Tôi Ở Nhân Gian Làm Âm Sai

Chương 24: Chương 24 (Hoàn)



Sẵn sàng

Ngay lúc đó, ánh đèn xe vụt qua phía sau soi sáng cả khu đất, tuy chỉ lóe lên rồi tắt nhưng cũng khiến hai mẹ con họ giật thót tim.

“Xử lý Tiện Thảo trước, con đi nhốt con kia vào chuồng lợn. Mẹ về nhà dẫn Tiểu Tổ đến, nó với Tiện Thảo là sinh đôi, nó đưa con bé đi chắc là con bé sẽ không tìm về đâu.”

Những chuyện xảy ra sau đó tôi đều biết cả rồi. 

Tôi đến câu hồn, thì gặp Đinh Mộc nằm bất tỉnh, và hai bà cháu vội vã trở về sau khi chôn xác.

Chỉ là họ không biết, cô bé kia vẫn luôn đi theo sau họ.

Bỗng nhiên, sấm chớp rền vang trên bầu trời, tôi dường như thấy một con hắc xà đang lượn lờ trên không trung.

“Lê Dĩ Đan, mau tỉnh lại!” Tay tôi nóng rực, như thể có thứ gì đó đang thiêu đốt, khiến tôi muốn hét lên.

Tôi nhớ ra rồi, là chuỗi hạt Phật mà sư phụ kia đã tặng.

Tôi là Lê Dĩ Đan, không phải Vô Danh, cũng không phải Lục Tĩnh.

Tôi là âm sai, Lê Dĩ Đan.

Tôi bị một luồng sức mạnh dịu dàng đẩy ra khỏi cơ thể Lục Tĩnh.

Tên thuật sĩ trẻ đứng khoanh tay nhìn tôi: “Thế nào? Trải nghiệm của cô ta không dễ chịu chút nào, phải không?”

Tôi thề, tôi muốn c.h.é.m c.h.ế.t hắn ngay lập tức.

“Dám cản trở âm sai làm việc, dám giam cầm người sống. Ngươi gan to lắm, để ta đưa ngươi xuống địa ngục nghiền xương tan hồn!”

Tôi liên tục buông lời đe dọa, thực tế thì tay run lẩy bẩy cầu cứu.

“Ba ơi! Ba ba ba ba ba ba ba! Ba đến mau!”

Giờ phút này, dù có ngốc đến mấy tôi cũng hiểu ra Lục Dụ Đồng muốn gì. 

Hắn ta không tiếc đánh cược tính mạng của bao nhiêu người, chỉ để cả cái làng phải trả giá cho những gì họ đã gây ra cho Lục Tĩnh.

Bách Quan Sinh Thung khiến Lục Tĩnh muốn chết không được, còn “thịt trường sinh” dùng để tái tạo thân xác cho cô ấy. 

Hai bát tự sinh thần giống hệt nhau trên đời này ngàn năm khó tìm.

Nhưng lại có những người có bát tự cực kỳ phù hợp, ví dụ như Đinh Mộc.

Lục Dụ Đồng muốn hoán đổi linh hồn, miệng thì nói yêu, nhưng thực chất vẫn ghê tởm Lục Tĩnh.

“Kẻ nào dám cản trở âm sai hành sự?”

Ba tôi cuối cùng cũng đến, ông ấy mặc bộ quan phục đen, ngồi trên kiệu.

Phía sau là mười con quỷ con, khí thế ngút trời.

Lục Dụ Đồng không nhìn thấy, cứ giục giã tên thuật sĩ: “Đừng có lẩm bẩm nữa, bao giờ mới xong?”

“Dụ Đồng, dừng lại đi.” Trải qua mọi chuyện, Lục Tĩnh đã nhớ lại tất cả.

Nước mắt cô ấy tuôn rơi.

Lục Dụ Đồng lau nước mắt cho cô ấy: “Cô ơi, sắp không ai ngăn cản được chúng ta bên nhau nữa rồi.”

Lục Tĩnh lần đầu tiên hét vào mặt hắn:

“Mấy người bị điên hết rồi đúng không!” 

“Tôi không thích ba cậu, cũng không thích cậu!” 

“Cậu biết tôi ở cái làng này từ lâu rồi, nhưng lại muốn lấy danh nghĩa báo thù để bày ra Bách Quan Sinh Thung, muốn đổi xác cho tôi!” 

“Cậu cố tình không cứu tôi, để tôi phải chịu thêm mấy năm khổ sở! b**n th**, cả nhà các người đều là b**n th**! Tôi hận cay hận đắng cái nhà họ Lục này từ lâu rồi.” 

“Cậu tưởng tôi sống ở nhà họ Lục thì sung sướng lắm sao? Tôi phải chịu đựng ba cậu giở trò đồi bại, còn phải nín nhịn chiều theo cảm xúc của cậu.” 

“Biết thế, tôi thà c.h.ế.t đói ngay từ khi sinh ra, còn hơn đến cái nhà họ Lục các người. Tôi đã trốn rồi, sao vẫn không thoát được?”

Cô ấy khóc đến nghẹn ngào, sấm sét trên trời rền vang như thương cảm cho cô ấy.

Lục Dụ Đồng lần đầu tiên lộ vẻ hoang mang: “Cô không thích cháu sao? Vậy bao năm qua cháu chờ đợi là gì?”

Tên thuật sĩ nhỏ giọng xen vào: “Là cậu tự huyễn hoặc bản thân thôi.”

Tôi suýt chút nữa bật cười, câu này quá thẳng thắn rồi.

Lục Tĩnh lao đầu vào chính giữa trận Bách Quan Sinh Thung, trên chiếc quan tài vốn dĩ dành cho Đinh Mộc.

Cô ấy chết, những sợi tơ hồn trói buộc cô ấy cũng đứt lìa.

Bách Quan Sinh Thung vốn dùng để trấn áp số mệnh của Lục Tĩnh, nếu không cô ấy đã không thể thoát c.h.ế.t nhiều lần như vậy. Giờ cô ấy chết rồi, sổ sinh tử cũng ứng nghiệm.

Cô ấy đã được giải thoát.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Tôi và cô ấy coi như đã quen biết mười mấy năm, lòng tôi đầy cảm khái.

Tôi lấy pháp khí ra: “An tâm lên đường, dưới đó có tôi che chở, không ai dám ức h.i.ế.p cô nữa.”

Lục Dụ Đồng cũng muốn đ.â.m đầu vào cây, nhưng bị một lực vô hình hất văng, ngã nhào xuống đất.

“Muốn c.h.ế.t theo nàng ấy, ngươi cũng xứng sao!”

Tiếng sấm trên trời đã im bặt.

Xà Lang Quân đã vượt qua kiếp nạn, cuối cùng cũng có được thân xác con người.

Anh ta chắp tay với tôi: “Cảm tạ âm sai đại nhân đã bảo vệ ái thê của ta lâu như vậy. Ta và cô ấy sẽ cùng nhau chuyển thế làm người, ân tình của đại nhân, chúng ta sẽ báo đáp ở kiếp sau.”

Tôi tặc lưỡi, anh ta dám từ bỏ hết tu vi, ai bảo loài rắn m.á.u lạnh chứ! Máu nóng thế này cơ mà!

Chắc hẳn đại nhân vật mà Thất Gia nhắc tới, chính là con hắc xà này đã dùng hết tu vi của mình để hứa hẹn điều gì đó, chỉ để Lục Tĩnh sớm được giải thoát.

Lục Tĩnh ngơ ngác, không nhận ra anh ta.

Xà Lang Quân chậm rãi đi theo sau cô ấy.

Lục Dụ Đồng lồm cồm bò dậy, hét lớn vào không trung: “Tôi có tiền, tôi sẽ cho cậu tiền! Quý Thanh Vi, cậu bắt hết bọn họ lại cho tôi!”

Tên thuật sĩ trẻ uể oải đẩy Lục Dụ Đồng ra, rồi cúi đầu chào ba tôi:

“Chú à, năm xưa ba cháu và chú đã định hôn ước cho cháu và con gái chú.” 

“Cháu tên Quý Thanh Vi, con trai út của Quý Bác Minh, chú còn nhớ không?” 

“Chú uống say thua ba cháu một cô con dâu. Vừa nãy Dĩ Đan cũng đã chào hỏi cháu rồi, chúng cháu cũng đã giao đấu, coi như là xem mắt rồi, chú xem hôn ước này khi nào thì thành được ạ?”

?????

Cái gì thế này?????

Chuyện quái quỷ gì vậy?????

Tôi tự hỏi sao tên thuật sĩ này làm việc cho Lục Dụ Đồng mà không hề dốc sức, hóa ra là hắn ta nhắm vào tôi.

Tôi quay sang nhìn ba, ông ấy lại cúi gằm mặt xuống đất.

Còn chuyện gì mà tôi không biết nữa đây!

Cháu trai lớn của tôi nhanh chóng có kết quả xét nghiệm. 

Mảnh da cháy trên đồng xu là của Lục Dụ Đồng, hắn ta nóng lòng muốn kiểm chứng kết quả của mình, không ngờ lại tự làm bỏng mình.

Có kết quả này, vụ án nhanh chóng được phá giải.

Lục Dụ Đồng bị kết án tử hình vì tội g.i.ế.c người.

Mà bệnh suy thận của Lý Chân cũng có kết quả, là do Lục Dụ Đồng đã cho cô ta dùng quá liều loại thuốc độc ngoại quốc mà chúng đã tiêm cho Đinh Mộc.

Chỉ là liều lượng của Đinh Mộc rất nhỏ, còn với Lý Chân, chúng thực sự muốn g.i.ế.c người diệt khẩu.

Tôi đưa Đinh Mộc về bệnh viện, cô ấy đã trải qua quá nhiều chuyện, tinh thần vô cùng mệt mỏi, nằm liền nửa tháng mới dần hồi phục.

Nửa đêm, cô ấy ôm lấy vai tôi, tựa đầu lên vai tôi.

“Dĩ Đan, cậu nghĩ con người có thể thoát khỏi số phận không?”

Tôi mỉm cười: “Đương nhiên là có, năm mới đến rồi, sẽ có phúc khí mới thôi mà.”

Tiếng chuông cửa vang lên.

Tôi đi chân trần ra mở cửa, Quý Thanh Vi cười toe toét: “Âm sai đại nhân, có tuyển người làm thêm không ạ?”

(Hết)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Trường Tương Biệt - Tuyệt Tình Khanh Chủ

Chương 24: Chương 24 (Hoàn)



Sẵn sàng

Phiên Ngoại – Triệu Nguyên Lãng

1

Sau nhiều năm trôi qua, trẫm lại gặp Vệ Anh.

Một gian nông xá chật hẹp, mấy gian phòng đơn sơ, một nữ nhi, cùng một trượng phu nửa vời..

Trẫm không dám tin, đây lại chính là ngôi nhà mà nàng từng tha thiết mong cầu có được. Vậy nên trẫm lỡ lời, thốt ra những lời chê bai người kia chỉ là một tàn binh.

Trẫm cứ ngỡ nàng sẽ nổi giận.

Dẫu sao thì người mà trẫm từng hiểu lầm là kẻ vong ân bội nghĩa, máu lạnh vô tình, thực chất lại là một cô nương có cha mẹ bị thám báo Khiết Đan sát hại, cố hương bị đồ sát. Mới mười bốn tuổi, nàng đã giả nam trang tòng quân, chinh chiến sa trường suốt tám năm ròng rã.

Người chết dưới tay nàng nhiều không kể xiết, cũng như số trận chiến mà nàng đã kinh qua. Với tính khí của nàng, khi nghe trẫm dùng những lời ấy để nói về một võ tướng vì chém giết quân Khiết Đan mà bị thương, nàng ắt sẽ lạnh giọng phản bác.

Nhưng nàng không hề làm vậy. Nàng chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng nói:

“Bệ hạ, thảo dân cũng là một tàn binh.”

Trong một khắc ấy, trẫm cảm thấy xấu hổ chưa từng có. Bởi lẽ năm xưa, chính miệng Triệu Nguyên Lãng đã từng nói với nàng:

“Lưu dân cũng là người, tàn binh cũng là mạng.”

Quả thực, nếu nhìn bằng con mắt của hiện tại, vì một thành trì toàn tàn binh và lưu dân mà đi cầu cạnh người khác để rồi mang nợ một mối ân tình, quả thực chẳng đáng.

Trẫm không biết hiện giờ bản thân có hối hận hay không. Nhưng Triệu Nguyên Lãng của năm mười tám tuổi thì chắc chắn sẽ không.

Thiếu niên khí phách, cùng chung hoạn nạn.

Đồng cam cộng khổ, vào sinh ra tử.

Chỉ tám chữ đơn sơ ấy, đã khiến Vệ Anh hai lần tha mạng cho trẫm. Để rồi cuối cùng, khi nàng không từ mà biệt, trẫm vẫn mãi canh cánh trong lòng.

Nhiều năm sau, trẫm đã không còn là thiếu niên nóng vội chưa trải sự đời năm nào. Giờ đây khi đã đứng trên vạn người, quyền khuynh thiên hạ, bàn tay vấy máu vô số kể.

Là đúng hay sai, bản thân trẫm cũng chẳng rõ.

Ngẫu nhiên vướng bận, tích tụ đã lâu.

Bấy lâu nay, trẫm đã nghĩ tới vô số lý do khiến Vệ Anh âm thầm rời đi. Nhiều nhất, có lẽ chính là nàng hận khi xưa thủ thành người chết kẻ tàn phế, nếu trẫm có thể đến sớm một chút, liệu kết quả có thể khác đi hay không.

Nhưng chẳng ngờ được, sau ngần ấy năm, đáp án khi gặp lại cố nhân lại đơn giản đến vậy. Chỉ vì khoảnh khắc đó, nàng muốn đi, trước khi khởi hành lại thấy trẫm đang tranh luận cùng người khác nên chẳng tiện quấy rầy mà thôi.

Chỉ thế mà thôi.

Chỉ có vậy mà thôi.

Cách biệt mấy chục năm, chân tướng phơi bày, nhưng trẫm lại không biết nên giận hay nên cười.

Giận vì chuyện này lại có thể do Vệ Anh làm ra, cười vì chuyện này đúng là chỉ có thể do Vệ Anh làm ra.

Không nghi kỵ, không hận thù, chẳng có nỗi niềm gì sâu xa.

Chỉ là nàng muốn đi thì rời đi thôi.

2.

Nàng tựa như cơn gió trên chiến trường biên ải.

Tự do đến, tự do đi, chẳng màng được mất, luôn luôn biết rõ bản thân mong cầu điều gì.

Nàng nói nàng muốn tìm một mái nhà cho mình. Mấy chục năm sau, nàng chỉ vào ngôi nhà ấy, nói với trẫm:

“Bệ hạ, đây chính là nhà của ta.”

Nhìn nàng mãn nguyện đến thế.

Nàng chẳng quan tâm nghèo khó hay không. Chẳng để tâm phu quân có công danh rạng rỡ. Chỉ cần nàng cam tâm tình nguyện, ánh mắt người đời đối với nàng cũng chỉ như gió thoảng mây bay.

Đến khi rời đi rồi vẫn khiến trẫm không khỏi than thở:

“Vệ Anh vẫn là Vệ Anh.”

Mà nàng cũng cười đáp lại:

“Thế Bệ hạ có còn là bệ hạ không?”

Trẫm xoay người rời đi.

“Vệ Anh của nhiều năm trước nào có gọi Triệu Nguyên Lãng là Bệ hạ.”

Vệ Anh vẫn là Vệ Anh. Mà Triệu Nguyên Lãng đã không còn là Triệu Nguyên Lãng của những tháng ngày xưa ấy.

Điều này, trẫm rõ hơn ai hết.

3

Chuyện xưa đã lâu lắm rồi, lâu đến mức vật đổi sao dời.

Cuộc chiến năm đó cũng quá nhỏ, nhỏ đến mức nếu so với những trận chiến sau này của trẫm, thì chẳng đáng nhắc đến. Nhỏ đến nỗi không đáng dùng một nét bút để ghi lại trong sử sách. 

Rốt cuộc cũng chỉ là một tòa cô thành, một nhóm tàn binh lưu dân, và một trận chiến thắng thảm khốc. Những chiến thắng như vậy, từ cổ chí kim nhiều không kể xiết.

Những binh sĩ như thế, giữa dòng lịch sử chảy trôi, chẳng qua chỉ là hạt cát giữa đại dương bao la rộng lớn.

Từ xưa đến nay, kịch văn chỉ viết về vương hầu tướng soái, về những anh hùng lẻ loi bi ai.

Nào ai từng để tâm đến vô số cốt nhục chất chồng, ai từng bận lòng đến hàng vạn hài cốt đã biến thành tàn tro?

4

Gió thu hiu quạnh, nơi thâm cung vắng lặng.

Đế vương lặng lẽ chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mộng lúc nửa đêm, lại một lần nữa nhớ về tòa cô thành năm ấy.

Đêm đó, gió thổi đìu hiu, ngọn lửa bập bùng trong bóng tối.

Người già cất lên tiếng sáo Trung nguyên du dương biết nhường nào. Những binh sĩ ôm chặt trường đao trường thương, khe khẽ hát khúc dân ca quê nhà.

Một đám lão ấu tàn binh co ro nương tựa vào nhau.

Cô gái trẻ trung nhẹ nhàng xoay người nhảy múa, tấm váy chắp vá theo từng nhịp điệu mà rực lên như đóa hoa dại giữa vết tích hoang tàn.

Tiếng trẻ con vang vang đọc thơ, từng câu từng chữ rõ ràng:

“Giang sơn nhuộm màu chiến hỏa.”
“Dân sinh còn biết trông nhờ vào đâu.”
“Xin chớ bàn chuyện phong Hầu.”

“Nhất tướng… Nhất tướng…”
 

Như thể rất lâu sau, rốt cuộc hắn mới nhớ ra một câu cuối cùng.

“Nhất tướng công thành…”

“Vạn xương khô.”
 

(HOÀN)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Dưỡng Khí Trúc Mã - Acc Này Đăng Ký Vào Năm 2019

Chương 24: Chương 24 (Hoàn)



Sẵn sàng

Tối hôm đó, Tạ Trì cho truyền Khâm Thiên Giám giám chứng diện thánh.

Sau khi dò hỏi tỉ mỉ, mới xác định được, thất tinh liên châu mà mẹ Tạ nói, chính là vào giờ Tý của năm ngày sau.

Cũng tức là, vẫn còn thời gian năm ngày nữa.

Sau khi Khâm Thiên Giám rời đi, trong điện Thừa Càn lại dọn ra một mâm lẩu.

“Ngẫm nghĩ cũng không nỡ rời đi hầy.”

Tôi cắn một miếng thịt dê vừa nhúng, có chút buồn bã nói:

“Không nỡ rời xa cái nơi chim không chịu ỉ*, không có wifi, không có máy lạnh, không có nhà vệ sinh, không có giấy súc đó hả?”

Tạ Trì nhìn tôi cười, rồi gắp một viên chả tôm vào chén tôi.

Tôi chả buồn đấu khẩu với hắn nữa.

“Hơiss… Cứ như vậy rời đi, còn biết bao nhiêu chuyện vẫn chưa thực hiện được, toàn là lo giữ mạng không luôn á.”

“Đừng có suy nghĩ vớ vẩn nữa, nếu thật sự giữ cậu ở đây cả đời dễ gì mà cậu đồng ý chứ.”

“Cũng đúng hầy…”

Không phải toàn bộ hệ xuyên không đều phải kiến công lập nghiệp, cũng không phải tất cả người xuyên không đều phải khuynh quốc khuynh thành.

Một đời người có cơ hội như vậy để tự mình trải nghiệm những điều đã từng ghi danh trên sử sách, hoặc là những chuyển biến ngầm giữa triều đình và dân gian, hay là tấm lòng son của những người có chí hướng cao cả, tuy sự nghiệp không có mấy thành tựu, nhưng nhiêu đó cũng đã đủ lắm rồi.

Trước khi trở về thời hiện đại, tôi muốn đến Phụng Nghi cung gặp hoàng hậu nương nương lần nữa.

“Nương nương, ta phải đi rồi.”

Hoàng hậu nở nụ cười hiền hòa, dường như đã đoán trước được sự việc.

Cô ấy xoa đầu tôi, dịu dàng nói:

“Không biết là vì sao, mỗi lần ta gặp ngươi đều cảm thấy ngươi không thuộc về nơi này.”

Tôi ngồi xổm xuống, tựa đầu lên gối của cô ấy, nhắm mắt lại rồi chậm rãi trả lời:

“Nếu như ta có thể đưa người đi chung thì tốt biết mấy.”

“Người sợ lạnh từ nhỏ, nếu ta có thể đưa người đi thì lúc nào cũng sẽ là mùa hạ của Sri Lanka, chúng ta có thể ngồi bên bãi biển xem một màn pháo hoa rực rỡ, có thể say tí bỉ ngồi tâm sự trong đêm trăng thanh gió mát, còn có thể ở trong ánh đèn muôn màu để tham gia concert của Blackpink…”

“Nếu ta có thể đưa người đi, vậy thì người sẽ cảm thấy vui hơn bây giờ không?”

Có thể là suốt đời tôi cũng không thể biết được vị hoàng hậu ung dung hoa quý này đang giấu kín trong lòng những gì, để rồi nhiều lần lại nhìn thấy người âm thầm lặng lẽ rơi nước mắt.

Trong lòng tôi từng suy đoán rằng, có lẽ đế hậu trước đó cũng đã từng rất gắn bó, trong đêm đen cũng đã từng kề cạnh nhau nguyện ước cho giang sơn tương lai, thiên hạ thái bình; có lẽ vị hoàng đế điên trong mắt các đại thần, cũng đã từng dốc lòng hết mình vì giang sơn xã tắc bao nhiêu đêm không chợp mắt, nếu không thì tại sao cuốn tấu sớ hai mươi năm trước lại được cất giấu trong điện Thừa Càn?

Tôi có chút buồn ngủ rồi, giọng nói của hoàng hậu dịu dàng rót vào tai tôi, cô ấy vẫn cứ xoa nhẹ lên mái tóc, nói ra một câu hát mà tôi đã từng dạy cô ấy từ rất lâu về trước:

“Ta sẽ lẳng lặng ở bên cạnh người, trong một vũ trụ tươi đẹp vụn vỡ.”

[Hoàn Chính Văn]


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Âm Long Quấn Đỉnh

Chương 24: Chương 24 (Hoàn)



Sẵn sàng

Dù gì, cũng là ruột thịt một đời…

 

Nhưng… Khi tôi vừa động người, liền cảm giác cánh tay siết chặt.

 

Mẹ tôi gần như đổ cả thân mình lên tay tôi, gắt gao giữ lấy không buông.

 

Tôi quay đầu, bắt gặp ánh mắt bà.

 

Bà nhìn tôi, khẽ thì thào: “Thẩm Nguyệt à, đừng trách mẹ…Chẳng cần nói là vì cứu cả tộc, dù chỉ để giữ lại gia đình mình, con… Hy sinh một chút thì có sao? Sau này, mẹ sẽ đốt vàng mã cho con hàng năm…Cả phần chia chác của con, mẹ sẽ lấy hết mà mua giấy tiền, đem đốt cho con…”

 

Tôi nhìn bà.

 

Bỗng nhiên, ta cảm thấy chính mình thật ngu xuẩn.

 

Có lẽ là vì từ nhỏ thiếu thốn yêu thương, nên tôi luôn khao khát có được sự quan tâm từ bọn họ…

 

Vì thế mà bị lừa hết lần này đến lần khác.

 

Thậm chí đến bây giờ, tôi vẫn ôm một tia hy vọng…

 

Vẫn nghĩ rằng, tôi có thể cứu bà!

 

Ngay khi bà đánh tôi hai gậy kia, tôi đã nên c.h.ế.t tâm rồi.

 

Ánh mắt tôi lướt qua đám người đang khiêng Âm Long, hoảng loạn xua đuổi thủ cung, lao về phía giếng cổ.

 

Cuối cùng, tôi nhìn về phía Thần Thương, anh ta đang đứng trong bóng tối.

 

Tôi chợt thấy nực cười…

 

Anh ta là một con rắn, thế nhưng lại hiểu rõ nhân tâm hiểm ác hơn bất cứ ai.

 

Ngay lúc ấy…

 

Mẹ tôi đột nhiên gào lên chói tai: “Thẩm Nguyệt trốn ra ngoài rồi! Nó còn sống! Một con Âm Long không trấn được, vậy thì chế hai con! Mau lên!”

 

Những kẻ đang khiêng Âm Long lập tức quay ngoắt đầu lại.

 

Một giây sau, không biết ai cất tiếng hô, đám người ngay lập tức chia làm hai tốp…

 

Một nhóm tiếp tục kéo Âm Long đến giếng.

 

Một nhóm lao thẳng về phía tôi.

 

Trên người bọn họ vẫn bám đầy thủ cung, nhưng dường như họ đã chẳng còn để tâm đến điều đó nữa!

 

Tôi cúi đầu, nhìn người vẫn đang ôm chặt lấy tay mình.

 

Khẽ cười khổ.

 

Lại liếc mắt về phía Thần Thương trong bóng tối, cười nhạt một tiếng.

 

Ngay khi đám dân thôn sắp ập đến…

 

Một tiếng gầm vang vọng như long ngâm xé tan không trung!

 

Thần Thương!!!

 

Trực tiếp hóa thành một con cự long xanh thẳm.

 

Anh ta quẫy mình, lao thẳng về phía tôi.

 

Đuôi rồng quét ngang, mẹ tôi lập tức bị hất văng ra xa. Ngay sau đó, một vòng siết chặt, tôi đã bị cuộn lại trong thân rồng, Thần Thương bay vọt lên trời.

 

Tôi áp sát vào lưng anh ta, cúi đầu nhìn xuống, những dân làng đều đứng c.h.ế.t lặng, sợ hãi đến mức không dám nhúc nhích.

 

Ngay lúc bọn họ quỳ xuống bái lạy, từ giếng cổ, nước ào ạt phun trào!

 

Những mảnh gỗ mục nát, vải đỏ rách nát, những mảnh xương nhỏ vụn xỉn màu.

 

Và vô số thủ cung bị cuốn theo dòng nước, ào ạt tuôn ra, trong chớp mắt đã nhấn chìm toàn bộ từ đường!

 

Tôi bất động nhìn tất cả những điều đó.

 

Không vui.

 

Không buồn.

 

Cứ thế lặng thinh.

 

Khi Thần Thương thả tôi xuống, ta vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn.

 

Mãi một lúc sau, tôi mới khẽ hỏi: “Tất cả… c.h.ế.t hết rồi sao?”

 

Thần Thương nhàn nhạt gật đầu: “Đều đã hóa thành mủ, bị nước giếng cuốn trôi cả rồi. Những kẻ ở bãi cát và hầm mỏ cũng không ngoại lệ. Những kẻ tản mát bên ngoài, cũng sẽ bị thủ cung tìm đến.”

 

Anh ta dừng một chút, đáy mắt sâu thẳm nhìn tôi: “Dù là thạch sùng hay thủ cung…Chúng luôn giỏi bò ra từ những góc khuất tối tăm nhất. Mà những con thủ cung này, vốn là do oán khí của con gái họ Thẩm hóa thành…Tự nhiên, chúng có thể cảm nhận được huyết mạch Thẩm gia.”

 

Tôi muốn hỏi về mẹ, về cha, về anh trai mình…

 

Nhưng khi hình ảnh thủ cung cuồn cuộn tuôn ra từ giếng, khi bóng dáng Thẩm Lan Lan tan chảy như một cây kem vụt qua trong đầu…

 

Tôi biết.

 

Bọn họ không thể nào thoát được.

 

Chỉ là…

 

Tôi nhìn Thần Thương, trầm giọng hỏi: “Vậy tôi thì sao?”

 

Anh ta cầm lấy tay tôi, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vết vảy rắn nơi lòng bàn tay tôi.

 

“Có tôi ở đây, chúng không dám đến gần cô.”

 

“Nhưng anh không thể lúc nào cũng đi theo tôi.” Tôi bật cười khổ sở.

 

Chung quy lại, tôi cũng chỉ là một kẻ bị trói chặt cùng số mệnh của anh ta. 

 

Thần Thương nhìn tôi, ánh mắt lóe sáng.

 

“Vậy thì, cô vĩnh viễn phải ở bên tôi đi”

 

Anh ta nhẹ nhàng điểm một cái…Vết vảy rắn trong lòng bàn tay tôi liền biến mất.

 

Anh ta cười khẽ, ánh mắt lấp lánh như sao trời: “Thẩm Nguyệt, rời khỏi tôi, cô sẽ mất mạng.”

 

Ngực tôi bỗng nhói lên. Cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, không thể nói rõ thành lời.

 

Vậy là, để giữ được mạng sống… Tôi nhất định phải cùng anh ta ràng buộc cả đời.

 

Con rắn này…

 

Quả nhiên vừa độc, vừa hiểm, lại thâm sâu khó lường.

 

(Hết)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung