Đứa trẻ mặc áo choàng xanh đen thấy bọn chúng định vây quanh ta, liền đứng dậy lảo đảo, mặt dơ không thể tả, nhưng có đôi mắt đào hoa sáng ngời.
“Mắt các ngươi mù rồi sao, rõ ràng ta trông giàu có hơn mà”
Nó mở miệng, có lẽ đang vỡ giọng, giọng nói như vịt kêu.
Đây là một kẻ có vấn đề về đầu óc.
10 Khi ta kéo theo kẻ có vấn đề về đầu óc này vừa la hét vừa chạy về đến cửa nhà mình, hắn đã thở hổn hển như cái bễ rách.
Hắn ngồi thụp xuống đất thở dốc, thấy không ai đuổi theo nữa, ta ngồi bệt xuống bậc thềm nhìn hắn, ta từng nghĩ hắn sẽ cứ thở như vậy mà chết mất.
Nhìn y phục trên người và ngọc quan cài tóc của hắn, chắc chắn không phải là con nhà bình thường.
Lại còn yếu ớt thế này, sao gia đình lại để hắn ra ngoài một mình?
Mùa đông là thế, thời tiết quá lạnh, nhiều kẻ ăn xin không kiếm được cái ăn, đói quá sẽ đi cướp.
Chúng thường lang thang trong những con hẻm vắng vẻ, gặp ai đi một mình thì xông vào cướp.
Thường là vào lúc trời tối, hôm nay sao lại dám làm thế này?
Một lúc sau, thiếu niên cuối cùng cũng bình tĩnh lại, từ từ đứng dậy nhưng vẫn cúi thấp.
Tóc hắn rối tung, mặt mũi lấm lem nhưng vẫn không che được vẻ đẹp trời sinh.
Hắn là một thiếu niên rất đẹp, làn da như ngọc, đôi mắt đen láy như hoa đào, sống mũi thẳng, đầu mũi nhỏ nhắn, cằm cũng rất nhọn và tinh tế, má hơi đầy đặn.
Khuôn mặt trông như con gái đẹp, hắn có nét giống với Yến Ôn.
Đặc biệt là đôi mắt, đều là mắt hoa đào, chỉ có điều mắt hắn đen láy, còn mắt Yến Ôn thì nhạt và lạnh lùng hơn.
“Sao ngươi lại kéo ta chạy? Tiểu gia có rất nhiều tiền”
Hắn nhếch mép, vẻ mặt cực kỳ ngông cuồng.
“Ngươi bị bệnh à? Bị bệnh thì uống thuốc, ra ngoài lang thang làm gì?”
Ta đứng lên, phủi bụi trên mông, vừa ngã một cái, vẫn còn đau lắm!
“Ngươi dám mắng ta?”
Hắn đứng thẳng, ta đứng trên bậc thềm, cao gần bằng hắn.
“Nếu ta không kéo ngươi chạy, bọn chúng không chỉ cướp tiền của ngươi, còn lột sạch quần áo của ngươi, đến cả quần lót cũng không chừa, có muốn ta dẫn ngươi về thử xem không?”
Nhìn là biết con nhà giàu chẳng biết gì, có lẽ bình thường chưa từng tự mình ra ngoài.
Hắn im lặng, với một thiếu gia nhà giàu, điều không thể chịu đựng nổi không phải là bị cướp tiền mà là bị lột sạch quần áo và vứt trên đường.
Hắn không thể chịu đựng được nỗi nhục đó.
Ta lấy chìa khóa mở cửa, hắn ngập ngừng lên tiếng.
“Ngươi không thấy thương hại họ sao? Cho họ chút tiền bạc có sao đâu?”
“Giúp đỡ thiên hạ khi đạt được thành công, ta nghèo không nuôi nổi mình, hơn nữa ngươi có thể nuôi họ một lúc, nhưng có thể nuôi họ cả đời không? Có thể nuôi một người, nhưng có thể nuôi tất cả những kẻ như họ không? Người có thể nuôi họ không phải là ngươi và ta, mà là vị kia”
Ta chỉ tay lên trời.
Hắn nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi hỏi: “Đây là nhà ngươi? Ngươi đã ở trong con hẻm này, có từng nghe đến Yến Ôn?
Ngươi biết nhà hắn ở đâu không?”
mua/chuong-8.html] Ta mở cửa nhìn hắn, hóa ra là đến tìm Yến Ôn?
Chưa kịp mở miệng, cánh cửa bên cạnh đã mở, thiếu niên mặc áo dài màu xanh đã cũ, có lẽ là mặc thêm áo bông bên trong, trông mập hơn lúc ta gặp lần trước.
Hắn đi tới, khép hai tay, nhìn ta, rồi nhìn thiếu niên mặc áo gấm.
Được rồi! Ta cũng chẳng hơn gì kẻ có vấn đề này.
Tóc cũng rối tung, hai tay đầy bùn, giày cũng bẩn không ra gì.
“Ngụy Đồng”
Hắn chậm rãi nói.
Cùng là thiếu niên cùng tuổi, sao giọng Yến Ôn nghe hay thế?
“Yến Ôn? Ngươi không biết đâu, tiểu gia tìm nhà ngươi, suýt nữa bị một đám ăn mày cướp mất…”
Thì ra hắn tên là Ngụy Đồng!
Ngụy Đồng đỏ bừng mặt, lúng túng như con khỉ.
“Ai bảo ngươi đến tìm ta?”
Yến Ôn vẫn lạnh nhạt, vẻ mặt không thay đổi, như đang nhìn một người xa lạ.
“Ta là biểu đệ của ngươi…”
Ngụy Đồng cúi đầu, lẩm bẩm nói.
Giọng đầy ủy khuất.
“Ngươi nhầm rồi, ta không có biểu đệ. Ngươi và ta chỉ là đồng học, bình thường cũng không nói gì nhiều, tính ra cũng chẳng khác gì người lạ. Ngươi tự ý tìm đến nhà ta, nếu có gì bất trắc, Ngụy Thượng Thư trách tội, ta làm sao chịu nổi?”
13 Ta bỗng nhớ ra cha ta từng nói, mẹ của Yến Ôn họ Ngụy.
Ngụy Đồng cũng họ Ngụy, xem ra hắn đúng là biểu đệ của Yến Ôn, chỉ là nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Yến Ôn, giữa Ngụy gia và nhà Yến gia chắc chắn có chuyện không tiện nói ra.
Ta liếc nhìn Yến Ôn, rồi cúi đầu, coi như không nghe thấy gì cả.
“Mẫu thân ngươi là cô của ta, sao ta lại không phải biểu đệ của ngươi…”
Giọng Ngụy Đồng càng lúc càng thấp, cuối cùng tự động im bặt.
Bởi vì trên mặt Yến Ôn hiện lên nụ cười tự giễu và nhẫn nhịn.
Hắn cười, nhưng cực kỳ đáng sợ.
“Ngụy nhị công tử đùa rồi, mẫu thân ta đã mất nhiều năm, ngay cả mộ cũng không có, nếu bà có nhà mẹ đẻ, sao lại bị phơi thây ngoài đồng không ai nhặt xương? Mẫu thân ta chết năm đó, người nhà mẹ đẻ của bà cũng đã chết hết rồi”
Giọng nói bình thản, nhưng mang theo sự lạnh lẽo như cơn bão tố.
Ta không khỏi rùng mình, phải hận thù đến mức nào mới có thể bình thản nói ra những lời này?
“Ngươi…”
🍊 🤗 🍊 🤟 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ (cid:0) 🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^ Ngụy Đồng còn muốn nói gì đó, nhưng Yến Ôn không nhìn hắn thêm một lần, quay người đi về.
Ánh nắng lạnh lẽo rọi lên vai hắn, trông thật cô độc và lạnh lẽo.
Ta nghĩ, những người xa cách người khác ngàn dặm, luôn là vì điều gì đó.
Có lẽ là vì những vết thương quá sâu, trong lòng không còn chỗ nào để chứa đựng chút tình cảm ấm áp.