Phò Mã Khó Làm - Mộ Dung Khanh Mặc

Chương 91: Hoàn chính văn



Sẵn sàng

Bởi vì Tề Loan nói không biết lựa lời, Vân Nhược Dư tức giận đuổi người ra ngoài, nhắm mắt làm ngơ, thị nữ như lâm phải đại địch, thỉnh thoảng nhìn Vân Nhược Dư thỉnh thoảng lại nhìn ra bên ngoài.

Vân Nhược Dư nhìn như không có việc gì, ngồi trước gương trang điểm.

Lộc Trúc và Ngân Điệp thất thần, luôn lén lút nhìn nàng, Vân Nhược Dư khó hiểu: “Hai người các ngươi có gì muốn nói với bổn cung?”

Lộc Trúc và Ngân Điệp đi theo Vân Nhược Dư hồi lâu, biết rõ tính cách của Vân Nhược Dư, nếu nàng hỏi như vậy vậy thì họ có thể nói vài lời.

“Công chúa thật sự giận tướng quân sao? Cô nương kia nô tỳ đã hỏi thăm qua không hề có quan hệ gì với tướng quân, là bản thân nàng ta tự cho là đúng, tướng quân ngay cả người và danh đều không biết.”

Vân Nhược Dư chưa chắc không biết những gì Lộc Trúc cùng Ngân Điệp nói, tất nhiên nàng sẽ không đặt những điều này trong lòng, tín nhiệm đối với Tề Loan nàng vẫn có.

Lùi một vạn bước, cho dù Tề Loan thật sự có quan hệ gì đó với cô nương kia, hắn cũng không nháo tới trước mặt nàng, không phải nàng không tự tin mà là phu quân nhà nàng không ngu ngốc tới mức đó.

Vân Nhược Dư nhớ tới sau khi mình khôi phục trí nhớ, được Tề Loan dỗ dành hồi lâu, nhưng nàng không nhận ra sự thật, mặc dù có sự tính nhiệm của Vân Nhược Dư bên trong, nhưng nếu Tề Loan thật sự ngu ngốc, cũng không đến mức có thể giấu nàng lâu như vậy được.

Cô nương này có lẽ thật sự là ngoài ý muốn.

“Nếu công chúa đã biết… vậy vì sao muốn đuổi tướng quân ra ngoài?” Lộc Trúc thận trọng hỏi: “Tiểu thiếu gia khóc lóc đáng thương như vậy, nô tỳ nghe xong đều đau lòng.”

“Yên tâm đi, Tề Loan sẽ không làm cho Dật nhi khóc nhiều đâu. Nếu có chuyện thật sự quan trọng, hắn sẽ tự tới tìm ta.” Vân Nhược Dư đã tận mắt nhìn thấy Tề Loan dỗ hài tử như thế nào, cho nên nàng tự nhiên không lo lắng về vấn đề này.

Việc nàng làm chỉ là hoàn thành tâm nguyện của Tề Loan, không phải hắn nói nàng không có phản sao?

Bây giờ nàng đã có phản ứng, không biết Tề đại tướng quân có thể chống đỡ được hay không.

Lộc Trúc và Ngân Điệp thấy công chúa đã hiểu rõ tâm tư của mình, cũng dừng suy nghĩ đi nghĩ ngơi, không nhiều lời thêm nữa. Vân Nhược Dư rửa mặt chải đầu xong, liền để Lộc Trúc cùng Ngân Điệp lui ra ngoài, lấy ra một quyển thoại bản bắt đầu xem, trời đã tối muộn nhưng Vân Nhược Dư vẫn chưa đi ngủ.

Không biết đang đợi cái gì, một lúc sau, bên ngoài truyền đến tiếng sột soạt, Vân Nhược Dư vẫn không nhúc nhích, nàng chỉ giả vờ như không nghe thấy, kết quả chỉ một lúc sau, liền nhìn thấy Tề Loan ôm hài tử trèo vào tử cửa sổ.

Vân Nhược Dư khiếp sợ, từ trên giường ngồi dậy, trừng lớn mắt hỏi: “Chàng đang làm gì?”

“Trèo cửa sổ.”

Tề Luân đáp như đương nhiên, đem hài tử đặt ở trên giường nhỏ bên cạnh, thuận tiện đóng cửa sổ lại: “Cửa sổ này có chút không ổn.”

Vân Nhược Dư nhìn một lúc lâu, chỉ cảm thấy xem không rõ: “Ở ngay trong hủ của mình trèo cửa sổ, thật đúng là có năng lực cửa lớn không thể đi sao?”

Tề Loan nghe vậy nể tình liếc mắt một cái: “Ta tưởng là nàng đã khóa ở bên trong.”

Vân Nhược Dư muốn nhẫn nại, nhưng sau khi cố gắng một lúc, thật sự không thể nhịn được nữa: Chàng không biết đi nhìn một cái sao?”

Không ngờ Tề Loan còn có lý hơn: “Ta đi xem cái này nếu phát hiện không vào được, chẳng phải càng xấu hổ sao, không bằng một lần giải quyết dứt điểm.”

Vân Nhược Dư buồn bực không muốn phản ứng hắn, có chút ghét bỏ nói: “Chàng tới đây làm gì? Thư phòng không thể ngủ sao?”

“Còn không phải do Dật Nhi sao không quen ngủ ở thư phòng, cho nên ta mới đưa nó tới đây.” Tề Loan không chút do dự ném nồi, ai bảo nhi tử của hắn bây giờ còn chưa nói được.

Ánh mắt sắc bén của Vân Nhược Dư lia tới, Tề Loan lập tức thú nhận: “Ta, là ta, ta ngủ không quen.”

Bị Tề Loan cắt ngang, Vân Nhược Dư cũng không đọc nổi cuốn sách trên tay, bất đắc dĩ cất nó đi: “Ta thật sự không hiểu tại sao chàng lại thích nói dối trước mặt ta như vậy…”

Nói chuyện tử tế không được sao?

Tề Loan xấu hổ vò đầu bứt tóc, đây không phải là thói quen sao, nếu không phải nguyên nhân này, hắn sẽ không đến mức nói chuyện không biết lựa lời.

Rất nhiều hiểu lầm sẽ không sinh ra.

“Cũng, có lẽ là hiểu lầm.” Ánh mắt Tề Loan không ngừng đảo loạn.

Nghe được vài câu, Vân Nhược Dư không thèm nghe nữa, biết người này lại lừa mình, Tề Loan vốn không muốn nói ra mấy lời đó, nhưng ai biết lời này đến bên miệng hắn lại biến thành như vậy.

Có thể thấy được những ngày qua đã phủ lên hắn bao nhiêu bóng ma, nhìn thấy Vân Nhược Dư sắc mặt không vui, hắn lập tức đi tới, nắm tay nàng: “Nhược Dư, nàng phải tin tưởng ta.”

“Từ đầu đến cuối, ta chưa từng nói một câu không tin chàng, chuyện hôm nay rõ ràng là do chính chàng gây ra.”

Tề Loan tự biết đuối lý, nhưng cũng không muốn đứng sang một bên đáng thương, vội vàng cởi áo ngoài nhảy lên, dựa vào vai Vân Nhược Dư làm nũng: “Ta còn tưởng rằng, nàng không để ý tới chút nào.”

Vân Nhược Dư lười phản ứng, thờ ơ dời mắt đi, Tề Loan đến sát bên người Vân Nhược Dư giải thích: “Ta không biết hôm nay cô nương kia phát điên cái gì, ta thề, ta thật sự không biết nàng ta.”

Nếu là quan viên bình thường ở Hộ Bộ, nhìn cô nương kia chỉ sợ là nữ nhi của quan trên, nhưng ở chỗ này của Tề Loan, ngay cả “nữ nhi của quan trên” cũng không đủ tư cách.

Đối với hắn, nữ nhi của quan trên là Vân Nhược Dư.

“Ai biết vì sao nàng ta lại mê muội như vậy, có lẽ là Hộ Bộ thượng thư nói gì đó, ngươi cũng biết Hộ Bộ thượng thư là nữ nhi nô……” Tề Loan không muốn quan tâm đến chuyện này, nhưng bởi vì chuyện này thật sự đã ảnh hưởng tới hắn, cho nên mới để La Sát đi tìm hiểu.

“Bổn cung không biết.” Vân Nhược Dư có chút không vui nói: “Vì sao bổn cung phải đi tìm hiểu những thứ này.”

Tề Loan nghe những lời này cũng không khó chịu, tự mình dỗ dành Vân Nhược Dư: “Đúng, đúng, đương nhiên những chuyện này công chúa điện hạ không cần tìm hiểu, ta tới tìm là được…”

“Nhưng ta và Hộ Bộ thương thư không hề thân nhau, nàng cũng biết lúc trước vì chuyện quân lương ta còn cãi nhau với hắn, ai biết lúc này hắn phát điên cái gì.”

Tề Loan nói đủ loại sâu xa với Hộ Bộ thượng thư.

Thật ra hắn không chỉ cãi nhau với Hộ Bộ thượng thư, mà tất cả quan văn hắn đều cãi hết.

“Mặc kệ nàng ta nói cái gì, căn bản không liên quan tới ta, tự nhiên cũng không liên quan tới hai người chúng ta… Chỉ là đối phương là nữ tử, ta không thể ra tay giáo huấn, nhưng nương tử có thể.” Tề Loan bắt đầu ra chủ ý với Vân Nhược Dư.

Tề Loan chỉ để ý đối phương là nữ tử, lại không nghĩ tới thân phận của nàng ta.

Nếu một thế gia quý nữ bị Vân Nhược Dư trách cứ, chỉ sợ sau này việc hôn nhân sẽ gian nan, trong lòng Vân Nhược Dư chỉ có chút khó chịu, cũng không có ý định dồn ép nàng ta: “Chuyện này trong lòng bổn cung hiểu rõ, chàng cũng đừng nhọc lòng.”

Tề Loan nghe thấy nàng tự xưng là bổn cung thì biết vẫn còn tức giận, đành tiếp tục dỗ nàng, Vân Nhược Dư nghe hắn nói hồi lâu cảm thấy có chút buồn ngủ: “Nói xong rồi sao? Nói xong nhanh chóng rời đi, ta muốn ngủ.”

Tề Luân làm sao có thể nguyện ý rời đi vào lúc này?

Chưa kể thư phòng học lạnh lẽo, cũng nhỏ chật chội, mấu chốt là còn mang theo một hài tử vô cùng bất tiện.

“Lúc này đưa Dật Nhi ra ngoài không chừng sẽ phải tỉnh lại, nương tử cũng không nỡ phải không.” Tề Loan bắt đầu tìm cớ.

“Dật Nhi có thể ở lại, chàng đi là được.” Vân Nhược Dư nhàn nhạt nói, không muốn thỏa hiệp chút nào.

Nhưng Tề đại tướng quân là người co được dãn được, phu nhân không muốn thỏa hiệp vậy để hắn tới là được: “Vậy không được, nếu nửa đêm tiểu tử này tỉnh dậy chẳng phải là sẽ làm ồn tới nàng sao, cho nên để ta ở lại là thích hợp nhất……”

“Chàng ở lại làm gì?”

“Ta ở lại dỗ con.” Tề đại tướng quân rất rõ ràng lập trường của mình.

Tề Loan nói chuyện một hồi lâu, Vân Nhược Dư miễn cưỡng đồng ý để hắn ở lại.

Sau khi có hài tử, ý tưởng của hai người đều rất nhất trí, tuy có nhũ mẫu ma ma, nhưng rất nhiều khi hài tử đều do tự tay hai người tự tay chăm sóc.

Tuy rằng vất vả, nhưng hài tử đối với hai người bọn họ rất gắn bó, loại thành tựu này người khác không thể cho được. Vân Nhược Dư cũng đề cập đến với Tề Loan, cảm thấy hắn quá vất vả, nhưng Tề Loan không quan tâm.

Chỉ nói mình không biết có thể bồi bên cạnh hài tử bao lâu, nó rất nhanh sẽ lớn lên, nếu biên quan thái bình không có chiến sự, hắn còn có thể thường xuyên nhìn thấy hài tử.

Nếu một khi rời đi sẽ rất lâu, một hai năm mới trở về, chỉ sợ hài tử sẽ không nhớ rõ hắn.

“Nhưng bây giờ con còn nhỏ, có lẽ cũng không thể nhớ rõ.”

“Có quan trọng gì?”Tề Loan căn bản không quan tâm những thứ này, hắn quan tâm chính là suy nghĩ của mình:“Nhớ hay không không quan trọng, ta chỉ muốn chăm sóc con của mình.”

Đây chính là trách nhiệm của hắn, cũng là việc hắn cực kỳ nguyện ý làm.

Vân Nhược Dư đương nhiên không ngăn hắn thân cận với con.

Vân Nhược Dư có chút buồn ngủ, bắt đầu ngáp, Tề Loan lại nhịn không được hỏi vừa rồi nàng đang xem cái gì.

“Ta còn có thể xem cái gì?” Vân Nhược Dư cảm thấy lời này của Tề Loan là biết rõ còn cố hỏi, người trong cung đều biết nàng thích gì.

“Lần này lại là thoại bản gì?”

“Tài tử giai nhân.” Vân Nhược Dư không chút nghĩ ngợi trả lời: “Cô nương này và nam tử này là thanh mai trúc mã, hai người cùng nhau lớn lên, sau đó nam tử thi đậu Trạng Nguyên, áo gấm về làng cưới cô nương, hai người hạnh phúc mỹ mãn bên nhau……”

“Thanh mai trúc mã? Thi đậu Trạng Nguyên? Áo gấm về làng?” Tề Loan hỏi liên tiếp ba câu.

Vân Nhược Dư dựa vào trong ngực hắn gật đầu: “Thoại bản viết như thế.”

“Cho nên, khoa cử dễ như vậy?”

Sắc mặt Tề Loan có chút kỳ lạ, Vân Nhược Dư nhì thấy rõ ràng, nhẹ giọng nói: “Hẳn là không khó, ta nhìn chàng cũng chưa đủ nỗ lực.”

Tề Loan chỉ cảm thấy ngực phun ra một ngụm máu, chẳng lẽ hắn không nỗ lực sao?

Mỗi ngày canh bốn dậy, lúc đó trời còn chưa sáng!

Hắn như vậy mà không gội là nỗ lực, vậy nỗ lực phải như thế nào?

“Hừ.” Tề Loan tức giận hừ một tiếng, dời mắt đi chỗ khác: “Có phải nàng cho rằng… Ta có thể thi đậu Thám Hoa, là phụ hoàng phóng thủy?”

Vân Nhược Ngọc không gật đầu, nếu như nàng gật đầu, chuyện này truyền tới tai phụ hoàng, sợ là không biết người sẽ nghĩ như thế nào, huống chi những người có tâm cơ nghe được sẽ vô cùng rắc rối.

Ngay cả khi nhận thức nàng sai lầm, cũng không có những suy nghĩ như vậy: “Phu quân nói gì vậy, sao ta có thể nghĩ như thế?”

Nàng chỉ là cảm thấy có hơi khó tin thôi.

Không phải nàng chưa từng xem qua đề thi của triều đình, cũng không cảm thấy đặc biệt khó, cho nên đối với nhóm nam chính trong thoại bạn cũng không chê bai quá lời.

Mười tài tử bên trong, nếu là không có chín Trạng Nguyên, vậy đều không thể nào nói nổi.

Nhưng tâm tư Tề Loan không ở chỗ này, rối rắm Trạng Nguyên có khó thi khó hay không hắn không quan tâm, hắn chỉ là muốn biết trong cảm nhận của Vân Nhược Dư rốt cuộc quan tâm hắn thế nào: “Quả nhiên công chúa điện hạ thích quan văn hơn?”

Vân Nhược Dư lại nghe thấy câu hỏi này, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào, thích quan văn hơn?

Đến tột cùng nàng nói mình thích quan văn hơn khi nào?

Vì câu hỏi của Tề Loan, Vân Nhược Dư nghiêm túc suy nghĩ, nàng đúng là không có nói như vậy, mà là nàng chán ghét võ tướng.

Truy tìm nguồn gốc, nhớ lại ngọn nguồn, chẳng phải đều là vì Tề Loan hay sao?

“Chàng rất quan tâm cái này?

Tề Loan gật đầu, sao hắn có thể không để ý?

“Nếu ta thật sự thích quan văn hơn, chàng tính toán như thế nào? Bỏ võ từ văn sao?”

Tề Loan lắc đầu, bỏ võ từ văn đương nhiên là không có khả năng, nhưng hắn có thể thêm nỗ lực, nỗ lực để Vân Nhược Dư công nhận hắn.

Vân Nhược Dư nghe thấy mấy lời chân thành của hắn, trong lòng thực sự cảm khái, hắn rõ ràng khác người khác rất nhiều, căn bản sẽ không có vấn đề nguyên tắc, nội tâm hắn so với ai khác đều kiên định hơn, chỉ là ngẫu nhiên rối rắm cũng làm người khác không chống đỡ nổi: “Ta thích quan văn hay là võ tướng, thì có liên quan gì? Vô luận chàng là quan văn hay là võ tướng, chàng đều là phu quân của ta.”

“Đương nhiên ta muốn nàng càng thích ta hơn.”

