Cửa bị mở ra, Trần Phương xuất hiện trước mặt Tưởng Nguyễn, theo sát sau
lưng là Liên Kiều đang thở hổn hển, quần áo của hai người tán loạn, chắc hẳn
vừa xâu xé một phen.
Tưởng Nguyễn không nhìn Trần Phương một cái, ánh mắt vẫn dừng trên trang
sách trước mặt, Bạch Chỉ đứng cạnh cẩn thận thổi trà cho nàng, sau khi Liên
Kiều vào phòng cũng không nói một lời, đi đến trước mặt Tưởng Nguyễn cúi
đầu xuống.
Vì thế, Trần Phương liền bị bỏ quên, không có ai để ý tới nàng ta. Trần Phương
quýnh lên, vốn đã tính toàn kĩ càng, đợi Tưởng Nguyễn hỏi trước, không ngờ
Tưởng Nguyễn lại không ngẩng đầu nhìn mình. Lòng Trần Phương thoáng
động, thái độ như vậy làm cho nàng ta không chắc chắn, bầu không khí trở nên
nặng nề một cách kỳ lạ.
Dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương mười mấy tuổi, lại là người bình thường
không biết nhẫn nhịn, Trần Phương nhịn rồi nhịn, rốt cuộc không chịu được
nữa, nổi giận đùng đùng nói. “Tiểu thư, nô tỳ có chuyện muốn hỏi”
Mí mắt Tưởng Nguyễn cũng không nâng lên một chút, lười biếng nói. “Hỏi đi”
Trần Phương sững sờ, thái độ của Tưởng Nguyễn như vậy làm cho nàng cảm
thấy căm tức, nghĩ tới nguyên nhân hôm nay mình đến, càng tức giận sâu hơn.
“Tiểu thư, có phải mấy ngày trước, ngươi không đi ngắm chậu hoa ‘mỹ nhân
dưới ánh trăng’ kia không?”
“Đúng vậy” Tưởng Nguyễn nghe thấy chuyện đó, suy nghĩ một chút mới nói.
“Đêm đó đột nhiên ta cảm thấy trong người hơi khó chịu, nên không đi ngắm
hoa nữa”
“Sao tiểu thư có thể làm như vậy?” Trần Phương càng tức giận. “Rõ ràng đã
hẹn với nô tỳ, nếu không đi, ít nhất cũng nên sai người tới báo cho nô tỳ một
tiếng chứ”
“Hả?” Tưởng Nguyễn hơi kinh ngạc nhìn nàng. “Không có ai báo cho ngươi?
Liên Kiều, không phải đêm đó ta kêu ngươi đi báo cho Phương nhi là ta không
đi được sao? Chẳng lẽ ngươi ham chơi, quăng lời ta nói ra sau đầu”
Liên Kiều hơi cúi đầu. “Lời tiểu thư dặn dò, dù thế nào nô tỳ cũng không dám
quên, đêm đó nô tỳ tới Lê viên, vốn định chờ Phương cô nương đến rồi nói cho
nàng biết việc này, ai ngờ đợi mãi, Phương cô nương vẫn không đến. Nô tỳ cho
rằng Phương cô nương đã biết rõ việc này nên mới không đến, vì thế qua canh
ba liền trở về”
Tưởng Nguyễn áy náy cười nói. “Thì ra là hiểu lầm, Phương nhi, bây giờ ngươi
đã nghe rõ rồi, việc này không liên quan đến ta”
Trần Phương bực bội đến mức son phấn trên mặt đều muốn rớt xuống hết,
không ngờ Tưởng Nguyễn sẽ có thái độ không nóng không lạnh như vậy, giống
như dùng sức đánh một quyền vào bông vải, bỗng dưng lại thêm bực.
“Nhưng mà Phương nhi” Tưởng Nguyễn nhíu mày. “Ta với ngươi ước định đã
lâu như vậy, sao bây giờ ngươi mới đến hỏi ta chuyện đêm đó, chẳng lẽ ngươi
cũng không đi Lê viên, sao lại chắc chắc cho rằng ta sẽ đi?”
Trần Phương sững sờ, mặt hiện vẻ khẩn trương. “Không có không có, chỉ là.
Chỉ là hôm nay nô tỳ mới biết được tiểu thư không đến, đêm đó, đêm đó nô tỳ
có việc không thể đến chỗ hẹn. . .” Trần Phương nói năng lộn xộn, nàng phát
hiện cho dù mình nói như thế nào cũng đều có sơ hở.
Tưởng Nguyễn vô cùng hiểu ý mở miệng. “Nếu đã như vậy, coi như tất cả chỉ là
hiểu lầm”
Trần Phương cắn môi, rất không cam lòng, nhưng không thấy mình chiếm lý
chỗ nào, chỉ có thể oán trách hôm nay mình đến quá gấp, chưa nghĩ được đối
sách chu toàn. Đang rầu rĩ, lại nghe được giọng nói lạnh nhạt của Tưởng
Nguyễn. “Thấy ngươi vội vã chạy đến, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì,
không có việc gì là tốt rồi”
Tim Trần Phương thoáng cái bị nhấc lên, bất an liếc mắt nhìn Tưởng Nguyễn,
đối diện với ánh mắt của Tưởng Nguyễn, ánh mắt của nàng cực kỳ dịu dàng,
như nước chảy ngày xuân vây chặt lấy người đối diện, nhìn kỹ lại cảm thấy
trong ánh mắt trong suốt chứa đựng sát khí, khóe mắt lộ vẻ yêu dị, ác liệt.
Trần Phương bất giác lui về phía sau hai bước, nhìn lại Tưởng Nguyễn thì
không thấy gì nữa. Đột nhiên trong lòng nàng có chút không xác định, một ý
niệm vớ vẩn xuất hiện trong đầu, có thể tiểu thư thoạt nhìn mềm yếu này thật
ra cái gì cũng biết, nàng cố ý làm như vậy, người được lợi mới chính là nàng?
Trần Phương xiết chặt nắm đấm, dùng sức lắc đầu, không thể nào, Tưởng
Nguyễn sinh sống tại thôn trang suốt năm năm, nàng là dạng người gì mình lại
không biết sao?! Mà một tiểu cô nương mười tuổi có tâm cơ như vậy, nói ra
cũng sẽ không ai tin. Lần này chẳng qua là đánh bậy đánh bạ, mới phá hư
chuyện của mình.
Trần Phương miễn cưỡng nở nụ cười. “Đều do nô tỳ sai, quấy rầy tiểu thư, thỉnh
tiểu thư trách phạt”
“Ngươi cũng là có ý tốt” Tưởng Nguyễn uống một ngụm trà. “Sao ta có thể
trách phạt ngươi, ta đúng là không có phúc, chắc hẳn đêm đó hoa mỹ nhân nở
dưới ánh trăng vô cùng xinh đẹp động lòng người”
15.html]
Trần Phương nghe mà muốn nôn ra máu, gượng ép nói. “Tất nhiên rồi, nếu tiểu
thư không còn gì dặn dò, nô tỳ xin phép đi trước, thôn trang còn có một số việc
cần làm”
“Làm khó ngươi rồi” Tưởng Nguyễn thản nhiên nói. “Ngươi đi mau lên, từ trên
xuống dưới thôn trang, thiếu ngươi thì không làm gì được”
Lời này có ý sâu xa, tim Trần Phương lại nhảy dựng, giống như sau lưng có thứ
gì đáng sợ đang đuổi theo mình, vội vàng chạy đi.
Trần Phương đi rồi, Liên Kiều đóng lại cửa, nhổ một cái. “Nhìn dáng vẻ coi trời
bằng vung kia, sao lại có một nô tài như vậy, vừa rồi cái thái độ chất vấn là đối
với ai, không biết trời cao đất rộng! Ngày khác phải giáo huấn nàng ta!”
“Chờ ngày khác làm gì” Tưởng Nguyễn khép sách lại, nói. “Nàng ta sẽ nhanh
chóng được giáo huấn thôi”
“Tiểu thư. . .” Hai mắt Bạch Chỉ tỏa sáng. “Chẳng lẽ đêm đó. . .”
Tưởng Nguyễn gật đầu. “Ta không tới, tất nhiên có người tới, xem ra Trần tiểu
muội mời đến không những chỉ là một con sói, mà còn là một con sói thích
vàng, so với tưởng tượng của ta thì Xuân Oanh còn có bản lĩnh hơn, giúp ta
giảm được rất nhiều phiền toái”
Liên Kiều cười tủm tỉm nói. “Nha đầu kia là một người đa nghi, nô tỳ diễn trước
mặt nàng ta một chút, nàng ta đã không thể chờ được mà mắc câu rồi! Nhưng
nô tỳ thấy nàng ta cũng là tâm thuật bất chính, cùng Trần Chiêu là nồi nào úp
vung nấy thôi”
“Việc này ngươi xử lý rất tốt” Tưởng Nguyễn tán thành nói. “Không biết Trần
Chiêu còn có thể có được mấy ngày tốt lành, Xuân Oanh, ngươi đừng làm ta
thất vọng”
Hoa nở hai đóa, mỗi cái mỗi vẻ, ở đây ba chủ tớ Tưởng Nguyễn chiếu ngược
một quân, trò hay bên kia cũng ngọt như mật.
Gấm thơm Lưu Yên là loại vải được lưu hành năm nay, chất vải trơn mịn không
gì sánh bằng, có thể khúc xạ ánh nắng mặt trời, các phu nhân tiểu thư đều
thích loại vải này, khi làm thành y phục, mặc cực kỳ ưu nhã xinh đẹp. Lúc này,
trên bàn đặt hai khúc vải thơm Lưu Yên, một thiếu nữ áo tím ngồi trước gương
đồng, thiếu nữ này diện mạo cũng coi như xinh đẹp, đang nhìn dây chuyền trân
châu Nam Hải trên cổ, chất lượng trân châu vô cùng tốt, mỗi viên vừa lớn vừa
tròn, tản ra ánh sáng hồng nhàn nhạt, làm nổi bật làn da trắng nõn.
Một lát sau, Xuân Oanh mới cởi sợi dây chuyền trân châu xuống, vật này
không thể đeo ra ngoài, nếu để người khác thấy một nha hoàn như nàng đeo
thứ này, chắc chắn sẽ hoài nghi. Nàng đứng dậy đi tới giường, lấy một cái hộp
nhỏ dưới giường, dùng chìa khóa màu đồng mở hộp ra, đúng là một chiếc hộp
đựng trang sức, Xuân Oanh bỏ sợi dây chuyền trân châu vào, hài lòng nhìn
chiếc hộp trước mặt.
Cả hộp đều là trang sức quý giá, một hạ nhân như nàng cho dù vất vả cả đời
cũng không kiếm được, Xuân Oanh mỉm cười, không ngờ tên ngốc Trần Chiêu
lại nghe lời như vậy, ngoan ngoãn đem trang sức tới.
Mấy ngày trước nàng nghe thấy Tưởng Nguyễn muốn đi ngắm hoa dưới trăng
với người khác, đêm đến nàng liền đi tới vườn lê, ai ngờ không những không
thấy Tưởng Nguyễn, mà còn bị người ta ôm lấy từ phía sau, lúc đầu nàng rất
kinh hãi, người nọ kề sát vào tai nàng, nói. “Tiểu thư đừng hét, để người khác
thấy người và Chiêu, đời này người chỉ có thể chung sống với Chiêu…” Nàng
sửng sốt, người nọ lại nói. “Lòng Chiêu nhớ tiểu thư đến tột cùng nên mới mạo
phạm tiểu thư, tiểu thư, Chiêu sẽ yêu thương nàng…”
Rốt cục Xuân Oanh cũng hiểu rõ, người này là Trần Chiêu, tưởng rằng nàng là
Tưởng Nguyễn, không ngờ Tưởng Nguyễn và Trần Chiêu lại có tư tình. Nàng
còn chưa kịp phục hồi tinh thần, Trần Chiêu đã bắt đầu xé y phục của nàng, lúc
đầu Xuân Oanh muốn hét lên, tiếng hét tới miệng thì bị nuốt lại. Mặc dù Trần
Chiêu chỉ là con của quản sự ở thôn trang, nghe ra cũng không có gì đặc biệt,
nhưng mấy năm nay Lan ma ma để dành bao nhiêu tài sản riêng, nàng rất rõ
ràng, Trần Chiêu cũng chẳng thua con của nhà phú thương bình thường, tuy
nàng là đại nha hoàn của thôn trang, nhưng tiền khen thưởng và tiền công mỗi
tháng cũng chẳng được bao nhiêu, nếu có thể bám được cái cây to Trần Chiêu
này…
Trong thời gian ngắn, Xuân Oanh đã nghĩ rõ lợi và hại, lập tức ngừng giãy giụa,
thuận theo Trần Chiêu làm xong chuyện này. Xuân Oanh cũng không thèm
đếm xỉa đến trinh tiết của mình, nếu thân thể mình có thể bán được một cái
giá tốt, thì cứ bán thôi! Sau này gả cho người ta nàng cũng chỉ có thể làm
thiếp, với lại sao có thể gặp được người như Trần Chiêu, nói gì cũng phải bám
chặt.
Sau khi tỉnh lại, Trần Chiêu phát hiện Xuân Oanh nằm bên cạnh mình thì vô
cùng sợ hãi, Xuân Oanh lạnh lùng nói với hắn, nếu không cầm bạc chặn miệng
nàng lại, nàng sẽ lập tức đi báo quan, để tất cả mọi người đều biết Trần Chiêu
làm nhục nàng.
Trần Chiêu không ngờ, mỹ nhân vẫn là mỹ nhân, nhưng lại là một mỹ nhân rắn
rết. Xuân Oanh khác với Tưởng Nguyễn, Tưởng Nguyễn là tiểu thư nhà quan,
nếu thanh danh bị xấu đi, sẽ đem đến cho nàng sự đả kích lớn, lúc ấy Tưởng
gia sẽ vì những lời gièm pha bên ngoài mà ngầm giao Tưởng Nguyễn cho Trần
Chiêu, nhưng Xuân Oanh thì lại không có gì để lo lắng, đồng thời nàng ta cũng
là người cực kỳ hèn hạ, chuyện kiện cáo không phải là không thể. Nếu như
chuyện này thật sự bị lôi ra ánh sáng, Trần Chiêu không chết cũng phải lột
da. Hắn không còn cách nào khác, chỉ có thể làm theo ý Xuân Oanh.
Chỉ là, Xuân Oanh khó khăn lắm mới bám được một cái cây to, lòng tham
không đáy sao có thể dễ dàng thỏa mãn, một lần lại một lần, hầu bao của Trần
Chiêu đã rỗng tuếch, Xuân Oanh lại vẫn ép sát như cũ, cứ như vậy, Trần Chiêu
lặng lẽ bán đi mảnh đất thứ nhất.
Thế nhưng một mảnh đất thì làm sao mà đủ, Xuân Oanh cho rằng giá trị của
mình không chỉ có bấy nhiêu, cái gì cũng có cái giá nhất định, Xuân Oanh cho
rằng mình cao hơn giá tiền này, Trần Chiêu lại cảm thấy Xuân Oanh giở công
phu sư tử ngoạm, tranh chấp càng ngày càng gay gắt, không ai còn nhớ sự mê
hoặc dưới trăng đêm đó.
Xuân Oanh vừa mới đóng hộp lại thì nghe thấy một tiếng ‘bịch’ vang lên ngoài
cửa, Trần Chiêu mặt đầy giận dữ đi tới.