Nhưng ta, một nữ hán tử mạnh mẽ kiêu hùng, trên giường cũng không thể nhận thua!
Dốc hết vốn liếng từ các tiểu thuyết trước đây, thử nghiệm tất cả các chiêu thức đã học được.
“Run cái gì?” Ta cắn môi hắn cười nhạo. “Ban nãy còn mạnh miệng lắm cơ mà?”
Đúng lúc này, ta cảm nhận được một giọt nước mắt rơi xuống mặt mình.
Sau đó…
Đến lượt ta run rẩy.
Hắn càng lúc càng gấp gáp, vừa khóc, vừa cố chấp vùi đầu tiếp tục.
*
Tin vui: Hai mươi bảy tuổi, cuối cùng ta cũng “ăn thịt” được rồi.
Tin buồn: Đau lưng mất hai ngày mới xuống giường được.
*
Cái tin đồn “Thừa tướng ban ngày hoang dâm, ban đêm gọi nước ba lần” mọc cánh mà bay khắp đại doanh chủ tướng.
Ta có hơi xấu hổ, nhưng không cảm thấy mất mặt.
Trên đời này ta chẳng còn ràng buộc, có thể gặp được người mình yêu, đó là niềm vui to lớn nhất.
Bất kể người khác có cười sau lưng thế nào, ta chẳng để tâm.
*
Người duy nhất khó dỗ dành, là Phương Thế Hữu.
Mặt hắn như đưa đám, ngày ngày lang thang như hồn ma vất vưởng trong đại doanh chủ tướng.
Mỗi lần nhìn thấy Hựu Niên, hắn hận không thể hóa ánh mắt thành phi tiêu, b.ắ.n Hựu Niên thành tổ ong vò vẽ.
Mỗi lần nhìn thấy ta, hắn toét miệng khóc rống.
“Một đại mỹ nhân như tỷ tỷ ta! Người mà ta trân quý nhất! Hắn mới đến nửa tháng mà đã cướp mất rồi!”
“Áo lót tình yêu của ta cũng đã tặng rồi! Rõ ràng tỷ đã nhận lấy rồi!”
Không phân biệt được hắn khóc thật hay đang bày trò nữa.
Ta cười dở khóc dở, nói:
“Hay ta trả lại áo cho ngươi?”
Phương Thế Hữu nghiến răng:
“Trả cái gì mà trả? Tỷ cứ mặc vào, sưởi ấm người cho tốt, ngày ngày lượn lờ trước mặt hắn! Tức chếc con gấu kia cho ta!”
Hahaha, như một đứa trẻ vậy.
*
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hựu Niên gọi hắn vào trướng nói chuyện, lúc bước ra, Phương Thế Hữu không còn ầm ĩ nữa, trên mặt thêm mấy phần trưởng thành.
“Tỷ, tỷ cứ sống vui vẻ đi.”
“Ta sẽ lập chiến công, sau này nếu có ngày tỷ nhìn hắn không thuận mắt nữa, muốn bỏ hắn đi, ta sẽ mang kiệu tám người khiêng đến đón tỷ về nhà!”
Hắn lại được thăng một cấp, bị Hựu Niên phái đến Tây Bắc quản lý đô hộ phủ.
*
Tên thổ phỉ nhỏ nhoi lưu lạc trong loạn thế, năm đó xuống núi chỉ với một thanh đao cùn.
Bây giờ, vai rộng lưng dày, cũng đã trưởng thành thành một nam nhân đội trời đạp đất.
30
Lập Xuân vừa qua, triều ta càng gia tăng thế tấn công.
Người Đát Hãn cạn lương ba tháng, cuối cùng cũng đến bước hết đạn, cạn thực. Sứ giả của bọn họ quỳ gối trước cổng thành, cầu xin hết lần này đến lần khác, mới được phép đi vào từ cửa hông.
Những con linh cẩu hung tàn kia, rốt cuộc cũng phải cúi đầu trước Thịnh Triều.
*
Ta không muốn hồi kinh.
Ta muốn đi qua một vòng mấy tòa biên thành phía Bắc, truyền bá những kiến thức y học ngoại khoa mà ta đã tích lũy suốt mấy năm qua đến khắp các doanh trại quân y.
Băng bó, khâu vá, khử trùng, cạo lông vết thương trước khi phẫu thuật…
Dù ta chỉ biết sơ sài, nhưng ở thời đại này, đó là những phương pháp cứu mạng.
*
Hựu Niên cầm bút viết thư, vỏn vẹn dăm ba câu, đưa cho viên Tuần phủ sứ đi cùng.
“Hồi bẩm Hoàng thượng, cứ nói năm nay ta không về kinh nữa.”
Tuần phủ sứ trừng lớn mắt:
“Thừa tướng, sao ngài có thể làm thế?! Hoàng thượng ngày nào cũng nhớ đến ngài ba lần, còn đang đợi ngài về kinh chủ trì đại cục đấy!”
Hựu Niên nhàn nhạt liếc qua, cả nhóm quan viên lập tức mím chặt miệng, không ai dám hó hé nửa lời.
*
Ta có hơi lo lắng.
“Cái gì mà ‘Hoàng thượng đợi ngài về chủ trì đại cục’?!”
Hắn đáp:
“Nửa năm bị giam lỏng, mỗi ngày ăn uống của Hoàng huynh đều qua tay Đông Xưởng, cơ thể tích tụ ít nhiều độc tố, hai năm qua điều dưỡng mới không còn đáng ngại.”
Nửa năm ấy hiểm ác đến mức nào, chúng ta là người trong cuộc, đều hiểu rõ.
*
Trăng sáng vằng vặc trên cao, ta dựa vào lòng hắn, đầu ngón tay ch*m r** v**t v* vết sẹo cũ trên tay hắn.
“Thật tốt, cuối cùng chàng cũng vượt qua sóng gió, nhìn thấy ánh trăng rồi.”
Hựu Niên khẽ cong khóe môi, trong mắt chỉ có duy nhất một hình bóng:
“Nàng mới là ánh trăng.”
“Gì cơ?” Ta nghe không hiểu.
Hắn cúi xuống hôn ta, đôi môi chạm nhẹ vào môi ta, giọng trầm thấp đầy mê hoặc:
“Trời quang mây tạnh…”
“… trăng sáng vừa lên.”
-HẾT-
Vừa mở mắt ra, ta đã nghe thấy ai đó nói: “Khinh kiếm Tô Bạch Tuyết, Diêm Vương Quỷ Kiến Sầu, ngươi quả thật ngoan cường, người thường bị thương thế này, dù là ta, cũng không cứu được.”
Hắn ta nói rất nhiều điều với ta một cách ngắt quãng: “Lúc đầu t.h.i t.h.ể của Từ Thiếu Chủ là ta khám nghiệm, hắc hắc, là lão hủ đoán ra hung thủ chính là ngươi.”
Hóa ra chuyện này bị bại lộ như vậy. Ta đã mất đi ý chí sống, mỗi ngày đều im lặng không nói.
“Ai, ngươi nói ngươi kìa, có thể sống được đã là tốt lắm rồi, Thiếu Cung Chủ đối với ngươi, vẫn còn một chút lòng trắc ẩn.”
Dù lòng ta đã nguội lạnh như tro tàn, nhưng nghe thấy câu này, lòng vẫn thắt lại. Dao Nhi, nàng thật sự vẫn còn chút tình cảm với ta sao?
Thật ra mấy ngày ta hôn mê, giống như mơ một giấc mơ rất dài. Trong mơ đều là những khoảnh khắc chúng ta bên nhau.
Ta không thể đoán ra nàng rốt cuộc có một chút chân tình nào hay không, hay thật sự như nàng nói, từ đầu đến cuối đều là lừa gạt.
Vài ngày sau, quỷ y lại mang đến tin tức: “Ngươi có biết không, Thiếu Cung Chủ sắp vào cung làm nương nương rồi! Trời ạ, mẹ ơi, người như nàng mà vào cung, đây là muốn làm gì vậy!”
Ta kinh hãi, Nguyên Trinh Đế là kẻ thù g.i.ế.c huynh trưởng của nàng. Nàng đây là muốn vào cung thí quân sao?!
Khi nàng lại xuất hiện, hai chúng ta như cách một thế giới. Nàng không muốn nhắc đến chuyện vào cung với ta, chỉ bảo ta mau rời đi.
Sau đó, ta nghe được cuộc trò chuyện của nàng với Thanh Ngư, với sư tôn của nàng.
Lòng ta đắng chát khó tả. Giống như Dao Nhi từng nói, chúng ta đã giao đấu từ lâu.
Ta không thể không thừa nhận, với tâm trí và thủ đoạn của nàng, nàng sẽ không làm chuyện vô ích.
Nàng… là muốn ta thay nàng ám sát Nguyên Trinh Đế.
Nhưng nàng thật sự cho rằng ta nhất định sẽ vì nàng mà xông pha lửa đạn, không tiếc vạn lần c.h.ế.t sao?
Ta cười khổ nhắm mắt lại. Từ Thiến Dao không hổ là Thiếu Cung Chủ Cửu Nghi Cung, mưu sự không sót một kế.
Ta sẽ đi.
Nàng muốn ta thay nàng thí quân, ta liều cả tấm thân này thì sao chứ!
Đêm trước khi Dao Nhi nhập cung, cung chủ Cửu Nghi Cung, Linh Bảo Thượng Nhân đột nhiên đến sân của quỷ y.
Ông ta nhìn ta cười, nói: “Ngươi chính là Tô Nhược Ngai?”
Ta gật đầu. Lão đầu này đánh giá ta từ trên xuống dưới, đột nhiên hỏi: “Dao Nhi có từng xem tướng số cho ngươi chưa?”
Nhớ lại cảnh tượng trong hang động, lòng ta đau nhói, gật đầu nói: “Nàng nói ta là “sát cư tuyệt địa, thiên niên yểu tự Nhan Hồi cách”.”
Dù không hiểu, nhưng ta vĩnh viễn không quên được câu nói này.
Cung chủ Cửu Nghi Cung nói: “Ngươi có biết Nhan Hồi là ai không?”
Ta suy nghĩ một chút, nói: “Đệ tử của Khổng Thánh Nhân.”
Cung chủ nói: “Phải rồi, Nhan Hồi là môn sinh đắc ý nhất của Khổng Thánh Nhân, là một trong năm vị thánh của Nho gia, nhưng ông ấy chỉ sống đến bốn mươi tuổi, đã cưỡi hạc quy tiên. Do đó, người có mệnh cách này chủ yếu yểu mệnh.”
Ông ta ngước mắt nhìn ta, dường như có chút thương hại, nói: “Ta đã xem tướng số cho Dao Nhi, trong lưu niên của nàng có kiếp nạn, có lẽ chính là ứng vào người ngươi…”
Nói xong, ông ta chắp tay sau lưng nói: “Thôi vậy, thôi vậy.”
Ta cười lạnh trong lòng, nhưng giả vờ mất hồn, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Hồng Lăng.
“Nguyện thượng” Ta dường như đã hiểu ra.
Vào lúc cùng Nguyên Trinh Đế đồng quy vu tận, ta không nhịn được quay đầu nhìn Dao Nhi, dùng khẩu hình nói một câu: “Như nàng mong muốn.”
Mạng của ta, cho nàng. Người nàng muốn giết, ta thay nàng giết. Chỉ cần nàng có thể có được tất cả những gì mình muốn, là đủ rồi.
Từ Thiến Dao, thật ra ta đã hiểu. Thật giả lẫn lộn, hư hư thực thực. Khoảnh khắc đó ta đã từng có được, vậy là đủ rồi. Lên trời xuống đất, kiếp này chỉ nguyện như nàng mong muốn.
Nguyện nàng quên Tô Nhược Ngai, cả đời chỉ nhớ đến lang trung Lý Ngai ở thôn làng nhỏ.