Đèn Lạnh Trên Giấy, Hoa Lê Lạnh Trong Mưa

Chương 31



Sẵn sàng

Những gì mảnh đất này đã cho ta, con người không thể mang đi, ta sắp rời đi, nhưng không thể mang theo mảnh đất này.

Trăng non như lưỡi câu, không soi sáng con đường phía trước.

Ba ngày sau, chúng ta lên thuyền, đầu tiên đến Vệ Châu, rồi chuyển sang thuyền lớn theo kênh đào đi lên phía Bắc.

Hoàng hôn ngày thứ hai, chúng ta đến Vệ Châu, ta bị say sóng, đã nôn suốt dọc đường.

Cha tìm một quán trọ, chúng ta nghỉ lại một đêm, ta ngủ một giấc thấy khá hơn chút.

A Nguyên lần đầu đến Vệ Châu, nơi này phồn hoa, giàu có, nàng dạo chơi một ngày cũng không hết.

Khi quay về quán trọ, A Nguyên vẫn còn lưu luyến không nỡ rời.

Dù sao nàng vẫn là trẻ con, vài ngày trước còn buồn bã vì chia ly, giờ thấy những điều mới mẻ đã quên hết nỗi buồn không đáng giá.

Ta cũng thấy vui, nuôi nàng được vui vẻ không lo âu thế này, quả là không dễ dàng.

Nghỉ thêm một đêm, sáng hôm sau ta đi tìm thuyền lớn đi về phía Bắc.

Hỏi suốt đường, ai cũng nói thuyền đã đầy, hoặc bị bao trọn.

Ta về báo với cha, cha cũng thấy lạ.

Thuyền từ Vệ Châu đến kinh thành, mỗi ngày ít nhất cũng có mười chiếc, sao lại không có chiếc nào cho ba người chúng ta?

Chẳng lẽ người đi kinh thành lại nhiều đến vậy?

Ta lại ở bến đợi một ngày, vẫn không tìm được thuyền.

Cha có chút lo lắng, tự đi đợi một ngày, hoàng hôn trở về.

Chỉ là sắc mặt không đúng, vừa như vui mừng, lại vừa như buồn phiền.

“Có thuyền đồng ý cho chúng ta đi nhờ”

“Thật sao?”

“Khi ta hỏi, người ra mặt là một quản gia, nói còn trống vài khoang thuyền, đồng ý cho chúng ta đi nhờ một đoạn. Khi ta nghe thế cũng vui mừng, nhưng khi hắn nói sẽ xin phép chủ nhân, rồi xuất hiện cùng Yến Ôn”

Cha lắc đầu, nhíu mày.

“A Thời, chúng ta có nên lên thuyền không?”

“Nếu hắn đã đồng ý đưa chúng ta đi, tại sao lại không lên? Coi như là lợi tức mà hắn đã cướp đi trang trại của chúng ta”

Ta không ngờ lại trùng hợp thế này, hắn cũng phải về kinh thành.

49 Thuyền có ba tầng, tầng dưới cùng là nơi ở của người bảo vệ và thuyền viên, tầng hai là nơi ở của người hầu và tiểu đồng, tầng ba chắc là nơi ở của chủ nhân như Yến Ôn.

Ba khoang trống còn lại nằm ở tầng hai, rộng rãi và thoải mái hơn tưởng tượng, mở cửa sổ ra có thể nhìn thấy toàn bộ phong cảnh bên ngoài.

mua/chuong-31.html] Nếu chúng ta tự thuê, chưa chắc đã thuê được nơi tốt như vậy.

Không thể không thừa nhận, quyền lực quả là thứ tốt, dù chỉ là người hầu, ăn ở cũng hơn nhiều so với người bình thường.

Cha đi tìm quản gia, muốn trả tiền thuê thuyền theo giá thị trường.

Quản gia rất khách sáo, mời cha ra ngoài, nói cha đưa tiền cho Yến Ôn, ông ta không thể quyết định.

Cha không vì vài lượng bạc mà thật sự đi tìm Yến Ôn, dù sao cha ta cũng muốn yên bình đến kinh thành hơn ta.

Có thể không gặp thì càng ít gặp càng tốt.

Từ khi lên thuyền, ta cảm thấy mệt mỏi, cửa sổ mở cả ngày lẫn đêm, uống thuốc say sóng cũng không có tác dụng.

A Nguyên lớn lên hiểu chuyện, lần đầu tiên đi xa nhà, vô cùng phấn khích, mỗi ngày chạy nhảy khắp nơi, năng lượng dồi dào khiến ta ghen tị.

Chỉ là ghen tị thôi! Ta muốn đuổi theo nàng cũng không đuổi kịp.

Trên thuyền không có trẻ con cùng tuổi chơi với nàng, người hầu nhà họ Yến rất có quy củ, không có việc gì không nói một câu.

Chơi được vài ngày, A Nguyên thấy chán, phong cảnh ngày nào cũng giống nhau, lại hay mưa, khoang thuyền hơi ẩm, Xuân Sinh đến vài lần, thấy ta uể oải, mang đến nhiều mận xanh, lại còn tự sắp xếp đồ ăn.

Thực ra, đồ ăn trên thuyền không có gì để chê, ba bữa mỗi ngày đều tinh tế ngon miệng, nếu bảo ta tự làm, chưa chắc đã làm được như vậy.

Liên tục ba ngày mưa, cuối cùng cũng có một ngày nắng, A Nguyên kéo ta lên boong tàu hóng gió.

Sắp đến mùa hạ rồi, nhưng gió vẫn lớn và khó chịu.

Hồi nhỏ ta chạy nhảy khắp nơi, tự cho rằng không gì làm khó được mình, không ngờ lại say sóng, say thì thôi đi! Lại còn dựa vào lan can nôn mửa. Nôn xong, ta ngẩng đầu lên, trên boong tầng ba đứng đó là Yến Ôn và Lưu Nguyệt Doanh.

Trước mặt Yến Ôn ta mất mặt không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ. Nhưng hôm nay khác, giờ ta muốn làm một góa phụ mạnh mẽ và kiên cường, nhưng ngay cả việc nhỏ như đi thuyền cũng không làm nổi, ta không chào hỏi, chỉ cắn môi trở về khoang thuyền.

🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ Quấn chăn nằm trên giường nhỏ, thầm thề không ra ngoài nữa, A Nguyên có gọi ta cũng không ra.

Chẳng bao lâu, Lưu Nguyệt Doanh đến tìm, mang nhiều thuốc say sóng và điểm tâm, quan tâm hỏi han ta một hồi, thể hiện rõ ràng tư thái của chủ nhân.

Tâm trạng ta không tốt, chỉ lạnh nhạt đáp lại, nàng không chỉ đẹp, mà còn hiểu lòng người, thấy ta không muốn nói chuyện, liền dẫn nha hoàn rời đi.

Chỉ có nha hoàn tên Hồng Nê không vui, có lẽ tiểu thư nhà nàng chưa từng bị đối xử lạnh nhạt như vậy, khi đóng cửa khoang, còn trừng mắt nhìn ta, ánh mắt rõ ràng viết rằng không biết điều.

Từ nhỏ ta đã có tính xấu này, lúc khó chịu thì chẳng nể mặt ai, muốn làm gì thì làm!

Giờ kêu ta giả bộ để lấy lòng Lưu Nguyệt Doanh, có đánh chết cũng không làm được.

Ta chỉ phải đối diện với nàng ta trong hai mươi ngày ngắn ngủi, khi về kinh thành, có muốn gặp lại cũng phải xem duyên phận.

Không nói đến chuyện nàng ta chưa gả cho Yến Ôn, kể cả gả rồi, cũng không vì chuyện nhỏ này mà kiếm chuyện với ta chứ?

50 Ta bị say sóng, cha chăm sóc A Nguyên, sau bữa tối cùng ta trò chuyện một lúc, A Nguyên cũng theo cha đi.

Trước khi đi, nàng còn đặc biệt dặn dò ta, phải uống thuốc say sóng rồi mới ngủ, nếu thực sự khó chịu thì gọi nàng.

Nàng nghiêm túc, ta cười gật đầu.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung