Hôm Nay Trợ Lý Chu Thành Công Chưa

Chương 40: Dỗ dành



Sẵn sàng

Lúc trước Văn Thủy Dao bảo đầu tháng 12 cô bạn có thể về Thâm Thành rồi, ai ngờ đến cuối tháng 12, cô ấy mới gọi Chu Thanh Thanh đến sân bay đón mình.

Bạn thân về nên đương nhiên dù mệt như chó thì Chu Thanh Thanh vẫn sẽ đi đón.

May mắn thay, cuộc họp hôm nay với sếp Ngô được lên kế hoạch vào lúc năm giờ chiều nên cô vừa khéo có thời gian trống.

Khi đến sân bay, cô đã trông thấy Văn Thủy Dao một mình kéo hai chiếc vali lớn, cô đơn đứng ở cửa ra vào, gió đông lạnh lẽo ở Thâm Thành thổi qua thật sự khiến cô bạn cóng như chó.

Nhìn thấy hình ảnh này, Chu Thanh Thanh nghĩ may mà cô có thể đến đón cô bạn được, nếu không sau chuyện này không biết sẽ bị cô ấy mắng ra thể thống gì nữa.

Sau khi lên xe và cảm nhận hơi ấm từ lò sưởi, Văn Thủy Dao lập tức thoải mái thở phào một hơi.

“Đúng là tớ đánh giá thấp nhiệt độ ở Thâm Thành rồi, sao tớ nhớ lúc trước mùa đông ở Thâm Thành đâu có lạnh đến vậy nhỉ? Hình như năm nay lạnh hơi quá mức rồi.” Khi ở trên máy bay, cô ấy đã cởi áo khoác dài bên ngoài ra rồi: “Hay thật, ai ngờ vừa ra ngoài thì suýt đông đá thành chó.” Nói rồi cô bạn vội vàng mặc áo khoác vào.

Chu Thanh Thanh nghĩ thầm, các cô không hổ là chị em tốt của nhau, ngay cả từ miêu tả cũng phải thống nhất như vậy.

“Sao cậu về muộn thế, không phải bảo sau một tháng là có thể về rồi hả?”

Nhắc đến chuyện này, Văn Thủy Dao cũng than thở: “Cậu không biết đâu, Văn Thủy Hoa tìm được công việc ở Bắc Thành, ba mẹ tớ không yên tâm, một hai bắt tớ ở lại Bắc Thành thêm một tháng để chăm sóc nó. Tớ phục thật luôn đấy, nó có phải trẻ lên ba đâu, cũng chẳng nhỏ hơn tớ bao nhiêu tuổi cả, có cái gì mà không yên lòng?”

“Nhớ lại năm đó sau khi tốt nghiệp, tớ một thân một mình đến Bắc Thành, có thấy họ không yên tâm gì đâu. Vào trong miệng của họ thì thành tớ hiểu chuyện, tự lập. Còn con trai ngoan của họ thì còn nhỏ tuổi nên sợ, đúng là quá đáng, một mình Văn Thủy Hoa đã bằng hai người như tớ rồi, rốt cuộc là ai sợ hơn đây?”

Văn Thủy Dao than phiền liên thanh một hồi.

Chu Thanh Thanh cũng biết về chuyện nhà cô ấy: “Thế hôm nay cậu về, ba mẹ cậu có biết không?”

Văn Thủy Dao dừng lại giây lát, sau đó mới đáp: “Biết chứ.”

Nhưng biết thì sao: “Bây giờ họ còn đứa con trai nhỏ mấy tháng tuổi phải chăm sóc, dù biết cũng chẳng có thời gian đâu mà quan tâm tớ. Chỉ có bà nội gọi điện thoại cho tớ, bảo ở nhà chờ tớ về ăn cơm.”

Nói đến đây, Văn Thủy Dao vội vàng nghiêng qua ôm người chị em tốt của mình: “May mà có cậu đến đón tớ.”

Chu Thanh Thanh đưa tay vỗ lưng cô bạn một cái: “Đừng đau lòng, tớ luôn luôn đứng về phe cậu.”

Thật ra khi ở trong nhà, chỉ một bát nước không được rót đều cũng sẽ để lại bóng ma sâu sắc trong lòng con trẻ.

Và nói thật cô cũng biết, không phải ba mẹ Văn Thủy Dao không thương yêu cô ấy, chỉ là tình yêu có ít có nhiều, đứa trẻ không được thiên vị cưng chiều sẽ mãi luôn là người bị tổn thương.

Nghĩ thế, Chu Thanh Thanh quay đầu đi, bỗng cảm thấy hơi khó chịu.

Thật ra nhiều năm qua, Văn Thủy Dao cũng đã quen với chuyện đó, chỉ là bây giờ gặp lại bạn thân nên kìm lòng chẳng đặng trút bầu tâm sự mà thôi, chẳng bao lâu sau, sự vui vẻ và hào hứng khi được quay về Thâm Thành đã thay thế.

Văn Thủy Dao chụp ảnh phong cảnh suốt cả đường đi, rõ ràng chỉ là những cảnh sắc rất đời thường nhưng đối với một đứa trẻ trở về quê nhà thì phong cảnh quê hương luôn là độc nhất vô nhị.

Mới chụp vài tấm ảnh và gửi vào nhóm lớp đã có rất nhiều người thảo luận. Văn Thủy Dao kích động muốn chia sẻ tâm trạng vui vẻ này với Chu Thanh Thanh, nhưng khi quay đầu lại thấy cô đang tựa đầu vào cửa sổ xe, đôi mắt với hàng lông mi rậm cụp xuống, cảm giác như cô sắp ngủ gật vậy, đồng thời cũng cảm nhận khí chất buồn rầu vốn không thuộc về cô toát ra từ khắp người cô.

Giây tiếp theo, chiếc xe lái qua một vũng nước, dù chiếc xe đắt tiền này có tính năng tốt nhưng vẫn bị rung lắc dữ dội trong tích tắc, sau đó, Chu Thanh Thanh đang buồn rầu tựa đầu vào cửa sổ xe va đầu một cái “cộp” lên mặt kính khiến não cô suýt thì bị chấn động.

Chu Thanh Thanh: “…” 

Văn Thủy Dao lập tức bật cười không chút đạo đức: “Tớ bảo này, đang yên đang lành tự dưng cậu giả vờ buồn bã cái gì thế hả, đáng đời.”

“Ai giả vờ buồn bã chứ.” Chu Thanh Thanh sờ đầu mình: “Tớ chỉ mệt quá thôi được không.”

Gần đây vì một hợp đồng hợp tác mà cô đã bận rộn rất nhiều ngày.

“Hả, mệt quá ấy à?” Văn Thủy Dao ghé đến: “Tớ còn tưởng cậu khổ vì tình cơ đấy.”

Chu Thanh Thanh: “…”

Ai bảo cô khổ vì tình?

Nói bậy nói bạ.

“Ai khổ vì tình hả?” Chu Thanh Thanh lập tức ngồi thẳng người lại: “Còn lâu tớ mới thế nhá!”

Mỗi ngày cô đều bận rộn đủ thứ công việc, lấy đâu ra thời gian mà nghĩ này nghĩ kia.

Văn Thủy Dao cười ha ha: “Sếp Ôn vẫn còn ở Mỹ à? Cũng gần ba tháng rồi nhỉ, ngày mai là Tết Nguyên Đán đón năm mới [1] rồi.”

[1] Tết Nguyên Đán ở Trung Quốc là Tết dương lịch ở Việt Nam, tức ngày đầu tiên của năm mới.

“Cậu không hỏi anh ta khi nào về à?”

“Không hỏi.” Chu Thanh Thanh lạnh lùng, hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Tại sao không hỏi?”

“Có thể là vì…” Cô chậm rãi nói: “Tớ block anh ấy rồi.”

Chưa đến hai ngày sau lễ giáng sinh, thấy anh khó chịu nên cô đã block anh rồi.

Văn Thủy Dao: “…”

Làm phiền rồi.

“Block tốt đấy.” Văn Thủy Dao vỗ tay khen cô: “Chân trời nào mà không có cỏ thơm, sếp cũ của cậu đúng là hơi quá đáng, anh ta theo đuổi người khác như thế à? Nếu là tớ thì tớ block anh ta từ lâu rồi cơ!”

Chu Thanh Thanh không nói gì.

Cũng chẳng có gì đáng nói. Làm việc bên cạnh Ôn Tư Ngật lâu như vậy chẳng lẽ cô còn không biết anh là người thế nào sao.

Sự nghiệp của anh luôn đứng ở vị trí thứ nhất đối với anh.

Đừng nói là ba tháng, dù thời gian có lâu hơn đi chăng nữa cũng không hề ảnh hưởng đến quyết định của anh.

Mà cô cũng có sự nghiệp riêng cần phải làm nên cô không thể đứng ở phương diện đạo đức cao để chỉ trích anh được.

Cô chỉ không thể hiểu nổi, một người lạnh lùng như anh, có phải dù thích cô nhưng vẫn có thể không gặp cô trong một thời gian dài như vậy không?

Sau khi đưa Văn Thủy Dao về đến nhà, cô bạn xuống xe bảo Chu Thanh Thanh vào nhà mình chơi nhưng Chu Thanh Thanh lắc đầu: “Không được, hai tiếng nữa tớ còn phải đi gặp một đối tác, lần sau tớ đến chơi.”

“Được rồi.” Văn Thủy Dao thấy thế cũng không ép cô ở lại: “Thế khi nào cậu có thời gian rảnh, tớ lại đến tìm người bận rộn là cậu chơi vậy, dù sao gần đây tớ cũng đang rảnh.”

“Ừm ừm.”

__

Mùa đông ở Thâm Thành không lạnh kiểu giá rét hanh khô mà là kiểu lạnh ẩm ướt, hơn nữa gần đầy thời tiết vẫn luôn không được tốt, thỉnh thoảng lại đổ một cơn mưa nhỏ, bầu trời âm u.

Cô và sếp Ngô tập đoàn Ngô thị hẹn gặp nhau ở nhà hàng Thanh Li.

Theo sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, cô đi đến phòng riêng tương ứng, vừa vào cửa đã thấy sếp Ngô và vài vị sếp phó chờ sẵn bên trong, họ cười đứng lên: “Sếp Chu, chào buổi tối.”

Chu Thanh Thanh đưa điện thoại của mình cho Lâm Nguyệt: “Sếp Ngô, đợi lâu rồi nhỉ.”

“Không có không có, chúng tôi cũng chỉ mới đến một lúc thôi.” Nói đoạn, Ngô Cương vươn tay mời Chu Thanh Thanh vào bàn.

Thật ra thì hợp đồng hợp tác với Ngô thị trên cơ bản đã được quyết định gần như chắc chắn, nhưng sếp Ngô vốn là một người cẩn trọng, Chu Thanh Thanh lại mới tiếp quản Ngu thị cách đây không lâu. Mặc dù đã làm được vài dự án tốt nhưng suy cho cùng cô vẫn còn trẻ tuổi. Điều ấy khiến Ngô Cương có chút dao động và không chắc chắn, không dám giao việc hợp tác này cho Chu Thanh Thanh, thậm chí có một lần, ông đã bày tỏ nếu có thể thì ông hy vọng sẽ được gặp mặt cô trực tiếp.

Lần này Chu Thanh Thanh đến gặp ông cũng là để cho ông ấy một viên thuốc an thần.

Cuộc trò chuyện trong bữa ăn cũng chỉ có những vấn đề ấy, không cần nói quá nhiều, chỉ cần cho ông ấy thấy Chu Thanh Thanh có năng lực làm việc tốt là đủ rồi.

Quả nhiên, sau khi trò chuyện về quan điểm và ý kiến của bản thân đối với dự án này, Ngô Cương không còn gì để do dự nữa. Ông ấy nâng ly mời Chu Thanh Thanh: “Không ngờ sếp Chu lại có những nhận xét như vậy dù còn rất trẻ tuổi, quả nhiên cha hổ không thể sinh chó con mà.” Dứt lời, ông lập tức bảo thư ký đứng ở sau lưng mang hợp đồng lên, ký kết hợp đồng tại chỗ.

Sau khi bữa ăn kết thúc, Ngô Cương muốn mời Chu Thanh Thanh đi tiếp cùng mình nhưng Chu Thanh Thanh bày tỏ cô còn công việc khác cần giải quyết và khéo léo từ chối lời mời.

Cô đi ra khỏi vườn Hải Đường, rời khỏi khu vực mọi người nâng chén cụng ly náo nhiệt, cuối cùng cũng yên tĩnh lại để đầu óc choáng váng sắp bất tỉnh của Chu Thanh Thanh được nghỉ ngơi.

Trong bữa ăn khó tránh khỏi việc phải uống rượu, mặc dù mỗi lần cô đều chỉ uống một chút nhưng đối phương cứ mời cô hết ly này đến ly khác, cộng lại thì cô cũng uống kha khá.

Rời khỏi khu vực có lò sưởi ấm áp, nhiệt độ lập tức giảm xuống.

Khi đi đến đại sảnh rộng rãi và sạch sẽ, Lâm Nguyệt nhanh tay lẹ mắt cầm một chiếc áo khoác khoác lên người cô: “Sếp Chu, ngoài trời lạnh lắm, cẩn thận kẻo bị cảm ạ.”

“Cô vẫn là người chu đáo nhất, Nguyệt Nguyệt.” Chu Thanh Thanh than thở một câu.

Sau khi đàm phán việc hợp tác, tâm trạng cô cũng khá tốt.

Lâm Nguyệt cũng vui vẻ, cười nói: “Đây là việc tôi phải làm mà. À đúng rồi, hôm nay là đêm giao thừa mà, nghe nói ở cảng Minh Tiền có bắn pháo hoa đẹp lắm, sếp có muốn đi xem không ạ?”

Chu Thanh Thanh hơi sửng sốt, hóa ra đêm giao thừa sắp đến rồi.

Thật ra cô cũng rất muốn đi xem pháo hoa, còn lâu cô mới là người cả ngày chỉ biết đến công việc như Ôn Tư Ngật. Cô cũng thích pháo hoa, hoa tươi, kim cương, tất cả những thứ xinh đẹp.

Chỉ là mới kết thúc bữa ăn, uống chút rượu khiến cô có chút mệt mỏi. Đôi khi mệt mỏi quá cũng sẽ xóa đi sở thích của một người.

Trong đại sảnh người đến người đi, chợt có một đôi tình nhân đi ngang qua, cô gái đang ríu ra ríu rít nói muốn ước điều gì trong đêm giao thừa năm nay với vẻ mặt vô cùng hào hứng và phấn khởi.

Chàng trai đột nhiên bảo: “Nhưng tối hôm nay có mưa nhỏ, không biết có còn bắn pháo hoa không.”

“Hả, có bị hủy bỏ không anh? Em không muốn đâu!”

Chàng trai còn nói: “Nếu mưa lớn quá thì có thể không bắn nữa!”

Hai người họ vừa nói vừa rời đi.

Nghĩ đến việc buổi bắn pháo hoa có thể bị hủy bỏ, Chu Thanh Thanh đã mất đi chút hứng thú cuối cùng. Thôi bỏ đi, bắn pháo hoa mà người chen chúc đông đúc cũng chẳng có gì hay để xem.

Hơn nữa thời điểm thế này hầu hết mọi người đều đi với người yêu, tại sao cô phải đi xem pháo hoa một mình cơ chứ?

Cảm giác bực bội vô hình bất chợt xông thẳng lên đầu, càng nghĩ càng thấy không vui.

Cô quay người chuẩn bị rời đi.

Lúc này, đại sảnh vốn đang yên tĩnh đột nhiên trở nên xôn xao, vài người mặc đồng phục trông như giám đốc vội vàng đi từ bên trong ra đến cửa, có vẻ là chuẩn bị đón tiếp ai đó.

Giọng nói của nhân viên lễ tân vang lên bên tai: “Nghe bảo là sếp Ôn đến!”

“Thật không?!!”

Tiếng nói vừa dứt thì không đến mấy giây sau, hai cánh cửa kính lại mở ra lần nữa, giữa vòng vây của rất nhiều người, một người đàn ông trẻ tuổi với vóc dáng cao ráo, ngoại hình cao quý và vẻ mặt lạnh lùng bước nhanh đến.

Gần ba tháng không gặp nhau, trên người anh mặc bộ vest âu cao cấp được may cắt riêng rất vừa người, tóc đen mũi cao, trên khuôn mặt điển trai không có cảm xúc gì, chỉ có hàng mày lạnh lùng đang nhíu nhẹ lại. Bước chân của anh vững vàng và nhanh nhẹn, đi đến từ gió mưa bên ngoài, trông anh có phần phong trần mệt nhọc nhưng vẫn lịch sự và sang trọng, không hề nhếch nhác chút nào.

Sao cô có thể quên được, nhà hàng Thanh Li này là sản nghiệp của anh.

À, hóa ra anh về nước rồi.

Vậy mà lại không nói cho cô biết một tiếng.

Chu Thanh Thanh mím chặt đôi môi đỏ mọng, cảm thấy dường như không thể kiểm soát men say trong mình được nữa. Cô không nói một lời, xoay người rời đi.

Lâm Nguyệt thấy vậy cũng không dám nói lời nào, vội vàng đuổi theo.

Quản lý đại sảnh nhận được thông báo sếp Ôn sẽ đến đây nên lật đà lật đật đi ra đón tiếp, không biết xảy ra chuyện gì.

Chẳng phải mấy tháng nay sếp Ôn đều ở nước ngoài à, sao đột nhiên lại đến đây? Hơn nữa trông dáng vẻ rồi vẻ mặt đều không vui vẻ gì mấy nữa?

Ôn Tư Ngật dừng bước, quay người hỏi quản lý trực ca hôm nay: “Trong danh sách khách hàng đến hôm nay có —”

Chưa kịp nói hết câu thì một tràng tiếng giày cao gót nhè nhẹ chợt phát ra bên tai. Anh có dự cảm ngẩng đầu lên và trông thấy bóng dáng quen thuộc của cô.

Ba tháng không gặp, tóc cô dài hơn đôi chút.

Nhưng tính khí thì không thay đổi chút nào.

Ôn Tư Ngật thở dài, vẻ mặt lạnh lùng cũng dịu dàng hơn. Anh đẩy danh sách khách hàng mà quản lý nhà hàng đưa đi, bảo: “Không cần nữa, mang dù đến đây.”

Có nhân viên hiểu chuyện lập tức đưa một cây dù đen cho anh.

Sau đó cả nhóm nhân viên nhìn thấy sếp Ôn trước sau trầm ổn như một cầm cây dù đen bất thình lình xoay người rời đi nhanh chóng.

Vội vàng đến rồi vội vàng đi.

Vài vị quản lý cấp cao do dự đứng tại chỗ suy tư một hồi, cuối cùng vì lý do an toàn, họ vẫn quyết định đi qua đó xem thử.

Chín giờ rưỡi tối, sắc trời tối đen u ám, quả nhiên bên ngoài vẫn còn mưa lất phất tí ta tí tách.

Lúc Chu Thanh Thanh đến trời không mưa nên cô không mang dù theo.

Biết thế cô đã nhờ một nhân viên phục vụ ở đại sảnh lấy một cây dù cho mình, thế thì không đến nỗi bây giờ chỉ có thể đứng ở cửa chờ chú Lưu lái xe đến đón cô.

Hơn nữa cơn mưa nhỏ này hình như không hề có ý định tạnh, từng đợt gió đêm lạnh thấu xương thổi đến khiến nước mưa thay đổi hướng rơi, bỗng ùa về phía cửa.

Vài giọt nước mưa lạnh lẽo như băng rơi xuống chóp mũi cao và khuôn mặt trắng nõn không nếp nhăn của cô, khiến cô vô thức lùi lại một bước, lạnh đến mức lông mẹ lông con trên cánh tay đều dựng ngược lên.

Bất chợt có một cây dù đen lớn che phủ đầu cô, chặn hết gió mưa bên ngoài.

Sau đó, cô nghe thấy giọng nói trầm trầm của Ôn Tư Ngật: “Chạy cái gì, cả dù cũng không chịu mang.”

Mũi cũng ngửi được mùi nước hoa hương gỗ trong veo, lành lạnh, quen thuộc mà xa cách đã lâu trên người anh.

Chu Thanh Thanh nhíu mày, khoanh hai tay trước ngực không thèm nhìn anh, giọng vô cùng lạnh lùng và thờ ơ: “Sếp Ôn hiểu lầm rồi? Tôi đàm phán hợp tác xong nên về nhà thôi, chỉ đi ra đây để chờ chú tài xế nhà tôi đến đón thôi nhé?”

“Sếp cũng suy nghĩ nhiều quá rồi đấy.”

Dáng vẻ sưng sỉa kì lạ, vặn ngược lời anh hoàn toàn không nể mặt chút nào.

Nhưng Ôn Tư Ngật không thèm để ý đến lời lẽ trào phúng của cô: “Được rồi, là tôi hiểu lầm.”

Chu Thanh Thanh: “…”

Không phải chứ, tự dưng tính khí anh tốt thế, bảo cô làm sao phát huy tiếp nữa đây?

Khi này, một chiếc Rolls Royce chậm rãi lái đến, Ôn Tư Ngật nắm cổ tay cô: “Đi thôi, bên ngoài mưa lớn, chúng ta lên xe trước.”

“Tại sao tôi phải lên xe anh?”

Lúc này cô mới ngẩng đầu nhìn anh một cách đầy ngạo nghễ: “Sếp cũ đại nhân, đi Mỹ ba tháng, về nước cũng không báo một tiếng, đây là thái độ của anh khi theo đuổi tôi à?”

Với thái độ này thì có cưỡi ngựa cũng chẳng theo đuổi cô được đâu.

Bấy giờ Ôn Tư Ngật mới nhìn thấy nước mưa rơi trên mặt cô, một giọt nước lăn dài xuống trên làn da sáng bóng. Anh cúi đầu, vừa dịu dàng lau nước trên mặt cô, vừa cười khẽ một tiếng: “Là tôi không nói với em hay là em block tôi?”

Vẻ mặt tức giận của Chu Thanh Thanh đột nhiên đơ ra.

Éc…

“Thế thì anh có thể gọi điện thoại cho tôi mà!”

“Ừ, em nói rất có lý.” Ôn Tư Ngật đứng thẳng người lại, ung dung nói: “Vậy nên em xem thử trên điện thoại mình có bao nhiêu cuộc gọi nhỡ.”

Khi này, Lâm Nguyệt mới tiến lên đúng lúc, lúng túng nói: “Trong lúc sếp và sếp Ngô gặp mặt nói chuyện, sếp Ôn có gọi cho sếp rất nhiều cuộc ạ.”

Vì điện thoại được bật chế độ im lặng trong suốt bữa ăn nên cô không nhận được.

Ôn Tư Ngật nhìn đuôi mắt hơi ửng đỏ lên vì uống rượu của cô, tiếp tục giải thích: “Công việc ở Mỹ đã giải quyết xong rồi, tôi tạm thời kết thúc hai cuộc họp để về nước sớm, nên không kịp báo trước với em. Lúc chuẩn bị về nước tôi muốn nhắn tin cho em thì phát hiện lại bị em block, sau khi xuống máy bay, tôi gọi cho em vài cuộc nhưng đều không được, nghe nhân viên nói em có đến nhà hàng Thanh Li nên tôi mới vội vàng chạy đến đây.”

Đoạn, anh thở dài: “Tôi đến nhà hàng Thanh Li là để tìm em.”

Chu Thanh Thanh ngẩn người.

Anh đã quen đưa ra mệnh lệnh, cũng ít khi giải thích cặn kẽ về hành động của mình với người khác như vậy.

Nhưng chẳng biết tại sao khi anh giải thích lại khiến người ta cực kỳ tin phục.

Hơn nữa quả thật anh đã vội vàng quay về để gặp cô, cũng không phải cố ý không nói cho cô biết, thế là những cảm giác không vui trong lòng Chu Thanh Thanh đột nhiên biến mất phân nửa.

Vài vị quản lý cấp cao của nhà hàng Thanh Li không biết tại sao sếp Ôn đến đột ngột rồi lại rời đi đột ngột. Vì không biết nguyên nhân cụ thể nên họ đã đi ra cùng để xem thử tình hình thế nào, ai ngờ lại nhìn thấy sếp Ôn trước sau lạnh lùng như một đang che dù cho một cô gái xinh đẹp và cúi đầu nói chuyện với cô.

Vẻ mặt dịu dàng, không giống như đang dạy dỗ mà trái lại như đang dỗ dành người ta vậy.

Một số người thường thấy vẻ mặt lạnh lùng và nghiêm khắc của Ôn Tư Ngật nhất thời đều sững người khi bỗng nhiên bắt gặp vẻ mặt dịu dàng này của ông chủ.

Đây là lúc nào mà có thể thấy sếp Ôn dỗ dành người khác nhỉ?

__

Cho đến khi lên xe, Chu Thanh Thanh mới chợt bất giác phản ứng lại. Cô mở to mắt: “Không phải, bộ anh có đến nhà hàng Thanh Li tìm tôi thì tôi phải lên xe anh à?”

Có lẽ vì vài ngày qua cô phải quay qua quay lại bận rộn công việc nên không được nghỉ ngơi nhiều, sau đó lại uống chút rượu trong bữa ăn vừa rồi, mặc dù không say nhưng sau khi rời khỏi bầu không khí làm việc căng thẳng, đầu óc cô cũng có chút mê man.

Cuối cùng bị anh thuyết phục ngồi lên xe.

Lão Vương tài xế cực kỳ biết nắm bắt thời gian, không đợi Chu Thanh Thanh đổi ý, ông đã lái xe rời đi.

Ôn Tư Ngật ngửi thấy mùi rượu trên người cô, ngay cả phần đuôi mắt hồ ly xinh đẹp cũng hơi ửng hồng. Anh lấy một chai nước, vặn mở nắp rồi đưa đến bên miệng cô, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Uống bao nhiêu vậy?”

“Không bao nhiêu hết.” Chu Thanh Thanh nhận lấy uống một ngụm: “Tôi vui nên vô tình uống hơi nhiều.”

Ngô Cương ký hợp đồng dứt khoát, cô cũng không thể õng a õng ẹo được, cuối cùng đã uống hết gần một nửa ly rượu.

Ôn Tư Ngật biết rõ cô chừng mực thế nào trong việc làm ăn.

Bản thân cô là một viên ngọc lấp lánh, tỏa ra ánh sáng rạng ngời, không cần phải rọi sáng hay chỉ điểm bất cứ điều gì cho cô cả.

Vậy nên anh hỏi: “Ký hợp đồng rồi à?”

“Đương nhiên rồi.” Chu Thanh Thanh lập tức vui vẻ nói: “Còn có chuyện gì mà Chu Thanh Thanh không giải quyết được hả?”

“Ừ, Chu Thanh Thanh giỏi nhất.” Ôn Tư Ngật bình thản khen ngợi cô.

Bất thình lình được anh tán thưởng, Chu Thanh Thanh ngơ ngác ngẩng đầu lên, có chút không phản ứng kịp.

Anh lại còn khen cô nữa cơ đấy.

“Cũng không biết là ai đã nói.”

Cô học theo giọng điệu cay nghiệt của anh: “Biểu hiện xuất chúng hơn người thường của cô sẽ khiến tôi trở thành trò cười trong ngành vì có một trợ lý bình hoa đấy.”

Nói xong cô còn vô cùng đắc ý.

Nhìn xem, anh như thế chẳng phải là đang tự vả vào mặt mình sao!

Đột nhiên trên cổ tay có cảm giác lạnh buốt như băng, cúi đầu nhìn xuống thử thì thấy ở cổ tay trắng nõn đã đeo một chiếc vòng tay kim cương xinh xắn.

Cô hung dữ hỏi: “Làm gì đó?”

“Nhận lỗi.” Ôn Tư Ngật cúi đầu nghiêm túc cài khóa vòng tay cho cô, bàn tay lớn với khớp xương rõ ràng cầm chiếc vòng tay điều chỉnh nghiêm túc như đang hoàn thành dự án doanh thu mấy trăm triệu vậy: “Tôi nhận lỗi với cô Chu Thanh Thanh vì lời lẽ cay nghiệt của mình.”

Chu Thanh Thanh nhìn chiếc vòng tay xinh đẹp kia, ôm sát cổ tay cô, rất nổi bật. Trong đầu nghĩ thầm, gu thẩm mỹ của Ôn Tư Ngật tốt đấy, lần nào chọn quà cũng cực kỳ hợp ý cô.

Nghe anh nói xin lỗi, cuối cùng cô đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn, cũng có chút vui vẻ, sau đó cô dè dặt đáp một tiếng: “Ồ.”

Lúc này lại nghe anh hỏi: “Sao lại block Wechat của tôi?”

Chu Thanh Thanh lại ngắm nghía chiếc vòng tay của mình, cảm thấy đẹp vô cùng. Có lẽ hơi ấm tỏa ra từ máy điều hòa trong xe quá ấm áp quá thoải mái, mà những ngày qua lại bận rộn vô số công việc nên lúc này sự mệt mỏi và men say đều đồng loạt ập đến thôi thúc mí mắt cô cụp xuống. Cô chống lại cơn buồn ngủ, kiêu ngạo nói: “Thuận tay ấy mà.”

Sau đó cô lại tỏ ra quan tâm hỏi anh một câu: “Công việc ở Mỹ của anh cũng kết thúc rồi nhỉ? Không phải mấy ngày trước anh bảo phải ở lại thêm một thời gian ngắn nữa à? Sao hôm nay đã về rồi?”

Ôn Tư Ngật ừ một tiếng.

Chu Thanh Thanh hoàn toàn không chống cự nổi nữa, cơn buồn ngủ tấn công đến khiến cô từ từ nhắm mắt lại, giọng nói cũng mềm nhũn ra: “Ôn Tư Ngật, tôi hơi mệt.”

“Vậy em ngủ đi.”

“Ừm.”

Lão Vương tinh tế nâng màn chắn lên.

Trong khoang xe trở nên yên tĩnh hoàn toàn, chỉ có những tiếng hít thở nhẹ nhàng và đều đặn của Chu Thanh Thanh.

Có lẽ vì quá mệt mỏi nên chỉ vài giây sau khi nói xong, cô đã hoàn toàn ngủ thiếp đi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng nõn với các đường nét tinh xảo, làn da ửng hồng nhẹ, chóp mũi cao, đôi môi sau khi uống nước tươi tắn, hơi ươn ướt và mềm mại xinh xắn hệt như cánh hoa bị giã nát ra.

Thứ chướng mắt duy nhất trên khuôn mặt vẫn xinh đẹp nổi bật rung động lòng người như trước này là quầng thâm mắt xanh xanh đen đen mà đến cả hàng lông mi dày và dài của cô cũng không thể che giấu đi được.

Có lẽ vì tư thế ngủ ngồi tựa lưng ra ghế này không được thoải mái nên hàng chân mày thanh tú của cô nhíu nhẹ lại trong giấc mơ.

Ôn Tư Ngật lẳng lặng ngắm nhìn cô một lúc lâu, ngắm khuôn mặt nhăn nhó cả lại vì không được ngủ thoải mái của cô và cảm nhận rõ cảm giác mọi bụi bặm lắng xuống.

Tại sao hôm nay lại về?

Công việc ở Mỹ đã hoàn thành nhưng anh vẫn còn vài buổi họp, nhưng Chu Hùng bỗng nhắc nhở anh, ngày mai là ngày 31 tháng 12.

Tết Nguyên Đán sắp đến rồi.

Từ trước đến nay, anh vốn không có chấp niệm gì với những ngày lễ thế này cả, cũng không hề có ý định sẽ ăn mừng trong những ngày đó. Nhưng từ sau lễ giáng sinh, Chu Thanh Thanh có vẻ không mấy vui vẻ khi nói chuyện với anh, anh chợt nghĩ, nếu tết Nguyên Đán này mình không về thì chắc hẳn cô sẽ càng tức giận hơn.

Vì thế anh đã hoãn một vài cuộc họp lại, trở về nước ngay trong đêm.

Hình như câu sắc đẹp làm mê muội lý trí này trước nay vốn dĩ không hợp dùng để miêu tả anh.

Nhưng quả thật anh có phần kìm lòng chẳng đặng muốn quay về gặp cô.

Từ sau khi chào đời, anh đã được ông nội đưa theo bên cạnh, vì thế dã tâm sự nghiệp mạnh mẽ đã chiếm lĩnh quá nhiều tinh thần cũng như thời gian của anh, anh không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện nhàm chán, bao gồm cả tình yêu. Cũng chưa bao giờ có cảm giác không phải là ai đó thì không thể.

Thật ra có một khoảng thời gian rất dài, ngay cả chính bản thân anh cũng không thể nào phán đoán được cảm xúc mình dành cho Chu Thanh Thanh rốt cuộc là chiếm hữu hay là yêu.

Chu Thanh Thanh lại khó chịu động đậy người.

Ôn Tư Ngật bỗng dưng thở dài, cúi người đến ôm lấy vai cô để cô dựa vào lòng mình, sau đó dịu dàng vỗ lưng cô một cái dỗ dành.

__

Lời tác giả:

Mọi người đừng đọc sót nha, ba tháng này Ôn Tư Ngật chỉ không quay về thôi, vẫn có liên lạc qua Wechat, còn thường xuyên tặng quà nữa! Hai ngày sau lễ giáng sinh mới bị Thanh Thanh block!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Rung Động Không Thể Kiểm Soát

Chương 40: Dỗ dành



Sẵn sàng

Chiếc taxi tìm được một chỗ thích hợp rồi dừng lại bên lề đường. Xe của Lăng Tiêu vòng qua chiếc taxi và đỗ phía trước.

Chu San vẫn ngồi yên không nhúc nhích, chờ Lăng Tiêu xuống xe và bước về phía mình rồi mới mở cửa xe.

Cô mặc một chiếc áo thun trắng rộng thùng thình, dài che đến giữa đùi. Vì khóc quá nhiều, đôi vai nhỏ nhắn vẫn không tự chủ được mà run nhẹ, trông vô cùng tủi thân.

Lăng Tiêu chưa từng dỗ ai bao giờ, chỉ gọi tên cô một tiếng:
“San San.”

Chu San quay mặt đi, dùng cánh tay nhỏ lau nước mắt còn vương trên má, nức nở:
“Không… không có tiền… không có tiền trả.”

Tình huống này thật buồn cười nhưng thái độ của Chu San lại vô cùng “ông lớn”.

Lăng Tiêu nhìn cô hai lần, không nói gì mà chỉ lặng lẽ bước tới trả tiền trước.

Chu San hít mũi hai lần để xoa dịu cảm xúc.

Không lâu sau cô nghe thấy tiếng bước chân của Lăng Tiêu đang đến gần.

Chu San mím môi bước nhanh về phía trước, như thể bị một cảm xúc không tên nào đó thúc đẩy.

“San San!” Lăng Tiêu đi theo phía sau gọi.

Gọi mấy tiếng Chu San vẫn không quay đầu.

Lăng Tiêu bước lên nắm lấy cánh tay Chu San rồi kéo mạnh khiến cô quay lại đối diện với anh. Vẻ mặt và giọng nói của anh trở nên nghiêm nghị:
“Chu San San!”

Chu San vốn nghĩ mình đã điều chỉnh được cảm xúc nhưng khi bị giọng nói đầy cảnh cáo ấy gọi tên cơn xúc động vô cớ lại trào dâng.

Cô quay mặt đi, nước mắt lại rơi xuống.

Lăng Tiêu nhìn cô, yết hầu khẽ trượt lên xuống rồi giọng nói dịu dàng hơn:
“Đừng khóc nữa.”

“Hứ!” Chu San lúc này khóc càng kỳ quặc, cộng thêm thái độ cố tình quay mặt đi không thèm nhìn anh, càng giống như một đứa trẻ không được cho kẹo.

Lông mi Lăng Tiêu khẽ run.

Anh chưa từng dỗ ai bao giờ.

Sau một lúc trầm tư anh nâng tay trái lên, nhẹ nhàng giữ lấy cằm cô, ép cô xoay khuôn mặt bướng bỉnh về phía mình.

Gương mặt cô với những giọt nước mắt phản chiếu dưới ánh nắng trông đáng thương vô cùng.

Lăng Tiêu hơi cúi người, tay phải kéo cổ tay áo sơ mi của mình rồi dùng vải áo khẽ lau nước mắt trên má cô.

Động tác của anh rất nhẹ, vì anh sợ nếu dùng thêm chút lực, làn da trắng mịn thấm đầy nước mắt ấy có lẽ sẽ bị tổn thương.

Và rồi anh rõ ràng nhận ra từng biểu cảm thoáng qua trên gương mặt Chu San.

Cô mím môi nhỏ lại, dần dần ép thành một đường thẳng, khóe miệng kéo xuống, như thể cảm giác ấm ức lại trỗi dậy, cố gắng hết sức để kìm nén.

Đôi mắt to chớp chớp hai lần, nước mắt lại tràn ra, Lăng Tiêu một lần nữa dùng tay áo lau giúp cô.

Khóe môi anh dần hiện lên một chút cong, giọng điệu cũng trở nên hàm ý:
“Trước đây anh cũng từng mắng em như vậy, chẳng phải em đều ngoan ngoãn nhận sai, nhận thua sao?”

“?”

“Sao hôm nay lại bướng bỉnh như thế này?”

“!!!”

Chu San trừng mắt nhìn anh, chạm ngay vào ánh cười trong mắt anh.

Ánh cười?

Chu San lập tức cảm thấy mình nhìn nhầm.

Không phải anh đến để xin lỗi sao?

Cô lại nhìn kỹ hơn, không chỉ trong mắt, mà cả trên chân mày của anh cũng nhuộm đầy nét cười.

Đây có phải thái độ mà người xin lỗi nên có không? Đây là những lời nên nói sao?

Chẳng lẽ trước đây không phản kháng thì sau này cũng không được phản kháng nữa à?

Bây giờ mọi chuyện đã khác xưa rồi!

Cô còn chịu nổi ấm ức này sao?

Chu San cắn môi, vung tay hất tay của Lăng Tiêu ra, xoay người bỏ đi.

Vừa đi được hai bước cô lại bị anh kéo lại.

Chu San nhăn mặt, bắt đầu giãy giụa, nhưng chỉ vài lần đã bị bàn tay rộng lớn của Lăng Tiêu giữ chặt lấy cánh tay.

Anh giữ cô lại trước ngực mình, giọng nói không hề có chút tức giận vì sự bướng bỉnh của cô mà còn mang theo chút hài hước:
“Vì anh không khen em nên em giận? Hay vì anh mắng em nên em thấy ấm ức?”

Có khác biệt sao?

Cô không thể vừa tức giận vừa ấm ức được à?

Còn cảm thấy bực bội nữa!

Chu San không trả lời, chỉ “hứ” một tiếng, mím môi, quay mặt sang một bên. Nhưng dáng vẻ giận dỗi đó lại bị một tiếng nấc bất chợt vì khóc làm gián đoạn, cô lại hít một hơi.

Dáng vẻ buồn cười đó khiến Lăng Tiêu bật cười.

Trước đây Chu San chưa từng tỏ ra như thế với anh, anh cũng chưa bao giờ thấy cô như vậy với ai khác.

Anh cảm thấy ánh nắng lúc này thật dịu dàng, những chiếc xe lao vút trên đường cũng thật vừa vặn, thậm chí cả đàn chim én bay qua xa xa cũng trở nên đẹp đẽ.

Tâm trạng anh bỗng dưng tốt lên một cách kỳ lạ.

Lăng Tiêu l**m môi, cúi người xuống một chút:
“Chuyện hôm nay, mọi người đều khen em, vì kết quả cuối cùng là tốt.”

Chu San hít hít mũi, nhìn thùng rác bên đường, giọng điệu đầy mỉa mai hỏi:
“Anh cũng thừa nhận kết quả là tốt?”

Lăng Tiêu đáp:
“Đối với Phương Tâm Nặc, đối với vụ án giết người chưa được giải quyết, đối với văn phòng luật của anh, đối với công lý pháp luật, thậm chí đối với xã hội…”

Anh ngừng lại một chút, nhíu mày vì cô gái nhỏ trước mặt vẫn không chịu nhìn anh.

Ngón tay anh khẽ động, không chút do dự, nhẹ nhàng chạm vào má cô và dùng lực xoay mặt cô lại.

Chu San vẫn mím chặt môi, mũi đỏ ửng, cả mí mắt sưng húp. Lăng Tiêu bỗng cảm thấy tâm trạng mình không còn tốt như lúc nãy.

Anh thở dài một hơi, tiếp tục nói:
“Đúng, tất cả đều là kết quả tốt. Nhưng còn quá trình thì sao? Quá trình là em luôn đặt mình vào nguy hiểm. Nếu có chuyện tương tự xảy ra lần nữa, anh hy vọng em đừng làm vậy.”

Anh không muốn thấy một kết quả tốt dựa trên sự may mắn mong manh như vậy.

Đặc biệt sau khi nghe cảnh sát Tống kể lại toàn bộ quá trình Chu San đối mặt với Dương Mậu Học.

Anh biết rõ Chu San trong vụ việc này đã gặp nguy hiểm như thế nào, cũng biết rõ cô đã may mắn ra sao.

Mùa hè ở Ngọc Hòa không thường có gió, cái nóng bức cứ đọng lại, thậm chí không khí cũng chẳng mảy may lưu chuyển.

Nhưng Chu San lại cảm thấy như thời gian đã ngừng trôi.

Đôi môi Lăng Tiêu vẫn đang mấp máy, ánh mắt anh chăm chú nhìn cô một cách nghiêm túc.

Nhưng cô hoàn toàn không nghe lọt tai anh đang nói gì, chính xác mà nói, từ lúc anh đưa tay chạm vào má cô, suy nghĩ của cô đã “bộp” một tiếng, đứt đoạn.

Ngón tay Lăng Tiêu dài, bàn tay anh lớn. Cả tai và má cô đều nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

Cô cảm thấy vành tai mình nóng ran, cả má cũng đỏ bừng.

Bỗng nhiên, cô cảm giác vành tai mình bị anh ấn nhẹ một cái.

Cô chớp mắt, ngơ ngác “Hả?”

Lăng Tiêu nhấc mắt lên một chút:
“Nếu em bị thương, liệu em có thể đứng đây để giận dỗi với anh được không?”

???

Chu San chớp mắt vài lần, sau khi hiểu ra lời anh nói, cô nhíu mày, nghiến răng:
“Vậy nên anh vẫn nghĩ là em sai đúng không!”

Lăng Tiêu “chậc” một tiếng.

Anh đã nói nhiều như vậy kết quả cô vẫn chẳng chịu hiểu.

Nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô, Lăng Tiêu khẽ nhắm mắt, nói:
“Được rồi, em không chỉ cứu được Phương Tâm Nặc mà còn giúp một người bị buộc tội cố ý giết người được giải oan, giúp luật sư của văn phòng anh thắng kiện, giúp cảnh sát tìm ra hung thủ thật sự, đưa kẻ đáng bị trừng phạt vào tù, và giúp nạn nhân vô tội nhận được sự công bằng.”

Chu San mím môi, lời này nghe còn có chút dễ chịu.

Lăng Tiêu không biết phải nói gì thêm, cuối cùng chỉ đơn giản thông báo:
“Dương Mậu Học hiện đã bị bắt, còn Phương Tâm Nặc muốn ly hôn thì phải qua tố tụng.”

“?”

Anh nhướn mày, khẽ nói: “Anh sẽ giúp cô ấy kiện ly hôn.”

Chu San không hiểu: “Cái gì?”

Khóe môi Lăng Tiêu càng cong lên, bàn tay đang đặt trên má Chu San vô thức xoa nhẹ một cái: “Anh là một luật sư chuyên về hình sự, em có hiểu không?”

“…”

“Hửm?” Lăng Tiêu nghiêng đầu, tiến lại gần thêm chút nữa, thử thăm dò: “Còn giận không?”

“…”

“Vậy nên lần sau không được làm như vậy nữa, nghe rõ chưa?”

Chu San chợt nhận ra, Lăng Tiêu hình như đang dỗ dành cô.

Điều này chưa từng xảy ra trước đây.

Còn tâm trạng vô lý của cô hôm nay, đến bất ngờ rồi cũng đi bất ngờ.

Cô cắn nhẹ môi sau đó đẩy Lăng Tiêu ra, tiếp tục bước về phía trước, khẽ đáp: “Biết rồi.”

Chu San ngoan ngoãn ngồi vào xe của Lăng Tiêu.

Khi Lăng Tiêu lên xe, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Em muốn đến thăm Phương Tâm Nặc.”

Lăng Tiêu “ừm” một tiếng, sau đó lái xe đến bệnh viện.

Nhìn những hàng cây xanh bên đường lùi dần lại phía sau, Chu San chợt nhớ ra hình như Lăng Tiêu đã nói hôm nay anh rất bận.

Cô không phải là người vô lý, nên mở lời: “Luật sư Lăng bận rộn như vậy, cũng phải đến bệnh viện à?”

“…”

Chờ mãi không thấy trả lời, Chu San không nhịn được, quay đầu nhìn về phía anh.

Đúng lúc xe đang dừng đèn đỏ.

Lăng Tiêu đặt một tay lên vô lăng, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ nhịp, tay kia đặt lên môi nhưng cũng không che được nụ cười nơi khóe miệng.

Chu San từ từ nhíu mày, thắc mắc hỏi: “Sao anh cứ cười mãi thế?”

Lăng Tiêu quay đầu lại, nhún vai đầy bất cần: “Cười à?”

“…”, rõ ràng là cười mà. Chu San lười tranh luận, liền kéo lại chủ đề: “Anh không bận sao?”

“Ồ, nhưng giờ anh không phải đang đi gặp thân chủ của mình à?” Lăng Tiêu bổ sung: “Phương Tâm Nặc giờ là thân chủ của anh.”

Chu San: “…”

“San San.” Lăng Tiêu chậm rãi gọi một tiếng.

Chu San không trả lời, ánh mắt vẫn dán vào cửa sổ xe.

“Công việc của anh đúng là rất bận nhưng nếu em có chuyện thì cứ gọi điện cho anh.”

“…”

“Đừng ngốc nghếch ngồi chờ nữa!”

Câu này sao nghe thế nào cũng thấy mờ ám, khiến tai Chu San nóng bừng cả lên.

Cô quay đầu lại: “Em nào có ngốc nghếch ngồi chờ?”

“San San.”

“Hửm?”

Lăng Tiêu liếc nhìn Chu San một cái, đạp ga, khóe môi nhếch lên đầy vẻ lém lỉnh: “Dạo này em nóng tính ghê.”

“…” Chu San chột dạ, cúi đầu cào cào ngón tay.

Lăng Tiêu nghiêm túc nhìn vào gương chiếu hậu, đánh tay lái quay đầu xe: “Trước đây em có như vậy không?”

“…”

“Ngẫm lại đi, em lấy đâu ra cái gan đó?”

“…”

“Chu San San.” Lăng Tiêu gọi cô, giọng điệu càng thêm nghiêm khắc.

Chu San theo phản xạ quay đầu nhìn anh.

Lăng Tiêu hơi nhướn mày, từng từ từng chữ cất lên đầy áp lực: “Anh muốn nghe câu trả lời.”

“Để em nghĩ đã.” Chu San cúi đầu, tiếp tục mân mê ngón tay.

Suốt dọc đường, Chu San nghiêm túc suy nghĩ câu hỏi của Lăng Tiêu.

Anh nói không sai, trước đây cô đúng là không như vậy.

Từ nhỏ Lăng Tiêu đã rất mạnh mẽ, đối với cô giống như một áp lực một chiều. Cô cũng đã quen mỗi lần đối mặt với sự áp đảo của anh đều ngay lập tức nhận sai, nhận thua, cùng lắm thì lén lút nói xấu sau lưng, nào dám nổi nóng với anh?

Huống chi hôm nay cơn giận của cô quả thực có chút kỳ quặc.

Nghĩ kỹ lại những lời Lăng Tiêu nói, nếu là từ miệng người khác cô hoàn toàn có thể chấp nhận.

Chẳng qua chỉ là chỉ trích cô quá đơn giản hóa mọi việc, hành động quá liều lĩnh.

Mà thực tế đúng là như vậy.

Những lời đó không sai.

Nhưng khi những lời chỉ trích ấy phát ra từ miệng Lăng Tiêu chúng lại trở nên khác biệt, như thể có những chiếc gai nhọn chọc thẳng vào tim cô.

Trong lòng cô bất giác trào dâng vô số cảm xúc.

Giữa muôn vàn cảm xúc ấy, không khó để nhận ra nỗi ấm ức chiếm ưu thế. Nó lăn tăn trong lòng như muốn tìm một chỗ để bùng nổ.

Vì thế mới có hàng loạt “cơn giận” sau đó.

Bây giờ hồi tưởng lại mọi chuyện vừa xảy ra, cô thậm chí nhận ra mình đang thử thách xem Lăng Tiêu thích cô đến mức nào, dung túng cô đến đâu, và giới hạn chịu đựng của anh là gì.

Tất cả những điều này đều bởi vì cô biết rằng Lăng Tiêu thích thầm mình, yêu mình, quan tâm mình, lo lắng cho mình.

Và người đàn ông từng kiêu ngạo, hống hách, không ai sánh bằng ấy thật sự đã nhượng bộ cô, thật sự đã dỗ dành cô.

Khi đó trong lòng cô bỗng có một cảm giác thành tựu và chinh phục nóng bỏng.

Vì vậy bây giờ cô có vẻ hơi “cậy thế ức h**p người”? “Ỷ sủng mà kiêu”?

Dựa vào tình cảm của anh? Ỷ vào sự cưng chiều của anh?

Vậy rốt cuộc Lăng Tiêu muốn nghe câu trả lời gì?

Là cô mặt dày mà lặng lẽ hưởng thụ tình yêu của anh?

Hay là thỏa mãn khát vọng kiểm soát và chinh phục đàn ông của cô?

Chu San rón rén liếc nhìn Lăng Tiêu một cái, câu trả lời này mà nói ra chắc sẽ bị anh đánh một trận mất.

Có khi còn lên cả bản tin pháp luật với tiêu đề: “Luật sư nổi tiếng vì sao lại vi phạm pháp luật, ra tay sát hại vợ mình?”

Chu San rùng mình, ôm lấy cánh tay.

Lăng Tiêu để ý đến động tác của cô, giọng điệu trêu chọc: “Suy nghĩ cẩn thận vào, câu trả lời tốt nhất là câu anh thích.”

“…” Chu San nhăn mặt nhăn mũi.

Lăng Tiêu đang ám chỉ cô sao?

Không được, không được!

Chu San tự nhận mình không thể tiếp tục thế này.

Cô vốn định tỏ ra kém cỏi một chút để Lăng Tiêu rút lại tình cảm si mê ấy, nhưng rõ ràng cô quá xuất sắc, Lăng Tiêu đã lún sâu vào cô đến mức không thể quay đầu lại nữa.

Cô liếc mắt nhìn Lăng Tiêu qua khóe mắt, thấy khóe môi anh vẫn còn lưu lại nụ cười nhàn nhạt. Xem ra, tình cảm anh dành cho cô là kiểu “tám con ngựa kéo cũng không dừng lại được”!

Cô không thể tiếp tục giả vờ ngốc nghếch, lặng lẽ chấp nhận tình yêu của anh nữa.

Nghĩ đến đây, Chu San bất giác mắng Lăng Việt trong lòng: “Nói là về vào Tết Đoan Ngọ, vậy mà lại không về!”

Xem ra, cô phải tự mình làm rõ mọi chuyện thôi!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung