Đèn Lạnh Trên Giấy, Hoa Lê Lạnh Trong Mưa

Chương 12



Sẵn sàng

Dù không tình nguyện, nhưng hắn không oán than một lời.

Khi chúng ta đến bờ sông, không ngờ lại gặp thiếu gia Ngụy Đồng ngồi ngây ngô bên bờ sông.

Bên cạnh có một tiểu tư trông cũng ngốc nghếch, Ngụy Đồng mặc bộ đồ màu xanh ngọc, dưới ánh mặt trời, lấp lánh ánh sáng.

Hắn có đôi môi đỏ, răng trắng, cằm nhọn, quay đầu cười ngốc nghếch với ta, cũng là một thiếu gia đẹp đến khó tin.

Ta không dám quay đầu, trong lòng rất chột dạ.

Chuyện hôm nay đi bắt cá là ta vô tình tiết lộ khi nói chuyện với Ngụy Đồng.

Chuyện giữa nhà Yến công tử và nhà Ngụy Đồng rốt cuộc thế nào không ai biết, ta không dám tự tiện làm gì để khiến Ngụy Đồng và Yến Ôn hòa giải.

Nỗi đau của người khác không thể cảm thông, sao có thể tự tiện muốn họ buông bỏ quá khứ.

Chỉ là Ngụy Đồng không làm người khác ghét, ta qua lại với Ngụy Đồng không liên quan đến Yến Ôn.

Ta sợ Yến Ôn không vui bỏ đi, nhưng thiếu niên có sự cao quý của riêng mình, đối với người không muốn gặp, không động thanh sắc mà không để ý.

Sự thờ ơ này có lẽ còn khiến Ngụy Đồng đau lòng hơn là bị mắng vài câu.

Ngụy Đồng bối rối vò tay, ta thấy hắn thật đáng thương.

“Ngươi cũng đến bắt cá sao? Hôm nay thời tiết tốt, thực sự thích hợp để ra ngoài” Ta cười gượng gạo.

Ngụy Đồng cười lên thật tươi, không quan tâm đến mọi người xung quanh, nghe ta nói, hắn liền lon ton bước tới.

“Phải, thời tiết tốt thế này, thực sự thích hợp để bắt cá”

Lời nói với ta, ánh mắt lại liếc nhìn Yến Ôn ang nghiêm túc nhìn xuống nước.

Đúng vậy! Thiếu gia đến bắt cá, sao lại không mang theo gì?

Câu chuyện kết thúc, mọi người đều im lặng một lúc.

“Đây là ai vậy? Thật xinh đẹp” Ngụy Đồng dường như mới nhìn thấy Phù Quang, ngạc nhiên nói.

Chỉ là sự ngạc nhiên mang theo ba phần cố ý, có lẽ hắn đã thấy nhiều mỹ nhân, Phù Quang tuy rất đẹp, nhưng chưa đẹp đến mức khiến hắn ngạc nhiên.

Ta giới thiệu hai người, ta đã nói với hắn về Phù Quang, gặp mặt là lần đầu.

Phù Quang mặt mỏng, cúi đầu chào hỏi, rồi không dám nói gì thêm.

Ta xoa xoa trán, mệt mỏi.

Ta thường đến bắt một hai con cá không vấn đề gì.

Thiếu gia, tiểu thư đứng bên bờ sông như tượng đá, nhìn ta một lúc dùng búa đập đá trong sông, một lúc lại đi xiên cá.

Ngụy Đồng mang theo tiểu tư tên Tứ Cửu, nhìn ngốc nghếch nhưng đầu óc lại rất nhanh nhạy, nhận lấy búa đá từ tay ta, đập đá vang dội.

Những con cá nhỏ dưới tảng đá bị hắn đập ngất, chỉ cần dời đá là có thể nhặt được.

“Nước sông vẫn lạnh, muội lên bờ đi, đưa xiên cho ta”

Yến Ôn nói với ta.

Ta liền lên bờ, mang tất và giày, nhìn hắn cởi giày xuống sông, dù gì cũng đã học võ, tay chân linh hoạt, nhanh chóng quen tay, khi mặt trời đã lên đến đỉnh, giỏ cá đã đầy.

mua/chuong-12.html] Có lớn có nhỏ, có con bị đánh ngất, có con bị xiên chết.

Dù trạng thái khác nhau, nhưng cũng coi như chết có chỗ, dù sao cũng là Yến Ôn với gương mặt lạnh lùng xiên chết.

Trên đường về, tội nghiệp Ngụy Đồng tìm đủ cách để nói chuyện, nhưng rốt cuộc cũng không nhận được một ánh mắt của Yến Ôn.

Cho đến khi tới đường Trường An, Yến Ôn chỉ một con hẻm nói: “Ngụy công tử đã đến nhà rồi”

Ngụy Đồng vốn muốn đi cùng chúng ta, nhưng cuối cùng không dám, mang theo Tứ Cửu cúi đầu ủ rũ mà đi, ta muốn chia cho hắn vài con cá, nhưng hắn không mang theo giỏ cá, không có chỗ đựng.

Trên đường về, Yến Ôn mang giỏ cá, vác xiên cá và búa đi phía trước, ta và Phù Quang lẽo đẽo theo sau.

Một thiếu niên trong sáng thanh cao như vậy, lại cứng nhắc mang theo mùi cá tanh.

“A Thời, cha của Ngụy công tử có phải là Hộ Bộ Thượng Thư Ngụy đại nhân không?”

Phù Quang khẽ hỏi.

Ta gật đầu.

“Năm đó khi biểu thẩm và biểu thúc qua đời, nhà họ Ngụy sợ bị liên lụy, cũng đã phái người truy sát cô nãi nãi và biểu ca. Cuối triều trước, mạt đế kêu nhà họ Ngụy đi thu thập xác của biểu thúc và biểu thẩm, nhà họ Ngụy để chứng tỏ lòng trung, lại đem xác hai người vứt vào bãi tha ma”

Phù Quang thở dài, rất đau lòng và khó hiểu.

Ta không nói gì, cũng không dám nói thêm.

Với mối thù hận như vậy, Yến Ôn đối với Ngụy Đồng có thể như hiện tại, đã là tu dưỡng tốt, tấm lòng lương thiện rồi.

“Cô nãi nãi nhắc tới nhà họ Ngụy, mỗi lần đều nghiến răng căm hận, nhưng nghe nói hồi nhỏ biểu ca từng ở nhà họ Ngụy nửa năm, huynh ấy cũng khó chịu”

Phù Quang không nói tiếp được nữa, ta nhìn lưng thẳng tắp của Yến Ôn, cũng thấy đau lòng.

Nói cho cùng, tất cả đều là tại tên hôn quân nhà họ Tống khốn kiếp kia.

“Hồi nhỏ biểu ca không như vậy, có lẽ là chịu khổ quá nhiều trong lúc chạy nạn, không muốn nói chuyện nữa”

Một câu “chịu khổ quá nhiều”, sao có thể bao hàm hết nỗi khổ của một người?

Ta đau lòng, thương xót lão thái thái, cũng thương xót hắn.

“Yến Ôn, đợi chúng ta với!”

Ta kéo Phù Quang chạy theo hắn, hắn bước chân chậm lại một chút nhưng không dừng lại.

“Muội nhỏ tuổi, sao lại gọi thẳng tên ta?”

“Sao? Muốn ta gọi huynh là ca ca như Phù Quang sao?”

Lưng hắn cứng lại, không nói gì thêm.

Hắn thà để ta gọi hắn là Yến Ôn, dù sao thì xưng hô ca ca cũng quá thân mật rồi.

🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ “Về nhà ta đi, cá nhỏ dùng nấu canh, cá lớn thì kho, được không?”

Cuối cùng cũng sánh vai cùng hắn, ta nghiêng đầu hỏi.

Vai lưng thiếu niên vẫn còn mảnh khảnh, mắt hơi cụp xuống, lông mi không dày lắm nhưng rất dài, che giấu hoàn toàn cảm xúc trong mắt.

“Ta phải đọc sách”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung