Nhất Sinh Sở Ái - Hoa Ly

Chương 25: Hoàn



Sẵn sàng

Ngoại truyện 1: Tiêu Hoài Cẩn

Nói ra, e rằng Nhu Nhu sẽ chẳng tin.

Kỳ thực, từ thuở nhỏ, ta đã thích nàng.

Ta biết dáng vẻ ta khi bắt nạt nàng có lẽ đã vượt xa cái gọi là trò tinh nghịch của một bé trai nghịch tóc bé gái. Nhưng ta lại chẳng thể kìm nén được.

Bởi người ta thực sự căm hận chính là Hoàng huynh. Mà Hoàng huynh lại là người ta không thể đắc tội.

Ta, yếu đuối đến thế.

Hoàng huynh háo sắc, mê mỹ nhân. Không chỉ mê mỹ nhân, mà phàm là nữ tử, hắn đều chẳng chừa bất kỳ ai. Chay mặn gì cũng đều ăn tất.

 

Người sinh ra hắn thì không thể, kẻ do hắn sinh ra cũng không thể, còn lại tất thảy đều có thể.

Nhị Hoàng tỷ của ta đối xử với ta rất tốt, lại có dung mạo khuynh thành. Sau đó, nàng mới mười hai tuổi đã mang thai con của Hoàng huynh rồi khó sinh mà qua đời.

Sau này lại đến lượt Hoàng huynh để mắt tới chính thê của Tằng Đại học sĩ, lại nhắm cả vào tiểu nữ của ông ấy.

Ta thích Nhu Nhu, cũng hận Nhu Nhu. Hận nàng mỹ mạo, hận nàng ôn nhu, hận nàng được Hoàng huynh sủng ái mà không biết rằng, mọi sự sủng ái từ hắn đều đã được ngầm định sẵn cái giá phải trả. Mà sớm muộn gì, nàng cũng sẽ phải lấy chính bản thân mình để hoàn trả lại.

Nàng không hiểu. Chẳng lẽ Dung Quý phi cũng không hiểu?

Chẳng lẽ nàng ta thực sự nhẫn tâm đến mức dùng nữ nhi còn non nớt của mình để đổi lấy vinh hoa phú quý?

Ta hận đầy một bụng, lại không biết phải giãi bày cùng ai. Nhìn thấy nàng, ta bèn thuận miệng thốt ra những lời chửi rủa ác độc nhất mà mẫu hậu cùng triều thần từng dành cho mẫu thân nàng.

Thực ra, điều ta muốn nói, là “Chạy mau đi.” Chỉ tiếc rằng ta lại chẳng thể cất thành lời.

Ta là kẻ nhu nhược. Danh là thân vương, nhưng dưới quyền thế ngập trời, lại chẳng khác gì con kiến hôi trong lùm cỏ.

Một lần nọ, ta bắt gặp nàng ngồi thu mình dưới mái hiên, ôm gối, thất thần mà khóc. Lệ rơi không một tiếng động, cứ thế lăn dài trên gương mặt nàng, tựa như minh châu nhiễm sương, mong manh đến mức chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng sẽ lập tức tan biến. Tim ta như bị nhấn chìm trong bể đá, từng chút từng chút, cứ thế trầm xuống mãi thôi.

Sau này, khi Dung Quý phi trở thành Dung Hoàng hậu, nàng ta dùng đủ mọi thủ đoạn để ép Hoàng đế tứ hôn cho ta và Nhu Nhu. Kỳ thực, ta đã vui mừng đến phát điên, nhưng ta không thể biểu lộ ra bên ngoài.

Ta quá hiểu mẫu hậu. Nếu ta vui sướng ra mặt, nàng ắt sẽ dùng đủ mọi cách để bức hại Nhu Nhu. Chỉ khi ta ra vẻ chống đối, nàng mới cảm thấy ta “không vì thê tử mà quên mẫu hậu,” rồi ngược lại, còn khuyên ta nên biết đến đại cục.

Dung Quý phi từng vì dâng trà nóng mà bị mẫu hậu làm bỏng tay, chẳng phải là vết xe đổ sờ sờ ra đó sao?

Quả nhiên, mọi sự diễn ra đúng như ta dự đoán.

Thế nhưng, đêm tân hôn, Hoàng huynh lại cố tình gây khó dễ.

Không phải ta ghét bỏ Nhu Nhu.

 

Không phải ta sợ phải đội nón xanh.

 

Ta chỉ không thể đối diện với chính bản thân mình, một kẻ đã trơ mắt nhìn nàng từng bước từng bước lún sâu vào vũng bùn, lại không thể làm gì để cứu nàng ra. Chỉ cần nghĩ đến cảnh nàng ôm gối lặng lẽ rơi lệ ngày hôm ấy, lòng ta đã quặn đau như d.a.o cắt.

Mãi đến khi ta phát hiện ra rằng, ta đã hiểu lầm Nhu Nhu, cũng đã hiểu lầm Dung Hoàng hậu. Thì ra, trên đời này thực sự có những bậc mẫu thân có thể vì nhi nữ mà làm đến mức ấy.

Nếu năm xưa mẫu hậu có thể thương yêu Nhị Hoàng tỷ của ta dù chỉ một chút, nếu bà ấy có thể bảo vệ nàng như cách Dung Hoàng hậu bảo vệ Nhu Nhu thì tỷ ấy làm sao đến nỗi c.h.ế.t thảm như vậy?

Lúc đó, ta đã nghĩ, ta muốn Nhu Nhu, muốn nàng làm mẫu thân của con ta. Ta tin rằng, nàng cũng sẽ trở thành một mẫu thân như Dung Hoàng hậu.

Trời cao thương xót kẻ vô dụng như ta, để Nhu Nhu sinh cho ta một đứa con như Kính Du, lại còn giúp nó bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn. Chỉ tiếc rằng, chừng ấy đã tiêu sạch toàn bộ vận khí nửa đời sau của ta rồi.

Khoảng cách giữa ta và Nhu Nhu quá xa, quá nhiều, như ngày hôm ấy, ta tận mắt nhìn thấy bể m.á.u lênh láng, như con sông đầy tràn huyết lệ.

Vậy thì, hãy để ta giữ lại quyền thế cho nàng.

Hãy để ta giữ lại vinh quang cho nàng.

Ta tái giá rồi. Nàng thực sự đã trở thành “Dung Thái hậu.”

Ta không động đến nàng, vậy thì người khác cũng chẳng thể lay chuyển địa vị của nàng.

Chỉ cần trong lòng nàng, ta không còn là một kẻ vô dụng, văn không được, võ không xong, như thế là đủ lắm rồi.

Sử sách biết rằng ta từng che chở biên cương.

 

Sử sách biết rằng ta từng bình định loạn tặc.

 

Sử sách biết rằng ta đã vì lê dân mà chết.

Nàng biết mà.

Kính Du của ta, cũng biết mà.

 

Ngoại truyện 2: Tiêu Kính Du

Sau khi Thuần vương qua đời, tinh thần mẫu thân lập tức suy sụp.

Trước kia, nàng nắm giữ triều cương, quyết đoán vô song, nay lại ngày càng buông tay, để ta xử lý nhiều hơn.

Con người vốn là loài sinh vật kỳ lạ. Trước đây, ta từng cảm thấy gò bó, khi nghe đám đại thần phụ chính lén lút bàn tán, xúi giục ta tranh quyền với mẫu thân, dù không đến mức răm rắp nghe theo, nhưng cũng khó tránh khỏi nảy sinh ý niệm ấy. Nay mẫu thân chưa đợi ta tranh giành đã chủ động buông tay, vậy mà ta lại không nỡ để nàng phó mặc triều chính.

Nàng ngày càng thường xuyên nhắc đến ngoại tổ mẫu, kể về những điều tốt đẹp của bà. Thực ra, ký ức của ta về ngoại tổ mẫu đã rất mơ hồ, nhưng mẫu thân luôn nói bà yêu thương ta đến nhường nào, khi ta còn nhỏ đã được bà nâng niu trong lòng bàn tay ra sao.

Thì ra, mẫu thân cũng muốn mãi mãi được ở bên mẫu thân của mình. Thì ra, không ai muốn trở thành một người lớn vô vị cả.

Trước khi qua đời, Thuần vương có một cuộc nói chuyện riêng với ta, người bảo rằng nhất định phải tự mình cầm quân.

Từ xưa đến nay, những bậc Đế vương nếu có công trạng nơi quân doanh thì trong lòng mới vững vàng, có thể an tâm trọng dụng hiền thần danh tướng mà không cần ngày ngày nơm nớp lo sợ công cao lấn chủ; còn nếu quanh năm ru rú trong thâm cung, không có tài đức thì chỉ có thể sống trong sợ hãi, bên cạnh cũng chỉ toàn kẻ nịnh hót bất tài.

“Con là hoàng đế, con không có tư cách tầm thường. Cơ nghiệp đế vương không bao giờ có chuyện vạn toàn vô thất, chỉ có thể bôn ba trong từng mũi giáo ngầm sáng rõ, thập tử nhất sinh, trốn tránh vô ích, sợ hãi cũng chẳng có tác dụng gì. Chỉ khi đối đầu trực diện với đao kiếm, mới có được một đường sinh cơ.”

“Con được Tiên đế truyền vị, mà không phải ta. Theo lý mà nói, ta không đủ tư cách dạy con đạo làm Vua. Nhưng dù gì ta cũng là huynh đệ ruột thịt của Tiên đế, từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh hắn, lại là phụ thân của con. Thay hắn truyền đạo, trên đời này không ai thích hợp hơn ta.”

“Tiên đế không phải người tốt. Hắn tàn bạo, háo sắc, tâm cơ thâm trầm, dã tâm bừng bừng. Nhưng hắn không phải một vị Hoàng đế tồi. Làm người tốt và làm minh quân, thường không thể đồng thời có được. Nếu con có thể làm được cả hai, tất nhiên sẽ lưu danh thiên cổ. Nhưng nếu chỉ có thể chọn một, thì hãy làm một Hoàng đế tốt, bởi một kẻ vô năng mà ngồi lên đế vị, với thiên hạ mà nói, chính là một trận tai ương.”

“Không có thần tử nào sẽ nói với con những lời này. Bọn họ thân là thần tử, nào nỡ dạy con đạo trị thần. Tuy mẫu thân con tài hoa xuất chúng, tầm nhìn rộng lớn, nhưng dù sao cũng chưa từng đích thân xông pha chiến trường, càng không thể dạy con những điều này.”

“Đây là những cảm ngộ mà ta đánh đổi suốt tám năm ở Bắc Cảnh mới có được. Chỉ khi chính tay nắm đao thương, ta mới cảm thấy thực sự vững vàng. Con ngoan, ta muốn nói tất cả những điều này cho con, con có bằng lòng nghe không?”

Sau đó, mẫu thân đến, cắt ngang cuộc trò chuyện này, ta không có cơ hội trả lời.

Ta nghĩ rằng sau này có thể nói cho người biết ta đã nghe thấu những lời ấy. Ta nghĩ rằng ta vẫn còn cơ hội để thổ lộ hết nỗi lòng kính yêu.

Nhưng người đã không quay trở về.

Ta cũng không còn cơ hội nữa.

Linh phiêu* lay động trong gió, văng vẳng tiếng xướng tụng từ nơi xa: “Tiêu thị Hoài Cẩn về nhà rồi.”

(*) Phất cờ trước lúc động quan.

Về nhà thôi, phụ thân của ta.

Đợi đến trăm năm sau nữa, khi ta cũng trút bỏ gánh nặng này, người, ta, cùng mẫu thân, phải chăng sẽ không còn chia xa, có thể hân hoan vui vẻ, làm một gia đình trọn vẹn, không ai quấy rầy.

(Toàn văn hoàn.)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Khi Mạch Tử Chín - Sơn Quỷ

Chương 25: Hoàn



Sẵn sàng

Năm mười bảy tuổi, tôi yêu một chàng trai tên là Bùi Sầm.

 

Anh ấy nói đợi đến khi lúa mì chín, sẽ mang theo mùa màng bội thu đến cưới tôi.

 

Năm hai mươi hai tuổi, trước khi lúa mì chín, tôi ra nước ngoài.

 

Giữa sân bay đông đúc người qua lại, tôi muốn anh ấy đợi tôi trở về.

Thu Vũ Miên Miên

 

Hai mươi bảy tuổi, tôi đã trở về.

 

Trở về để nói với anh ấy: “Bùi Sầm, em đồng ý.”

 

Trở về để tham dự, tang lễ của anh ấy.

 

(Hết)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Tôi Nhặt Được Tiền Trong Thùng Rác, Không Ngờ Đó Là “Tiền Mua Mạng”

Chương 25: Hoàn



Sẵn sàng

Một năm sau, Trình Trích t*nh h**n toàn bình phục.

Tôi dùng một chút mưu mẹo, nói với bố mẹ rằng đã tìm thấy Trình Lãm Nguyệt.

Tôi và Trình Trích Tinh trở lại đúng danh tính của mình, Phong Dự cũng đến nhà cầu hôn.

Tôi rời tập đoàn Vân Thượng, ra nước ngoài học cao học.

Trình Trích Tinh và Phong Dự ở lại thành phố A, kết hôn, sinh con, và chăm sóc bố mẹ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Khi Lưu Luyến Dần Trở Thành Chấp Niệm

Chương 25: Hoàn



Sẵn sàng

Chương 39

 

Sau khi xuống máy bay, cuối cùng Thẩm Chấp cũng cảm thấy tảng đá trong lòng mình đã được gỡ bỏ.

 

Diệp Lê cũng cảm nhận được rằng từ khi Thẩm Chấp gặp tai nạn, anh ấy đã trở nên rất kỳ lạ, nhưng cô luôn kiên nhẫn chờ đợi mà không hỏi trực tiếp.

 

Cuối cùng, vào ngày chuyển đến nhà mới, cô thấy Thẩm Chấp đứng trước mặt mình, ánh mắt đầy ắp hình bóng của cô.

 

Biết rằng Thẩm Chấp có điều gì muốn nói, Diệp Lê cũng kiên nhẫn đợi anh ấy mở lời.

 

Thẩm Chấp khẽ nói: “Thật ra, anh luôn cảm thấy rất thiếu an toàn.”

 

Diệp Lê lặng lẽ nhìn anh ấy, lắng nghe những lời mà anh ấy đã kìm nén trong lòng bấy lâu.

 

Khi ở bên cô, anh ấy luôn cảm thấy có ai đó thì thầm vào tai mình.

 

Tại sao Diệp Lê lại chọn ở bên anh ấy, tại sao cô không chọn những người tốt hơn anh ấy gấp ngàn lần, những người có thể mang lại cho cô một cuộc sống hoàn hảo hơn?

 

Cô quá rực rỡ, xinh đẹp, thành tích xuất sắc, tính cách lại tốt bụng, và giờ đây còn có thể tự đứng vững trong công ty, gần như trở thành một người hoàn hảo.

 

Chắc hẳn trong lòng mỗi người đều có hình mẫu lý tưởng như vậy.

 

Thẩm Chấp cũng luôn tự hỏi tại sao lại là anh ấy, rõ ràng anh ấy là người bình thường nhất trong đám đông, chẳng có gì nổi bật, sao cô lại chọn anh ấy?

 

Nhưng tình yêu thì không có lý do, chỉ là không thể kìm nén.

 

Yêu là không thể kiểm soát, là những cảm xúc bất chợt, là những lần xao xuyến không thể tránh khỏi.

 

Đặc biệt là vào ngày anh ấy biết mình có thể sẽ bị tê liệt, cảm giác thiếu an toàn của anh ấy đạt đến đỉnh điểm.

 

Anh ấy đã là người không có gì, giờ lại càng không có chút tự tin nào để ở lại bên Diệp Lê.

 

Khi cô nói với anh ấy rằng sẽ đi tìm Bùi Tự Bạch, anh ấy đã sợ hãi.

 

Anh ấy sợ cô sẽ rời bỏ anh ấy, sẽ chọn Bùi Tự Bạch.

 

Và cũng chính vào ngày đó, khi Diệp Lê không trả lời tin nhắn, anh ấy gọi điện nhưng bị cúp máy, sự sợ hãi đã lên đến mức cực điểm.

 

Anh ấy không ngừng suy nghĩ những điều tiêu cực.

 

Thẩm Chấp thậm chí đã bắt đầu nghĩ đến việc sẽ làm gì sau khi chia tay.

 

Liệu anh ấy có thể tiếp tục sống trong nỗi đơn phương này, tiếp tục thêm ba năm, sáu năm hay thậm chí lâu hơn nữa?

 

Nhìn vào màn hình tin nhắn không có hồi âm, anh ấy cũng dần dần gõ ra một dòng tin:

 

“Em có muốn chia tay không? Chúng ta có thể nói chuyện rõ ràng.”

 

Khi vừa gửi đi, Thẩm Chấp nhìn thấy dòng chữ đó, mắt anh ấy cay cay.

 

Anh ấy ngồi lặng người một lúc lâu, cuối cùng vẫn chọn xóa đi.

 

Anh ấy muốn đợi Diệp Lê tự mình nói ra điều gì.

 

Có lẽ ba năm qua, anh ấy cũng chỉ là lúc cô đau buồn mà chen vào.

 

Dù sao thì, anh ấy cũng không xứng với một người tuyệt vời như cô.

 

Thẩm Chấp rời khỏi giao diện tin nhắn, ngồi lặng lẽ nhìn vào điện thoại, cố gắng giảm bớt cảm giác tự ti và buồn bã bất ngờ.

 

Có lẽ anh ấy đã ngồi như vậy hơn một giờ.

 

Anh ấy kiềm chế không mở lại tin nhắn với Diệp Lê.

 

Nhưng cuối cùng anh ấy vẫn nhấn vào.

 

Dù có là những lời chia tay hay là bất cứ điều gì, anh ấy vẫn chọn chấp nhận thực tế.

 

“Những bức ảnh em chụp rất đẹp, lần sau anh sẽ đợi cùng em xem bình minh.”

 

“Cảm giác chân anh đỡ nhiều rồi, đó mới là dấu hiệu phục hồi.”

 

“Anh đã học làm những món em thích ăn, sau này mỗi ngày anh sẽ nấu cho em ăn.”

 

“Dự báo thời tiết mai sẽ đẹp, nếu em có thể xuống giường, anh sẽ đưa em đi dạo.”

 

“Anh hơi lo em, không trả lời tin nhắn có phải đang giận anh không?”

 

Thẩm Chấp ngây người, vừa định trả lời thì đúng lúc đó, Diệp Lê bước vào phòng.

 

Chương 40

 

Diệp Lê nghe xong không biết phải nói gì, bởi vì cô vốn tưởng rằng người thiếu an toàn nhất là mình.

 

Không ngờ, Thẩm Chấp lại thiếu an toàn hơn cả cô.

 

“Anh ta rất sợ… em sẽ không cần anh ta nữa.” anh ta thì thầm, vẻ mặt bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự lo lắng và tủi thân.

 

Diệp Lê bỗng cảm thấy rất buồn cười, hóa ra được yêu thương một cách cẩn trọng lại là cảm giác như thế này.

 

Cô không nhịn được mà cười nhẹ, “Sao lại như vậy chứ, làm sao em có thể không cần anh được?”

 

Rồi cô nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt của Thẩm Chấp.

 

Tiếp đó, cô an ủi anh ta một cách dịu dàng, “Anh rất tuyệt vời, xứng đáng được yêu thương.”

 

Thẩm Chấp trầm mặc một lúc, rồi nhẹ nhàng nói: “Thật sao? Em cũng yêu anh sao?”

 

Diệp Lê hơi ngẩn người, như thể người vừa mới nói rằng không cần anh ấy lại đột nhiên chiếm lấy quyền chủ động.

 

Cô cảm thấy như mình đang bị ép phải thổ lộ tình cảm.

 

Cảm giác bất ngờ này khiến Diệp Lê chu môi, nhẹ nhàng hỏi lại: “Ý gì vậy?”

 

Dù là một câu hỏi, nhưng giọng điệu của cô lại vô cùng nhẹ nhàng.

 

Thẩm Chấp như thấy được tình yêu trong ánh mắt của Diệp Lê.

 

Anh ấy nói: “Anh rất thích em, anh thích em rất lâu rồi, thật ra anh chẳng có gì đặc biệt.”

 

Anh ấy có nhiều khuyết điểm, và trong mối quan hệ này, Diệp Lê đối với anh ấy thật sự quá tốt.

 

Thẩm Chấp thật sự sợ rằng một ngày nào đó, Diệp Lê sẽ rời xa anh ấy.

 

Diệp Lê lắng nghe từng câu từng chữ của anh ấy, và rất nghiêm túc hứa với anh ấy:

 

“Em sẽ luôn ở bên cạnh anh.”

 

Cuối cùng, họ quyết định kết hôn ở nước ngoài, không mời ai cả.

 

Bởi vì hôn nhân vốn dĩ là chuyện của hai người, chỉ cần hai người có mặt là đủ rồi.

 

Nhưng cuối cùng vẫn không thể từ chối bà Tần, nên bà ấy cùng Tần Hàn đến.

 

Tần Hàn cũng vô tình giúp một tay nhỏ.

 

Vậy là trong nhà thờ, họ đã trao cho nhau lời thề suốt đời.

 

Ai và ai có duyên với nhau là do định mệnh, cuối cùng cũng chỉ có thể kết thúc bằng sự tiếc nuối.

 

Vậy nên, cơ hội phải do con người chủ động nắm lấy.

 

Một khi đã bỏ lỡ, thì sẽ chẳng bao giờ có thể quay lại.

 

……

 

Năm này qua năm khác, người đến người đi.

 

Mùa xuân qua, mùa thu đến, mùa hè ve kêu, mùa đông chim trú ổ.

 

Chẳng biết bao nhiêu năm đã trôi qua.

 

Một buổi sáng sớm, tại một bệnh viện nhân dân, có một ca cấp cứu.

 

Một cụ ông sống trong khu chung cư, vì đột quỵ, đã bị ngã xuống cầu thang.

 

Những người hàng xóm nghe thấy tiếng động, vội vàng đưa ông đến bệnh viện.

 

Sau khi cấp cứu, ông mới tỉnh táo lại một chút.

 

Các bác sĩ cho biết tình hình rất nguy hiểm, cần phải thông báo cho người thân của ông.

 

Những người hàng xóm nghe vậy, cũng cảm thấy khó xử.

 

Vì họ đã sống ở đó gần hai mươi năm, nhưng chưa bao giờ thấy người thân hay con cái của ông đến thăm.

 

Họ nói ông là một người sống cô đơn, không biết liệu có còn người thân nào không.

 

Nhưng bác sĩ cũng không thể để ông lại một mình, và tình trạng của ông cũng rất nghiêm trọng.

 

Cuối cùng, họ quyết định hỏi ông: “Cụ Bạch, cụ có nghe tôi nói không?”

 

Đôi môi của cụ Bạch khẽ động, như muốn nói gì đó.

 

Nhưng y tá không nghe rõ, chỉ có thể lại gần để nghe kỹ hơn.

 

Cuối cùng, họ xác nhận rằng ông đang gọi tên ai đó.

 

“Diệp Lê…”

 

Y tá lại hỏi: “Cụ Bạch, người cụ muốn tìm là Diệp Lê phải không?”

 

Ánh mắt trống rỗng của cụ Bạch bỗng sáng lên.

 

Nhưng người hàng xóm đã kéo y tá ra và thì thầm: “Cái tên Diệp Lê, tôi đã điều tra rồi. Không biết có chính xác không, nhưng hình như là bạn học của cụ. Diệp Lê là bạn gái cũ của cụ, nhưng sau này hình như vì một chuyện gì đó mà họ không ở bên nhau nữa.”

 

“Diệp Lê giờ đã ở với người khác, nhưng cụ vẫn không thể quên cô ấy.”

 

Nghe vậy, y tá cảm thấy không tiện làm phiền Diệp Lê đang sống cuộc sống hiện tại, chỉ đành báo cho cộng đồng chăm sóc cụ Bạch.

 

Khi cụ Bạch tỉnh lại lần nữa, ông thấy mình đang nằm trong một căn phòng nhỏ, có ánh nắng và tiếng chim hót.

 

Ông mở mắt ra và thấy Diệp Lê, người mà bao năm qua vẫn không thay đổi, đang ngồi bên giường, gọt táo cho ông.

 

Cô mỉm cười đưa quả táo đến trước mặt ông và nói: “Ăn quả táo này xong, em sẽ đưa anh đi.”

 

“Được.”

 

Ông đáp lại một cách rõ ràng, nhìn Diệp Lê mỉm cười.

 

Người mà ta không thể có khi còn trẻ, cuối cùng cũng chỉ có thể lưu luyến suốt cả cuộc đời.

 

[Hết]


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung