Mà A Sử Na Hòa Lâm vốn là người tàn nhẫn. Khi còn trẻ, hắn từng một ngày g.i.ế.c c.h.ế.t ba người con trai chỉ vì bọn chúng tranh giành quyền lực, hãm hại lẫn nhau. Đến khi về già, tính tình có phần thu liễm, nhưng đối với sự đấu đá giữa A Sử Na A Ba và Cáp Chỉ Nhi vẫn luôn không hài lòng. Nay Cáp Chỉ Nhi c.h.ế.t trong tay A Sử Na A Ba, có thể ông sẽ ghét bỏ hắn, khiến hắn mất đi ngôi vị Khả hãn.
Nhưng lúc này, chuyện cấp bách không phải là ngai vị, mà là sự tồn vong của cả Đột Quyết. Nếu bộ tộc này diệt vong, thì dã tâm và chí hướng của hắn cũng sẽ tan thành bọt nước.
Ta hiểu rõ hắn, vì chúng ta đã ở bên nhau bốn năm trời.
“Ngươi có cách cứu vãn Đột Quyết không?” A Sử Na A Ba nhắm mắt lại, tuyệt vọng hỏi. Hắn biết rõ, từ nay về sau, Đột Quyết không còn cơ hội phản kích nữa. Nhưng giờ khắc này, hắn lại buộc phải tin ta.
Sau đó, hắn dẫn theo mấy tâm phúc xông vào trướng của phụ hãn, giơ đao ép ông thoái vị. Rồi lấy danh nghĩa tân Khả Hãn của Đột Quyết, viết thư đầu hàng, giao cho ta trình lên Bệ hạ.
Cuối cùng, ta cũng có thể cởi bỏ trang phục Hồ tộc, thay lại y phục cố quốc, bước lên đường trở về cố hương.
Ta thúc ngựa phi nhanh đến đại doanh quân ta, nhưng lại bị lính gác chặn lại.
“Đứng lại! Kẻ nào?”
“Ta muốn gặp chủ soái của các ngươi! Nói rằng ta là Lục Lang của Tạ gia!”
“Cái gì mà Lục Lang với chả không Lục Lang, rõ ràng là nữ tử. Mau tránh ra! Đây là quân doanh, không liên quan thì mau đi đi!”
Ta sững sờ, bọn họ không phải quân Tạ gia ư?
“Chẳng lẽ chủ soái của các ngươi không phải họ Tạ sao?”
“Đi mau, đi mau!” Vệ binh bắt đầu mất kiên nhẫn, vung tay đuổi ta đi.
Khi ta còn đang ồn ào dây dưa cùng với vệ binh, bỗng từ xa vang lên tiếng gọi vui mừng: “Tiểu tiên sinh!” Ta ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt sắc bén của một tiểu tướng quân trẻ tuổi, người ấy mặc áo bào ngân giáp trắng, dáng vẻ đoan chính, tư thế oai hùng.
Hắn nở nụ cười rạng rỡ, đôi chân như gió mà bước thật nhanh về phía ta. Khi hắn đến gần, ta mới nhận ra trong đôi mắt ấy hiện lên bóng dáng của Điện hạ cùng Nương nương. Thì ra là Tiểu Ngộ.
Tiểu Ngộ vội vã tiến đến trước mặt ta, vệ binh lập tức hành lễ. Hắn lại cúi người, chắp tay, cung kính nói: “Tiểu tiên sinh.” Ta suýt không kìm nén nổi mà rơi lệ.
Người trước mặt này, chính là người mà ta yêu thương nhất, là đệ đệ, là nhi tử, là người thân cận nhất của ta trên đời. Mẫu thân của hắn, phụ thân của hắn, huynh đệ của hắn, tất thảy đều là mối dây ràng buộc sâu đậm với ta.
Mà giờ đây, ta chỉ có thể lắng nghe một tiếng “Tiểu tiên sinh” của hắn. Ta chỉ có thể một mình giữ lấy tất cả ký ức, vùi sâu chúng nơi cực Bắc giá lạnh suốt bốn năm ròng rã.
Ta cúi đầu, giấu kín tất cả cảm xúc, thu lại mọi sự tò mò, “Nhanh dẫn ta đi gặp…” Bỗng nhiên ta nhớ ra, giờ đây ta không còn biết ai là chủ soái trong quân. Tiểu Ngộ dường như đã hiểu ý, kéo ta bước thẳng về phía doanh trại.
Hắn nắm tay ta, như thể chúng ta lại trở về Đông Cung năm ấy, khi ta còn trẻ, bên tai gió xuân nhẹ nhàng vấn vít.
Tiểu Ngộ trực tiếp đưa ta vào gặp mặt Bệ hạ. Hóa ra, nửa tháng trước Bệ hạ đã lặng lẽ đến biên giới, chứng kiến trận chiến cuối cùng giữa ta với Đột Quyết. Cho nên khi ta dâng chiến thư của mười ba bộ Thiết Lặc và biểu xin hàng của Đột Quyết, Bệ hạ đã vui mừng khôn xiết.
Ngay lập tức, hBệ hạ ra lệnh sửa lại án oan sai cho Tạ gia, phong phụ thân ta làm Trung Dũng hầu, đại ca ta làm Nghĩa Quân hầu. Tạ gia đã nhẫn nhục phụ trọng gần năm năm, cuối cùng đổi lấy hai tước hầu, vinh quang vô song.
Từ nay, Tạ Tạ không cần mai danh ẩn tích trong quân đội nữa. Sau này, hoàng thượng còn lập ra nhiều đô hộ phủ tại đất Đột Quyết cũ, củng cố biên cương phía Bắc. Từ đây trời yên biển lặng, thiên hạ thái bình.
Mà ta ở lại biên quan hành y khắp nơi cùng Nhị ca, cả đời không trở lại Kinh thành. Sau này, Thái tử điện hạ lên ngôi, tại vị tám năm thì băng hà. Tiểu Ngộ lên ngôi Hoàng đế, nương nương trở thành Thái hậu, Tiểu Ngộ cũng lấy vợ, sinh con.
Rồi đến khi nương nương cũng ra đi, ta không bao giờ quan tâm đến những việc trong cung cấm nữa. Tòa hoàng thành ấy, cuối cùng vẫn là giam cầm họ suốt một đời mệt nhọc. Ta cũng hiểu ra, có những chuyện mà con người không thể đổi dời.
Và rồi sau hai mươi sáu năm, khi Tiểu Ngộ cũng qua đời, ta mới lại lên đường trở về Kinh thành. Nghe nói khi Tiểu Ngộ bệnh nặng đến hồ đồ, đã khăng khăng đòi quay về Đông Cung, tìm lại sơn động xưa nơi hắn từng chơi đùa lúc nhỏ.
Khi trở lại, hắn đã cầm trong tay một bức thư. Cuối cùng, hắn nắm chặt bức thư trong tay, từng hàng lệ lăn dài rồi ra đi. Vương hoàng hậu, người đã bầu bạn bên hắn cả một đời, vì hắn mà sinh con dưỡng cái, nàng ôm lấy tay hắn mà khóc, khi mở tay hắn ra mới phát hiện nội dung trong bức thư kia.
Bức thư chỉ có một câu ngắn gọn:
“Nếu gặp gió xuân mưa phùn, chính là ta đến thăm ngươi.”
Ta đứng bên đường, định đón một chiếc xe vào Kinh. Một thanh niên tốt bụng lái xe bò dừng lại cho ta quá giang một đoạn đường. Xe bò rung lắc, hắn tươi cười trò chuyện với ta.
“Đại nương, xưng hô với ngài như thế nào đây? Ngài từ đâu tới? Vào kinh làm gì vậy?”
Ta nhìn ra bốn phía, chỉ thấy trước mắt là cảnh xuân tươi đẹp gió nhẹ mơn man, lập tức thở dài một hơi.
“Ta họ Tạ, đến từ Ngọc Môn Quan. Ta tới để thu lại hài cốt của một cố nhân.”
“Ôi trời, mẹ vẫn đang tức giận, tôi nghĩ trừ khi các người quỳ xuống, mẹ mới có thể tha thứ cho các người đấy.”
Tôi đứng bên cạnh cố tình xúi giục.
Không ngờ, Chu Minh Khôn lại tin thật, thực sự kéo Vương Thục Quyên quỳ xuống trước mẹ tôi.
Cả hai lão này quả thật không còn biết giữ thể diện vì tiền.
Mẹ tôi nhìn thấy bố và dì kế quỳ xuống, trên mặt hiện lên vẻ ghét bỏ.
Không ngờ Chu Minh Khôn lại nói ra câu tiếp theo, khiến tôi và mẹ tôi suýt nữa cười ngất: “Thực sự, mấy năm nay, mặc dù đã ly hôn, nhưng tôi rất hối hận.”
Dì kế quỳ trên đất, vẻ mặt của cô ta cực kỳ thú vị, nhưng vì muốn kiếm tiền, cô ta cố nén nhịn.
“Không sai mà, sau khi ly hôn với mẹ tôi, ông đã bị vận xui đeo bám. Theo tôi, hôn nhân không phải chuyện đùa, lấy một người vợ xui xẻo, thì dù có núi vàng núi bạc cũng sẽ bị phá sản.” Tôi chăm chú nhìn dì kế, thưởng thức vẻ mặt cố gắng kìm nén của cô ta.
Chu Minh Khôn liên tục gật đầu đồng ý, rồi hỏi mẹ tôi, đã quỳ xuống rồi, liệu có thể tha thứ cho ông ta không.
Mẹ tôi vừa định nói gì đó, tôi liền chen vào.
Tôi cười và hỏi bố: “Chu Minh Khôn, ông có nhớ năm đó tôi hỏi ông tiền học phí, ông đã nói gì với tôi không?”
Bố tôi ngẩn người, rõ ràng ông đã quên hoàn toàn những gì đã nói trước đây.
“Ngày đó ông nói, tiền của ông không phải gió thổi mà có. Vậy bây giờ tôi muốn gửi ông một câu: tiền của tôi đúng là do gió thổi mà có, nhưng tôi nhất định không cho ông. Biến đi!”
Vừa dứt lời, tôi lấy cây chổi lau nhà quét hai người xui xẻo ra khỏi cửa.
Sau khi Chu Minh Khôn rời đi, mẹ tôi sợ tôi buồn, nắm tay tôi và nói rất nhiều điều an ủi.
Đại khái, mẹ tôi nói rằng trong đời này, bà không thể cho tôi một người cha yêu tôi, và bà cảm thấy rất có lỗi về điều đó.
Tôi ôm lấy mẹ, âu yếm nói: “Không có một người cha yêu con, không phải là lỗi của con, cũng không phải lỗi của mẹ. Cuộc đời mỗi người có rất nhiều duyên phận, gặp được người tốt thì phải trân trọng gấp đôi, gặp phải người xấu thì phải nhanh chóng tránh xa. Con mới 19 tuổi, cuộc đời con còn rất nhiều tương lai, con tin chỉ cần được ở bên mẹ, chỉ cần mẹ sống hạnh phúc, con sẽ có động lực để tìm kiếm những hạnh phúc lớn lao hơn. Mẹ hãy yên tâm, tin tưởng con, tin tưởng chúng ta.”
Mẹ tôi khóc, vừa v**t v* má tôi vừa hỏi: “Con lớn khi nào thế? Sao lại hiểu chuyện như vậy?”
Tôi cười: “Bởi vì, ông ngoại con đã về báo mộng cho con, dạy con phải hiểu chuyện, đừng gây rắc rối cho con gái của ông.”
Mẹ tôi vừa khóc vừa cười, nói tôi nói linh tinh, nhưng rồi lại nhìn lên trời, như đang suy nghĩ gì đó.
Nhìn mẹ ngốc nghếch, tôi thật sự rất vui.
Kiếp này, tôi chính là người bảo vệ mẹ.
Ngoại truyện
Để đền đáp người luôn ủng hộ và bảo vệ tôi, cô giáo chủ nhiệm, tôi đã nhờ mẹ nói cho cô ấy tên các cổ phiếu. Rất nhanh, cô giáo cũng trở thành một bà chủ nhỏ.
Vào ngày nhận được thông báo nhập học từ Thanh Hoa, Điền học bá chính thức tỏ tình với tôi.
Cách tỏ tình của cậu ấy là tặng tôi 1000 Bitcoin, nói rằng cậu ấy đã đào được trong suốt kỳ nghỉ hè, ngày đêm không ngừng nghỉ. Cầm trong tay chiếc USB chứa đầy tài sản khổng lồ, tôi quyết định, cả đời này, chỉ có cậu ấy thôi.
Sau khi mẹ tôi trở thành bà chủ, bà lập tức làm thủ tục nghỉ hưu sớm. Bà đăng ký lớp múa mà suốt kiếp trước vẫn luôn muốn học, cuối cùng cũng được bước lên sân khấu.
Bố tôi, Chu Minh Khôn, sau khi bị chê cười ở nhà tôi, cộng thêm việc yêu thương tiểu tam mà bỏ bê vợ chính khiến ông ta mang tiếng xấu, các đối tác làm ăn trước kia lần lượt bỏ đi vì sợ xui xẻo, công việc kinh doanh của ông cũng rơi vào tình trạng sa sút.
Bị nhiều cú đánh như vậy, ông rất nhanh chóng mắc phải bệnh xuất huyết não, giống như kiếp trước.
Vương Thục Quyên, thấy vậy liền vội vã đòi ly hôn với ông ta, nhưng bố tôi lại không chịu. Cứ như vậy, bố tôi thật sự tin vào những lời đồn đại rằng “Vương Thục Quyên là người đã khiến ông gặp xui”, ông hận bà ta đến tận xương tủy, tuyên bố rằng dù có c.h.ế.t cũng phải kéo theo bà ta.
Vì vậy, sau này trước cửa tiệm hoa quả của Vương Thục Quyên, thường xuyên có thể thấy bố tôi, người bị liệt nửa người, vào trong làm phiền bà.
Hai người cứ thế báo thù lẫn nhau, chẳng ai có thời gian để tìm tôi gây rắc rối.
Đối với tôi, điều này lại trở thành một niềm vui bất ngờ.
Còn về phía Tưởng Nhiễm Nhiễm, sau khi chuyển lớp, tâm trạng cô ấy cứ mãi không tốt, cộng thêm việc mẹ cô ấy cứ suốt ngày so sánh cô với tôi, cô ấy cuối cùng không đậu vào đại học, mà phải học ở một trường không mấy tên tuổi.
Sau đó, tôi và mẹ rời khỏi thành phố nhỏ của chúng tôi.
Cuộc sống của chúng tôi quá tuyệt vời, đến nỗi không ai còn quan tâm đến cuộc sống của gia đình kia nữa.
Dù sao, nghe quá nhiều chuyện xui xẻo rồi, cũng sợ mình sẽ bị nhiễm xui.
-Hết-
Lục Dao đưa tay bọc lấy bàn tay nhỏ lành lạnh hơi run run của Thiên Phán, cùng cô mở ra hộp vải nhung, nhìn viên kim cương rực rỡ lóa mắt kia, đáp: “Người khác đều cho rằng anh là người trẻ ngạo mạn, thuận buồm xuôi gió, lại rất ít ai nói đến những năm tháng ngày ấy, anh đối mặt với bao nhiêu suy sụp và khốn đốn. Anh mất đi cha mẹ từ nhỏ, lớn lên lại mất người duy nhất yêu thương anh, chăm sóc anh từ thuở còn thơ là bà ngoại. Mặc dù sống không thiếu thốn, nhưng trong lòng anh lại không có ai để dựa vào. Anh từng sa đọa, cũng từng không chấp nhận nổi mình, nhưng bất kể anh thê thảm đến cỡ nào, cũng chỉ có em chưa bao giờ rời bỏ anh, vẫn luôn ở lại làm bạn với anh.”
Lục Dao nói đến đây thì tạm dừng một chút, ngẩng đầu lên nhìn chăm chú Thiên Phán: “Phán Phán cũng hiểu rõ, ngay từ đầu anh cũng không cho rằng mình thích em, vậy nên anh cũng từng tự hỏi, anh đối với em là cảm kích, hay là thói quen, cũng từng nghĩ tới nếu để tốt cho em, anh có nên chặt đứt mối quan hệ này với em không, anh không thể làm chậm trễ tương lai em được.
Nhưng sau đó anh lại dần phát hiện, anh không thể rời khỏi em. Chỉ có khi em ở bên cạnh anh, anh mới có dũng khí đối mặt với tất cả, mới cảm thấy tất cả sự nỗ lực mình bỏ ra là có nghĩa.”
Nói đến đây, anh trầm mặc nhìn bộ mặt tỏ vẻ không tin nổi của Thiên Phán, nở nụ cười dịu dàng nhìn cô: “Phán Phán, em không cần đuổi theo anh, vì con đường không có bóng dáng em anh đi không được. Anh thật sự rất yêu em, so với tưởng tượng của em còn yêu hơn cả thế. Em đã bồi anh rất nhiều ngày rồi, từ nay về sau anh cũng muốn cùng em nắm tay cùng đi đến đầu bạc răng long.”
Nói xong, Lục Dao lấy nhẫn ra, chậm rãi đeo chiếc nhẫn kim cương màu bạc lên ngón áp út của cô. Lúc này Thiên Phán đã khóc không thành tiếng. Nhiều năm qua, sự sợ hãi của cô đã tự ngăn cô phát hiện hoá ra Lục Dao yêu cô đến thế.
Trước kia cô toàn tâm toàn ý yêu Lục Dao, rất nhiều người đều bảo cô ngu ngốc, nhưng hôm nay cô nghĩ, có lẽ Lục Dao còn ngốc hơn. Dựa vào giá trị con người của anh, điều kiện của anh, anh cần gì phải yêu một người con gái ngốc đến mức tâm ý của anh cũng không hiểu, yêu lâu như vậy chứ.
Lúc ra khỏi nhà hàng, Lục Dao nắm chặt tay đeo nhẫn của cô, cùng cô chậm rãi dạo bước trong công viên dưới cầu Brooklyn.
Ánh đèn Manhattan phản chiếu giữa sông, cùng trăng trong nước soi sáng lẫn nhau, tựa như đang cất lên bài tình ca vĩnh cửu không hồi kết. Nhìn ánh trăng lay động cùng sông nước, Thiên Phán cũng khẽ ngân nga.
“Moon river wider than a mile
I”m crossing you in style someday
Oh, dream maker
You heart breaker
Wherever you”re going
I”m going your way…”
Nghe Thiên Phán hát bài này, Lục Dao cũng chậm rãi dùng tông giọng trầm, nhìn cô, cùng cô hợp xướng.
“Two drifters off to see the world
There”s such a lot of world to see
We”re after the same rainbow”s end
Waiting “round the bend
My huckleberry friend
Moon river and me…”
Lục Dao hát xong, có ánh trăng làm chứng, ôm chặt lấy Thiên Phán, cúi đầu thật thấp mà hôn cô. Giữa nụ hôn nóng bỏng, Thiên Phán mơ màng nghĩ, khi xưa cô không hiểu lời bài hát Moon River có nghĩa gì, nhưng sau khi cùng hát với Lục Dao, cô hơi hơi cảm thấy có lẽ bản tình ca này là dành cho hai người họ.
Cũng như lời bài hát miêu tả, cô vẫn luôn cho rằng mình là người theo đuổi anh. Nhưng với anh mà nói, bọn họ là hai người cũng nắm tay nhau đuổi theo cầu vồng, đuổi theo thế giới tươi đẹp rộng lớn không giới hạn này… Anh sẽ đứng cạnh bên chân mỗi cầu vồng đợi cô cho đến tận cùng dòng sông sinh mệnh, và sẽ vẫn luôn như thế, vĩnh viễn không đổi thay.
Truy 【 Hoàn 】
Chú thích (của tác giả): Bài hát ở cuối là《 Nguyệt Hà 》(Moon River) trong phim điện ảnh《 Điểm tâm ở Tiffany”s 》(Breakfast at Tiffany”s),
Lời bài hát: Johnny Mercer
Soạn nhạc: Henry Mancini
※ Bản dịch “Moon River”, phần của Thiên Phán (dịch nghĩa, song ca nam nữ).
Nữ:
Moon river wider than a mile
Sông trăng rộng hơn một dặm
I”m crossing you in style someday
Em rồi sẽ có ngày ngẩng cao đầu mà lướt qua anh
Oh, dream maker You heart breaker
Ôi, người dệt giấc mơ, Người phá nát tâm tơ
Wherever you”re going I”m going your way
Dù người có đến đâu, em cũng sẽ theo dấu chân người
Nam (bản gốc không có nhưng tui lỡ paste nên tạm dịch luôn vậy):
Two drifters off to see the world
Hai chiếc thuyền rời bến để phiêu lưu thế giới
There”s such a lot of world to see
Thế gian này còn nhiều lắm những điều kỳ thú để nhìn xem
We”re after the same rainbow”s end
Chúng ta đang cùng hướng đến điểm tận cùng của cùng một chiếc cầu vồng
Waiting “round the bend
Cùng chờ đợi nơi vòng cung ấy nhé
My huckleberry friend
Người bạn huckleberry* của tôi
Moon river and me
Dòng sông trăng và tôi.
【 Hoàn 】
*Huckleberry là một tên được sử dụng ở Bắc Mỹ cho một số cây trong họ Ericaceae (Wikipedia). Huckleberry là trái cây đến từ tiểu bang Idaho. Theo những gì mình đọc được bên một diễn đàn khác thì có vẻ tác giả bài hát này viết Moon River dựa trên dòng sông trăng gần nhà ông, bên bờ sông là những cây huckleberry. Cụm này được biết đến là từ Moon River luôn cơ, cũng có cách dùng khác nhưng nghĩa đi xa lắc xa lơ à, bạn nào hứng thú cứ tra “huckleberry là gì” thì sẽ ra nhé.