Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 532: Chương 532



Sẵn sàng

“Được chứ”, mấy người phía Vi Văn Trác nhìn nhau, mặc dù Diệp Thành nói khéo léo nhưng bọn họ rất thông minh, hắn nói suy nghĩ nhưng về cơ bản là khước từ rồi.

“Những gì nên nói chúng ta đều nói rồi, lựa chọn thế nào là do ngươi, chúng ta không ép, dù ngươi có đồng ý hay không thì sau này chúng ta cũng là bằng hữu”, bốn người lần lượt đứng dậy vả lại còn lấy ra một tấm lệnh bài trong ngực áo: “Bao giờ nghĩ thông rồi thì cầm lệnh bài này tới tìm chúng ta, chúng ta lúc nào cũng chào đón ngươi”.

“Nhất định rồi”, Diệp Thành nhận lấy bốn tấm lệnh bài cất vào túi đựng đồ.

“Đi thôi”, bốn người thong dong bước ra khỏi lầu các.

Phù!  
Sau khi tiễn bọn họ rời đi, Diệp Thành mới thở phào một hơi, hắn ngồi khoanh chân dưới một gốc cây linh quả chính giữa khu vườn.

Thế rồi, trong cơ thể hắn vang lên từng âm thanh rắc rắc của tiếng xương cốt va chạm vào nhau.

Trong lúc này, Tiêu Phong và Sở Huyên mấy lần tới đây, thấy Diệp Thành đang tu luyện thì không làm phiền hắn nữa.

Mãi tới trưa mới có một đệ tử ở phân điện thứ chín dẫn theo một người mặc bộ y phục trắng tới tiểu viên mà Diệp Thành ở.

Người mặc bộ y phục này phong độ ngời ngời, trên hông còn đeo một bình hồ lô rượu, trông có chút khí chất của Tạ Vân nhưng cũng mang theo sự nho nhã của Đoàn Ngự, giống như tửu đồ lại giống như thư sinh.

Người này, nếu nhìn kĩ thì há chẳng phải là Lăng Tiêu, thiếu chủ ở địa điểm cá cược tại Đan Thành sao?
Thấy Lăng Tiêu đi tới, Diệp Thành vươn vai, mặc dù hắn cảm thấy có phần bất ngờ nhưng lại không thể hiện thái độ cho lắm.

Vả lại hắn không cần đoán cũng biết Lăng Tiêu tới đây có mục đích gì, chắc chắn giống mấy người phía Vi Văn Trác, Từ Nặc Nghiên, thế lực đứng sau hắn đương nhiên cũng nhận được tin Diệp Thành bị đẩy tới đây.

“Hạo Thiên Trần Dạ, Đan Trung Chi Thánh”, Lăng Tiêu mỉm cười, “thật khiến ta phải bất ngờ, ngươi còn có thân phận cao đến thế”.

“Không phải huynh cũng tới để lôi kéo ta chứ?”, Diệp Thành lấy ra vò rượu đưa cho Lăng Tiêu.

“Không giấu gì diệp huynh, quả đúng là như vậy”, Lăng Tiêu nhận lấy vò rượu nhưng lại cười bất lực: “Có điều ta biết, khả năng này gần như bằng không, thế nhưng vì mệnh lệnh của gia tộc nên ta không thể không tới, cũng tiện thể tới thăm cố hữu”.

“Vậy mới đúng chứ”, Diệp Thành cười nói, hắn nghe lời bộc bạch của Lăng Tiêu mà cảm thấy dễ chịu.

“Ngươi có vẻ rất quan tâm tới người ta?”, Diệp Thành nhìn Lăng Tiêu với vẻ mặt hứng thú.

“Vừa nãy khi đi qua ta vô tình nhìn thấy”, Lăng Tiêu cười nói: “Ta đang nghĩ là mối thù sâu đậm tới cỡ nào mới khiến cho một nữ tử tự không màng tất cả mà tự huỷ đi dung nhan của mình như vậy”.

“Để ta đoán xem”, Diệp Thành xoa cằm: “có lẽ ngươi thích Lăng Tiêu sư tỷ rồi phải không?”  
“Nói hàm hồ”.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Vì Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn Tôi Trở Thành Cố Vấn Cho Cục Cảnh Sát

Chương 532: Chương 532



Sẵn sàng

Chỉ thấy trên giường bệnh, có một đứa trẻ mặc quần áo bệnh viện, vẫn đang truyền dịch, tóc đã bị cạo trọc.

“Tiểu Uy ! Tiểu Uy ngoan ! Cùng mẹ nói cảm ơn chị gái đi ! Chị ấy đã …bắt được … Từ Tử Hàng rồi!”

Người mẹ nghẹn ngào nói.

 

Đứa trẻ trên giường bệnh vừa nghe thấy tên Từ Tử Hàng, mắt lập tức trợn tròn, sợ hãi co rúm người lại trên giường bệnh.

Nhìn thấy cảnh này, mọi người đều đau lòng.

[Trời ơi, đây chắc chắn là em trai bị Từ Tử Hàng bắt nạt! Thật quá đáng thương!]

[Hình như tôi vừa nhìn thấy trên người em trai có vài vết sẹo? Chẳng lẽ là…]

Mẹ của Tôn Uy thấy con trai mình nghe đến tên người kia đã sợ hãi thành như vậy, liền nghẹn ngào.

Bà ngại ngùng nhìn Kỷ Dao Quang, “Đại sư, xin lỗi, vì tôi đã ly hôn với bố của đứa trẻ, nên tính cách của con trai có chút hướng nội .”

“Nếu không phải chuyện này, tôi cũng không biết, hóa ra ở trường, nó bị bắt nạt thảm hại như vậy.”

Mẹ của Tôn Uy vừa nói , vừa không ngăn được cảm xúc , bật khóc nức nở .

 

Khu bình luận không khỏi đồng cảm, thảo nào, tại sao lúc trước khi Từ Tử Hàng nói những lời đó, họ lại cảm thấy có chút gì đó không đúng .

Hóa ra, cậu ta kể lại không phải là bản thân mình , mà dùng trải nghiệm của Tôn Uy!

Ngay sau đó, có người mở cửa đi vào, là giáo viên của Tôn Uy và Từ Tử Hàng.

Giáo viên cũng cảm thấy rất áy náy “Mẹ của Tôn Uy, xin lỗi, là tôi đã không bảo vệ tốt đứa trẻ.”

“Không không, không trách cô . Đứa trẻ đó, tôi đã gặp rồi, nó …. Việc mọi người có phát hiện nhưng không kịp thời đứng ra ngăn cản hay báo cáo về hành vi của cậu ta tôi có thể lý giải . Cô có thể nói cho tôi biết những chuyện này, tôi đã rất biết ơn rồi.”

Mẹ của Tôn Uy nói.

Kỷ Dao Quang nhìn thấy cảnh này, khẽ thở dài.

Trên thế giới này, mỗi ngày đều xảy ra rất nhiều vụ bạo lực, bạo lực gia đình, bạo lực học đường, bạo lực trong ngành nghề.

Tuy xã hội ngày càng phát triển , nhưng quy luật của tự nhiên , cá lớn nuốt cá bé , mạnh được yếu thua , lại chưa bao giờ biến mất . Cho nên , nếu ngươi không đủ mạnh , không đủ thông minh , khôn khéo , người liền phải chịu bá lăng , chịu bạo lực .

“Tiểu Uy, cô giáo đến thăm con này!”

Mẹ của Tôn Uy dịu dàng nói với con trai .

Giáo viên cũng sợ k*ch th*ch đến thần kinh mẫn cảm của Tôn Uy mà thật nhẹ , thật nhẹ nói , hi vọng cậu bé có thể nghe : “Tôn Uy, đừng sợ, Từ Tử Hàng đã bị bắt rồi!”

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Livestream Đoán Mệnh Cho Người Hữu Duyên

Chương 532: Chương 532



Sẵn sàng

Trong phòng phát sóng trực tiếp.

Nhìn thấy cảnh tượng này, đám fan hâm mộ cũng làm mưa đạn bay loạn.

“Ôi trời, người này hơn 40 tuổi cùng Tần đại sư cúi đầu cúi người, nhưng nhìn cách ăn mặc của hắn dường như địa vị cũng không thấp đâu nha!”

“Đây chẳng phải là Cục trưởng Cục Đặc Dị của Hàng thị sao?

“Trời ơi, địa vị của Tần đại sư cũng quá cao rồi.”

“Cái gì thế kia? Các người nhìn phía sau kìa, vị đại hòa thượng kia là Tịnh Viễn đại sư, chủ trì chùa Phật Đà ở Phật Đà Sơn.”

“Khá lắm, tôi nhìn thấy Trương chưởng môn của Long Hổ Sơn.”

“Ông trời ơi, tôi là Kiềm Nam Thị, người giàu nhất của chúng tôi sao lại qua đó rồi? 1000 năm nay có tin đồn ở thành phố của chúng tôi rằng nhà họ Tề là gia tộc thừa kế, bây giờ các công ty khác đều không thể chống lại họ.”

“Ư, chẳng phải những người của Cục Đặc Dị đang ở sau đó sao?”

“Toàn là người mạnh!”

 

Giờ khắc này, những fan hâm mộ này mới cảm nhận được địa vị ‘Giang Hồ’ của Tần Dược.

Tần Dược nhìn một cái liền biết những người được hắn mời đều đã đến đủ.

Có thể thấy, hắn bây giờ thanh danh hiển hách, thực lực cường đại, thiệp mời phát ra, mọi người liền ùa đến.

Vì đại biểu cho địa vị, thân phận và quan hệ. Nên đương nhiên không ai đến trễ cả.

Thậm chí đến sớm cả tiếng đồng hồ.

“Các vị đã ở đây thì không cần giữ kẽ làm gì, hôm nay cũng là ngày đầu tiên mở cửa sơn môn, bây giờ mở tiệc chiêu đãi mọi người, mời mọi người tới Linh Vị Các để thưởng thức!”

Mọi người cũng giới thiệu xong rồi.

Sau đó Tần Dược dẫn đường, còn các đại môn phái, đệ tử thế gia đi theo sau.

Thợ quay phim đi theo để quay hình, tốc độ đi cực nhanh. Trong phòng livestream đương nhiên cũng kinh ngạc.

“Trời mé, những người này leo núi thôi mà cũng phải bay sao?

“Nhanh thật đấy!”

“Haha, anh quay phim cũng bó tay rồi!”

“Oh, đây không phải Noãn Noãn sao? Noãn Noãn cũng tới hả?”

 

“Còn có một streamer bản địa nữa.”

“Nếu như so sánh thì người bình thường căn bản không tài nào sánh kịp, thật mạnh mẽ mà!”

“Bởi vì không cách nào tu luyện được Nhân Đạo Kinh đấy, mọi người nhìn Noãn Noãn kìa, còn không bằng ông lão bên cạnh.”

“Đều là thâm tàng bất lộ đấy!”

“Có thể được Tần đại sư mời tham dự ngày đầu tiên mở cửa sơn môn, nhất định quan hệ rất tốt, hoặc là đại lão nào đấy.”

Trong những âm thanh này.

Noãn Noãn giơ giá đỡ điện thoại lên, vẻ mặt ủ rũ.

“Trời ơi, thể lực của tôi cũng không tệ, nhưng đây là leo núi đó, mệt quá đi!”

“Tê chân, tê chân rồi!”

“Tiểu ca ca, còn bao lâu nữa mới đến vậy!” “Tôi đi được bao nhiêu mét rồi?”

Bên cạnh cô quả thật có một đệ tử ngoại môn của Đạo Thiên Môn, lúc trước tuyển người, những người này có thể chịu được vất vả, bản thân cũng có chút thiên phú, nghe Noãn Noãn hỏi thì cười nói: “Duyên chủ, cô mới đi có hai trăm mét thôi, nơi này cách Linh Vị Các còn hai ngàn mét nữa.”

Noãn Noãn nghe xong liền choáng váng.

“Tôi đi lâu như vậy mà mới có hai trăm mét thôi á?” “Cậu nói mới hai trăm thôi sao?”

“Chết mất thôi!”

“Trời ơi, chịu hết nổi rồi!”

 

Noãn Noãn than thở.

Lúc này phía sau có một cô gái trẻ đẹp cầm điện thoại bước nhanh về phía trước.

“Trời mé, bọn người Tần đại sư đi nhanh quá!” “Chúng ta mau đuổi theo thôi.”

“Không được, tôi công lực quá yếu, đuổi không kịp!”

Trên thực tế, người phía trước đều đang muốn cạnh tranh, cho nên càng chạy càng nhanh, hơn nữa còn muốn tỏ vẻ đi mây đạp gió, tiên phong đạo cốt.

Người phàm phía sau đương nhiên theo không kịp rồi. Mà cô gái này không phải ai xa lạ.

Chính là Viên Giai Giai một streamer ở Hàng Châu.

Kể từ khi ké fame của Tần Dược, Viên Giai Giai cũng trở thành một trong những streamer trụ cột, mặc dù không kiếm được nhiều tiến như mấy streamer nổi tiếng khác, nhưng một tháng cũng kiếm hơn trăm ngàn.

Cô ấy vốn không giàu có gì, mà là một cô gái bình thường, mức thu nhập này đủ để cô ấy nghịch thiên cải mệnh.

Sau khi Tần Dược công bố Nhân Đạo Kinh, cô đổi sang con đường làm livestream, bắt đầu luyện Nhân Đạo Kinh, hơn nữa vô cùng có thiên phú.

Hơn nữa cô còn thường tới trang viên bên núi của Tần Dược để tu luyện, leo núi, livestream ngoài trời, việc này khiến thể chất cô tốt lên.

Sự phát triển Nhân Đạo Kinh vô cùng mãnh liệt, mấy ngày trước đã thành người đặc dị cấp E.

Bây giờ ba bốn tên đàn ông mạnh khỏe cũng không bằng cô ấy.

 

Lúc này cô vừa hay đi ngang qua Noãn Noãn. Mà Noãn Noãn hai chân đau nhức, bước hụt. “Ahh!!!”

Noãn Noãn ngã về sau.

Sắc mặt cô hoảng loạn, nếu thật sự ngã xuống, e rằng xương cốt gãy vụn.

“Cẩn thận!”

Viên Giai Giai nhìn thấy vội vàng đưa tay kéo Noãn Noãn lên.

Lần này Noãn Noãn bị dọa sợ rồi. “Cảm ơn, cảm ơn!”

“Không cần cảm ơn, thực lực cô không mạnh, đừng cố đuổi theo Tần đại sư, từ từ đi thôi! Tôi đi trước đây!”

Viên Giai Giai bước đi như bay.

Noãn Noãn đương nhiên biết Viên Giai Giai là ai, nhìn đối phương leo l*n đ*nh núi, không khỏi ngẩn người.

Cô đột nhiên cảm thấy bản thân như đã bỏ lỡ gì đấy.

Rõ ràng cô quen Tần Dược đầu tiên, mặc dù cô được mời nhưng ngay cả đi bộ cũng không theo kịp.

Còn Viên Giai Giai này lại đi như bay.

Nhưng cô quá bận rộn, còn phải livestream, phải ca hát, ngược lại Viên Giai Giai cố ý đuổi theo Tần Dược, trở thành một streamer ngoài trời, tu luyện Nhân Đạo Kinh.

Video luyện tập của cô ấy được yêu thích rộng rãi, lượt xem đến cả triệu.

“Sau này mình phải chăm chỉ luyện Nhân Đạo Kinh mới được!”

 

Noãn Noãn hứa thầm trong lòng. Cô kiếm đủ tiền rồi.

Cô muốn một cơ thể khỏe mạnh, muốn sống tới hai trăm tuổi.

Sau đó cô cắn răng tiếp tục leo núi.

Đường lên núi khác với đường đi bình thường. Cực kỳ mệt mỏi.

Với thể lực một người bình thường, đi quãng đường một kilomet dù nhanh hay chậm cũng mất tầm mười lăm phút.

Nhưng leo núi thì thời gian tốn gấp hai gấp ba lần. Tính cả thời gian nghỉ ngơi.

Người bình thường cần ít nhất một tiếng để đến Linh Vị Các.

Mà người tu Nhân Đạo Kinh được chút thành tựu, tốc độ đương nhiên nhanh hơn, nửa tiếng là đến.

Còn về bọn người Tần Dược.

Cùng lắm năm phút liền tới Linh Vị Các.

“Đây là Linh Vị Các mà tôi mở, trong mỗi một món ăn, cho dù chỉ là nguyên liệu phụ thì cũng là linh thảo, linh quả, hôm nay mở tiệc mời mọi người cùng đến thưởng thức.”

Sau đó Tần Dược dẫn mọi người lên tầng ba.

Tầng một là nhà ăn, tầng hai phòng tư nhân, tầng ba là đại sảnh yến tiệc.

Mọi người ngồi xuống, nhân viên phục vụ bắt đầu dọn món khai vị.

Lên trước hai dĩa gỏi.

 

Một dĩa gỏi măng tươi, một dĩa là gỏi ngó sen chua cay.

Mọi người vẫn rất dè dặt, vì để chia cho đầy đủ, mọi người ai cũng không động đũa mà tiếp tục ngồi đợi lên món.

Cũng may món ăn đủ no.

Lát sau lại lên món nấm xào ớt đỏ.

Hơn nữa nấm này lại có màu xanh biếc. Vô cùng đặc biệt.

Nhìn thấy loại nấm này, người biết nhìn hàng hai mắt liền loé sáng lên.

“Nấm Ngọc Nhĩ”

“Thứ này là đồ tốt đấy, sau khi ăn m.á.u huyết lưu thông, da thịt như ngọc, da dẻ mềm mịn.”

Có thể nói, nếu chỉ tính riêng giá trị thì món này đã có giá không ít hơn một triệu.

“Cũng chỉ có Tần đại sư mới hào phóng thế này thôi!”

“Nghe nói xung quanh trang viên Tần đại sự toàn là linh thảo linh quả, cậu ta có truyền thừa đặc biệt, có thể nuôi dưỡng những thứ này!”

“Lão đây thật có phúc mà!”

“Các vị cùng nếm thử đi!” Tần Dược cười nói, bảo mọi người cùng ăn.

Lần này ai có thể nhịn được chứ.

Sau một lát mọi người đều cầm đũa lên. Rột roạt rột roạt!

Nấm Ngọc Nhị trên dĩa đồ ăn nhanh chóng ít dần.

 

Ngồi cùng bàn với Tần Dược đều là cao tăng, đại sư thực lực mạnh mẽ.

Vậy mà bây giờ lại tranh nhau.

Đồ ăn nhanh chóng được ăn hết, bọn họ nhanh chóng bị cảm giác này làm choáng váng!

Quá ngon đi.

Không những cảm giác lúc ăn của linh thực này mà ngay cả hương vị đều tuyệt vời.

Chưa từng ăn qua món nào ngon như vậy.

“Nguyên liệu nấu ăn của Tần đại sư đều là cao cấp, e rằng đến đầu bếp cũng rất cao cấp nhỉ?”

Có người cảm khái một câu. Tần Dược nở nụ cười.

“Đại đồ đệ của tôi là bếp trưởng đấy.”

“Đại đồ đệ? Tiểu Tử? Đó không phải là đứa trẻ sao? Ai biết Tần Dược cũng kinh ngạc.

Tần Dược nở nụ cười, không giải thích gì thêm.

Ngược lại Từ Trường Xuyên cục trưởng Cục Đặc Dị, nghĩ tới Tiểu Tử liền bừng ngộ ra.

Trước đây Tần Dược không cho đồ đệ này đến trường học đặc dị.

Thì ra là thế.

Nghe nói đại đệ tử của Tần Dược là một khôi lỗi!

Một khôi lỗi cũng có thể nấu được món ngon thế này khiến ông ta cảm thấy truyền thừa mà Tần Dược nắm giữ càng bất phàm.

 

Sau đó từng món ăn không ngừng dược dọn lên. Những đại sư cao tăng này vận dụng toàn bộ bản lĩnh. Đặc biệt trong các món ăn không chỉ có thực vật.

Còn có heo sữa quay với gà hầm.

Đều là dùng linh thảo nuôi lớn, thịt gà là đời sau của Đào Đô Thiên Kê đẻ ra, qua mấy lần đẻ, Tần Dược có được cả một trại gà.

Thứ này thực là món đại bổ mà. Đến Tịnh Viễn đại sư củng giành ăn.

“Tịnh Viễn đại sư, ngài đừng ăn đấy, người xuất gia không thể phá luật.”

“Sai rồi, rượu thịt đi qua ruột, Phật Tổ nằm ở trong lòng, cậu đây là cảnh giới chưa cao thâm!”

“Vậy ngài có bản lĩnh phá sắc giới không!”

“Vậy không được, nữ nhân ảnh hưởng tốc độ xuất kiếm của tôi”

“Ha ha ha!”

Mọi người cười nói vui vẻ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Thập Niên 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 532: Chương 532



Sẵn sàng

Mạnh Hổ vốn dĩ còn muốn nói thêm vài câu, thấy thế vội vàng dừng lại.

Môi Cố Nguyệt Hoài tái nhợt, cũng không tiếp tục hỏi nữa, cô ngước mắt nhìn phía chân trời xám xịt, nói: “Nhìn thời tiết chắc là sắp mưa rồi, cầm đồ trở về đi, đừng để nhóm Thiếu Ngu chờ lâu quá.”

Mạnh Hổ gật đầu: “Ừ, đúng là nên về, đi lâu quá rồi.”

Vương Hâm cười khổ một tiếng: “Chỉ sợ trung đội trưởng đã sớm nhận ra có điều không đúng, cho rằng chúng ta đã hi sinh vì tổ quốc.”

“Chúng ta vẫn nên mau chóng mang đồ trở về thôi, trở về ăn cho nóng, hơn nữa với hỏa lực và vũ khí của hai binh đội nước M, chúng ta có thể phát động phản công, nói không chừng còn có thể thừa dịp cơ hội này mà g.i.ế.c ngược lại, dẫn đầu phá vòng vây đấy!”

Ngược lại Mạnh Hổ cực kỳ tự tin, đeo từng cái ba lô căng phồng lên trên người, nhưng ba lô nặng trịch khiến cả người anh ta đứng cũng không vững, cảm giác suy yếu do suy dinh dưỡng lâu dài mang đến, không phải một hai món đồ hộp là có thể giải quyết được vấn đề.

Nhìn anh ta suýt nữa ngã xuống đất, Vương Hâm bước lên phía trước đỡ anh ta, hốt hoảng hô lên: “Cậu vừa vừa phải phải thôi!”

Mạnh Hổ đặt m.ô.n.g ngồi dưới đất, nhìn hai mươi chiếc ba lô tiếp tế, bỗng thấy nhức đầu: “Nếu chúng ta không mang đồ về, nói không chừng sẽ có binh lính của nước M mò tới, rồi lấy đồ đi mất thì phải làm sao? Những đồ ăn bên trong túi tiếp tế này rất quan trọng đối với trung đội 168 của chúng ta, chỉ cần có thể mang về, rất nhiều vấn đề phiền toái có thể giải quyết một cách dễ dàng!”

Vương Hâm míp môi, nói: “Hay là thế này đi, cậu dẫn đồng chí Cố trở về, bảo trung đội trưởng sắp xếp người tới đây lấy. Tôi sẽ ở chỗ này trông coi, phòng ngừa người nước M tới đây bao vây, nếu có tin tức thì tôi còn có trở về báo tin.”

Vừa nghe lời này, Mạnh Hổ đã lộ vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu: “Không được!”

“Đồng chí Vương Hâm, thể chất của cậu kém, luôn bị hôn mê, lỡ như người nước M tới mà trùng hợp cậu bị hôn mê thì phải làm sao? Chẳng phải như vậy sẽ chậm trễ chuyện lớn à? Thế này đi, cậu đưa đồng chí Cố trở về, tôi ở lại đây trông nom!”

“Được rồi, cứ quyết định như vậy. Hai người mau đi đi, chúng ta đã trì hoãn thời gian quá lâu rồi.”

Mặc dù Mạnh Hổ nói chuyện không dễ nghe, nhưng ngôn từ rất quyết liệt, hiển nhiên đã nhận nhiệm vụ nguy hiểm về phần mình.

Vành mắt của Vương Hâm có chút đỏ, anh ấy vừa muốn nói, Cố Nguyệt Hoài đã nói: “Dùng dây leo kéo đi.”

Ánh mắt Mạnh Hổ sáng ngời: “Đồng chí Cố, cô không chỉ là quân y của trung đội 168 chúng tôi, còn là cố vấn của chúng tôi nữa!”

Vương Hâm lại có chút chần chờ: “Những túi tiếp tế này không nhẹ, nếu kéo theo sau bằng dây leo, có thể sẽ đè lên cây cỏ. Lỡ như bị nước M tìm kiếm được tung tích thì không ổn đâu, chẳng thà tìm người tới đây còn hơn?”

Vừa nghe như vậy, Mạnh Hổ cũng do dự, nếu quả thật bởi vì túi tiếp tế mà bại lộ vị trí ẩn núp thì đúng là mất nhiều hơn được.

Cố Nguyệt Hoài cũng ngạc nhiên nhìn Vương Hâm một cái, người này cũng có chút đầu óc, cô trầm ngâm một lát, nói: “Đúng là như vậy, nhưng cũng không cần quá lo lắng, sắp mưa rồi, mưa to sẽ che lấp tất cả dấu vết trong rừng.”

Mạnh Hổ nhếch miệng cười, gật đầu nói như thật: “Được rồi Vương Hâm, chúng ta mau bắt đầu làm việc thôi.”

Nói xong, anh ta bắt đầu bẻ dây leo, dây leo rất dẻo dai chỉ dùng tay rất khó bẻ gãy.

“Dùng cái này đi.” Cố Nguyệt Hoài rút d.a.o găm từ trong túi tiếp tế ra, đưa cho Mạnh Hổ và Vương Hâm.

Sau khi hai người nhận lấy thì bắt đầu cắt dây leo, chỉ chốc lát sau, đã cắt được một cái dây theo thật dài, cột các túi tiếp tế ở trên dây leo. Sau đó kéo thử, thật sự dễ dàng hơn việc vác trên người rất nhiều.

Ba người dập tắt đống lửa, xách theo một dây túi tiếp tế, mò mẫm đi về phía trước.

 

Cố Nguyệt Hoài lắng nghe động tĩnh của cỏ cây, chỉ cần có dấu hiệu của sinh vật cỡ lớn hoạt động, cô đều âm thầm dẫn bọn họ đổi sang đường khác. Đi xa hơn một chút, vòng qua những rắc rối có thể tìm đến bất cứ lúc nào.

Cứ như vậy, ba người đi khoảng tầm một tiếng, rời khỏi rừng.

“Dọc đường đi rất an toàn, ngay cả con thỏ cũng không gặp.” Mạnh Hổ có chút nghi hoặc.

Vương Hâm suy nghĩ một chút, đưa ra một lời giải thích hợp lý: “Có lẽ là động tĩnh của chúng ta quá lớn.”

Cố Nguyệt Hoài không muốn kể công, để mặc cho hai người họ suy đoán, ánh mắt quan sát tỉ mỉ bốn phía.”

Nơi này đã ở gần rìa của mỏm núi Lăng Xuyên, ngoài rừng là từng khối nham thạch nhô lên, những nham thạch này rất kỳ diệu, có thể ngăn không cho người trên vách núi nhìn xuống một cách rất hiệu quả. Xem ra, Yến Thiếu Ngu đã tìm nơi ẩn nấp ngay phía dưới.

Lúc này, bầu trời vang lên một tiếng ầm ầm thật lớn, hạt mưa to như hạt đậu ào ào rơi xuống, cả cánh rừng đều mờ mịt trong mưa bụi, nhìn không được rõ, nhưng cánh rừng hư vô mờ mịt, không nhìn rõ bất cứ thứ gì, ngược lại càng thêm đáng sợ.

Mạnh Hổ thu hồi tầm mắt, run lập cập, lại nhỏ giọng nói một câu: “Hoàng tiên cô chắc chắn là thật!”

Cố Nguyệt Hoài và Vương Hâm đều nghe được, người trước thì đã biết chân tướng sự việc nhưng lười vạch trần, người sau thì đã mơ hồ bị tẩy não, cũng tin lý do thoái thác về “Hoàng tiên cô” này, dù sao không ai có thể giải thích được hướng đi của hai binh đội nước M.

Nguyệt

Cố Nguyệt Hoài tiến lên vài bước, đứng bên cạnh tảng đá rũ mắt nhìn xuống: “Ngay phía dưới à?”

Mạnh Hổ hoảng hốt, vội nói: “Giờ đây trời tối đường trơn, đồng chí Cố cẩn thận một chút, có những nham thạch đã bị mòn rồi. Nếu cô mà xảy ra chuyện thì tôi thật sự không biết ăn nói làm sao với trung đội trưởng!”

Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, hỏi: “Không sao, rốt cuộc doanh trại tạm thời của các anh ở nơi nào?”

Mạnh Hổ nắm chặt dây leo trong tay, hất cằm về phía trước: “Ngay phía trước.”

Cố Nguyệt Hoài bước nhanh về phía trước, thị lực của cô tốt hơn những người khác rất nhiều, tuy rằng sắc trời mờ tối, nhưng rất nhanh vẫn phát hiện một mảnh tường dây leo xen lẫn chằng chịt, mơ hồ có thể thấy được dấu vết ma sát, giống như có người đi ra.

“Trung đội trưởng của chúng tôi rất thông minh! Lúc ấy thấy những dây leo này bò xuống dưới, bèn nghĩ nói không chừng ở dưới chân núi có thể tìm được đường ra. Đáng tiếc, phía dưới ngoài biển vẫn là biển, bên trong còn có cá mập, chúng tôi không thể nào bơi trở về. Cũng may trời không tuyệt đường người, thế là giúp trung đội trưởng tìm được một vách đá có chỗ lõm vào!” Nói tới doanh trại tạm thời này, trên gương mặt của Mạnh Hổ tràn ngập sự kiêu ngạo.

Nhờ có nơi này, mà tất cả bọn họ mới có thể an toàn chống đỡ binh sĩ nước M trong nửa tháng.

Nói xong, Mạnh Hổ lại quay đầu nhìn về phía Vương Hâm, nói với vẻ nóng lòng muốn về: “Chúng ta bò xuống từ đây là được, đồng chí Vương Hâm, cậu chờ ở đây, tôi đi xuống tìm người trước, sau đó sẽ vận chuyển túi tiếp tế trở về.”

Vương Hâm gật đầu, lấy toàn bộ túi tiếp tế trên dây leo xuống, chờ chiến hữu đến vác.

“Đồng chí Cố, chúng ta cùng nhau đi xuống, cô đi ở phía sau tôi, cẩn thận một chút, mưa lớn nên vách đá rất trơn trượt!” Mạnh Hổ nói xong, tự mình leo lên một cây dây leo, giống như là thằn lằn, nhảy đi thoăn thoắt, lập tức biến mất khỏi vách núi.

Cố Nguyệt Hoài lên trước nhìn xem thử, dưới vách núi có sương mù bao phủ, tầm nhìn rất hạn hẹp, rất nhanh đã không thấy tăm hơi Mạnh Hổ đâu.

Cô hít sâu một hơi, học theo dáng vẻ Mạnh Hổ mà bắt lấy một cây dây leo, Vương Hâm ở bên cạnh nhìn thấy, vội vàng nói: “Đồng chí Cố, cô vẫn nên lấy cái gùi trên lưng xuống, chờ trung đội trưởng tới lấy cho. Cái này quá nặng, không an toàn.”

“Không sao đâu.” Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, cũng không tháo gùi, mà theo dây leo trượt xuống dưới.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung