Sau Khi Beta Biến Thành Omega Phát Hiện Ông Xã Là Tên Cuồng Chiếm Hữu

Chương 15: Hết



Sẵn sàng

Tần Trì nắm chặt tay Hứa Khinh.
  
Anh thấy nước mắt rơi từ trên mặt Hứa Khinh, một góc nhìn khác từ người yêu gần như khiến thế giới của Tần Trì đảo lộn, thì ra cùng một chuyện đặt trong mắt hai người lại hoàn toàn trái ngược nhau, anh rất muốn kể cho Hứa Khinh nghe câu chuyện của mình, rất muốn nói ra những suy nghĩ thật của mình, anh chưa bao giờ biết Hứa Khinh lại đau khổ đến vậy.

Ba năm mà anh tự cho là hạnh phúc, là đổi bằng những đêm Hứa Khinh lo lắng bất an, trằn trọc không yên.

Nhưng ngay từ đầu, anh chỉ muốn Hứa Khinh được hạnh phúc.

  

Anh chưa bao giờ coi Hứa Khinh là đồ chơi, chưa bao giờ cảm thấy Hứa Khinh tiện lợi. Anh không muốn để Hứa Khinh tiếp xúc với vòng giao tiếp của mình, là vì nghĩ rằng Hứa Khinh không thích tiếp xúc với người khác.
  

Anh có rất nhiều điều muốn nói, muốn giải thích những hiểu lầm nhiều năm qua. Chưa từng có khoảnh khắc nào như thế này, khiến Tần Trì nghi ngờ thói quen của mình, anh lần đầu tiên biết sức mạnh của ngôn ngữ lại nặng nề đến vậy, hành động lớn hơn lời nói mà anh tự cho là đúng lại là một sai lầm.
  
Sự bình thường mà anh tự cho là đúng, lại lạnh lùng và làm tổn thương người khác đến vậy.
  
  
“…Em không biết.” Giọng của Tần Trì nhỏ đến vậy, chính anh cũng không biết tại sao cơ thể lại run rẩy, nói năng lộn xộn, chỉ là đi theo ký ức tìm về nguồn gốc của mọi chuyện, “Không có ai dạy anh phải đối xử với em như thế nào. Anh dựa vào bản năng, chỉ muốn độc chiếm em, muốn giam cầm em lại… nhưng em không thích.”

Tần Trì chỉ đành phải đi học. Học những Alpha có bạn đời Beta, bắt chước hành vi của họ, anh cho rằng đó là bình thường.
  
Không có một khóa học nào dạy anh cách xử lý tình cảm, giáo dục cho Alpha cao cấp bao gồm thiên văn địa lý, nhưng lại không dạy anh cách yêu người.
  
  
“Nếu…” Thế giới quan của Tần Trì trong một khoảnh khắc sụp đổ, anh cảm thấy những nỗ lực nhiều năm đã biến thành một loại tổn thương khác chồng chất lên người Hứa Khinh, thì ra anh càng muốn có được Hứa Khinh, thì ra anh càng tận hưởng tình yêu của Hứa Khinh, Hứa Khinh lại càng đau khổ.

Sao bọn họ lại thành ra như vậy.
  
“Nếu anh không thích, chúng ta ly hôn đi.”
   
  
Anh chỉ hy vọng Hứa Khinh được hạnh phúc mà thôi.
  
Hứa Khinh lại nhìn chằm chằm vào Tần Trì.
  
Cậu đột nhiên nói.
  
“Em đã đoán anh rất nhiều năm, Tần Trì. Nó giống như một tờ giấy thi không có đáp án, anh chỉ ra đề, nhưng lại không cho em biết điểm số. Em run sợ, cẩn thận, sợ sai quá nhiều, liền mất đi tất cả.”
  
“Nhưng lần này, em muốn có một đáp án.”
  
“Em đoán, Tần Trì, có phải anh muốn nói, anh yêu em?”
  
Hứa Khinh nghĩ đến sau lần cãi nhau đó, mỗi lần sau khi kết thúc hội thao đều có hoa tươi không tên được gửi đến.

Nghĩ đến việc lâu không liên lạc với Tần Trì, chỉ biết đối phương đang làm ăn ở nước ngoài, nhưng vào buổi tối hôm đó, Tần Trì phong trần mệt mỏi đã chạy đến bệnh viện.

Mỗi buổi sáng sau khi kết hôn, rèm cửa sổ không bao giờ kéo ra khi dậy sớm, nước lạnh luôn được chuẩn bị sẵn trong xe và ở nhà.

Bọn họ đã bỏ lỡ rất nhiều lần, vì Tần Trì không mở miệng, vì Hứa Khinh không muốn hỏi.
  
Những yêu thương chưa từng nảy mầm, chưa từng nói ra.
  
Ngưng đọng trong mỗi bó hoa không tên sau hội thao, cố thủ trong ba năm sau khi kết hôn, trong mỗi buổi bình minh bị rèm cửa che khuất.
  
Những dấu vết nhỏ bé của tình yêu còn sót lại sau những lần thất vọng, những lần hoang mang sau khi kết hôn.
  
Sau khi Hứa Khinh tự hỏi mình có đáng không hết lần này đến lần khác, đã đưa ra câu trả lời mơ hồ.

  
Một chút tình yêu còn sót lại đó. Khiến Hứa Khinh từng chút từng chút nhặt lên, cậu giống như một thám tử từng chút một nắm bắt, từng chút một tìm kiếm, tự hỏi mình hết lần này đến lần khác, đây có phải là tình yêu không?

Cuối cùng, trước mặt Tần Trì, người ra đề vụng về này, Hứa Khinh đã viết ra đáp án.

Đề bài của Tần Trì câu trên không ăn nhập câu dưới, đầy sai sót, không có sách tham khảo, không có đề bài để tham khảo, giáo viên không mở miệng, vấn đề không có đáp án, gần như là một bài toán khó của thế giới.
  
Hứa Khinh đã xem đi xem lại trong từng con chữ, đã tìm kiếm hết lần này đến lần khác.
   
Cuối cùng, cậu thấy Tần Trì nhìn mình, gật đầu.
  
Hứa Khinh cuối cùng cũng đã nhìn thấy đáp án của bài thi.

Cậu cúi đầu, trán chạm vào trán Tần Trì, dường như nhiều năm trước, bọn họ đã nên làm như vậy, nhưng bây giờ làm cũng không muộn.
  
Cậu nói: “Em cũng yêu anh.”
  
Một làn hơi nước lan tỏa bao trùm lấy khói thuốc súng, tin tức tố của hai người hòa vào nhau, đan xen quấn quýt.

Tình yêu của người khác mãnh liệt dâng trào, như lửa dữ, như biển động.
  
Tình yêu của Tần Trì lại giống như khói thuốc súng lượn lờ bay lên, chỉ thấy khói bốc, không thấy lửa cháy.
  
Không nắm được, không sờ được, trôi lơ lửng trên không trung, biến mất không dấu vết.
  
Tự cho mình là đang thiêu đốt, nhưng lại thả ra làn khói trắng xóa để che chắn.
   
  
Chỉ khi chờ một trận mưa đổ xuống, làm ướt làn khói, mới có thể phát hiện khói tan, một ngọn lửa rực cháy đang bùng lên dữ dội.

Hứa Khinh và Tần Trì quen nhau 7 năm, sau khi kết hôn được ba năm, cuối cùng đã phát hiện ra ngọn lửa này.
  
Bài kiểm tra khiến Hứa Khinh ăn không ngon ngủ không yên, trằn trọc không yên, hóa ra cậu chỉ cần viết tên, Tần Trì đã cho điểm tuyệt đối.

Còi báo động trên đỉnh đầu đột ngột vang lên, hơi nước phun xuống, một nhóm nhân viên y tế xông vào phòng bệnh, ngửi thấy mùi khói thuốc súng nồng nặc.
  
Hứa Khinh ôm lấy đầu Tần Trì, trong làn hơi nước bao quanh, đã hôn ngọn lửa được che giấu suốt bảy năm này.

Nửa tiếng sau, Hứa Khinh được bác sĩ gọi đến phòng khám.

“Xin lỗi,” Hứa Khinh xấu hổ vô cùng, “lại kích hoạt báo động cháy, chúng tôi sẽ bồi thường…”
  
“Đây đúng là một vấn đề, nhưng trọng điểm không nằm ở đây.”
  
Bác sĩ đưa một tờ báo cáo, “Kết quả xét nghiệm của anh Tần đã có, tuyến thể của anh ấy đã được phẫu thuật cắt bỏ ba năm trước, đã tan nát.”
  
“Theo lý, anh ấy bây giờ là một Alpha tàn tật, ngay cả việc đánh dấu cũng rất khó khăn.”
  
Hứa Khinh nhận lấy báo cáo: “Không sao, tôi có thể uống thuốc.”
  
Bác sĩ: “…Không phải nói về cái đó.”
  
Bác sĩ: “Tuyến thể của anh ấy đang hồi phục.”
  
Hứa Khinh ngẩng đầu.

  
Bác sĩ chỉ vào hình ảnh trên báo cáo, “Độ phù hợp của hai người rất cao, tuyến thể của anh ấy vì sự k*ch th*ch của tin tức tố của cậu mà không ngừng phát triển sửa chữa, tuy không biết có thể hồi phục được bao nhiêu, nhưng có vẻ như tốc độ hồi phục rất nhanh, hơn nữa hiệu quả rất tốt.”
  

“Điều duy nhất cần chú ý là…”
  
Hứa Khinh ngồi thẳng lưng: “Mời ngài nói.”
  
“Cậu không thể đánh dấu anh ấy nữa.”*

*( huhu dịch chỗ này kì kì sao á nguyên văn của nó là vậy nè: “你不能再标记他了。”  nhưng Beta mà sao đánh dấu Alpha nhỉ??? )
  
Hứa Khinh: “Hả?”
  
Bác sĩ đẩy kính: “Cậu không thể ỷ vào tin tức tố của mình không màu không mùi mà điên cuồng đánh dấu lên người anh ấy, theo báo cáo cho thấy, nồng độ tin tức tố trên người anh Tần quá cao, cho nên anh ấy mới liên tục giải phóng tin tức tố để chiều theo cậu.”
  
“Sau này cậu cần phải kiểm soát nồng độ tin tức tố của mình, duy trì ổn định, tin rằng cơ thể của anh Tần sẽ ngày càng tốt hơn.”
  
Hứa Khinh nhận lấy tờ báo cáo, lại bị quở trách thêm hai câu, quay về phòng bệnh, Tần Trì đang đáng thương nằm đó.

“Ổn không?” Hứa Khinh ngồi xuống, tóm tắt ngắn gọn lời của bác sĩ.
  
Tần Trì đầu tiên là lắc đầu, sau đó lại đột nhiên gật đầu.
  
“Anh cảm thấy không ổn,” Alpha nói, “Anh cần tin tức tố của em.”
  
Hứa Khinh: “…Việc này không ổn.”
  
Cậu đang định nói cho Tần Trì chuyện nồng độ tin tức tố của mình quá cao, nhưng đối phương đã nắm lấy tay cậu, nước mắt chực trào trên mặt.

“Anh muốn tin tức tố của em.”
  
Ngón tay Hứa Khinh run lên, một lát sau, run rẩy nói: “Không được. Bác sĩ nói…”
  
Tần Trì lấy điện thoại ra, không biết lấy ở đâu ra đoạn ghi âm, phát rõ ràng lời của bác sĩ.
  
…Cái máy nghe lén kia hóa ra lại thực sự tồn tại! Hứa Khinh nghĩ.
  
Tần Trì: “Anh đã nghe hết rồi, Hứa Khinh, em nên chịu trách nhiệm.”
  
Lời của Tần Trì bình tĩnh không gợn sóng, “…Cho anh tin tức tố của em đi, Hứa Khinh.”
   
Hứa Khinh còn muốn nói gì đó, nhưng Tần Trì tiếp tục.

“Là em nói, nếu anh muốn, thì nên nói với em. Nói ra hết tất cả, không giữ lại gì.”
  
Tần Trì cúi người, nắm lấy tay Hứa Khinh không cho cậu trốn thoát:
  
“Anh muốn đánh dấu em, không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Phong Ba Diễn Kịch Hàng Ngày Với Thái Tử

Chương 15: Hết



Sẵn sàng

Mỗi một câu ta nói, sắc mặt mọi người lại tái đi một phần.  

 

“Cho nên, chư vị, hãy đảm bảo bản thân làm được tốt hơn ta, rồi hẵng bàn xem ta có là ‘phụ đạo nhân gia’ hay không.”  

 

Giữa bốn bề im lặng, Bạch Tuyết Xuyên là người đầu tiên bước lên, mặt hắn đỏ bừng, nhắm mắt lớn tiếng kêu: “Nói hay lắm!”  

 

Ta phì cười thành tiếng.  

 

Quần thần cúi mặt im lặng, lục tục có người đứng ra bày tỏ ý kiến. Tuy rằng có người không cam lòng, nhưng ít nhất đại đa số ngoài mặt công khai không dám nói thêm một lời nào nữa.  

 

Mà cơn sóng nhỏ này, đã không còn lay động được ta bây giờ nữa.  

 

Ta và Thẩm Xác trên thượng vị nhìn nhau cười, khi ánh mắt vượt qua chỗ trống ở bậc thềm vàng phía trước nhất, không khỏi có chút tiếc nuối.  

 

Huống Tê Uyên à, cảnh tượng này người nên thấy một lần.  

 

Ta có thể chống đỡ được Huống thị môn mi, chẳng liên quan gì đến chuyện ta là nam hay nữ.  

 

Chỉ vì, ta là ta mà thôi.  

 

11.  

 

Có lẽ mỗi vị Hoàng đế đến tuổi đều phải đối diện với vấn đề này.  

 

Gần đây không ít lão thần liên tục thử sức với cột trụ trong điện, vừa ôm trụ vừa chất vấn Thẩm Xác:  

 

“Bệ hạ sao vẫn chưa cưới vợ nạp phi? Không cưới vợ nạp phi thì sao khai chi tán diệp, sao có thể củng cố quốc bản?”

 

Thẩm Xác làm ra vẻ khổ não, thở dài một hơi: “Vậy phải làm sao đây? Trẫm cũng muốn cưới, nhưng Huống đại nhân nàng ấy không gả!”  

 

Hai lão thần quay qua nhìn nhau, một lát sau bèn xoay người đến tìm ta:  

 

“Huống đại nhân, ngài sao thế này? Vì sao lại không gả? Ngài có thái độ gì thế hả? Ngài là thân phận gì?”  

 

Ta nhấc chén trà, nhẹ nhàng vuốt qua miệng chén: “Vậy phải làm sao đây? Ta cũng muốn gả, nhưng từ xưa hậu cung không được can chính.”  

 

Một lão thần lưng gù từng tận mắt chứng kiến cảnh ta “nói chuyện” với Lưu đại nhân, lần này ông ta do dự hồi lâu, lắp bắp ngập ngừng rồi thôi không dám mở miệng.  

 

Còn lão thần râu trắng kia hôm ấy lại nghỉ bệnh, chưa biết sự đời hiểm ác, thấy vậy liền tiến lên thẳng thừng nói: “Huống đại nhân nhất định phải làm Ngự Sử Đại Phu sao?”  

 

Ta hắng giọng, chậm rãi nói: “Thứ nhất, chắc hẳn ngài đã nghe qua biến cố đại hàn năm Minh Khải thứ mười lăm…”  

 

12.

 

Ngày hôm sau khi lên triều, hai vị lão thần lại đ.â.m đầu vào cột.  

 

Ta bối rối gãi đầu.  

 

Chuyện gì thế? Chẳng lẽ lời ta chưa đủ sâu sắc?  

 

Hay là, để ta bồi thêm một chút?  

 

Ta đang cân nhắc, thì thấy hai người kia nhắm mắt, cắn răng chịu đựng, mang theo khí thế quyết tử ôm lấy cây cột:  

 

“Bệ hạ! Thần cho rằng, tình hình triều ta đặc biệt, hậu cung… cũng không phải không thể can chính!”  

 

Thẩm Khước hắng giọng: “Đây là lời các khanh nói đấy nhé.”  

 

“A! Phải! Phải! Phải! Là chúng thần nói!”

 

Phiên ngoại 2 – Chuyện sau này

 

1.

 

Năm Quang Mãn thứ hai, Đại Lương xảy ra một chuyện lớn.  

 

Nghe nói Ngự Sử Đại Phu được bách tính hết lòng kính yêu – Huống đại nhân – đã bị vài vị lão thần ép buộc ngay giữa triều đình, chẳng đặng đừng mà phải đảm nhận hai chức, bất đắc dĩ vào làm chủ Phượng Nghi Cung.  

 

Từ đó, Huống đại nhân trên triều là Ngự Sử Đại Phu, hạ triều lại phải làm Hoàng hậu nương nương, thật là hao tâm tổn sức, bận rộn không ngớt.  

 

Hoàng hậu nương nương và Bệ hạ kết hôn một năm vẫn chưa có hoàng tự. Thế là lại có một vị tân quan trẻ tuổi, đầu óc cứng rắn, xông thẳng tới trước mặt Hoàng hậu nương nương lấy thân ra làm liều: “Các đời đế vương đều có tam cung lục viện…”  

 

Câu nói còn chưa dứt đã bị đám thị vệ phía sau bịt miệng lôi đi.  

 

Nhưng hôm ấy tâm trạng Hoàng hậu nương nương rất tệ, nghe xong liền gỡ ngay chiếc phượng quan trên đầu, đội lên đầu hắn:  

 

“Ha! Được! Chức Hoàng hậu này ta không làm nữa, việc thì lắm mà chẳng được lợi lộc gì. Hay là để ngươi làm đi, vốn dĩ ta cũng chẳng muốn làm.”  

 

Nói đoạn, nàng phẩy tay áo bỏ đi, để lại vị tân quan ngơ ngẩn đứng như trời trồng.  

 

Vị tân quan bèn kéo một lão thần râu bạc đi ngang qua, chỉ vào chiếc phượng quan trên đầu mình, nghiêm túc hỏi:  

 

“Xin hỏi, giờ ta phải làm sao cho phải đây?”  

 

Lão thần râu bạc thở dài một hơi, hắng giọng một cái rồi chậm rãi đáp:  

 

“Chuyện này… phải kể từ biến cố đại hàn năm Minh Khải thứ mười lăm…”  

 

2.

 

Hoàng hậu nương nương vốn là người rất trách nhiệm.  

 

Sau khi vứt phượng quan, nàng ung dung quay về Ngự Sử Đài, đầu tiên là thản nhiên bàn giao công việc, sau mới để lại một phong thư—thư từ quan—rồi bỏ đi.  

 

Nàng tới Lương quận một chuyến—phải, giờ đã là quận, còn là quận sản xuất nông nghiệp lớn nhất của Đại Lương.  

 

Tin Hoàng hậu nương nương rời kinh thành chưa kịp truyền đến, nàng đã thân mật thăm hỏi dân chúng Lương quận, đi hết quãng đường, tay vẫy chào tới mức rút gân luôn.

 

Dĩ nhiên, nàng không đi tay không.  

 

Những thứ dùng để thăm hỏi dân chúng toàn là tiện tay nhặt từ trong phòng của quận chủ Lương quận – Huống Tứ Bạch, Huống phu nhân. Từ giống lúa nước năng suất cao, xanh sạch khỏe mạnh, đến hạt giống hoa nhỏ thông tiện lợi tiểu, tất cả đều được dân chúng cực lực hoan nghênh.  

 

Khi rời đi, Hoàng hậu nương nương còn bị dân chúng nhiệt tình nhét đầy tay những củ cải trắng tươi non mọng nước.  

 

Đứng giữa đám cô thẩm thúc bà, nàng vô cùng cổ vũ cắn một miếng, rồi giơ ngón tay cái, cười nói Bệ hạ chắc chắn sẽ thích ăn. Sau đó nàng vung tay mua ngay mười hai xe lớn, sai người đưa hết vào cung.  

 

Khi đã rời khỏi ánh mắt hân hoan của dân chúng, trưởng ngự nữ quan – Hồng Sương cô cô – thở dài não nề:  

 

“Chủ thượng, người cứ chơi kiểu này, bạc mang theo e là không đủ dùng đâu.”  

 

Thế là Hoàng hậu nương nương bèn xoa cằm, nửa đêm lẻn về cung, mò tới… tiểu kim khố của Bệ hạ, “mượn tạm” một khoản lớn, rồi tiếp tục lên đường.  

 

3.

 

Sắp đến Trung Thu, đại tướng của Bắc Đình Quân và Tây Phủ Quân hồi kinh diện thánh, bị vô số kẻ muốn kết thân bu kín trước cửa phủ.  

 

Dẫu sao, cơ hội gặp được hai người đó ba năm mới có một lần, thật là hiếm có khó tìm!  

 

Nghe nói hai vị tướng quân quả đúng là anh em đồng hao, về tới kinh thành trong cùng một ngày.  

 

Nhưng chẳng ngờ, sau khi hai người họ hồi phủ, lại—— cùng ngày biến mất!

 

Không ai hay biết, tại một biệt viện nào đó ở ngoại ô kinh thành, Hoàng hậu nương nương đang ung dung ngồi xếp bằng trên chiếu, hăng hái luận bàn kỹ nghệ nướng thịt cùng muội muội và các muội phu:  

 

“Ê! Ê! Tiểu Bùi tướng quân! Bên kia ngươi rắc quá nhiều thìa là rồi kìa!”  

 

“Phi Vân! Phi Vân, miếng thịt bò kia chín rồi! Mau ăn đi, không thì thịt sẽ dai mất!”  

 

“Úi chà! Tử Y, đừng có ủ dột thế chứ! Chỉ ăn một bữa này thôi mà. Cùng lắm ba ngày sau chúng ta chỉ húp cháo, được không?”  

 

“Ta không tin tỷ đâu,” Khương Tử Y lạnh lùng xiên đôi cánh gà lên cây xiên sắt, “ba ngày sau tỷ vẫn sẽ nói vậy.”  

 

“Được rồi, được rồi,” Lý tướng quân hai tay đầy dầu mỡ, đành phải dùng trán nhẹ nhàng cọ vào thiếu nữ bên cạnh, “ba ngày sau ta sẽ đích thân giám sát họ, được chưa? Hôm nay khó lắm mới được đoàn tụ, vui vẻ chút đi! Hửm?”  

 

Khương Tử Y khi ấy mới nhận lấy xiên thịt do Hoàng hậu nương nương đưa.  

 

“Chẹp chẹp,” Hoàng hậu nương nương bĩu môi, “đúng là muội muội gả ra ngoài như bát nước hất đi.”  

 

Thế là muội muội đã xuất giá đành tự mình nướng một chiếc đầu thỏ thơm lừng để tỏ lòng thành.  

 

“Đại tỷ tỷ,” Tiểu Bùi tướng quân thoáng lo lắng, nhìn Hoàng hậu nương nương ám chỉ, “Tỷ làm vậy thật sự không sao chứ?”  

 

“Không sao hết,” nàng tươi cười, giơ một ngón tay, lắc lắc, “vì ta đã cùng Bệ hạ thông đồng rồi.”  

 

Khụ khụ! Tuy là chỉ một phía.  

 

Ờm… bức thư đó chắc hắn sẽ đọc chứ nhỉ?  

 

4.

 

Theo nguồn tin đáng tin cậy, Bệ hạ vốn luôn ôn hòa nhã nhặn, đương trường nổi trận lôi đình trước mặt đại thần dâng sớ xin tuyển tú.  

 

Liền mấy ngày sau, không khí trên triều âm trầm đến đáng sợ.  

 

Ngoài cửa cung, hai viên quan trẻ vừa hạ triều về nhà vừa khe khẽ nói chuyện:  

 

“Chẳng lẽ trước khi Hoàng hậu nương nương hết bệnh, Bệ hạ vẫn sẽ nóng giận thế này ư?”  

 

“Mong Hoàng hậu nương nương sớm bình phục đi, ngày tháng thế này thật không chịu nổi mà…”  

 

Đúng vậy.  

 

Hoàng hậu nương nương để lại thư giao phó, nói với bên ngoài nàng đang lâm bệnh trên giường.  

 

Lén lút từ cửa nhỏ vào cung, nàng cảm giác bầu không khí có gì đó sai sai, như thể lần này mình chơi hơi quá đà.  

 

Vốn dĩ nàng là người biết tiến biết lùi, thế nên ngoan ngoãn tắm rửa thơm tho, rồi chui thẳng vào tẩm điện của hoàng đế.  

 

“Hửm?”  

 

Sao ở đây không có? Bên kia cũng chẳng thấy?  

 

Trời đã tối thế này, trong tẩm điện sao lại không thấy người?  

 

Không lẽ vì nàng không về mà hắn cũng không ngủ?  

 

Tìm thử nữa xem…  

 

“Á!”  

 

Hoàng hậu nương nương va mạnh đến nỗi hoa cả mắt, ngơ ngác ngẩng đầu lên, liền thấy một gương mặt tuấn tú nhưng đượm vẻ mỏi mệt.  

 

“Khụ khụ,” nàng sờ mũi, nhỏ giọng, “Thẩm Xác… À ừm!”  

 

Bệ hạ nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng: “Về rồi.”  

 

“Cái đó…” Nàng nghịch một lọn tóc của hắn, ngón tay xoắn xuýt không yên, “Chuyện trước kia chúng ta đã nói…”  

 

“Ừ,” Bệ hạ khẽ đáp, giọng trầm trầm, “Trước kia đã nói rồi, nàng muốn làm chim hạc trên trời cao, không làm chim trong lồng vàng. Nàng muốn rời cung bất cứ lúc nào, ta đều không ngăn cản. Nhưng…  

 

“Không ngăn cản nàng, nhưng sẽ rất nhớ nàng.”

 

Hoàng hậu nương nương nghe vậy liền mắt đỏ hoe, đầu óc nóng lên, lại đáp ứng cùng Bệ hạ bắt đầu kế hoạch… tạo người.  

 

5.

 

Lại đến một mùa thu, hai người họ đã có một đôi long phụng bảo bảo.  

 

Hoàng hậu nương nương hào hứng đặt nhũ danh cho hai đứa trẻ, tiểu công chúa gọi là Nhĩ Nhĩ, tiểu hoàng tử gọi là Triêu Triêu.  

 

Người ta nói tên gọi chẳng khác nào một loại chú ngữ mang sức mạnh, cái tên chứa đựng tình yêu của phụ mẫu có thể phù hộ con trẻ suốt đời.  

 

Hoàng hậu nương nương nói, đã là bậc phụ mẫu của thiên hạ, vậy câu chú ấy không chỉ dành riêng cho các con, mà còn gửi đến bản thân họ, và cả Đại Lương.  

 

Cũng gửi đến bạn—  

 

Từ mộ nhĩ nhĩ, yên hỏa niên niên.  

Triêu triêu mộ mộ, tuế tuế bình an.(*)

 

(*) Từ biệt năm cũ, luôn có pháo hoa. Từ sáng đến tối, ngày ngày bình an.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung