Trong những năm qua, ta đã nuốt hết mọi bất công, cô đơn cũng có thể nở thành hoa, chỉ cần biết cách sống.
Ngày tháng bình thường, chính là ngày tháng tốt đẹp nhất.
Đột nhiên tiếng vó ngựa dồn dập, có thể thấy người đến vội vàng thế nào.
Ta đứng trên cao, ba con ngựa dừng trước cổng sân, thấy ánh đèn, họ không xuống ngựa, nhưng đều ngẩng đầu nhìn ta.
Trời quá tối, ta không nhìn rõ họ.
Nhưng từ khi cha nói thấy Xuân Sinh, ta đã biết, hắn nhất định sẽ tìm ta.
Bất kể bao năm đã qua, Yến Ôn vẫn là Yến Ôn nhỏ mọn đó.
Hắn nghĩ rằng ta nợ hắn, sớm muộn gì ta cũng phải trả.
Ta đặt ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng rồi đóng cửa sổ lại.
Cha và ông đồ Lý đã uống quá chén, một người ngủ trên giường, người kia nằm trên ghế dài.
Ta dọn dẹp bàn, tắt đèn rồi nhẹ nhàng xuống lầu, mở cửa sân. Người đến đang đứng ở gần, giữ ngựa.
Người dẫn đầu chính là Xuân Sinh.
Khi ta nhặt hắn về, hắn đen đúa, gầy gò, dường như chưa từng được ăn no, thấy người là muốn cắn, như một con thú nhỏ.
Hắn không có tên, không biết nhà ở đâu, vì nhặt hắn về vào mùa xuân nên ta gọi hắn là Xuân Sinh.
Yến Ôn thích hắn, dạy hắn võ nghệ và chữ nghĩa. Khi lớn lên, hắn trở nên đẹp đẽ, môi đỏ răng trắng, rất thu hút.
Nhiều năm không gặp, giờ hắn không còn là thiếu niên nữa.
“Phu nhân”
Đêm tối quá sâu, ta không thấy rõ biểu cảm của hắn, nhưng người vẫn là người cũ, ta đều biết.
Đã nhiều năm không ai gọi ta như vậy.
“Xuân Sinh, ta là tỷ tỷ của ngươi”
Ta tiến lại gần, giờ hắn đã cao lớn hơn, ta phải ngước nhìn.
Hắn mím môi không nói gì, có vẻ vẫn giận ta.
“Đi thôi!”
Dù đi hay không, cũng không còn do ta quyết định nữa rồi.
Chương 3 Ta cưỡi con ngựa già của cha, chậm rãi theo sau ba người. Những người đi cùng Yến Ôn đến Giang Nam đều là thân vệ.
Ba người họ lưng thẳng tắp, không nói lời nào.
“Xuân Sinh, sao hắn lại tìm đến Dương Châu? Triều đình không bận sao? Hay Thái hậu đến nên hắn theo cùng? Các ngươi đến lúc nào? Không nghỉ ngơi sao?”
Chỉ có ta và tiếng ếch kêu làm bạn, thật vô vị.
Cuối cùng, Xuân Sinh không chịu nổi, quay đầu nhìn ta, mím môi đáp lạnh nhạt.
“Yên lặng đi! Đến nơi rồi đừng chọc hắn giận, hắn mà giận thì ai cũng không khuyên được”
“Ta làm sao để không chọc giận hắn? Hắn đã tìm đến đây, chắc chắn là vì vẫn nhớ chuyện cũ”
Ta nói khẽ.
“Ai bảo ngươi bỏ hắn mà đi”
mua/chuong-2.html] Xuân Sinh còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn người bên cạnh, lại im lặng.
Đồ ngốc, nếu ta không bỏ hắn, thế gian này làm gì có hắn và ngươi.
Ta biết dù ta có nói gì thêm, Xuân Sinh cũng sẽ không nói thêm lời nào.
Hắn dù không nói, nhưng cũng giống Yến Ôn, hắn cũng hận ta.
🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ Ta đã bỏ họ vào lúc họ khó khăn nhất, đi một mình, bao năm qua cũng không trở về.
Trang trại Ngô gia được xây để Quý phi về quê thăm viếng, quy mô không phải trang trại thường có thể so sánh.
Cổng trang trại mở toang, bên trong đèn đuốc sáng trưng, cổng như miệng lớn há to, dữ tợn, không hỏi gì đã muốn nuốt chửng ta.
Bước vào cổng, có một nữ tỳ mặc váy xanh cầm đèn đứng chờ, trong sân treo đầy đèn lồng, đường đi không khó khăn.
Nàng cúi đầu im lặng, bước chân vội vàng nhưng không lộn xộn, có thể thấy ngày thường được quản giáo nghiêm ngặt.
Ta theo sau nàng, nhìn xa xa đình đài lầu các, chỉ cảm thấy buồn cười.
Vào trong, hai người kia dẫn ngựa đi, chỉ có Xuân Sinh theo sau, bên hông hắn đeo kiếm.
Ta lắc đầu, trận thế này quá lớn, giờ ta không còn chạy nổi, cũng không muốn chạy nữa.
Chắc nhiều năm không có người ở, hoa cỏ trong sân um tùm, chưa kịp dọn dẹp, cây hai bên đường cao lớn khác thường, đứng trong bóng tối, rất đáng sợ.
Khi còn nhỏ, ta sợ nhiều thứ, nhưng những ngày tháng trôi qua đã dập tắt hết sợ hãi. Đến tuổi này, ta không còn sợ gì nữa.
Qua những hành lang dài ngắn, con đường như dài vô tận, lại như rất ngắn.
Đến một đình các, nữ tỳ cúi chào rồi lui đi.
Đình các không có đèn, nước trong hồ lặng lẽ chảy, lá sen dày đặc, tiếng ếch kêu liên hồi.
Có một người đứng quay lưng trong đình, nhìn ra hồ. Xuân Sinh vào trước, giọng nhẹ gọi “Tam gia”
Hắn không đáp cũng không động, Xuân Sinh liền ra ngoài, nhìn ta muốn nói gì đó, nhưng không nói ra, đứng cách một trượng.
Ta đứng ngoài đình, cũng không động.
Đã tám chín năm rồi sao? Ta đã tám chín năm không gặp hắn.
Những ngày tháng bên nhau, những lời thề trọn đời, trong lòng ta như cỏ mọc hoang, rồi trong chốc lát tàn lụi.
Ta đã không còn hắn, còn nói gì được nữa?
Chúng ta cứ im lặng lâu dài trong đêm, tiếng ếch trong hồ cũng mệt mỏi.
Ta biết hắn, muốn làm gì, nhất định sẽ làm được.
Hắn đang chờ ta đến gần, gần hơn nữa.
Chân nặng như chì, ta cũng không quan tâm, đứng bên cạnh hắn.
Ánh đèn xa xa chỉ soi sáng nửa mặt hắn, hắn cúi mắt, góc mắt như chứa đầy tình cảm muốn nói không thành lời.
Khi còn trẻ, ta từng nhìn khuôn mặt hắn đến chảy nước miếng, vô ý mà chảy xuống, ướt một trang sách của hắn.
Chương 4 “Không biết Đại tư mã triệu ta đến có việc gì?”
Ta cẩn trọng mở lời, sợ chọc giận hắn.
Hắn quay lại nhìn ta.
Chúng ta đã lâu không gặp, khi còn trẻ, hắn đã là người nổi danh thanh tú, phong lưu.
Qua bao năm, ta đã già, hắn ngoài việc thêm phần lạnh lùng, trầm mặc, dường như không thay đổi.
Nhưng làm sao không thay đổi? Hắn vốn thông minh hơn người, từ nhỏ đã tinh tường, thấu hiểu lòng người, giờ lớn tuổi, lại ở vị trí cao, chuyện đời với hắn chẳng qua là trò chơi muốn hay không muốn vạch trần.