Hai thùng hàng đập thẳng vào người đàn ông đó.
“An Họa!” Dương Thiên Kiêu cuối cùng cũng chạy đến bên cạnh An Họa, “May
quá may quá, may là cậu không sao”
Tay An Họa hơi run, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cô liếm bờ môi khô khốc, nhìn
về phía người đã chắn trước mặt mình.
Đó là một người đàn ông, cúi đầu nên nhìn không rõ mặt, nhưng dáng người rất
cường tráng. An Họa vội vàng bước tới: “Anh. anh thế nào rồi? Có bị thương
không?”
Chiếc xe tải cũng đã dừng lại, tài xế chạy xuống, thấy cảnh tượng đó thì hoảng
hốt: “Anh Bưu, anh không sao chứ?”
Người đàn ông ngẩng đầu lườm gã tài xế, mắng: “Mẹ kiếp, chúng mày xếp hàng
kiểu gì thế? Đè hỏng người ta thì chúng mày đền nổi chắc?”
Vì quá tức giận, người đàn ông buột miệng chửi thề mấy câu. Tài xế khổ sở xin
lỗi: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, là sai sót trong công việc của tôi. Anh Bưu, để tôi đưa
anh đến trạm xá xem sao”
Người đàn ông chỉ tay vào An Họa nói: “Người mày cần xin lỗi không phải là tao,
mà là cô ấy!”
Lúc này tài xế mới nhìn về phía An Họa vẫn còn đang kinh hồn bạt vía: “Xin lỗi
đồng chí, may mà cô không sao, nếu không thì tôi”
Cũng may người bị đè là anh Bưu da dày thịt béo, chứ nếu đè trúng vị nữ đồng
chí mảnh mai này có mệnh hệ gì, gã thực sự không gánh nổi hậu quả.
Dương Thiên Kiêu đanh mặt khiển trách: “Công việc của các anh quá lỏng lẻo, tôi
sẽ báo cáo lên trên! Các anh phải làm bản kiểm điểm sâu sắc!”
Tài xế cúi đầu chịu mắng, hôm nay gã phạm sai lầm nghiêm trọng, suýt chút nữa
gây ra họa lớn, muốn biện bạch một câu cũng không xong.
An Họa tiến về phía người đàn ông tên “anh Bưu”: “Cảm ơn anh nhiều lắm đồng
chí. Cho hỏi anh ở bộ phận nào vậy? Tôi muốn viết thư biểu dương anh”
Tài xế nhanh nhảu nói: “Anh Bưu là Trưởng phòng bảo vệ đấy! Tên thật là Cảnh
Bưu”
Cảnh Bưu lườm tài xế một cái, rồi nói với An Họa: “Không cần đâu, chuyện nhỏ
không đáng kể”
An Họa kiên quyết: “Thư biểu dương nhất định phải viết, nhưng giờ chúng ta cứ
đến trạm xá kiểm tra trước đã”
Cảnh Bưu xua tay: “Không cần thiết, không bị thương đâu”
Khuyên bảo mãi mà Cảnh Bưu vẫn không chịu đi trạm xá, nhưng nhìn bộ dạng
anh ta đúng là có vẻ không sao thật. An Họa bất lực, đành cúi người chào Cảnh
Bưu một cái, rồi ấn vào tay anh ta hai hũ đậu Lạp Bát.
“Hôm nay là Tết Lạp Bát, đây là đậu Lạp Bát nhà tôi làm, không phải đồ quý giá
gì, xin anh nhận cho tôi được bày tỏ lòng cảm ơn”
Cảnh Bưu định từ chối nhưng An Họa đã kéo Dương Thiên Kiêu đi mất. Anh ta
đành tần ngần cầm hai cái hũ, đưa lên mũi ngửi thử.
Ừm, thơm phết.
Tài xế Tiểu Du gọi một tiếng: “Anh Bưu!”, nhưng Cảnh Bưu như không nghe thấy.
Tài xế chợt nhớ ra tai phải của Cảnh Bưu không nghe được, bèn cao giọng hơn:
“Anh Bưu!”
Gương mặt chữ điền của Cảnh Bưu đanh lại: “Gọi hồn đấy à?”
Tiểu Du lẩm bẩm: “Chuyện hôm nay, anh có thể đừng báo cáo lên trên không?
Nếu tôi bị kỷ luật thì tiền thưởng cuối năm coi như mất trắng, vợ tôi còn đang đợi
khoản tiền đó để sắm áo bông mới cho con đấy”
Cảnh Bưu im lặng một hồi rồi bảo: “Dù tao không báo cáo thì hai vị nữ đồng chí
kia cũng sẽ báo cáo thôi”
Tiểu Du nghĩ cũng đúng, lại nói: “Vậy nếu cấp trên xuống tìm hiểu tình hình, anh
có thể giúp tôi che giấu một chút không? Nói nhẹ đi một tí?”
Cảnh Bưu nhìn gã: “Chỉ một lần này thôi đấy”
Tiểu Du lập tức hứa hẹn: “Chắc chắn rồi!” Gã xán lại gần Cảnh Bưu ngửi ngửi:
“Trong hũ này là cái gì mà thơm thế anh?”
Cảnh Bưu: “Người ta vừa nói rồi thây, là đậu Lạp Bát”
Tiểu Du nhìn Cảnh Bưu cười hì hì. Cảnh Bưu lườm gã: “Muốn ăn?”
Tiểu Du: “Thèm quá, muốn nếm thử một chút”
Cảnh Bưu mở nắp hũ, mùi thơm của đậu nành và ớt càng thêm ngào ngạt. Anh ta
đưa hũ lượn một vòng quanh mũi Tiểu Du rồi lại đậy nắp cất đi.
Tiểu Du: “. Không cho tôi ăn à?”
Cảnh Bưu: “Cho mày ăn? Mơ đi!”
Tiểu Du: .. Nhìn anh ta giữ khư khư như thế, cứ làm như là vợ anh ta làm
không bằng.
can-bao-boi/chuong-109-truong-phong-bao-vehtml]
Nhưng nói đến vợ, Tiểu Du lại nhớ ra: “Anh Bưu, cô gái lần trước anh đi xem mắt
thế nào rồi? Có tiến triển gì không?”
Cảnh Bưu: “Tiến triển gì, hỏng bét từ lâu rồi”
Tiểu Du suýt sặc nước miếng: “Lại hỏng? Đây là người thứ mấy rồi?”
Cảnh Bưu cười: “Chẳng đếm là thứ mấy nữa, nhưng tính cả hai năm nay đi xem
mắt chắc cũng quá mười đầu ngón tay rồi”
Tiểu Du tặc lưỡi xuýt xoa: “Tôi với vợ tôi đều là mối tình đầu của nhau đấy”
“Mối tình đầu cái nỗi gì? Sến súa!” Cảnh Bưu khựng lại rồi nói tiếp: “Lão tử chỉ là
xem mắt nhiều thôi, chứ ‘mối tình đầu’ vẫn còn nguyên trên người đây này”
Tiểu Du: “Nói thật nhé, cô gái lần trước. tên gì Tiểu Đặng ấy, người cũng khá
lắm, vừa xinh đẹp lại còn. tóm lại là xinh đẹp”
Cảnh Bưu cười nhạt: “Không nói được ưu điểm nào khác à?”
Tiểu Du cười gượng: “Tôi mới chỉ nhìn thấy cô ấy từ xa có một lần, đã hiểu gì về
cô ấy đâu”
Cảnh Bưu gật đầu: “Cô ấy đúng là tốt, xinh xắn, cơ thể không bệnh tật gì, đồng ý
đi xem mắt với một thằng tàn tật như tôi đã là quý hóa lắm rồi”
Một bên tai của Cảnh Bưu không nghe thấy được.
Tiểu Du vội nói: “Anh đừng nói thế, anh Bưu vẫn phong độ lắm, một bên tai không
nghe thấy thì có ảnh hưởng gì đâu, vẫn làm Trưởng phòng bảo vệ oai vệ đấy
thôi. Mà nói đi cũng phải nói lại, anh với người ta rốt cuộc sao mà hỏng? Chẳng
phải hai người đã cùng đi xem phim rồi sao?”
“Tao biết đâu được?” Cảnh Bưu lắc đầu, “Xem phim xong cô ấy bảo với tao là
không hợp, tao cũng đang ngơ ngác đây”
Tuy nhiên Cảnh Bưu cũng không quá để tâm, thành thì thành, không thành thì
thôi, không thành chứng tỏ đó không phải là người vợ định mệnh của anh ta. Chỉ
là, vợ định mệnh của anh ta rốt cuộc đang ở nơi nào?
________________________________________
“Bụng cậu không sao chứ?” Dương Thiên Kiêu lo lắng hỏi.
An Họa lắc đầu: “Không sao. Có điều hai hũ đậu Lạp Bát vừa đưa cho Trưởng
phòng Cảnh, vốn dĩ là định tặng cho cậu với chị Mã đấy”
Dương Thiên Kiêu xua tay: “Chuyện đó có gì đâu”
An Họa: “Tan làm cậu về nhà mình, mình múc cho hũ khác, cái này là do em
chồng mình làm, vị ngon lắm”
Dương Thiên Kiêu cũng không khách sáo với cô nữa.
“Đúng rồi, mình đã xin nghỉ phép xong, ngày mai sẽ đi tàu hỏa đi tỉnh khác”
Gương mặt tròn trịa của Dương Thiên Kiêu ửng hồng, “Mình sẽ cùng đồng chí Lý
Hàn Tùng về thăm quê anh ấy”
An Họa cười chúc mừng: “Chúc mừng cậu nhé, xem ra là sắp có hỷ sự rồi?”
Dương Thiên Kiêu mỉm cười e thẹn: “Anh ấy đã chuẩn bị viết báo cáo kết hôn rồi”
An Họa bất ngờ: “Thật sao? Hai người lẳng lặng mà làm chuyện lớn gớm!”
Nhưng tâm trạng Dương Thiên Kiêu bỗng chốc chùng xuống: “Mình hơi sợ, cậu
bảo nhỡ đâu người nhà anh ấy không thích mình thì sao?”
An Họa vỗ nhẹ mu bàn tay cô bạn an ủi: “Cậu cứ là chính mình thôi, những
chuyện khác thì thuận theo tự nhiên. Vả lại nhỡ người nhà anh ấy thật sự không
thích cậu thì cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn, các cậu cách xa nhau cả nghìn cây
số, bình thường muốn gặp nhau còn khó mà”
Nghĩ lại cũng đúng. Dương Thiên Kiêu lại hỏi: “Vậy mình đến nhà anh ấy nên
mang theo quà gì nhỉ? Mẹ mình đã chuẩn bị cho một ít đặc sản rồi nhưng mình
vẫn thấy chưa đủ trang trọng”
An Họa ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Thực ra không cần quà cáp quá cầu kỳ đâu.
Thứ nhất là đường sá xa xôi, mang đồ nặng hay đắt tiền không tiện; thứ hai là
nhà Lý Hàn Tùng cũng thuộc diện gia đình gia giáo, có lẽ họ không quá coi trọng
giá trị vật chất của món quà đâu”
Dương Thiên Kiêu vẻ mặt trầm tư. An Họa nói tiếp: “Nếu cậu thấy quà cáp đơn
giản quá thì có thể chuẩn bị ít tất, găng tay, khăn quàng loại xịn một chút, tặng
riêng cho từng người trong nhà. Đồ tốt lại thiết thực, mỗi người đều có quà riêng
sẽ cho thấy sự chu đáo của cậu”
Dương Thiên Kiêu vỗ tay cái bộp: “Cách này hay đấy!”
An Họa: “Cậu thực sự không cần lo lắng đâu, điều kiện của cậu rõ rành rành ra
đó: tốt nghiệp trung cấp, công tác tại xưởng quốc doanh lớn, ngoại hình lại đoan
trang xinh xắn, xứng đôi với Lý Hàn Tùng lắm. Mình tin là nhà họ Lý sẽ không chê
trách gì cậu đâu”
Dương Thiên Kiêu thẹn thùng cười: “Cậu khen làm mình ngại quá”
“Mình nói thật lòng mà”
Hai người vừa trò chuyện vừa bước vào tòa nhà văn phòng của xưởng.
Hai thùng hàng đập thẳng vào người đàn ông đó.
“An Họa!” Dương Thiên Kiêu cuối cùng cũng chạy đến bên cạnh An Họa, “May
quá may quá, may là cậu không sao”
Tay An Họa hơi run, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cô liếm bờ môi khô khốc, nhìn
về phía người đã chắn trước mặt mình.
Đó là một người đàn ông, cúi đầu nên nhìn không rõ mặt, nhưng dáng người rất
cường tráng. An Họa vội vàng bước tới: “Anh. anh thế nào rồi? Có bị thương
không?”
Chiếc xe tải cũng đã dừng lại, tài xế chạy xuống, thấy cảnh tượng đó thì hoảng
hốt: “Anh Bưu, anh không sao chứ?”
Người đàn ông ngẩng đầu lườm gã tài xế, mắng: “Mẹ kiếp, chúng mày xếp hàng
kiểu gì thế? Đè hỏng người ta thì chúng mày đền nổi chắc?”
Vì quá tức giận, người đàn ông buột miệng chửi thề mấy câu. Tài xế khổ sở xin
lỗi: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, là sai sót trong công việc của tôi. Anh Bưu, để tôi đưa
anh đến trạm xá xem sao”
Người đàn ông chỉ tay vào An Họa nói: “Người mày cần xin lỗi không phải là tao,
mà là cô ấy!”
Lúc này tài xế mới nhìn về phía An Họa vẫn còn đang kinh hồn bạt vía: “Xin lỗi
đồng chí, may mà cô không sao, nếu không thì tôi”
Cũng may người bị đè là anh Bưu da dày thịt béo, chứ nếu đè trúng vị nữ đồng
chí mảnh mai này có mệnh hệ gì, gã thực sự không gánh nổi hậu quả.
Dương Thiên Kiêu đanh mặt khiển trách: “Công việc của các anh quá lỏng lẻo, tôi
sẽ báo cáo lên trên! Các anh phải làm bản kiểm điểm sâu sắc!”
Tài xế cúi đầu chịu mắng, hôm nay gã phạm sai lầm nghiêm trọng, suýt chút nữa
gây ra họa lớn, muốn biện bạch một câu cũng không xong.
An Họa tiến về phía người đàn ông tên “anh Bưu”: “Cảm ơn anh nhiều lắm đồng
chí. Cho hỏi anh ở bộ phận nào vậy? Tôi muốn viết thư biểu dương anh”
Tài xế nhanh nhảu nói: “Anh Bưu là Trưởng phòng bảo vệ đấy! Tên thật là Cảnh
Bưu”
Cảnh Bưu lườm tài xế một cái, rồi nói với An Họa: “Không cần đâu, chuyện nhỏ
không đáng kể”
An Họa kiên quyết: “Thư biểu dương nhất định phải viết, nhưng giờ chúng ta cứ
đến trạm xá kiểm tra trước đã”
Cảnh Bưu xua tay: “Không cần thiết, không bị thương đâu”
Khuyên bảo mãi mà Cảnh Bưu vẫn không chịu đi trạm xá, nhưng nhìn bộ dạng
anh ta đúng là có vẻ không sao thật. An Họa bất lực, đành cúi người chào Cảnh
Bưu một cái, rồi ấn vào tay anh ta hai hũ đậu Lạp Bát.
“Hôm nay là Tết Lạp Bát, đây là đậu Lạp Bát nhà tôi làm, không phải đồ quý giá
gì, xin anh nhận cho tôi được bày tỏ lòng cảm ơn”
Cảnh Bưu định từ chối nhưng An Họa đã kéo Dương Thiên Kiêu đi mất. Anh ta
đành tần ngần cầm hai cái hũ, đưa lên mũi ngửi thử.
Ừm, thơm phết.
Tài xế Tiểu Du gọi một tiếng: “Anh Bưu!”, nhưng Cảnh Bưu như không nghe thấy.
Tài xế chợt nhớ ra tai phải của Cảnh Bưu không nghe được, bèn cao giọng hơn:
“Anh Bưu!”
Gương mặt chữ điền của Cảnh Bưu đanh lại: “Gọi hồn đấy à?”
Tiểu Du lẩm bẩm: “Chuyện hôm nay, anh có thể đừng báo cáo lên trên không?
Nếu tôi bị kỷ luật thì tiền thưởng cuối năm coi như mất trắng, vợ tôi còn đang đợi
khoản tiền đó để sắm áo bông mới cho con đấy”
Cảnh Bưu im lặng một hồi rồi bảo: “Dù tao không báo cáo thì hai vị nữ đồng chí
kia cũng sẽ báo cáo thôi”
Tiểu Du nghĩ cũng đúng, lại nói: “Vậy nếu cấp trên xuống tìm hiểu tình hình, anh
có thể giúp tôi che giấu một chút không? Nói nhẹ đi một tí?”
Cảnh Bưu nhìn gã: “Chỉ một lần này thôi đấy”
Tiểu Du lập tức hứa hẹn: “Chắc chắn rồi!” Gã xán lại gần Cảnh Bưu ngửi ngửi:
“Trong hũ này là cái gì mà thơm thế anh?”
Cảnh Bưu: “Người ta vừa nói rồi thây, là đậu Lạp Bát”
Tiểu Du nhìn Cảnh Bưu cười hì hì. Cảnh Bưu lườm gã: “Muốn ăn?”
Tiểu Du: “Thèm quá, muốn nếm thử một chút”
Cảnh Bưu mở nắp hũ, mùi thơm của đậu nành và ớt càng thêm ngào ngạt. Anh ta
đưa hũ lượn một vòng quanh mũi Tiểu Du rồi lại đậy nắp cất đi.
Tiểu Du: “. Không cho tôi ăn à?”
Cảnh Bưu: “Cho mày ăn? Mơ đi!”
Tiểu Du: .. Nhìn anh ta giữ khư khư như thế, cứ làm như là vợ anh ta làm
không bằng.
be-con-di-tim-chong/chuong-109-truong-phong-bao-vehtml]
Nhưng nói đến vợ, Tiểu Du lại nhớ ra: “Anh Bưu, cô gái lần trước anh đi xem mắt
thế nào rồi? Có tiến triển gì không?”
Cảnh Bưu: “Tiến triển gì, hỏng bét từ lâu rồi”
Tiểu Du suýt sặc nước miếng: “Lại hỏng? Đây là người thứ mấy rồi?”
Cảnh Bưu cười: “Chẳng đếm là thứ mấy nữa, nhưng tính cả hai năm nay đi xem
mắt chắc cũng quá mười đầu ngón tay rồi”
Tiểu Du tặc lưỡi xuýt xoa: “Tôi với vợ tôi đều là mối tình đầu của nhau đấy”
“Mối tình đầu cái nỗi gì? Sến súa!” Cảnh Bưu khựng lại rồi nói tiếp: “Lão tử chỉ là
xem mắt nhiều thôi, chứ ‘mối tình đầu’ vẫn còn nguyên trên người đây này”
Tiểu Du: “Nói thật nhé, cô gái lần trước. tên gì Tiểu Đặng ấy, người cũng khá
lắm, vừa xinh đẹp lại còn. tóm lại là xinh đẹp”
Cảnh Bưu cười nhạt: “Không nói được ưu điểm nào khác à?”
Tiểu Du cười gượng: “Tôi mới chỉ nhìn thấy cô ấy từ xa có một lần, đã hiểu gì về
cô ấy đâu”
Cảnh Bưu gật đầu: “Cô ấy đúng là tốt, xinh xắn, cơ thể không bệnh tật gì, đồng ý
đi xem mắt với một thằng tàn tật như tôi đã là quý hóa lắm rồi”
Một bên tai của Cảnh Bưu không nghe thấy được.
Tiểu Du vội nói: “Anh đừng nói thế, anh Bưu vẫn phong độ lắm, một bên tai không
nghe thấy thì có ảnh hưởng gì đâu, vẫn làm Trưởng phòng bảo vệ oai vệ đấy
thôi. Mà nói đi cũng phải nói lại, anh với người ta rốt cuộc sao mà hỏng? Chẳng
phải hai người đã cùng đi xem phim rồi sao?”
“Tao biết đâu được?” Cảnh Bưu lắc đầu, “Xem phim xong cô ấy bảo với tao là
không hợp, tao cũng đang ngơ ngác đây”
Tuy nhiên Cảnh Bưu cũng không quá để tâm, thành thì thành, không thành thì
thôi, không thành chứng tỏ đó không phải là người vợ định mệnh của anh ta. Chỉ
là, vợ định mệnh của anh ta rốt cuộc đang ở nơi nào?
________________________________________
“Bụng cậu không sao chứ?” Dương Thiên Kiêu lo lắng hỏi.
An Họa lắc đầu: “Không sao. Có điều hai hũ đậu Lạp Bát vừa đưa cho Trưởng
phòng Cảnh, vốn dĩ là định tặng cho cậu với chị Mã đấy”
Dương Thiên Kiêu xua tay: “Chuyện đó có gì đâu”
An Họa: “Tan làm cậu về nhà mình, mình múc cho hũ khác, cái này là do em
chồng mình làm, vị ngon lắm”
Dương Thiên Kiêu cũng không khách sáo với cô nữa.
“Đúng rồi, mình đã xin nghỉ phép xong, ngày mai sẽ đi tàu hỏa đi tỉnh khác”
Gương mặt tròn trịa của Dương Thiên Kiêu ửng hồng, “Mình sẽ cùng đồng chí Lý
Hàn Tùng về thăm quê anh ấy”
An Họa cười chúc mừng: “Chúc mừng cậu nhé, xem ra là sắp có hỷ sự rồi?”
Dương Thiên Kiêu mỉm cười e thẹn: “Anh ấy đã chuẩn bị viết báo cáo kết hôn rồi”
An Họa bất ngờ: “Thật sao? Hai người lẳng lặng mà làm chuyện lớn gớm!”
Nhưng tâm trạng Dương Thiên Kiêu bỗng chốc chùng xuống: “Mình hơi sợ, cậu
bảo nhỡ đâu người nhà anh ấy không thích mình thì sao?”
An Họa vỗ nhẹ mu bàn tay cô bạn an ủi: “Cậu cứ là chính mình thôi, những
chuyện khác thì thuận theo tự nhiên. Vả lại nhỡ người nhà anh ấy thật sự không
thích cậu thì cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn, các cậu cách xa nhau cả nghìn cây
số, bình thường muốn gặp nhau còn khó mà”
Nghĩ lại cũng đúng. Dương Thiên Kiêu lại hỏi: “Vậy mình đến nhà anh ấy nên
mang theo quà gì nhỉ? Mẹ mình đã chuẩn bị cho một ít đặc sản rồi nhưng mình
vẫn thấy chưa đủ trang trọng”
An Họa ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Thực ra không cần quà cáp quá cầu kỳ đâu.
Thứ nhất là đường sá xa xôi, mang đồ nặng hay đắt tiền không tiện; thứ hai là
nhà Lý Hàn Tùng cũng thuộc diện gia đình gia giáo, có lẽ họ không quá coi trọng
giá trị vật chất của món quà đâu”
Dương Thiên Kiêu vẻ mặt trầm tư. An Họa nói tiếp: “Nếu cậu thấy quà cáp đơn
giản quá thì có thể chuẩn bị ít tất, găng tay, khăn quàng loại xịn một chút, tặng
riêng cho từng người trong nhà. Đồ tốt lại thiết thực, mỗi người đều có quà riêng
sẽ cho thấy sự chu đáo của cậu”
Dương Thiên Kiêu vỗ tay cái bộp: “Cách này hay đấy!”
An Họa: “Cậu thực sự không cần lo lắng đâu, điều kiện của cậu rõ rành rành ra
đó: tốt nghiệp trung cấp, công tác tại xưởng quốc doanh lớn, ngoại hình lại đoan
trang xinh xắn, xứng đôi với Lý Hàn Tùng lắm. Mình tin là nhà họ Lý sẽ không chê
trách gì cậu đâu”
Dương Thiên Kiêu thẹn thùng cười: “Cậu khen làm mình ngại quá”
“Mình nói thật lòng mà”
Hai người vừa trò chuyện vừa bước vào tòa nhà văn phòng của xưởng.
“Bổn cung dù có thất sủng thì địa vị vẫn cao hơn ngươi”
Hai thùng hàng đập thẳng vào người đàn ông đó.
“An Họa!” Dương Thiên Kiêu cuối cùng cũng chạy đến bên cạnh An Họa, “May
quá may quá, may là cậu không sao”
Tay An Họa hơi run, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cô liếm bờ môi khô khốc, nhìn
về phía người đã chắn trước mặt mình.
Đó là một người đàn ông, cúi đầu nên nhìn không rõ mặt, nhưng dáng người rất
cường tráng. An Họa vội vàng bước tới: “Anh. anh thế nào rồi? Có bị thương
không?”
Chiếc xe tải cũng đã dừng lại, tài xế chạy xuống, thấy cảnh tượng đó thì hoảng
hốt: “Anh Bưu, anh không sao chứ?”
Người đàn ông ngẩng đầu lườm gã tài xế, mắng: “Mẹ kiếp, chúng mày xếp hàng
kiểu gì thế? Đè hỏng người ta thì chúng mày đền nổi chắc?”
Vì quá tức giận, người đàn ông buột miệng chửi thề mấy câu. Tài xế khổ sở xin
lỗi: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, là sai sót trong công việc của tôi. Anh Bưu, để tôi đưa
anh đến trạm xá xem sao”
Người đàn ông chỉ tay vào An Họa nói: “Người mày cần xin lỗi không phải là tao,
mà là cô ấy!”
Lúc này tài xế mới nhìn về phía An Họa vẫn còn đang kinh hồn bạt vía: “Xin lỗi
đồng chí, may mà cô không sao, nếu không thì tôi”
Cũng may người bị đè là anh Bưu da dày thịt béo, chứ nếu đè trúng vị nữ đồng
chí mảnh mai này có mệnh hệ gì, gã thực sự không gánh nổi hậu quả.
Dương Thiên Kiêu đanh mặt khiển trách: “Công việc của các anh quá lỏng lẻo, tôi
sẽ báo cáo lên trên! Các anh phải làm bản kiểm điểm sâu sắc!”
Tài xế cúi đầu chịu mắng, hôm nay gã phạm sai lầm nghiêm trọng, suýt chút nữa
gây ra họa lớn, muốn biện bạch một câu cũng không xong.
An Họa tiến về phía người đàn ông tên “anh Bưu”: “Cảm ơn anh nhiều lắm đồng
chí. Cho hỏi anh ở bộ phận nào vậy? Tôi muốn viết thư biểu dương anh”
Tài xế nhanh nhảu nói: “Anh Bưu là Trưởng phòng bảo vệ đấy! Tên thật là Cảnh
Bưu”
Cảnh Bưu lườm tài xế một cái, rồi nói với An Họa: “Không cần đâu, chuyện nhỏ
không đáng kể”
An Họa kiên quyết: “Thư biểu dương nhất định phải viết, nhưng giờ chúng ta cứ
đến trạm xá kiểm tra trước đã”
“Bổn cung dù có thất sủng thì địa vị vẫn cao hơn ngươi”
Cảnh Bưu xua tay: “Không cần thiết, không bị thương đâu”
Khuyên bảo mãi mà Cảnh Bưu vẫn không chịu đi trạm xá, nhưng nhìn bộ dạng
anh ta đúng là có vẻ không sao thật. An Họa bất lực, đành cúi người chào Cảnh
Bưu một cái, rồi ấn vào tay anh ta hai hũ đậu Lạp Bát.
“Hôm nay là Tết Lạp Bát, đây là đậu Lạp Bát nhà tôi làm, không phải đồ quý giá
gì, xin anh nhận cho tôi được bày tỏ lòng cảm ơn”
Cảnh Bưu định từ chối nhưng An Họa đã kéo Dương Thiên Kiêu đi mất. Anh ta
đành tần ngần cầm hai cái hũ, đưa lên mũi ngửi thử.
Ừm, thơm phết.
Tài xế Tiểu Du gọi một tiếng: “Anh Bưu!”, nhưng Cảnh Bưu như không nghe thấy.
Tài xế chợt nhớ ra tai phải của Cảnh Bưu không nghe được, bèn cao giọng hơn:
“Anh Bưu!”
Gương mặt chữ điền của Cảnh Bưu đanh lại: “Gọi hồn đấy à?”
Tiểu Du lẩm bẩm: “Chuyện hôm nay, anh có thể đừng báo cáo lên trên không?
Nếu tôi bị kỷ luật thì tiền thưởng cuối năm coi như mất trắng, vợ tôi còn đang đợi
khoản tiền đó để sắm áo bông mới cho con đấy”
Cảnh Bưu im lặng một hồi rồi bảo: “Dù tao không báo cáo thì hai vị nữ đồng chí
kia cũng sẽ báo cáo thôi”
Tiểu Du nghĩ cũng đúng, lại nói: “Vậy nếu cấp trên xuống tìm hiểu tình hình, anh
có thể giúp tôi che giấu một chút không? Nói nhẹ đi một tí?”
Cảnh Bưu nhìn gã: “Chỉ một lần này thôi đấy”
Tiểu Du lập tức hứa hẹn: “Chắc chắn rồi!” Gã xán lại gần Cảnh Bưu ngửi ngửi:
“Trong hũ này là cái gì mà thơm thế anh?”
Cảnh Bưu: “Người ta vừa nói rồi thây, là đậu Lạp Bát”
Tiểu Du nhìn Cảnh Bưu cười hì hì. Cảnh Bưu lườm gã: “Muốn ăn?”
Tiểu Du: “Thèm quá, muốn nếm thử một chút”
Cảnh Bưu mở nắp hũ, mùi thơm của đậu nành và ớt càng thêm ngào ngạt. Anh ta
đưa hũ lượn một vòng quanh mũi Tiểu Du rồi lại đậy nắp cất đi.
Tiểu Du: “. Không cho tôi ăn à?”
Cảnh Bưu: “Cho mày ăn? Mơ đi!”
Tiểu Du: .. Nhìn anh ta giữ khư khư như thế, cứ làm như là vợ anh ta làm
không bằng.
be-con-di-tim-chong/chuong-109-truong-phong-bao-vehtml]
Nhưng nói đến vợ, Tiểu Du lại nhớ ra: “Anh Bưu, cô gái lần trước anh đi xem mắt
thế nào rồi? Có tiến triển gì không?”
Cảnh Bưu: “Tiến triển gì, hỏng bét từ lâu rồi”
Tiểu Du suýt sặc nước miếng: “Lại hỏng? Đây là người thứ mấy rồi?”
Cảnh Bưu cười: “Chẳng đếm là thứ mấy nữa, nhưng tính cả hai năm nay đi xem
mắt chắc cũng quá mười đầu ngón tay rồi”
Tiểu Du tặc lưỡi xuýt xoa: “Tôi với vợ tôi đều là mối tình đầu của nhau đấy”
“Mối tình đầu cái nỗi gì? Sến súa!” Cảnh Bưu khựng lại rồi nói tiếp: “Lão tử chỉ là
xem mắt nhiều thôi, chứ ‘mối tình đầu’ vẫn còn nguyên trên người đây này”
Tiểu Du: “Nói thật nhé, cô gái lần trước. tên gì Tiểu Đặng ấy, người cũng khá
lắm, vừa xinh đẹp lại còn. tóm lại là xinh đẹp”
Cảnh Bưu cười nhạt: “Không nói được ưu điểm nào khác à?”
Tiểu Du cười gượng: “Tôi mới chỉ nhìn thấy cô ấy từ xa có một lần, đã hiểu gì về
cô ấy đâu”
Cảnh Bưu gật đầu: “Cô ấy đúng là tốt, xinh xắn, cơ thể không bệnh tật gì, đồng ý
đi xem mắt với một thằng tàn tật như tôi đã là quý hóa lắm rồi”
Một bên tai của Cảnh Bưu không nghe thấy được.
Tiểu Du vội nói: “Anh đừng nói thế, anh Bưu vẫn phong độ lắm, một bên tai không
nghe thấy thì có ảnh hưởng gì đâu, vẫn làm Trưởng phòng bảo vệ oai vệ đấy
thôi. Mà nói đi cũng phải nói lại, anh với người ta rốt cuộc sao mà hỏng? Chẳng
phải hai người đã cùng đi xem phim rồi sao?”
“Tao biết đâu được?” Cảnh Bưu lắc đầu, “Xem phim xong cô ấy bảo với tao là
không hợp, tao cũng đang ngơ ngác đây”
Tuy nhiên Cảnh Bưu cũng không quá để tâm, thành thì thành, không thành thì
thôi, không thành chứng tỏ đó không phải là người vợ định mệnh của anh ta. Chỉ
là, vợ định mệnh của anh ta rốt cuộc đang ở nơi nào?
________________________________________
“Bụng cậu không sao chứ?” Dương Thiên Kiêu lo lắng hỏi.
An Họa lắc đầu: “Không sao. Có điều hai hũ đậu Lạp Bát vừa đưa cho Trưởng
phòng Cảnh, vốn dĩ là định tặng cho cậu với chị Mã đấy”
Dương Thiên Kiêu xua tay: “Chuyện đó có gì đâu”
An Họa: “Tan làm cậu về nhà mình, mình múc cho hũ khác, cái này là do em
chồng mình làm, vị ngon lắm”
Dương Thiên Kiêu cũng không khách sáo với cô nữa.
“Đúng rồi, mình đã xin nghỉ phép xong, ngày mai sẽ đi tàu hỏa đi tỉnh khác”
Gương mặt tròn trịa của Dương Thiên Kiêu ửng hồng, “Mình sẽ cùng đồng chí Lý
Hàn Tùng về thăm quê anh ấy”
An Họa cười chúc mừng: “Chúc mừng cậu nhé, xem ra là sắp có hỷ sự rồi?”
Dương Thiên Kiêu mỉm cười e thẹn: “Anh ấy đã chuẩn bị viết báo cáo kết hôn rồi”
An Họa bất ngờ: “Thật sao? Hai người lẳng lặng mà làm chuyện lớn gớm!”
Nhưng tâm trạng Dương Thiên Kiêu bỗng chốc chùng xuống: “Mình hơi sợ, cậu
bảo nhỡ đâu người nhà anh ấy không thích mình thì sao?”
An Họa vỗ nhẹ mu bàn tay cô bạn an ủi: “Cậu cứ là chính mình thôi, những
chuyện khác thì thuận theo tự nhiên. Vả lại nhỡ người nhà anh ấy thật sự không
thích cậu thì cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn, các cậu cách xa nhau cả nghìn cây
số, bình thường muốn gặp nhau còn khó mà”
Nghĩ lại cũng đúng. Dương Thiên Kiêu lại hỏi: “Vậy mình đến nhà anh ấy nên
mang theo quà gì nhỉ? Mẹ mình đã chuẩn bị cho một ít đặc sản rồi nhưng mình
vẫn thấy chưa đủ trang trọng”
An Họa ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Thực ra không cần quà cáp quá cầu kỳ đâu.
Thứ nhất là đường sá xa xôi, mang đồ nặng hay đắt tiền không tiện; thứ hai là
nhà Lý Hàn Tùng cũng thuộc diện gia đình gia giáo, có lẽ họ không quá coi trọng
giá trị vật chất của món quà đâu”
Dương Thiên Kiêu vẻ mặt trầm tư. An Họa nói tiếp: “Nếu cậu thấy quà cáp đơn
giản quá thì có thể chuẩn bị ít tất, găng tay, khăn quàng loại xịn một chút, tặng
riêng cho từng người trong nhà. Đồ tốt lại thiết thực, mỗi người đều có quà riêng
sẽ cho thấy sự chu đáo của cậu”
Dương Thiên Kiêu vỗ tay cái bộp: “Cách này hay đấy!”
An Họa: “Cậu thực sự không cần lo lắng đâu, điều kiện của cậu rõ rành rành ra
đó: tốt nghiệp trung cấp, công tác tại xưởng quốc doanh lớn, ngoại hình lại đoan
trang xinh xắn, xứng đôi với Lý Hàn Tùng lắm. Mình tin là nhà họ Lý sẽ không chê
trách gì cậu đâu”
Dương Thiên Kiêu thẹn thùng cười: “Cậu khen làm mình ngại quá”
“Mình nói thật lòng mà”
Hai người vừa trò chuyện vừa bước vào tòa nhà văn phòng của xưởng.