Tề Loan nói thẳng thắn như vậy, Vân Nhược Dư không khỏi cười ra tiếng, nàng đương nhiên thích Tề Loan hơn, nếu không sẽ không thể tha thứ cho hắn, nhưng nàng cũng không muốn nhanh như vậy nói cho hắn biết: ” Phụ hoàng và hoàng huynh vẫn luôn khen chàng thông minh hơn người, nhưng theo bổn cung mà nói hoàn toàn không phải vậy, đã lâu vậy rồi, vì sao chàng còn phải rối rắm những việc này?”

Tề Loan đương nhiên rối rắm, hơn nữa còn rối rắm hồi lâu, hôm nay vẫn chưa tìm đáp án, nhưng hắn không nhụt chí, nghĩ mấy ngày nữa hỏi là được nghĩ có một ngày nhất định sẽ tìm được câu trả lời.

Vân Nhược Dư thấy hắn đã yên tâm, cho rằng mình cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt, nhưng Tề Loan nhất định làm ầm ĩ, không cho nàng nghỉ ngơi.

“Dật Nhi sẽ bị chàng đánh thức.”

“Nàng chỉ cần nói nhỏ thôi là được.”

“Rốt cuộc ai nói nhỏ thôi?!”

“Được được được, là ta, là ta……”

……

Sáng sớm hôm sau, Vân Nhược Dư còn chưa mở mắt đã nghe thấy Tề Loan đang dỗ hài tử, liền ngơ ngác hỏi hắn tại sao không gọi nhũ mẫu vào.

“Nhũ mẫu đã tới, Dật Nhi tỉnh dậy muốn đi chơi.”

Hài tử mấy tháng tuổi dần có ý thức, tuy rằng còn chưa đi được, nhưng đã có thể sai khiến người khác để đạt được mục đích, đương nhiên người xung quanh cũng đang dỗ dành, người đứng mũi chịu sào chính là phụ thân.

Nếu không phải nhìn thấy Vân Nhược Dư sắp tỉnh lại, hiện tại Tề Loan đã muốn ôm bảo bối ra ngoài đi dạo một vòng.

“Ôm lại đây ta xem.” Vân Nhược Dư nhẹ giọng nói.

Nghe vậy, Tề Loan bế đứa trẻ đến bên cạnh Vân Nhược Dư cho nàng xem, nhưng cuối cùng tiểu hài tử hoàn toàn không chịu ngồi yên xoắn tới xoắn lui trong lòng Vân Nhược Dư.

Người làm cha đau lòng cho nhi tử nên đề nghị ra ngoài đi dạo.

Vừa lúc hôm nay hắn được nghỉ.

Vân Nhược Dư sau nghĩ, sau đó cùng Tề Loan mang theo hài tử đi ra ngoài, hài tử hôm nay tinh thần rất tốt, dọc đường nhìn đông nhìn tây, toàn bộ hành trình đều là Tề Loan một mình ôm hài tử, thỉnh thoảng Vân Nhược Dư muốn phụ một tay.

Tề Loan không có đồng ý, không muốn nàng quá vất vả.

Dần dà, Vân Nhược Dư cũng không hỏi nữa, ngược lại là hai mắt tỏa sáng nhìn đồ ăn vặt trên đường, Tề Loan bình tĩnh mua, Vân Nhược Dư cũng không chút do dự nhận lấy.

Nhìn ánh mắt trông mong của nhi tử, trong lòng dâng lên một chút cảm xúc tội lỗi: “Dật Nhi nhìn ta như vậy, có phải nó cũng muốn ăn hay không?”

Tề Loan không biết hài tử có ” nghĩ” như vậy gì không, nhưng vẫn che tầm mắt của hài tử, không cho nó nhìn thấy.

Cũng cảm thấy dáng vẻ trong mong của nhi tử, quá đáng thương.

“Nàng ngồi đợi ở chỗ này, ta mang Dật Nhi đi mua Hạch Đào Tô.” Tề Loan còn nhớ rõ món Vân Nhược Dư thích ăn, nhưng Vân Nhược Dư lại không thuận theo, muốn đi cùng với hắn.

Vân Nhược Dư biết suy nghĩ của Tề Loan, hẳn là muốn ngăn cách nàng với Tề Dật… Sao có thể?

Vân Nhược Dư không khỏi mỉm cười, cầm kẹo hồ lô đường đung đưa trước mặt hài tử, nhưng Tề Loan ghét bỏ nàng không có bộ dạng của mẫu thân.

Vân Nhược Dư cũng không giận, nói cho biết Tề Loan phải biết quý trọng lúc này, chờ sau này hài tử lớn lên sẽ rất nghịch ngợm.

Tề Loan không tin: “Nói bậy.”

“Bà bà nói cho ta biết, trước kia cong công cũng chiều chàng như vậy.”

Biểu tình trên mặt Tề Loan lập tức cứng đờ, trước kia cha hắn có chiều hắn hay không hắn không nhớ, nhưng cha đánh hắn lúc nào thì hắn vẫn biết.

“Không giống nhau, ta tin tưởng Dật Nhi nhất định sẽ ngoan ngoãn.”

Vân Nhược Dư không vạch trần hắn, bất kể là trong thoại bản hay là trong hiện thực, nàng cũng chưa gặp qua mấy nam hài ngoan ngoãn nghe lời, nếu Tề Loan thật sự không chịu thừa nhận hiện thực, nàng cũng không phải trở thành ác nhân.

Đợi sau khi hài tử lớn lên, hắn tự nhiên sẽ hiểu lời mình nói là có ý gì.

Chẳng qua Vân Nhược Dư còn chưa đợi được cơ hội này, ngày đó qua đi, Tề Loan lại xuất chinh, quân lệnh tới quá nhanh, rõ ràng nàng cảm thấy mình đã may mắn hơn rất nhiều người, Tề Loan đã ở bên nàng rất lâu.

Nhưng Vân Nhược Dư vẫn cảm thấy, quá vội vàng.

Ngày hắn đi, Vân Nhược Dư mang theo hài tử ra ngoài cửa thành tiễn hắn.

Khác với lần trước cô độc, lần này Tề Loan cùng Vân Nhược Vũ cáo biệt, hắn không hứa khi nào sẽ trở về, nhưng hứa với Vân Nhược Dư nhất định sẽ trở lại.

Vân Nhược Dư nhẹ nhàng gật đầu, không nói thêm lời sư thừa, chỉ nói cho Tề Loan biết nàng cùng hài tử sẽ ở Kim Lăng chờ hắn chiến thắng trở về.

Nàng vẫn luôn đứng ở cửa thành, đợi cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng, mới thu hồi tầm mắt.

Trên đường trở về phủ, Vân Nhược Dư nhìn thấy ven đường cỏ mọc um tùm, đột nhiên nhớ tới một câu: Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc,
 Hối giao phu tế mịch phong hầu.*

(Dịch nghĩa: Chợt thấy màu dương liễu tốt tươi ở đầu đường,
 Bỗng hối hận đã để chồng đi tòng quân để kiếm phong hầu.

(Trích Nỗi oán khuê phòng-Vương Xương Linh)

Vân Nhược Dư sẽ không hối hận, chỉ là cảm thấy có chút phiền muộn.

Nàng ôm hài tử về phủ, bắt đầu viêt thoại bản, nếu Tề Loan không thích tài tử cùng giai nhân như vậy, mình đương nhiên thỏa mãn hắn cũng không biết Tề đại tướng quân có thể đổi ý hay không.

Trong lòng Vân Nhược Dư đã có suy nghĩ, chờ đến khi TỀ Loan trở về nhất định phải nói cho hắn một việc.

Quan văn và võ tướng đều không có liên quan.

Nàng chỉ thích phu quân của mình, chỉ thế mà thôi.

——–Hết————


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ngàn Vạn Loại Tâm Động - Thời Tinh Thảo

Chương 91: Hoàn chính văn



Sẵn sàng

Nhan Thu Chỉ và Trần Lục Nam đi ngâm mình trong suối nước nóng.

Khi họ trở lại phòng, Tiểu Tinh Tinh vẫn chưa thức dậy, hai người cũng mệ mỏi, ngủ lên giường của với Tiểu Tinh Tinh và cũng không làm gì khác.

Buổi chiều, cả nhà ba người ngủ hai tiếng rồi mới thức dậy.

Khi ngủ dậy, ba người cùng đi trượt tuyets ngoài trời, lăn lộn cả vuổi chiều, đến tối thì ba người ngồi quây quần bên nhau và ngắm cảnh tuyết tuyệt đẹp.

Hình ảnh gia đình ba người là điều mà ai nhìn thấy cũng không khỏi mê mệt.

Ngày hôm sau, cả đoàn người xuống núi sau khi chơi cả buổi sáng, trở về khách sạn nơi lưng chừng núi để nhận phòng ở.

Sau khi kết thúc đêm nay, toàn bộ tiết mục chương trình cũng kết thúc.

Tiểu Tinh Tinh cần phải trở về tiếp tục học mẫu giáo của cô bé, sau đó Nhan Thu Chỉ và Trần Lục Nam không định đưa cô bé lên các chương trình tạp kỹ nữa, muốn cô bé có một tuổi thơ yên tĩnh.

Đến đêm ngày hôm sau, tất cả đều có một cuộc phỏng vấn đặc biệt.

Nó đơn giản hơn một chút, tổ chương trình cũng thích làm những việc như thế này.

Tiểu Tinh Tinh được dẫn đến một căn phòng khác.

Bên trong có chú đạo diễn mà cô bé rất thân quen, sau khi hai người chào hỏi, đạo diễn mỉm cười nói: “Nhanh đến đây Tiểu Tinh Tinh, đến đây ngồi xuống đây đi được không?”

Tiểu Tinh Tinh gật đầu: “Vâng.”

Cô bé ngồi trước ống kính máy quay, ngẩng đầu lên cười, hồn nhiên và đáng yêu.

Đạo diễn nhìn cô bé: “Tiểu Tinh Tinh hai ngày nay chơi có vui không?”

“Vui ạ.”

Đạo diễn tiếp tục hỏi: “Là ở cùng cha vui hơn hay là ở cùng bên mẹ vui hơn vậy?”

Đối với vấn đề như thế này, Tiểu Tinh Tinh cản bản không phải suy nghĩ và rối rắm gì cả.

Cô bé ngọt ngào nói: “Ở cùng cha mẹ đều rất vui ạ.” Cô bé nhìn đạo diễn, nghiêm túc nói: “Con và cha mẹ sẽ không bao giờ tách ra ạ.”

Đạo diễn bật cười, có chút xúc động vì EQ của đứa trẻ này.

“Vậy con thích cha hay mẹ hơn vậy?”

“Con thích tất cả.”

Tiểu Tinh Tinh nghịch hai dây treo buông xuống của chiếc mũ áo hoodie của mình, thành thực nói với đạo diễn.

Những người hâm mộ trong phòng phát sóng trực tiếp ban đầu còn cảm thấy buồn cười, đến lúc này, hốc mắt của họ dần dần nóng lên.

Một đứa trẻ nhỏ như vậy đã biết nói những lời như thế này.

Đạo diễn cũng hơi ngạc nhiên, anh vừa mới hỏi hai đứa trẻ khác, một đứa thích mẹ hơn, một đứa thích cha hơn, nhưng Tiểu Tinh Tinh lại đối xử bình đẳng như nhau.

Đạo diễn im lặng một lúc, rồi hỏi: “Vậy Tiểu Tinh Tinh cảm thấy cha đối với tốt với con hơn hay là mẹ đối tốt với con hơn?”

Tiểu Tinh Tinh cau mày, dáng vẻ người lớn nhỏ nhìn đạo diễn: “Chú đạo diễn, tại sao chú lại hỏi như vậy ạ?”

Cô bé nghiêm túc nói: “Cha mẹ đều đối xử rất tốt với con, họ đều rất yêu quý con.”

Đạo diễn bật cười, nhanh chóng xin lỗi: “Thực xin lỗi, thực sự xin lỗi, là do chú hiểu nhầm thôi.”

“Vâng.”

Tiểu Tinh Tinh vẻ mặt nghiêm túc: “Con chấp nhận lời xin lỗi của chú, chú còn có điều gì muốn nói không?”

Đạo diễn: “……”

Người hâm mộ: Hahahahahaha.

Đạo diễn nghẹn họng, vội vàng nói: “Tiểu Tinh Tinh đã đi học mẫu giáo chưa?”

“Vâng.”

“Học mẫu giáo có vui không?”

Tiểu Tinh Tinh suy nghĩ một chút nói: “Cũng được ạ, bình thường thôi.”

Đạo diễn lại lần nữa: “……”

Hiện tại anh ấy thực sự muốn hỏi Trần Lục Nam và Nhan Thu Chỉ bình thường đã nói gì trước mặt đứa trẻ này, tại sao đứa trẻ này lại hiểu chuyện như vậy chứ.

Anh ấy hít sâu một hơi, tiếp tục hỏi: “Cha đã từng dạy dỗ con bao giờ chưa?”

Tiểu Tinh Tinh suy nghĩ, lắc đầu nói: “Không có ạ.”

Cô bé nói: “Cha yêu thương con như vậy, làm sao có thể dạy dỗ con được chứ.”

Vậy Tiểu Tinh Tinh chưa bao giờ làm chuyện gì khiến cha tức giận sao?”

Tiểu Tinh Tinh im lặng vài giây, sau đó nhìn vào máy quay một lúc, đôi mắt đột nhiên đỏ lên.

Trong lòng đạo diễn hoảng hốt, vừa định nói hay là thôi không phỏng vấn nữa, Tiểu Tinh Tinh đột nhiên gật đầu nói: “Có ạ.”

Ánh mắt đạo diễn sáng lên: “Vậy Tiểu Tinh Tinh có thể nói cho chú biết được không?”

Tiểu Tinh Tinh “ừm” một tiếng, có chút buồn bã nói: “Con đã làm cho mẹ con bị ốm, nên cha con đã tức giận ạ.”

Nghe vậy, đạo diễn có hơi ngạc nhiên.

Sau khi Tiểu Tinh Tinh nói xong, bản thân đạo diễn cũng cảm động, về phần khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp thì càng không phải nói.

Họ không ngờ rằng Trần Lục Nam lần đầu tiên hung dữ với Tiểu Tinh cũng là có lý do như vậy.

Sau cuộc phỏng vấn với Tiểu Tinh Tinh, tiếp theo là Trần Lục Nam và Nhan Thu Chỉ.

Hai người vẫn là tách ra để phỏng vấn trực tiếp.

Nhan Thu Chỉ vào trong phòng, tươi cười nói: “Tại sao còn tỏ ra bí mật như vậy chứ?”

Nhân viên công tác bật cười: “Cô Nhan mời cô ngồi.”

“Cám ơn.”

Nhan Thu Chỉ cầm ly trà trước mặt nhấp một ngụm: “Đây là cuộc phỏng vấn cuối cùng sao?”

“Đúng vậy.”

Nhân viên công tác nhìn cô: “Cô Nhan, hai ngày nay cô cảm thấy như thế nào?”

Nhan Thu Chỉ nghiêng đầu nhìn cảng tuyết rơi tuyệt đẹp bên ngoài cửa sổ, cười nói: “Rất tốt, tôi rất thích nới ghi hình lần cuối cùng này, trước đây tôi đã nói với Trần Lục Nam rằng gia đình chúng tôi nhất định phải đi ngắm tuyết trong kỳ nghỉ phép năm nay.”

Nhân viên công tác bất ngờ nhướng mày: “Thật là trùng hợp.”

“Đúng vậy.”

Nhan Thu Chỉ nói: “Cám ơn các bạn.”

Nhân viên công tác vội vàng xua tay nói: “Cô Nhan khách khí rồi, chúng tôi mời cô đến đây để phỏng vấn.”

Cô ấy nói: “Rất nhiều người đã hỏi, Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, bình thường các cô đã dạy dỗ cô bé như thế nào vậy, mọi người rất muốn học tập triết lý giáo dục của gia đình cô.”

Nhan Thu Chỉ biết gì đều nói hết, cô nhẹ nhàng chia sẻ tất cả mọi thứ.

Cô cũng là lần đầu tiên làm mẹ, có nhiều chuyện cũng không làm được, nhưng chỉ cần kiên trì thì không có việc gì là không làm được cả.

Cô nói nghiêm túc, khán giả cũng chăm chú lắng nghe.

Sau khi chia sẻ phương pháp giáo dục Tiểu Tinh Tinh xong, nhân viên công tác cũng sẽ không quên những câu chuyện phiếm: “Cô Nhan, rất nhiều người tò mò rằng cô và Anh Trần đã kết hôn nhiều năm như vậy rồi…. Hai người có khi nào cãi nhau không?”

Nhan Thu Chỉ mỉm cười, gật đầu nói: “Đương nhiên là có rồi.”

“Vậy hòa giải thì sao?”

Nhan Thu Chỉ suy nghĩ một chút, nhìn mà máy quay nói: “Anh ấy sẽ xin lỗi trước.”

“Bất luận là lỗi của ai sao?”

“Đúng vậy.”

Nhan Thu Chỉ gật đầu: “Điều này tôi rất xin lỗi, tôi có lòng tự trọng khá cao, cũng không sẵn sằng thừa nhận sau lầm của mình.” Cô dừng lại một chút, nhìn vào máy quay với đôi mắt sáng rực: “Vì vậy, cám ơn anh Trần đã bao dung những năm qua, cám ơn anh mỗi lần chúng ta cãi nhau đều là anh nhẫn nhịn xuống, cho dù là vấn đề của em, anh cũng sẽ luôn luôn chủ động xin lỗi.”

Nhân viên công tác kinh ngạc.

Cô ấy nhìn thẳng vào Nhan Thu Chỉ: “…..Vậy sau đó thì sao?”

Nhan Thu Chỉ: “Anh ấy nhường nhịn tôi, tôi cũng sẽ xin lỗi.” Cô nói: “Thật sự tôi biết có một số chuyện là vấn đề của tôi, vì vậy tôi xin lỗi cũng sẽ tương đối thành khẩn.”

Cô cười tiếp tục nói: “Nhưng chúng tôi cũng rất ít khi cãi nhau, nói chung là không cãi nhau.”

Nhân viên công tác: “Mọi người đều đặc biệt ngưỡng mộ cuộc hôn nhân của hai người, muốn biết hai người làm sao để duy trì cảm giác yêu thương cuồng nhiệt này vậy.”

Nhan Thu Chỉ ngẩn ra: “Có cảm giác tình yêu thương cuồng nhiệt sao?”

Nhân viên công tác: “……Rất thường xuyên, thời thời khắc khắc đều có.”

Nghe vậy, Nhan Thu Chỉ bật cười: “Đó có thể là vì yêu đi.”

Cô mỉm cười tươi tắn, niềm hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt cô, đôi mắt cong cong: “Tình yêu phải được duy trì bằng tình yêu, tôi yêu anh Trần, anh Trần cũng yêu tôi, cho nên sẽ có cảm giác như vậy đó.”

Phóng vấn đến thời điểm này, nhân viên công tác có chút không muốn tiếp tục nữa.

Ôi ôi ôi ôi ai nói Nhan Thu Chỉ không biết nói những lời yêu thương! Điều này nói ra quả thực là một bạo kích, khiến người ta không thể chịu được.

Cuộc phỏng vấn tiến hành đến cuối cùng, là yêu cầu Nhan Thu Chỉ đối diện với máy quay nói một vài lời với Trần Lục Nam.

Nhan Thu Chỉ nhìn vào máy quay một lúc, suy nghĩ một chút rồi nói: “Thật ra, tôi cũng không biết nên nói cái gì, những gì nên nói thì hàng ngày tôi đều đã nói rồi.”

Cô hít sâu một hơi, cười nói: “Bây giờ điều muốn nói có lẽ là cám ơn, cám ơn anh đã cưới em, cám ơn anh đã yêu em, nhớ phải yêu em cả đời này, em cũng như vậy, cả đời này sẽ đều yêu anh.”

………

Ngay sau đó, màn hình chuyển đến phía của Trần Lục Nam.

Trần Lục Nam ở trong một căn phòng khác, hai người không phải là thực hiện phỏng vấn trực tiếp cùng một lúc, mà là từng người từng người một.

Những vấn đề đầu tiên hầu hết là về Tiểu Tinh Tinh và Nhan Thu Chỉ, Trần Lục Nam đã trẻ lời từng câu hỏi một cách nghiêm túc.

Giống như là có liên quan đến Tiểu Tinh Tinh và Nhan Thu Chỉ, anh đều dùng thái độ một trăm phần trăm để đối đã vậy, bất luận là có quan trọng hay không quan trọng.

Trò chuyện đến cuối cùng, nhân viên công tác hỏi: “Anh Trần bây giờ đã nghỉ hưu rồi, rất lâu rồi anh không xuất hiện trước ống kính, nhiều người còn đặc biệt ngạc nhiên rằng anh sẽ tiếp nhận chương trình này, là bởi vì lý do gì vậy?”

Trần Lục Nam bật cười: “Là vợ và con gái tôi.”

Anh nói: “Tôi muốn có một kỷ niệm đặc biệt với họ, vì vậy tôi đã nhận.”

Nhân viên công tác rất kích động: “Anh Trần sau này anh sẽ không đóng phim nữa sao?”

“Sẽ không.”

Trần Lục Nam nói: “Đương nhiên nếu có yêu cầu, có thể sẽ có khách mời hỗ trợ, nhưng tôi sẽ không đóng phim nữa, tôi không có thời gian.”

Nhân viên công tác thở dài cảm khái: “Có vẻ như anh và cô Nhan đã hợp tác trong một bộ phim, rất nhiều người cảm thấy hai người hợp tác rất ăn ý.”

Trần Lục Nam gật đầu: “Đương nhiên rồi.”

Anh cười nói: “Chúng tôi là vợ chồng, vô hình trung sẽ có chút hiểu nhau.”

“Nhưng bộ phim đó có kết thúc không tốt, mọi người đều rất tiếc nuối.”

Nghe vậy Trần Lục Nam nhìn vào máy quay nói: “Không quan trọng, đó chỉ là một bộ phim, ngoài đời chúng tôi không có gì tiếc nuối cả.”

Nhân viên công tác nói tiếp theo những lời này: “Anh Trần và Thu Chỉ đã kết hôn nhiều năm như vậy rồi, dường như cảm tình vẫn luôn rất tốt, anh có bí quyết gì không?”

Trần Lục Nam nhướng mày: “Không có bí quyết gì.”

Nhân viên công tác: “…..Anh không muốn chia sẻ với mọi người sao?”

Trần Lục Nam dừng lại, anh cười nói: “Tôi yêu Nhan Nhan của tôi, đây là bí quyết sao?”

Anh nghiêm túc nói: “Nếu yêu ai đó thì sẽ muốn tặng cả thế giới cho người đó, muốn toàn tâm toàn ý đối xử với cô ấy, đây chính là bí quyết của chúng tôi.”

Nhân viên công tác: “……”

Để cô ấy ghen chết đi mà.

Cô ấy im lặng vài giây, tiếp tục nói: “Sau khi chương trình của chúng tôi phát sóng, rất nhiều người hâm mộ đều nói rằng rất ghen tị với Thu Chỉ, có thể gả cho anh Trần, anh Trần cảm thấy như thế nào?”

Trần Lục Nam lắc đầu: “Vậy bọn họ nên ghen tị với tôi, có thể kết hôn với Nhan Thu Chỉ.”

Anh cười nói: “Trên thế giới có nhiều Trần Lục Nam khác, nhưng Nhan Thu Chỉ chỉ có một.”

Anh cười nhẹ: “Cô ấy là người vợ tốt nhất và người mẹ tốt nhất thế giới, các bạn nên ghen tị với tôi, phúc ba đời mới cưới được cô ấy.”

Căn phòng yên tĩnh rất lâu, nhân viên công tác nhìn Trần Lục Nam hồi lâu, đột nhiên nói: “Anh Trần, tôi bị anh làm cảm động phát khóc rồi.”

Trần Lục Nam bật cười: “Không cần cảm động, những lời tôi nói đều là sự thật.”

Anh nói: “Thực ra trước khi vào đây tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng bầy giờ đầu óc tôi đều trống rỗng, không biết phải nói cái gì.”

Nhân viên công tác: “Vậy cuối cùng anh có điều gì muốn nói với Thu Chỉ không, phía cô ấy cũng có chuyện nói với anh.”

Trần Lục Nam nhướng mày: “Thật ra không có gì để nói, những lời cần nói thì ngày nào tôi cũng nói với cô ấy rồi.”

Anh mím môi im lặng một lúc rồi cười nói: “Tôi chỉ muốn nói, nếu có thể làm lại, tôi nên chiều chuộng cô ấy sớm hơn.”

Anh nói với người hâm mộ rằng thực ra anh thực sự rất hâm mộ Thẩm Mộ Tình.

Khi Nhan Thu Chỉ còn là một thiếu nữa, có chuyện gì cũng nói với Thẩm Mộ Tình, mà không phải là chia sẻ với bọn họ, sau này cũng như vậy.

Cô được Thẩm Mộ Tình che chở trong nhiều năm, người mà Nhan Thu Chỉ tin tưởng nhất chính là Thẩm Mộ Tình, không phải là Trần Lục Nam.

Anh trầm thấp cười nói: “Có đôi khi còn rất tiếc nuối.”

Anh nhìn vào máy quay và nói: “Tất nhiên cuộc sống của chúng tôi đều sẽ không quay lại, nếu có thể quay lại, tôi nhất định sẽ yêu cô ấy sớm hơn một chút, nhưng bây giờ cũng vậy, tôi sẽ càng yêu cô ấy nhiều hơn.”

“Cám ơn cô ấy đã gả cho tôi, sinh cho tôi một bảo bối đáng yêu như vậy, tôi sẽ mãi mãi yêu cô ấy.”

Anh cười: “Không cần phải tranh sủng với con gái, người anh yêu nhất chỉ có một mình em thôi.”

………..

Khi bức màn cuối cùng kết thúc, cuộc phỏng vấn độc quyền của Nhan Thu Chỉ và Trần Lục Nam không ngoài dự đoán đã lên hot search.

Lời nói của hai vợ chồng quá giống nhau, như thể họ đã nói trước với đối phương rồi. Nhưng bọn họ lại không làm như vậy.

Bọn họ có một sự hiểu ngầm, chính là tâm tư tương thông vậy, chính là họ cùng có một tình yêu sâu đậm và mạnh mẽ dành cho nhau.

Tình yêu của họ đã khắc sâu vào xương máu, không ai có thể chia cắt được.

Bọn họ thật là may mắn.

Trong cuộc đời này có thể tìm được người yêu thương mình nhiều như vậy.

Khi phỏng vấn xong ra ngoài, Nhan Thu Chỉ đang đợi Trần Lục Nam ở bên ngoài.

Hai người nhìn nhau cười.

Trần Lục Nam bước nhanh đi tới, nắm lấy tay cô bỏ vào trong túi mình, thấp giọng nói: “Chờ rất lâu rồi sao?”

“Không có.”

Nhan Thu Chỉ cong mắt cười nói: “Đợi anh làm sao có thể cảm thấy lâu được chứ.”

Trần Lục Nam không nói gì, nhưng lại siết chặt tay cô.

Hai người đan ngón tay vào nhau cùng nhau trở về phòng.

Vì cuộc phỏng vấn, Tiểu Tinh Tinh đã được các nhân viên công tác khác chăm sóc.

Khi hai người về phòng, Tiểu Tinh Tinh lập tức nhảy khỏi ghế sô pha vui vẻ nói: “Cha mẹ, hai người đã về rồi.”

Cô bé chạy lon ton nhào vào vòng tay của họ.

Trần Lục Nam ôm cô bé lên, sờ sờ đầu cô bé cười nói: “Nhớ cha mẹ sao?”

“Vâng.”

Tiểu Tinh Tinh nghiêm túc nói: “Nhớ ạ.”

Nhan Thu Chỉ cong môi trêu chọc cô bé: “Đã đến giờ đi ngủ rồi, tối nay ngủ cùng cha mẹ nhé được không?”

“Được được được ạ, con thích nhất là ngủ cùng với cha mẹ.”

Màn đêm dày đặc, khi thu dọn xong chuẩn bị sẵn sàng nằm lên giường, Nhan Thu Chỉ và Tiểu Tinh Tinh rất nhan đã chìm vào giấc ngủ.

Tuyết ngoài cửa sổ từ từ rơi xuống, thành một lớp sương mù.

Trần Lục Nam tắt đèn, nhìn hai người ở bên cạnh nhờ ánh trăng bên ngoài, anh đặt nụ hôn lên mặt hai người họ, đắp chăn cho hai người họ rồi ôm nhau cùng ngủ.

Cả đời này, anh không đòi hỏi gì nhiều.

Điều ước trên đỉnh núi đang lặng lẽ trở thành hiện thực— Trần Lục Nam chỉ mong họ luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc như ban đầu.

Bọn họ ở bên nhau, là một sự viên mãn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung