Sau bữa sáng, Lộc Nghiên kiểm tra lại nguyên liệu, xuống lầu vào sân thi, trận chung kết bắt đầu đúng giờ.
So với ngày hôm qua, Lộc Nghiên đã không còn căng thẳng như vậy. Sau khi chuẩn bị xong, cô xé túi hút chân không, lấy ra miếng thăn bò phi lê, bắt đầu chế biến.
Lộc Nghiên không dễ dàng gì mới có được miếng thịt bò này. Một tuần trước khi thi, cô gần như đã lượn hết các cửa hàng thực phẩm đông lạnh trong thành phố Bologna mới đặt được miếng thịt bò Úc cấp M12 này.
[Xiaosi]
Cô dự định làm món bít tết chiên sở trường nhất của mình.
Lộc Nghiên làm nóng chảo bằng bơ, xào hành tây, sau đó xào thêm nấm mộc nhĩ nghiền, nêm nếm bằng rượu brandy, thu nước sốt rồi thêm gan ngỗng để tăng vị.
Sau khi hoàn tất, cô rắc muối mịn và tiêu đen đều khắp bề mặt thịt bò, đổ dầu nóng vào chảo, bắt đầu chiên miếng bò.
Ở góc quan sát phía bên kia, máy quay lia tới Lộc Nghiên hai phút, một giám khảo không khỏi ngạc nhiên: “Cô ấy định làm món bò Wellington sao?”
Ngạc nhiên không phải vì món ăn.
Đối với những đầu bếp cao tay, bò Wellington đã là món quen thuộc.
Bởi vì món này được làm quá nhiều, và ai cũng đã từng thử qua nên trong lòng có sẵn tiêu chuẩn, không còn cảm giác ngạc nhiên như lần đầu. Hơn nữa, mặc dù công thức không quá phức tạp, nhưng để làm ra bò Wellington chính gốc không hề dễ.
Hầu như không ai chọn món này khi thi đấu lớn.
“Tôi cũng rất mong chờ.” Aron cười nói, “Không biết cô ấy sẽ thể hiện món này ra sao.”
“Tôi chỉ có thể nói rằng, màn trình diễn hôm qua rất xuất sắc, nhưng hôm nay thì không dễ đâu.”
Một số giám khảo vừa xem vừa trò chuyện, Aron nhớ ra điều gì đó, quay sang nói với nhân viên: “Đúng rồi, sau khi cuộc thi kết thúc, tôi cần các cậu giúp bạn tôi một việc.”
Cuộc thi vẫn tiếp tục.
Còn lại một tiếng, Lộc Nghiên trải lớp bột bánh ngàn lớp, quét lòng đỏ trứng, gói thịt bò đã sơ chế vào trong lớp bột, đẩy vào lò nướng.
Trong thời gian chờ nướng thịt bò, cô mở một chai rượu vang, đổ vào bình decanter để rượu thở.
Bò thì phải đi kèm với rượu vang.
Ba tiếng đồng hồ, không thừa một phút, không thiếu một phút, đúng lúc Lộc Nghiên rót xong ly rượu vang thứ mười, trọng tài cũng vừa gõ chuông.
Ban giám khảo lại tiến vào.
Theo thứ tự ngẫu nhiên, Lộc Nghiên là đầu bếp thứ mười được nhận xét.
Có lẽ vì đây là trận chung kết, hôm nay màn trình diễn còn đặc sắc hơn cả hôm qua, hiện trường có không ít giới truyền thông, ban giám khảo cũng liên tục tán thưởng. Trước khi đến lượt Lộc Nghiên, số điểm cao nhất thuộc về đầu bếp Nhật Bản với món cá nóc phân tử, 9.2 điểm, vượt qua kỷ lục cao nhất của Lộc Nghiên ngày hôm qua.
Rất nhanh sau đó đến lượt món bò Wellington của Lộc Nghiên.
Khi nắp bạc được mở ra, trên chiếc đĩa sứ trắng là miếng bò bít tết nhỏ được bọc trong lớp vỏ bánh vàng giòn. Thịt bò được nướng vừa đủ có màu sắc hoàn hảo, tỷ lệ mỡ trong miếng bò Wagyu đỉnh cao thật sự hoàn mỹ. Sau khi được nướng trong lò, miếng thịt được cắt ra vẫn còn ch** n**c, hương thơm nồng nàn.
Lộc Nghiên chỉ trang trí đơn giản bằng vài cọng hương thảo, kèm theo một ly rượu vang, không có thêm gì khác.
Một số phóng viên bên cạnh thấy đã đến lượt đánh giá món cuối cùng, nên đã bắt đầu lơ là, đang nghĩ xem kết thúc trận đấu sẽ phỏng vấn đầu bếp Nhật Bản thế nào thì ban giám khảo lại đột nhiên yên lặng.
Mười vị đầu bếp nổi tiếng đã thử xong món bít tết, thảo luận nhỏ với nhau suốt năm phút.
Lộc Nghiên đứng đợi có chút căng thẳng, cho đến khi vị giám khảo đầu tiên hắng giọng.
“Dù là về độ giòn của vỏ bánh, mức độ đậm đà của sốt nấm, hay độ chín của miếng thịt bò, đều rất tuyệt vời.” Giám khảo khen ngợi, “Từ nguyên liệu đến hương vị, đều gần như hoàn hảo. Tôi cho 9,8 điểm.”
Xung quanh rộ lên những tiếng xì xào, các phóng viên đang lười biếng bỗng chốc phấn chấn hẳn lên, đồng loạt đưa máy ảnh lên.
Đây là điều mọi người hoàn toàn không ngờ đến.
Một món bò Wellington đã được các đầu bếp nấu đến chán ngấy lại có thể nhận được đánh giá cao như vậy?!
“Xử lý đến mức cực kỳ tinh tế, 10 điểm.”
Cả giới truyền thông lại xôn xao.
Lại là vị đầu bếp người Ý khó tính hôm qua, đến lượt ông, ông lại nếm thêm một miếng sốt: “Trong lớp sốt nấm giữa vỏ bánh và thịt bò có thêm giá đỗ à?”
“Vâng.” Lộc Nghiên gật đầu.
“Giá đỗ đã làm dịu đi vị đậm đà mặn của sốt nấm.” Đầu bếp khen ngợi, “Nhưng tôi còn nếm được cả vị tôm.”
Lộc Nghiên đáp lại: “Tôi muốn dùng giá đỗ để cân bằng vị mặn của sốt nấm mà không làm mất đi vị tươi của nó, nên đã nhồi thêm thịt tôm vào trong giá đỗ. Ý tưởng này bắt nguồn từ một món ăn nổi tiếng của đất nước chúng tôi trước đây.”
Gọi là “nhồi giá bạc”, vốn là một món ngự thiện từ thời nhà Thanh. Trước đây, khi Lộc Nghiên còn làm ở khách sạn Thiên Đỉnh, cô từng gặp khách yêu cầu làm món này.
Cách làm cực kỳ cầu kỳ.
Trước tiên cần giã thịt tôm nhuyễn, lấy kim bạc xỏ qua sợi chỉ trắng, từng sợi chỉ đều lăn qua thịt tôm nhuyễn. Sau khi sợi chỉ đều dính đều thịt tôm, dùng kim bạc xỏ qua giá đỗ, nhờ đó thịt tôm sẽ được nhồi vào trong giá đỗ.
Nhìn thì đơn giản nhưng thực tế lại rất phức tạp.
“Cho thêm món Trung Hoa vào bò Wellington, không sợ làm mất đi sự hài hòa sao?”
“Tôi nghĩ việc sáng tạo trong món ăn là một phần không thể thiếu, hơn nữa ẩm thực không có biên giới, tôi luôn tin rằng món ăn Trung Quốc cũng có thể được đưa lên bàn ăn của thế giới.” Lộc Nghiên giải thích.
“Cô thực sự đã làm được.” Đầu bếp tán thưởng, cho điểm của mình, “10 điểm.”
Đến lượt Aron, anh không nói nhiều, chỉ mỉm cười: “Hương vị rất có chiều sâu, 9,5 điểm.”
Lộc Nghiên kết thúc phần đánh giá với điểm trung bình 9,8.
Tiếng bấm máy ảnh không ngừng vang lên, dù Lộc Nghiên đã mơ hồ đoán được kết quả trong lúc đánh giá, nhưng khi trọng tài tuyên bố câu nói đó, cô vẫn thấy ngỡ ngàng—
“Tôi xin tuyên bố,” trọng tài xúc động nói trước ống kính, “Người chiến thắng giải cá nhân của Giải thưởng Ẩm thực Quốc tế GCC lần thứ 21 là—Lộc Nghiên!”
“Cô gái Trung Quốc 25 tuổi này đã cho chúng ta thấy sự diễn giải cao nhất về ẩm thực của những đầu bếp trẻ! Trong cuộc thi nấu ăn GCC vừa kết thúc hôm nay, Lộc Nghiên đã dẫn đầu nhóm thi chung kết với số điểm cao 9,8! Vậy thì…”
Lộc Nghiên chìm trong tiếng khen ngợi, không ngừng có micro và máy ảnh đưa tới, cô vẫn chưa kịp phản ứng, suy nghĩ như ngưng lại mất hai giây.
Liên tiếp có người tiến đến chúc mừng, điện thoại trong túi cô dường như cũng đang rung lên, trong khung cảnh huyên náo ấy, Lộc Nghiên nhìn những khuôn mặt tươi cười trước mắt, cảm xúc trống rỗng một lúc lâu, niềm vui tràn ngập như sóng vỡ òa trong cô.
Cô đã thắng.
Nhiều năm trước cô từng ngồi dưới khán đài ở Tây Ban Nha xem thi đấu, nhiều năm sau cuối cùng cô cũng đứng ở đây.
Đã chiến thắng giấc mơ mà cô hằng theo đuổi.
Nhưng vẫn thiếu đi một điều gì đó.
Ánh đèn flash và những gương mặt xa lạ lướt qua trước mắt Lộc Nghiên, trong tiếng ồn ào của cả hội trường, cô đột nhiên trào lên một khao khát mãnh liệt—
Cô muốn nghe giọng của Cố Trực Nam. Rất muốn.
“Chờ một chút, tôi cần gọi một cuộc điện thoại.” Lộc Nghiên cố nén cảm xúc, xin lỗi các phóng viên.
Đang định rời đi, Aron mang hai ly rượu vang đến mời, mỉm cười chúc mừng: “Chúc mừng cô giành được huy chương vàng cuộc thi cá nhân.”
Lộc Nghiên dừng lại một chút, không từ chối Aron, cầm lấy một ly, chân thành nói: “Cũng phải cảm ơn anh, anh đã giúp đỡ tôi rất nhiều.”
Nhấp một ngụm nhỏ, Lộc Nghiên vừa định rời đi thì bất ngờ đứng khựng lại.
Vừa rồi môi cô hình như vừa chạm phải thứ gì đó cứng cứng, hình tròn—
Lộc Nghiên ngơ ngác cúi đầu nhìn ly rượu vang trên tay, trong lớp rượu đỏ sẫm màu ngọc thạch, lặng lẽ nằm một chiếc nhẫn.
Chiếc nhẫn bạch kim với họa tiết sừng nai đỡ lấy viên kim cương đen lấp lánh ở giữa, trông như một huy chương.
Aron mỉm cười chỉ về phía sau Lộc Nghiên.
Lộc Nghiên không dám tin quay lại, cách vài bước, người đàn ông đang băng qua đám đông tiến về phía cô.
Cố Trực Nam ăn mặc rất trang trọng. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, áo sơ mi trắng tinh cài kín cổ, làm tôn lên gương mặt khôi ngô như tranh vẽ của anh, tựa như một giấc mơ vừa mới mở màn.
“Nghiên Nghiên.”
Cảm xúc mà Lộc Nghiên cố kìm nén bấy lâu cuối cùng không thể chịu nổi, vừa mở miệng đã nghẹn ngào: “Anh… tới từ lúc nào vậy?”
“Chiều qua anh mới đến. Cũng may kịp lúc, vừa vặn xem được trận đấu của em hôm qua.” Cố Trực Nam đón lấy ly rượu vang từ tay Lộc Nghiên, ánh mắt sâu thẳm, “Chúc mừng em.”
“Sao anh không nói với em?”
“Sợ ảnh hưởng đến tâm lý của em.”
Xung quanh mọi người im lặng hai giây, sau khi hiểu rõ tình hình trước mắt, mọi người đột nhiên trở nên phấn khích.
Các phóng viên âm thầm kêu có tin hot, hào hứng giơ cao máy ảnh, thậm chí đã nghĩ sẵn tiêu đề lãng mạn cho bài báo ngày mai.
Lộc Nghiên giọng mũi nghẹn lại, hỏi: “Vậy, sáng nay bó hoa bách hợp đó là anh tặng à?”
“Ừ.”
Cố Chấp Nam lau sạch chiếc nhẫn, cúi đầu nhìn Lộc Nghiên mắt đang đỏ hoe, nhẹ giọng nói: “Anh không thể chờ được nữa rồi.”
“Anh không thể chờ đến khi em về nước, anh luôn rất muốn gặp em.” Cố Trực Nam đưa tay ra lau nước mắt cho Lộc Nghiên, “Anh muốn tham gia vào mỗi khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời em, dù là hiện tại hay tương lai.”
Giống như đã đoán trước điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, Lộc Nghiên lau nước mắt, ngừng khóc một lúc, và nhìn Cố Trực Nam quỳ gối trước mặt cô.
Xung quanh vang lên những tiếng hò reo và tiếng huýt sáo đầy hào hứng.
Ngay sau đó, Lộc Nghiên thấy Cố Trực Nam cầm lấy chiếc nhẫn, với ánh sáng lấp lánh từ viên đá ở trung tâm, như một trái tim rực rỡ. Anh nhẹ nhàng hỏi: “Vậy, em có đồng ý làm vợ anh không?”
Âm thanh xung quanh dần dần lắng xuống.
Khi nhận ra, Lộc Nghiên đã nghẹn ngào gật đầu với nước mắt mờ mịt.
Khi ôm lấy cổ Cố Trực Nam, những lời đầu tiên Lộc Nghiên nói ra không phải là “Em đồng ý,” mà là một câu nghẹn ngào xúc động: “Em cũng, cũng rất nhớ anh—”
Muốn nói với anh rằng, trong suốt những tháng xa cách, em nhớ anh hơn những gì anh có thể tưởng tượng.
Đã có lúc, anh đã trở thành một phần rất quan trọng trong giấc mơ của em.
Trước khi gặp anh, em đã tưởng tượng rất nhiều về tương lai của mình.
Có vô số khả năng, có vô số phiên bản khác nhau.
Nhưng bây giờ, em không thể tưởng tượng được nếu cuộc đời này mà không có anh.
Vì anh là ánh sáng, soi sáng cho em tỏa sáng rực rỡ.
(Hoàn)
Khoảnh khắc Lâm Trạch bay lên không trung, ta động lòng.
Ta hét lên với hắn:
“Lâm Trạch, đợi ta với!”
Lâm Trạch chậm lại tốc độ thăng thiên.
Hắn vươn tay về phía ta.
Ta nắm lấy tay hắn, cùng nhau bay lên.
Sau đó, chúng ta không đi.
Vẫn luôn lơ lửng trên bầu trời phủ tướng quân.
Lâm Trạch ở bên ta.
Chúng ta chờ đợi một kết quả.
*
Chẳng bao lâu, kết quả có rồi.
*
Toàn bộ quân Ốc Nô trưởng thành— bị tiêu diệt.
Chỉ còn lại 500 ấu quân Ốc Nô đực, 500 ấu quân Ốc Nô cái.
Và những bà mẹ của bọn chúng.
*
Những ấu quân này có một đặc điểm—
Chúng rất nhỏ.
*
Lâm Trạch nói:
“Lùn như thế này? Chắc chắn không đánh lại đám trẻ con Hoa Diên rồi.”
*
Ta nói:
“Nhờ có cỏ lá hẹp của ngươi đấy.”
“Từ nay trở đi, bọn chúng không dám tùy tiện đến gây sự với Hoa Diên nữa rồi.”
56
Chúng ta không nỡ rời khỏi Hoa Diên.
Lại trôi lững lờ thêm nhiều năm.
*
Thạch Ma ma và Bạch Quản Gia kết thành bạn già nương tựa.
Thạch Mài trưởng thành, thành thân với Thư Vận Nhi.
*
Thư Tướng Quân được tân hoàng triệu hồi vào kinh, phong hầu.
Con trai Thư Bình Vân được lập làm thái tử.
Thư Tướng Quân vào cung bảo vệ mẫu tử họ.
*
Thư Vận Nhi kế thừa chức vị của Thư Tướng Quân, tiếp tục trấn thủ Hoa Diên.
*
Thạch Ma ma mỗi ngày đều đến trước tượng ta ngồi một lát.
Ta cầm gậy nhóm lửa, tủm tỉm đứng bên cạnh bà.
Pho tượng này được tạc theo bức họa của Thư tiên sinh.
Thư tiên sinh vẽ ta cả trăm bức, ta chưa từng biết hắn si tình đến nhường này.
Từ khi ta đặt chân vào Thư phủ, hắn đã bắt đầu vẽ.
Tiếc thay, giữa chúng ta thiếu một chữ “duyên”.
Thuở ấy, lòng ta chỉ có Thạch Ma ma và Thạch Mài.
*
Thạch Ma ma v**t v* pho tượng, thì thào nói:
“Thạch Đậu, chẳng phải con nói sẽ nuôi ta dưỡng lão sao?”
“Sao con lại không còn nữa?”
“Con chạy đi đâu rồi?”
Nói rồi, bà bật khóc.
*
Lát sau, Bạch Quản Gia tìm đến.
Thạch Mài tìm đến.
Toàn bộ già trẻ lớn bé trong Thạch thôn đều tìm đến.
*
Ta cười nói:
“Thạch ma ma, người xem, con đâu có thất hứa, có biết bao nhiêu người thay con phụng dưỡng người đây.”
*
Thạch ma ma lau nước mắt, than thở:
“Biết vậy, hồi đó cứ ở Lâm phủ nhóm lửa có phải tốt hơn không.”
Nhưng rồi, bà nhìn cảnh tượng an cư lạc nghiệp nơi Hoa Diên.
Bà lại nói:
“Thôi, bỏ đi, con vẫn là đứa có chủ kiến lớn.”
Bộ dạng như đã nghĩ thông suốt.
*
Nhưng cách một thời gian, lại lặp lại y hệt.
Lâm Trạch không thấy phiền, cứ nhắc lại điệp khúc cũ, phụ họa:
“Còn không phải sao? Ta tỏ tình với Thạch Đậu bao nhiêu lần, nàng vẫn không động lòng, nàng cố chấp lắm đấy.”
Ta liền giơ tay, đập vào linh hồn hắn một cái.
*
Bạch Chỉ thường xuyên ngẩn ngơ nhìn đám thanh hao.
