Ánh trăng như nước, khắp mặt đất phủ sương bạc, ta xách đèn hoa mẫu đơn, đến trước sân nhỏ của nàng sớm hơn nửa canh giờ để đợi nàng.
Không dám gõ cửa, mãi cho đến khi cửa mở.
Nàng mặc một bộ váy màu xanh lam bước ra, mái tóc đen nhánh được búi lên bằng một chiếc trâm ngọc lan, trên tay xách một chiếc đèn thỏ, có thể thấy đã được trang điểm cẩn thận, mày ngài tinh xảo như tranh vẽ, vô cùng xinh đẹp.
“Đợi lâu chưa?” Nàng mỉm cười với ta.
“Không lâu.” Ta có chút không chịu nổi nụ cười của nàng, muốn quay mặt đi, nhưng rốt cuộc vẫn không nỡ, chiếc trâm cài tóc ta mất gần nửa tháng để khắc giấu trong lòng n.g.ự.c hơi nóng lên.
Ta muốn tặng nó cho nàng lát nữa.
“Đi thôi, hội đèn sắp bắt đầu rồi.”
Nàng giơ chiếc đèn thỏ trên tay ra hiệu.
Truyền thống của Tết Thủy Nguyệt, nếu nam tử có ý với nữ tử, sẽ tự tay làm một chiếc đèn hoa tặng cho nữ tử, nếu nữ tử cũng có ý, sẽ nhận lấy đèn hoa.
Nhưng nàng đã có rồi, ta xách chiếc đèn hoa trên tay, nhưng rốt cuộc vẫn lo lắng đưa cho nàng.
Nàng cúi đầu nhìn, cuối cùng vẫn nhận lấy, cùng chiếc đèn thỏ nắm trong tay.
“Đi thôi.”
“Được.” Ta mỉm cười, rất vui.
Ta nghĩ có phải chăng điều này có nghĩa là, nàng đã đồng ý rồi.
Trấn Lục Hợp là một thị trấn nhỏ, không thể sánh bằng Hồn Dương thành tổ chức hội đèn long trọng, nhưng chỉ cần ở bên cạnh nàng, dù là nơi nào cũng có ý nghĩa khác.
Hôm nay khắp nơi trong thị trấn đều treo đèn lồng, người người tấp nập, nhìn quanh, toàn là những đôi nam nữ tình tứ.
Ta đến gần nàng hơn một chút, nàng hiếm khi không từ chối.
Ta và nàng giống như trước kia ở kinh thành đi chơi, đoán đèn lồng, ném vòng, ăn bánh nướng thịt cừu nổi tiếng của Bắc cương, thậm chí còn để bà lão nhiệt tình buộc chỉ đỏ vào cổ tay của chúng ta.
Chỉ đỏ ngàn ngàn nút, chỉ có người hữu tình mới buộc.
Ta cúi đầu nhìn, mỉm cười.
Mãi cho đến khi trăng l*n đ*nh đầu, chúng ta đến cầu Tình Nhân, trên cầu được các cô nương khéo tay trang trí đầy hoa đỏ.
Trên mặt nước dưới cầu nổi đầy đèn hoa đủ màu sắc, tụ lại thành dòng chảy, lại giống như biển sao đom đóm, từ từ trôi về phía trước, dưới ánh trăng đẹp đến kinh ngạc.
“Thả đèn hoa không?” Ta mỉm cười hỏi nàng.
Nàng nhìn chằm chằm vào khung cảnh dưới cầu, dáng vẻ ngoan ngoãn, không chớp mắt đáp: “Được.”
Ta cử động cổ tay, sợi dây đỏ buộc vào kéo theo cổ tay nàng, như đang nắm tay nàng.
Đột nhiên, ba, bốn đứa trẻ khoảng bảy, tám tuổi cười đùa chạy tới, lưỡi d.a.o sắc bén thuận thế cắt đứt mối liên hệ giữa ta và nàng.
Sợi dây đỏ bị đứt từ giữa, rơi xuống.
Sắc mặt ta thay đổi, lòng chùng xuống.
Ngẩng đầu lên, các đôi nam nữ gần đó đã bắt đầu mắng chửi, không chỉ ta và nàng gặp xui xẻo.
Chỉ đỏ tượng trưng cho duyên phận, chỉ đỏ đứt tượng trưng cho sự không may mắn.
Phụ mẫu của mấy đứa trẻ nhanh chóng chạy đến, thấy vậy cũng biến sắc, mặt mày tái nhợt, vừa xin lỗi vừa dạy dỗ con cái.
Trong tiếng khóc và tiếng xin lỗi, nàng ngẩn người, sau đó thản nhiên nắm lấy cổ tay ta, nói: “Đi thôi, chúng ta đi thả đèn hoa.”
Đèn hoa xuống nước, mọi người xung quanh đều nhắm mắt cầu nguyện.
Rốt cuộc trong lòng vẫn có chút khác thường, ta miễn cưỡng cười hỏi: “Không cầu nguyện sao?”
Nàng quay đầu lại mỉm cười với ta, trong mắt có chút sâu xa mà ta không hiểu: “Thôi, ta không có gì để cầu.”
“Vậy sao?”
“Ừ.” Nàng giơ cổ tay lên, sợi dây đỏ bị đứt như đang nhắc nhở điều gì đó, “Giống như chỉ đỏ dễ đứt, trăng rồi sẽ lặn về phía tây.”
“Có một số việc, chung quy phải nhìn về phía trước.”
Bờ sông vẫn ồn ào, khắp nơi đều tràn ngập tiếng cười vui vẻ, mà không khí bên tai ta lại yên ắng, ta nhìn chằm chằm vào mắt nàng, vẻ mặt cứng đờ, giọng nói khàn đặc: “Vi Vi… ta…”
Nàng không nhìn ta nữa, mà nhìn về phía mặt trăng trên trời, cắt ngang lời ta, biểu cảm trên mặt rất dịu dàng, giọng nói rất ôn hòa: “Vương gia, ta biết tâm ý của chàng, nhưng khi rời kinh thành, ta đã không còn nghĩ đến tương lai với chàng nữa. Ta từ nhỏ đã đọc sách cùng ca ca, nói một câu tự phụ, nếu ta là nam nhi, ta tuyệt đối sẽ không thua kém huynh ấy.”
“Chỉ vì ta là nữ nhi, nên thế giới của ta ngay từ khi sinh ra đã bị lễ giáo phong kiến trói buộc trong nhà, thế giới của nam nhi rộng lớn, có thể tung hoành ngang dọc, ta chỉ có thể đọc du ký, ngắm nhìn sông núi từ trong sách, dù trong lòng có chí lớn, cũng không thể tự do, vốn ta tưởng rằng cả đời này có lẽ cũng chỉ như vậy.”
“Mãi cho đến khi ta đến Bắc cương.” Nàng nhìn ta, trong mắt đều là dịu dàng và kiên định, “Vương gia, ta thật sự rất thích nơi này, ở đây, ta cảm thấy tự do, ta không muốn quay trở lại nơi nhỏ hẹp đó nữa.”
“Vi Vi, không ai bắt nàng quay về. Ta yêu nàng, chúng ta bắt đầu lại, ta sẽ không hạn chế nàng, nàng muốn mở trường học thì mở trường học, nàng muốn đi ngắm nhìn non sông tươi đẹp thì đi ngắm nhìn non sông tươi đẹp, nàng có thể làm bất cứ điều gì nàng muốn. Những ngày này ta có thể cảm nhận được, nàng vẫn còn tình cảm với ta, đúng không?”
“Phải, nhưng trong lòng Vương gia kỳ thực cũng rất rõ ràng, chúng ta không thể, đúng không? Nếu không, tại sao chàng lại không dám đến gặp ta suốt hai năm?”
Nàng thật sự rất nhạy bén, phản bác đến mức ta không nói nên lời.
Đúng vậy, chính vì biết quá rõ ràng, quá minh bạch, mới chỉ dám như con chuột chũi không dám nhìn thấy ánh sáng, lén lút trốn ở một bên, lặng lẽ nhìn, ngay cả nhìn thêm một cái cũng cảm thấy xa xỉ.
Ta cụp mi xuống, bàn tay đặt bên cạnh nắm chặt, có lẽ rốt cuộc vẫn không cam lòng, ta nghiến răng hỏi một câu cuối cùng: “Vi Vi, thật sự… không thể nữa sao?”
Nàng cụp mi xuống, tránh ánh mắt của ta.
Có đôi khi không trả lời cũng là trả lời.
Nàng đưa chiếc đèn hoa mẫu đơn cho ta: “Đa tạ Vương gia đã ở bên cạnh, hôm nay Như Vi rất vui, mong chàng bảo trọng, Như Vi cáo từ.”
Khẽ cúi chào, giống như trước kia.
Đèn thỏ rơi vào đám đông, lặng lẽ trôi đi.
Ta nắm chặt đèn hoa mẫu đơn trong tay, đứng giữa những đôi nam nữ tràn ngập hạnh phúc xung quanh, ngẩng đầu nhìn trăng, trái tim như trống rỗng, đau nhói từng cơn.
Gieo nhân nào gặt quả nấy.
Chiếc trâm cài tóc giấu trong lòng, rốt cuộc không thể cài lên tóc nàng.
Trăng sáng treo cao, soi rọi quá khứ và hiện tại.
Năm đó Trung thu, nàng cầu xin không gả.
Bây giờ chỉ mong bảo trọng.
Chỉ còn lại mình ta ngẩng đầu nhìn trăng, như chịu hình phạt lăng trì.
24
Các tềnh iu bấm theo dõi kênh để đọc được những bộ truyện hay ho nhen. Iu thương
FB: Vệ Gia Ý/ U Huyễn Mộng Ý
Ta là Hà Nhị, từ sau Tết Thủy Nguyệt trở về, tướng quân liền bắt đầu có chút khác thường, hắn bắt đầu thường xuyên vùi đầu vào công việc của Bắc cương, gần như bận đến mức chân không chạm đất, trước kia thỉnh thoảng còn chạy đến chỗ phu nhân, bây giờ cũng gần như không đi nữa, dường như đang muốn trốn tránh điều gì đó.
Chỉ là thỉnh thoảng cũng bị ta bắt gặp, hắn lén lút trốn ở một bên nhìn trộm.
Ta không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng trước khi đi, tướng quân còn rất vui vẻ, thậm chí còn túm lấy ta, chọn quần áo cả nửa ngày, hỏi ta mặc bộ nào thì đẹp hơn.
Nhưng ta là một tên thô kệch, làm sao biết được ánh mắt của các cô nương? Dù sao cũng chỉ cảm thấy tướng quân tướng mạo tuấn tú, mặc gì cũng đẹp.
Hành động khác thường của hắn, rốt cuộc vẫn khiến ta có chút không đành lòng, chỉ mơ hồ cảm thấy giữa tướng quân và phu nhân có lẽ lại xảy ra vấn đề gì đó, ta hỏi hắn, hắn chỉ im lặng không nói.
Cả nhà họ Nhiếp trung liệt, đều yên nghỉ ở Bắc cương, bây giờ chỉ còn lại một mình tướng quân, tướng quân vì Bắc cương đã bỏ ra rất nhiều, mà sự yêu thích của tướng quân dành cho phu nhân, ta càng nhìn càng rõ, rất sốt ruột.
Rõ ràng là hai người đều thích nhau, lại không ở bên nhau.
Không còn cách nào khác, ta chỉ có thể đi tìm Vương phu nhân, đều là nữ nhân, chắc hẳn sẽ dễ nói chuyện hơn.
Sau khi nghe ta nói xong, bà ấy im lặng rất lâu với vẻ mặt phức tạp, lúc sắp đi, lại buột miệng nói một câu kỳ quặc khó hiểu —
Tổn thương sẽ không trở nên cao thượng và đáng được tha thứ chỉ vì có lý do.
Ta nửa hiểu nửa không.
Sau đó, câu nói này bị tướng quân biết được, hắn ngẩn người rất lâu, đêm đó ngẩng đầu nhìn trăng, uống rượu cả đêm.
(Toàn văn hoàn)
Thế nhưng ta rất nhanh đã hiểu được lời phụ thân nói.
Tháng thứ ba sau khi làm lễ trưởng thành, ta đã thắng một trận chiến quan trọng.
Hoàng đế rất vui mừng, đích thân ra khỏi thành nghênh đón mấy dặm, bá quan văn võ chúc mừng, chưa từng có tiền lệ.
Ban thưởng một vòng, hoàng đế gọi tên ta.
Anan
“Tiểu Ninh tướng quân dũng cảm, chu đáo như vậy, hôm nay trẫm sẽ giao sự an toàn của tiểu nữ nhi trân quý nhất của trẫm cho con.”
Cả quân đội xôn xao.
Mấy vị phó tướng, thân vệ đi theo ta nhiều năm, nhịn không được muốn lên tiếng phản bác.
Ta ngăn họ lại.
Ta bước lên, quỳ xuống dập đầu.
“Mạt tướng, tạ ơn bệ hạ tin tưởng.”
Tiểu công chúa trân quý nhất sao?
Ta nhớ đến Tứ công chúa và Bát công chúa, những người có thể cãi nhau ầm ĩ trong bữa tiệc cung đình, có thể tùy hứng làm nũng.
Cửu công chúa, trước đây ta không có ấn tượng gì.
Lúc mới vào phủ Cửu công chúa, nói thật, ta có chút oán giận.
Lúc đó ta đang nổi tiếng, bốn bể đều biết đến uy danh của Ninh gia quân, ta dẫn dắt tướng sĩ của mình, vung đao b.ắ.n tên, bày binh bố trận, lại biến thành thị vệ trong một cái sân nhỏ, ta không cam tâm.
Nhưng ta không ngờ, Cửu công chúa lại là người như vậy.
Mấy chữ “trân quý nhất”, e rằng cũng giống như sự tin tưởng của hoàng đế, thật nực cười.
Nàng giống như một bông bèo trôi, không nơi nương tựa, ngoan ngoãn nghe lời, không có chút cảm giác tồn tại nào.
Nhưng nàng cũng giống như một cây tùng bách, một cây trúc, có sức sống và sự kiên cường khiến người khác không thể bỏ qua.
Buổi trưa nàng luôn luyện chữ, nét bút cứng cáp, mạnh mẽ, chữ nào chữ nấy đều toát lên vẻ sắc bén.
Nhưng nàng lại thích tìm một nơi có gió nhẹ, ấm áp dưới bóng cây, mượn ánh nắng xuyên qua kẽ lá mà chậm rãi viết, viết được một nửa, lại phải bưng bát sứ lên từ từ ăn rượu nếp sữa, trước bức thư pháp phóng khoáng, mạnh mẽ như vậy, hai má phồng lên, giống như một con thỏ đang lén ăn vụng.
Nàng dường như cũng là người hiểu lễ nghĩa, biết kiềm chế nhất trong hoàng tộc, bất cứ lúc nào cũng đều siêng năng, cung kính, cứng nhắc như những mama dạy dỗ trong cung, cả đời chỉ để trở thành một con rối ngoan ngoãn, không có chủ kiến.
Nhưng nàng khi ở một mình lại là người phóng khoáng nhất, mama trong cung vừa đi, nàng liền đóng đinh “Nữ huấn”, “Nữ giới” lên bia b.ắ.n cung của ta, cuối cùng còn phải giơ chân đá thêm hai cái, đá đến mức thân hình nghiêng ngả, suýt chút nữa thì ngã, ta vội vàng bước tới đỡ nàng.
Nàng nói, Ninh tướng quân, chúng ta đều là những kẻ đáng thương giống nhau.
Giọng nói nhẹ nhàng, kiềm nén như vậy.
Trong lòng ta khẽ động.
Sau đó, buổi tối nàng liền giẫm lên vai ta, trèo lên tường viện, nghe Ngô Hàn lâm, người đã dạy dỗ nàng rằng phụ nữ vô dụng vào ban ngày, dạy dỗ con trai mình.
Thì ra Cửu công chúa, là một người kỳ lạ như vậy.
Ta nhìn Cửu công chúa đang ngủ gục trên bàn trong gió hè ấm áp, tập thơ lật dở một nửa, nhìn một cánh hoa màu hồng nhạt, hơi trong suốt lặng lẽ rơi xuống, men theo gương mặt nàng, trượt xuống cánh môi đỏ mọng của nàng.
Ta bỗng nhiên cảm thấy như bị ánh nắng thiêu đốt.
Nhịp tim như trống trận, vang dội bên tai, ta luống cuống quay lưng lại, đối diện với bức tường.
Ta không biết cảm giác này là gì.
Nhưng khi nhìn thấy nàng dưới ánh trăng, qua khung cửa sổ, giơ chén trà về phía ta.
Khi nàng tức giận vì con ch.ó ta nuôi cắn hư hoa của nàng, nhưng lại ngồi xổm ở góc tường, lén lút cho chó con ăn xương.
Mỗi lần nàng cố gắng hết sức, lặng lẽ bảo ta cầm cung tên lên, đứng lại trên thao trường.
Ta đều có cảm giác như vậy.
Ta hiểu Cửu công chúa hơn bất kỳ ai khác.
Nhận thức này khiến ta vui vẻ một cách khó hiểu.
Nhưng ta vẫn không hiểu đây là gì.
Cho đến khi hoàng đế muốn nàng đi hòa thân.
Ta chưa bao giờ căm phẫn và hoảng sợ như vậy, cũng chưa bao giờ cảm thấy bất lực và vô năng như lúc này..
Ninh Dịch ta, ngoài việc biết đánh trận ra, chẳng còn gì cả.
Ta phải lấy gì để cầu xin nàng thương xót, dùng gì để giữ nàng lại bên cạnh?
Ta chủ động xin ra trận dẹp loạn, đó là trận chiến ta đánh liều lĩnh nhất.
Máu của phản quân nhuộm đỏ cát vàng, ta g.i.ế.c đến mức đỏ mắt, không màng đến việc phòng thủ, chỉ liều mạng, muốn g.i.ế.c sạch những kẻ dám mơ tưởng đến nàng, những kẻ dám coi nàng là chiến lợi phẩm, là con tin, những kẻ dám cướp nàng đi khỏi ta.
Phong Minh sơn kéo dài hàng trăm dặm, việc ẩn náu không hề dễ dàng.
Ta trốn trên tán cây, dưới gốc cây là những kẻ đang cầm đuốc, nói tiếng Hồ, tìm kiếm chúng ta.
Ta hơi ngẩng đầu lên, nhìn ánh trăng sáng tỏ qua khe hở trên tán cây.
Nhớ đến nàng luôn ngồi bên chiếc bàn đá ở sân sau, uống rượu gừng ngọt, ngẩng đầu nhìn ánh trăng bị bao bọc bởi bốn bức tường.
Không biết lúc này, nàng có đang ngồi trong sân, ngắm trăng thu không.
Cùng ta, ngắm cùng một vầng trăng.
(Hoàn)
Mùa đông năm đó đến rất sớm.
Khi tôi rời đi, bầu trời bên ngoài đã tối sẫm.
Tôi nhận được cuộc gọi từ Tần Chỉ Lan, cô ấy nói năm sau sẽ ra nước ngoài để bắt đầu một thí nghiệm mới ở viện nghiên cứu.
Tôi nói được, rồi chúc cô ấy một chuyến đi bình an.
Cuộc gọi kết thúc, trên WeChat là tin nhắn từ Tô Lam, nói rằng cô ấy đang ngồi ở quán lẩu và bảo tôi nhanh chóng đến để thanh toán.
Tôi mỉm cười và trả lời một chữ “được.”
Bên ngoài cửa sổ xe, vầng trăng khuyết treo cao trên bầu trời, chiếu sáng một góc đêm tối như mực.
Khi đêm qua đi, vầng trăng sẽ lặn.
Mặt trời của tôi, sẽ lại một lần nữa mọc lên.
(Hết truyện)