Vợ Nhỏ Của Hoắc Thiếu

Chương 1174



Sẵn sàng

Tần Bí thư hừ lạnh:

“Không tiết lộ ra ngoài.”

Trương Sùng Quang ngồi vào ghế sau, thuận miệng hỏi:

“Ngươi đang nói chuyện gì đó?”

Tần Bí thư nói thật, nàng vô cùng cay nghiệt:

“Trương Tổng ngài thật sự nên giữ gìn sức khỏe cho tốt đi.

Đàn ông ở cái tuổi này đã sớm lo tu thân dưỡng tính rồi, cái mối quan hệ này của ngài với Tống tiểu thư đã quá hạn sử dụng rồi đấy!”

Trương Sùng Quang không giải thích gì cả.

Hắn nghiêng mặt nhìn bóng lưng Tống Vận, nàng đi được chân thấp chân cao…

Hắn có chút xuất thần, Tần Bí thư lại nhịn không được nói:

“Dù sao Trương Tổng ngài không hối hận là được.”

Trương Sùng Quang hơi cụp mắt, nói:

“Lái xe đi!”

Kể từ hôm nay trở đi, hắn đối với Tống Vận lạnh nhạt đi rất nhiều, bình thường cũng không hay tìm gặp…

Tống Vận một mực tha thiết mời mọc, có khi chỉ để được cùng hắn ăn bữa cơm.

Thậm chí có lúc Tống Vận muốn gặp hắn cũng không được, Tần Bí thư luôn nói Trương Tổng bận rộn rất nhiều việc.

Tống Vận cảm thấy vấn đề là do Hoắc Tây.

Hôm nay, Hoắc Tây xử lý xong một vụ án kinh tế, từ tòa án bước ra.

Ở cổng dừng một chiếc Maserati màu trắng, cửa sổ xe hạ xuống, Tống Vận tháo kính râm ra nhìn Hoắc Tây:

“Bà Trương, có thời gian nói chuyện một lát không?”

Hoắc Tây cao 1m70 đứng thẳng người, nàng hơi nhếch môi:

“Hiện tại ngươi có thể gọi ta là Luật sư Hoắc! Ta có thể cho ngươi một phút thời gian, vượt quá sẽ tính phí.”

Sắc mặt Tống Vận tối xuống:

“Ngươi làm sao lại lấy thân phận ra chèn ép người khác?”

Nàng sợ Hoắc Tây bỏ đi, vội vàng nói tiếp:

“Ngươi định bao giờ ly hôn với Trương Tổng? Anh ấy đang sống rất không vui vẻ, mỗi lần anh ấy tìm ta tâm sự, ta đều cảm nhận được sự đau khổ của anh ấy.

Luật sư Hoắc, ngươi nên buông tay đi, đừng tiếp tục gia tăng nỗi khổ cho người đàn ông này nữa, ngươi nên cho anh ấy tự do.”

Hoắc Tây nghe thấy lời châm chọc, nàng cười lạnh:

“Ngươi nên nói những lời này với Trương Sùng Quang thì hơn.”

Nói chuyện với Tống Vận, thật lãng phí thời gian.

Hoắc Tây đi vòng qua phía bên kia mở cửa xe, ngồi vào, rồi nhanh chóng lái xe đi…

Tống Vận cắn môi đeo lại kính râm, gương mặt nàng tràn đầy không cam lòng.

Nàng cứ nghĩ mình chủ động gây sự thì Hoắc Tây sẽ nhịn không nổi mà xông vào đánh nhau với mình, nàng muốn làm lớn chuyện để từ đó ép buộc Trương Sùng Quang ly hôn.

Không ngờ Hoắc Tây căn bản không hề để ý tới nàng.

Tống Vận có chút nóng nảy.

Nàng biết đàn ông có thói hư tật xấu gì.

Việc Trương Sùng Quang tìm đến nàng một lần đúng là để chọc tức Hoắc Tây, nhưng đồng thời cũng là vì cảm giác mới mẻ…

Điểm này hắn không thể giấu được nàng.

Chờ cảm giác mới mẻ của hắn qua đi, nàng sẽ không còn cơ hội nữa.

Tống Vận chuẩn bị làm một chuyện lớn…

Thứ bảy giữa trưa, Hoắc Tây ăn cơm tại phủ đệ nhà họ Hoắc.

Gần đây nàng hơi gầy nên Ôn Mạn cố ý tự tay nấu canh cho nàng, còn bóng gió hỏi chuyện giữa nàng và Sùng Quang.

Bên ngoài tin đồn, thực sự rất nhiều.

Hoắc Tây trả lời lập lờ nước đôi.

Đúng lúc này, Hoắc Thiệu Đình vừa đánh golf với bạn bè xong trở về.

Xe vừa dừng trong sân, Hoắc Thiệu Đình liền nhanh nhẹn bước xuống xe, động tác dứt khoát nhanh nhẹn không giống người ở tuổi này.

Đi vào đại sảnh, Hoắc Tây mới gọi một tiếng “cha”.

Một chồng ảnh dày cộp được ném lên bàn ăn.

Hoắc Thiệu Đình ôm ngực, tức giận đến muốn chết:

“Mau gọi Trương Sùng Quang về đây cho ta, bảo hắn giải thích cho ta nghe xem! Những tấm hình này là thật hay là ghép!”

Ôn Mạn nhìn thấy sắc mặt ông ấy thay đổi, vội vàng lấy thuốc cho ông.

Uống xong một viên thuốc, Hoắc Thiệu Đình đã dịu hơn nhiều, nhưng vẫn tức muốn chết.

Hoắc Tây cầm lấy chồng ảnh dày cộp đó.

Toàn bộ đều là những tấm hình khá mập mờ, nhân vật chính là Trương Sùng Quang và Tống Vận.

Có cảnh hai người cùng đi dạo ở Hong Kong, có cảnh cùng đánh golf, còn có cảnh ôm hôn đắm đuối ở ngay cửa căn hộ…

Ngón tay Hoắc Tây khẽ run lên.

Nàng chăm chú nhìn đôi nam nữ đang ôm hôn say đắm kia, biểu cảm đầy vẻ nhập tâm và mê dại, phảng phất chỉ một giây sau sẽ tan chảy vào cơ thể đối phương…

Môi Hoắc Tây run run khẽ.

Mãi một lúc sau, ánh mắt nàng mới ánh lên ý cười lạnh lẽo.

Nàng nói:

“Sao lại là ảnh ghép được! Đây là ảnh chụp từ camera giám sát! Những tấm ảnh này chắc chắn là do Tống Vận cho người gửi đến tay cha.”

Hoắc Thiệu Đình mặt đanh lại, gọi điện thoại cho Trương Sùng Quang:

“Ngươi, lập tức chạy về đây cho ta!”

Thật ghê gớm, lại học người ngoài đi nuôi phụ nữ!

Hoắc Tây nhìn một lát rồi nhẹ nhàng đặt chồng ảnh xuống.

Nàng ngồi vào bàn, gọi người hầu múc cho mình một bát canh nữa, nàng thong thả uống cạn…

Hoắc Thiệu Đình và Ôn Mạn cảm thấy nàng quá đỗi bình tĩnh.

Uống xong bát canh, Hoắc Tây bình thản nói:

“Cha mẹ, con ra ngoài giải quyết một vài chuyện!”

Hoắc Tây bình tĩnh đến đáng sợ.

Hoắc Thiệu Đình và Ôn Mạn đều không yên lòng, đặc biệt là Ôn Mạn.

Bà vỗ nhẹ tay nàng:

“Chuyện này cha mẹ sẽ thay ngươi giải quyết.”

Hoắc Tây lắc đầu:

“Cứ để ta đi! Ta sợ ô uế mắt ngài!”

Ôn Mạn đành phải gật đầu.

Bà quay sang trấn an Hoắc Thiệu Đình đang giận dữ…

Lúc Hoắc Tây rời khỏi tòa nhà, một chiếc Land Rover màu đen lái vào từ phía đối diện.

Cửa sổ xe cả hai chiếc đều mở nên cả hai đều dễ dàng nhìn rõ khuôn mặt và thần sắc của đối phương.

Trương Sùng Quang chậm dần tốc độ xe, gọi khẽ một tiếng:

“Hoắc Tây!”

Hai chiếc xe lướt qua nhau, Hoắc Tây không hề liếc nhìn hắn một cái.

Ngón tay trắng nhỏ của nàng nắm chặt vô lăng, đầu ngón tay trắng bệch…

Trong thoáng chốc, Trương Sùng Quang muốn liều lĩnh đuổi theo.

Từ trong biệt thự vọng ra tiếng Hoắc Thiệu Đình:

“Về rồi thì cút vào đây ngay cho ta!”

Hoắc Tây mang theo hai bảo tiêu phá cửa lớn căn hộ xông vào.

Tống Vận đang nằm trên ghế sô pha đắp mặt nạ dưỡng da, nàng lột bỏ lớp mặt nạ trên mặt từ từ đứng dậy:

“Luật sư Hoắc, ngươi đây là hành vi tự ý xông vào nhà người khác đấy.”

Một tờ giấy mỏng manh, bay xuống.

Giọng Hoắc Tây thản nhiên:

“Cái căn hộ này hiện tại vẫn thuộc về công ty bất động sản của Trương Sùng Quang đấy, sao nào, hắn không nói cho ngươi biết à? Nếu như ngươi không biết, vậy để ta giải thích cho ngươi nghe.

Nơi này…

được coi là tài sản chung của hai vợ chồng, có một nửa của ta! Ta tới không cần thông qua sự đồng ý của Tống tiểu thư, thậm chí ta hiện tại có thể bảo Tống tiểu thư dọn ra ngoài…

Đây là tài sản thuộc về ta!”

Tống Vận tức đến run hết cả người:

“Trương Sùng Quang sẽ không bao giờ để ngươi đối xử với ta như vậy!”

Hoắc Tây bước đi trên giày cao gót, chậm rãi tiến tới.

So với vẻ ngoài tinh tế của nàng, lúc này Tống Vận trông hơi luộm thuộm.

Hoắc Tây hơi nghiêng người, ghé sát vào tai Tống Vận cười khẽ:

“Xem ra Tống tiểu thư vẫn chưa hiểu rõ đàn ông cho lắm nhỉ! Nếu hắn thực sự yêu ngươi đến vậy, làm sao ta có thể dễ dàng chèn ép ngươi như thế này được?…

Ta vốn không định đối phó ngươi, nhưng ai bảo ngươi thuận tay gây chuyện đến chỗ cha ta làm gì.

Ông ấy đã lớn tuổi rồi, trái tim lại không khỏe, không chịu đựng được sự kích động.

Tống tiểu thư, ngươi cũng là người có cha có mẹ mà, tại sao ngươi lại phá hoại gia đình người khác rồi còn muốn hủy hoại cả sinh mạng của người khác nữa!…

Ta nói cho ngươi biết, ta không nhịn nổi nữa rồi!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần

Chương 1174



Sẵn sàng

Chương 1179: Kỳ lân thét gào

Đám đông đã không thể dùng từ ngữ để miêu tả tâm trạng lúc này được nữa. Ông lão với thực lực thâm sâu khó lường đã bị chịu thiệt trong tay một thanh niên như vậy đấy. 

