Tám Năm Thành Không - Zhihu

Chương 6: Hoàn



Sẵn sàng

Tôi gật đầu: [Đây là nhiệm vụ của em mà, còn nhiều bệnh nhân cần em cứu giúp.

 

[Em không sao, đợi muộn một chút, sẽ có người của tổ chức đến đón em đi.]

 

Anh ấy im lặng.

 

Đang muốn nói gì đó thì Chu Gia Vọng tỉnh lại.

 

Tôi đưa nước ấm cho anh ta, đỡ anh ta dậy uống.

 

Thấy Trần Duệ Sơ ở đó, anh ta sửng sốt một chút.

 

Trần Duệ Sơ đứng dậy: [Tôi ra ngoài hỏi thăm tình hình.]

 

Anh ấy đang tạo không gian cho hai chúng tôi.

 

Tôi biết ơn nhìn anh ấy một cái, quay đầu lại.

 

Chu Gia Vọng sắc mặt tái nhợt, môi đã không còn chút máu, trên mặt còn có rất nhiều vết xước.

 

Là vì bảo vệ tôi mà bị thương.

 

[Em không sao, anh không cần lo cho em.]

 

Anh ta muốn đến nắm tay tôi, tôi không động thanh rút ra, vẫn cảm thấy nên nói rõ ràng mọi chuyện.

 

[Chu Gia Vọng, em thấy lời anh nói hôm đó rất vô lý.]

 

Anh không thể đổ hết mọi lỗi lầm cho em.

 

[Anh nên thừa nhận rằng trái tim anh đã bắt đầu dao động.]

 

[Nói cho cùng, vẫn là vì tình cảm tám năm anh đã chán, không còn cảm giác mới mẻ, cho nên anh mới tìm cách bù đắp cho bản thân là em ép anh quá chặt là em không quan tâm đến anh. Nếu lúc đó em làm ầm lên khóc lóc níu kéo, anh có thật sự sẽ nói cho em biết sự thật như anh nói không?]

 

[Anh chỉ cảm thấy cuối cùng anh cũng suý được cái phiền phức như em, quyết định của anh là đúng.]

 

[Hoặc là nói, anh dùng cái gọi là thử thách của anh để tiến hành kiểm tra tính phục tùng của em, nếu lúc đó em có thể nhẫn nhịn, em có thể tha thứ cho anh, anh khó mà đảm bảo sau này anh sẽ không được đằng chân lân đằng đầu.]

 

[Anh không phải mới quen biết em là Thẩm Kim Nghi, anh cũng nên biết tính cách em vốn như vậy, hay là anh tự tin quá mức, cho rằng em nhất định không thể rời xa anh?]

 

[Là anh khiến em thất vọng hết lần này đến lần khác, đến mức dù anh có nằm đây, chúng ta cũng không thể quay lại.]

 

Chu Gia Vọng nắm chặt ga giường, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

 

Giọng nói như nghẹn lại trong cổ họng, khó khăn và khó nghe: [Thật sự, không thể quay lại sao?]

 

Tôi cười khẽ: [không thể vì anh bị thương mà em phải lấy thân báo đáp gả cho anh chứ?]

 

Tôi trả lại cho anh ta những lời anh ta đã từng nói.

 

Chu Gia Vọng ngây người tại chỗ.

 

Có lẽ không ngờ có một ngày boomerang sẽ đâm vào chính mình.

 

18

 

Cửa phòng đóng lại, Trần Duệ Sơ dựa vào tường.

 

[Chuyện anh giấu em đi, anh ấy đã đánh nhau với anh. Đây là lần thứ hai anh ấy đánh nhau với anh.]

 

Từ miệng Trần Duệ Sơ, tôi biết được một câu chuyện khác.

 

Hôm đó chơi trò thật tình thoại tôi định cầu hôn khiến Chu Gia Vọng tức giận, sau khi anh ta đi, tôi một mình trốn trong hành lang góc ngoặt khóc.

 

Trần Duệ Sơ đi ngang qua hút thuốc đưa cho tôi chiếc khăn tay.

 

Thực ra anh ấy không hỏi gì cả, tôi cũng không nói gì.

 

Chỉ là mắt tôi sưng húp sau khi đi xuống cầu thang thì suýt ngã, anh ta đã đỡ tôi một cái.

 

[Chu Gia Vọng nhìn thấy. Anh ta nghĩ em lợi dụng anh để chọc tức anh ta, vì vậy cũng tìm một người để chọc tức em.]

 

[Tối hôm đó anh ta say rượu chạy đến nhà anh, trực tiếp đấm anh một cú.]

 

[Anh ta nghĩ anh thích em, vì vậy ghen tuông, không cho anh để ý đến em, nếu không sau này sẽ không còn là bạn bè nữa.]

 

Tôi mở to mắt.

 

Trần Duệ Sơ cúi mắt cười khẽ: [Anh nói với anh ta là anh không thích em, anh hy vọng hai người ở bên nhau thật tốt. Là lời nói thật.]

 

Anh ấy ngẩng đầu lên: [Anh giúp em ngăn anh ta tìm tin tức của em, sau đó anh ta phát hiện ra, chất vấn anh có phải chỉ chờ ngày này để đào góc tường của anh ta, vì vậy mới cố ý làm như vậy không.]

 

Tôi cảm thấy hơi bất lực: [Anh ta thích coi người khác là kẻ thù tưởng tượng, lần trước anh ta còn nói như vậy với Biên Tự nữa, anh đừng để bụng, anh ấy luôn trẻ con như vậy]

 

[Đúng vậy.]

 

Trần Duệ Sơ liếc nhìn tôi rồi lại nhìn về phía xa: [Chu Gia Vọng luôn có thể tùy ý nói ra những lời trong lòng mình.]

 

Nhưng cũng sẽ khiến người khác rất đau lòng.

 

May mà, sau này tôi không cần phải quan tâm nữa.

 

Dưới lầu đã đỗ xe đến đón tôi.

 

Tôi gật đầu với Trần Duệ Sơ: [Em đi đây.]

 

Sau đó lấy bùa bình an trong cổ ra, cười cười: [Cảm ơn anh, cảm ơn Biên Tự, có những người bạn như các anh thật tốt. Cái này rất hữu dụng, đợi về em sẽ đi trả lễ.]

 

[Đúng vậy, chúng ta là bạn.]

 

[Bạn.]

 

Anh ta lẩm bẩm hai câu.

 

Đi đến cửa cầu thang, Chu Gia Vọng đuổi theo ra.

 

Không cẩn thận ngã một giao.

 

Đau đớn khóc lớn: [Kim Nghi, cầu xin em đừng đi, đừng bỏ anh.]

 

Tôi chỉ bình tĩnh nhìn anh ta.

 

Mặt lạnh tanh.

 

[Kim Nghi, chúng ta tám năm tình cảm, đừng đối xử với anh như vậy.]

 

[Anh yêu em, thật sự yêu em.]

 

[Cho anh một cơ hội, anh thề sẽ không bao giờ phụ lòng em nữa, cầu xin em.]

 

Tôi không quan tâm đến tiếng khóc lóc thảm thiết và sự níu kéo của anh ta.

 

Anh ta nên biết, Thẩm Kim Nghi là người rất cố chấp, đã quyết định rồi thì sẽ không quay đầu lại.

 

[Chu Gia Vọng, không có ai thiếu ai mà chết.]

 

[Hãy nhìn về phía trước đi.]

 

Lúc lên xe, anh ta đuổi theo đến tầng một, ánh mắt nhìn tôi vừa đáng thương vừa tan vỡ, sau đó ngồi xổm xuống đất khóc lớn.

 

Tôi trực tiếp mở cửa xe.

 

Khi xe khởi động, tôi đột nhiên nhớ đến lúc mười sáu tuổi, tôi và Chu Gia Vọng đã từng đi xem một bộ phim thanh xuân.

 

Trong phim nói rằng chàng trai thông qua đủ loại chuyện nhỏ mà mình cho là không quan trọng để liên tục thử thách lòng kiên nhẫn của cô gái, muốn cô gái cho anh ta cái gọi là cảm giác an toàn vô tận.

 

Nhưng sau khi cô gái biết được sự thật, cô đã quay người bỏ đi, chỉ để lại chàng trai hối hận níu kéo.

 

Lúc đó Chu Gia Vọng cười.

 

[Yêu một người sao có thể nhẫn tâm thử thách cô ấy, chạm vào giới hạn của cô ấy?]

 

[Thẩm Kim Nghi, sau này anh sẽ không để em chịu ấm ức như vậy đâu.]

 

[Nếu có một ngày anh dám làm em tổn thương thì chúc anh mãi mãi mất đi người mình yêu.]

 

Có lẽ Chu Gia Vọng lúc đó cũng không ngờ.

 

Viên đạn anh ta b*n r* khi mười sáu tuổi, sẽ vào năm hai mươi lăm tuổi này trúng ngay giữa trán anh ta.

 

(Hết)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Quy Tắc Sinh Tồn Của Chủ Mẫu Biết Đọc Tâm

Chương 6: Hoàn



Sẵn sàng

“Căn bệnh ‘quái lạ’ của hầu gia thật ra chàng giả vờ. Chàng vẫn đợi cơ hội, ngươi lại sốt ruột dâng ‘thần y’ đến cửa, tưởng chỉ bằng kẻ giang hồ ấy mà đòi giết ta ư?”

Thiên hạ đồn Hầu gia mắc bệnh lạ, mất thánh ân, mà không biết ngay từ đầu, đó là kế “nằm gai nếm mật” của Thánh thượng và Trung Võ hầu.

Thái hậu từ sau khi Thuấn Vương bị giam ở Tây Bắc, ngày ngày đều muốn đưa hắn về kinh.

Năm xưa, Hạ Sùng Việt trẻ tuổi lập chiến công, là cánh tay đắc lực giúp Thánh thượng đăng cơ, tự nhiên cũng trở thành cái gai trong mắt Thái hậu.

Bà lợi dụng mối bất hòa giữa Hầu gia và lão phu nhân, dùng kế ly gián suốt mấy năm, thậm chí cho người hạ độc Hầu gia.

Nhưng đánh giá thấp vị anh hùng cầm binh từ thuở mười mấy tuổi này, hắn sớm phát hiện, bèn giả bệnh, nằm liệt giường vài năm.

Vừa dẹp yên chướng ngại, Thánh thượng lại đắm chìm trong đan dược, Thái hậu bắt đầu xúi Tổng binh lôi kéo võ tướng các nơi để chuẩn bị đường về kinh cho Thuấn Vương.

Nghe tiếng chém giết ngoài cửa, áng chừng ám vệ của Hạ Sùng Việt sắp không chống đỡ nổi.

Ta ngoảnh nhìn di nương, thấy bà nửa sống nửa chết, mặt mày tím bầm.

Bà vẫn cố r*n r*: “Tướng quân… từ khi nào… đã biết…”

“Vài hôm trước, ta cho người trói ‘thần y’ đến chỗ phụ thân. Ngươi dám sai gã đến Hầu phủ mấy lần, đoán xem phụ thân có nghi ngờ chăng?”

Ta cũng đến lúc bị ngươi hạ độc mà lần ra, liên kết chuyện ngươi hoài thai với gã trẻ kia.

Khi ta nằm dưỡng bệnh trong phủ, ta nghe Thái y bắt mạch cho phụ thân vì cảm phong hàn, đã lấy làm lạ.

[Tướng quân không còn khả năng ấy, thế mà phu nhân lại mang thai, thật khó lý giải.]

Thì ra sau khi mẫu thân ta mất, phụ thân từng trọng thương trở về từ một trận đại chiến, từ dạo ấy không thể có con.

Bảo sao ngươi vào phủ mười mấy năm mãi chẳng mang thai.

Nghĩ mà xem, phụ thân ở biệt viện chẳng thể bỏ qua tên “thần y” kia…

Chưa kịp nói hết, một trận hỗn chiến xô tới, hai cánh cửa “rầm” một tiếng đổ sập, có kẻ vung kiếm xông thẳng về phía ta.

18

Trong phòng hẹp, ta không kịp né, ngỡ sắp bỏ mạng.

Phút chốc, thanh kiếm kia bị một luồng lực dữ dội hất văng, cắm phập vào tủ gỗ chạm khắc.

Ta mở to mắt, thấy Hạ Sùng Việt mặc chiến bào, máu rịn bên má, trường kiếm trong tay đã xuyên cổ tên hắc y.

“Phu nhân, ta đến chậm.”

Giọng hắn run run lo lắng, trái hẳn vẻ bình thản bên ngoài.

Ta buông lỏng hết đề phòng, bị mùi máu tanh xộc vào khiến đầu óc choáng váng, loạng choạng ngã vào vòng ngực vững chãi.

Hôm sau ta tỉnh lại, ánh mặt trời sáng lóa.

Ta nằm an ổn trên giường ở Hầu phủ, Phục Linh bên cạnh lo âu, thấy ta mở mắt vừa mừng vừa sợ kêu to: “Phu nhân tỉnh rồi, tỉnh rồi!”

Cửa phòng bị đẩy mạnh, Hạ Sùng Việt trong bộ giáp nặng nề bước vào, quầng mắt thâm đen, song ánh nhìn chan chứa nét vui.

“Thành công rồi chứ?” Ta nhìn hắn hỏi.

Hắn mỉm cười, đặt tay lên bụng ta: “Nhờ phu nhân, chuyện ấy e phải đợi 10 tháng nữa mới tỏ.”

Ta sững sờ, Phục Linh đã che miệng cười khúc khích.

“Ta hỏi chuyện trong cung!”

Lúc này hắn mới nghiêm nghị: “Tất cả thuận lợi, Thuấn Vương chưa kịp vào kinh đã bị tiêu diệt.”

“Thái hậu từng giam giữ không ít gia quyến quan lại, nhưng đêm qua vừa khéo hoàng cung bốc cháy, bọn họ hoảng loạn chạy tứ tán, may không thương vong nhiều.”

“Chỉ có điều…”

Ta giật mình nghĩ đến mẹ chồng: “Bà ấy…?”

“Thái hậu và mẫu thân ta đều không thoát.” Mặt Hạ Sùng Việt không lộ vui buồn, như đang nói chuyện không liên quan.

Có lẽ giữa đêm binh loạn, lửa cháy trong cung cũng chẳng lạ, Thánh thượng đã sắp đặt mọi đường.

“Nhưng…”

Ta thấy hắn lảng tránh ánh mắt, vội hỏi: “Còn xảy ra biến cố gì ư?”

“Nhạc phụ… sáng nay mang kiếm trở về phủ, nghe nói di nương chết rất thê thảm.”

Ta đoán phụ thân hẳn phẫn nộ đến mức nào, nhất là bao năm qua ông tin lời di nương.

Hạ Sùng Việt bảo đã cắt cử người xử lý sạch sẽ, không để lời ong tiếng ve truyền ra.

Nhưng phụ thân nhất quyết muốn bỏ di nương, dù bà ta đã chết rồi.

“Thôi, phu nhân, giờ chúng ta có thể nói đến cốt nhục của mình không?”

19

Ta từng hỏi Hạ Sùng Việt, sao hắn tin tưởng ta như vậy.

Rốt cuộc chẳng bao lâu sau khi ta về nhà mẹ đẻ, hắn đã thổ lộ tất cả với ta.

Hắn im lặng giây lát, ngẩng lên nhìn ta, nụ cười ấm áp đong đầy giữa đôi mày.

“Nghe đồn có một đích nữ phủ tướng quân vừa khóc vừa nháo đòi gả cho ta, ta bèn kiên nhẫn chờ nàng tự chui đầu vào lưới.”

Hắn kể mấy năm trước, lần đầu hắn khải hoàn về triều, cưỡi ngựa băng qua đám đông dọc đường.

Có một bé con phúng phính, được nhũ mẫu bế, vươn tay níu vạt áo hắn.

“Người này đẹp quá, Uyển Nhi muốn lấy người này làm phu quân!”

Hắn đưa tay kéo cô bé lên ngựa, bé chẳng hề khóc, chỉ ôm áo choàng của hắn, tròn xoe mắt nhìn hắn chằm chằm.

Khi phủ tướng quân đuổi đến nơi, hắn mới biết đó là đích nữ của phủ.

Khi ấy, Thánh thượng cùng hắn uống rượu trong nội điện, cạn ba chén, cười hỏi hắn muốn ban thưởng gì.

Hắn ngà ngà, cũng cười đáp: “Vài năm sau, xin bệ hạ ban hôn cho ta cưới ái nữ của Thẩm tướng quân.”

Thánh thượng đùa hắn rằng thắng võ nghệ mà còn muốn diệt lòng kẻ bại, thật độc.

Nhưng nào hay hắn sớm đã động chân tình.

(Toàn văn hoàn) – Một follow, một like, một bình luận là niềm động lực to lớn đối với team Góc nhỏ của Ngưu. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đồng hành!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Đậu Nương - Lam Lam Lam Lam Lam Lam Kình

Chương 6: Hoàn



Sẵn sàng

20

Ban đầu ta chỉ biết tấm lệnh bài này chắc chắn là do hung thủ để lại nhưng ta không biết là ai.

Vì vậy ta đã đi báo quan.

Quan huyện cầm lấy lệnh bài của ta nhưng không phái người đi điều tra, lão chỉ nói là do dân làng dùng lửa không đúng cách gây ra tai họa rồi vội vã muốn kết án.

Tất nhiên ta không phục, quan huyện nói ta khinh thường triều đình, thậm chí còn ra lệnh đánh ch ta.

Ta ch đi trong lòng đầy căm hận, khi mở mắt ra, ta lại thấy mình ngồi xổm ở góc tường, tay cầm tấm lệnh bài đen sì này.

Kiếp này, ta đã hiểu quan huyện đã bị mua chuộc nên đành lên phủ để kiện.

Quan phủ trông như một vị quan thanh liêm, khi thấy lệnh bài thì sắc mặt thay đổi thấy rõ, ngài ấy rất lịch sự mời ta vào phủ, nghe ta kể lại toàn bộ sự việc rồi còn nói sẽ làm chủ cho ta.

Quan phủ cho ta ở trong phủ, ngày ngày được đãi ngộ ăn uống tử tế nhưng tuyệt không cho ta ra ngoài, giống như bị giam lỏng vậy. Ta không biết nguyên do nên dù lo lắng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Ai ngờ ngày đó ta uống một chén trà do gia nhân mang lên, bụng đột nhiên đau quặn lại rồi ho ra máu.

Trong trà đã bị người ta bỏ thuốc độc.

Ta không kêu cứu được, khi sắp ch ta chỉ thấy quan phủ đẩy cửa bước vào nhìn ta co quắp dưới đất với vẻ mặt khó chịu.

“Nếu không phải vì tấm lệnh bài này, ta đâu biết thôn Thanh Khê còn sót lại một đứa con gái nhỏ. May mà ta viết thư kịp thời, nếu không thì thật sự để ngươi phá hỏng chuyện tốt của Duệ Vương rồi!”

Ta vừa ho máu vừa cố hết sức vươn tay nắm lấy vạt áo quan phủ: “Tại… tại sao?”

Quan phủ giật phắt áo ra khỏi tay ta, tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Muốn trách thì trách bọn ngu dân các ngươi mở cái rương không nên mở, nhìn thấy thứ không nên thấy nên mới không giữ được cái mạng nhỏ của mình!”

“Đại nhân, xử lý thế nào ạ?”

“Đợi nó ch hẳn rồi kéo ra bãi tha ma!”

Trước khi ch ta vẫn không hiểu tại sao.

Khi mở mắt ra lần nữa, vẫn là góc tường cháy rụi, tấm lệnh bài đen sì.

Không nên mở, không nên nhìn.

Ta như người điên lẩm bẩm, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng.

Hai tháng trước do một trận mưa lớn bất ngờ ập tới, nhiều thuyền buôn qua sông Việt bị lật, con sông nhỏ trong làng chúng ta nối với sông Việt, một số rương gỗ bị dòng nước cuốn về làng.

Dân làng không biết là cái gì nên đã mở rương ra xem, điều kỳ lạ là phần lớn rương đều trống rỗng, chỉ có một số ít rương còn sót lại những hạt màu trắng.

Đó là muối.

Phần lớn đã tan trong nước sông, những gì còn sót lại đủ để chứng minh những rương này ban đầu đều chứa muối.

Nhưng những rương này không có dấu niêm phong, cũng không có ấn quan muối, dân làng sợ là muối lậu nên vội vàng báo quan.

Sau đó xử lý thế nào thì ta không rõ, dân làng cũng nghĩ đã báo quan rồi nên không để tâm nữa.

Ai ngờ đây lại là muối lậu do Duệ Vương An Cảnh Viễn cấu kết với thương nhân muối vận chuyển trái phép.

Chính muối lậu này đã hại chúng ta!

Chính Duệ Vương An Cảnh Viễn đã hại chúng ta!

21

Muốn kiện một vị vương gia, chỉ có thể lên kinh thành dâng tấu chương.

Ta biết quan huyện và quan phủ đều là người cùng một phe, họ không dám để bất cứ ai biết thôn Thanh Khê còn người sống sót.

Một nữ tử một mình từ Giang Châu đi đến kinh thành, những gian nan dọc đường không cần phải nói.

Người ngoại tỉnh vào kinh thành, thỉnh thoảng sẽ bị lính gác cổng thành chặn lại hỏi han, nhất là với bộ dạng phong trần mệt mỏi của ta.

Ta vừa nói được vài câu đã bị gọi vào nhà tuần tra bên cổng thành để thẩm vấn riêng.

Lính gác hỏi ta đến kinh thành làm gì, có kinh nghiệm từ hai lần trước, tất nhiên ta không dám nói thật, chỉ nói là đến tá túc họ hàng.

Tên lính gác hỏi địa chỉ và tên họ của người thân, ta sơ hở không nói được, hắn không nói hai lời lập tức lục soát người ta. Ta không chống cự nổi, rất nhanh tấm lệnh bài của Duệ Vương đã bị tìm ra.

“Chỉ dựa vào tấm lệnh bài này mà muốn lật đổ Vương gia của chúng ta, đừng có mơ.”

Tên lính gác nhìn ta như nhìn một xác ch.

“Nếu để Vương gia biết thôn Thanh Khê nhỏ bé kia còn sót lại con cá lọt lưới chưa xử lý sạch sẽ, huynh đệ chúng ta không được yên đâu.”

Thấy hắn rút đ a o đi về phía mình, ta không cam lòng hỏi: “Làm sao ngươi nhận ra ta được!”

Lưỡi dao đã kề vào cổ ta, tên lính gác nở một nụ cười độc ác.

“Giọng Giang Châu của ngươi, ta chỉ cần nghe một lần là nhớ!”

Ta lại bị gi.

Hóa ra là vì giọng nói của ta.

22

Khi mở mắt ra lần nữa, ta quyết định làm một người câm.

Lệnh bài của Duệ Vương là chứng cứ nhưng cũng là thứ khó giữ, ta chỉ có thể tạm giấu nó ở ngoài thành.

Lần này ta vào thành rất thuận lợi, vừa đúng lúc phủ Duệ Vương đang tuyển người, đây là cơ hội tốt để có thêm chứng cứ nên ta cũng trà trộn vào.

Nếu ký khế ước bán thân thì có thể làm nha hoàn tỳ nữ, ký khế ước tự do thì chỉ có thể làm nha hoàn làm việc thô.

Ta còn muốn dâng tấu chương nên đã ký khế ước tự do.

Nhưng ta không ngờ phủ đệ quyền quý khác với suy nghĩ của ta. Quản lý nghiêm ngặt, canh phòng cẩn mật, người hầu chỉ được hoạt động trong khu vực mình phụ trách, không được ra ngoài nếu không có việc.

Như ta là nha hoàn làm việc thô không thể vào được viện của chủ nhân, càng đừng nói đến việc lấy thêm chứng cứ.

Bà Triệu đầu bếp trong phủ thấy ta thật thà chịu khó không lười biếng hay gian trá, bèn nâng đỡ cho ta, lúc rảnh rỗi cũng thường trò chuyện với ta.

Bà sẽ kể cho ta nghe chuyện gia đình của mình, cũng kể những chuyện vụn vặt trong Vương phủ.

Ta biết được Duệ Vương có tính đa nghi nhưng thích ăn ngọt, mỗi bữa nếu có điểm tâm ngọt đều sẽ ăn thêm hai miếng.

Ta biết được Vương phi xuất thân từ thế gia, nhưng tính người rất hay ghen, bề ngoài hiền lành nhưng trong lòng độc ác.

Ta biết được Tiêu trắc phi tính cách táo bạo, nhà mẹ đẻ có thế lực, cũng biết được Hoắc trắc phi thích múa thương đùa kiếm, chẳng bao giờ để ý đến Vương gia.

Ta còn biết được gần đây Duệ Vương mới nạp một Nhu tiểu thiếp, vốn là người bán cháo đường quế ở cổng thành, thân phận thấp kém.

Nhưng nàng ấy có tính tình dịu dàng ngoan ngoãn, dáng vẻ tuy trong trắng yếu đuối nhưng trên giường rất phóng khoáng, nghe nói một đêm có thể làm liền tận mấy lần nên rất được Vương gia sủng ái.

Vì ta không biết nói chuyện, bà Triệu đầu bếp chỉ hận không thể kể hết những gì bà biết cho ta nghe.

Chưa kịp nghĩ ra cách làm sao để lợi dụng những tin tức này, ta đã bị cuốn vào một vụ hồng hoa yến vũ.

Khí huyết của Vương phi không tốt nên sai nhà bếp làm một phần yến sào hồng hoa nhưng lại bị Tiêu trắc phi đang mang thai lấy nhầm.

Đêm đó nàng ta lập tức sảy thai.

May mà thái y đến kịp thời, qua một phen cấp cứu, tính mạng Tiêu trắc phi không có gì đáng ngại. Thái y nói may mà bình thường Tiêu trắc phi ăn đủ loại đồ bổ, thể trạng tốt, nếu không e là đến cả Đại La Kim Tiên cũng khó cứu.

Tiêu trắc phi thì may mắn nhưng chúng ta ở nhà bếp lại không được may mắn như vậy.

Tuy sự việc này trông có vẻ chỉ là tai nạn nhưng Tiêu trắc phi đau đớn mất con khóc lóc không thôi. Tiêu Thượng thư cũng muốn truy cứu nhưng Vương phi gửi huyết yến cũng là nữ nhi của đại thần, lão ta không thể động đến.

Người chịu xui xẻo chỉ có thể là những người hầu đã tiếp xúc với bát huyết yến đó.

Cho dù đã ký khế ước tự do.

23

Để răn đe những kẻ khác, chúng ta bị đánh ch công khai bởi đám thị vệ trong phủ. Những chiếc gậy đập mạnh xuống người, tiếng khóc than vang lên xung quanh rồi dần lặng đi. Ta cắn răng chịu đựng, đến ch vẫn không hé một lời.

Đã không còn phân biệt sống ch thì lần này ta đành ký vào tờ khế ước tử. Khi được sống lại lần nữa, ta đã thuộc lòng mọi quy củ trong vương phủ. Nhờ làm việc đúng phép tắc nên được bà vú quản sự yêu mến. Bà ấy thấy ta là một đứa câm cũng không biết chữ nên lập tức sắp xếp ta đến hầu hạ trong thư phòng.

Ta vô cùng chăm chỉ, nhớ rõ vị trí từng cuốn sách trong thư phòng, lau chùi mỗi bình hoa đến bóng loáng. Cuối cùng ta cũng tìm được ngăn bí mật trong thư phòng của Duệ Vương. Vì có quá nhiều tài liệu nên việc lấy trộm cần phải tính toán kỹ lưỡng.

Nhưng chưa kịp ra tay thì Tiêu trắc phi đã xuống tay trước. Hôm đó, Vương phi khen ta trước mặt trắc phi: “Nha hoàn này trông khá xinh đẹp, có vài phần giống với vị di nương mới vào phủ.” Từ đó trắc phi ngày ngày tìm cớ hành hạ ta.

Thậm chí nàng ta còn sai người chăm ngựa là Lưu mã phu đến tập kích ta vào đêm khuya, may mà gặp thị vệ tuần tra nên ta mới có cơ hội thoát thân. Chưa có được bằng chứng trong tay, ta chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng.

Thấy ta bị hành hạ thế nào cũng không chịu từ bỏ công việc hầu hạ trong thư phòng, trắc phi càng tin chắc ta muốn quyến rũ Vương gia: “Vương gia, thiếp thấy con nha hoàn trong thư phòng của chàng cứ lén lút bí hiểm, không biết có phải là gián điệp từ đâu đến không?”

Một câu nói bên gối này đã khiến An Cảnh Viễn nảy sinh nghi ngờ. Hắn phái người đi điều tra và phát hiện ra lai lịch của ta. Điều này cũng đồng nghĩa với việc mạng sống của ta kết thúc.

24

Khi mở mắt lần nữa, ta đã lên kế hoạch tỉ mỉ. Lần này, ta đến Vân Châu cứu con trai của Ngô tẩu trước, rồi cả hai cùng nhau đến kinh thành với danh nghĩa cháu gái của nàng.

Sau đó ta bắt chước tính cách và cách ăn mặc của vị di nương kia rồi bán tào phớ ở cổng thành. Ta biết trước An Cảnh Viễn sẽ đi qua cổng thành nên cố tình đợi đến đêm khuya để diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân.

Một bát tào phớ mặn, một bát tào phớ ngọt riêng. Trước tiên là tinh ý nhận ra điều hắn không thích, sau đó dịu dàng chăm sóc đặc biệt, cộng thêm vẻ yếu đuối mà hắn thích nhất được ta cố tình bắt chước theo.

Việc ta vào phủ diễn ra suôn sẻ như nước chảy thành sông. Trong chiếc lưới tình ngọt ngào do ta dệt nên, hắn đã từng bước sa chân vào.

Hoắc Yến Hồi là người đồng hành mà ta đã chọn ngay từ đầu. Ta mượn sự kiện huyết yến hồng hoa để lôi kéo Hoắc Yến Hồi tham gia. Vừa loại bỏ được Tiêu Như Đường, vừa giúp Hoắc Yến Hồi có được tờ hưu thư để thoát khỏi Vương phủ. Tiện thể đem những bằng chứng ta có được dâng lên Hoàng thượng.

Gặp được Hoàng thượng không dễ, khiến Hoàng thượng tin tưởng còn khó hơn. So với ta, đưa bằng chứng cho Hoắc gia thì thích hợp hơn.

Thủy Bình từng bắt gặp ta ra vào thư phòng, lúc đó ta đã muốn gi nàng ta nhưng thời cơ chưa thích hợp. Ta biết nàng ta sẽ báo mọi hành động của ta cho Vương phi nên đã chuẩn bị sẵn quyển “Dược Sư Kinh” để diễn một màn kịch, vừa xóa bỏ nghi ngờ của An Cảnh Viễn, vừa gột rửa sự tình nghi về việc ra vào thư phòng của ta.

Lần tái sinh này, ta đã tính toán kỹ lưỡng từng bước đi vì không biết còn có cơ hội làm lại nữa hay không.

25

Chuyện tái sinh quá mức kỳ quái nên ta không kể, chỉ nói những điều có thể nói được.

“Việc ở thôn Thanh Khê, đúng là lỗi của ta.” An Cảnh Viễn im lặng hồi lâu rồi lên tiếng: “Nhưng từ khi nàng vào phủ, ta đối xử với nàng tốt hơn bất kỳ ai, chẳng lẽ nàng chưa từng có chút động lòng nào sao?”

Ta nhìn hắn khó hiểu: “Hoàng thượng cũng đối xử với ngươi rất tốt, lại còn là huynh đệ ruột của ngươi, vậy mà chẳng phải ngươi vẫn muốn tạo phản sao?”

An Cảnh Viễn ho khan, im lặng một lúc rồi nói: “Đậu Nương, nàng có từng yêu ta không?”

“Yêu?” Ta khẽ cười.

“Những người yêu ngươi chẳng phải đều bị ngươi thiêu rụi sạch sẽ rồi sao?” Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, nói từng chữ từng chữ một.

“Đừng nói với ta về tình yêu, ngươi không xứng. Ngay từ giây phút đầu tiên gặp ngươi, trong đầu ta chỉ nghĩ đến một việc đó là làm sao để gi ngươi.”

An Cảnh Viễn nhặt bát tào phớ dưới đất lên, từ từ ăn.

“Nàng nói không yêu ta nhưng vẫn làm tào phớ cho ta, thậm chí còn không quên cho mật hoa quế vào.” Hắn nói xong thì cười, ta không đáp lại.

Hắn vui vẻ nhìn ta: “Nhưng ta sẽ không ch. Ta là đệ đệ duy nhất của Hoàng thượng, ta quá hiểu huynh ấy rồi. Trước khi mẫu phi mất có dặn huynh ấy chăm sóc ta nên huynh ấy không nỡ, có thể huynh ấy sẽ giam cầm ta cả đời nhưng sẽ không gi ta đâu.”

“Hoàng thượng không nỡ, ta nỡ.” Ta cũng cười: “Mỗi bát tào phớ, mỗi bát canh ngọt ngươi uống, ta đều bỏ thêm một chút đồ vào.”

Tay cầm bát của An Cảnh Viễn khựng lại.

Ta thu dọn đồ đạc, quay lưng bước ra khỏi thiên lao.

“Đậu Nương… Ta còn chuyện muốn nói với nàng!”

Nhưng ta không muốn nghe.

Bây giờ những lời ta không muốn nghe thì có thể không nghe nữa rồi.

26

Quả nhiên Hoàng thượng là một vị minh quân, ngài ấy vẫn chần chừ không ra lệnh gi người đệ đệ có ý đồ tạo phản.

Nhưng một tháng sau An Cảnh Viễn vẫn ch.

Ruột gan đ ứ t đoạn, thất khiếu chảy máu.

Đây là cách ch mà ta đã chọn cho hắn.

Những bông hoa trắng nhỏ hơn hạt thóc ta trồng trong sân là một loại thuốc đ ộ c chậm, trộn lẫn với hoa quế, mắt thường khó phân biệt được.

Ta kiên trì đầu đ ộ c, căn bệnh ho của hắn không thể chữa khỏi chính là để chờ ngày này.

Để hắn có thể ch trong tay ta.

27

Việc tái sinh là có cái giá của nó, đó chính là tuổi thọ của ta.

Vẻ yếu đuối của ta không hoàn toàn là giả vờ.

Mới qua tuổi hai mươi mà ta đã thường xuyên cảm thấy toàn thân mệt mỏi, không còn sức lực.

Hoắc Yến Hồi thấy ta có vẻ như báo thù xong là chờ ch, bèn tìm cho ta một việc.

Nàng ấy đã cho xây dựng lại thôn Đậu Gia. Còn mang đến cho ta một đám trẻ con, đều là những đứa trẻ mồ côi, cha mẹ ch trên chiến trường.

Dù sao doanh trại cũng là nơi hành quân đánh trận, người Hoắc gia ai cũng là hán tử thô kệch, kể cả Hoắc Yến Hồi. Bọn họ thật sự không thể chăm sóc những đứa trẻ này.

Ta hiểu mà.

Hiểu cái khỉ.

Một đám trẻ con đầy năng lượng, suốt ngày cứ líu lo líu lo liên tục gọi “Đậu tỷ tỷ, Đậu tỷ tỷ”, buộc ta phải rút cái chân đang đút vào quan tài ra.

Năm nào cũng có đứa trẻ mới được gửi đến chỗ ta, thậm chí về sau, những binh lính tàn tật không thể chiến đấu và không còn nơi nương tựa cũng được gửi đến đây. Qua hai năm, Liên Tâm cũng được Hoắc Yến Hồi đưa đến.

“Nàng ấy tự nói mình không có nơi nào để đi nên ta mới đưa nàng ấy đến đây.”

“Chủ nhân, người nhận nô tỳ đi.”

Hai người nhìn ta với ánh mắt đầy hy vọng, ta đành bất lực thở dài.

“Đừng gọi chủ nhân nữa, gọi ta là tỷ tỷ đi.”

Ta mời thầy đến dạy bọn trẻ đọc sách học chữ, những binh lính già dạy chúng võ nghệ, Liên Tâm chăm sóc bọn trẻ cùng ta.

Khi bọn trẻ lớn lên, đứa có năng khiếu học hành thì cho đi thi cử, đứa có năng khiếu võ nghệ thì gửi đến doanh trại, đứa không giỏi gì nhưng có sức thì ở lại làm nông với ta. Những đứa trẻ không có sức lực thì theo ta học y, hoặc theo Liên Tâm học thêu thùa dệt vải.

Dù sao thì bọn nhỏ cũng đều có lối thoát.

Cuộc sống cứ thế trôi qua.

Qua hơn mười năm như vậy, thôn Đậu Gia trở thành thôn nuôi trẻ mồ côi. Những đứa trẻ nhỏ xíu ấy giờ đã khỏe mạnh trưởng thành, có thể giúp ta trông nom những đứa bé nhỏ, cuối cùng ta cũng được thảnh thơi hơn nhiều.

Buổi chiều trời đẹp, ta nằm trên chiếc ghế xích đu dưới bóng cây hóng mát, có chút gió thổi qua, cả người vô cùng thư thái.

Bọn trẻ như đàn gà con cứ ríu ra ríu rít tiễn huynh trưởng đi hái thuốc trên núi.

“Huynh ơi, huynh đi cẩn thận nhé!”

“Huynh ơi, huynh về sớm nha!”

“Huynh ơi, chúng đệ đã ngâm dưa hấu trong giếng rồi, đợi huynh về cùng ăn!”

Cơn buồn ngủ dần dần ập đến.

Dường như ta đã quay về ngày hôm đó, ngày ta lên núi hái thuốc.

Cha đang sửa nông cụ, mẹ đang dệt vải trong nhà, huynh trưởng đang chẻ củi, muội muội ôm chân ta tiễn ta ra đến cửa.

Muội ấy chớp mắt bảo: “Tỷ tỷ đi sớm về sớm nhé, cha mẹ đã ngâm dưa hấu trong giếng rồi, đợi tỷ tỷ về cùng ăn.”

Lúc đó ta đã nói gì nhỉ?

Ta nói được, đợi tỷ tỷ về.

Cha mẹ, huynh trưởng, muội muội, con đã về rồi.

HẾT


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Thịnh Khai - Chước Chước

Chương 6: Hoàn



Sẵn sàng

15

Tội ác của Thịnh Trung Diêm, dùng từ tội lỗi chồng chất để miêu tả cũng không phải là nói quá.

Ông ta giẫm đạp lên sinh mạng của vô số người mới có thể đi đến vị trí thừa tướng. Ông ta yên tâm thoải mái hưởng thụ vinh quang của người ở địa vị cao, không hề thương tiếc cho sinh tử của người khác.

Mẫu thân của ta chỉ là nấc thang đầu tiên của ông ta. Nhưng cha mẹ và huynh trưởng của Cố Tòng Cẩn chính là vật hy sinh vô tội khi ông ta đùa bỡn quyền mưu. Thậm chí, ông ta còn chưa từng biết tên của họ. Ông ta chỉ việc khua môi múa mép trong kinh thành là đã có người thay ông ta đi thảm sát toàn bộ Cố gia.

Ngày hôm ấy, ta làm nũng, đòi Cố Tòng Cẩn đưa ta đi cưỡi ngựa. Lúc trở về, 73 mạng người Cố gia đều phơi thây trong đại viện Cố gia. Ngoại trừ Cố Tòng Cẩn ra, không một ai sống sót. Ngay cả hai con chó trông cửa cũng bị chém đầu.

Khi đó, Cố Tòng Cẩn 12 tuổi, ta 10 tuổi.

Hắn phát điên suốt một thời gian dài.

Mọi người đều nói là tai hoạ do thổ phỉ trong Tam Hiệp Quan gây ra.

Hắn tin.

Hắn khổ luyện võ nghệ, ngày ngày qua lại trong Tam Hiệp Quan. Ta sợ hắn gặp chuyện không may, nhiều lần cùng hắn đi đi về về.

Mãi cho đến hai năm trước, hắn đột nhiên đổi tính đổi nết, bỏ võ theo văn.

Kể từ ngày hôm ấy, hắn luôn né tránh ta, không chịu gặp lại ta. Ta từng cho rằng hắn sợ mình làm liên luỵ đến ta, mãi cho đến khi ta nghe thấy lời nói của tổ mẫu và đại bá phụ trong phủ.

“Đệ đệ của con khó khăn lắm mới giúp con dẹp hết các chướng ngại vật, bò lên được đến vị trí này. Sau này, con phải trợ giúp nó bước lên địa vị cao đấy.”

Đúng rồi, sau khi phụ thân của Cố Tòng Cẩn gặp chuyện, đại bá đã tiếp nhận chức tri phủ Thanh Châu.

Trước kia, ta không suy nghĩ nhiều, nhưng bây giờ, tất cả mọi sự nghi ngờ đều được xâu chuỗi lại.

Ta chưa bao giờ ghét cay ghét đắng việc ta sinh ra trong Thịnh gia, trong huyết quản chảy dòng máu Thịnh gia đến như vậy.

Lúc Cố Tòng Cẩn lên kinh thành đi thi, hắn không hề báo cho ta biết, nhưng ta biết, hắn đi báo thù.

Người hắn muốn tìm là Thịnh Trung Diêm, là phụ thân của ta.

Là ta bày mưu đặt kế, liên hệ với lão nô bộc trong phủ đệ ở kinh thành, vị lão nhân đã từng được mẫu thân giúp đỡ, để bà ấy lựa lời nói mát bên tai Thẩm thị, khiến bà ta muốn kiểm soát việc hôn nhân của ta.

Ta biết rõ, bà ta không thể chịu được việc ta sống yên ổn ở Thanh Châu.

Quả nhiên, chưa đầy 3 tháng, phụ thân đã đón ta lên kinh thành.

16

Trên điện Kim Loan, Tiêu Dịch giận dữ ném một loạt lá thư xuống trước mặt Thịnh Trung Diêm.

Những lá thư này chất chứa mưu đồ bí mật suốt bao năm qua của ông ta và huynh trưởng Thịnh Trung Vũ.

Trong đó thảo luận về từng vụ tham ô vi phạm pháp luật, kết bè kết phái, cướp của giết người.

Trong đó còn có cả vụ án của Cố gia.

Con người của Thịnh Trung Vũ, trời sinh tính tình đa nghi. Ông ta giữ lại tất cả lá thư, bảo quản kỹ càng, chỉ e sợ một ngày, đệ đệ ruột của mình sẽ qua cầu rút ván.

Không ngờ rằng, trong nhà còn có một kẻ chờ thời như ta. Nhà cũ của Thịnh gia, chưa từng có ai để tâm đến ta. Việc này cũng khiến cho những hành động của ta thuận lợi hơn rất nhiều.

Nếu Cố Tòng Cẩn tin ta, tình nguyện thẳng thắn nói thật với ta, những chứng cứ này sẽ xuất hiện trong tay hắn trước. Hắn không cần vì chuyện này mà ngày ngày diễn trò trước mặt Thịnh Trung Diêm có huyết hải thâm thù với mình, cũng không cần phải hạ thấp mình trước mặt ông ta.

Thậm chí là lấy bản thân làm mồi nhử.

10 năm bầu bạn, hắn không tin ta.

Ta hiểu, bởi vì ta mang họ Thịnh, hắn vĩnh viễn sẽ không tin ta. Cho dù ta có vạch trần tất cả, bày ra toàn bộ chứng cứ trước mặt hắn, hắn vẫn sẽ hoài nghi đây là bẫy rập do ta và Thịnh Trung Diêm bày ra.

Dù sao, hắn mãi mãi không thể hiểu được.

Có người mưu đồ chục năm, chỉ vì báo thù rửa hận cho phụ thân mình.

Nhưng cũng có người dốc hết sức lực, chỉ vì muốn phụ thân mình đền tội.

Ta không nói về hắn. Cũng may, Tiêu Dịch tin ta.

Tan đàn xẻ nghé. Trong triều đình, Thịnh Trung Diêm lộng quyền đã lâu, gây thù chuốc oán vô số. Hiện giờ, có cơ hội, tấu chương kết tội ông ta dồn dập như tuyết rơi, lấp kín án thư của Tiêu Dịch, khiến ông ta không còn cơ hội xoay chuyển tình thế nữa.

Trước khi Thịnh Trung Diêm bị hành hình, ta đến địa lao thăm ông ta.

Thấy người đến thăm là ta, ông ta giận dữ mắng nhiếc.

“Đồ ngu! Nghiệp chướng!”

“Tao rất hối hận vì năm xưa đã không b*p ch*t mày.”

“Màu đừng vội đắc ý, mày cho rằng một nữ nhi của tội thần như mày có thể có ngày lành trong hậu cung này hay sao?”

“Tao sẽ xuống dưới chờ xem khi nào mày chết thảm trong hậu cung này.”

Những lời kêu gào trước khi chết của một kẻ điên, ta đương nhiên không để trong lòng.

Ta nhẹ nhàng phủi phủi lớp tuyết đọng lại trên quần áo.

Trời đông giá rét đã đến rồi.

Ta hờ hững nhìn ông ta.

“Ông mới là đồ ngu nhất trên đời này, phụ bạc tấm chân tình của mẫu thân ta rồi lại đi nuôi con của người khác cả đời.”

Ông ta sửng sốt, tiện thể cười to.

“Kẻ đáng thương, cả đời này mày không có được tình thương của cha, bây giờ lại ghen tị với muội muội của mày đến phát điên rồi.”

“Trong lòng tao, mày còn không bằng một ngón tay của muội muội mày.”

Ta nhìn dáng vẻ điên cuồng của ông ta, có chút buồn cười, quyết định thành toàn ông ta lần cuối.

“Chút nữa, ta sẽ sắp xếp cho Thẩm thị vào đây, ông nhớ hỏi bà ta cho rõ ràng. Rốt cuộc, Thịnh Doanh là muội muội của ta, hay là tỷ tỷ sinh ra trước ta một tháng?”

“Cả đời này, ông chỉ lo luồn cúi, lừa gạt vô số người, cuối cùng lại bị người đầu ấp tay gối lừa dối cả đời, đúng là trời xanh có mắt!”

“Ngày mai xuống dưới kia, mẫu thân ta sẽ tính sổ với ông. Bà ấy sẽ phù hộ ta quãng đời còn lại vạn sự suôn sẻ.”

Ta không màng tiếng mắng chửi giận dữ của ông ta, thản nhiên bước ra ngoài. Những tâm sự chất chứa nhiều năm, giờ phút này cũng đã tiêu tan.

Bên ngoài ngục giam, Cố Tòng Cẩn đứng trong sân, không bung dù, để mặc bông tuyết phủ kín đôi vai, nhuộm trắng mái tóc của hắn.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta bước ra, khoé môi hắn cong lên, khóe mắt rưng rưng, cười thê lương mà cô độc.

Ta đứng dưới mái hiên, nhìn hắn từ phía xa.

Hiện giờ, chúng ta đã không còn cùng lập trường để sóng vai nhau bước đi nữa.

Cỗ kiệu trong cung đã đến rồi.

Ta cúi đầu bước vào trong kiệu, lúc đi ngang qua hén, ta vén một góc rèm lên, nhẹ nhàng nói:

“Tòng Cẩn ca ca, A Phúc không nợ ngươi!”

17

Khu ta quay về cung điện, hiếm khi Tiêu Dịch không bận việc. Y đuổi các nha hoàn đi xuống, đích thân giúp ta cởi áo choàng, đặt lò sưởi vào trong tay của ta.

“Khúc mắc của A Phúc đã được gỡ bỏ chưa?”

Ta bỗng dưng nảy ra một ý.

Ta ngẩng đầu lên, vươn tay xoa xoa gương mặt của y, nhẹ nhàng v**t v*. Từ lông mày đến đuôi mắt, từ mũi đến môi của y.

Y có chút ngạc nhiên, bởi vì ta hiếm khi chủ động thân mật với y.

“Sau này chàng đừng gọi ta là A Phúc nữa, tên này hãy để lại trong quá khứ đi.”

Y nhìn ta bằng ánh mắt dịu dàng, vươn tay chỉnh lại mái tóc của ta bị rối do gió thổi.

“Ta không ngại.”

“Từ nay về sau, nàng chỉ là A Phúc của ta, ta cũng hy vọng nàng có phúc cả đời.”

Buổi chiều ngày hôm ấy, Tiêu Dịch không đi đâu cả, suốt giờ Ngọ đều ở trong điện bầu bạn cùng ta. Y trò chuyện cùng ta, kể cho ta nghe vài dòng tâm sự mà ta chưa từng biết đến.

Y nói, lần đầu tiên vào hai năm trước, y đã phát hiện ra ta là phận nữ nhi. Y kính nể sự dũng cảm và nghĩa hiệp của ta, cũng biết ơn sự giúp đỡ của ta từ trong tận đáy lòng, làm y có thể gặp mặt tiên hoàng lần cuối.

Sau khi lên ngôi, công việc bề bộn, y cũng từng sai người đến Thanh Châu tìm ta, nhưng manh mối ít ỏi, vẫn luôn bặt vô âm tín.

Lần đi săn mùa thu kỳ trước, ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy ta, y hết sức vui mừng.

Khoảnh khắc ta chiến thắng trở về, giơ lên con mồi trong tay và nở nụ cười rạng rỡ với y, trái tim y đã rung động, tựa như một viên đá được quăng xuống mặt nước tĩnh lặng, tạo lên từng gợn sóng.

Lúc ta nói mình muốn vào cung, tuy y biết rõ ta không có tình cảm gì với y, nhưng vẫn khó kìm nén được sự vui sướng trong lòng.

Y nói rất nhiều…

Ta tin giờ phút này, y thật lòng. 17 năm trước kia, hiếm có người nào trân trọng ta đến như vậy, công khai biểu lộ tình yêu dành cho ta như vậy.

Hiện giờ, mọi chuyện đã xong, ván đã đóng thuyền, ta nguyện chìm đắm trong đó dù chỉ trong một chốc ngắn ngủi.

Về phần tương lai.

Tình yêu của đế vương, ta chẳng hy vọng xa vời nó sẽ dành cho chỉ riêng mình ta.

Chỉ cần ta đủ tỉnh táo, quốc gia hưng thịnh, tứ hải thái bình, quãng đời còn lại trong hoàng cung này, ngày nào cũng là ngày lành.

(Hết.)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung