên người anh rất có khí thế, Thẩm Húc tưởng tượng đến âm thanh giày da gõ trên sàn gỗ trong một bộ phim điệp viên, rồi tìm cho anh một đôi găng tay da.

Lục Bạc Ngôn đeo găng tay vào, mọi chuyện lúc này bỗng trở nên có chút kỳ lạ.

Thẩm Húc đứng cạnh cửa sổ, nhìn những bông tuyết rơi xuống, từng chút một, từ không có gì thành đầy, thế giới dần dần bị bao phủ bởi màu trắng, còn Thẩm Húc thì được chiếc áo khoác mình thích quấn quanh, bên trong chẳng mặc gì cả. Hiệu quả cách nhiệt của kính không bằng tường, đứng bên cửa sổ, dù cửa sổ đóng chặt, vẫn cảm thấy hơi lạnh.

Lục Bạc Ngôn ôm chặt lấy cậu từ phía sau, kính mờ đi vì hơi ấm, Lục Bạc Ngôn thì thầm bên tai cậu: “Tuyết rơi rồi.”

“Ừm…”

Đứng như vậy một lúc có hơi mỏi, Thẩm Húc ngửa cổ ra sau, dựa vào vai Lục Bạc Ngôn, cảm giác vì cơ thể căng lên mà trở nên nhạy cảm hơn, trong mắt Thẩm Húc cũng bắt đầu mờ đi, tầm nhìn bị che phủ, Lục Bạc Ngôn lau đi hơi sương trên kính, rồi dùng tay lạnh lẽo đã lau kính để lau đi nước mắt của cậu, Thẩm Húc run rẩy một chút, chiếc áo khoác từ vai cậu tuột xuống, Lục Bạc Ngôn chậm rãi khoác lại cho cậu.

Lục Bạc Ngôn dừng lại khi tuyết vẫn còn đang rơi, Thẩm Húc xoay người, dựa vào vai anh, giọng nói có chút yếu ớt lại mang theo một chút nghẹt mũi, “Lục Bạc Ngôn, sao anh lại xấu xa như vậy?”

Lúc này, tay của Lục Bạc Ngôn đang ôm lấy hông cậu hơi di chuyển xuống một chút, động tác này mang theo hàm ý rõ ràng, Thẩm Húc theo bản năng nói: “Đừng mà.” Lục Bạc Ngôn cao hơn cậu, đứng như vậy thật sự không thể nào đứng vững, nếu làm lại lần nữa, cậu sẽ không đứng được nữa.

Lục Bạc Ngôn bế Thẩm Húc dậy, mang cậu vào phòng tắm để rửa mặt, chiếc áo khoác dày rơi xuống đất cạnh cửa sổ, trên đó còn lưu lại vết nước đậm màu, bên dưới là chiếc áo lót đã dùng qua, hơi sương trên cửa sổ dần dần tan đi.

Thẩm Húc vô thức nhìn về góc phòng, nhưng chẳng có gì. Lục Bạc Ngôn nói: “Anh đã cho vào giỏ đồ bẩn rồi.”

Thẩm Húc có chút tỉnh táo hơn, cậu không mặc áo ngủ, vùi mình trong chăn hỏi anh: “Hôm nay anh đi bệnh viện à?”

Lục Bạc Ngôn đã trả lời câu hỏi này rồi, anh cũng không tỏ ra khó chịu, chỉ đáp một tiếng. Thẩm Húc tiếp lời: “Bận không? Nếu không bận, em sẽ đến tìm anh ăn trưa.”

“Được.”

Lục Bạc Ngôn đi rồi, Thẩm Húc nằm thêm một lúc rồi dậy, ra ngoài chơi tuyết.

Cậu mặc áo khoác lông vũ ra ngoài, vừa mở cửa là bị khí lạnh thổi vào, khiến cậu phải ho khan. Tuyết đêm qua rơi khá nhiều, tuyết trong sân trắng muốt, dày chừng bốn, năm cm. Mặt trời nhợt nhạt treo trên bầu trời, tuyết không có dấu hiệu tan chảy, từ nhà ra cổng sân là một dãy dấu chân hướng ra ngoài.

Không hiểu sao, Thẩm Húc lại bước vào dấu chân đầu tiên, rồi đến dấu chân thứ hai, thứ ba, cứ thế đi đến cổng sân. Cậu nhận ra bước chân của Lục Bạc Ngôn thực ra dài hơn của cậu, không biết có phải vì anh thường xuyên đi nhanh trong bệnh viện không.

Nhìn vậy, chắc hẳn khi đi cùng cậu, Lục Bạc Ngôn đều phải nhường bước.

Thẩm Húc quay người chụp một bức ảnh gửi cho Lục Bạc Ngôn.

Lục Bạc Ngôn không trả lời ngay, Thẩm Húc do dự không biết có nên bước trở lại theo đúng dấu chân hay không, nếu đi theo lối bình thường thì dấu chân sẽ mất hết.

Lúc này, một chiếc xe tuần tra của khu dân cư đi qua, thấy Thẩm Húc đứng ở cổng sân thì dừng lại, chào hỏi vài câu rồi nói: “Nếu cậu cần dọn tuyết trong sân, chúng tôi có thể cử người đến, nhưng hiện tại có hai nhà khác đang đợi, phải mất khoảng một giờ nữa.”

Thẩm Húc đáp: “Không cần đâu, tuyết ít thế này đủ để tôi chơi rồi.”

Nhân viên bảo vệ đi rồi, Thẩm Húc không nghĩ nhiều về việc đi theo dấu chân hay quay lại bước ngược, dù sao thì tuyết trong sân vẫn chưa đủ để cậu thỏa mãn. Cậu gom tuyết lại một chỗ.

Sân được lát đá, bình thường cũng hay được dọn dẹp, tuyết tích lại tuy trắng muốt nhưng nhìn chung không nhiều.

Cậu ngẩng đầu lên, thấy được ban công.

Một vài phút sau, Thẩm Húc mở cửa ban công, không như cậu nghĩ, nơi đây không toàn tuyết trắng mà chỉ có một nửa được phủ tuyết, nửa còn lại lại trở thành một con người tuyết tròn trịa.

Con người tuyết này rất có phong cách của Lục Bạc Ngôn, thể hiện rõ nhất ở cái đầu cực kỳ tròn, thân hình không giống như hầu hết những con người tuyết tự chế mà lồi lõm, mà lại tròn trịa. Đặc biệt là trên cái đầu tròn ấy lại chẳng có gì, hoàn toàn trống không.

Phòng vẽ tranh ở ngay cạnh ban công, Thẩm Húc vào lấy màu vẽ, vẽ mặt cho con người tuyết, rồi lấy vòng hoa trang trí trên tường đeo cho nó.

Thẩm Húc chụp một bức ảnh với con người tuyết, rồi mang tuyết từ mái nhà xuống dưới, làm vài lần cảm thấy đủ rồi thì thôi không bận tâm đến tuyết trên mái nữa. Cậu nén chặt tuyết xong, đã gần trưa, chuẩn bị đi tìm Lục Bạc Ngôn ăn trưa, lúc thay đồ mới để ý áo khoác và tay áo đều ướt hết, găng tay cũng ướt sũng, dù là găng tay chống nước, không biết nước vào từ đâu mà làm ngón tay cậu tái đi.

Lúc này không kịp tắm rửa nữa, Thẩm Húc chỉ rửa mặt, rửa tay bằng nước ấm rồi ra ngoài. Đến bệnh viện mới thấy hôm nay đông người. Lục Bạc Ngôn gọi điện cho cậu.

“Em đến rồi à?”

“Ừm.” Thẩm Húc đáp, nghe giọng anh có vẻ không muốn cậu đến, hỏi anh: “Sao vậy?”

“Không sao, mấy ngày nay trời lạnh, bệnh nhân cảm cúm nhiều.”

Thẩm Húc nghe ra ý của anh, “Vậy em về nha?”

Dù đi đi về về cũng chỉ mất mười phút, Thẩm Húc không quá để tâm.

Lục Bạc Ngôn nói: “Đợi chút, em ra căng tin đi, anh qua tìm em.”

Khi Lục Bạc Ngôn đến, Thẩm Húc ngồi ở chỗ gần cửa, căng tin khá đông người khu vực gần cửa lạnh lẽo, ít người ngồi, nhưng ngồi ở đây tiện cho Lục Bạc Ngôn nhìn thấy cậu, chỉ có điều hơi lạnh một chút.

Thấy người mình chờ, Thẩm Húc vừa mở miệng đã hắt hơi.

Lục Bạc Ngôn đưa khăn tay cho cậu, khẽ chau mày, thử chạm trán cậu, Thẩm Húc chủ động áp má vào mặt anh, cười tươi, “Sao rồi, Lục Bạc Ngôn, em có bị sốt không?”

Đây là trong căng tin bệnh viện, một động tác như vậy khiến mọi người, dù là đi ngang qua hay ngồi ăn, đều nhìn về phía họ. Chắc chắn họ không nghĩ Lục Bạc Ngôn lại đối xử với omega nhà mình như thế.

Lục Bạc Ngôn mặt không đổi sắc, “Không sốt.”

Nhưng “không sốt” chỉ là tạm thời, tối đó Thẩm Húc bắt đầu bị nghẹt mũi và ho, uống thuốc cũng không khỏi, đến ngày hôm sau thì bắt đầu sốt. Thẩm Húc cơ thể bình thường, lâu rồi không cảm nhận được cảm giác sốt, thật sự rất khó chịu.

Đầu choáng váng, thở không thông, lại thêm cơn ho liên miên.

Ngoài trời tuyết đã tích đầy, nhưng Thẩm Húc chẳng có sức mà lo nữa, cậu mệt mỏi đến mức khó khăn khi phải dậy, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, hôm nay trời nắng, cậu nhờ Lục Bạc Ngôn đi lấy ô cho con người tuyết trên mái nhà, hy vọng nó có thể tồn tại thêm vài ngày.

Lục Bạc Ngôn định xin nghỉ phép ở nhà chăm sóc cậu, nhưng Thẩm Húc không cho phép, anh vẫn đi làm, suốt buổi sáng nhắn tin ba lần, gọi hai cuộc điện thoại, lúc lên lớp thì luôn để điện thoại trong người, vừa kết thúc lớp là lập tức quay về.

Khi anh về mang theo thuốc, bình thường người ta đều mang thuốc uống, Lục Bạc Ngôn lại mang theo cả dịch truyền.

Lúc đầu Thẩm Húc còn có tâm trạng đùa giỡn, khen anh tiêm thuốc không thua gì y tá chuyên nghiệp, nhưng sau đó cậu chẳng thể cười nổi, toàn thân mỏi mệt, đầu choáng váng khó chịu, còn nôn một lần, bụng đói và miệng đắng, không muốn nói gì, chỉ nhắm mắt lại, vô lực.

Điều tệ hơn là cơ thể yếu đi, triệu chứng khó chịu do sự phát triển của cơ quan sinh dục lại càng nặng, bụng cũng đau nhói.

Thẩm Húc nói miệng đắng, Lục Bạc Ngôn pha cho cậu một cốc nước đường, nhưng lúc này cậu lại không muốn uống, co ro trên giường, tay cầm dịch truyền buông thõng xuống bên giường.

Lục Bạc Ngôn nhìn cậu một lúc, rồi cũng thay đồ leo lên giường, nằm bên cạnh cậu, ôm cậu vào lòng, Thẩm Húc kéo tay anh đặt lên bụng mình, Lục Bạc Ngôn hiểu ý, nhẹ nhàng xoa bóp.

Thẩm Húc thở ra những hơi nặng nề, lần này không phải vì khóc.

“Bác sĩ ơi, em thấy khó chịu.”

Nhưng chuyện bệnh tật, bác sĩ chỉ có thể kê thuốc để chữa trị, còn người nhà chỉ có thể ở bên chăm sóc, không ai có thể thay cậu gánh chịu. Lục Bạc Ngôn chỉ có thể nói: “Ngủ một lát đi.”

Thẩm Húc tuy mê man nhưng không muốn ngủ lắm.

“Em muốn tin tức tố của anh.” Cậu nói.

Lục Bạc Ngôn đáp: “Em không ngửi thấy đâu.”

tin tức tố chủ yếu là nhận thức qua khứu giác, đúng là hiện giờ cậu không thể ngửi thấy.

Thẩm Húc không hiểu sao lại cảm thấy hơi buồn, chỉ ậm ừ một tiếng.

Lục Bạc Ngôn vuốt nhẹ sau gáy cậu, tuyến Omega phục hồi khá nhanh, dấu vết cắn từ khi hoàn toàn đánh dấu sẽ lưu lại lâu, tuyến thể cũng không còn đầy đặn như trước. Điều này có nghĩa là trong cơ thể Thẩm Húc vẫn còn tin tức tố chưa được chuyển hóa hết.

Sau khi đánh dấu hoàn toàn, Omega sẽ có nhu cầu với tin tức tố, nhưng hiện tại rõ ràng Thẩm Húc không phải kiểu như vậy, cậu nói muốn tin tức tố chỉ đơn giản là cậu muốn thôi.

Lục Bạc Ngôn ngẩng đầu nhìn ống truyền, thấy đã gần hết, anh nhẹ giọng nói: “Năm phút nữa.”

Năm phút gì cơ? Thẩm Húc lúc này không tỉnh táo lắm, cậu không hiểu ý, dù năm phút sau cậu cũng không thể ngửi thấy được.

Năm phút sau, Lục Bạc Ngôn rút kim truyền, nắm tay cậu làm ấm rồi đặt vào chăn.

Động tác này giống như là chuẩn bị rời đi, hôm nay đúng là ngày làm việc, Thẩm Húc tự nhiên nghĩ rằng Lục Bạc Ngôn sẽ đi, ngay sau đó, Lục Bạc Ngôn cúi xuống hôn cậu.

Một nụ hôn dài, rất dài.

Khi Thẩm Húc phản ứng lại và muốn vùng vẫy, cậu đang bị cảm, Lục Bạc Ngôn gần cậu thì cũng không sao, dù sao trong nhà chỉ có một chiếc giường, cuối cùng vẫn phải ngủ chung, sao lại còn hôn cậu.

Nhưng nụ hôn của Lục Bạc Ngôn dù dịu dàng, lại không thể chống cự, Thẩm Húc không thể thoát ra được, rồi dần dần, cậu cảm nhận được một chút tin tức tố alpha, lạnh lạnh nhưng cũng có chút ngọt ngào.

Khi Lục Bạc Ngôn rời khỏi môi cậu, giọng anh khàn đặc, hỏi: “Em đã nếm được chưa?”

Tin tức tố.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung