Trước khi bước lên kiệu hoa, ta lén lút nhìn hắn qua chiếc quạt.
Hắn cưỡi trên con tuấn mã được buộc lụa đỏ, trên mặt là nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng như ánh mặt trời ấm áp, không giấu nổi vẻ phấn chấn.
Phát hiện ta đang lén nhìn, hắn ngẩng đầu lên, có chút kiêu ngạo, con công lại xòe đuôi rồi.
Ta lướt mắt qua gương mặt hắn, không kìm được nụ cười trên môi, đang chuẩn bị bước vào kiệu thì bỗng bị người khác cắt ngang.
“Nam Chi! Nam Chi, ngươi không thể gả!”
Giữa đám đông náo nhiệt, một bóng dáng xô đẩy mọi người, chạy thẳng đến trước mặt ta.
Ta nheo mắt, nhìn người đang đứng trước mặt, y phục xộc xệch, mặt mày tiều tụy, không nói gì, chỉ thấy nụ cười trên mặt Thẩm Đàn vụt tắt.
Đám đông xung quanh đã trở nên xôn xao, họ nhìn về phía ta, xì xào bàn tán.
Thấy ta không nói gì, Thẩm Thừa Ý lại tiến thêm một bước, nhìn thẳng vào ta và nói:
“Nam Chi, người có hôn ước với ngươi là ta, sao ngươi có thể gả cho người khác?”
Giọng hắn ta không lớn, nhưng mọi người có mặt đều có thể nghe thấy.
Xung quanh im bặt, ánh mắt từ tò mò chuyển sang khinh bỉ, nhưng Thẩm Thừa Ý lại không hề hay biết.
Ta nhẹ nhàng nâng quạt lên, che đi tầm nhìn của hắn ta, thản nhiên nói: “Thẩm công tử đừng quên, là ngươi đã hủy hôn trước.”
Đầu năm nay, Liễu Nhứ Nhứ đã sinh, sinh được một nhi tử nhưng đáng tiếc, đứa bé không giống Thẩm Thừa Ý chút nào, ngược lại giống Điền Tráng như đúc từ một khuôn.
Vậy thì rốt cuộc đứa bé này là của ai, mọi người đều hiểu rõ.
Thẩm Thừa Ý hoàn toàn thất vọng về Liễu Nhứ Nhứ nên đã đuổi nàng ta và đứa bé ra khỏi Thẩm phủ. Điền Tráng thì theo phán quyết của phủ Kinh Triệu mà nhận nuôi đứa bé.
Còn về Liễu Nhứ Nhứ, sau khi trốn khỏi kinh thành, dựa vào chút thủ đoạn quyến rũ, đã trở thành thiếp của một thương gia giàu có.
Thương gia đó có chút qua lại làm ăn với nhà ta, mà chính thê của ông ta lại hung dữ và hay ghen, những ngày tháng sau này của Liễu Nhứ Nhứ chắc chắn sẽ không dễ dàng.
Thẩm Thừa Ý không chỉ mất con, mà ngay cả Liễu Nhứ Nhứ cũng không giữ được.
Hắn ta quay về Tướng phủ, nhưng Thẩm bá phụ và Thẩm bá mẫu thương hắn ta ngu dốt, giận hắn ta không nên thân, nhất quyết không quản hắn ta nữa, để mặc hắn ta tự bươn chải bên ngoài, trải qua nhiều khó khăn mới có thể trưởng thành.
Sống khổ sở đủ rồi, hắn ta mới chợt nhớ ra, mình từng có một hôn ước đủ để hắn ta sống sung túc cả đời.
Nhìn ta, Thẩm Thừa Ý còn muốn nói gì đó, nhưng Thẩm Đàn lại lạnh lùng nói:
“Hôn ước của ta và Nam Chi là do Bệ hạ ngự tứ, cũng đã được hai nhà Thẩm Hạ đồng ý. Nếu ngươi có ý kiến, cứ việc đi nói với Bệ hạ.”
Ta không khỏi liếc nhìn Thẩm Đàn với ánh mắt tán thưởng, đẩy Hoàng đế biểu ca ra làm bia đỡ đạn, chuyện này e rằng ngoài Thẩm Đàn ra cũng chẳng ai dám làm.
Quả nhiên là hồng nhân trước mặt Hoàng thượng, lưng thật thẳng.
Thẩm Đàn liếc nhìn Thẩm Thừa Ý, ánh mắt lạnh lùng và khinh bỉ.
Đám hạ nhân bên cạnh hiểu ý, vội vàng tiến lên lôi Thẩm Thừa Ý đi.
“Thẩm Đàn! Ngươi cướp hôn ước của người khác, ngươi sẽ bị báo ứng! Hạ Nam Chi! Ngươi vong ân bội nghĩa…”
Thẩm Thừa Ý bị lôi đi, còn chưa nói hết câu đã bị hạ nhân bịt miệng lại.
Cướp hôn ước?
Nghĩ kỹ lại, tên Thẩm Đàn này đúng là lắm mưu nhiều kế, thuyết phục được cả Thẩm bá phụ và Thẩm bá mẫu, còn giúp hắn tác hợp chúng ta.
Nhưng mà, hắn nói ta vong ân bội nghĩa, ta không nhận.
Hạ gia chúng ta, coi trọng nhất là chữ tín.
Nhân lúc Thẩm Thừa Ý chưa bị kéo đi xa, ta cao giọng nói:
“Thẩm công tử còn chưa biết sao, theo bối phận hiện tại, sau này ngươi nên gọi Thẩm Đàn một tiếng đại ca, gọi ta một tiếng tẩu tẩu.”
Câu này Thẩm Thừa Ý chắc chắn đã nghe rõ, không lâu sau, hướng hắn ta bị lôi đi không còn động tĩnh nữa.
Còn ta xoay người bước vào kiệu hoa.
Khoảnh khắc rèm kiệu hạ xuống, ta nhìn thấy nam tử cưỡi ngựa đang nhìn ta với ánh mắt dịu dàng, như thể ta là bảo vật quý giá nhất trên đời.
Ta cong môi cười, mối nhân duyên này cướp được, thật tuyệt.
HẾT.
Tôi nghĩ về mọi hành vi kiểm soát của hắn.
Hàng ngày bị ép ăn loại rau mình không thích, đồng nghiệp nam tỏ tình cũng phải bí mật không dám công khai.
Còn phải tự tay giặt đồ lót của tôi, cãi nhau cũng phải mặt lạnh đi giặt, thậm chí lúc ngủ còn bắt tôi kê gối dưới bụng…
Điên điên khùng khùng.
Tôi rất tức giận.
Tôi lè lưỡi khiêu khích, để lộ chiếc khuyên lưỡi đã trộm xỏ mấy ngày trước để chống đối hắn.
Chiếc khuyên lưỡi trong suốt lấp lánh dưới trần sao của chiếc Rolls-Royce.
“Em nói em muốn chia tay!!!!”
[Cứu mạng! Nụ phụ có khuôn mặt trong sáng nhưng cách lè lưỡi lại thật quyến rũ, trái ngược hẳn, bị mê hoặc nữa rồi…]
[Hận mình có một cái háng rỗng tuếch.]*
(*) ý nói ng đó là nữ kh có chim cò ấy, kiểu v =))
[Tôi rất thích phong cách của nữ phụ ngày hôm nay, áo quây đen, váy ngắn đính đinh tán, mờ lem mờ lem.]
Hơi thở của Tống Yếm Ly nguy hiểm, hắn nhéo má tôi, buộc tôi phải nhìn hắn.
Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.
“Mở miệng.”
Tôi ậm ừ rồi lè lưỡi, thậm chí còn l.i.ế.m môi một cách khiêu khích.
Trình diễn chiếc khuyên lưỡi sáng bóng từ mọi góc độ.
Giây tiếp theo, tôi mạnh mẽ hôn lên đôi môi của Tống Yếm Ly.
Lưỡi hắn chạm vào khuyên của tôi, từ từ ngậm vào trong miệng, chà xát xung quanh.
Mặc dù đã xỏ mấy ngày nay, nhưng giờ vẫn có cảm giác nhức nhối.
Tôi đau đến nỗi không dám cử động.
Chỉ có thể lè lưỡi, nước mắt như cún con cầu xin: “Tống Yếm Ly, buông ra, đau quá.”
Đầu lưỡi trở nên đau và tê.
Bàn tay to lớn của Tống Yếm Ly ôm chặt lấy eo tôi, ép cơ thể tôi áp sát vào hắn.
Nước mắt chảy ra, tôi nức nở khóc lên.
23.
Ngày hôm sau, tôi ngủ đến tận khi mặt trời lên cao.
Lúc tỉnh dậy, tôi thấy Tống Yếm Ly ở bên giường chăm chú nhìn gương mặt đang ngủ của tôi.
Hắn mặc đồ ở nhà, mái tóc mềm mại rủ xuống.
Tống Yếm Ly quỳ bên giường nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi, giống như một chú cún con.
[Nữ phụ, cô nên hỏi hắn có sướng không.]
[Không được, phải kiềm chế, hắn là một con ch.ó điên.]
Tôi cố tình quay người không để ý đến hắn.
Không ngờ tay tôi ngay lập tức bị nâng lên, cảm giác lạnh lẽo truyền đến giữa các ngón tay.
Tôi quay lại nhìn, thấy một viên kim cương Graff màu hồng được đeo vào ngón áp út.
Cơn giận trong lòng tôi lập tức biến mất.
Sau đó, tôi bị Tống Yếm Ly ôm trọn cả người và chăn.
Hắn hạ mắt, nghiêm túc nói từng câu, từng chữ: “Gả cho anh.”
Tôi vênh mặt “hứ” một tiếng, không trả lời mà lại hỏi ngược lại: “Anh thích em từ lúc nào?”
Tống Yếm Ly dịu dàng mỉm cười.
“Khi còn nhỏ, mẹ anh không bao giờ gần gũi với anh, có lần anh bị thương rất nặng, khóc rất lâu.”
“Mẹ chỉ lạnh lùng nhìn anh, không ôm lấy một cái. Từ đó anh không còn mong đợi ai yêu mình nữa.”
“Trưởng thành rồi, có rất nhiều cô gái cố gắng lại gần anh, ôm anh, nhưng một mặt anh rất khao khát một cái ôm ấm áp, mặt khác lại cảm thấy rất ghê tởm…”
“Cho đến khi gặp em, khi anh ngã bệnh trong một con hẻm, em mở to mắt, hoảng hốt như một con thỏ nhỏ.”
“Anh cảm nhận được đôi tay mềm mại của em vỗ về trên mặt, rồi để anh dựa vào em, sau đó miệng anh bị em nhét vào một viên kẹo, ngọt ngào và mềm mại, mang hương vị cam tươi, giống như em vậy…”
“Suốt một thời gian dài anh đều mơ thấy hương vị ấy…”
Tôi nắm lấy vạt áo của hắn, lắc lư.
“Vào ngày mưa lớn ấy, Cố Niệm ép em chia tay với anh, tại sao anh lại làm những chuyện như vậy với chính mình?”
Tống Yếm Ly nắm tay tôi đặt lên cổ hắn, hơi ngẩng đầu lên.
Tôi phối hợp tăng lực.
Hắn thở gấp một cách quyến rũ, yết hầu hơi nhô lên.
“Vì mất em chẳng khác gì ch.”
“Gi*t anh, cũng là niềm hạnh phúc mà em ban cho.”
[Hoàn]
Hắn ôm ta, đặt đầu vào mái tóc ta, nhẹ nhàng ngửi mùi hương, nhỏ giọng nói: “Không sao, nếu có ngày nào ngươi thật sự muốn thử, ta nhất định sẽ đứng trước ngươi.”
Hắn lại cười, còn cầu mong thế gian này yêu thương ngươi, nếu không ngươi sớm muộn cũng sẽ làm loạn.
Những người yêu thương ngươi giống như một sợi dây trói buộc, họ bảo vệ ngươi, để ngươi có thể tùy ý thử nghiệm nơi bờ vực nguy hiểm, nhưng mỗi lần thử nghiệm đều có thể trở thành một mũi d.a.o đ.â.m vào thịt da của họ.
Vì vậy ngươi phải bình tĩnh, thu lại móng vuốt.
Ta từng nghĩ trước mặt ta chẳng có ai.
Máu trên mắt đã khô lại, dính vào lông mi của ta. Ta đưa tay áo lau đi, nhưng lại cảm thấy trước mắt một mảnh tối đen.
Rất buồn ngủ, muốn ngủ.
Ta nghĩ như vậy, cũng làm như vậy.
Một vòng tay lạnh lẽo đón lấy ta.
Ta tưởng rằng sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, dù sao thì sau khi ngủ say, khó mà không bị người khác gi.ết.
Nhưng lâu lắm rồi không nghe thấy âm thanh cơ học “Chu kỳ tiếp theo bắt đầu”, ta vẫn mở mắt ra.
Mùi hương trầm nhè nhẹ quanh quẩn bên mũi, ta nằm trên một chiếc giường mềm, đắp một tấm chăn mỏng, quần áo đã được thay sạch.
Ta cử động cổ tay, phát hiện thấy một vòng da bò quấn quanh cổ tay mình, nó nối với một sợi dây dài, đầu kia quấn quanh cổ tay của Chúc Khanh Bạch.
Chúc Khanh Bạch chống tay, lặng lẽ nhìn ta từ mép giường.
Dù sao cũng không chạy được, ta ngồi dậy rồi lại nằm xuống.
Chúc Khanh Bạch từ bàn mang đến cho ta một cốc nước.
Thấy ta có chút do dự, hắn bổ sung: “Không có độc.” Nói xong, hắn lại cười, nhưng nụ cười vô cùng khó coi.
Ta nghiêng đầu quan sát vẻ mặt của hắn: “Ta tưởng ngươi sẽ rất vui.”
Nhưng Chúc Khanh Bạch dường như không vui.
Giang sơn đã có, còn mỹ nhân đâu?
Mặc dù hành vi của hắn rất khó hiểu, nhưng với tình trạng hiện tại của ta bị trói trên giường, có lẽ cũng xem như đã có.
Chúc Khanh Bạch dắt ta ra khỏi căn nhà tre, trước mắt là một hồ nước rộng lớn, yên bình đến mức không có tiếng côn trùng kêu, chỉ có sự tĩnh lặng lạnh lẽo.
Xa xa có một cái đình nhỏ, rất quen thuộc, giống hệt cái đình nhỏ bên bờ sông Vị Thủy ở Lạc Thành.
“Nơi này là tư gia của ta,” hắn ôm lấy ta từ phía sau, bàn tay hắn nhẹ nhàng xoa bóp trên eo ta, hơi thở nóng bỏng gần kề tai ta, cuối cùng cằm hắn tựa lên vai ta, thì thầm như không ý thức: “Thật muốn có được nàng.”
Chúc Khanh Bạch xưa nay luôn giữ lễ, sự h*m m**n thẳng thắn như vậy đột ngột bày ra trước mắt khiến ta rùng mình.
Hắn nhắm mắt lại, giọng nói trầm thấp, đều đặn, như lạc vào một hồi ức xa xôi.
“Lần đầu tiên gặp nàng, nàng ngồi ngay ngắn ở đó, kéo dây đàn một cách tự nhiên; trên chiếu cỏ, nàng mặc trang phục thanh nhã, không hề bận tâm đến vinh nhục.”
“Ban đầu ta chỉ không hiểu, sau này mới nhận ra nàng vốn là như vậy, trời đất vạn vật, ngoài Tiêu Hoán ra, tất cả chỉ là những ký hiệu trong mắt nàng.”
“Trong quá trình quan sát lâu dài, ta cũng bắt đầu khao khát cảm giác đó.”
Ta hỏi: “Cảm giác gì?”
Giọng hắn tự nhiên cao lên: “Người như nàng sống vui vẻ hạnh phúc, nếu có thể thích ta thì càng tốt.”
Ta trầm giọng: “Nhưng có lẽ tình cảm này không thể vượt qua tham vọng của kẻ quyền quý.”
“Không không không.” Chúc Khanh Bạch lo lắng, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, “Nàng phải tin rằng ta sẽ không bao giờ dùng mũi tên nhắm vào nàng.”
Hắn bắt đầu giải thích, nói rằng hắn đã cho người báo tin cho Lý Vi Nguyệt, rằng khi thấy Lý Vi Nguyệt đến mới b.ắ.n tên, nhưng dù nàng ta không đến, nàng ta cũng không thể thoát khỏi đường hầm bí mật của Phượng Nghi Cung.
Ta ngẩn người.
Ngay sau đó, ta hiểu ra, không phải là vô tình gi.ết, hắn ngay từ đầu đã muốn mạng của Lý Vi Nguyệt.
Trong chớp mắt, ta đột nhiên nhớ lại khi Lý Vi Nguyệt nằm trong lòng ta, rơi lệ nói “kịp rồi”.
Có lẽ cuối cùng nàng ta vẫn rất vui mừng.
Nhưng thực ra nàng ta chỉ ch.ết trong một âm mưu.
Dù là nghe tin giả đến “cứu” ta, hay trực tiếp bỏ trốn, ở cuối con đường đều có một mũi tên độc chờ sẵn.
“Ta chỉ cảm thấy nàng rất tốt, nhưng bọn họ luôn làm tổn thương nàng.”
“Tiêu Hoán phụ bạc nàng, hắn đáng ch.ết; Lý Vi Nguyệt thờ ơ, nàng ta cũng đáng ch.ết.”
Đôi mắt Chúc Khanh Bạch đột nhiên lấp lánh một nỗi tuyệt vọng kinh hoàng, hắn khẽ run rẩy, chạm vào má ta, bối rối hỏi: “Vậy làm sao nàng mới có thể hạnh phúc?”
“Những vết thương từng chịu có thể lành lại, nhưng nỗi đau từng trải qua vẫn còn đó.”
Ta lùi lại nửa bước, động tác quen thuộc này khiến ký ức của ta ùa về như thác đổ.
Vào lần luân hồi thứ sáu, Chúc Khanh Bạch đã dùng động tác này để che đi nửa khuôn mặt bị hủy của ta, sau đó im lặng trở về kinh đô.
Trước đây, ta nghĩ rằng hắn chỉ hài lòng nhìn thấy ta trong tình trạng thê thảm, nhưng bây giờ có vẻ như hắn có lẽ đã trở về kinh đô để xin tha cho ta.
“Chát!”
Ta gần như dùng toàn lực để tát Chúc Khanh Bạch một cái.
Khuôn mặt hắn nghiêng sang một bên, hắn không đưa tay lên che cũng không quay đầu lại.
Vì lực quá mạnh, lòng bàn tay ta đau đến mức run rẩy.
“Làm như vậy,” ta giận đến nỗi không nói nên lời, “hoàn toàn vô nghĩa.”
“Ta biết! Làm như vậy là sai.” Chúc Khanh Bạch đáp, dường như mang theo nỗi đau và uất ức lớn, những giọt nước mắt to tròn rơi xuống, như một đứa trẻ bướng bỉnh.
“Nhưng nên làm gì đây? Phải làm sao?”
“Tử bất sát Bá Nhân, Bá Nhân thước dĩ thử nhi tử*”. Trên đời này có nhiều chuyện vốn dĩ không có giải pháp hoàn hảo.
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
*Tử bất sát Bá Nhân, Bá Nhân thước dĩ thử nhi tử: trích từ “Luận Ngữ” của Khổng Tử. Câu này có nghĩa là “Con không gi.ết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân lại ch.ết vì con,” ám chỉ rằng có những chuyện xảy ra ngoài ý muốn của con người, dù không cố ý gây hại nhưng vẫn dẫn đến hậu quả xấu.
Chỉ là một sự lựa chọn cá nhân, cầu nhân đắc nhân mà thôi.
Ngừng lại một chút, ta trầm giọng: “Ngươi làm như vậy, ta không thể chấp nhận.”
Ta chắc chắn rằng ta đã nhìn thấy trong hắn hình ảnh của ngọn đèn dầu mà ta từng thấy trong mắt Tiêu Hoán.
Trong cuộc sống lạnh lùng này, ngọn đèn dầu “xèo xèo” kêu, mang đến cho ta vài phần ấm áp.
Chỉ là không hiểu vì sao ngọn đèn ấy lại biến thành một ngọn lửa bừng cháy, thiêu rụi những ngôi nhà của người vô tội.
Và ta không thể đền bù những ngôi nhà đó.
Vậy nên chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn, không thể tiếp cận.
Chúc Khanh Bạch từ từ quay mặt lại, ánh mắt mơ hồ: “Nàng so với ta tưởng tượng còn không vui vẻ hơn.”
“Vậy ta đã sai rồi.”
“Ta nên làm gì đây?”
Ta thất vọng nhặt một viên đá lên, ném xuống dòng sông phẳng lặng.
Suy nghĩ một lúc lâu, ta cũng không thể nghĩ ra cách nào để giải quyết, nếu muốn vãn hồi mọi thứ, chỉ còn cách bắt đầu lại từ đầu.
Dù là gi.ết chính mình hay gi.ết người khác đều rất khó.
Nước b.ắ.n tung tóe, khiến những con chim trong đầm lau sậy hoảng sợ bay lên.
Chúc Khanh Bạch nhìn ta chăm chú, đôi mắt rung động, rồi bất ngờ lao tới ôm chặt ta.
Hắn ôm chặt đến mức ta gần như cảm nhận được nhịp tim điên cuồng của hắn truyền sang lồng n.g.ự.c mình.
“Nàng làm đi.”
Ban đầu ta không hiểu ý của hắn, cho đến khi tay ta chạm vào lưng không chút phòng bị của hắn.
Bất chợt linh cảm tới, ta nhận ra rằng hoặc là gi.ết hắn ngay bây giờ, hoặc không đành lòng gi.ết hắn mà ngoan ngoãn ở lại đây.
“Nàng biết không, khi lần đầu gặp nàng, nàng ngồi trong chợ cá ồn ào, như một viên ngọc rơi vào nhân gian.”
Ngón tay ta lướt qua mái tóc mềm mại của hắn, mặt hắn tựa vào vai ta, làm ướt một khoảng vai áo: “Ta đã sai rồi.”
Ta sửa lại: “Nên là một hạt bụi đỏ, rơi vào một vùng bụi đỏ*.”
(* Trong văn cảnh này, câu này ám chỉ rằng bản thân nhân vật chính cũng chỉ là một phần nhỏ bé của thế gian, không có gì đặc biệt hay khác biệt so với mọi thứ xung quanh. Đây là một cách để nhân vật chính tự nhận thức về sự bình thường và vô danh của mình trong dòng chảy vô tận của cuộc sống.)
“Ừ.”
Từ ống tay áo, một cây trâm vàng trượt ra, ta dùng nó đ.â.m vào lưng Chúc Khanh Bạch.
Cơ thể hắn khẽ run, tay ôm chặt ta hơn, bàn tay trắng xanh nổi lên một đường gân xanh mờ nhạt.
Với một người luyện võ như Chúc Khanh Bạch, chỉ một cái thở cũng có thể bẻ gãy cổ ta.
Những con chim bay lên từ bốn phía, chân trời nổi lên một đám mây hồng nhạt.
Ta nhẹ nhàng đ.â.m mạnh, cây trâm vàng c*m v** da thịt, ngay lập tức một vết m.á.u nhỏ loang ra trên nền vải áo màu trắng xanh.
Nhưng Chúc Khanh Bạch lại ôm chặt hơn.
Ta bất lực ngước nhìn trời, đột nhiên cảm thấy cốt truyện này quá đỗi sáo rỗng. Sáo rỗng mà ta lại thích.
Tình cảm quá đỗi thuần khiết và mãnh liệt, với người khác có lẽ là gánh nặng, nhưng đối với ta lại là điều ta khao khát.
Trước khi tia nắng đầu tiên chiếu xuống.
Cây trâm vàng xuyên qua ngón tay hư ảo của ta, c*m v** đất ẩm, tầm nhìn của ta đột nhiên nâng cao, thế giới này trước mắt ta kéo dài và vặn vẹo vô tận.
“Chu kỳ thứ chín bắt đầu.”
Ta đã từng suy nghĩ rằng, điều kiện để khởi động chu kỳ là gì, ta từng nghĩ đó là cái ch.ết của mình.
Nhưng sau này mới nhận ra, đó là sự hối hận.
Nếu ta quyết định bắt đầu lại, ta sẽ có thể bắt đầu lại.
Hết.
Ta không ngờ tính tình Quý phi cương liệt như thế, không tiếc một xác hai mạng cũng không muốn để cho Bệ hạ được toại nguyện, có hài tử sẽ có ràng buộc, bệ hạ nghĩ như vậy, chỉ cần Quý phi ở bên cạnh hắn, là đủ rồi.
Vào hôm Quý phi sinh con, Bệ hạ hiển nhiên đã hoàn toàn bị chọc giận, ta không hề nghi ngờ, hắn thật sự sẽ g.i.ế.c Thôi Nguyện, nhi tử của Quý phi trước mặt mọi người.
Sau đó, sợ Quý phi lại làm chuyện xấu, Bệ hạ sai người mang đứa bé Thôi Nguyện kia đi, hầu hạ ăn ngon uống sướng, Quý phi quả nhiên không còn cứng rắn.
Đó cũng là thời gian hiếm hoi mà hai người yên ổn, có công chúa Trường Lạc.
Mãi đến khi dư nghiệt tiền triều, loạn đảng từng bị Bệ hạ diệt mai phục trong cung, chờ thời cơ mưu hại công chúa.
Mà hôm đó, lúc đầu Quý phi có cơ hội cứu công chúa nhưng nàng không cứu, cứ thế mở to mắt nhìn công chúa tắt thở.
Nàng không quan tâm sống c.h.ế.t của công chúa, vậy mà lại có thể vì hài tử của một người nam nhân khác mà lật lọng, tráo trở với hắn.
Dù hắn có lừa gạt mình nữa thì cũng không thể không đối mặt với hiện thực, đại tiểu thư Thẩm gia kia trước giờ chưa từng yêu hắn.
Ta nhớ sau khi Quý phi vào cung không lâu đã từng hỏi ta một câu: “Ma ma cho rằng, Bệ hạ thật sự thâm tình với ta như thế sao?“
Nàng cúi đầu cười khổ, đội châu ngọc đầu đầy, cẩn thận tỉ mỉ trang điểm, hai người này, đều không còn dáng vẻ ngày xưa.
Nhiều lần, nàng còn nói: “Ta đã từng thấy dáng vẻ yêu một người, chí ít, không phải như hắn.”
Về sau, Bệ hạ bắt đầu tuyển tú, lại gióng trống khua chiêng đón Lạc cô nương kia vào cung làm Hậu, thực hiện lời hứa hẹn.
Hoàng hậu là một người rất tỉnh táo, từ đầu đến cuối, nàng ấy vẫn luôn biết mình muốn cái gì, nàng ấy nói: “Nếu Quý phi sinh hoàng tử, phải ôm tới nuôi dưới gối nàng ấy.”
Bệ hạ lúc đầu không đồng ý, sau đó đã đồng ý.
Quý phi không hề thương tiếc con của bọn họ, sao hắn dám để con được nuôi bên cạnh nàng chứ?
Đoạn thời gian cuối cùng kia, Quý phi vò đã mẻ không sợ nứt, Bệ hạ muốn nhìn dáng vẻ nàng yêu hắn tha thiết, nàng bèn diễn cho hắn xem.
Thế nhưng, cuối cùng lại làm Bệ hạ tức giận không thôi.
Nàng v**t v* bụng dưới hơi phồng lên, hỏi ta: “Ma ma, ngươi xem đi, sao hắn vẫn còn tức giận, ta lại làm sai cái gì sao?”
Ta thở dài, từ đầu đến cuối, đều là sai, bế tắc, không tháo gỡ được.
Quý phi còn chưa biết, chuyện tiểu công chúa chết, nàng cho rằng mình có thể lừa dối cho qua được, nhưng đêm đó Thôi Nguyện công tử sốt cao không hạ, Bệ hạ ra lệnh, không cho bất cứ kẻ nào được trị liệu.
Lúc đầu Bệ hạ rất sảng khoái, sau đó rất nhanh lại bối rối, hắn hại c.h.ế.t con của nàng, giống như nàng hại c.h.ế.t nữ nhi của bọn họ.
Vì để che giấu việc này, bệ hạ cấm túc Quý phi, bất cứ kẻ nào cũng không được tiếp cận, thậm chí Thẩm Lục tiểu thư trước đây qua lại thân thiết với Quý phi, đã vào cung làm Quý nhân, Bệ hạ cũng không cho phép nàng ấy lại gần Quý phi.
Nhưng tóm lại giấy vẫn không gói được lửa, Quý phi vẫn biết được mọi chuyện, từ khi vào cung đến nay, nàng sầu não uất ức cả ngày, sau khi sinh hạ Hoàng trưởng tử, thân thể càng ngày càng sa sút.
Bệ hạ muốn nhẫn tâm, mặc nàng tự sinh tự diệt trong cung, hắn là thiên tử, đương nhiên có quyền lực này.
Nhưng khi nhìn thấy Quý phi đã bệnh nguy kịch, cuối cùng hắn cũng không thể hung ác quyết tâm, hắn thả Thẩm Lục đưa Quý phi rời đi.
Ta vốn cho rằng, vở kịch hoang đường ầm ĩ này sẽ kết thúc như vậy.
Kết quả Quý phi lại trở về, ta hoảng hồn, là Thẩm Lục tiểu thư yếu đuối lúc trước, lại trở về làm Quý phi.
Thật ra để mà nói thì nàng ấy rất giống Bệ hạ.
Cố chấp, tàn nhẫn.
Ta tận mắt thấy nàng ở trong cung hành hạ Bệ hạ mấy chục năm, đại khái c*̃ng đang tra tấn chính mình.
Bệ hạ vẫn luôn mắc kẹt trong giấc mộng thiếu niên đã cách một đời kia không muốn tỉnh lại, vừa tỉnh lại, Quý phi đã thật sự không còn ở đây nữa.
Hết.