Chương 10
Edit: Min
Beta: Maria
–
19
“Vậy là cậu muốn “giải quyết nhanh gọn” trong một ngày?” Nghe xong lời giải thích của tôi, Chu Độ khoanh tay, cụp mắt liếc nhìn tôi.
Tôi gật đầu lia lịa: “Tôi thật sự không ngờ thầy ấy cũng hẹn ở nhà hàng này. Tôi chỉ muốn nhanh chóng xử lý xong chuyện ngoài dự tính này thôi.”
“Tuyệt đối không có ý đùa giỡn hai người!”
Tang Hoài bình tĩnh, nói trúng trọng tâm: “Vậy em nghĩ thế nào? Muốn ở bên cậu ta à?”
Tôi lắc đầu.
Ánh mắt Chu Độ chợt ảm đạm.
“Tại sao?” Cậu hỏi, giọng chậm rãi.
“Tôi cần thời gian để phân biệt cảm xúc với cậu là rung động thật sự hay chỉ đơn thuần là tình bạn.”
Tang Hoài liếc nhìn Chu Độ, trong giọng nói mang chút hy vọng: “Vậy còn tôi thì sao?”
Tôi nhìn thầy ấy một cái, ánh mắt đầy vẻ áy náy: “Thật ra em không hiểu gì về thầy cả, chuyện này quá đột ngột với em, vì vậy… Xin lỗi.”
“Hóa ra em không nhận ra tôi.” Tang Hoài khẽ nhếch môi một cách bất lực, lẩm bẩm gì đó mà tôi không nghe rõ.
Tôi hỏi lại, anh chỉ lắc đầu: “Không quan trọng nữa. Tôi còn việc, đi trước đây.”
“Vâng…Thầy đi cẩn thận.”
Tang Hoài bước đi không ngoảnh lại, bóng lưng anh toát lên vẻ cô đơn.
Chu Độ vẫn đứng bên cạnh với ánh mắt khó hiểu: “Đi thôi, tôi đưa cậu về.”
“À, không cần đâu.” Tôi né tránh ánh nhìn của cậu.
Cậu cau mày khó hiểu nhìn tôi.
“Thật ra… Tôi còn hẹn người khác đi xem phim nữa.”
“Bạch Chỉ, hôm nay lịch trình của cậu dày đặc thật đấy.” Chu Độ nghiến răng.
“Tôi cũng không muốn thế, chỉ là muốn giải quyết nhanh thôi mà.”
Tôi cúi đầu, xoắn tay đầy ngượng ngùng.
Cậu hừ lạnh: “Vậy thì tôi không làm phiền nữa.”
Nói xong, cậu cũng quay người bỏ đi.
Tôi lại thở dài, cảm giác như thở hết số hơi của vài năm qua.
Khi bước ra khỏi nhà hàng, tôi còn gặp lại anh phục vụ quen mặt, người đó giơ ngón cái lên tỏ vẻ ngưỡng mộ.
Tôi: …
20
Tại rạp chiếu phim, Phong Hào đẹp trai ngời ngời cong mắt cười, vẫy tay với tôi.
Tôi kìm nén cảm giác áy náy, mỉm cười đáp lại anh ấy.
“Xin lỗi, em đến muộn.”
“Dù chờ Chi Chi bao lâu tôi cũng thấy đáng giá.” Anh ấy cười nói.
“Đi thôi.”
Phong Hào định xoay người bước đi, tôi lại kéo góc áo anh ấy.
“Chúng ta… Đừng xem phim nữa, đi dạo quanh công viên gần đây thôi được không?” Tôi lí nhí.
Anh ấy có chút ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười đáp: “Được.”
Tôi cúi đầu cố gắng không giẫm lên các khe gạch trên đường.
Trong đầu đang tìm cách nói nào giảm thiểu tổn thương nhất.
“Chi Chi, em muốn từ chối tôi đúng không?” Phong Hào bất ngờ lên tiếng.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy với ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc như thể đang nói “Sao anh biết?”
Anh ấy khẽ cười: “Em dễ đoán lắm, nghĩ gì đều hiện hết trên mặt.”
“Bị từ chối thì có chút buồn nhưng không phải không chấp nhận được.”
“Người theo đuổi Chi Chi nhiều thế, tôi đành xếp hàng trước đã, đúng không?”
Tôi tròn mắt: “Sao anh biết có người theo đuổi em?”
Đáy mắt Phong Hào thoáng qua vẻ tối tăm nhưng ngoài mặt anh ấy vẫn giữ nụ cười đúng mực: “Tất cả mọi thứ về Chi Chi, tôi đều biết.”
Không hiểu sao tôi cảm thấy lạnh sống lưng giống như bị thứ gì đó nguy hiểm bám theo.
Luôn có cảm giác trước đây cũng như này nhưng tôi lại phớt lờ hoàn toàn.
Khi tôi nhíu mày định nói gì đó thì Phong Hào chỉ tay về một phía: “Em nhìn bên kia kìa.”
Tôi quay đầu nhìn theo hướng anh ấy chỉ nhưng chẳng thấy gì.
Một chiếc khăn tay bất ngờ bịt lấy mũi miệng tôi từ phía sau, một mùi hăng hắc ập đến rồi tôi mất hoàn toàn ý thức.
“Muse của tôi, từ giờ mãi mãi chỉ thuộc về tôi.”
Trong cơn mơ hồ, tôi nghe thấy tiếng ai đó thì thầm bên tai.
Hết truyện.
Hết chương 10!
HOÀN
Phiên ngoại: Góc nhìn của Cố Triệu Ngang ở kiếp trước
1.
Ta chưa từng nghĩ rằng, mình sẽ phải thành thân ở tuổi mười bảy.
Người nhà phản đối quyết định này, đặc biệt là mấy vị thúc công.
“Nghe nói nữ tử đó lừa gạt hôn nhân, con muốn làm kẻ ngu ngốc bị lợi dụng sao?”
“Tâm cơ sâu xa như thế, đưa vào cửa sẽ phá hỏng gia phong của Cố gia!”
“Chuyện lan truyền khắp kinh thành, nếu coni cưới nàng, e rằng cả danh tiếng của ngươi cũng bị ảnh hưởng.”
…
Toàn là mấy người ngoan cố, bảo thủ! Ta tranh luận lại từng người một, kết quả là bị phụ thân gọi ra chịu gia pháp.
Những ngày nằm trên giường, ta thường xuyên mơ thấy cảnh cứu nàng lên bờ. Nàng không ngừng cảm ơn ta, nhưng ánh mắt nhìn ta chỉ có sợ hãi, không hề có chút xấu hổ nào.
Nghe nói nàng bị cấm túc, cũng đã chịu phạt quỳ nhiều ngày, cứ tiếp tục như vậy rất có khả năng sẽ phải dùng một dải lụa trắng để chấm dứt cuộc đời.
Mỗi khi nghĩ đến điều này, trái tim ta đau đớn không thôi.
Không chịu nổi nữa, ta đành cầu cứu mẫu thân. Bà vốn là người khoáng đạt.
“Tất cả mọi người đều có lòng trắc ẩn, nhưng con không thể vì phút mềm lòng mà hủy hoại tiền đồ của chính mình. Con thực sự đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Con nghĩ kỹ rồi.” Ta thở dài một hơi, “Nếu nàng thật sự lừa gạt con, con cũng chấp nhận.”
2.
Chu Cẩm Diệu không phải là người dễ đối phó.
Ngày thành thân, ta đã nhận ra điều này.
Nàng quá sợ ta.
Ta chỉ ngồi ở mép giường, nàng đã giật mình nhảy dựng lên, từng bước từng bước căng thẳng lùi về phía bàn trà.
Ta xoa xoa thái dương, kiên nhẫn gần như đã cạn, “Chúng ta đã thành thân, ta không định coi nàng như vật trang trí.”
Nàng ngây ngốc gật đầu, rót thêm cho ta một chén rượu.
“Nếu thế tử cần gì, cứ việc phân phó.”
“… “
Nàng căn bản không hiểu ta đang nói gì.
3.
Thuở đầu thành thân, chỉ một động tĩnh nhỏ của ta cũng đủ làm Chu Cẩm Diệu hoảng sợ. Nếu ở chung một phòng, nàng sẽ bối rối hỏi:
“Chẳng lẽ trà nguội rồi sao? Ta thay thế tử đổi chén trà khác nhé.”
Lần đầu nhìn thấy dáng vẻ cung kính quá mức ấy, ta nhíu mày hỏi:
“Sao nàng lại nói vậy?”
