Toàn Thế Giới Cầu Ta Chỉ Điểm Sai Lầm

Chương 15: Chuẩn bị lần thứ hai trực tiếp: Giả thiên kim kỳ thực là hào môn thật thiên kim



Sẵn sàng

Lúc này Đường Kim Lỗi đã mở cửa lớn, anh nhìn thấy đầu mẹ mình nằm gần cửa, từ góc nhìn của anh có thể thấy mái tóc bạc của mẹ.

Đường Kim Lỗi không còn tâm trí để trả lời, đầu óc trống rỗng, anh chạy vội đến, quỳ xuống bên cạnh mẹ.

Người mẹ đã ngoài bảy mươi, mặt mũi đã chuyển sang màu xám, n.g.ự.c không hề nhấp nhô, cảnh tượng này khiến đôi mắt Đường Kim Lỗi đỏ ngầu, anh gào lên, “Mẹ!”

Đường Kim Lỗi lúc đầu chỉ định giả vờ trước ống kính để tạo không khí, nhưng khi nhìn thấy mẹ trong tình trạng này, trái tim anh như bị bóp nghẹt, không cần giả vờ, anh thật sự lo lắng cho mẹ.

Nhân viên cấp cứu 120 lập tức lên tiếng: “Thân nhân đừng lo lắng, để chúng tôi kiểm tra tình trạng của bà cụ.”

Nhân viên y tế đặt tay lên tay bà cụ, cảm thấy lạnh ngắt như xác chết, người y tá lập tức thay đổi chiến thuật, ấn ngón tay cái vào cổ bà cụ và yêu cầu người kia dùng khăn giấy mỏng chạm vào mũi bà.

Đường Kim Lỗi quỳ bên cạnh, nhìn tay Tiểu Chu hạ xuống, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào nói: “Đã nói là để cậu livestream mà, đừng tắt.”

Mắt của quản lý tiểu khu Tiểu Chu trợn tròn, ban đầu còn định tôn trọng đời tư của Tổng giám đốc Đường, nhưng bây giờ, theo lời chỉ thị của đối phương, anh ta đành phải trở thành “giá đỡ người”, trung thành dùng camera sau để quay lại tất cả những gì đang xảy ra trong biệt thự.

Bình luận livestream liên tục lướt qua:

【Đường Tổng quả nhiên là người tốt, đến giờ phút này vẫn không quên chúng tôi – đám cư dân mạng.】

【Những người gọi livestream sau này phải học theo lão Tào và Đường Tổng, đến lúc then chốt nhất định phải phát trực tiếp cho chúng tôi coi!】

【Cực kỳ tán thành ý kiến phía trên.】

【Mấy chuyện sau này tính sau, tôi chỉ đang quan tâm đến một việc – có phải Diêu Tiên Tử đã “lật thuyền” rồi không? Bà cụ rõ ràng không còn hơi thở.】

【Diêu Tiên Tử đã có thể tính ra mọi chuyện, chắc chắn sẽ không lật thuyền đâu. Nhưng tôi vẫn mong bà cụ không sao, rõ ràng nhà giàu như vậy mà vẫn tự mình làm việc nhà, mẹ của Đường Tổng làm tôi nhớ đến bà ngoại mình – cũng là người như vậy. Nếu bà cụ thực sự c.h.ế.t rồi, tôi sẽ không xem livestream của Diêu Tiên Tử nữa, thật sự chịu không nổi.】

【Không chịu nổi +1, cầu phúc cho bà cụ.】

Tiểu Ngô vừa nhìn hiện trường trong biệt thự, vừa xem bình luận, trong lòng đầy nghi vấn nhưng bây giờ là thời khắc cấp cứu quan trọng, anh chỉ có thể ghé vào tai tài xế hỏi nhỏ: “Anh biết chuyện gì xảy ra không?”

Tài xế nhỏ giọng nói: “Tôi nghe được một ít trên xe, hình như là Tổng giám đốc Đường được một nữ streamer trên mạng chỉ điểm, nên mới biết được mẹ mình ngã trong biệt thự, giờ cần phát trực tiếp để cho mọi người xem tình hình thực tế.”

Trong lòng Tiểu Chu càng thấy khó hiểu hơn, không nhịn được liếc nhìn màn hình, đúng lúc có một bình luận giải thích rõ mọi chuyện:

【Đây là phòng livestream của Diêu Tiên Tử, chị ấy chuyên bói mệnh. Ban đầu Đường Tổng chỉ định xin xem ngày lành, vừa kết nối thì bị chị ấy bóc ra chuyện vợ ngoại tình với trợ lý. Mẹ của Đường Tổng đến biệt thự quét dọn, vô tình bắt gặp hai người đang *** nên vội vàng bỏ đi, không ngờ trượt ngã xuống cầu thang. Hai người đó sợ bị lộ, liền cướp điện thoại của bà, không cho bà cầu cứu. Nếu không nhờ Diêu Tiên Tử chỉ điểm, bà cụ có khi đã mất mạng rồi!】

Tiểu Chu: Dù chưa hiểu hết, nhưng tôi bị sốc toàn tập!

Điều khiến cư dân mạng cảm thấy được an ủi là: rất nhanh đã có người nhìn thấy tờ giấy mỏng đặt trước mũi bà cụ khẽ lay động, nhân viên y tế kiểm tra mạch ở cổ cũng cảm nhận được mạch đập yếu ớt. Tình hình lúc này không cần làm hô hấp nhân tạo.

Nhân viên y tế đặt bà cụ lên cáng, đưa lên xe cứu thương, mở thiết bị theo dõi nhịp tim, nói với Đường Kim Lỗi: “Hiện tại bà cụ vẫn còn sống, nhưng thiết bị trên xe tương đối đơn giản, cần đưa đến bệnh viện để kiểm tra thêm. Người nhà theo xe với chúng tôi nhé.”

Đường Kim Lỗi hít sâu một hơi, bỗng nhớ tới lời Lục Vân Dao nói – cô có thể để “đôi cẩu nam nữ” kia đến đây: “Đạo trưởng, cô có thể gọi bọn họ đến đây được không?”

Lục Vân Dao gật đầu: “Được, phần camera giám sát cũng có thể khôi phục, lát nữa phục hồi xong thì anh báo cảnh sát, để chúng tự rơi vào bẫy.”

Đường Kim Lỗi gật đầu liên tục, nghiến răng: “Đúng! Phải để chúng tự sa lưới!” Nói rồi anh quay sang nhân viên cấp cứu: “Tài xế của tôi sẽ đi theo ký giấy tờ, tôi còn chút việc ở biệt thự, xong sẽ đến bệnh viện ngay!”

Khi lời nói vừa dứt, người ngọc nhỏ trên vai Lục Vân Dao giơ một bàn tay nhỏ chạm vào không trung, sóng năng lượng vô hình lan rộng ra.

Ngay lập tức, trong đầu trợ lý Lưu và Lâu phu nhân đồng thời lóe lên một suy nghĩ: Không biết bà cụ còn sống hay đã chết?

Dù hai người có *** thật, nhưng cũng không định g.i.ế.c người. Hôm qua khi bà cụ ngã xuống không thể động đậy, Lâu Phượng liền lo lắng hỏi trợ lý Lưu: “Làm sao bây giờ? Bà ấy hình như định lấy điện thoại, có khi gọi cho chồng tôi, nếu bị phát hiện thì chúng ta…”

Lâu Phượng bật khóc, trợ lý Lưu nghiến răng, khi thấy bà cụ lấy điện thoại ra thì lập tức giật lấy.

Hắn còn kéo Lâu Phượng qua một bên: “Bà ấy lớn tuổi rồi, mình không cần làm gì nhiều, chỉ cần lấy điện thoại là được, đừng để bà ấy gọi điện.”

Lâu Phượng lo lắng: “Nhưng nếu vậy thì bà ấy sẽ c.h.ế.t mất…”

“Bà ấy già rồi, c.h.ế.t như vậy cũng xem như ra đi nhẹ nhàng. Chúng ta đâu có làm gì đâu? Nếu bà ấy còn sống mà nói cho Đường Tổng biết, chúng ta còn đường sống không?”

Nhắc tới Đường Kim Lỗi, Lâu Phượng hậm hực: “Anh ta có thể chơi gái, sao tôi không thể tìm đàn ông chứ?”

Trợ lý Lưu ôm cô ta: “Em nói đúng. Yên tâm đi, chúng ta đâu có g.i.ế.c người, chỉ lấy điện thoại thôi. Là bà ta tự ngã từ cầu thang. Qua vài ngày nữa người ta phát hiện ra, chắc chắn chỉ là tai nạn.”

Hai người thống nhất kế hoạch, còn xóa đi một phần đoạn ghi hình, rồi ở trong biệt thự quan sát xem bà cụ có thể cử động hay không.

Sáng nay sờ vào tay bà thấy lạnh ngắt, bọn họ mới rời khỏi biệt thự khu Thiên Thủy.

Sau đó Lâu Phượng gọi cho trợ lý Lưu, mở miệng liền hỏi: “Anh chắc mẹ chồng tôi c.h.ế.t rồi chứ?”

“Tôi chỉ cảm thấy tay bà ấy lạnh, với tuổi của bà thì chắc không qua khỏi, nhưng nghe em hỏi vậy lại thấy không chắc nữa.” trợ lý Lưu đáp, “Phượng à, hay chúng ta cùng quay lại xem đi.”

Lâu Phượng thật sự muốn quay lại biệt thự nhưng lo trợ lý Lưu phải canh chừng chồng mình: “Hôm qua là ngày nghỉ, hôm nay anh có rảnh không? Tôi…” Cô định nói mình đi một mình, nhưng lại sợ nhìn thấy xác bà cụ, không dám.

Trợ lý Lưu hiếm khi cười nhẹ, giọng nhẹ nhàng hơn: “Yên tâm, Đường Tổng đang đi tìm Như Nguyệt rồi, anh đến đón em ngay đây. Bà cụ già như vậy, chắc chắn không qua nổi, mình chỉ cần chờ vài ngày, sau đó nguyên nhân c.h.ế.t được xác định là do ngã, thì chúng ta coi như an toàn.”

Lâu Phượng đáp khẽ một tiếng.

Trợ lý Lưu lái xe đến đón Lâu Phượng, rồi cả hai cùng quay về biệt thự khu Thiên Thủy.

Ở phía biệt thự, Đường Kim Lỗi để tài xế đi theo xe cứu thương đến bệnh viện, còn anh thì ở lại.

Nhân viên cấp cứu còn rất trẻ, lúc tài xế đi cùng, liền tò mò hỏi: “Lúc nãy anh nói gì về livestream thế?”

Tài xế đã lấy lại điện thoại từ tay Đường Kim Lỗi, gõ bốn chữ “Diêu Quang Tiên Tử” cho nhân viên cấp cứu xem rồi lên xe.

Tút tút, tút tút.

Ánh đèn đỏ xanh của xe cứu thương nhấp nháy, còi hú vang trời, rời khỏi khu biệt thự.

Nhân viên y tế trên xe, sau khi giao bà cụ cho bác sĩ khoa cấp cứu chuyên nghiệp, cuối cùng cũng có thời gian mở ứng dụng DouDou, vừa tìm kiếm “Diêu Quang Tiên Tử” thì mắt trợn tròn, mở ra một thế giới mới.

Còn trong biệt thự, Đường Kim Lỗi đã tìm người khôi phục đoạn camera bị xóa, trong video rõ ràng cho thấy – tuy bà cụ là tự mình ngã xuống, nhưng trợ lý Lưu và Lâu Phượng đã bàn bạc, cướp lấy điện thoại từ tay bà.

【Có luật sư nào ở đây không? Hành vi này chắc chắn là vi phạm pháp luật đúng không?】

【Một lần nữa cảm thán, thật may mắn vì đã gặp được Diêu Quang Tiên Tử, nếu không mẹ của Đường Tổng e rằng đã không còn.】

【Tôi nghe thấy tiếng động ở cửa, có phải cảnh sát tới rồi không?】

Đường Kim Lỗi cũng nghe thấy tiếng động, biết rõ đó là tiếng mở cửa, chắc chắn là trợ lý Lưu và Lâu Phượng đến rồi.

Anh ra hiệu cho mọi người trong phòng hạ giọng, đồng thời tăng âm lượng của đoạn ghi âm trong camera lên.

Lâu Phượng thấy không có ai, vừa tức vừa lo lắng hỏi: “Không phải anh nói mẹ tôi c.h.ế.t rồi sao? Người đâu?”

Trán trợ lý Lưu rịn mồ hôi, như con kiến bò trên chảo nóng, đi đi lại lại lẩm bẩm: “Không đúng, sáng nay tôi sờ rồi, tay bà ta lạnh ngắt, không có mạch, chắc chắn là c.h.ế.t rồi, chẳng lẽ có ai đưa đi?”

Lòng bàn tay Lâu Phượng cũng đầy mồ hôi: “Có khả năng nào bà ấy chưa c.h.ế.t không? Tôi đã nói rồi, tốt nhất là thử xem còn thở không.”

“Nói nghe hay, bảo em kiểm tra thì em cũng không dám!” trợ lý Lưu trách móc, “Giờ làm sao đây? Có trộm vào nhà à? Phát hiện ra bà cụ rồi báo cảnh sát? Nhưng mà không hợp lý, nếu có người báo cảnh sát thì bên quản lý sẽ báo Đường Tổng, mà hôm nay anh ta chẳng có vẻ gì là biết cả.”

Lâu Phượng truy hỏi: “Sáng nay anh chắc là chồng tôi không có phản ứng gì à? Bình thường giờ này anh ta sẽ đi tìm Như Nguyệt đúng không?”

Mặt trợ lý Lưu đượm buồn: “Thật sự không có phản ứng gì. Nhưng thực tế bây giờ là bà cụ không thấy đâu nữa, chuyện này rốt cuộc là sao… có phải chúng ta tiêu đời rồi không?”

Trợ lý Lưu cũng đang cố gắng trấn an bản thân: “Em nói đúng, ngay từ đầu chúng ta đã không làm gì cả, theo pháp luật thì không thể kết tội được.”

“Đúng, đúng, đúng! Bọn mình đâu có đụng vào bà ta, là bà ta tự ngã cầu thang, không mang theo điện thoại, rồi cứ thế mà chết. Hoàn toàn không liên quan gì đến tụi mình.”

Trong phòng bảo vệ, vì đã mở lớn âm thanh camera giám sát, mọi người bên trong đều nghe thấy đoạn đối thoại của họ. Tiểu Vương phòng giám sát và Tiểu Ngô của khu quản lý liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng quay sang xem bình luận trên livestream. Họ đoán tâm trạng của dân mạng lúc này chắc cũng như họ:

【Tay tôi nắm chặt thành nắm đ.ấ.m rồi, thật sự rất muốn đ.ấ.m cho cặp cẩu nam nữ này một cái. Một mạng người sống sờ sờ ra đó, lại bị chúng hành hạ đến mức như vậy, mà còn mơ tưởng thoát được pháp luật? Phì, nằm mơ đi!】

【Tức run người, sao bọn họ lại có thể vô liêm sỉ đến thế? Tôi đã khóc khi xem video bà cụ cầu xin được cứu giúp. Hai kẻ khốn nạn! Nhưng tôi cũng hơi lo, liệu bọn họ có thoát tội được không?】

【Bên tài xế vừa gửi tin nhắn tới, nói là bà cụ vẫn chưa tỉnh lại, nhưng tình trạng ổn định. Người còn sống, vậy có thể buộc tội được hai kẻ này không?】

【Có trường hợp thấy c.h.ế.t không cứu thì không bị xử phạt, nhưng bọn họ không phải là “thấy c.h.ế.t không cứu”, mà là “cố ý gây thương tích”, chắc chắn là tội hình sự.】

【Cảnh sát đâu rồi? Bây giờ bằng chứng đầy đủ, chúng ta – tất cả người xem livestream – đều là nhân chứng sống!】

Lâu Phượng hắt hơi một cái, dụi mũi rồi nói với trợ lý Lưu: “Chúng ta liên hệ với người của khu nhà trước đã, xem họ có đưa người đi không…”

Cô ta còn chưa nói dứt câu thì chuông cửa đã vang lên.

Lâu Phượng rõ ràng hoảng hốt, vội vã nói với trợ lý Lưu: “Tôi… tôi không tiện cùng anh ra gặp người, tôi đi trốn, anh cứ nói là đến dọn vệ sinh, đối phó một chút là được.”

Cô ta nhìn quanh sảnh tầng một, phát hiện phòng bảo vệ có thể vào được, liền vặn tay nắm cửa bước vào — và đụng ngay một đám người đông nghịt bên trong.

Ánh mắt đỏ hoe và u tối của Đường Kim Lỗi nhìn cô ta chằm chằm, tia lạnh lẽo và sát khí trong ánh mắt khiến chân tay Lâu Phượng mềm nhũn.

Quản lý Tiểu Ngô thấy Lâu Phượng thì âm thầm đưa camera sau của điện thoại hướng về phía cô.

Ngực Lâu Phượng phập phồng dữ dội, cô ta nhìn thấy màn hình đang phát đoạn video giám sát – dừng ở khoảnh khắc trợ lý Lưu giật điện thoại của bà cụ – và lập tức biết rằng chuyện của mình với Trợ lý Lưu đã bị bại lộ.

Cô ta lập tức quỵ xuống, miệng lắp bắp: “Tôi không làm gì cả… tôi chỉ là ngoại tình thôi, tôi không g.i.ế.c mẹ chồng mình mà…”

Bên ngoài phòng khách, Trợ lý Lưu cũng nghe thấy tiếng hét của Lâu Phượng, nhưng hắn không có thời gian để lo — vì trước mặt hắn chính là những cảnh sát mặc đồng phục màu xanh lam đậm.

Một viên cảnh sát trẻ tuổi đưa thẻ ngành ra trước mặt Trợ lý Lưu: “Anh là người vừa gọi báo án? Có liên quan đến hành vi cố ý hại người dẫn đến tử vong?”

Trợ lý Lưu lúc này có biểu cảm y hệt như Lâu Phượng vừa rồi. Chỉ khác là Lâu Phượng còn nói được vài câu bào chữa, còn hắn thì không thốt nên lời nào.

Két— một tiếng, cửa phòng bảo vệ mở ra.

Đường Kim Lỗi kéo theo Lâu Phượng đang mềm nhũn như bùn, cùng với Tiểu Ngô đang chăm chỉ livestream và Tiểu Vương – kỹ thuật viên phục hồi dữ liệu – bước ra đối mặt với cảnh sát.

Đường Kim Lỗi trịnh trọng nói: “Là tôi báo cảnh sát. Thưa các anh, vợ tôi và Trợ lý Lưu có liên quan đến hành vi g.i.ế.c mẹ tôi. Tất cả bằng chứng phạm tội của bọn họ đều có ở đây.”

Tiểu Vương nhẹ nhàng đẩy laptop của mình lên phía trước, ấn nút cách để phát đoạn video ghi lại cảnh bà cụ ngã cầu thang.

Trong video, bà cụ ngã xuống không thể cử động, vất vả lắm mới lôi được điện thoại ra thì bị Trợ lý Lưu giật mất. Bà cụ gào khóc, cầu xin được cứu sống:

“Ôi trời ơi, gọi 120 đi, tôi cần đến bệnh viện…”

“Làm ơn, làm ơn cứu tôi…”

“Tôi không muốn chết, xin các người đấy…”

Tiểu Ngô vẫn cầm chiếc điện thoại livestream đang nóng ran vì hoạt động liên tục, lia thẳng về phía cảnh sát — anh biết cư dân mạng nhất định muốn thấy đoạn này.

Lần đầu tiên gặp phải tình huống báo án kiểu này, cảnh sát nhất thời không biết video có thật hay không, chỉ biết đưa mắt nhìn nhau.

【Lần này không có anh cảnh sát đẹp trai như lần trước, chán ghê.】

【Thôi đừng đòi hỏi nữa, chỉ có trong phim truyền hình mới toàn trai xinh gái đẹp. Cảnh sát nhân dân ngoài đời như vậy là bình thường lắm rồi.】

Viên cảnh sát dẫn đầu mở miệng: “Video này sẽ được xác minh lại. Tất cả lên xe cảnh sát, về đồn phối hợp điều tra.”

Lâu Phượng và Trợ lý Lưu giống như hai đống bùn bị đẩy lên xe. Đường Kim Lỗi với tư cách người báo án cũng phải đi theo. Tiểu Ngô và Tiểu Vương cũng lên xe cùng.

Chiếc điện thoại dùng để livestream một lần nữa được trả lại cho Đường Kim Lỗi. Trước khi lên xe, anh trịnh trọng nói với Lục Vân Dao trong livestream: “Đa tạ đại sư đã chỉ điểm, xin hãy sớm mở lại chức năng tặng thưởng của phòng livestream. Chờ tôi xong việc, sẽ lập tức hậu tạ.”

Kết nối livestream của Đường Kim Lỗi cắt đứt. Lúc này, lượng người xem đã vượt mức hàng triệu.

Bình luận vẫn bay vèo vèo, mọi người vẫn tranh luận về chuyện gia đình của Đường Kim Lỗi, có người cho là diễn, có người không tin, tranh cãi náo nhiệt.

Lục Vân Dao, khi nhắm mắt lúc trước đã suy nghĩ kỹ về mô hình livestream mới, lúc này mở lời:

“Nếu trong cuộc sống có ai đang gặp khó khăn, gặp rắc rối, có thể bấm vào túi phúc ở góc trên bên phải. Mười phút sau sẽ mở thưởng. Ai trúng túi phúc có thể tặng tôi hai tiệc sang chảnh. Một để tôi dùng giải đáp vấn đề, một để quyên góp từ thiện. Những khoản tặng thưởng còn lại, tôi cũng sẽ quyên góp toàn bộ.”

【A a a, tôi lại là người không may rồi… nói thật là trúng cũng không có tiền mà tặng thưởng.】

【Nếu thật sự có người đang gặp khó khăn, cứ livestream đi. Tôi có tiền, tôi thích hóng chuyện, tôi sẽ trả tiền giải đáp. Miễn là có thể tiếp tục coi kịch hay là được.】

【Đúng rồi, mọi người có thể góp tiền lại mà giúp nhau giải quyết chuyện.】

Lục Vân Dao mở lại quyền tặng thưởng trong phòng livestream.

Hiệu ứng tặng quà rực rỡ như pháo hoa liên tục nổ ra trên màn hình. Livestream của Diêu Quang Tiên Tử đã trở thành phòng livestream có lượng quà tặng cao nhất trong thời điểm hiện tại.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung