Đây là lần đầu tiên Lý Ý thừa nhận thích cô.
Trái tim Trình Gia Gia lỡ một nhịp, ngơ ngác nhìn cậu, nhẩm lại lời cậu vừa nói rồi hít một hơi: “Vì chuyện lần trước tôi nói mà cậu nghĩ tôi đang đùa giỡn với cậu à?”
Trước đây đúng là cô có thái độ hơi tùy ý với Lý Ý, nhưng cũng đâu đến mức bị coi là tra nữ?
Lý Ý mím chặt môi, không lên tiếng.
Trình Gia Gia chớp mắt: “Vậy cậu định kết hôn với tôi sao? Không thấy quá nhanh à?”
“…” Lý Ý nhất thời cứng họng.
Trình Gia Gia bật cười: “Cậu cũng đâu nghĩ đến chuyện kết hôn phải không? Có ai mới bắt đầu yêu đương mà đã nghĩ tới kết hôn chứ?”
“Anh tôi.”
“…”
Không thể phản bác được.
Cả hai cùng rơi vào im lặng, Trình Gia Gia nhìn cậu, chần chừ: “Vậy cậu…”
“Tôi không muốn kết hôn, ít nhất là bây giờ chưa muốn, nhưng không có nghĩa là sau này cũng vậy.” Lý Ý nghĩ đến những lời thiếu trách nhiệm của cô thì trong lòng lại bực bội, giọng nói cũng mất kiên nhẫn: “Chị chưa yêu đã nghĩ đến chia tay, nghe thôi cũng biết là không có tí trách nhiệm nào.”
Trình Gia Gia im lặng vài giây, sau đó cầm điện thoại gọi cho mẹ mình. Lý Ý thấy cô đột nhiên gọi điện thoại, tưởng cô cố tình tránh né chủ đề này, mím môi chặt hơn, không nói tiếng nào mà chỉ lái xe đi. Trình Gia Gia gọi hai lần nhưng không ai bắt máy, nên cô đổi sang gọi cho bố mình.
Ông nhanh chóng nhấc máy, cô đi thẳng vào vấn đề: “Bố, mẹ con đâu rồi ạ?”
Bàn tay đang cầm vô lăng của Lý Ý siết lại, không nhịn được mà liếc cô một cái.
Bố mẹ cô nói không khí sau cơn mưa rất trong lành nên họ đang đi dạo dưới nhà, mẹ cô không mang theo điện thoại. Trình Gia Gia nói: “Vậy bố đưa điện thoại cho mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ.”
Lý Ý không biết cô lại định giở trò gì, cậu lơ đãng giảm tốc độ, chậm rãi lái xe ra khỏi khu dân cư. Trong xe rất yên tĩnh, giọng nói của Trình Gia Gia vang lên rõ ràng: “Mẹ, con và Lý Ý đang yêu nhau…”
“…”
Lý Ý quay sang nhìn cô.
Cậu đồng ý hồi nào? Lại nói nhăng nói cuội nữa rồi.
Trình Gia Gia quay đầu về phía cậu, mấp máy môi: “Lo lái xe đi.”
Lý Ý: “…”
Cậu quay đầu, nhìn thẳng phía trước.
“Bọn con mới yêu nhau, chắc chắn chưa kết hôn sớm vậy được. Mẹ cũng biết cậu ấy nhỏ hơn con mấy tuổi mà, cưới sớm thì không thích hợp lắm…Dạ? Mẹ sợ yêu lâu quá cậu ấy sẽ bỏ con à? Không thể nào, cậu ấy yêu con lắm.”
“…”
Chưa thấy ai giỏi bịa chuyện như cô, đúng là không hổ danh chủ biên.