Hắn đang nhớ ta.
Mỗi lần nhớ đến ta, hắn lại đi nếm thử dược thảo.
Hắn sống đến 79 tuổi, cả đời tìm ra gần trăm loại dược liệu.
*
Lâm Trạch ghen.
Hắn nói:
“Cũng may ta đến Hoa Diên, nếu không, nàng đã thành thê tử của Bạch Chỉ rồi.”
Ta đáp:
“Lúc đó hắn chỉ một lòng muốn báo thù cho Bạch Vi, ta thì một lòng muốn sống yên ổn ở Hoa Diên, chúng ta nào có tâm tư gì khác.”
Lâm Trạch hừ một tiếng:
“Chẳng qua là chưa kịp nảy sinh tâm tư đó mà thôi.”
Ta im lặng.
*
Lâm Trạch không ghen với Thư tiên sinh, chỉ ghen với Bạch Chỉ.
Hắn nói:
“Ta và Thư tiên sinh từng có bệnh trong lòng, từng để lại cho nàng ấn tượng không tốt.
Còn Bạch Chỉ, từ đầu đến cuối đều là một người lành mạnh.”
Hắn ngưỡng mộ Bạch Chỉ.
Mà Bạch Chỉ, thực sự là ánh sáng phúc lành của Hoa Diên.
Có hắn ở đây, tuổi thọ của người Hoa Diên không ngừng được kéo dài.
*
Thạch Ma ma đặt ra mục tiêu— sống đến 100 tuổi.
Bà sợ nếu mình chếc đi, người ta sẽ quên mất ta.
Nghe vậy, Thư Vận Nhi im lặng.
Ngày hôm sau, nàng sai người biên soạn tiểu sử của ta, khắc lên bia đá đặt bên cạnh tượng.
Nàng còn yêu cầu mỗi người Hoa Diên phải thuộc lòng câu chuyện “Nương Nương Nhóm Lửa đại chiến quân Ốc Nô”.
Nhất định phải lưu truyền qua từng thế hệ.
*
Ta có chút thắc mắc.
Ta nói:
“Rõ ràng ta từng là nữ bộ trưởng dược liệu, từng chế ra thuốc trị bệnh sốt rét, từng điều chế dược thảo khiến quân Ốc Nô lùn đi.”
“Sao họ không kể những câu chuyện đó nhỉ? Thỉnh thoảng đổi bài một chút cũng được mà.”
Lâm Trạch đáp:
“Đó là bí mật quan trọng nhất, phải đợi mấy ngàn năm sau mới được giải mật.”
Ta thở dài:
“Được rồi.”
Ta và Lâm Trạch sắp đi đầu thai.
Hắn hỏi ta:
“Muốn chuyển sinh ở đâu?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta nói:
“Đợi vài ngàn năm nữa đi, được không?”
Hắn nói:
“Được.”
*
Trước khi đi theo Mạnh Bà.
Ta ngoái đầu nhìn lại—
Chính mình đang tủm tỉm cười.
Tay cầm gậy nhóm lửa, uy chấn tứ phương—
Cực kỳ oai phong!
-HẾT-
Trải qua mấy tháng bôn ba, chúng ta cuối cùng cũng tới Lạc Thành, vừa vào cổng thành, lại thấy con đường phía trước đông nghịt, xe ngựa nhốn nháo, một người đầu đeo tua đỏ, thân khoác giáp nặng, dẫn ngựa đi tới, giương giọng kêu gọi Vương Dư:
“Long tương tướng quân Mộ Dung Thùy, đặc biệt tới đón Vương lang quân!”
Thấy hành vi của đối phương, giống như không có hiềm khích lúc trước vậy, ý tứ chủ động cầu hòa.
Vương Dư còn chưa trả lời, liền nghe thấy trưởng công chúa hừ lạnh một tiếng:
“Mộ Dung Thùy! Hắn còn có mặt mũi đến?”
“Người này hại con rơi vào bẫy rập của Hồ Yết, suýt nữa c.h.ế.t trong lửa lớn, Dư nhi, đợi con vào triều đình, nhất định phải xin thánh nhân ban c.h.ế.t cho hắn!”
Vương Dư nghe vậy, từ chối cho ý kiến, lại hỏi ta: “Tần Tần, nàng thấy thế nào?”
Ta nhìn sắc mặt của Trưởng công chúa, lại nhìn ánh mắt mong đợi của Vương Dư, cuối cùng vẫn nói ra cách nghĩ của mình.
“Hồ Yết đối với Nghiệp Bắc như hổ rình mồi, đều biết Mộ Dung Thùy có tài luyện binh, là ác binh cũng được, nếu lang quân khống chế được người này thích đáng, nhất định có thể củng cố triều đình, một mũi tên trả thù, sao so được với trăm năm ngủ ngon?”
Vương Dư vui sướng cười, sau đó liền xốc mành xe lên, xuống xe ngựa, trực tiếp đi cùng Mộ Dung Thùy.
Ta thấy hắn xuống rồi, chỉ còn mình ta đối diện với khuôn mặt trầm như nước của trưởng công chúa, nhất thời đứng ngồi không yên, giống như dưới m.ô.n.g có kim châm vậy.
Trưởng công chúa hừ nhẹ một tiếng, nhìn ánh mắt ta, bỗng nhiên không còn lãnh đạm như trước nữa.
“Ngồi yên, ta còn có thể ăn thịt ngươi sao?”
Ta liên tục vâng dạ: “Vâng, tiểu quân.”
Trưởng công chúa thấy ta ngoan ngoãn vâng lời, muốn nói chút gì đó, lại nhịn xuống, chuyển đề tài.
“Ngươi là một cô nương thông minh, nếu Dư nhi đã yêu ngươi sâu đậm, ta cũng không muốn dùng gậy đánh uyên ương nữa, trở về ngươi tìm Tạ nhị phu nhân, bảo bà ta bắt tay chuẩn bị đồ cưới cho ngươi đi.”
Ta vô cùng kinh ngạc, còn nghĩ mình nghe nhầm rồi.
“Tiểu, tiểu quân, ý của người là?”
Bà ấy không trực tiếp trả lời câu hỏi của ta, mà nghiêm túc nhắc nhở: “Chỉ là ngươi làm phu nhân Vương gia ta, không chỉ giúp phu chủ phân ưu, còn phải khai chi tán diệp, càng nhiều càng tốt.”
Khai, khai chi tán diệp?
Ta trợn mắt há mồm: “Này, vẫn chủ yếu là xem ý của Vương lang…………..”
“Hừ, lúc ở Trần Quận nó còn thúc giục ta, nói nếu không sớm thành hôn, chỉ sợ ta năm sau dưới gối vẫn trống không.”
Trưởng công chúa nói xong, hận đến nghiến răng: “Thôi được, nhiều năm như vậy nó chỉ chấp nhận mình ngươi, cũng chỉ có thể như thế, tóm lại, ngươi nghe hiểu ý của ta, sau này phải ra roi thúc ngựa, càng nhiều càng tốt, biết chưa?”
Nghe vậy, ta cảm thấy áp lực như núi, cũng chỉ có thể vâng vâng dạ dạ.
_________
Trưởng công chúa đoán không sai, Vương Dư lần này vào cung, không chỉ mang đến sắc lệnh phong ta làm Hương Quân, còn mang đến một đạo thánh chỉ ban hôn.
Thánh chỉ này vừa ra, thế gia to nhỏ lâm vào rối loạn!
Mọi người đều nói, chưa bao giờ nghe nói Tạ nhị phu nhân có con gái, thẳng đến khi người Tạ gia ra mặt làm chứng, nói rõ trong nhà có con gái út thân thể yếu ớt, vẫn luôn che chở trong phật đường, mãi đến khi cập kê mới mang về Lạc Thành, cũng coi như thanh mai trúc mã của Vương tam lang, cảm tình rất tốt.
