Cùng chồn nhỏ Hương Hương bốn mắt nhìn nhau, Dương Bách Xuyên thấy được sự vui mừng và sự đáng thương điềm đạm trong mắt chồn nhỏ, dường như muốn nói có thể nhìn thấy chủ nhân rồi.
Nhìn thấy chồn nhỏ, Dương Bách Xuyên cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra, nhưng sau khi chồn nhỏ cúi đầu xuống, hắn lại căng thẳng.
Miệng kêu lên một tiếng, lập tức nhảy lên tế đàn.
Nhưng mà ngay khi hắn sắp tiếp cận tế đàn thì biến cố đã xảy ra.
“To gan~”
Một tiếng bạo rống vang lên, ngay sau đó Dương Bách Xuyên nhìn thấy trên tế đàn lấp lánh lên hào quang nồng đậm, một trắng một đen xuất hiện.
Lập tức hóa thành hai tráng hán đeo mặt nạ, người mặc khôi giáp.
Huyền phù ở tế đàn, cầm trường thương trong tay lập tức gầm lên đâm về phía Dương Bách Xuyên.
Advertisement
Đột nhiên biến cố xuất hiện dọa Dương Bách Xuyên giật nảy mình, vội vàng tung hai nắm đấm xuất kích ngăn cản.
“Ầm ầm~”
Sau khi hai tiếng nặng nề nổ vang, thân thể Dương Bách Xuyên bay ngược tám chín thước, rơi xuống đất.
Chân khí trong cơ thể hỗn loạn, khí huyết sôi trào, nhưng cũng chỉ như vậy thôi.
Ngẩng đầu nhìn lại, trong lúc bất chợt xuất hiện hai người một đen một trắng mặc binh giáp, thực lực dường như cũng không vượt quá tưởng tượng của mình, cũng là thực lực giữa Nguyên Anh sơ kỳ và trung kỳ.
Mà trong cảm giác, Dương Bách Xuyên phát hiện một chỗ rất kỳ quái, hình như… con mắt của hai người này đều nhìn không thấy người, không có bất kỳ sinh cơ ba động nào.
Điều này là rất kỳ lạ.
Phải biết rằng, hễ là sinh linh, nhất là người, bất kể tu vi cao hay thấp, đầu tiên trên người đều có sức sống và lực thần hồn.
Nhưng hai đại hán mặc khôi giáp người cao gần hai thước dường như trên người không có một chút sức sống và lực thần hồn nào, chỉ có linh khí ba động nhàn nhạt.
Cho Dương Bách Xuyên cảm giác giống như người chết vậy.
Nhưng sống sờ sờ xuất hiện ở trước mặt, hơn nữa có thể cử động gầm lên.
Cho dù là tu sĩ quỷ đạo, trên người cũng phải có khí tức thần hồn chứ.
“Quỷ à?”
Dương Bách Xuyên thấp giọng đánh giá.
Hắn không di chuyển, mà hai người một trắng một đen phía đối diện cũng không hề động, đứng ở bên cạnh tế đàn, không nhúc nhích như thể đứng yên bất động vậy.
“Tiểu tử ngốc, đó là con rối, xem ra ngươi lại đạp nhầm vận cứt chó rồi~”
Lúc này, sư phụ Vân Thiên Tà trước đó không liên lạc được đột nhiên lên tiếng.
Dương Bách Xuyên liền vui vẻ, nhưng lập tức giận dữ nói: “Lão già chết tiệt, sao trước đó người im lặng thế? Có biết con triệu hồi người đến nỗi cổ họng khàn rồi không?”
“Tiểu tử thối, có thể trách ta sao? Ta cũng không ngờ sau khi tiến vào Tinh Không lại ngăn cách sức mạnh thần hồn, ngay cả cái này ngươi cũng không hiểu à?” Vân Thiên Tà quát lên.
Trong lòng Dương Bách Xuyên thở dài: “Trước đó trong Tinh Thông quả thật ngăn cách hết tất cả.”
“Nhảm nhí, nói thế mà cũng nói được à? Nhưng tiểu tử con không phải vẫn tìm được sinh môn đi vào đại điện sao?” Vân Thiên Tà khó chịu nói.
“Rồi rồi rồi, chuyện này coi như bỏ qua, nói chuyện trước mắt đi… Con rối là chuyện gì xảy ra vậy?” Dương Bách Xuyên vẫn đặt sự chú ý lên hai con rối trắng đen ở trên tế đàn, mặc dù hắn có biết đạo điều khiển con rối, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy con rối.
Bây giờ nghe lào già nói là con rối, trong lòng mới chợt hiểu ra, chẳng trách nó không có sức sống và khí tức thần hồn, thì ra là con rối.
Vân Thiên Tà trầm ngâm một hồi rồi nói: “Đạo con rối cũng là nhất mạch đại đạo ở Tu Chân Giới, hiệu quả cũng giống như luyện đan luyện khí, khôi lỗi sư cường đại cao thâm sẽ luyện chế ra con rối có thể giao phó sinh mệnh, từ đó sinh ra linh hồn, sở hữu ý thức độc lập, nhưng đây là cảnh giới truyền thuyết, vi sư vẫn chưa từng thấy qua.
Thứ hai là con rối bậc này trước mắt con được gọi là chân linh khôi lỗi, sau khi bị khôi lỗi sư luyện chế ra, chỉ cần chủ nhân truyền thụ ý thức là có thể đi làm việc theo ý thức của chủ nhân.
Đương nhiên con rối bậc này cũng chia làm ba cấp bậc thượng trung hạ phân biệt tốt xấu, lại có cửu phẩm khác nhau.
Con nhìn chữ khắc trên ngực hai con rối đó đi, trên đó còn khắc chữ ngũ đại, điều này chứng tỏ hai con rối trước mắt là con rối ngũ phẩm, mà khí tức tang thương phong cách cổ xưa từ nơi này xem ra hai con rối này hẳn là thượng thừa không vĩnh viễn mục nát.
Đường Không cực kỳ kinh ngạc, giơ tay còn muốn thi triển bùa chú, Ngô Bình tiến đến một bước rồi biến mất.
Anh thi triển Thần Quỷ Trường Vực, che giấu tung tích. Đường Không thầm kêu không ổn, xoay người muốn bỏ chạy nhưng vừa mới quay đầu trước ngực đã bị đánh một chưởng.
Một cú đánh khiến xương ông ta đứt gãy, lục phủ ngũ tạng đều trở thành bùn nhão.
Advertisement
Đường Không lùi về sau mấy bước, cả người nhào xuống đất như sợi bún.
Lúc này Ngô Bình xuất hiện trước mặt ông ta, lạnh lùng nói: “Bùa của ông khá thú vị đấy, tiếc là quá yếu, tôi giết ông không tốn chút sức lực nào”.
Đường Không lại nôn ra máu, máu có màu nâu tương, bên trong toàn là nội tạng bị vỡ nát, ông ta nói: “Không ngờ thực lực của cậu đã khủng khiếp như thế”.
Advertisement
Ngô Bình hỏi: “Người đứng sau ông là ai?”
Đường Không mấp máy môi nhưng không phát ra tiếng, đầu nghiêng sang một bên rồi nghẹt thở chết.
Ngô Bình cũng không quan tâm, Đường Không không nói thì vẫn còn người nhảy ra. Đường Không này mới chỉ là bắt đầu.
Bước qua thi thể của Đường Không, hai người tiếp tục tiến về phía trước. Khi đi qua con ngõ thứ hai, có thêm một người xuất hiện trước mặt họ.
Người này ngoài hai mươi, không cao, hai tay đều cầm một con dao găm sắc bén.
Đường Băng Vân lạnh lùng cất tiếng: “Hoàng Phủ Cực!”
Hoàng Phủ Cực nói nhẹ tênh: “Đường Băng Vân, đã lâu không gặp. Bây giờ hai người có hai sự lựa chọn. Một là cùng tôi đi gặp vài người, hai là tôi sẽ giết hai người”.
Đường Băng Vân đáp: “Chuyện của Đường Môn đến lượt nhà Hoàng Phủ can thiệp từ bao giờ vậy?”
Hoàng Phủ Cực bảo: “Tôi chỉ làm việc theo mệnh lệnh”.
Ngô Bình vẫn không dừng bước, đi thẳng về phía Hoàng Phủ Cực.
Hoàng Phủ Cực sa sầm mặt: “Nhóc con, nếu còn không dừng lại thì sẽ mất mạng đấy!”
Ngô Bình đáp: “Dựa vào anh thì không g**t ch*t được tôi”.
“Ầm!”
Hoàng Phủ Cực giẫm hai chân xuống đất rồi lao về phía Ngô Bình như một quả đạn pháo. Hắn sở hữu một tuyệt kỹ võ học tên là Tuyệt Mệnh Đại Thiết Cát. Có biết bao người đã chết dưới tuyệt kỹ này của hắn! Ngay cả Địa Tiên cảnh giới một chịu còn mất mạng khi chịu phải đòn này!
Nhưng hắn đã đánh giá thấp Ngô Bình rồi. Ngay khi hắn bước vào phạm vi một mét quanh Ngô Bình, tốc độ đột nhiên chậm lại. Hoá ra, hắn đã rơi vào Thần Quỷ Trường Vực của Ngô Bình. Trong Trường Vực, hắn như một con cừu chờ bị giết!
“Rầm!”
Ngô Bình vung nắm đấm ra. Hoàng Phủ Cực không kịp tránh đòn, đầu bị đấm dẹt, ngã nhào xuống đất, máu chảy ròng ròng từ thất khiếu rồi chết!
Giết xong Hoàng Phủ Cực, Ngô Bình cao giọng nói: “Từng người một tự tìm đường chết, để tôi xem các người sẽ chết bao nhiêu mạng!”
Ra khỏi con ngõ, nghênh tiếp họ là một người quen, cao thủ số một của Thiên Sát – Long Cương!
“Anh, suỵt. đừng cho .” Quý Mộ Nhan hiệu cho Quý Mộ Bạch.
“Búp bê của , Nhan Nhan, sẽ vui .” Quý Mộ Bạch con búp bê trong tay em gái.
“Nhan Nhan chỉ mượn thôi mà, em sẽ giữ gìn nó cẩn thận” Quý Mộ Nhan , ghé sát tai trai, nhỏ,”Nhan Nhan chỉ nghĩ, bố yêu như , đây là món đồ yêu thích nhất, nếu mất, sẽ buồn, bố cũng sẽ buồn, nên. bố nhất định sẽ tìm chúng .” Quý Mộ Nhan , vẻ mặt ngây thơ, như thể con búp bê trong tay cô bé là lá bùa hộ mệnh, thể khiến bố cô bé tìm họ.
“Nhan Nhan thông minh quá!” Quý Mộ Bạch , gật đầu tán thưởng.
Hai đứa trẻ chuyện với , trông thật ngốc nghếch.
Đại thúc ngờ hai đứa trẻ phản ứng như . Đây là đầu tiên gặp trẻ con sợ là gì, nên là ngây thơ là ngu ngốc nữa.
Đại thúc tiến lên, định bảo hai đứa trẻ xuống xe.
Bỗng nhiên, một vật xuất hiện mặt . Đó là con búp bê trong tay Quý Mộ Nhan. Khuôn mặt con búp bê hướng về phía đại thúc. Con búp bê tuy đáng yêu, nhưng toát lên vẻ kỳ dị, khóe miệng luôn mỉm . Đôi mắt của nó, như đôi mắt thật, khiến đại thúc giật .
Hắn theo bản năng lùi vài bước.
“Á!” Đại thúc loạng choạng, ngã dúi dụi xuống đất.
Hắn sợ hãi con búp bê trong tay Quý Mộ Nhan, như thể thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ. Hắn hiểu tại sợ một con búp bê đến . Có lẽ là do cảnh vắng vẻ, âm u, cộng thêm vẻ ngoài kỳ dị của con búp bê, khiến sợ hãi.
“Mẹ kiếp!” Đại thúc lồm cồm bò dậy, ánh mắt vẫn rời con búp bê.
Diệp Minh những xung quanh đang xúm hóng chuyện, ai cũng tỏ vẻ nhiệt tình, nhưng hiểu cô thấy khó chịu. Bỗng nhiên cô nhận thật ngây thơ, quá ngây thơ với thế giới .
“Không ? Hai đứa bé xinh xắn như búp bê, đó với cặp sách lưng, cũng thấy” Một bà cô , chỉ tay chỗ Quý Mộ Bạch và Quý Mộ Nhan .
” , cũng thấy. để ý ông từ lâu , mỗi tan học đều thấy ông đó, lén lút bọn trẻ. Đáng sợ thật” Một khác .
” , trông ông giống . Tiếc là hai đứa trẻ lừa. thấy chúng chuyện với ông một lúc lên xe. định đến xem , nhưng thấy ai gì, nên cũng” Người phụ nữ lúc nãy .
Mọi gật gù, than thở ai tay nghĩa hiệp, than thở ngày càng nhiều. Diệp Minh , chỉ gượng, lời cảm ơn.
Sau khi hiểu rõ sự việc, cô định rời .
“Này cô gái, cô bày đặt mặt nặng mày nhẹ với ai đấy? Nói thật, chúng cũng . Trẻ con bắt cóc, tìm khó. Người đàn ông đó chắc chắn là kẻ chuyên nghiệp. Gần đây nhiều vụ bắt cóc trẻ em, chừng là do bọn họ gây .” Một đàn ông .
Lời của ông như cứa tim Diệp Minh.
Cô chỉ gượng, những điều hỏi. Dù đời cũng quy định ai , cũng quy định nào thờ ơ là sai. Mỗi tự quét tuyết cửa nhà .
Diệp Minh rời khỏi trường học, lái xe về nhà, gọi video cho Nhan Bạch.
“Bạch Bạch, xin .. tớ. tớ sai một chuyện” Diệp Minh Nhan Bạch màn hình, hiểu những cảm xúc áy náy, tủi mà cô cố gắng kìm nén trào dâng, mắt cô đỏ hoe, giọng nghẹn ngào. Trong khoảnh khắc đó, cô như trở là Diệp Minh 18 tuổi, yếu đuối, dễ tổn thương.
“Chị Diệp Minh, đừng lo lắng, từ từ .” Nhan Bạch thấy , liền lên tiếng.
Nghe giọng Nhan Bạch, Diệp Minh càng to hơn. Quý Mộ Nhan và Quý Mộ Bạch gần như là do cô nuôi lớn. Nhan Bạch cũng để cô tham gia quá trình trưởng thành của hai đứa trẻ. Hơn nữa, đó là con của Nhan Bạch, cô coi chúng như con ruột của .
Mà giờ đây, cô để mất chúng.
“Bổn cung dù có thất sủng thì địa vị vẫn cao hơn ngươi”
“Xin , xin Bạch Bạch. Tớ ngờ chuyện xảy . Tớ quên mất chúng còn nhỏ, để chúng ở cổng trường. Khi tớ , chúng bắt cóc, thấy nữa” Diệp Minh nức nở kể .
“Diệp Minh tỷ tỷ. là chúng bắt cóc ông thì ?” Nhan Bạch dịu dàng .
Diệp Minh , nước mắt ngừng rơi, mắt mở to Nhan Bạch màn hình, hiểu ý cô.
Bắt cóc đại thúc?
Chẳng lẽ còn khả năng nào khác ?
Dù nghĩ thế nào cũng thấy khó tin. Một bên là hai đứa trẻ nhỏ nhắn, đáng yêu, dù chúng thông minh đến cũng chỉ mới 4 tuổi.
Còn một bên là đàn ông trung niên ý đồ .
Dù thế nào, cũng chỉ thể là hai đứa trẻ bắt cóc.
“Bạch Bạch, thể nào. Nhan Nhan và Tiểu Bạch còn nhỏ” Diệp Minh nín , giọng chút do dự.
“Chị Diệp Minh thấy đời chuyện gì là thể xảy ?” Vừa dứt lời, Nhan Bạch đầu dây bên mỉm . Dù chỉ qua màn hình, Diệp Minh cũng thể cảm nhận Nhan Bạch đang , thậm chí còn mang theo chút trêu chọc. Đôi mắt đen láy của cô như thể thấu suy nghĩ của Diệp Minh.
Diệp Minh nghĩ đến đây, mặt đỏ lên, bỗng thấy hổ. , đời gì là thể. Ví dụ như Nhan Bạch, bản sự tồn tại của cô là một điều phi thường.
Vậy thì còn gì là thể?
“Vậy. Bạch Bạch, ý là, Mộ Nhan và Tiểu Bạch bắt cóc đàn ông đó?” Diệp Minh im lặng một lúc, hỏi, tuy khó tin, nhưng đó là Nhan Bạch , nên độ tin cậy cao.
” , chính là như .” Nhan Bạch gật đầu, vẻ mặt như “Chị đúng đấy, thật thông minh”.
Nguồn: Sưu tầm