Lý Ý hít sâu một hơi, cô đây đâu phải gọi điện cho mẹ mình, mà rõ ràng là cố tình nói mấy lời dễ nghe để dỗ cậu. Trình Gia Gia nói chuyện một lúc lâu, nhẹ nhàng dỗ dành đủ kiểu, cuối cùng cũng an ủi xong mẹ Trình, nhưng không biết người bên cạnh cô thì sao…
Cô cúp máy, quay đầu nhìn Lý Ý: “Hài lòng chưa?”
Lý Ý mặt không cảm xúc: “Chị im đi.”
Trình Gia Gia thản nhiên nói: “Không được, tôi phải dỗ cậu hẳn hoi, không thì tối nay sẽ mất ngủ.”
“…”
Lý Ý mấp máy miệng định nói gì đó nhưng lại chẳng biết phải đáp lại thế nào. Cậu không phải kiểu người nói năng vụng về, nhưng mỗi lần gặp phải Trình Gia Gia, cô gái lưu manh này, lại luôn thấy mình bị chặn họng. Cậu liền im lặng.
Nửa tiếng sau, xe dừng dưới hầm gửi xe nhà Trình Gia Gia, cậu mở cửa bước xuống. Cô cũng xuống xe theo, Lý Ý đi đến trước mặt cô, đưa chìa khóa xe qua.
Trình Gia Gia nhận lấy, ngước lên nhìn cậu: “Còn giận không?”
“… Không.” Lý Ý thực sự không giận nữa, nhưng vẫn thấy có chút ấm ức. Cậu đút tay vào túi quần, hừ nhẹ một tiếng: “Tôi về đây.”
Nói xong, cậu xoay người định rời đi.
Trình Gia Gia bỗng bước nhanh lên trước, chặn trước mặt. Lý Ý khựng lại, cúi mắt xuống, còn chưa kịp phản ứng thì Trình Gia Gia đã nâng mặt anh lên, kiễng chân hôn nhẹ lên môi cậu. Tim Lý Ý đập mạnh một nhịp, cả người sững sờ.
Trình Gia Gia vẫn giữ lấy mặt, mỉm cười ngẩng đầu nhìn cậu: “Thế này có được không?”
–
Tống Dã bị lộ thân phận, tin tức trong nhóm chat lập tức bùng nổ với hơn 99+ tin nhắn. Hơn nữa, có kẻ tinh quái như Trần Dương ở đó, chẳng mấy chốc đã có người suy đoán ra rằng hình mẫu của “công chúa” chính là cô.
Cũng không biết ai là người đầu tiên @cô trong nhóm và gọi lên một tiếng “Công chúa”. Từ đó trở đi, ngoài hai danh xưng “chị dâu” và “bà chủ”, Tưởng Nam Thư còn có thêm biệt danh “Công chúa”.
Thời gian trước, Thời Không Hồi Âm rất hot, sau khi đăng tin tuyển dụng cho bản game mobile, nó đã thu hút không ít sự chú ý trong ngành. Trên các diễn đàn game cũng xuất hiện nhiều chủ đề bàn tán, mọi người đều mong đợi phiên bản này.
Nhờ dự án này cả giới game lẫn cộng đồng game thủ bắt đầu quan tâm đến công ty mới mang tên Vân Dã, họ nhanh chóng phát hiện ra rằng nhà đầu tư đứng sau chính là công ty giải trí HT. Đây là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất HT đầu tư vào một công ty mà không yêu cầu quyền kiểm soát.
Hơn nữa, số cổ phần đầu tư vào dự án thế giới mở mà Cực Phàm đã từ bỏ trước đây cũng được Vân Dã mua lại toàn bộ. Chẳng bao lâu, số lượng hồ sơ ứng tuyển gửi về Vân Dã đã tăng đột biến. Mấy ngày liên tiếp, Tống Dã và Tưởng Nam Thư đều bận rộn phỏng vấn ứng viên.
Sáng sớm ngày 15 tháng 5, khi hai người đến công ty, hoa chúc mừng đã đặt từ cửa thang máy kéo dài vào tận trong văn phòng, đầy đến mức không còn chỗ đặt.
Tưởng Nam Thư vừa đi vừa nhìn lướt qua tên trên những lẵng hoa, bỗng nhiên nhìn thấy một cái tên quen thuộc lập tức dừng bước, quay đầu hỏi Tống Dã: “Đây là… lớp trưởng gửi sao? Cậu ấy biết hôm nay công ty khai trương à?”
Tống Dã nhìn vào cái tên chính giữa lẵng hoa, gật đầu: “Chắc nghe Lâm Diệu nói. Vài hôm trước bọn họ tình cờ gặp nhau, có nhắc đến chúng ta.”
“Vậy cậu ấy biết quan hệ của chúng ta chưa?”
Đã lâu Tưởng Nam Thư không liên lạc với bạn học cấp ba nên cảm thấy hơi xa lạ. Nhưng Tống Dã thì vẫn thường tham gia họp lớp, còn giữ liên lạc.
Tống Dã khẽ cười: “Biết rồi.”
“Vậy…Cậu ấy có biết anh chính là Will không?”
“Lâm Diệu và Từ Hạo biết.”
Tưởng Nam Thư định nói gì đó nhưng lúc này, một nhóm người từ thang máy bước ra.
Trần Dương nhìn thấy bọn họ, vui vẻ hét lên: “Lão đại, chị dâu!”
“Phải gọi là Tống tổng rồi chứ?” Chu Giai Lạc cười nói.
Những người khác cũng quay sang nhìn Tống Dã, Cao Tiểu Khôn cười theo: “Tống tổng!”
“Muốn gọi thế nào thì tùy mọi người.” Tống Dã không để tâm đến danh xưng, nhưng anh lại nhìn Tưởng Nam Thư với vẻ nghiêm túc: “Nhưng sau này, ở công ty hãy gọi cô ấy là giám đốc.”
Tưởng Nam Thư không nhịn được cười.
Hôm nay là ngày đầu tiên Vân Dã chính thức thành lập, Trình Gia Gia dẫn theo phóng viên và nhiếp ảnh gia đến làm một bài phỏng vấn đặc biệt cho công ty.
Sau khi buổi lễ khai trương đơn giản kết thúc, Tống Dã tổ chức họp với nhân sự của hai nhóm dự án. Dự án A và game mobile Thời Không Hồi Âm chính thức được khởi động.
Buổi tối, Tống Dã đặt phòng tiệc trong khách sạn, mời toàn bộ nhân viên công ty cùng một số bạn bè đến ăn mừng. Sau đó, họ tiếp tục đặt phòng riêng trong hội sở để ca hát.
Hôm nay cũng là sinh nhật 28 tuổi của Tưởng Nam Thư. Dạo này cô thường xuyên bị trêu là “Công chúa”, cảm thấy có hơi ngại ngùng, nên không muốn làm quá lớn, chỉ muốn cùng anh trải qua một ngày đơn giản. Hai người không đi hát cùng mọi người, để họ tự vui chơi, Lý Ý ở lại xã giao.
Trước khi rời đi, Trình Gia Gia nhét quà sinh nhật vào túi cô, nhỏ giọng nói: “Chúc mừng sinh nhật nha.”
“Cậu đi hát với họ à?” Tưởng Nam Thư hỏi.
“Ừm.”
“Ở lại với Lý Ý?” Cô liếc nhìn về phía Lý Ý, “Hai người không phải đã hôn nhau rồi sao? Vẫn chưa xác định quan hệ à?”
“Cậu cũng hôn rồi mà còn chưa xác định quan hệ đó thôi.” Trình Gia Gia đẩy cô một cái, khiến cô ngã vào lòng Tống Dã, “Đừng lo cho tớ nữa, sớm muộn gì tớ cũng sẽ chinh phục được cậu ấy, mau về mà tận hưởng thế giới hai người đi!”
Tưởng Nam Thư đã uống mấy ly rượu, khuôn mặt hơi ửng đỏ, đầu óc cũng có chút choáng váng.
Lúc Tống Dã nửa ôm nửa dìu cô rời khỏi phòng tiệc, không biết ai khởi xướng trước, lớn tiếng chúc: “Công chúa, sinh nhật vui vẻ nha!”
“Hả? Hôm nay là sinh nhật của Giám đốc à? Đúng là song hỷ lâm môn!”
“Chắc chắn là Tống tổng cố ý chọn ngày này rồi! Công chúa, sinh nhật vui vẻ! Chúc cô và Tống tổng trăm năm hạnh phúc!”
“Chúc Công chúa và Tống tổng trăm năm hạnh phúc, chúc hai dự án đều thuận lợi ra mắt!”
…
Tiếng chúc mừng liên tục vang lên, nhưng vì đã ngà ngà say, Tưởng Nam Thư không cảm thấy ngại nữa, cô quay đầu nhìn mọi người, bật cười: “Cảm ơn mọi người!”
Tống Dã cũng khẽ cười: “Cảm ơn.”
Nói xong, anh dắt cô rời đi.
Cả hai đều đã uống rượu nên gọi tài xế lái xe hộ. Trong khoang sau của xe, Tưởng Nam Thư tựa vào lòng Tống Dã, lấy ra món quà sinh nhật mà Trình Gia Gia đã dúi cho cô trước đó ra, là một chiếc hộp quà tinh xảo, bên trên còn có logo thương hiệu, chắc là vòng tay hoặc khuyên tai gì đó. Mở ra xem, quả nhiên là một đôi khuyên tai.
Cô ngẩng đầu nhìn Tống Dã, không biết có phải do uống rượu hay không mà mắt cô sáng hơn bình thường: “Quà sinh nhật của em đâu?”
Tống Dã cúi mắt nhìn cô, giọng trầm thấp: “Ở nhà.”
“Là gì vậy?” Cô tò mò.
Bàn tay anh đặt trên vai cô nhấc lên vuốt nhẹ lên má cô, ánh mắt dừng trên cô: “Em chắc chắn muốn biết ngay bây giờ sao? Sắp về đến nhà rồi, giữ lại chút bất ngờ đi.”
“Vâng…” Cô không hỏi tiếp nữa, nhưng đột nhiên lại cảm thấy hơi căng thẳng, trong lòng đoán già đoán non, không lẽ Tống Dã muốn cầu hôn? Nhưng mà nếu xét theo cách anh tỏ tình lần trước thì màn cầu hôn chắc chắn sẽ không đơn giản như vậy.
Nhưng… nhỡ đâu thì sao?
Suy nghĩ này khiến cô không thể thả lỏng suốt dọc đường, đầu óc cứ quay cuồng mãi cho đến khi đứng trước cửa nhà.
Tống Dã một tay ôm cô, một tay mở cửa. Trong nhà đã bật điều hòa, phòng khách để lại một ngọn đèn sáng, ánh đèn ấm áp tạo nên bầu không khí lãng mạn. Nhiệt độ mát mẻ vừa phải, cô cúi đầu lập tức thấy Chà Bông mặc bộ đồ mới, trên cổ còn đeo hai chiếc nơ xinh xắn, tim bất giác đập nhanh hơn, cô ngẩng đầu nhìn anh.
Tống Dã bật đèn ở huyền quan, cúi đầu nhìn cô, dường như nhìn thấu suy nghĩ của cô, khẽ cười: “Căng thẳng gì thế?”
“Không có.”
Tưởng Nam Thư hít sâu một hơi, không biết là do uống nhiều hay do quá hồi hộp mà lúc đổi dép cô đứng không vững, cả người lảo đảo. Tống Dã đỡ cô tựa vào tủ giày ở huyền quan, nửa quỳ xuống, nắm lấy cổ chân cô, giúp cô xỏ dép rồi dắt tay cô vào nhà. Ngẩng đầu lên, cô liền thấy một cây đàn piano xuất hiện giữa phòng khách rộng rãi.
Sáng nay vẫn chưa có mà?
Cô sững người, ngẩng đầu nhìn anh.
Cô đã học piano hơn mười năm. Sau khi bố mất, cây đàn trong nhà cũng bị bán đi. Bao nhiêu năm qua…
Thật ra cô cũng từng nhớ nhung cây đàn của mình. Khi sửa lại nhà, lúc nhận bản thiết kế từ kiến trúc sư, cô đã hỏi liệu có cần chỉnh sửa bố cục để đặt một cây đàn piano trong phòng khách hay không. Kiến trúc sư hỏi cô có chắc chắn muốn đặt đàn không, nếu cần thì có thể sửa lại bản thiết kế. Cô suy nghĩ một lúc, rồi bảo không cần nữa.
Một cây đàn tốt không hề rẻ, nếu chỉ để thỉnh thoảng đàn vài bài thì cũng không đáng.
“Em thích không?” Tống Dã dắt cô đến trước đàn piano.
Tưởng Nam Thư nhìn thoáng qua đã biết cây đàn này giá trị không hề nhỏ, có khi còn đắt ngang một chiếc xe hơi. Cô nhẹ nhàng lướt ngón tay trên mặt đàn bóng loáng: “Sao anh lại nghĩ đến việc tặng em đàn piano?”
“Em học đàn bao nhiêu năm rồi, nếu có lúc muốn đàn lại thì có thể chơi ở nhà.” Tống Dã nhìn cô, khóe môi nở nụ cười: “Muốn thử không?”
“Được.” Tưởng Nam Thư ngồi xuống ghế.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ sát đất, Tống Dã đứng bên cạnh cây đàn, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
Tưởng Nam Thư nâng tay, ngước lên cười với anh rồi bắt đầu chơi bản [Hôn lễ trong mơ].
Năm mười tám tuổi, cô từng muốn dùng bản nhạc này để tỏ tình với anh, nhưng ngay trước khi lên sân khấu giáo viên chủ nhiệm lại bắt đổi bài khiến cô lỡ mất cơ hội.
Lúc đó, cô vừa giận vừa ấm ức, sau khi xuống sân khấu, Tống Dã nói với cô: “Tưởng Nam Thư, dù là em theo đuổi anh trước, nhưng chuyện tỏ tình cũng có thể để con trai làm, không cần tiếc nuối quá đâu.”
Sao có thể không tiếc nuối được chứ?
Cuối cùng mười năm sau, khúc nhạc [Hôn lễ trong mơ] lại vang lên trước mặt anh.
Khúc nhạc lãng mạn, đẹp đẽ dừng lại, Tưởng Nam Thư đứng lên, đi đến trước mặt anh. Tống Dã kéo cô vào lòng, cúi đầu nhìn cô, có hơi tò mò: “Nếu như năm đó em tỏ tình, em định sẽ nói gì với anh vậy?”
“Ừm…” Tưởng Nam Thư ngẩng đầu, chớp mắt nói, “Em sẽ nói…Tống Dã, em thích anh, có thể làm bạn trai của em được không?”
Tống Dã nhìn cô, cười một tiếng: “Được.”
Màn tỏ tình và mối tình đầu đến muộn.
May là họ vẫn đủ may mắn, vẫn còn thời gian cả đời để yêu nhau nồng cháy.
[CHÍNH VĂN HOÀN]
Nàng ta giật mình ngồi bật dậy.
Quầng sáng mờ ảo màu cam tràn ngập căn phòng, đã đủ để chiếu ra bóng dáng nữ tử đang trốn sau màn trắng. Hoa Phi Tuyết nhìn nàng ta, đã không thể giấu được nữa, bất đắc dĩ đành phải vén màn lên, hai người nhìn nhau, nhất thời đều không nói gì.
Thu công tử thấy cảnh này, khẽ thở dài một tiếng, bước tới đứng sang một bên. Kỷ Nhất Ngôn giật mình, kinh ngạc nhìn Hoa Phi Tuyết, nói: “Thuận Chi ca ca, nàng… nàng là ai?”
Thu công tử nghĩ, chuyện hôm nay, thật sự khó xử. Tuy nhiên giữa hắn và Kỷ Nhất Ngôn, cũng phải có một kết thúc. Vì vậy dừng lại một chút, bàn tay to liền ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của giai nhân, nói: “Nàng là vợ tương lai của ta – Hoa Phi Tuyết.”
Kỷ Nhất Ngôn mặt mày tái mét, kinh ngạc đứng dậy khỏi giường, hồi thần một lúc lâu, nói, “Huynh nói… nàng chính là cái gọi là đệ nhất mỹ nhân thiên hạ… Hoa Phi Tuyết?” Nói xong nhìn chằm chằm vào mặt nàng một lúc, lặng lẽ rơi hai hàng lệ: “Vì nàng xinh đẹp, nên huynh… chọn nàng?”
Đối với nàng ta, hắn cuối cùng cũng có chút không đành lòng, nói, “Nhất Ngôn, muội đừng như vậy.”
“Muội đừng như vậy? Vậy huynh muốn muội như thế nào? Hồi nhỏ sư phụ đặt tên cho chúng ta, huynh nói huynh tên là Thuận Chi, muội liền nên tên là Vạn Ngữ, cùng nhau làm ngược lại. Những điều này, huynh đều quên hết rồi sao? Lớn lên, muội vẫn luôn gọi huynh là Thuận Chi ca ca, nhưng huynh lại không gọi muội là Vạn Ngữ muội muội nữa…” Kỷ Nhất Ngôn lắc đầu rơi lệ, nói, “Mấy năm nay, người khác coi huynh là thiếu chủ cao cao tại thượng, mà muội chỉ coi huynh là Thuận Chi ca ca của muội… Huynh biết rõ tâm ý của muội đối với huynh, lại còn đối xử với muội như vậy…” Nói xong nàng ta xoay người chạy ra ngoài cửa, Thu công tử đuổi theo hai bước, cuối cùng vẫn đứng tại chỗ.
Bên ngoài trời đang mưa, cửa mở toang, những hạt mưa bay xiên vào nhà, trong gió đêm lạnh lẽo ẩm ướt, một ngọn nến lay động yếu ớt.
Hoa Phi Tuyết nghiêng người sang một bên, nhẹ giọng nói, “Huynh không đuổi theo sao?”
Thu công tử lúc này mới buông tay khỏi eo nàng, trầm ngâm nói: “Vừa rồi, xin lỗi.”
Trong phòng nhất thời lại im lặng. Gió thổi hai cánh cửa đập vào khung cửa.
“Cảnh tượng vừa rồi, cho dù huynh không nói như vậy… đại khái cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp gì.” Nửa đêm canh ba, nàng một nữ tử trốn trên giường hắn, vốn đã là chuyện khó nói, vì vậy, nói gì sau đó cũng không còn quan trọng nữa. Hoa Phi Tuyết xoay người cẩn thận vuốt phẳng nếp nhăn trên chăn, đi tới đóng cửa lại, rồi lấy ấm đồng nhỏ trên bếp, rót một chén trà nóng cho Thu công tử, nói, “Đêm nay huynh cũng mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi.” Nói xong, cầm lấy chiếc ô giấy dầu đặt ở góc tường định đi.
“Đợi đã.” Hắn nhìn nàng bình tĩnh làm những việc này, như thể vừa rồi chưa có chuyện gì xảy ra, không khỏi sững người. Tại sao nữ tử này lại khác biệt như vậy. Đêm mưa như vậy, hắn ngồi trên giường, đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, dùng giọng điệu có chút bá đạo, không phải đang hỏi ý kiến nói: “Ở lại với ta thêm một lát nữa.”
Hoa Phi Tuyết suy nghĩ một chút, rồi ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn ngọn nến màu cam đang lay động trên bàn, không nói gì.
Thu công tử có khuôn mặt nghiêng không chê vào đâu được, đường nét rõ ràng như ngọc. Hắn nhìn về phía trước, đột nhiên nói: “Ta có phải là quá tuyệt tình không?”
Hoa Phi Tuyết đáp: “Đau dài không bằng đau ngắn, có thể thấy vị cô nương kia đã yêu huynh sâu đậm. Nếu vô tình như nước chảy, không bằng nói rõ sớm một chút cho tốt.”
Thu công tử đột nhiên quay đầu nhìn nàng, đôi mắt đó như ngọc sâu thẳm, nặng trĩu, hắn nói: “Vậy nàng, có nguyện ý làm vợ tương lai của ta không?”
Hoa Phi Tuyết giật mình bởi câu nói ấy. Hắn thật sự chuyển chủ đề quá nhanh.
Hàng mi cong dài vì kinh ngạc, ngũ quan tinh xảo như ngọc, tạo nên vẻ mặt vừa vô tội vừa xinh đẹp của nàng lúc này. Hoa Phi Tuyết trấn tĩnh lại, gượng cười, nói: “Thuấn Chi, chàng đang nói đùa với ta sao?”
Thu công tử không nói gì, chỉ nhìn nàng bằng đôi mắt sâu thẳm.
“Ta đã có hôn ước trong người… Tuy rằng Lạc Thiên Thu kia chưa chắc đã lọt vào mắt xanh của ta, nhưng ta rốt cuộc là vì hắn mà đến.” Hoa Phi Tuyết tránh ánh mắt của hắn, nghiêm mặt đáp.
Thu công tử nghe vậy, trên khuôn mặt tuấn mỹ nở một nụ cười kỳ dị, ôn nhu mà khó đoán.
Nụ cười của hắn khiến Hoa Phi Tuyết cảm thấy bối rối, hai má dần dần ửng hồng, nói: “Vừa rồi chàng nói đùa, ta cũng sẽ không coi là thật.”
Thu công tử nắm lấy tay nàng, đứng dậy, nói: “Trời đã không còn sớm, đêm nay nàng cứ nghỉ lại đây.” Hắn cầm lấy chiếc ô giấy dầu màu xanh lá cây đi về phía cửa, nói: “Mai tối ta lại đến thăm nàng.”
Sau khi hắn rời đi, Hoa Phi Tuyết thổi tắt nến, nằm xuống với y phục trên người, lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của hắn.
Nhớ lại ngày đó ở Đồng Viên Tuyết Lư, vị công tử mặt ngọc thổi sáo tuyệt vời… Vẫn còn nhớ khúc “Niệm Nô Kiều” mà hắn thổi.
“Cô quang tự chiếu, can đảm giai băng tuyết… Khấu huyền độc khiếu, bất tri kim tịch hà tịch.”
Những đoạn uất nghẹn như chim thú ai oán, những đoạn du dương như gió thoảng ngàn buồm, quả thật là tiếng trời.
Trong đêm tối, Hoa Phi Tuyết không khỏi thở dài.
Tưởng rằng sẽ không gặp lại, lại trùng phùng ở nơi đây, chỉ là sau khi thân phận thay đổi, đều đã thân bất do kỷ, không còn có thể đối đãi thẳng thắn như lúc ban đầu nữa rồi.
Đêm nay, nàng lại mơ thấy giấc mơ tương tự.
… Tuổi thơ mơ hồ của chính mình, và cậu bé có ngũ quan tinh xảo như ngọc, dường như đều là ảo ảnh… Nhưng cảm giác đó lại vô cùng chân thật.
Cảm giác hạnh phúc vô tư lự… như chìm trong giấc mộng say, là điều mà nàng chưa từng có được kể từ khi bắt đầu có ký ức.
Buổi sáng tỉnh giấc, trời vẫn chưa sáng hẳn.
Hoa Phi Tuyết nằm thẳng trên giường, ngẩn người. Bỗng nhiên nàng khoác áo choàng lật người xuống giường, mở cửa phòng, một luồng khí lạnh ập vào mặt. Nàng lúc này mới cảm thấy tỉnh táo hơn một chút.
Giấc mơ vừa rồi, giống như một liều thuốc phiện, hoặc một chén rượu nồng, khiến người ta lâng lâng như tiên, tạm thời quên đi hiện thực. Không trách được có nhà thơ nói “Đãn nguyện trường túy bất phục tỉnh”.
Lúc này, bỗng có một nam tử từ phía sau ôm lấy nàng, không quá chặt, nhưng lại giữ chặt toàn bộ cơ thể nàng trong đó. Một mùi hương quen thuộc phả vào mặt, trong lòng nàng đột nhiên rung động, nhưng lại không giãy giụa.
Đây là một buổi sáng âm u, ánh nắng rất nhạt rất mỏng, bao phủ cảnh vật xung quanh một lớp ánh sáng mờ ảo. Hơi ấm của hắn xuyên qua lớp áo thấm vào da thịt nàng, hơi men say, mê đắm, giống hệt cảm giác trong giấc mơ.
Ân Nhược Nguyệt! Nàng không quay đầu lại, nhưng từ giây phút đầu tiên hắn ôm nàng, nàng đã biết hắn là ai.
Tính kỹ ra, số lần bọn họ gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, có một lần hắn còn giả làm tăng nhân, sử dụng thuật dịch dung.
Nhưng có những người chính là như vậy, ngươi có thể quên giọng nói của hắn, quên dung mạo của hắn, nhưng ngươi chính là không thể quên cảm giác khi ở bên hắn.
Núi non sau mưa, sương mù dày đặc bao phủ Tố Điệp Cốc, ánh nắng xuyên qua khe lá, in xuống mặt đất những đốm sáng lốm đốm.
Hoa Phi Tuyết tận hưởng khoảnh khắc ấm áp bất ngờ này, lòng rối như tơ vò. Biết rõ không nên, nhưng lại không muốn để ý, dừng một chút, nói: “Vừa rồi ta… mơ thấy chàng.”
Ân Nhược Nguyệt sững người, trong sâu thẳm nội tâm đột nhiên dâng lên một tia kinh hỉ, nhưng càng nhiều hơn là bất ngờ, xoay người nàng lại kinh ngạc hỏi: “Nàng mơ thấy ta cái gì?”
Đôi đồng tử cực kỳ đẹp, như gương băng, dường như được khảm vô số hoa văn, trong nháy mắt đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở. Nàng bị ép phải đối mặt với ánh mắt của hắn, nhưng rất nhanh lại né tránh, dừng một chút, nói: “Ta không muốn nói.”
Hắn hơi sững sờ, ôm nàng chặt hơn một chút, nghiêng đầu hít sâu hương thơm trên tóc nàng, nói: “Ở bên nàng rất thoải mái.” Ánh bình minh lạnh lẽo, trong không khí trôi nổi một tầng hơi nước, chỉ có cơ thể hai người là ấm áp, hơi ấm của nhau cùng với hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong không khí.
Không biết đã qua bao lâu như vậy, hắn nói: “Sau này ta mỗi ngày đều đến thăm nàng, được không?”
Hoa Phi Tuyết đột nhiên vùng ra khỏi vòng tay của hắn, xoay người đi về phía phòng, cũng không quay đầu lại nói: “Không được. Ta hy vọng sau này sẽ không bao giờ gặp lại chàng nữa.”