Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên

Chương 1758



Sẵn sàng

“Sư phụ, người không nói được lời tốt nào hả?” Dương Bách Xuyên trợn trắng mắt nói.  

Đồng thời nâng tay phải lên, hét lên một tiếng: “Trích Tinh Thủ.”  

Một kích Thông Tí Viên Hầu thần thông trực tiếp lao về phía con rối đen, đồng thời di chuyển chân, mượn ưu thế tốc độ lắc mình, quay xung quanh tế đàn, đến gần con rối trắng, không chút do dự chém ra một kiếm.  

“Leng keng ~”  

Lúc này ưu thế tốc độ của hắn được bày ra hoàn chỉnh, dưới tốc độ của Thiểm Điện Bộ, con rối trắng chưa kịp ra ngoài đã bị một kiếm bổ lên đầu.  

Advertisement

Nhưng điều làm Dương Bách Xuyên kinh ngạc là, kiếm Đồ Long là pháp khí cấp bậc vượt qua Linh Khí. Mặc dù hắn chỉ có thể phát huy được ba phần sức mạnh nhưng uy lực cũng lớn hơn Linh Khí cực phẩm rất nhiều, một kiếm chém lên đầu con rối trắng chỉ phát ra âm thanh va chạm của sắt thép.  

Trên đầu con rối trắng xuất hiện một dấu vết nhàn nhạt, lông tóc không hao tổn gì.  

Nhưng chỉ một giây tạm dừng này, con rối trắng đã nhanh chóng lấy lại phản ứng, không sử dụng trường thương lấp lánh ánh sáng bạc, trực tiếp nâng tay trái, một chưởng đánh vào trên ngực của Dương Bách Xuyên,  

Một chưởng này của con rối trắng rất nhanh, nhanh đến mức Dương Bách Xuyên không thấy rõ nó ra tay như thế nào, giây tiếp theo đã trúng chiêu.  

Advertisement

Cũng không trách được, chỉ trách chính hắn phân tâm.  

“Bịch ~”  

“Phụt ~”  

Dương Bách Xuyên chỉ cảm thấy ngực như bị một cái búa tạ đập lên, phun máu, thân thể bị đánh ngược ra ngoài.  

Đúng lúc này, một cảnh tượng làm lông tơ của Dương Bách Xuyên dựng đứng xuất hiện.  

Khoảnh khắc thân thể của hắn bay ngược ra ngoài, tay phải của con rối trắng cầm trường thương đâm thẳng vào ngực hắn.  

Đây chưa phải nguy hiểm nhất, nguy hiểm hơn là không biết từ lúc nào con rối đen cũng xuất hiện ở phía sau, cũng đâm ra một thương ở phía sau lưng hắn.  

Trước sau giáp kích.  

Thực sự ~  

Lúc này hai con rối không phải bày ra thực lực cường đại, mà là thủ đoạn chiến đấu vô cùng phong phú.  

Từ con rối trắng chém ra một quyền, tiếp theo đâm thương, liền mạch lưu loát.  

Hơn nữa con rối đen xuất hiện phong tỏa đường lui, một trắng một đen phối hợp chiến thuật hoàn mỹ.  

Thực sự là lão tướng chinh chiến lâu đời trên sa trường, cũng không biết lão quái vật nào đã luyện chế hai con rối này, lại có thể tạo ra kinh nghiệm chiến đấu b**n th** như vậy.  

Lúc này trong miệng của Dương Bách Xuyên cỏn chảy máu, mắt trừng to, trong lòng chua xót: “CMN, lão tử phải chết trong tay hai con rối này ư.”  

“Đồ ngu, còn thất thần làm gì? Chờ chết hả? Trốn vào hồ Càn Khôn.”  

Lúc này tiếng gầm hận sắt không thành thép của Vân Thiên Tà vang lên.  

Dương Bách Xuyên vừa nghe như tỉnh mộng, nhanh chóng mở ra hồ Càn Khôn, trốn vào trong.  

Hắn quên mất sau lần trước không gian hồ Càn Khôn có được sinh cơ, thân thể của hắn có thể đi vào đó. Chủ yếu là chưa từng sử dụng, hơn nữa kinh hách quên mất chuyện này, sư phụ mở miệng nhắc nhở mới vội vàng trốn vào hồ Càn Khôn.  

“Phụt!”  

“A!”  

Nhưng ở khoảnh khắc cuối cùng, họ Dương nào đó chỉ cảm thấy trên mông tê rần, không nhịn được kêu thảm thiết. Giây phút thân thể đi vào trong hồ Càn Khôn đã bị con rối đen đâm trúng.  

“Đau quá… Ai, CMN, mông của ta ~”  

Dương Bách Xuyên hung hăng ngã dập mặt xuống mặt đất, phát ra tiếng kêu thảm thiết.  

Mặc dù trên mông bị đâm trúng một thương, nhưng cũng may bảo vệ được mạng nhỏ.  

Nếu chậm một giây, không phải trên mông bị con rối đen đâm trúng một thương, mà là bị một thương của con rối trắng đâm thủng ngực.  

Cũng may không nguy hiểm đến tính mạnh, sử dụng một giọt nước Sinh Mệnh nuốt xuống, động máu trên mông nhanh chóng được chữa trị.  

Nhe răng nhếch miệng, Dương Bách Xuyên thả linh thức thăm dò bên ngoài.  

Mặc dù bên ngoài đại điện không sử dụng được linh thức, nhưng ở trong hồ Càn Khôn hắn có thể cảm giác được tình huống bên ngoài.  

Trong linh thức, Hồ Càn Khôn hóa thành một bình hồ lô, đứng lẻ loi trên tế đàn, con rối đen trắng có chút ngây người, nếu bọn họ có ý thức tự hỏi, chắc chắn sẽ phát hiện hồ Càn Khôn trên mặt đất có vấn đề.  


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Thần Y Trở Lại

Chương 1758



Sẵn sàng

 Ngô Bình cười khẩy: “Ông nghĩ ông chắc chắn thắng được tôi sao?”  

 

Đường Thánh Khoa hờ hững bảo: “Ngô Bình, đối mặt với thực tế đi. Trước mặt tôi, cậu thật sự quá yếu ớt. Thậm chí tôi không cần ra tay đã có thể khiến cậu chết một trăm lần rồi!”  

 

Ngô Bình cười lạnh lùng: “Ông có thể thử xem!”  

 

Advertisement

Đường Thánh Khoa thở dài, nhẹ nhàng cất tiếng: “Khối thần!”  

 

Ngay lập tức, hai mươi bốn luồng sáng đen lao ra từ người ông ta, hoá thành hai mươi bốn Khối thần. Những Khối thần này đều ở cấp Địa Tiên, khí tức rất mạnh.  

 

Advertisement

Cả căn nhà như biến thành cõi ma quái u ám. Hai mươi bốn Khối thần lơ lửng giữa không trung, lờ mờ tạo thành sát trận.  

 

Ngô Bình quét mắt nhìn: “Nhị Thập Tứ Đô Minh Sát Trận? Đường Thánh Khoa, không nhìn ra ông còn biết trận pháp đấy”.  

 

Đường Thánh Khoa hơi bất ngờ: “Không ngờ cậu lại biết nguồn gốc trận pháp này, tôi đánh giá thấp cậu rồi! Ngô Bình, uy lực của trận này có thể g**t ch*t Chân Quâ, cậu cảm thấy mình còn cơ hội sống sót sao?”  

 

Ngô Bình đáp: “Tất nhiên là có”.  

 

Dứt lời, anh lấy một ngọn đèn ra, chính là Tịnh Thế Thần Hoả. Tịnh Thế Thần Hoả hình đoá sen phát ra Tịnh Thế Thần Quang. Bất cứ nơi nào Thần Quang đi qua, hai mươi bốn Khối thần lại thi nhau gào thét và muốn chạy trốn.  

 

Nhưng Thần Quang quá lợi hại. Chúng chỉ mới quay người đi thì ngay giây sau đã bị Thần Quang thanh tẩy, biến thành hai mươi bốn hồn lực tinh khiết, tụ về phía anh.  

 

Những hồn lực này thu nhỏ về kích cỡ của một hạt đỗ tương, xoay quanh ánh sáng của ngọn đèn, biến thành một phần của đèn thần và bổ sung một phần uy lực cho ngọn đèn thần ấy.  

 

Thấy Ngô Bình phá được đại trận, Đường Thánh Khoa vừa kinh ngạc vừa giận dữ: “Bắt lấy cậu ta!”  

 

Những người ở đó định tấn công thì Ngô Bình chợt lên tiếng: “Đại trưởng lão, thất trưởng lão, cửu trưởng lão, các ông qua đây!”  

 

Ba người này đều bị Đế Tân điều khiển. Đế Tân từng nói, vào thời khắc mấu chốt, họ sẽ đứng về phía Ngô Bình.  

 

Quả nhiên, Ngô Bình vừa mở lời, họ đã đồng loạt bước đến, đứng sau lưng anh.  

 

Đường Thánh Khoa cả kinh: “Các người theo phe cậu ta từ bao giờ?”  

 

Mấy người họ không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Đường Thánh Khoa.  

 

Đường Thánh Khoa giận run người, không kìm lại lửa giận trong lòng nữa, bèn rống lên: “Đi chết đi!”  

 

Khí tức của ông ta bùng nổ, như thể sắp thi triển một đòn kinh khủng nào đó. Nhưng từ “chết” của Đường Thánh Khoa vừa thốt ra, Ngô Bình đã xuất hiện ngay bên cạnh ông ta hệt như một bóng ma, đoạn vươn tay lấy thứ gì đó giắt bên hông ông ta.  

 

Đó là một con dấu nhỏ hình trụ tròn, bên trên có khắc tám con rồng vàng, một đầu là đoá sen màu vàng.  

 

Ngô Bình vừa nhìn thấy Đường Thánh Khoa đã chú ý đến con dấu này, biết đó là một bảo vật. Đế Tân từng nói Đường Thánh Khoa có một bảo vật hộ thân, chắc chắn là thứ này rồi.  

 

Mất đi con dấu, Đường Thánh Khoa liền biến sắc, gào lên: “Trả Bát Bộ Long Ấn cho tôi!”  


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung