Ăn bữa sáng xong, Kiều Ấu ôm Vượng Vương ba tuổi phơi nắng trong sân.
Gà trong chuồng kêu cục tác.
Ngay lúc, Vượng Vượng béo tròn trong tay Kiều Ấu mơ màng sắp ngủ, nhà bên cạnh đột nhiên truyền đến giọng nói oang oang của thím Mã.
“Mấy người nghe thấy gì chưa, hình như sắp có thanh niên trí thức đến đấy.”
Thím Mã vừa nói thế, ngay lập tức có người truy hỏi: “Sao lại có thanh niên trí thức tới thế? Chỗ ở của thanh niên trí thức xem ra lại phải chen chúc hơn rồi.”
“Đúng vậy.”
Kiều Ấu không hề để tâm đến chút chuyện này.
Trong trí nhớ của cô, sau khi đám người thanh niên trí thức Tạ và Hề Ngưng xuống nông thôn, không còn thanh niên trí thức nào khác đến công xã Hồng Kỳ của bọn họ nữa.
Dù sao chỉ là một giấc mơ mà thôi, cho nên trí nhớ có khác cũng là chuyện bình thường.
Vào buổi tối, ba Kiều bất ngờ dẫn theo một người về.
“Nơi ở của thanh niên trí thức không còn chỗ nữa, lần này có tổng cộng năm thanh niên trí thức tới đây. Đại đội trưởng đã thương lượng một chút, quyết định chia đều năm người này ở nhà cư dân địa phương. Nhà trưởng thôn đưa hai người về, còn tôi thì mang một người về.”
Ba Kiều vừa nói xong, người kinh ngạc nhất không ai khác chính là Kiều Ấu.
Buổi chiều thím Mã vừa nói sắp có thanh niên trí thức đến, kết quả vào buổi tối ba Kiều đã dẫn một người về nhà luôn.
Mấy người mẹ Kiều tuy cảm thấy bất ngờ nhưng không ai lên tiếng phản đối cả.
Thanh niên trí thức xuống nông thôn là để hỗ trợ kiến thiết, nếu nơi ở của thanh niên trí thức không đủ chỗ, bọn họ là người nhà của đại đội trưởng, giúp đại đội trưởng chia sẻ áp lực cũng là chuyện thường tình thôi.
Ba Kiều cười nói: “Đến đây, Tiểu Cố, vào đi, làm quen với người nhà của bác một chút.”
Vừa dứt lời, một bóng dáng thon dài, cao lớn xuất hiện nơi ngược sáng của cánh cửa.
Dáng vẻ của người này thật sự rất cao lớn.
Nhìn sơ qua ít nhất cũng phải trên 1m85.
Giây tiếp theo, một khuôn mặt trẻ tuổi, đẹp trai, thanh nhã, cùng với nụ cười nhàn nhạt dần dần rõ ràng dưới ánh sáng tối tăm.
Kiều Ấu nhìn khuôn mặt sớm chiều chung sống suốt mấy năm nay, miệng mở lớn đến mức có thể nhét vừa một quả trứng.
Không ngờ người đó lại là Cố Tây Khởi!
Thanh niên trí thức mới đến thế mà lại là bạn trai của cô, đồng chí Cố!
Hai người mẹ Kiều và chị dâu vừa nhìn thấy khuôn mặt trẻ tuổi đẹp trai như thế, đều cảm thấy rất kinh ngạc.
Dáng dấp của người mới tới này đẹp trai quá!
Còn đẹp trai hơn thanh niên trí thức Tạ đến vào hai năm trước nữa!
Cố Tây Khởi nhìn thoáng qua Kiều Ấu đang ngồi ở một góc sáng sủa, tự giới thiệu với đám mẹ Kiều: “Chào bác gài, chào chị dâu, tôi là thanh niên trí thức đến từ thủ đô. Tên tôi là Cố Tây Khởi, khoảng thời gian này phải làm phiền mọi người rồi.”
Mẹ Kiều vội nói: “Không làm phiền, không làm phiền.”
Trong nhà, anh cả đã ra ngoài tham gia quân ngũ, anh hai thì mấy ngày này đi đến nhà ông nội rồi, cho nên đúng lúc có phòng trống cho thanh niên trí thức Cố ở lại.
Chờ sau khi, Cố Tây Khởi bị ba Kiều dẫn đến phòng anh hai, mẹ Kiều mới lặng lẽ nói với Kiều Ấu: “Không hổ là thanh niên trí thức tới từ chỗ lớn, thật sự rất lễ phép, hơn nữa dáng vẻ trông cũng đẹp nữa.” Bà ấy hoàn toàn không nhận ra rằng Cố Tây Khởi gọi con dâu mình là chị dâu có gì kỳ lạ.
Trong lòng Kiều Ấu còn nghĩ tới chuyện của Cố Tây Khởi, nghe vậy chỉ gật đầu có lệ thôi.
Khuôn mặt Cố Tây Khởi quả thật khiến người khác cảm thấy vô cùng kinh diễm.
Hơn nữa một khi anh lễ phép thì cũng rất ra dáng con người.
–
Vào buổi tối khi tất cả mọi người đều đã ngủ say, trong lòng Kiều Ấu vẫn còn nhớ Cố Tây Khởi.
Sau khi cháu trai ngủ rồi, Kiều Ấu lén lút mò đến phòng ngủ bình thường là của anh hai, nay lại đổi thành phòng ngủ của Cố Tây Khởi.
Cô còn chưa kịp gõ cửa, cánh cửa đã tự động mở ra.
Cô mở to mắt, vừa định nói cái gì, một giọng nói quen thuộc đã giành trước một bước, dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu cô: “Ấu Ấu.”
Đại não Kiều Ấu trống rỗng, không biết nên nói cái gì mới ổn.
Là anh!
Thế mà lại là anh thật!
“Anh… Sao anh lại xuống nông thôn làm thanh niên trí thức thế?”
Thật ra chính bản thân Cố Tây Khởi cũng không rõ lắm.
Sau khi anh ngủ, lúc tỉnh dậy đã thấy mình đang ngồi trên máy cày rồi.
Ban đầu, anh còn không biết giấc mơ này có ý nghĩa gì.
Rõ ràng anh sinh ra sau năm 2000, chưa bao giờ sống ở thập niên 70 của thế kỷ trước bao giờ.
Cho nên anh không rõ vì sao bản thân trong mộng lại quay về năm mươi năm trước.
Mãi cho đến khi anh nhìn thấy ba Kiều, anh mới ý thức được điều gì đó.
Kiều Ấu và đại đội trưởng của đại đội Hồng Kỳ khá giống nhau.
Hơn nữa, đại đội trưởng này cũng mang họ Kiều.
Hai người không nói gì nhiều, hầu hết thời gian đều là im lặng.
Kiều Ấu cong môi cười: “Thanh niên trí thức là phải xuống ruộng đấy.”
Nói xong, Kiều Ấu lại ranh mãnh, nói thêm một câu: “Ngày mai có muốn em mang bữa trưa cho anh không?”
“Muốn! Vậy làm phiền bạn gái vừa đáng yêu, vừa quyến rũ của anh nha.”
–
Giữa trưa ngày hôm sau, Kiều Ấu mang theo mấy cặp lồng đựng cơm đầy thức ăn vào ruộng.
Cô chia cơm cho Cố Tây Khởi và ba Kiều.
Nhìn thấy cô còn mang thêm một cái cà mèn nữa, Cố Tây Khởi thấy lạ nên hỏi một câu: “Cái này là chuẩn bị cho ai?”
Anh vừa hỏi xong, một giọng nói trong trẻo vang lên: “Ấu Ấu, trưa hôm nay ăn cái gì đấy?”
Người từng suýt chút nữa sẽ đính hôn và bạn trai hiện tại của cô chạm mặt nhau. May mà cảnh tượng này đã được Kiều Ấu chuẩn bị từ sớm rồi, hơn nữa Cố Tây Khởi cũng không biết chuyện cô có thể sẽ đính hôn với thanh niên trí thức Tạ.
Sắc mặt cô vẫn như bình thường, nói: “Thanh niên trí thức Tạ, bữa trưa hôm nay vẫn là bánh bột bắp ăn kèm với dưa muối.”
Thanh niên trí thức Tạ khen: “Bánh bột bắp ăn với dưa muối là ngon nhất, dưa nhà Ấu Ấu muối rất ngon.”
“Cảm ơn vì đã khen.”
Ba người đàn ông trong ruộng đều nhìn thoáng qua cô.
Đối diện với ánh mắt của ba người ba Kiều, đồng chí Cố Tây Khởi và thanh niên trí thức Tạ, mặt Kiều Ấu vẫn không đổi sắc, tim không loạn nhịp nói: “Mọi người ăn xong thì cứ để cà mèn dưới táng cây là được, lát nữa tôi sẽ đến lấy.”
“Được.”
–
Vào bữa cơm tối, ba Kiều và Cố Tây Khởi đều tan làm, bọn họ vừa vào cửa Kiều Ấu đã nắm lấy tay của Cố Tây Khởi.
Ba Kiều, mẹ Kiều cùng chị dâu đều kinh ngạc há to miệng, không biết chuyện gì đã xảy ra.
Chuyện gì thế này?
Sao Kiều Ấu lại nắm lấy tay thanh niên trí thức nhà người ta như thế?
Vậy có ổn lắm không? Cũng may đều là người trong nhà, không thì Kiều Ấu có khi nào bị người ta gán mác “tội lưu manh” lên người rồi không?
Thế nhưng, Cố Tây Khởi lại phản ứng rất nhanh, anh nhanh chóng cầm ngược tay của Kiều Ấu lại.
Kiều Ấu nhìn người nhà thân thiết nhất của mình, mím môi: “Nếu ba mẹ, chị dâu cả và cháu trai đều ở đây rồi, con sẽ nói thật, con và đồng chí Cố Tây Khởi đã quen nhau sắp được ba năm rồi.”
Cái gì, cái gì cơ? Quen nhau ba năm?
Ba năm trước Kiều Ấu mới bao nhiêu tuổi chứ? Hai người quen nhau như thế nào chứ?
Người nhà họ Kiều còn chưa kịp “tiêu hóa” mấy tin tức này, lại nghe Cố Tây Khởi nói thêm một câu: “Trước đó không lâu con mới cầu hôn đồng chí Kiều Ấu thành công, nếu không có gì bất ngờ thì chúng con sẽ kết hôn vào tháng hai năm sau.”
Cái gì?
Quen nhau ba năm còn chưa đủ, thế mà hai đứa đã chuẩn bị kết hôn luôn rồi á?
Sao lại đột ngột như thế chứ?
Nếu sắp kết hôn, vậy thanh niên trí thức Tạ phải làm sao bây giờ đây?
Mẹ Kiều kinh ngạc một hồi lâu mới hoàn hồn lại: “Chuyện này… Hai đứa không nói tiếng nào, chuyện này… Cũng đột ngột quá.”
Kiều Ấu cũng biết thế này rất là đột ngột.
Nhưng cô biết, có lẽ cảnh trong mơ này sẽ kết thúc nhanh thôi.
Hệt như trước kia cô từng nói với đồng chí Cố Tây Khởi vậy. Cô đã từng nói, nếu ba mẹ cô gặp được Cố Tây Khởi, bọn họ nhất định cũng sẽ thích anh như cô vậy. Cho nên, cô hy vọng có thể nhận được tán thành và chúc phúc của ba mẹ.
“Ba mẹ, con…”
Trong phút chốc, cô không biết nên nói cái gì mới ổn.
Cô vừa hy vọng giấc mơ này có thể lâu hơn một chút, dài hơn một chút.
Vừa hy vọng có thể nghe được lời chúc phúc của ba mẹ.
Lúc này, mẹ Kiều hình như cũng nhận ra sự khó xử của cô, tiến lên từng bước, dùng sức ôm lấy cô: “Con bé này, chuyện lớn như vậy mà lại gạt ba mẹ. Gần đây ba mẹ cũng đang xem xét đối tượng thích hợp cho con đó, nào ngờ con đã tự mình tìm được trước rồi. Tuy mẹ chưa ở cùng đồng chí Tiểu Cố được bao lâu, nhưng mẹ cảm thấy nó là một đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện, lễ phép. Điều quan trọng nhất là nó là người con thích, nếu Ấu Ấu nhà chúng ta thích, vậy ba mẹ cũng không có ý kiến.”
Ba Kiều cũng phụ họa theo: “Đúng đó, từ nhỏ Ấu Ấu đã có chính kiến rồi. Nếu Ấu Ấu thích, vậy nhất định là rất tốt. Tiểu Cố à, bọn bác giao Ấu Ấu cho con, hy vọng sau này con sẽ đối tốt với Ấu Ấu, đừng khiến bọn bác thất vọng.”
Cố Tây Khởi nắm chặt tay Kiều Ấu, vẻ mặt trịnh trọng: “Con sẽ yêu cô ấy thật nhiều, thưa ba.”
Ngay tại thời khắc này, giấc mơ bắt đầu tan vỡ từng chút một.
Bóng dáng của ba Kiều, mẹ Kiều cũng bắt đầu biến mất.
Giấc mơ triệt để tách rời bọn họ.
Kiều Ấu và Cố Tây Khởi đứng ở bên này của ánh sáng.
Còn ba Kiều và mẹ Kiều lại đứng ở một bên khác của ánh sáng, bọn họ mỉm cười vẫy tay với cô.
Giọng điệu ba Kiều vô cùng dịu dàng: “Ấu Ấu, về sau phải sống tốt, chăm sóc bản thân thật tốt, sống thật vui vẻ, ba mẹ lúc nào cũng ở đây dõi theo con.”
Mẹ Kiều cười nhìn cô: “Ấu Ấu, ba mẹ đều rất yêu con, con nhất định phải hạnh phúc đấy.”
Nước mắt Kiều Ấu rơi như mưa.
–
Ngày hôm sau, khi Kiều Ấu tỉnh lại, trên khuôn mặt cô còn vệt nước mắt đã khô.
Cô vừa tỉnh, Cố Tây Khởi bên cạnh cũng tỉnh ngay sau đó.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong chốc lát không ai mở miệng nói chuyện trước.
Kiều Ấu muốn hỏi gì đó, nhưng lại không biết nên hỏi từ đâu.
Cố Tây Khởi thở dài, nhẹ nhàng hôn xuống trán cô, dùng khăn ướt lau khô vệt nước mắt trên mặt cô từng chút một: “Ấu Ấu, có thời gian đi gặp ba mẹ không?”
Kiều Ấu nhìn đôi mắt Cố Tây Khởi.
Tại thời khắc này, cô đã xác định được chuyện gì đó.
Lúc này đây, câu trả lời của cô không còn giống với lần trước nữa.
Cô mỉm cười nói: “Chiều nay chúng ta đi luôn đi.”
“Được.”
Từ sáng đến giờ, sau buổi thượng triều, Thái tử đã đứng ở Ngự Thư Phòng suốt mấy canh giờ rồi vẫn không chịu rời đi, Lưu Chỉ vò đầu bứt tóc mãi, không biết làm sao để cho ông trời con này chịu dời gót ngọc trở về Đông cung nghỉ ngơi.
“Thái tử, hiện tại hoàng thượng thật sự không ở trong cung.”
“Ông ta… khụ… phụ hoàng lại xuất cung đến chỗ mẫu hậu đúng không?” Tiêu Mạnh Ninh mười một tuổi đã ra dáng một bậc đế vương, tức giận trợn tròn mắt nghiến răng kèn kẹt.
Có ai đời Hoàng đế vẫn còn sống khỏe mạnh sờ sờ mà hở tí là đẩy hết việc triều chính cho một đứa trẻ mười một tuổi và phu tử của nó không chứ.
Đến lúc này, Tiêu Mạnh Ninh mới phát hiện ra âm mưu thâm hiểm của phụ hoàng mình.
Cậu đã bị lừa thảm rồi.
Nhớ lại bốn năm trước, sau khi đưa mẫu hậu trở về từ chùa Trấn Quốc, phụ hoàng đã ra chiếu chỉ chính thức sách phong người trở thành hoàng hậu của Bắc Bình.
Chỉ có điều là mẫu hậu lại không hề vui vẻ chút nào.
Người suốt ngày trầm tư lặng lẽ trong Khôn Ninh cung, còn tỏ ra buồn bã hơn cả lúc mới trở về Đế Kinh từ Lộc Thành.
Sau một năm, cuối cùng phụ hoàng cũng nhượng bộ, cho phép mẫu hậu xuất cung.
Nhưng trước đó, người đã kêu Tiêu Mạnh Ninh cậu vào Ngự Thư Phòng bàn bạc một chuyến.
“Mẫu hậu con không vui, muốn ra ngoài cho khuây khỏa, phụ hoàng đã đồng ý với nàng…”
Tiêu Mạnh Ninh lúc đó vẫn còn là một cục sữa nhỏ 7 tuổi hớn ha hớn hở reo hò: “Oa, thích quá, vậy là con và mẫu hậu sắp được đi chơi rồi.”
Tiêu Cảnh Hoằng lừ mắt giận hờn, con với chả cái, chỉ biết nghĩ cho hai mẹ con nó, chẳng thiết gì đến người cha này.
Tại sao lại không phải là cả nhà ba người cùng đi chơi vui vẻ chứ.
Tiêu Cảnh Hoằng trong lòng tức lắm nhưng vẫn phải nhịn lại, uyển chuyển khéo léo dụ dỗ cục sữa nhỏ.
“Con còn phải lên lớp, làm sao có thể đi chơi được. Không nhớ mẫu hậu đã căn dặn rồi sao, phải nghe lời Diệp sư phụ và Tề tiên sinh.”
Cục sữa nhỏ nghe đến đây thì mím môi, hốc mắt bắt đầu nóng lên, ướt đẫm.
“Vậy là mẫu hậu sẽ đi chơi một mình mà không đưa con theo à?”
Tiêu Cảnh Hoằng nghiêm túc gật đầu, sau đó bế c* cậu lên ngồi vào lòng, bắt đầu thủ thỉ dẫn dắt.
“Mẫu hậu là người ham chơi, cha con ta biết thừa. Cục sữa nhỏ mà không dặn dò mẫu hậu kỹ lưỡng, có lẽ mẫu hậu của con sẽ đi luôn không về, cũng quên mất cục sữa nhỏ và phụ hoàng đang ở đây mỗi ngày trông ngóng.”
Cục sữa nhỏ mếu máo, nước mắt bắt đầu chảy như suối.
“Không có đâu, mẫu hậu sẽ không ham chơi đến mức quên mất cục sữa nhỏ đâu.”
Tiêu Cảnh Hoằng hài lòng lấy khăn lau gương mặt nước mắt nước mũi như con mèo con của cục sữa nhỏ, dịu giọng an ủi: “Trẫm chỉ là phòng ngừa thôi, đừng khóc mà.”
“Không được, con phải về nói với mẫu hậu.”
Thấy mục đích của mình đã đạt được, Tiêu Cảnh Hoằng ranh mãnh căn dặn cục sữa nhỏ.
“Mẫu hậu con muốn đi chơi, nếu chúng ta ngăn cản sẽ làm mẫu hậu con buồn đúng không. Cho nên con về Khôn Ninh Cung, đừng kêu với mẫu hậu không được đi, mà phải nói rằng mẫu hậu đi chơi vui vẻ, đừng đi chơi quá xa, cục sữa nhỏ sẽ trông mong lo lắng, tốt nhất là đi loanh quanh gần đây thôi, để mỗi khi cục sữa nhỏ nhớ mẫu hậu sẽ có thể ngay lập tức đến thăm người. Nhớ chưa?”
Cục sữa nhỏ nghe vào thấy có lý vô cùng, vội vàng gật đầu: “Con nhớ rồi.”
Và suốt bốn năm qua, đến tận hôm nay, Tiêu Mạnh Ninh nhớ lại vẫn còn căm tức đến nỗi nghiến răng ken két.
Phụ hoàng đã lợi dụng cậu để giữ chân mẫu hậu ở lại Đế Kinh, sau đó mỗi ngày mặt dày mày dạn quấn quýt lấy người không buông, trở thành một nam nhân bám vợ nổi tiếng khắp kinh thành.
Cái gì mà Thái tử phải học tập chuyện triều chính từ sớm.
Cái gì mà mười một tuổi đã phải tham chính.
Đều là những lời lừa gạt mà.
Cậu phải đi tìm phụ hoàng tính sổ cho rõ ràng mới được.
Suốt mấy năm nay cậu chẳng có mấy ngày có thể gặp gỡ và ở bên gần gũi với mẫu hậu, đúng là tạo cơ hội cho gã nam nhân nham hiểm kia chiếm đoạt lấy mẹ của mình mà.
Bản đầy đủ nhất của truyện được đăng tải tại page Ổ Mèo Mụp Sữa. Like và follow page để ủng hộ truyện nhé.
“Đi, Cô phải xuất cung!”
Lưu Chỉ nghe đến thì rùng mình, vội vàng quỳ xuống ôm chân Tiêu Mạnh Ninh.
“Thái tử của ta ơi, làm ơn đừng đi mà. Buổi chiều ngài còn có lớp luyện kiếm và quân sự với Mạnh tướng quân nữa đó.”
Nếu để Tiêu Mạnh Ninh xuất cung đi đến Kiến Nghiệp Đường tìm Tô Y Điềm và Tiêu Cảnh Hoằng thì Lưu Chỉ chỉ còn nước cởi mũ bào đến hoàng lăng tưới cây mà thôi.
Nghe đến tên Mạnh Cẩn, Tiêu Mạnh Ninh mới kiềm chế cơn giận trong lòng, quyết định sẽ đi tố cáo tội trạng của Tiêu Cảnh Hoằng với ông ấy.
Bản đầy đủ nhất của truyện được đăng tải tại page Ổ Mèo Mụp Sữa. Like và follow page để ủng hộ truyện nhé.
*
Kiến Nghiệp Đường thật ra chính là gian nhà đặt phường thêu của Tô Y Điềm và Du Tú Liên ngày xưa, nay được mở rộng ra làm nơi dạy viết chữ và nghề may thêu cho các nữ tử nghèo khó lưu lạc.
Nhờ có Kiến Nghiệp Đường, mấy năm nay sản lượng vải vóc, hương liệu và son phấn ở Đế Kinh phát triển vượt trội, mẫu mã lại đa dạng đi kèm với chất lượng thành phẩm vô cùng xuất sắc, không cần phải nhập hàng từ các nơi khác nữa.
Số lượng nữ tử bị gia đình khinh rẻ, bỏ rơi, lang thang đầu đường xó chợ hay bị bán vào thanh lâu làm kỹ nữ cũng giảm đáng kể.
Thậm chí không hiếm người đã trở thành trụ cột chính, đi làm kiếm tiền nuôi cả nhà.
Vị thế nữ tử những năm nay coi như đã tăng lên được một bậc, chẳng còn mấy ai dám khinh rẻ rằng nữ nhân chẳng có tác dụng gì ngoài tác dung làm ấm giường và sinh con đẻ cái.
Tô Y Điềm đang kiểm tra mẫu vải dệt mới nhất được dệt từ tơ nhện phương nam. Một trong những loại tơ lụa đặc biệt do nàng và Du Tú Liên đi đầu chế tác.
“Uống cái này đi, vẫn còn ấm đấy.” Tiêu Cảnh Hoằng mặc thường phục màu ngọc bích, dáng vẻ thư sinh nho nhã, điệu bộ động tác nhẹ nhàng, hầu hạ nàng mượt mà như nước chảy mây trôi.
Nhìn hắn lúc này ai mà ngờ được hắn chính là hoàng đế cao cao tại thường, một cái liếc mắt có thể lấy mạng của hàng trăm người.
Tô Y Điềm nhíu mày, xua tay muốn đuổi người: “Đi đi, người ta đang làm việc, đến đây quấy rầy làm gì?”
Tiêu Cảnh Hoằng bĩu môi đặt chén canh bổ còn bối hơi nóng xuống bàn, ánh mắt rét lạnh quét qua Du Tú Liên và quản gia đang cúi mặt sợ hãi.
Ngay lập tức hai người bọn họ đứng bật dậy, ôm lấy đống vải dệt còn dang dở đi ra ngoài.
“Ngươi đừng có ngày nào cũng chạy đến đây được không? Ngươi làm mọi người sợ đấy.”
Thái độ khó ở xa lánh của Tô Y Điềm không làm Tiêu Cảnh Hoằng tức giận, hắn ngồi xuống trường kỷ, ôm lấy nàng đặt lên đùi mình, bàn tay to v**t v* cái bụng đã hơi nhô lên trước ngực.
“Nàng như thế này ta làm sao dám bỏ mặc được. Chắc nàng vẫn còn nhớ mình đang mang thai đấy chứ?”
Nghe đến đây, Tô Y Điềm không nhịn được véo thật mạnh vào cánh tay đang ôm rịt lấy mình.
“Sao thế?”
“Ngươi… ngươi là cố tình mà…” Tô Y Điềm hậm hực nhưng không có chỗ phát tiết, đành cầm tay đối phương lên cắn một cái.
Tiêu Cảnh Hoằng cười tà, ghé đến bên tai nàng thở khí nóng: “Nàng nói ta cố tình cái gì? Cố tình khiến nàng mang thai? Hử? Nói di.”
“Không biết xấu hổ.”
“Giữa phu thê với nhau thì có gì phải ngại, huống chi Ninh Nhi đã lớn rồi, nàng chẳng lẽ không muốn cho con trai có thêm đệ muội?”
“Như vậy Ninh Nhi sẽ cô đơn biết bao, giống như ta vậy.” Tiêu Cảnh Hoằng vừa nói vừa dụi đầu vào hõm cổ Tô Y Điềm ra vẻ nũng nịu như một con sói lớn.
Vậy mà Tô Y Điềm không hề mềm lòng, nàng phẫn nộ chỉ ra ngoài sân, nơi có mấy đứa trẻ đang hào hứng đào đất bu quanh những con dế chọi.
“Ngươi nói câu này bao nhiêu năm nay không thấy ngượng miệng à? Vậy áo bông nhỏ là con ai? Từ trên trời rơi xuống chắc?”
Tiêu Cảnh Hoằng ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt cong cong đong đầy niềm hạnh phúc, bàn tay ngoắc ngoắc về phía một bé gái tầm ba tuổi đang được một cung nhân mặc trang phục màu hồng đào bế lên cao.
“Không đủ.”
“Ngươi…!”
Mục đích của hắn là phải tạo được cả một tiểu đội đánh mã cầu, cho Ninh Nhi làm đội trưởng.
Đây chính là suy nghĩ của Tiêu Cảnh Hoằng ngay từ khi gặp lại Tô Y Điềm rồi.
Hắn đã bỏ lỡ khoảng thời gian thiêng liêng nhất của một người cha, một người chồng đối với nàng.
Nửa đời sau này, hắn nhất định phải bù đắp chuyện này thật tốt.
Bản đầy đủ nhất của truyện được đăng tải tại page Ổ Mèo Mụp Sữa. Like và follow page để ủng hộ truyện nhé.
*
Thái tử lên ngôi khi còn rất trẻ, chỉ vừa qua nhược quán, tròn hai mươi tuổi.
Ai cũng tiếc rẻ vì Vĩnh Khánh đế vẫn còn vô cùng sung mãn và khỏe mạnh vô cùng.
Chẳng hiểu sao lại lui về hậu trường sớm như vậy.
Sau khi Thái tử lên ngôi, một loạt các vị trí cũng thay đổi tương ứng theo.
Diệp Ngự sử sau bao nhiêu năm phò tá Thái tử được bổ nhiệm làm Thừa tướng, hàm chính nhất phẩm.
Ai cũng cảm thán nhà họ Diệp có một hậu bối quá xuất sắc làm rạng danh dòng tộc. Chỉ có một điều đáng tiếc là mãi đến khi bước qua tuổi tứ tuần, trong phủ thừa tướng vẫn không có lấy một bóng hồng để nâng khăn sửa túi cho chàng.
Dường như mối tình với hồng nhan tri kỷ kia quá đỗi khắc sâu, khiến Diệp thừa tướng chẳng còn chút rung động với bất kỳ người nào nữa.
Cuối cùng chàng quyết định nhận những đứa cháu từ những người họ hàng thân thiết trong dòng tộc làm con thừa tự, nuôi dưỡng và rèn giũa để trở thành những cánh tay đắc lực cho tân đế sau này.
Tề tiên sinh, thầy dạy học của Thái tử năm nào trở thành Đại học sĩ của Hàn Lâm Viện, một vị trí vô cùng phù hợp với người chỉ chuyên tâm dạy dỗ và đào tạo con người.
Giờ đây nhà họ Tề có thể nở mày nở mặt được rồi.
Nhưng chuyện gây xôn xao nhất trong giới quý tộc thế gia ở Đế Kinh chính là vị Mạnh tướng quân uy dũng oai hùng kia.
Sau bao nhiêu năm một mình một ngựa, bước qua tuổi tứ tuần, Mạnh phủ lại náo nhiệt rộn ràng hẳn lên.
Có ai mà ngờ, nửa đời sau của Mạnh tướng quân chinh chiến sa trường, hét ra khói lửa, người khiến đám sĩ tộc sợ c.h.ế.t khiếp, man di phương bắc nghe đến tên là mất mật chạy trối chết, cuối cùng lại khuất phục trong tay một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp như hoa mùa xuân xuất thân từ Lộc Thành.
Nghe nói sau khi cưới nương tử về nhà, Mạnh Cẩn như trở thành một người khác.
Hàng đêm sênh ca, tình ý dạt dào.
Đây cũng chính là cái kết viên mãn mà mọi người hằng mong đợi.
(KẾT THÚC)