Thái Tử Phi Chung Lạc

Chương 24: Hoàn chính văn



Sẵn sàng

Ta lúc này mới nhìn rõ bộ dạng của Thẩm Thác, so với lúc ta rời đi, chàng gầy đi rất nhiều, hai mắt cũng đầy tơ máu, chắc là do vội vàng chạy đến nên mệt mỏi.

 

“Sao chàng không làm tang lễ? Chàng có biết bây giờ dân chúng đều đang bàn tán về chàng, nói chàng si mê rồi không?”

 

“Nàng đâu có chết, sao ta phải làm tang lễ?”

 

“Thẩm Thác, chàng đừng hành động theo cảm tính.” Ta cúi đầu tránh ánh mắt nóng bỏng của chàng.

 

“Ta không hành động theo cảm tính, ta đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Ta sẽ luôn đợi nàng, nếu nàng không muốn về cung, vậy ta sẽ đến tìm nàng.”

 

“Tìm ta làm gì? Nếu bị người khác biết, chắc chắn lại không biết sẽ đồn ra những lời đàm tiếu gì.” Ta muốn đẩy chàng ra, nhưng chàng ôm rất chặt.

 

“Ta đến tìm thê tử của mình, là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, quán rượu của nàng thuê nhiều nữ nhân như vậy, quá thu hút sự chú ý, phải có người trông coi chứ.” Thẩm Thác nghiêm túc nói.

 

“Những người đó đều là do chàng sắp xếp sao?” Ta kinh ngạc hỏi, sau đó mới nhận ra chắc chắn chỉ có thể là Thẩm Thác, “Đa tạ chàng.”

 

Vừa dứt lời, nụ hôn đã như chuồn chuồn lướt nước rơi xuống.

 

 

“Chỉ nói thôi thì không được.” Giọng Thẩm Thác khàn khàn.

 

Thẩm Thác bế ta lên, quen đường quen lối tìm được phòng của ta, khi ta kịp phản ứng thì đã bị chàng đè xuống giường.

 

Ma xui quỷ khiến, trong lồng n.g.ự.c như có con thú nhỏ đang va chạm, lý trí không thắng nổi cảm xúc, ta ôm lấy cổ Thẩm Thác, hôn lên môi chàng.

 

Hồng hạnh trong vườn trải qua gió xuân, tìm kiếm hương thơm trở về thì trời đã ngả về chiều.

 

Ta mơ màng hỏi Thẩm Thác bên cạnh: “Sau hôm nay chàng đừng đến nữa, nếu không Thái hậu bên kia không dễ ăn nói đâu.”

 

Đầu ngón tay chai sạn v**t v* gò má ta: “Ra ngoài lâu rồi, học được cách ngủ xong rồi không nhận người luôn sao?”

 

Năm ngón tay luồn vào khe hở giữa các ngón tay ta, mười ngón tay đan vào nhau.

 

“Thái hậu bên kia nàng cứ yên tâm, giờ bà ấy chỉ cầu mong có cháu bế, chuyện khác bà ấy đều không quan tâm nữa.”

 

Ta đẩy chàng ra, mặt hơi nóng: “Ai muốn sinh con với chàng chứ?”

 

“Nếu nàng không muốn sinh cũng được, đến lúc đó nhận nuôi một đứa trong hoàng tộc là được.” Thẩm Thác nhìn ta, không có vẻ gì là đang nói đùa.

 

“Chàng sẽ hối hận đấy, Thẩm Thác.” Ta vừa định đứng dậy, lại bị chàng kéo vào lòng.

 

“A Viên, nàng là thê tử của ta bao nhiêu năm nay, nàng nên biết rõ, ta làm việc chưa bao giờ hối hận. Tất cả những gì ta làm, đều là muốn nàng có thể sống theo ý mình.”

 

Ta nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của mình trong mắt chàng: “Chàng…”

 

“Ta sẽ không ép nàng về cung với ta, nếu nàng không muốn về, ta sẽ thường xuyên đến đây.”

 

“Đến đây làm gì? Đây là quán rượu của ta, đường đường là Hoàng thượng, chẳng lẽ đến đây rót trà bưng nước cho ta sao?”

 

“Đương nhiên là…” Thẩm Thác cố ý kéo dài giọng, ghé sát vào tai ta nói: “Đến nộp thuế thân.”

 

“Thẩm Thác, chàng hỗn…” Chưa nói xong đã bị chàng cúi xuống bịt miệng lại.

 

Say trong rượu ngon, cảnh xuân càng khiến người say.

 

 

Người đời đều nói Cảnh đế Thẩm Thác từ khi đăng cơ luôn cần cù siêng năng, điều duy nhất khiến người ta bàn tán chính là Cảnh đế dành cho tiên hoàng hậu một tấm chân tình.

 

Tiên hoàng hậu Chung Lạc là con gái của tội thần, Cảnh đế không những không ruồng bỏ nàng, mà sau khi nàng qua đời còn kiên quyết tin rằng tiên hoàng hậu vẫn chưa rời đi, không chịu làm tang lễ, không chịu tuyển tú.

 

Các đại thần lo lắng cho long mạch, hoàng đế không có con nối dõi, quốc gia không ổn định.

 

Mười lăm năm sau khi Cảnh đế đăng cơ, chàng mang về từ dân gian một đứa trẻ tên là Thẩm Hạng, nói rằng đó là con ruột của mình, phong làm Thái tử.

 

Các đại thần cùng làm việc với Thẩm Hạng đều nói: “Thái tử có phong thái của Cảnh đế lúc trẻ.”

 

Năm Cảnh đế thứ ba mươi hai, mùa đông, hoàng đế băng hà, an táng cùng tiên hoàng hậu trong hoàng lăng.

 

Chiếu đế Thẩm Hạng hàng năm vào mùa đông đều tuần du phương Nam, ai ai cũng nói Chiếu đế quan tâm đến dân tình, chỉ có bản thân Thẩm Hạng biết, mỗi năm chàng đều nhân tiện đến thăm mộ phụ mẫu được chôn cất dưới gốc cây quế hoa ở khu đất cũ của Tạ Nguyên thôn.

 

Thẩm Hạng từng không hiểu quyết định của phụ mẫu, khi hỏi đến chuyện này, vị hoàng đế già nua vậy mà cười như thiếu niên mới biết yêu: “Bởi vì, đó là nơi ta và mẫu thân con đính ước. Chính tại nơi đó, ta muốn làm một đôi phu thê thực sự với nàng ấy.”

 

(Hết chính văn)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Tiểu Nha Hoàn Vượt Ngàn Dặm Chôn Lang Quân

Chương 24: HOÀN CHÍNH VĂN



Sẵn sàng

Hỉ Lai đạm nhiên nói:  

 

“Gió hôm nay lớn quá, làm cát bay vào mắt ta. Nô tài thất lễ, mong Huyện chủ thứ tội.”  

 

“Không… không sao.”  

 

Ta trả lời ấp úng.  

 

Ra đến cửa cung, Hỉ Lai đứng đó, lặng lẽ nhìn theo ta.  

 

Hắn nói chỉ khi nào không còn thấy bóng ta nữa, hắn mới quay về.  

 

Nhưng ngoài cổng cung, Tạ Hồng Hiên đã đợi sẵn.  

 

Ta bước lên xe ngựa.  

 

Vén rèm xe lên.  

 

Hỉ Lai vẫn đứng thẳng tắp tại chỗ.  

 

*

 

Bóng dáng thiếu niên…  

 

dưới những bức tường son ngói biếc,  

 

đã không còn nét ngây thơ như trước.  

 

Xe ngựa dần lăn bánh,  

 

bóng hình Hỉ Lai càng lúc càng nhỏ.  

 

Nhưng tường thành vẫn cao vời vợi.  

 

Ta biết…  

 

Hắn đã bị giam cầm trong đó.  

 

Ta co người lại trong xe,  

 

lấy tay che mặt, bật khóc.  

 

“Hỉ Lai còn nhỏ hơn ta…  

 

Làm sao ta có thể không đau lòng vì hắn?”  

 

Tạ Hồng Hiên nhìn thánh chỉ trong tay,  

 

lại nhìn ta đang khóc nức nở,  

 

giọng nói có chút run rẩy:  

 

“Lý Linh, nàng thực sự không muốn gả cho ta đến mức này sao?”  

 

Ta đang khóc thảm thiết,  

 

nghe câu này, ta đột nhiên ngơ ngác.  

 

Tạ Hồng Hiên siết chặt thánh chỉ, giọng hắn khàn khàn:  

 

“Lý Linh, ta sẽ đi tìm hoàng thượng, bảo ngài thu hồi thánh chỉ, chỉ phong nàng làm Huyện chủ, không ép nàng thành thân nữa, được không?  

 

Đừng khóc nữa…”  

 

 

Hả???  

 

“Thu hồi thánh chỉ á?!”  

 

Ta lập tức giật lại thánh chỉ, ôm chặt trong lòng:  

 

“Tại sao lại phải thu hồi?!”  

 

Đôi mắt Tạ Hồng Hiên hơi đỏ:  

 

“Nàng khóc thảm như vậy,  

 

ta… ta không muốn miễn cưỡng nàng.”  

 

Hóa ra…  

 

hắn tưởng ta bị ép gả cho hắn, nên mới đau khổ như thế.  

 

Lang quân vốn có vài phần lãnh đạm,  

 

những ngày bận rộn vừa qua càng khiến hắn thêm phần tiều tụy.  

 

Giờ phút này, khóe mắt hắn ửng đỏ,  

 

trông cứ như sắp vỡ tan thành từng mảnh.  

 

Ta nhào vào lòng hắn,  

 

ôm chặt lấy hắn.  

 

“Lang quân, ta thích chàng.”  

 

“Ta muốn gả cho chàng!”

 

19

 

Hoàng thượng không chỉ ban tước vị Huyện chủ, mà còn ban thưởng một khoản bạc lớn.  

 

Dinh thự bên cạnh Tạ phủ cũng được ban cho ta, để ta ở đó trước khi xuất giá.  

 

Ta đưa Tiểu Trúc đến ở cùng.  

 

Hỉ Lai đối xử với ta tốt như vậy, nên ta tất nhiên sẽ coi Tiểu Trúc như đệ đệ ruột mà yêu thương.  

 

Nhưng thời gian này, Tạ đại nhân lại chịu khổ rồi.  

 

Ngày nào cũng trèo tường qua đây, chỉ để nói chuyện với ta.  

 

Lúc đầu, ta còn tưởng lang quân đã đổi tính, trở nên lắm lời hơn.  

 

Nhưng sau khi để ý, ta phát hiện hắn vẫn lạnh lùng với tất cả mọi người,  

 

chỉ có trước mặt ta mới cười rạng rỡ như ánh trăng.  

 

Hắn ngồi bên ta, nhìn ta thêu hoa,  

 

mắt cong như vầng trăng khuyết, giọng nói đầy cưng chiều:  

 

“Lý Linh của ta, thật là đẹp.”  

 

Từ ngày được phong Huyện chủ,  

 

ta cũng không cần bôi thứ phấn vàng xấu xí lên mặt nữa.  

 

Ta liếc hắn một cái, cười khẽ:  

 

“Chẳng phải trước đây chàng nói ta xấu sao? Ngay cả Hà Bá cũng không thích.”  

 

Tạ Hồng Hiên ngồi thẳng lưng, giọng cao lên hai phần:  

 

“Đó… đó là vì ta muốn vạch trần lời nói dối thôi!”  

 

Nói xong, hắn lại chồm tới,  

 

không giữ chút dáng vẻ nào, cọ cọ vào người ta:  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB “Xoăn dịch truyện” để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Nàng là đẹp nhất!”  

 

Tay hắn không an phận, cứ chọc chọc má ta.  

 

*

 

Ngày mùng 5 tháng 8.  

 

Ta rốt cuộc cũng như nguyện.  

 

Lang quân ngồi bên ta,  

 

hai gò má đỏ bừng.  

 

Bình thường thì bám người, quấn quýt không buông,  

 

thế mà hôm nay lại rụt rè như một thiếu nữ.  

 

Nhưng nhìn bộ dạng này của hắn, ta lại càng vui hơn.  

 

Ta đè hắn xuống.  

 

“Phu quân~”  

 

Chỉ là…  

 

không bao lâu sau,  

 

hắn liền lật người phản công.  

 

Hắn áp sát bên tai ta, thì thầm từng chữ một:  

 

“Nàng không được rời xa ta.”  

 

“Chúng ta phải bên nhau mãi mãi.”  

 

Ngựa xe chậm rãi, năm tháng bình yên.  

 

Cả đời này được gặp lang quân, chính là may mắn lớn nhất của ta.  

 

Lang quân nói,  

 

hắn cũng vậy.  

 

*

 

Năm sau, ta sinh cho hắn một cô con gái mũm mĩm, trắng trẻo.  

 

Nhưng còn chưa kịp ôm con cho thỏa cơn thèm,  

 

hoàng đế đã giành lấy, ôm chặt không buông.  

 

Hắn có sáu hoàng tử,  

 

nhưng lại không có công chúa,  

 

thế là bám riết lấy con gái ta, nhất quyết không thả.  

 

Hắn còn nói:  

 

“Tiểu cữu mẫu mới sinh xong, không nên vất vả, để trẫm chăm sóc tiểu công chúa vài ngày.”  

 

Chăm sóc?  

 

Người nghĩ Tể tướng phủ của ta không có hạ nhân chắc?  

 

Nhưng nhìn thấy Hỉ Lai,  

 

đôi mắt sáng rực như sao,  

 

nhìn chằm chằm vào con gái ta,  

 

ta cũng đành bỏ qua.  

 

“Thôi thôi… vậy thì ta cứ thường xuyên vào cung là được.”  

 

*

 

Cái nhóc con ấy, tính tình rất quậy phá,  

 

không biết có phải di truyền từ lang quân không nữa.  

 

Ở trong hoàng cung,  

 

nó tác oai tác quái, chẳng sợ ai.  

 

Hỉ Lai – đường đường là Tổng quản Đại Nội,  

 

mà ngày nào cũng bị nhóc con cưỡi trên lưng làm ngựa.  

 

*

 

Mười năm tiếp theo,  

 

ta lại sinh thêm một trai, một gái.  

 

Tiểu Trúc cũng rất có tiền đồ.  

 

Hắn liên tiếp đỗ đầu ba kỳ thi,  

 

lang quân cầm bài thi của hắn,  

 

cũng phải gật gù tán thưởng.  

 

Dưới sự cai trị của minh quân và hiền thần, triều đại Đại Khánh càng lúc càng hưng thịnh,  

 

mưa thuận gió hòa, dân chúng an cư lạc nghiệp.  

 

Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm,  

 

không ngờ nó lại trong lành đến vậy. 

 

-HOÀN CHÍNH VĂN-


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung