*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Truyện tranh mà Lục Chỉ vẽ và đăng lên Weibo đều được xem miễn phí, anh không định dùng độ hot để kiếm tiền. Ngoài điều này ra, anh còn cập nhật truyện hai tuần một lần để duy trì chất lượng tốt, mỗi lần đăng chương mới đều có thể nhìn thấy sự chăm chỉ và tiến bộ của anh.
Điều này khiến nhóm fans hâm mộ chờ thức ăn cực kỳ cảm động, họ cố gắng hết sức để tuyên truyền bộ truyện tranh ngắn siêu ngọt có tên là [Kết thúc có hậu] này ở trên mạng hoặc cho những người có cùng sở thích ở xung quanh mình.
Lục Chỉ nhận được rất nhiều tin nhắn cổ vũ, sự tự tin bị Lục Vệ Thành chèn ép trong rất nhiều năm dần dần khôi phục, anh nảy ra ý tưởng vẽ một bộ truyện tranh dài, khi đăng chương mới của truyện [Kết thúc có hậu] còn không quên thu thập tư liệu sống, chuẩn bị tạo bất ngờ cho Quý Mông và các fans.
Mà Quý Mông thì lại đắm chìm trong học tập. Đối với cô mà nói, công nghệ thông tin là một lĩnh vực hoàn toàn mới, dù đã xem trước một số quyển sách dành cho những người mới bắt đầu thì việc thực hành vẫn hơi khó khăn. May mà khả năng học tập của cô rất xuất sắc, nghỉ hè ba tháng cũng không lơ là, chỉ trong một học kỳ đã theo kịp tiến độ của các bạn cùng lớp đã học lập trình từ nhỏ, tiến độ thần tốc khiến mọi người phải kinh ngạc.
Trong học kỳ hai của năm hai, Quý Mông đã giúp trường nâng cấp hai chương trình nhỏ, lấy đây làm bước đệm để gia nhập một đội nghiên cứu sinh khởi nghiệp —— Tham gia vào một studio trò chơi có tên là “Quạ”.
Quý Mông tham gia sản xuất một trò chơi điện thoại quy mô lớn với tư cách là nhân viên kỹ thuật nòng cốt, vì thiếu kinh phí nên các họa sĩ và người dựng mô hình mà đội thuê luôn làm chậm tiến độ, chất lượng nộp bản thảo cũng không đồng đều, điều ấy khiến các đàn anh đàn chị tức đến nỗi ngày nào cũng ở trong nhóm chat mắng họ là chỉ lấy tiền chứ không chịu làm việc.
Giữa điện thoại của Quý Mông và Lục Chỉ không hề có sự riêng tư, Lục Chỉ thấy được mấy tin nhắn này lúc đang kiểm tra hằng ngày, trong lòng lập tức có ý tưởng.
Thân là “cặp vợ chồng” nổi tiếng của Đại học Hoa và Đại học Khoa Học và Kỹ Thuật, đời sống tình cảm của Quý Mông và Lục Chỉ rất được chú ý khi đi học. Dù đã trở thành cặp đôi mà ai cũng biết, nhưng bên cạnh hai người vẫn có rất nhiều người theo đuổi.
Lục Chỉ cảm thấy mình vẫn ổn, dù sao anh cũng có thể xua đuổi những người thích mình nhờ vào tính cách kém của mình.
Nhưng bên Quý Mông lại khiến anh thường xuyên nổi cơn ghen. Người thích Quý Mông không chỉ có con trai mà còn có cả con gái, đã vậy còn luôn miệng nói mình là những người bị hấp dẫn bởi những người thông minh bình thường, nói mình sẽ không phá hỏng tình cảm của họ, còn luôn tiếp cận Quý Mông với danh nghĩa hỏi ý kiến.
Lục Chỉ nhìn thấy hết sắc mặt đáng ghê tởm của mấy tên đó: Xí, vô liêm sỉ!
Quý Mông thật sự quá xuất sắc, người xuất sắc luôn được người khác theo đuổi, Lục Chỉ không thể nào che đậy hào quang của cô, anh chỉ có thể lén lút quấn lấy cô, đề phòng nghiêm ngặt!
Anh nhớ ở studio Quạ cũng có một đàn anh từng bày tỏ tình cảm với Quý Mông, đàn anh kia còn chủ động chắn rượu cho Quý Mông trong một lần liên hoan!
Lục Chỉ lập tức nhận ra đây là một cơ hội cực kỳ tốt —— Anh muốn tham gia!
Do vậy, Lục Chỉ nói ý tưởng này cho Quý Mông.
Kỳ thực trong lòng Quý Mông cũng có ý định này, nhưng cô vẫn nói với anh: “Chờ thêm một thời gian nữa.”
Lục Chỉ cho rằng cô đang từ chối mình, anh lập tức đẩy bàn tay đặt trên eo mình ra, quay gáy về phía cô.
Quý Mông hiểu ra: Như vậy là phải dỗ dành.
Cô nhẹ nhàng giải thích, chỉ yêu cầu Lục Chỉ chờ thêm một thời gian, đưa than ngày tuyết còn khó hơn thêu hoa trên gấm, cũng càng tiện ra giá thấp.
“Đối với em, tranh anh vẽ là vô giá, nếu buộc phải dùng giá trị trần tục để đo lường thì cũng không nên có giá như bây giờ.” Quý Mông nói rồi nắm lấy tay anh từ phía sau, bàn tay che mu bàn tay anh: “Không thể khiến anh bị thiệt vì em.”
Một nụ hôn ấm áp rơi xuống vai anh, cùng với đó là lưng anh bị một cơ thể mềm mại dựa lên.
Cơn giận của Lục Chỉ tới nhanh mà đi cũng nhanh, anh bỗng cảm động, anh dùng tay còn lại để vươn tới tủ đầu giường, lấy món đồ chơi và dây đeo rồi ném ra phía sau, bị Quý Mông tiện tay bắt được.
“Ngày mai anh phải dậy sớm, em sẽ nhẹ nhàng hơn.”
——
Cuối cùng Lục Chỉ cũng gia nhập vào studio Quạ với tư cách là nhà đầu tư.
Ban đầu tên Quạ được Quý Mông đề nghị đổi, bây giờ Lục Chỉ gia nhập lại nhận được khá nhiều cổ phần, mọi người trong studio đều nói sau này Quạ chính là cửa hàng nhỏ của họ.
Vốn dĩ chỉ là một câu vui đùa bình thường, nhưng không ai ngờ rằng nó lại thành sự thật vào hai năm sau.
Hiện tượng manhua [Quạ] đăng liên tiếp hai năm sắp kết thúc, họa sĩ 67 đã chia sẻ lại bài đăng trò chơi trực tuyến và trò chơi điện thoại quy mô lớn cùng tên được chuyển thể từ IP(*) sẽ được đưa ra thử nghiệm cùng một lúc vào ba ngày sau, chủ của bài đăng gốc là công ty game Quạ.
(*) IP là một cốt truyện hay ý tưởng đã hoàn thiện có thể chuyển thể thành phim, phim truyền hình, game online, âm nhạc hay các nội dung thương mại liên quan…
Sau đó, [Quạ] kết thúc và [Quạ] thử nghiệm bước lên bảng hot search cùng một lúc.
[Hay thật đấy, game [Qua] do công ty trò chơi Quạ phát triển cùng tên với bộ truyện tranh Quạ? Búp bê Nga(*) à?]
(*)Ảnh minh họa:
[Để tôi xem còn ai không biết tác giả 67 của chúng ta chính là anh chồng bé bỏng của tổng tài Quạ! Thấy cách tuyên truyền chưa? Đây là thể diện của anh chồng bé bỏng của tổng tài đấy!]
[Tầng trên dám gọi tác giả là anh chồng bé bỏng, cẩn thận bị tác giả của bọn mình đấm đó ha ha ha ha!]
[Cuối cùng bộ truyện [Quạ] làm bạn với tôi hai năm cũng đã kết thúc, mới vừa vào Weibo định kêu gào, vừa hay thấy được bài đăng mà tác giả chia sẻ lại, nước mắt lập tức rút lại, chơi trò chơi hết cho tôi!]
[Nghe nói trong game có rất nhiều trứng phục sinh ẩn giấu, một số tình tiết và phân nhánh khiến người ta tò mò trong truyện tranh sẽ xuất hiện. Nào các anh chị em, tôi không cho phép [Quạ] có bất cứ khoảng trống và tiếc nuối nào!]
[Ai hiểu được không? Tôi đang vừa đọc [Quạ] vừa xem những người ship sếp Quý và tác giả 67 vui vẻ vì nhìn thấy hot search vào đêm nay! Tôi vẫn chưa đọc truyện xong, CP tôi ship làm mạnh bạo quá mọi người ơi!]
[Tốt quá, nam chính và nữ chính trong truyện đã nắm tay nhau đi đến cuối cuộc đời, sếp Quý và tác giả 67 hiện thực cũng có tình cảm ổn định, tôi chưa bao giờ cảm nhận được cảm yên bình này khi đọc những bộ truyện khác. Lần nào tôi cũng tiếc nuối vì nam nữ chính đều là người trong sách, tôi không thể nào tiếp tục tham gia vào quãng đời còn lại của họ, tình cảm của sếp Quý và 67 sẽ tiêm cho tôi một liều thuốc an thần, có thể làm tôi tiếp tục mong chờ tình yêu của người trong sách thông qua hiện thực, tốt quá đi mất hu hu…]
[Khụ khụ, trò chơi đã ra rồi, vậy tôi mong chờ lễ cưới của sếp Quý và tác giả 67 cũng không quá đáng đâu nhỉ?]
[@67 @Game Quạ mau gọi sếp Quý của mấy người ra đây, tại sao vẫn chưa cưới tác giả của chúng tôi về nhà?! Chúng tôi muốn uống rượu mừng nhiều năm lắm rồi! Nếu còn không tổ chức hôn lễ thì tôi sẽ tiêu hết tiền tháng này mất!]
Lục Chỉ đang lén xem Weibo trả lời bài viết này.
[67: Tháng sau tôi đủ tuổi, có thể bắt đầu nhận tiền mừng từ tháng sau.]
Một hòn đá làm cả dậy sóng, tất cả người đọc và fans đều kêu gào xin tham gia lễ cưới.
Tiếc rằng, đám cưới diễn ra rất kín tiếng.
Quý Mông và Lục Chỉ tổ chức một đám cưới kiểu Trung Quốc ở thành phố Tầm, lược bỏ khăn voan và kiệu hoa, những thứ còn lại đã được hai bên gia đình chuẩn bị xong.
Bọn họ chỉ mời người thân và bạn bè thân thiết nhất tới tham dự, không có phù dâu và phù rể, sau khi lạy trời đất và bố mẹ, họ về phòng cởi bỏ những phụ kiện phức tạp trên người rồi ra ngoài ăn tiệc.
Là bạn thân nhất của Quý Mông, tất nhiên Trì Sư không có lý do gì để vắng mặt trong đám cưới của cô. Cô ấy không chỉ tới mà còn bế một bé gái xinh xắn theo.
Bốn năm Đại học của Trì Sư muôn màu muôn vẻ, hồi cấp ba không thích những chàng trai trẻ trâu luộm thuộm, nhưng lên Đại học lại phát hiện rất nhiều hạt giống tốt, từng có vài mối tình, cuối cùng đều chia tay trong hòa bình vì tình cảm phai nhạt. Hai năm trước, cô ấy đến một trường Đại học ở Nga với tư cách là sinh viên trao đổi bằng học bổng, quen một người mẫu nam vừa cao vừa trắng vừa đẹp trai, khiến cô ấy mê muội tới mức không quá tỉnh táo, theo đuổi mấy tháng mới bắt được người.
Tuy nhiên, Trì Sư vẫn không thể duy trì tình cảm mãnh liệt với một người đàn ông quá lâu, ba tháng sau lại chia tay trong hòa bình, khi về nước cô ấy mới phát hiện mình mang thai, nghĩ đến giá trị nhan sắc và chiều cao của bố đứa bé, Trì Sư quyết định giữ đứa trẻ lại sau khi bàn bạc với bố mẹ.
Vì thế, vào mùa thu năm ngoái, một em bé tên Trì Hi cất tiếng khóc chào đời.
Quý Mông và Lục Chỉ đều rất thích Trì Hi, hai người nhận làm bố mẹ nuôi của bé vào ngày đầy tháng của cô nhóc, lúc hai người chụp ảnh cưới cũng không quên cô bé, người không biết còn tưởng Trì Hi là con của họ.
Quý Mông nghĩ kết hôn sẽ không gây ra ảnh hưởng gì đối với cuộc sống của hai người, nhưng không ngờ sau khi kết hôn Lục Chỉ như được giải phóng tính cách thật, càng dính người không dè chừng gì.
Sau khi tốt nghiệp, bọn họ về thành phố Tầm, làm cho công ty game Quạ càng lớn mạnh hơn ở đây, cũng có thể thúc đẩy sự phát triển kinh tế của quê hương.
Bởi vì Quạ từng trở thành nơi có thuế thu nhập cao ở địa phương, không chỉ k*ch th*ch phát triển kinh mà còn mang lại công ăn việc làm. Với tư cách là một trong những giám đốc, Lục Chỉ từng gặp Lục Vệ Thành rất nhiều lần trong các cuộc họp quan trọng, dường như năm tháng đã làm mâu thuẫn giữa hai bố con phai nhạt đi rất nhiều, không hề tranh cãi gay gắt khi ở chung. Tuy nhiên, cũng chỉ có vậy mà thôi.
Lục Chỉ không thể không để ý tới sự kiểm soát và những tổn thương mà bố gây ra cho mình trong nhiều năm qua, chứ đừng nói đến chuyện Lục Vệ Thành không xin làm hoà và xin lỗi, dù ông ta làm như thế, Lục Chỉ cũng không muốn tha thứ.
Sau khi về đến quê nhà, sự nghiệp của Quý Mông tương đương với việc bắt đầu lại từ đầu. Hầu hết người trong nhóm trước đây đều đã bị các công ty lớn đào đi, nếu Quý Mông không nắm giữ cốt lõi chương trình trong tay, có lẽ cô cũng chẳng giữ nổi cái tên “Quạ”.
Cô tổ chức lại đội ngữ và khôi phục lại cơ cấu của công ty.
Quý Mông làm khung xương và nội tạng, thêm cơ bắp, Lục Chỉ vẽ lông quạ, để quạ bay lên một lần nữa.
Sau khi Quý Mông kết hôn, bà Quý nghỉ việc, bước vào hàng ngũ dưỡng lão dù tuổi còn trẻ, ở khu biệt thự đơn lập có môi trường tốt nhất tại thành phố Tầm, nuôi hai chó một mèo, ngày nào cũng dắt chó đi dạo và nựng mèo. Ngoài ra bà còn quen biết một nhóm các chị em nhảy quảng trường, đi du lịch, cuộc sống vô cùng tự do.
Ở quê không có ai bàn tán về bà Quý nữa, tất cả đều hâm mộ bà.
Quý Mông và Lục Chỉ sống trong một căn chung cư khá gần công ty, là một căn hộ duplex cao cấp, chỉ có hai phòng ngủ, các phòng còn lại để làm việc và vẽ tranh, hoặc là dùng để tập thể hình và xem phim. Bọn họ không thuê bảo mẫu, chỉ có người giúp việc tới lau dọn vệ sinh, có đôi khi một ngày ba bữa sẽ giải quyết ở bên ngoài, có lúc thì cùng tới siêu thị mua đồ ăn sau khi tan làm, rồi về nhà phân công hợp tác nấu cơm.
Trì Sư và Trì Hi cũng là khách quen của căn nhà này.
Trì Sư vẫn không chịu ngồi yên, sau khi tốt nghiệp lại ra nước ngoài học thạc sĩ, Trì Hi sống ở nhà họ Trì hoặc nhà họ Quý, có đôi khi cũng tới nhà của Quý Mông và Lục Chỉ.
Lục Chỉ không thích quản lý công ty, sau khi tốt nghiệp thì về làm việc tại viện bảo tàng ở thành phố Tầm, sáng đi chiều về công việc thoải mái, tan làm lái xe đến công ty game Quạ chờ Quý Mông, sau đó lại trở về nhà của họ.
Quý Mông rất thích sự sáng tạo và kiểm soát do lập trình mang lại, công ty trên danh nghĩa ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng kiếm được nhiều tiền, mặt cô thường xuyên xuất hiện trên bản tin thời sự của tỉnh, năm nào cũng nhận được rất nhiều lời khen.
Trái ngược với công việc phức tạp và bận rộn chính là cuộc sống và tình cảm đơn giản và kín tiếng của cô.
Cô cho bà Quý niềm vui và không phải lo lắng trong suốt nửa quãng đời còn lại, cô là chỗ dựa vững chắc nhất của Trì Sư, cô và Lục Chỉ cũng là cặp đôi có ràng buộc chặt chẽ nhất, là người yêu duy nhất của nhau.
– Hết truyện-
Đám người Hàn Cẩn Phong đợi ở trong chỗ sâu Kỳ Sơn một đêm. Ban đầu, mấy người đều rất sợ hãi và căng thẳng ngồi gần nhang kính thần linh mà Sở Minh Giai để lại, cùng với đủ loại bùa hộ mệnh.
Sau đó, trời lạnh, bọn họ còn chưa thở phào thì mây đen che đỉnh, mưa như trút nước, bốn người rất chật vật.
May mà trời sáng, Hàn Cẩn Phong nhận được cuộc gọi của trợ lý. Trợ lý nói với anh ấy là Hàn Phong Thần đã tỉnh lại, mọi chuyện bình thường, nhưng la lối đòi đi tìm mẹ của cậu.
Hàn Cẩn Phong ngồi xổm dưới tàu lá chuối của hai ông bác do vệ sĩ cầm, cầm điện thoại di động nghe cuộc gọi của trợ lý. Vốn dĩ còn rất vui vẻ bởi vì Hàn Phong Thần đã tỉnh lại, nhưng nghe thấy lời nói này thì sắc mặt anh ấy lập tức lạnh lùng.
Hàn Cẩn Phong xụ mặt: “Tìm mẹ nó? Nó nói?”
Trợ lý vội lau mồ hôi lạnh trên mặt, căng thẳng nói: “Thật ạ, tổng giám đốc Hàn, cần tôi đưa điện thoại cho cậu chủ không?”
Anh ta xoay đầu lại, cậu chủ của anh ta đã lao ra cửa lớn, la lối bảo người ta mau lái xe.
Trợ lý chạy qua, lau mồ hôi rồi đưa điện thoại di động cho Hàn Phong Thần: “Thiếu gia, tổng giám đốc Hàn gọi.”
Hàn Phong Thần bực bội nghe điện thoại: “Cha già, cha ở đâu? Lúc này, chắc hẳn cha nên đi tìm mẹ con đi chứ!”
Âm thanh lạnh như băng của Hàn Cẩn Phong truyền đến: “Mẹ con?”
Hàn Phong Thần cơ trí, lập tức sửa miệng: “Mẹ kế, Sở đại sư á, chị Sở của con. Bây giờ, chị ấy gặp nguy hiểm ở trong Kỳ Sơn, thôi vậy, con không nói rõ với ba được, bây giờ con đến đó ngay!”
Hàn Cẩn Phong vừa nghe nói là Sở Minh Giai, lúc này sắc mặt mới dịu lại. Anh ấy nhìn về phía chỗ sâu trong Kỳ Sơn, lòng cũng rất lo lắng: “Con chậm một chút đã, cha ở trong Kỳ Sơn, chắc hẳn cô ấy sẽ không sao đâu.”
Nếu cô có thể cứu được Hàn Phong Thần, như vậy anh ấy tin tưởng thực lực của Sở Minh Giai.
Mãi cho đến mười hai giờ trưa, cơn mưa như trút nước ở Kỳ Sơn mới tạnh. Mưa to nên không dễ lên núi, hai ông bác phiền muộn nói: “Thế này thì làm sao đây, chúng ta không đi xuống dưới được rồi.”
Lúc thời tiết quang đãng, đi lên núi thần và rừng hoang đã rất khó khăn, huống chi còn là mưa như trút nước?
Lúc này phải hô hoán đội cứu viện đến mới được.
Hàn Cẩn Phong gọi điện thoại, máy bay trực thăng lái thẳng đến đây.
Anh ấy đưa hai ông bác xuống núi, cảm ơn bọn họ hậu hĩnh, sau đó ở trong núi tìm kiếm Sở Minh Giai và Giang Mãnh.
Bọn họ rất nhanh nhìn thấy Sở Minh Giai ở trong đền ma ở sâu trong Kỳ Sơn.
Từ khi thu hồi một nửa thần lực của La Tang, Sở Minh Giai vẫn truyền nó cho Giang Mãnh.
Kỳ lân đen có được một nửa thần lực, rốt cuộc khôi phục hình người.
Nhưng trên người Giang Mãnh bị thương quá nặng, Sở Minh Giai muốn đưa anh đến bệnh viện. Chỉ nhờ vào việc tự lành là không được, dù sao thì Giang Mãnh bị thương quá nặng, mượn nhờ y học hiện đại thì không có gì là không tốt.
Người của Hàn Cẩn Phong đưa Sở Minh Giai và Giang Mãnh đến bệnh viện. Lúc ở trên máy bay, Hàn Cẩn Phong nhìn thấy vết thương chồng chất trên người Giang Mãnh, cùng với vết bẩn khắp người Sở Minh Giai, áy náy lại cảm động nói: “Tiểu Sở, hai người là ân nhân của nhà họ Hàn bọn tôi. Tôi không biết nên báo đáp em thế nào, trừ một phần trong bản hợp đồng, tôi còn sẽ cảm ơn em thêm nữa. Nếu có gì cần tôi giúp, em cứ việc nói ra.”
Hàn Cẩn Phong cảm thấy có lẽ người giống Sở Minh Giai không cần sự giúp đỡ của anh ấy. Cho dù anh ấy có thể cho đối phương rất nhiều tiền, nhưng đối phương chưa chắc sẽ để ý tới tiền.
Nhưng Sở Minh Giai có ơn cứu mạng Hàn Phong Thần, mặc dù trong đó đã xảy ra chuyện gì, Hàn Cẩn Phong không biết, nhưng cũng không quan trọng, anh ấy tin tưởng Sở Minh Giai.
Trong tiềm thức, anh ấy cảm thấy Sở Minh Giai đáng tin, là một người ngay thẳng.
Sở Minh Giai nhìn vết thương chồng chất trên người Giang Mãnh với ánh mắt dịu dàng: “Nếu đã như vậy, tôi có một yêu cầu.”
Hàn Cẩn Phong nhìn Sở Minh Giai: “Em nói đi.”
Sở Minh Giai: “Nghe nói Kỳ Sơn thuộc khu du lịch, được nước nhà quản lý, vậy thì không biết giá nhà trong thành phố và thị trấn ở chung quanh ra sao. Nhà họ Hàn có bất động sản không?”
Hàn Cẩn Phong nhìn Sở Minh Giai với vẻ hiểu rõ: “Tiểu Sở, em muốn định cư gần Kỳ Sơn?”
Sở Minh Giai gật đầu, cô ngồi trong trực thăng nhìn xuống dãy núi Kỳ Sơn nối liền nhau, bàn tay luôn nắm lấy tay Giang Mãnh: “Bọn tôi thích chỗ này.”
Cô nói là bọn tôi, Hàn Cẩn Phong nhìn Giang Mãnh, trong lòng đã hiểu mối quan hệ của bọn họ.
Vì vậy, Hàn Cẩn Phong gật đầu: “Có chứ, Hàn thị có một trang viên khách sạn trong khu cảnh quan Kỳ Sơn. Bây giờ, tôi sẽ cho người chuẩn bị thủ tục chuyển nhượng, đến lúc đó, em ký tên là được.”
Lúc này, Sở Minh Giai mới cười: “Cảm ơn tổng giám đốc Hàn, vậy tôi không khách sáo mà nhận nó nhé.”
Trang viên của nhà họ Hàn ở gần khu cảnh quan Kỳ Sơn, rất gần Kỳ Sơn, thậm chí còn có xe cáp.
Lúc trước, khu cảnh quan Kỳ Sơn rất nổi tiếng, sau này xảy ra sự kiện có ma, mấy năm qua, mới dần dần vắng vẻ.
Nhưng bây giờ, tai họa tại Kỳ Sơn đã bị Sở Minh Giai xử lý, sau này, Kỳ Sơn sẽ dần dần sống lại.
Sở Minh Giai muốn cùng Giang Mãnh trông giữ Kỳ Sơn. Kỳ Sơn là gốc rễ của bọn họ.
*
Hai ngày sau, ở trong bệnh viện, rốt cuộc Giang Mãnh cũng tỉnh lại. Vết thương ngoài da khép lại nhanh chóng, nhờ vào y học cộng thêm năng lực tự lành nghịch thiên của anh, bác sĩ vốn đề nghị anh nằm viện một tuần để quan sát, kết quả ngày thứ hai đã cho anh xuất viện.
Hai ngày qua, Sở Minh Giai và Hàn Cẩn Phong đi ly hôn, huỷ bỏ hợp đồng kết hôn.
Hàn Cẩn Phong làm theo điều khoản đã đặt ra trong hợp đồng, lại nhân lên mười lần mà chuyển tiền cho Sở Minh Giai.
Đã nói là năm triệu, anh ta chuyển cho Sở Minh Giai năm chục triệu mà không dám chuyển nhiều hơn, sợ Sở Minh Giai không muốn lấy.
Anh ấy còn cho Sở Minh Giai một căn biệt thự ở trong thành phố, một tòa nhà làm việc. Sau này, Sở Minh Giai chỉ cần nằm thu tiền thuê nhà cũng đủ ăn tiêu mấy đời.
Sở Minh Giai không từ chối mà nhận lấy hết.
Người của huyền môn chủ yếu phải tự nguyện.
Nếu Hàn Cẩn Phong cảm thấy con trai của mình chỉ đáng giá một trang viên trong khu vực phong cảnh Kỳ Sơn, vậy Sở Minh Giai sẽ nhận trang viên này.
Nhưng nếu Hàn Cẩn Phong cảm thấy con trai của mình đáng giá nhiều hơn nữa, vậy vì sao Sở Minh Giai không nhận?
Cô nhìn thấy Hàn Phong Thần vội vàng chạy tới bệnh viện, âm thầm nghĩ là số kiếp của thái tử Hàn thị cuồn cuộn ngất trời, tính mạng đáng tiền thật đấy.
Hốc mắt Hàn Phong Thần đỏ hoe, cậu vọt tới đây, ánh mắt nhìn chằm chằm hai người bọn họ: “Hai người, hai người…”
Lời còn chưa nói ra, nước mắt của Hàn Phong Thần đã chảy xuống trước.
Hàn Cẩn Phong chau mày: “Sao thế?”
Một đứa con trai mà khóc sướt mướt thì ra thể thống gì nữa.
Hàn Phong Thần tức giận nói: “Hai người ly hôn mà không thèm nói với con! Hàn Cẩn Phong, cha có phải đàn ông không hả?! Vợ mình mà cũng không giữ được! Để cho tên đàn ông ất ơ nào đấy cướp đi rồi kìa!”
Hàn Cẩn Phong: “…”
Sở Minh Giai: “…”
Sở Minh Giai hắng giọng, mỉm cười nói: “Tôi vào trong xem thử Giang Mãnh đã, hai người trò chuyện đi.”
Nói xong, Sở Minh Giai vội vàng trốn vào trong phòng bệnh.
Ngoài cửa, hai cha con đang cãi vã, hơn nửa đều là Hàn Phong Thần mắng cha già làm người ta thất vọng, vô dụng các thứ.
Cậu vất vả lắm mới chấp nhận bà mẹ kế này, hơn nữa, còn rất thích Sở Minh Giai, kết quả là cha cậu và người ta lại ly hôn!
A a a a a, Hàn Phong Thần đúng là sắp tức chết rồi! Cha già của cậu có tiền có nhan sắc có vóc dáng, rốt cuộc là có chỗ nào không bằng tên Giang Mãnh u ám ít nói, thậm chí còn có chút thô bạo kia chứ?
Sở Minh Giai đi vào trong phòng bệnh, nhìn thấy Giang Mãnh đã thức ngồi tựa vào đầu giường, trên người quấn băng vải lớn nhỏ, ngay cả trên đầu cũng bị băng một vòng.
Sở Minh Giai cười nói: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Giang Mãnh gật đầu: “Sơn chủ, em, thủ tục giữa hai người, đã làm xong rồi?”
Giang Mãnh hỏi mà có chút dè đặt, anh không dám tin sơn chủ và Hàn Cẩn Phong đã ly hôn.
Sở Minh Giai gật đầu: “Dĩ nhiên rồi, nhưng nhà họ Hàn cho em rất nhiều tiền, còn rất nhiều nhà nữa. Chúng mình có nhà rồi, Giang Mãnh.”
Nghe được chuyện này, Giang Mãnh đột nhiên không vui, anh xụ mặt, khẽ nói: “Sơn chủ, chúng mình không cần tiền của anh ta. Anh có tiền, tất cả của anh đều cho em hết.”
Mặc dù Giang Mãnh sống trong nhân gian không dễ dàng, thậm chí bởi vì khí vận bị La Tang phá hư, cho nên sống rất khó khăn, nhưng lêu lổng trong nhân gian hơn ngàn năm, tiền gửi ngân hàng nho nhỏ vẫn phải có.
Anh mở điện thoại di động ra, mở mấy phần mềm ngân hàng ra, cho Sở Minh Giai xem tiền gửi ngân hàng của anh: “Sơn chủ, anh cũng có thể mua nhà cho em.”
Trước kia, anhkhông mua nhà là vì nghĩ rằng anh phải đi tìm tung tích của sơn chủ trong nhân gian, trước giờ chưa bao giờ nghĩ tới sẽ dừng lại ở đâu cả.
Nhưng anh luôn kiên trì gửi tiền, bởi vì nghĩ thế gian thay đổi quá nhanh, anh lo lắng sơn chủ không sống tốt ở trong thế giới này.
Sở Minh Giai xem tiền gửi ngân hàng của Giang Mãnh, bất ngờ nhướng mày: “Hử? Anh có tiền gửi ngân hàng, chín con số? Không dễ à nha.”
Giang Mãnh ngượng ngùng sắp xếp chăn đệm, khẽ nói: “Tất cả đều là tiết kiệm cho sơn chủ.”
Sở Minh Giai vui vẻ gật đầu: “Được, em sẽ nhận nó.”
Chuyện của Kỳ Sơn đã được giải quyết, Sở Minh Giai không muốn tham gia chương trình livestream nữa. Cô muốn ở cạnh Giang Mãnh để bồi bổ anh cho thật tốt, vì vậy, chương trình lại phối hợp một vị đại sư khác cho Hàn Phong Thần.
Nhưng bởi vì Sở Minh Giai rời đi, độ hot giảm bớt không ít.
Nhưng đồng thời cũng bởi vì Sở Minh Giai công khai nói là Kỳ Sơn sẽ không có ma nữa, cộng thêm việc cô đích thân vào sống trong trang viên Kỳ Sơn, cho nên, khu vực Kỳ Sơn dần dần có khách du lịch.
Hàn Phong Thần đã mở thiên nhãn, bước nửa bước vào trong huyền môn, Sở Minh Giai không thành công làm mẹ của cậu, mà làm sư phụ của cậu.
Hàn Phong Thần trở thành đồ đệ duy nhất của Sở Minh Giai, chỉ cần không có việc gì thì cậu sẽ chạy tới trang viên của Sở Minh Giai, ngay cả cha ruột cũng không cần nữa.
Mà người đến tìm Sở Minh Giai coi bói gieo quẻ ngày nào cũng xếp hàng ở trong và ở ngoài trang viên.
Giang Mãnh để trần nửa thân trên, nửa th*n d*** chỉ mặc một cái quần cộc rộng thùng thình. Anh đứng ở trên ban công nhìn mấy chiếc xe sang đậu ở bên ngoài, rất phiền lòng: “Sơn chủ, hôm nay, em lại muốn xem bói cho bọn họ?”
Sở Minh Giai mặc áo hai dây và quần đùi, híp mắt nằm trên ghế trong vườn hoa nhỏ trên ban công, trên cổ và xương quai xanh đều là vết đỏ sau khi thân mật, cô gật đầu: “Đúng rồi, không phải đã nói mỗi ngày một quẻ? Nếu không bọn họ sẽ không từ bỏ đâu.”
Mỗi ngày một quẻ, mấy người đó còn biết xếp hàng mà không chen chúc nhau. Nếu không thì mấy người này đã chen chúc nhau ở trong và ở ngoài trang viên, khu cảnh quan Kỳ Sơn còn chưa có khách lại, mà ngày nào cũng kẹt xe, người đi đường cũng khó khăn, thế này thì phải làm sao?
Bởi vì Sở Minh Giai, việc kinh doanh của trang viên của cô rất tốt. Các du khách đều tranh nhau tới trang viên của cô qua đêm và ăn cơm. Gần đây, ngày nào cô cũng nghiện xem sổ sách, du khách không lên đây được là không được đâu đấy.
Giang Mãnh không vui, anh ngồi vào chỗ bên cạnh Sở Minh Giai, cơ thể to lớn mà cường tráng ôm Sở Minh Giai vào trong ngực giống một con chó ngoan ngoãn, vùi đầu vào cổ của Sở Minh Giai, buồn rầu nói: “Xem bói tổn hại âm đức, sơn chủ, cho dù em là Sơn Thần, cũng không thể làm vậy được.”
Sở Minh Giai cưng chiều xoa đầu Giang Mãnh, lại yêu thích không buông tay sờ sờ cơ bụng của Giang Mãnh một lát, lười biếng nói: “Biết rồi mà, sau đợt này thôi, sau này giao cho Phong Thần, bọn mình đi ra ngoài chơi.”
Nếu không thì thu đứa đồ đệ này để làm gì, để giúp cô chắn khách đấy thôi.
Giang Mãnh ôm Sơn Thần thật chặt như thể ôm thứ châu báu quan trọng nhất trên đời này: “Sơn chủ, em nhất định phải sống thật tốt.”
Anh đã mất sơn chủ một ngàn năm, một ngàn năm ấy chậm chạp như không có điểm tận cùng, những ngày tháng tìm kiếm, ngày này tuyệt vọng kia, anh thật sự không muốn phải trải qua những ngày tháng ấy một lần nào nữa!
Sở Minh Giai gật đầu: “Ừ, bọn mình đều phải sống thật tốt, sống hết cả quãng đời này cho thật tốt.”