Lời đồn liên quan đến việc hai nhà Vương Tạ liên hôn nổi lên bốn phía, chưa được bao lâu, lại vì phong ba chuyện tuyển chọn tân đế mà biến mất, dần dần không còn ai nhắc đến nữa.
Khoảng cách đến hôn kỳ ngày càng gần, sau khi Tạ nhị phu nhân tặng đồ cưới đến, không biết từ đâu đưa đến một bàn nữ trang.
Trên dưới hai tầng, đều là hoa thắng bảo trâm lưu hành nhất hiện nay, mở tầng cuối cùng ra, bên trong là một bộ giá y đỏ tươi rực rỡ, từ vạt áo đến tay áo, thêu đầy trăm con nghìn cháu.
Ta cầm giá y xa hoa kia, chỉ thấy đầu lưỡi như thắt lại, căn bản không nói lên lời.
“Chà, hôm nay không làm chuột nước nữa rồi à?”
Thấy ta vẻ mặt hoảng hốt, Vương Dư ở bên nhắc nhở: “Này đều là Trưởng công chúa thêm trang.”
Giờ này khắc này, trong lòng ta cực kỳ phức tạp, khó có thể dùng lời biểu đạt, cất kỹ giá y, liền bị Vương Dư dẫn tới trước mặt trưởng công chúa, cung cung kính kính bái lễ: “Tạ tiểu quân.”
Lời vừa thốt ra, lại bị hắn huých một cái, vội vàng sửa miệng: “Tạ trưởng công chúa.”
Người bên cạnh nghe vậy hừ một tiếng, hai ngón tay véo thịt bên hông ta, môi ta run run: “Tạ, tạ mẫu thân.”
Lần này, cuối cùng cũng đúng rồi.
Trưởng công chúa tất nhiên là mỉm cười cam chịu.
Có lẽ là vì Vương Dư nhiều lần ngay mặt bà hỏi ta chính kiến, bà ấy dần dần thay đổi cách nhìn về ta, giá y này thể hiện bà ấy tán thành ta thêm một bước.
Trở về phòng nhỏ của ta, ta đỡ eo tủi thân: “Chàng véo ta làm gì?”
Vương Dư thấy ta mắt rưng rưng lệ, vội vàng duỗi tay xoa chỗ đau cho ta: “Lang quân xoa bóp cho nàng.”
Chỉ là xoa rồi xoa, tay lại dần dần đổi vị trí.
Ánh trăng ngoài cửa sổ như biển, tiếng châu chấu tinh tế, gió xoay chiều tạo thành những đợt sóng nhỏ, chúng ta chóp mũi chạm nhau, giống như chưa bao giờ thân mật vậy, giống như đôi chim không thể tách rời.
Đối phương y phục hơi mở, hai xương quai xanh giống như núi xa, khiến ta đắm chìm trong đó, lưu luyến không thôi.
“Lang quân để ta nhìn nhiều thêm vài cái đi.”
“Vì sao?”
“Phải biết là hôm nay nhìn thấy, ngày mai chưa chắc có thể nhìn thấy.”
“Nói lời ngốc nghếch gì vậy.”
Đối phương phản đối cười giễu một tiếng, đứng dậy thổi tắt đèn, tóc lạnh quấn quanh ta, từng sợi nhè nhẹ, giống như nhu tình trăm năm không tiêu tan.’
“Lang quân để nàng ngày ngày nhìn ngắm.”
Đèn tắt rồi, ánh trăng lại xuyên qua khe cửa, như nước chảy ra, có nửa tia để lọt đến bên giường, càng giống như lụa.
Gió xuân ủ say núi sông, ánh trăng này, cuối cùng cũng rơi vào lòng ta.
____End_____