Nàng e dè ngước mắt, nhìn ta rồi lại nhìn chén trà trong tay ta, không nói gì thêm. Lúc ấy ta mới nhận ra, hóa ra vừa rồi tiếng đặt chén của ta hơi lớn. Cảm thấy buồn cười nhưng không biết phải giải thích thế nào.
Sợ rằng nếu nói sai lời, dùng sai ngữ điệu, nàng lại nghĩ ngợi lung tung, trốn sau tấm bình phong mà khóc thầm.
Ta từng thấy nàng khóc lén vài lần, đều là sau khi nói chuyện với ta.
Có Trời mới biết, ta chẳng thể nào hiểu nổi tại sao.
Hỏi mấy bà lão trong hầu phủ, họ nói có lẽ nàng chưa quen ta, lại cộng thêm nhớ nhà.
Chuyện đó dễ thôi mà.
Ta xin được xuôi Nam để dẹp thổ phỉ, trước lúc đi còn đặc biệt dặn dò nàng:
“Nếu nhớ nhà, nàng cứ trở về.”
Không ngờ mặt mày nàng trắng bệch, cúi đầu nhỏ giọng đáp: “Không dám.”
Hết cách rồi.
4.
Dần dần ta hiểu ra, khi nói chuyện với Chu Cẩm Diệu, giọng điệu phải chậm lại, âm thanh phải dịu dàng hơn thì nàng mới không giống như con thỏ nhỏ bị giật mình. Nhưng đôi khi, ta cũng không chú ý.
Có lần đi ngang qua rạp hát, ta thấy nàng không ngừng liếc mắt nhìn vào, biết ngay là nàng thích thú.
Khi ấy, ta đã ít nhiều đoán được tâm tư của nàng, liền buột miệng hỏi:
“Nàng muốn xem không?”
Vừa hỏi xong, ta nhận ra không đúng. Lẽ ra ta phải nói:
“Phu nhân nếu muốn xem, chi bằng cùng ta vào nhìn một chút?”
Nhìn phản ứng của Chu Cẩm Diệu, quả nhiên ta nói sai rồi. Nàng lắc đầu đến mức trâm cài cũng rung lên, “Đa tạ phu quân quan tâm, ngài hiểu lầm rồi.”
Ta nhắm mắt lại, “Là ta muốn xem, chúng ta vào thôi.”
Kể từ đó, nàng thường xuyên giúp ta để ý động tĩnh của gánh hát.
“Phu quân thích nhất gánh hát kia mà, chuẩn bị khai diễn rồi, lần này vẫn đặt căn phòng ở hướng Nam chứ?”
Ta cố nén nụ cười, phất tay, “Đặt đi, đặt đi.”
5.
Sau khi Chu Cẩm Diệu trở thành Quốc công phu nhân, nàng đã thay đổi một chút, dần trở nên thú vị hơn.
Để xây dựng uy tín trước mặt mọi người, nàng không còn sợ ta như trước nữa, thậm chí đôi lúc còn dám tranh luận đôi câu.
Sáng hôm đó, nữ tỳ vô tình làm gãy hai cành hải đường mà nàng vừa chăm sóc. Nàng tưởng rằng ta là thủ phạm, liền hùng hổ chạy tới chất vấn:
“Phu quân không cẩn thận bẻ hoa của ta không phải lần đầu, nếu thật sự muốn, lần sau phải nói trước với ta!”
Đó là lần đầu tiên ta thấy nàng dùng giọng điệu ấy nói chuyện, ta cảm thấy rất mới mẻ. Đang định đáp lại vài câu, nữ tỳ bên cạnh đã vội nhận lỗi. Thế là Chu Cẩm Diệu đang nổi giận bỗng hóa thành Chu Cẩm Diệu rụt rè e sợ.
Nàng bám lấy ta xin lỗi, còn nói sau này sẽ thường xuyên cùng ta đi xem hát. Trong lòng ta cảm thấy khó chịu, không muốn nói chuyện với nàng. Nhưng nếu phải chỉ ra lỗi của nàng, ta lại không thể tìm được gì sai.
Thật sự khiến người ta bức bối đến phát nghẹn.
Tại sao?
Tại sao Chu Cẩm Diệu lại đối xử với ta một cách khách sáo như vậy?
