Đèn Lạnh Trên Giấy, Hoa Lê Lạnh Trong Mưa

Chương 34



Sẵn sàng

Nếu là ngày xưa, hắn nói những lời này với ta, ta sẽ lập tức lao vào hắn.

“Nàng không có gì muốn nói với ta sao? Chuyện năm xưa, chuyện của A Nguyên, chuyện của Thường Thu Thời bây giờ, ta muốn nghe, ta muốn nghe chính miệng nàng nói”

Người nói xong, trong giọng còn ẩn chứa chút đau buồn và tiếc nuối.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, hắn giờ đã là một người đàn ông trưởng thành, vai rộng chân dài, làm quan đã lâu, tự nhiên mang theo khí thế áp bức, dù hắn cố gắng kiềm chế.

Thiếu niên ngày xưa cũng rất đáng tin cậy, nhưng người đàn ông hiện tại lại càng đáng tin hơn.

“Ngài đã cho người điều tra phải không?”

“Đúng vậy!”

🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ “Điều tra được những gì?”

“Tất cả”

“Ngài đã biết hết rồi, còn hỏi ta làm gì?”

“Ngày ta tỉnh lại, bà nội nói với ta là Lưu y chính và con gái ông ta đã cứu ta, ta không tin. Ta biết rõ ông ta là người của ai, làm sao lại cứu ta? Sau này nghe được rất nhiều chuyện từ nhiều người khác, ta không tin, chỉ duy nhất chuyện họ nói nàng yêu say đắm Ngụy Đồng, ta buộc phải tin. Rốt cuộc, khi còn trẻ, nàng và hắn mới thực sự tâm đầu ý hợp. Khi hắn qua đời, nàng mới nhận ra mình yêu hắn sâu đậm, ta tin điều đó”

“Yến Ôn…”

“Khi ta đến đây, lòng đầy lo lắng và băn khoăn, trong lòng có biết bao điều muốn nói với nàng. Dương Dương, nàng không nên đối xử với ta như một người xa lạ, khiến ta đau lòng không thể chịu nổi. Ta đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng sợ nhất là trong lòng nàng không còn ta nữa, lúc đó ta biết làm sao đây? Thích một người như Ngụy Đồng, không khó khăn gì”

Mưa gió dần ngớt, gió mát hiu hiu thổi qua cửa sổ, làm lay động bức rèm xanh, bên ngoài là núi non sông nước mờ ảo.

Thuyền nhẹ đã vượt qua muôn ngàn núi, ta và Yến Ôn không còn là chúng ta ngày xưa, nhưng lại vẫn là chúng ta ngày xưa.

“Yến Ôn, ngài nên hiểu, Ngụy Đồng là bạn thân của chúng ta, nếu ngày đó ngàii cũng ở đó, ngài cũng sẽ làm như ta”

“Có lẽ ta hiểu rõ trong lòng, hắn thực sự là một người tốt, xứng đáng với tình cảm của nàng, điều đó càng khiến ta sợ hãi. Hơn nữa, hắn đã qua đời, nếu nàng thực sự yêu hắn, ta phải làm sao tranh giành với hắn? Cuối cùng ai có thể thắng được một người đã chết?’ “Yến Ôn, có một ngày ta bệnh, mơ một giấc mộng, ngài say rượu lẻn vào cửa sổ của ta, ngài gọi tên ta, nói nhớ dáng vẻ của ta, giống như vừa rồi vậy”

Hắn chầm chậm bước tới, đứng trước mặt ta, ta ngẩng đầu nhìn hắn, biết rõ vẻ mặt của mình lúc này chắc chắn rất tệ, mặt vàng như sáp, mắt thâm đen.

Khi còn trẻ, vì thích một người, ta sợ hắn chê ta tóc thưa nên đã cạo đầu, thời gian trôi qua, ta trở thành bộ dạng tồi tệ này, nhưng ta không còn thấy sợ nữa.

54 “Ngốc à, ta chưa bao giờ lẻn vào cửa sổ của ai, chỉ lần này lại bị nàng xem như một giấc mộng”

Hắn cười, giọng trầm ấm, quyến rũ, nghe rất hay.

Thì ra là thật.

Ta đưa tay ôm lấy eo hắn, ngón tay dài trắng muốt của hắn nhẹ nhàng vén tóc bên tai ta, môi áp sát tai ta.

mua/chuong-34.html] “Dương Dương, cùng ta trở về, ta sẽ cưới nàng, được không?” Đầy cám dỗ.

Ta muốn cười, không biết vì sao lại rơi nước mắt.

Hắn vẫn muốn cưới ta, ngươi nói có tốt không?

Ta say sóng đến đầu óc quay cuồng, Yến Ôn ôm ta nằm suốt một đêm, nhìn ta nôn mửa đến mật xanh cũng muốn ra.

Khi đến cảng Huệ Châu, trời vừa hửng sáng, hắn bảo Xuân Sinh đi tìm quản sự, nói hắn muốn dừng lại Huệ Châu vài ngày, sau đó mới đi xe ngựa về kinh.

Thuyền chở cha ta và A Nguyên, hai người chẳng biết gì, tiếp tục đi về kinh, chỉ để lại ta và hắn cùng vài người hộ vệ.

Xuân Sinh trông vừa vui mừng lại vừa buồn bã.

Ta thấy hắn đứng ở mũi thuyền, gió thổi phồng ống tay áo, trông như tiên giáng trần, Xuân Sinh quả thực rất đẹp.

‘Lưu Nguyệt Doanh không xứng với Xuân Sinh’ Ta nói với Yến Ôn.

“Nói bậy gì thế? Xuân Sinh đối tốt với nàng ta, là vì nghĩ nàng ta thật sự đã cứu chúng ta năm đó. Đợi ta về kinh nói rõ ngọn ngành với hắn, xem hắn còn tốt với nàng ta nữa không”

Yến Ôn cười, chậm rãi nắm lấy tay ta.

“Chàng đã biết rõ sự thật, sao không nói với Xuân Sinh?”

“Xuân Sinh là người yêu ghét rõ ràng, nếu biết chuyện này, lập tức sẽ viết hết lên mặt. Ta giữ Lưu Nguyệt Doanh lại còn việc cần dùng, đợi nàng cùng ta về kinh giải quyết xong chuyện cũ, rồi nói với hắn cũng không muộn”

“Nàng ta còn có tác dụng gì? Ta thấy nàng thật lòng thích chàng, tha cho nàng ta một đường sống đi! Có lẽ nàng ta cũng có nỗi khổ của mình”

“Nàng chắc trong lòng đã mắng nàng ta ngàn lần rồi, giờ lại nói những lời chính nghĩa này, không phải đang thử ta có tình cảm với nàng ta hay không chứ?”

Yến Ôn nửa cười nửa không nhìn ta, một ngón tay nhẹ nhàng gãi lòng bàn tay ta, hơi nhột, ta không nhịn được rút tay lại cười phá lên.

“Chàng đừng vu oan cho ta”

Hiểu ta, chỉ có Yến Ôn.

“Nếu ta nói ta có tình cảm với nàng ta, nàng sẽ làm gì?”

“Chàng thử ta à?”

‘Ừ’ “Nếu chàng thật lòng có ta trong lòng, sao lại đi thích nàng ta? Chàng không phải người như vậy”

Hắn cười, lại nắm tay ta, ta đi theo hắn, nhìn lưng hắn thẳng tắp, nhưng lại có chút cô đơn. Ta đột nhiên rất muốn biết những năm qua hắn đã sống thế nào.

Nhưng ta lại cảm thấy mình biết, hắn chắc chắn đã vượt qua những ngày tháng đầy máu tanh, cuộc sống của hắn, không thể dùng vài chữ để dễ dàng miêu tả.

Ta đi nhanh tới, cùng hắn sánh bước, ta đi chậm, hắn cũng đi chậm lại.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung