Yến Ôn cúi đầu, đứng trước chậu đồng, cẩn thận rửa vết mực trên ngón tay.
“Tỷ tỷ, ngươi nói định đi đâu?”
Xuân Sinh cũng hỏi, nhưng hắn không như Yến Ôn, luôn trầm ổn như núi.
Hắn cuối cùng vẫn còn trẻ, bước tới nắm chặt cổ tay ta, nắm rất chặt, trên mặt rõ ràng là ba phần không tin, bốn phần giận dữ.
“Xuân Sinh, ta muốn đưa cha và A Nguyên ra ngoài biên ải, ta muốn nhìn thấy cảnh sa mạc cô quạnh, sông dài hoàng hôn, trước khi đi còn có thể gặp lại ngươi một lần, tỷ tỷ rất vui mừng. Đợi ta quay lại, chỉ mong ngươi đã có con cháu đầy đàn, vô ưu vô lo sống những ngày tháng an nhàn”
Ta đưa tay nắm lấy tay Xuân Sinh, như xưa lắc lắc.
Ít nhất là Xuân Sinh, ít nhất là khi hắn lo lắng vẫn gọi ta một tiếng tỷ tỷ, như vậy, ta không nuôi hắn uổng công.
“Ngươi rõ ràng đã nói, ngươi nói sẽ chọn cho ta một cô nương xinh đẹp dịu dàng và kiên nhẫn, đợi ta lấy vợ cũng không phân nhà, sẽ cùng sống vui vẻ”
“Xuân Sinh, ngươi biết mà, tỷ tỷ bây giờ không làm được”
Ta cố gắng kìm nén nước mắt, không phải ta không muốn làm, chỉ là không thể làm được nữa.
Ta là người không còn chỗ về, cũng không có dũng khí để đối mặt, chỉ có thể trốn tránh.
Ta muốn sống, chỉ có thể trốn tránh, trốn đến một nơi không bao giờ gặp lại Yến Ôn nữa, khi đêm về giấc mộng tỉnh lại, dù nước mắt ướt đẫm gối cũng không còn ý định đi tìm hắn, cách xa ngàn núi vạn sông, muốn tìm, cũng không thể tìm được.
Một ngày nào đó, ta sẽ quên hắn, trở thành một Thường Thu Thời khác.
“Đã không làm được, sao ngày đó lại nói? Ngươi chẳng phải luôn như vậy sao?
Muốn nói gì thì nói, không muốn thì vứt bỏ. Lấy ba nghìn lượng bạc ra”
Yến Ôn nhìn ta, mắt hắn phủ đầy băng sương và lưỡi kiếm.
Rất nhanh sau đó có một người quản gia mang ngân phiếu đến, Yến Ôn nhận lấy, tự tay đưa cho ta.
“Mong rằng đây là lần cuối cùng ta gặp ngươi”
Ta cúi đầu nhận lấy ngân phiếu, nhẹ nhàng đáp “Vâng”.
Yến Ôn, ta muốn quên chàng, như chưa từng biết chàng.
Như ta và cha chưa từng dọn vào con ngõ sâu thẳm đó, như ta chưa từng hái trái mơ trên cành, như ta chưa từng có ý định muốn chiếm hữu chàng.
Như ta chưa từng yêu một chàng trai tên là Yến Ôn.
Ta về đến nhà, chỉ cảm thấy bệnh càng nặng hơn, nằm trên giường mơ mơ màng màng, cha gọi ta dậy uống thuốc thì ta uống, gọi ta ăn cháo thì ta ăn.
Ta không biết hôm nay là ngày gì, chỉ thấy A Nguyên cúi đầu đứng bên giường khóc không thành tiếng.
Ta bảo cha đưa nàng đi, sợ lây bệnh cho nàng.
Nàng phải bắt cha hứa chắc rằng ta không chết mới chịu rời đi.
Ta biết trời đã tối, ngoài cửa sổ lại mưa, tí tách tí tách, thật là buồn bã.
Ta mở mắt nhìn màn xanh đã cũ, không nghĩ gì cả, cũng không dám nghĩ.
*** Cửa sổ bị đẩy nhẹ nhàng, ta biết có người đến, chắc là trộm?
Nhà ta giá trị nhất chính là ba nghìn lượng ngân phiếu ta mang về ban ngày, giờ đang bị đè dưới gối.
Ta muốn gọi người, lại sợ làm kinh động cha và A Nguyên.
mua/chuong-29.html] “Nhìn trúng gì thì lấy đi! Chỉ cần nhẹ nhàng chút, đừng làm cha ta và con nhỏ sợ hãi”
Ta nói bằng giọng khàn khàn.
Dù sao mấy ngày nữa cũng đi, đường dài đằng đẵng, có thể mang đi cái gì?
Chỉ là tên trộm không động tĩnh gì, ta khó chịu, hít hít mũi rồi trở mình.
“Ngươi có bị cảm lạnh không? Sao khớp nào cũng đau? Ta đau như vậy, mà không có ai để nói”
Ta nhìn bóng người mờ mờ trước cửa sổ nói.
“Nếu ngươi định cướp sắc thì thôi đi! Ngươi xem ta thế này, vốn đã tầm thường, giờ lại bệnh nặng gần chết, chắc ngươi cũng không hứng thú, hay là ta thế này ngươi khó lấy đồ? Trên bàn trang điểm của ta còn vài món trang sức, là thứ đáng giá nhất trong nhà đấy”
Ta lại trở mình, quay lưng về phía hắn, chầm chậm nhắm mắt.
“Ta rất đau, rất đau”
Ta thì thầm.
Người đó liền có động tĩnh, hắn không vội vàng, từ từ bước đến và cuối cùng dừng lại bên giường.
Chẳng lẽ hắn biết được ba nghìn lượng ngân phiếu dưới gối của ta sao? Ta vốn nghĩ hắn lấy trang sức rồi sẽ đi.
Mũi ta không thông, nhưng vẫn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Đây là uống rượu để lấy can đảm mới ra ngoài, có vẻ vẫn là tay mơ.
Có lẽ ta chỉ cần mở miệng, hắn sẽ sợ đến mức không biết làm gì.
Màn giường bị vén lên, trên người hắn mang theo hơi ẩm nặng nề.
Đúng vậy, ngoài trời đang mưa, hắn đến đây trong cơn mưa.
Ta nghĩ chắc ta bệnh đến lú lẫn rồi, lại cảm thấy một tên trộm cũng thật không dễ dàng, quên mất rằng vì tiền hắn có thể giếc ta.
Ta cảm nhận được hơi thở hắn từ từ tiến gần, tay mò mẫm dưới chăn xem có thứ gì có thể làm vũ khí không.
🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ Giường sạch sẽ quá, ngoài gối chỉ có một chiếc chăn.
Tim ta đập nhanh, khi hắn càng tới gần, ta nâng khuỷu tay đập ra ngoài, nhưng bị hắn dễ dàng khống chế.
Hắn phát ra một tiếng cười rất nhỏ, vì ta dựa vào lòng hắn, ta ngửi thấy mùi long não trên người hắn, giọng nói cũng quen thuộc.
“Yến Ôn!”
Ta kinh ngạc kêu lên, quay đầu nhìn.
Hắn ẩn trong bóng tối, nhưng ta biết, đó chính là hắn.
Hắn không nói gì, chỉ ngồi bên giường ôm ta từ phía sau, cánh tay hắn siết chặt ta vào lòng.
Lâu sau, hắn nhẹ nhàng đặt trán lên vai ta.
Ngày xưa khi hắn mệt mỏi mà không muốn nói, hắn cũng làm như vậy.
Mùi rượu càng nồng hơn.
Hắn say rồi sao? Đường đường là Đại tư mã của một quốc gia, lại say rượu rồi lén trèo cửa sổ vào phòng một quả phụ sao?
Hắn từ khi nào lại có thói quen này?