6.
Cho đến ngày hôm đó, ta mới chợt nhận ra. Có lẽ giữa ta và Chu Cẩm Diệu, mối quan hệ này mãi mãi chỉ có thể dừng lại ở mức lễ độ mà thôi.
Hôm ấy nàng từ Vọng Xuyên Lâu trở về, nhốt mình trong phòng khóc suốt nhiều ngày. Nghe nữ tỳ kể lại, có người đã nhắc đến chuyện nàng rơi xuống nước rồi vu cáo nàng cưỡng ép thành thân năm xưa.
Ta dẫn người đi cảnh cáo rồi trừng phạt những kẻ đó, nhưng lại không đi tìm nàng.
Không rõ tại sao, ta muốn nàng tự nói ra.
Hãy nói với ta rằng nàng rất tủi thân, rất đau lòng đi.
Nhưng ngày hôm sau, Chu Cẩm Diệu lại xuất hiện trước mặt ta với vẻ mặt bình thường như không có gì xảy ra.
Kể từ đó, ta hiểu ra.
Có lẽ, những tổn thương của nàng luôn có liên quan đến ta.
Và nàng khước từ việc đối diện với những tổn thương ấy.
7.
Thời gian trôi qua, ta và Chu Cẩm Diệu đều đã già. Nàng ngày đêm lo toan cho phủ Quốc công, già đi nhanh hơn ta.
Ta cố gắng mang lại cho nàng tất cả những gì tốt nhất, nhưng vẫn không thể ngăn thời gian để lại dấu vết trên người nàng. Ngày Chu Cẩm Diệu sắp rời xa cõi đời, ta và Dụ Nhi ở bên cạnh nàng.
Ta nắm lấy tay nàng, nói:
“Chu Cẩm Diệu, nàng vất vả rồi.”
“Quốc công phủ có nàng, quả là một may mắn lớn lao.”
Thực ra những điều ta muốn nói không chỉ dừng lại ở đó.
Ta muốn nói rằng, gần đây ta thường mơ về những ngày đầu chúng ta mới thành thân. Khi đó, nàng chưa lợi hại như bây giờ, còn có lúc bị lạc trong phủ Quốc công.
Ta còn muốn nói rằng, giá như nàng sống thêm một năm nữa thì tốt biết bao. Năm sau, nàng tròn tám mươi tuổi, ta đã định vào cung xin Thái hậu tới chủ trì, tổ chức cho nàng một buổi đại thọ thật lớn.
Còn rất nhiều điều nữa…
Nhưng thôi.
Những lời này, dù có nói ra cũng chẳng ích gì.
Có những điều, một khi bỏ lỡ thời điểm thích hợp, sẽ không bao giờ có cơ hội để nói lại nữa. Ta đối với Chu Cẩm Diệu, từ trước đến nay đều như vậy.
Ta ngồi lặng lẽ bên giường, ở cạnh nàng rất lâu, rất lâu.
Cuối cùng, ta ngập ngừng nói thêm một câu:
“Được gặp nàng, cũng là phúc phận của ta.”
Nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn, người trên giường đã khép mắt lại.
Không biết nàng có nghe được những lời ta nói hay không.
(Hoàn Phiên ngoại)
19
Anh ấy mặc bộ vest, đeo kính gọng vàng, đôi mắt dài và hẹp ẩn sau lớp kính.
Nhìn thấy anh ấy, tôi cũng không nhịn được mà than thở:
“Đúng vậy, tự dưng anh ta đến tìm tôi, chẳng hiểu muốn làm gì.”
“Hừm.”
Cố Thanh Từ khẽ cười, vòng tay qua vai tôi, nhìn Triệu Yến, giọng nói lại càng dịu dàng như gió xuân.
“Thì ra là anh chồng cũ thích bị cắm sừng, ngưỡng mộ đã lâu.”
Triệu Yến ngây người nhìn chúng tôi…
Có lẽ là vì đả kích quá lớn, hoặc cũng có thể là phát điên rồi, anh ta bỗng bật cười ha hả, cười đến chảy cả nước mắt.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Hứa Ninh, em độc ác thật.”
Anh ta vừa nói, liền giống như một con thú dữ thoát khỏi tay bảo vệ, lao thẳng về phía tôi.
Nhưng lại bị Cố Thanh Từ đá một cú, bay trở lại dưới chân bác bảo vệ, ngoan ngoãn hẳn.
Tôi nhíu mày.
“Không c.h.ế.t đấy chứ?”
Đừng có c.h.ế.t ở đây nha, ảnh hưởng giá nhà đấy.
Cố Thanh Từ nhún vai:
“Dù sao tôi cũng là tự vệ chính đáng.”
“Cũng đúng.”
Tôi gãi đầu, đột nhiên nhận ra có gì đó sai sai, liền hất tay anh ấy khỏi vai mình.
“Đừng có động tay động chân, đồ nam phụ tâm cơ, cố tình để tôi mua nhà sát vách anh hả?”
“Hả? Đó thật sự chỉ là tai nạn thôi.”
Anh ấy thở dài, nhưng trong mắt lại tràn đầy ý cười.
Chẳng bao lâu, cảnh sát và xe cứu thương tới, ghi chép lại lời khai đơn giản rồi kết thúc.
Triệu Yến cũng không xuất hiện nữa.
Mãi đến một tháng sau, tôi lại nhận được một tin nhắn lạ:
“Rồi mày sẽ hối hận.”
Tôi nhíu mày.
Kết quả là, ngày hôm sau, tôi nhìn thấy anh ta trên bản tin.
Dù đã bị làm mờ mặt, nhưng vẫn rất dễ nhận ra. Bản tin nói rằng, anh ta đã g.i.ế.c cả nhà Lâm Hiểu Niên rồi bỏ trốn, hiện tại cảnh sát đang truy lùng gắt gao.
Nhìn thấy tin đó, tôi lập tức gọi điện báo cảnh sát, sau đó xuống hầm để xe chuẩn bị về nhà.
Nhưng khi chuẩn bị bấm thang máy xuống tầng B1, tay tôi khựng lại.
Tòa nhà công ty có cửa an ninh.
Nếu Triệu Yến thật sự đến tìm tôi, nơi anh ta dễ dàng ẩn náu nhất chính là lối ra của bãi đỗ xe.
Vì thế, tôi bấm tầng 1, gọi ngay một chiếc xe Didi, về thẳng nhà bố mẹ, rồi xin nghỉ phép, dẫn bố mẹ đi du lịch một chuyến.
Hôm sau, cảnh sát quả nhiên đã bắt được Triệu Yến.
Anh ta giả vờ làm nhân viên giao đồ ăn để lẻn vào khu chung cư của tôi, thậm chí còn canh chờ suốt cả đêm ở lối cầu thang của bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Trên tay còn mang theo hung khí.
Nghe nói, lúc bị bắt, anh ta còn gào lên rằng chính tôi đã hủy hoại đời anh ta, nguyền rủa tôi không được c.h.ế.t tử tế.
Chậc.
Tự làm bậy, không thể sống.
Tôi coi tiếng gào thét của anh ta như tiếng chó sủa bên tai.
Vì từ nay về sau, mỗi ngày của tôi… sẽ đều tốt hơn ngày hôm nay!
Còn anh ta… c.h.ế.t chắc rồi.
(Hết)
27
Cố Cảnh Dương giận dữ, ghen tuông đến mức mất hết lý trí, ra lệnh c.h.é.m đứt gân tay của Chu Lăng, làm cho hắn không còn cách nào cầm bút viết chữ, cũng mất đi tư cách làm biên soạn của Hàn Lâm viện.
Hoàng thượng vốn dĩ cũng có ít ấn tượng tốt với Chu Lăng, nhưng biểu huynh ta nhân cơ hội thêm dầu vào lửa, không ngừng tố cáo. Cuối cùng, Hoàng thượng lập tức cách chức hắn.
Cố Cảnh Dương lại trở thành đối tượng bị chửi bới. Ngay cả đất phong cũng bị thu hồi. Từ đây, hắn không còn cách nào tiếp cận những thông tin quan trọng. Cũng không thể kịp thời ngăn cản Tam hoàng tử có mưu đồ soán vị và lập công cứu giá.
Lần này, công lao ấy thuộc về biểu huynh ta.
Ngày biểu huynh được lập làm thái tử cũng chính là ngày Khương Tuyết Lan lâm bồn, hạ sinh một bé trai.
Vì tâm tư rối ren, lại thêm tinh thần suy sụp, nàng ta sinh non khi thai nhi mới được bảy tháng.
Lời đồn bên ngoài càng lúc càng lớn. Ai ai cũng nói rằng đứa trẻ này là con của Chu Lăng.
Ta nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu hòa ly.
Chu Lăng nhìn ta, trong mắt toàn là bi thương: “Ngay cả nàng cũng rời bỏ ta sao? Nàng biết rõ giữa ta và Khương Tuyết Lan là trong sạch.”
Ta bật cười vì sự vô liêm sỉ của hắn: “Trong sạch? Ngươi nói thử xem, chỗ nào trong sạch?”
“Khi nàng ta còn là nha hoàn trong phủ, ngươi và nàng ta tối tối tâm sự trong hoa viên, đó mà gọi là trong sạch sao?”
💌Bạn đang đọc truyện của nhà: Cần 1 ly cafe mỗi ngày 💌
💓Hãy vào trang mình để thưởng thức thêm nhiều truyện khác nữa nhé!💓
“Nàng ta thường xuyên đưa túi thơm, khăn tay cho ngươi, cũng có thể coi là trong sạch?”
“Ngươi đừng nói với ta về cái gọi là ‘tri kỷ’. Ngươi là một biên soạn Hàn Lâm Viện, còn nàng ta là một nha hoàn đến nửa chữ cũng không biết, đây cũng là tri kỷ?”
“Hai người thường xuyên cô nam quả nữ lén lút gặp nhau trong vườn hoa, ai dám chắc đứa bé không phải xuất hiện từ khi đó?”
Chu Lăng giận đến mức lật bàn, mặt đỏ bừng: “Ngươi muốn buộc tội ta, cần gì phải nói nhiều như vậy. Nếu ngươi đã muốn vu oan cho ta, thì cho dù ta có trăm cái miệng cũng không thể biện bạch.”
—
28
Chu Lăng không cách nào để giải thích, chỉ có thể vung tay áo, giận dữ khiển trách ta.
Hắn mắng ta vì lợi lộc mà bội tình bạc nghĩa, mắng ta tham phú phụ bần.
Trong lòng hắn, ta đề nghị hòa ly không phải vì những chuyện đã xảy ra, mà chỉ đơn giản là vì hắn đã mất đi quan chức, tiền đồ hoàn toàn bị hủy hoại.
Ta nhớ rất rõ kiếp trước, khi ta bị Cố Cảnh Dương hạ lệnh xử tử, Chu Lăng cũng chính là bộ dạng lạnh lùng, chán ghét như thế này. Không chỉ làm ngơ trước cái c.h.ế.t của ta, hắn còn lập tức mở từ đường, thẳng tay gạch tên ta khỏi gia phả.
Không cho phép ta được yên nghỉ trong nhà họ Chu, thậm chí còn không cho ai thắp hương cho ta.
Nếu so với kiếp trước, lần hòa ly này quả thực quá mức nhân từ với hắn rồi.
Vậy nên, khi biểu huynh đứng ra làm chủ chuyện này, ta đã khiến Chu Lăng phải bồi thường hơn mười ngàn lượng bạc trắng. Chu Lăng gần như tán gia bại sản, đến mức ngay cả nhà thờ tổ cũng phải bán đi.
Cuối cùng, hắn chỉ có thể mặt dày mà lủi thủi trở về sống nhờ thúc thúc mình.
Nhưng nhà thúc thúc hắn lại do đường tẩu (*chị dâu họ) quản lý.
Nữ nhân đó tính tình bủn xỉn, cay nghiệt, mỗi ngày chỉ cho hắn ăn thứ cơm canh thấp kém nhất, thậm chí so với người hầu trong nhà còn không bằng.
Chu Lăng của hiện tại chẳng qua chỉ đang cố gắng sống qua ngày, không còn một chút thể diện nào.
Trước ngày biểu huynh lên ngôi, Khương Tuyết Lan tìm đến ta.
Nàng ta nghiến răng, giọng đầy căm hận:
“Mọi chuyện… đều do ngươi giở trò quỷ, đúng không?”
“Trên đời này sao lại có loại độc phụ như ngươi chứ? Ta với ngươi không thù không oán, tại sao ngươi lại hại ta?”
Ta chỉ im lặng.
Đây chính là nữ chính hiền lành, ngây thơ sao?
Bị người ta đánh đến thảm hại, nhưng phản ứng đầu tiên không phải là đánh trả, mà là đứng đó hỏi: “Tại sao?”
Nhưng ta đâu có hứng thú dạy nàng ta làm người. Một kẻ như nàng ta, thoạt nhìn có vẻ thánh thiện, nhưng thực chất lại vô cùng ích kỷ. Thoạt nhìn thì có vẻ nhân từ, nhưng kỳ thực chỉ là nhu nhược đến mức đáng thương.
Nếu không phải tác giả cưỡng ép ban cho nàng ta bàn tay vàng, e rằng nàng ta đến cổng Chu phủ cũng không bước ra nổi, cả đời chỉ có thể làm một nha hoàn mà thôi.
—
29
Cố Cảnh Dương và Tam hoàng tử dốc toàn lực để tạo phản, mưu đồ soán vị.
Nhưng tình thế bây giờ đã hoàn toàn khác xa nguyên tác.
Bởi vì Khương Tuyết Lan sinh sớm hơn dự kiến, lại vào phủ trong hoàn cảnh đầy tai tiếng, nàng ta mất đi cơ hội kết giao những trợ thủ quan trọng.
Trước kia, có không ít gia đình quyền quý từng ra tay giúp đỡ nàng ta. Nhưng nay, danh tiếng đã sụp đổ, chẳng còn ai thèm để mắt đến.
Không tiền, không quyền, không người giúp sức, việc tạo phản đương nhiên thất bại thảm hại.
Toàn bộ nam nhân trong phủ của Cố Cảnh Dương bị xử trảm, nữ quyến thì bị lưu đày về phương Bắc. Khương Tuyết Lan cũng không ngoại lệ.
Ngày nàng ta bị giải đi, Chu Lăng đã lén lấy trộm bạc của Chu gia, lặng lẽ đi theo.
Thật đúng là một mối tình sâu nặng, cảm động nhân gian.
Chỉ tiếc, Chu Lăng vốn đã thân thể yếu ớt, phương Bắc lại lạnh thấu xương. Nghe nói, hắn còn chưa kịp đặt chân đến Bắc thành đã c.h.ế.t dọc đường.
Còn Khương Tuyết Lan, dù sức sống vô cùng ngoan cường, nhưng chung quy cũng chỉ là một nữ nhân đơn độc tha hương.
Bị đày đến phương Bắc làm khổ sai, nàng ta phải sống những tháng ngày vô cùng khắc nghiệt. Từ một nữ tử xinh đẹp như tiên nữ, cuối cùng lại trở thành một nông phụ với khuôn mặt héo hon, sầu khổ.
Ngày tin tức Chu Lăng c.h.ế.t được truyền về, biểu huynh lo ta thương cảm, cố ý cho người gọi ta vào cung.
“Gần đây ta chọn được một nhóm hộ vệ,” huynh ấy nhàn nhạt nói. “Mấy người này đều không tệ, ta sẽ ban thưởng cho muội.”
Rồi huynh ấy nhìn ta, chậm rãi khuyên:
“Chiêu Chiêu, nam nhân trong thiên hạ còn rất nhiều, người này không được thì đổi một người khác.”
“Nữ nhi nhất định phải đối tốt với bản thân mình. Không nên vì mấy thứ hư danh mà khiến mình chịu thiệt thòi biết không?”
Ta chưa kịp nghe hết, ánh mắt đã bị mấy hộ vệ kia hấp dẫn. Người nào người nấy cao lớn, chân dài miên man.
Có người da trắng, có người da lúa mạch khỏe khoắn. Tất cả đều anh tuấn, dáng người rắn rỏi, khí chất bất phàm.
Thấy ta còn chưa hết ngẩn ngơ, biểu huynh bất đắc dĩ thở dài: “Được rồi, người đâu, chọn lại một nhóm tốt hơn nữa rồi đưa đến phủ quận chúa.”
Ta sửng sốt. Còn có nhóm tốt hơn?
Khóe môi không nhịn được cong lên.
Bước ra khỏi hoàng cung, ta vươn vai đón ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả chân trời.
Sống một cuộc đời mới, sao có thể bỏ lỡ mùa xuân tươi đẹp chứ?
-HẾT-