Chuyện gì thế này? Đường chủ kỳ quặc của Thanh Hà Đường lại đáng sợ như vậy sao? 

Tất cả đều cảm thấy kinh hãi và tò mò. Bọn họ nhìn anh chăm chăm và nín thở. 

“Thú vị! Thú vị đấy!”, ông lão bò dậy, tỏ ra hào hứng và nghiêm túc. 

“Cậu thú vị hơn mấy gã trước đó nhiều. Xem ra tôi phải nghiêm túc hơn, nếu không sẽ bị hạ gục trong tay cậu thì mất mặt lắm”, nói xong ông lão vung hai tay giống như đang điều động sức mạnh. Hai cánh tay khô gầy sau một hồi vận động thì đã tạo ra được một luồng sức mạnh kinh người. 

Lâm Chính đanh mắt, không muốn cho ông lão có quả nhiều cơ hội nghỉ ngơi nên anh đã xông lên. 

“Đại Ngạo Thần Hổ Quyết!”, ông lão đột nhiên gầm lên, cơ thể đổ ra, hai tay chống xuống đất. Cả người phát ra nguồn sức mạnh khủng khiếp. Đồng thời một hư ảnh giống như thần hổ xuất hiện và vồ về phía Lâm Chính. 

Lâm Chính co đồng tử, lập tức né đòn. 

Rầm! Một tảng đá bị thần hổ cắn nát. Móng vuốt của hư ảnh cào một rãnh dài sâu hơn một mét trên mặt đất. Nếu bị đánh trúng thì có lẽ cơ thể đã bị đứt làm ba đoạn rồi. 

“Chiêu thức đáng sợ quá. Đây là sức mạnh của nội khí sao?” 

“Có thể tạo ra được một khí thể hùng hậu như vậy thì thực lực của ông cụ này có thể đối kháng được với giáo chủ khi xưa đấy”, vài vị trưởng lão lên tiếng. Đôi mắt họ ánh lên vẻ kiêng kị. 

Ông lão điên cuồng tấn công, giống như thần linh đang trừng phạt hạ giới. 

 Rầm! 

Rầm! 

Móng vuốt hổ dữ không ngừng vồ về phía Lâm Chính. Mặt đất nổ ra âm thanh ầm ầm, những cái hố khổng lồ xuất hiện, vết nứt trải dài cả một vùng trông vô cùng đáng sợ. Thế nhưng tốc độ của Lâm Chính cũng cực nhanh. 

“Nhóc! Cậu thật sự tưởng rằng có thể chạy thoát được sao? Ha ha…”, ông lão cũng đột nhiên chộp lấy một khe hở, mỉm cười và chui vào trong. Hình ảnh con hổ đột nhiên biến mất trong lòng đất. 

“Cái gì?”, đám đông kinh hãi. Lâm Chính tối sầm mặt, lập tức nhìn xuống dưới chân mình. 

Anh bỗng thấy tiếng ầm ầm vang lên giống như có thứ gì đó đang gầm gừ dưới lòng đất. 

Thế rồi bỗng nhiên những đùn đất nổi lên, mặt đất nứt toác, cả đỉnh Thiên Vương đều nứt thành vô số đường. 

Ngọn núi rung lắc. 

“Á!”, một vài đệ tử kêu lên. Có người sợ quá còn chạy một mạch xuống núi. 

Rắc rắc! Lúc này tiếng nứt vang lên ngay dưới chân Lâm Chính. 

“Không hay rồi…Lần này cậu ta xong đời rồi”, một trưởng lão hét lớn. 

Dứt lời…Rầm! Mặt đất dưới chân Lâm Chính nổ tung. Một bóng hình đột nhiên chui lên, ngoác miệng như muốn nuốt chửng anh. 

“Á!”, tiếng hét vang lên bốn bề. Rất nhiều người sợ tới mức phát điên, vội vàng rút lui. 

Đất đá nổ tung. Tưởng chừng ngày tận thế đang tới. Ai cũng cảm thấy da đầu tê dại. 

Bụi cát bay mù trời. Đám đông chỉ nhìn thấy một bóng hình một con hổ đang nuốt lấy Lâm Chính. Sau đó con hổ lật người, đáp xuống đất. 

Ầm! Mặt đất lại rung chuyển. Cứ thế cho tới một lúc sau mọi thứ mới trở lại bình thường. Tất cả vội vàng nhìn về phía con hổ. Mọi người thấy ông lão đang điều khiển con hổ nhai nuốt Lâm Chính một cách điên cuồng. 

Rắc rắc! Đó là âm thanh ra khí lưu tạo ra. Con hổ trông vô cùng hung hãn. Thực ra nó được tạo ra từ khí tức, luồng khí tức này có sức mạnh ghê người, có thể nghiền nát bất cứ thứ gì. 

“Sư phụ, anh ta chết chắc rồi. Lần này chết chắc rồi”, Trịnh Đan chạy tới cười hi hi. 

“Kết thúc rồi sao? Sư phụ còn tưởng thằng nhóc đó tạo ra được kỳ tích gì cơ chứ”, Thiếu Hải khẽ cười. 

“Dù sao người này cũng từng là đối thủ năm nưa của giáo chủ, làm gì có chuyện người thường có thể đấu lại được ông ta. Người thanh niên kia có thể đấu được với ông ta tới giờ phút này đã là điều không tưởng rồi”, Quỷ Thủ thản nhiên nói. 

“Có thể ép ông ta tới nước này đúng là không đơn giản”, Liễu Thị Phụng gật đầu: “Các vị trưởng lão. Tiếp theo chúng ta nên làm gì?” 

“Tiếp tục tiêu hao sức mạnh của ông già đó. Tôi thấy ông ta cũng không còn bao nhiêu thể lực nữa đâu. Giờ chúng ta ra tay vẫn còn sớm, để đệ tử chuẩn bị trước thì hơn”, Quỷ Thủ lên tiếng và nhìn về phía Tô Mạc Vân. 

Liễu Thị Phụng và Thiếu Hải cũng ngước nhìn. Theo như quy định thì giờ đến lượt Chiến Vương Cung của Tô Mạc Vân rồi. Tô Mạc Vân cũng không hề khách khí, chỉ lên tiếng: “Vũ Cực”. 

“Có ạ!”, Vũ Cực mặt tái mét, lập tức đáp lại. 

“Khởi động đi”, Tô Mạc Vân nói. Đám đông nín thở. 

“Vâng…sư phụ”, Vũ Cực đáp lại, nhưng đôi mắt ánh lên vẻ đau khổ. 

“Sư phụ! Đừng!”, Phạm Phong lập tức lao lên. 

“Giữ lấy! Lôi ra!”, không đợi Tô Mạc Vân lên tiếng thì Vũ Cực đã ra lệnh cho hai đệ tử khác giữ lấy Phạm Phong để tránh anh ta làm loạn. 

“Sư huynh! Anh không thể làm thế được. Như vậy là chết đấy. Anh không thể đi được!”, Phạm Phong bị hai người đệ tử lôi ra thì điên cuồng giãy giụa nhưng vô ích. 

Vũ Cực cười chua chát. Anh ta bước tới vỗ vai Phạm Phong: “Em không cần lo lắng, anh sẽ nghĩ cách để sống sót!” 

“Sư huynh…”, Phạm Phong gào khóc. 

Có không ít đệ tử đồng môn xúc động, lẳng lặng lau nước mắt. Vũ Cực hét lớn: “Em mau nghĩ cách đưa mọi người rời đi”. 

Phạm Phong ngẩng đầu, nhìn anh ta bằng vẻ không dám tin. 

“Người anh em họ Lâm đó nói đúng. Sư phụ điên rồi. Các vị trưởng lão cũng điên cả rồi. Bọn họ không hề coi chúng ta là con người mà coi là công cụ, công cụ khiến người canh mộ tiêu hao thể lực. Đi đi! Phải nghĩ cách đi đi!”, Vũ Cực nhìn Phạm Phong bằng ánh mắt kiên định, sau đó quay người đi về phía trước. 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên

Chương 1174



Sẵn sàng

Từ trong linh thức, những người này đều là người thường, là quân nhân đã xuất ngũ, chỉ cần không phải võ cổ giả, cho dù những người này cầm pháo, Dương Bách Xuyên cũng không sợ hãi.  

Đúng lúc này Susan lớn tiếng nói: “Anh Tiểu Lục, dùng tay, dừng tay, anh ta… Là… Bạn trai của tôi.”  

Tô Cẩn vừa nói xong, không chỉ Dương Bách Xuyên, ngay cả người đàn ông kia và những người còn lại cũng sửng sốt.  

Dương Bách Xuyên không nghĩ đến Tô Cẩn sẽ nói anh là bạn trai của cô, có cần máu chó như vậy hay không?  

Hơn nữa anh cũng nhìn ra được, những người này đến tìm Tô Cẩn, chứng minh thân phận của cô tuyệt đối không đơn giản.  

Lúc này nghe thấy người đàn ông kia nói: “Tiểu thư…?”  

“Được rồi, anh Tiểu Lục, anh ấy tên là Dương Bách Xuyên, là bạn trai của tôi, nếu anh dám tổn thương anh ấy, anh biết thủ đoạn của tôi. Đi thôi, suốt ngày đi theo, các anh không thấy phiền hả?” Tô Cẩn quát to với người đàn ông kia.  

“Tiểu thư, cô tự tiện rời đi đã làm chúng tôi thất trách, lão gia rất tức giận, ra lệnh phải mang cô về nhà, xin tiểu thư không cần làm khó chúng tôi.” Tiểu Lục nói.  

Tô Cẩn tức giận dậm chân, cuối cùng nói: “Muốn tôi trở về cũng được, nhưng các anh phải đảm bảo không được thương tổn Dương Bách Xuyên.” Cô rất hiểu anh Tiểu Lục, đối xử tốt với cô, nhưng lại rất độc ác với tất cả những người khác.  

Tô Tiểu Lục gật đầu, liếc nhìn Dương Bách Xuyên, nói: “Tiểu thư, mời về.” Nói xong nghiêng người làm Tô Cẩn đi.  

“Anh Xuyên, em sẽ tìm anh sau, em không đắc tội nổi với ông già trong nhà, tạm biệt.”  

Tô Cẩn nói nhỏ với Dương Bách Xuyên, còn sợ Tô Tiểu Lục gây rắc rối cho Dương Bách Xuyên, nhìn chằm chằm vào hắn ta.  

Một màn kịch hài hước kết thích, Dương Bách Xuyên còn chưa kịp tuyên dương con đường tu chân cho Tô Cẩn, cô đã đi rồi.  

“A, vậy gặp cô sau.” Nói xong, Dương Bách Xuyên cũng đi ra khỏi khách sạn, lúc này mặt trời đã lên cao từ lâu.  

Còn phải trở về tìm Viên Kim Phượng nếu không cô sẽ lo lắng, nửa đêm trộm rời đi, còn chưa chào hỏi.  

Nhưng vừa ra khỏi khách sạn, Dương Bách Xuyên Dương Bách Xuyên đã bị hai người đàn ông lực lượng ngăn lại, một tên trong đó nói với Dương Bách Xuyên: “Nhóc con, anh Lục mời cậu đi uống trà, mời đi theo chúng tôi.”  

Dương Bách Xuyên vui vẻ, không cần hỏi cũng biết anh Lục chính là Tiểu Lục trong miệng Tô Cẩn, uống trà là giả, e rằng dạy dỗ anh là thật.  

Nhưng Dương Bách Xuyên sẽ sợ sao?  

Dù sao thời gian còn sớm, anh cũng đang suy nghĩ tìm hiểu gia thế của Tô Cẩn, hơn nữa bộ dáng chặn đường của hai người đàn ông này có cảm giác không đi phải dùng vũ lực, Dương Bách Xuyên cười ha ha nói: “Được, dẫn đường đi.” 

Anh cũng rất muốn uống thử một ngụm trà, thử xem người tên Tiểu Lục này sẽ làm gì? 

Từ hơi thở quân nhân xuất ngũ của những người này có thể nhìn ra được, gia thế của Tô Cẩn không đơn giản. 

Dương Bách Xuyên đi theo bọn họ vì anh cũng có ý muốn dạy bảo tên Tiểu Lục này, bởi vì hắn ta chĩa súng vào anh, đời này anh hận nhất điều này. 

Đi theo hai người đàn ông lực lưỡng lên một chiếc xe hơi, Dương Bách Xuyên cũng không quan tâm bọn họ lái xe đưa mình đến nơi nào. Không sao cả, suy cho cùng bọn họ cũng chỉ là người thường mà thôi, ngay cả võ giả Tiên Thiên anh cũng không sợ. 

Hơn nữa cảm giác rất thú vị, có một loại cảm giác muốn trêu đùa người khác. 

Nửa tiếng sau, xe dừng trước cửa một quán tập thể hình, hai người đàn ông bảo Dương Bách Xuyên xuống xe, đi theo bọn họ vào trong.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ

Chương 1174



Sẵn sàng

Ầm!

Thanh âm này thậm chí tạo thành một đường sóng âm trong hư không, trực tiếp bay thẳng tới phía Diệp Tinh.

Có điều khi luồng sóng này vẫn chưa tiếp cận được Diệp Tinh đã dừng lại, lập tức tiêu tán.

“Quả nhiên, Linh Khuê Mộc muốn xuất thủ rồi.”

“Không biết nhân loại Kiếm Ngân sẽ xử lý như thế nào?”

Tất cả mọi người đang nhìn theo, mang trên mặt vẻ hứng thú.

“Kiếm Ngân, cường giả giết ngươi tới rồi.” Một giọng nói bỗng nhiên vang lên trong đầu Diệp Tinh, cách đó không xa Âm Cưu nhìn Diệp Tinh, trong mắt rõ ràng mang ý tứ đang cười trên nỗi đau của người khác.

Diệp Tinh ngạo mạn như vậy, đáng tiếc có quá nhiều kẻ thù.

Nhưng Diệp Tinh không hề để ý đến Âm Cưu, nhìn người đàn ông khôi ngô phía xa kia, nhàn nhạt nói: “Linh Khuê Mộc, ngươi không chết, ta sao có thể chịu chết được.”

“Ha ha, vẫn giống như hơn sáu trăm năm trước vậy, chỉ là hơn sáu trăm năm trước ngươi may mắn tiến vào bên trong vòng xoáy sinh tử an toàn, lần này sẽ không cơ hội nào nữa đâu.” Linh Khuê Mộc cười to nói.

Bóng dáng anh ta trực tiếp lướt đi, trong mắt chớp động lên chiến ý.

“Mấy trăm năm trước không đánh với ngươi một trận ra trò, lần này ngươi có dám chiến đấu thêm một lần?”

” Có dám chiến đấu thêm một lần!” “Có dám chiến đấu thêm một lần!”

Giọng nói này không ngừng quanh quẩn trong hư không.

Anh ta vẫn muốn đánh với Diệp Tinh một trận, nhưng vẫn luôn không có cơ hội.

“Linh Khuê Mộc vậy mà trước mặt mọi người đưa ra lời khiêu chiến?”

“Không biết nhân loại Kiếm Ngân có đồng ý hay không?”

“Nếu như nhất chiến, ai sẽ chiến thắng?”

“Thực lực của nhân loại Kiếm Ngân ta một mực nhìn không thấu, căn cứ vào lời đồn, lúc trước hắn sử dụng bảo vật cường đại cũng là một lần duy nhất, bảo vật này đều bị Mạc Cam Lâm phá hủy rồi, hiện tại rõ ràng đã đổi binh khí, thực lực không biết thế nào?”

Rất đông cường giả đều đang dõi theo.

“Sư đệ, đừng đáp lại Linh Khuê Mộc, rất nhiều cường giả Nhân Tộc chúng ta đều ở nơi này, hắn không dám ra tay đâu.” Kuiba vội vàng truyền âm nói, sợ rằng Diệp Tinh kích động.

Anh ta biết chuyện Diệp Tinh bị hủy binh khí.

“Thất Sư Huynh không cần lo lắng, ta tới lúc này cũng đã không còn có ân oán với Linh Khuê Mộc rồi.” Diệp Tinh mỉm cười nói.

Vù!

Bỗng nhiên, bóng người hắn chuyển động, vậy mà ở trên mặt đất lưu lại một huyễn ảnh, trong giây lát đã xuất hiện ở phía xa xa.

“Tốc độ này?” Kuibaa giật mình, tốc độ của anh ta tuyệt đối không đạt được mức độ như vậy.

Không chỉ có hắn, vẫn còn có tất cả cường giả đều chú ý tới.

“Tốc độ thật nhanh!”

“Trời ạ, với thực lực của ta vậy mà còn thấy không rõ vị trí cụ thể của nhân loại Kiếm Ngân.”

” Tốc độ của Nhân loại Kiếm Ngân trước kia chỉ là cấp độ Bất tử cảnh đỉnh phong bình thương, hiện tại sao lại nhanh như vậy?”

Trong mắt rất nhiều cường giả nhất thời lộ ra một tia kinh ngạc.

Trong mắt rất đông cường giả lộ ra một tia kinh ngạc.

“Cái gì?”

Linh Khuê Mộc hiển nhiên cũng chú ý tới, sắc mặt của anh ta nhất thời đột thay đổi, mấy trăm năm trước Diệp Tinh tuyệt đối không đạt trình độ như vậy.

“Hừ, chỉ có tốc độ nhanh thôi, nói không chừng lại là dựa vào bảo vật cường đại nào?” Linh Khuê Mộc trong lòng hừ lạnh một tiếng.

Ầm!

Trong nháy mắt, một luồng khí thế dao động bạo phát ra từ trên cơ thể hắn.

Trên người hắn có những luồng sáng lưu chuyện, như vậy tạo thành từng đường vân màu vàng ánh, sau đó ở sau lưng hắn tạo thành một kim sắc cự nhân.

Bóng hình người khổng lồ giống như Linh Khuê Mộc to lớn lến gấp mười lần, như là một ngọn núi bằng vàng khổng lồ, chỉ có điều núi vàng còn mọc hai cánh tay.

“Ồ….ồ…!!!”

Ngọn núi vàng khổng lồ mang sinh mệnh gầm thét, trong tay nó vậy mà ngay lập tức xuất hiện một thanh chiến đao màu trắng bạc, trực tiếp chém về phía Diệp Tinh.

Chiến đao bay ngang trới, xé rách hết thảy, hư không chấn động, tựa hồ cũng không chịu nổi lực dao động này.

Cảm nhận được tốc độ kinh khủng của Diệp Tinh, Linh Khuê Mộc cũng không dám khinh thường, trực tiếp phơi bày ra thực lực cường đại nhất của mình.

Vù!

Diệp Tinh ở đằng xa đâm ra một đạo kiếm quang.

“Ầm ầm!” Nhất thời trời đất vỡ vụn, kiếm quang kh*ng b* đã mạnh mẽ đến cực hạn, thậm chí khiến cho rất nhiều cường giả không nhịn được mà cảm thấy ớn lạnh trong lòng.

Mà Linh Khuê Mộc giống như đang nhìn chằm chằm vào một nhân vật kh*ng b* nào đó, trên thân mồ hôi lạnh lập tức tiết ra.

“Ta đối với đòn công kích này vậy mà lại cảm thấy sợ hãi?” Linh Khuê Mộc sắc mặt đại biến.

Hắn không dám có chút do dự nào, lập tức hô lên: “Giúp ta cản lại!”

Vù! Vù! Vù!

Trận doanh Thiên Tộc hơn mười vị cường giả Bất tử cảnh đỉnh phong trong nháy mắt ra tay, đao quang, kiếm mang các loại, tất cả công kích đều mang theo dao động dọa người, tất cả đều liên hợp lại với nhau.

Cự ly của bọn họ với Linh Khuê Mộc càng thêm gần, cho nên đòn công kích chỉ kịp thời dừng ở trước ngoài anh ta, nhưng cũng chỉ có như vậy.

Kiếm quang màu vàng lúc này cũng đi tới trước người Linh Khuê Mộc, hoàn toàn va chạm với đòn công kích của hơn mười vị cường giả này!

“Răng rắc!” Dưới ánh mắt rất nhiều cường giả, những công kích kia hơi hơi dừng lại một chút, sau đó trực tiếp vỡ vụn.

Kiếm quang màu vàng tốc độ tuy giảm ít đi rất nhiều, nhưng vẫn rất nhanh, đánh lên người kim sắc cự nhân.

Kim sắc cự nhân hơi hơi dừng lại một chút, lập tức trực tiếp biến mất.

Xoạt!

Kiếm quang màu vàng cứ như vậy nhẹ nhàng xẹt qua thân thể Linh Khuê Mộc.

Như là hủy Diệt Tinh Thần va chạm mà đến.

“A!!!”

Trúng phải đạo kiếm quang này, Linh Khuê Mộc kêu thảm một tiếng, khí thế dao động trên người giảm xuống một phần lớn, ở khóe miệng máu tươi không ngừng phun ra, trên người anh ta thậm chí xuất hiện từng đường nứt, nhìn qua cực kỳ thê thảm.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Thần Y Trở Lại

Chương 1174



Sẵn sàng

 “Không giao thiệp với bọn buôn ma tuý? Tại sao?”, Ngô Bình thấy hơi lạ.  

 

Diệp Huyền giải thích: “Đệ tử có quen một người bạn lăn lộn trong giang hồ, tu vi không thấp. Anh ta từng nói lý do không qua lại với dân buôn ma tuý, ấy là vì bọn chúng ra tay rất độc ác, lạnh lùng tàn nhẫn, là một đám liều mạng. Loại người này hành sự bất chấp giới hạn, không đáng tin”.  

 

“Còn nữa, đứng sau các tổ chức buôn bán ma tuý thường là những nhân vật rất khó dây vào, thậm chí còn có ‘đại ma đầu’ ẩn náu nhiều lắm. Với người như thế, ít chọc vào sẽ tốt hơn”.  

 

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Nói thì nói vậy, nhưng người tu hành mà buôn ma tuý, Võ Thần Ti không thể ngồi yên”.  

 

Diệp Huyền cười hề hề: “Tiền bối, đệ tử cá là sau khi người của Tổng đội Phòng chống ma tuý đến đây, đường dây này sẽ đứt ngay”.  

 

Ngô Bình cau mày: “Ý anh là Tổng đội Phòng chống ma tuý có gián điệp của chúng?”  

Advertisement

 

Diệp Huyền nói: “Đệ tử không biết có gián điệp hay không, nhưng Tổng đội nhiều người như vậy, khó đảm bảo tin sẽ không bị rò rỉ”.  

 

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lúc mới đáp: “Nếu vụ án này không xử lý được, tôi sẽ giải quyết riêng!”  

 

Diệp Huyền cười nói: “Đúng vậy. Nếu họ không làm được gì thì tiền bối tự giải quyết sẽ tốt hơn”.  

 

Cả hai uống rượu một lúc, điện thoại của Lưu Dương lại reo lên. Lần này là một giọng nói khàn khàn.  

 

“Người có ở đây không?”, đối phương hỏi.  

 

Lưu Dương đáp: “Có”.  

 

“Mở cửa”, đối phương nói.  

 

Lưu Dương vẫy tay, lập tức có thuộc hạ mở cửa. Một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác trắng bước vào. Trông anh ta chừng ba mươi tuổi, gương mặt dài và đen gầy, đôi mắt hẹp dài đang nheo lại.  

 

Anh ta vừa bước vào đã nhìn thẳng về phía Ngô Bình.  

 

Ngô Bình cũng nhìn người đàn ông mặc áo khoác trắng. Anh cảm thấy hơi bất ngờ, vì người này là cao thủ cảnh giới Thần!  

 

Nên biết rằng có rất ít cao thủ cảnh giới Thần, trong một tỉnh cũng là nhân vật hàng đầu. Người thế này sao lại tham gia buôn ma tuý?  

 

Lưu Dương chỉ vào Ngô Bình: “Là người này!”  

 

Người mặc áo khoác trắng chậm rãi tiến lại, lạnh lùng nói: “Để hàng lại, tôi sẽ không giết anh”.  

 

Giọng của anh ta rất u ám, không hề có cảm xúc gì.  

 

Ngô Bình hỏi: “Ông chủ của anh là ai?”  

 

Người đàn ông mặc áo khoác vung chưởng với lực rất mạnh, hướng thẳng vào đầu Ngô Bình.  

 

Ngô Bình vẫn ngồi im, chỉ nhấc tay lên gõ nhẹ một cái. “Rắc”, người mặc áo khoác lập tức bị gãy cánh tay, lui lại nhanh như chớp.  

 

Anh đứng dậy, quyền ý lạnh lẽo bao trùm đối phương. Người mặc áo khoác lập tức không cử động được, cả người run bần bật, mặt trắng bệch. Anh ta run rẩy hỏi: “Đại tông sư Tiên Thiên?”  

 

Ngô Bình vừa nhìn anh ta vừa nói: “Đường đường là người thuộc cảnh giới Thần mà lại làm tay sai cho bọn bán ma tuý!”  

 


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Thiên Kim Hắc Hóa, Vả Mặt Bạch Liên Hoa

Chương 1174



Sẵn sàng

Kỷ Hiến Nghênh gật đầu, vỗ vai Kỷ Thường Diệu, trong mắt là sự mong đợi và yêu thương, ông với giọng điệu thấm thía.

“Đi , ăn mặc một chút, bây giờ cô đang ở nhà họ Ôn, Thường Diệu, con là niềm tự hào của ba, tương lai của nhà họ Quý đều là của con, nhưng con hiểu, bây giờ trở ngại lớn nhất mặt con chính là Quý Bạch Mặc, con nên hiểu, phận của nó là gì, nếu nó , thì sẽ đơn giản như bây giờ nữa, chúng bóp chết nó khi nó phát hiện .”

Kỷ Hiến Nghênh đặt tất cả tâm huyết Kỷ Thường Diệu, từ cái tên thể thấy , Thường Diệu.

Sau khi xong, ông ý bảo Kỷ Thường Diệu thể , còn thì ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Kỷ Thường Diệu rời khỏi phòng Kỷ Hiến Nghênh, siết chặt bức ảnh trong tay, bước nhanh hơn, vì cúi đầu, nên Kỷ Thường Diệu đường, đụng một .

“Anh, vội vàng như là ?” Bạch Mặc đồ, tóc tai chải chuốt gọn gàng, tại , rõ ràng cận, thích đeo kính gọng vàng, lúc khóe môi nở nụ nhạt, đôi mắt đào hoa dịu dàng, đỡ Kỷ Thường Diệu dậy, trông hòa thuận, tùy ý hỏi.

“Bạch Mặc, chẳng sắp đến sinh nhật của em , tất nhiên chuẩn cho em, chuẩn một bất ngờ cho em, đúng ?” Kỷ Thường Diệu cố gắng giữ bình tĩnh, kiểm soát biểu cảm .

“Vậy thì em” Bạch Mặc Kỷ Thường Diệu chằm chằm, tại , Kỷ Thường Diệu cảm thấy đôi mắt chút lạnh lẽo, nhưng ngay đó cho rằng ảo giác, đôi mắt màu hổ phách của mặt dịu dàng và nho nhã, môi mỏng khẽ mím , mang theo nụ nhạt, chiếc kính gọng vàng sống mũi khiến trông càng thêm vô hại, thoạt như một thiếu niên đơn thuần ơn trai .

“Cảm ơn .” Bạch Mặc dừng một chút, , trong giọng dường như ẩn ý gì đó.

Kỷ Thường Diệu gật đầu, vội vàng rời khỏi nhà họ Quý.

Bạch Mặc tại chỗ, bóng dáng Kỷ Thường Diệu rời , đôi mắt đào hoa nheo , mang theo ánh sáng khó hiểu.

“Chú nhỏ” Lúc , Quý Như Ngọc kéo tay áo Bạch Mặc, bé thấp, tay cầm một viên kẹo, trông ngoan ngoãn và đáng yêu, đôi mắt to tròn, khuôn mặt nhỏ nhắn bụ bẫm khiến véo một cái, trong mắt bé là sự ngưỡng mộ và yêu mến.

Tuy chú nhỏ là đột nhiên xuất hiện, nhưng chú nhỏ đối xử với bé, cũng lợi hại, Quý Như Ngọc Bạch Mặc, chớp mắt.

Sau nhất định lợi hại như chú nhỏ.

“Chú nhỏ giỏi như , chắc nhiều cô gái thích chú, tại bao giờ thấy ai bên cạnh chú?”

“Cháu còn nhỏ, đừng nghĩ nhiều như .” Bạch Mặc xoa đầu Quý Như Ngọc, lắc đầu, như thể vì những lời của Quý Như Ngọc mà nhớ đến ai đó, ánh mắt dịu dàng hơn, khẽ .

Giọng nhỏ, chỉ mới thấy.

“Anh vẫn thể đón cô về”

“Anh đủ mạnh mẽ”

“Không thể bảo vệ cô .”

Quý Như Ngọc khó hiểu, hỏi Bạch Mặc gì, nhưng cuối cùng vẫn hỏi, chỉ âm thầm ghi nhớ trong lòng.

Ừm, hình như chú nhỏ mà chú thích!

“Bổn cung dù có thất sủng thì địa vị vẫn cao hơn ngươi”

Nguồn: Sưu tầm


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Độc Tôn Truyền Kỳ - Thanh Vân Môn

Chương 1174



Sẵn sàng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mắt thấy ba người này sắp lần lượt mất mạng, một luồng đao quang rơi xuống chặn lại lưỡi đao Xích Diễm.

Lâm Nhất chỉ cảm thấy hai tay tê rần, bị chấn mạnh về phía sau, sau khi tiếp đất lại tiếp tục lui thêm mấy bước nữa mới đứng vững.

Ngẩng đầu lên nhìn liền thấy một lão giả áo xám của Thất Tuyệt Bảo, uy áp đậm đặc mù mịt bao trùm trên cơ thể.

Là trưởng lão cảnh giới Tử Phủ!

“Trong Đế Quốc Đại Tần cũng có người chính trực thế này, lão phu quả thực luyến tiếc phải giết ngươi, nhưng ngươi bắt buộc phải chết!”

Lão giả áo xám tiến lên trước, thế đao sắc bén cực kỳ hoà lẫn với uy lực của cảnh giởi Tử Phủ ào ạt tràn ra.

Người còn chưa đến nhưng đã đánh nát thế đao trên người Lâm Nhất.

Mạnh quá…

Đây chính là thực lực của kẻ mạnh thuộc cảnh giới Tử Phủ, hoàn toàn khác biệt so với Bán Bộ Tử Phủ trước đó.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Ông ta không để cho Lâm Nhất có thời gian thở, khom người tiến lên, liên tiếp chém ra ba đao.

Sau ba đao, khoé miệng Lâm Nhất đã rỉ ra một đường máu tươi, cả người bị đánh bay ra ngoài. Nhưng trong lúc cơ thể bay ra, hắn nghiến chặt răng, lưỡi đao trong tay lật lại, lấy Song nguyệt huyết liêm trong tay vạch về phía trước một đường cong ánh sáng.

Hồng hộc!

Lão giả áo xám mặc dù có phản ứng lại nhưng vẫn tránh muộn một chút, trước ngực bị kéo ra một vết máu nhàn nhạt.

Xoa xoa vết thương trước ngực, hàn mang trong đáy mắt của lão giả áo xám càng trở nên âm u lạnh lùng.

Keng!

Không đợi Lâm Nhất chạm đất, cơ thể ông ta thoáng loé lên, chém một đao về phía lưỡi đao Xích Diễm khiến nó tuột khỏi tay hắn, đồng thời để lại một vết thương đáng sợ trước ngực hắn.

“Ca!”

Hân Nghiên kinh hoàng, những trưởng lão còn lại của kiếm các cũng lập tức biến sắc.

Rốt cuộc thì vẫn bị đối phương đột phá được tuyến phòng ngự, để lọt một trưởng lão cảnh giới Tử Phủ vào trong, mà ông ta còn là một đao khách ngoan độc.

“Muốn chết!”

Hân Tuyệt đang dây dưa với một chấp sự của đối phương, sắc mặt trầm xuống, hoá thành một luồng thiểm điện lập tức đánh tới.

Trước mắt, người của kiếm các không đủ, rất khó để có một trưởng lão rảnh ra quay về cứu viện.

Mười vị trưởng lão của kiếm các cơ bản đều

chapter content


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung