Chồng Tôi Hình Như Không Phải Con Người

Chương 10: Phần 10



Sẵn sàng

“Tập đoàn Thiên Thịnh!”

Thảo nào lịch sử làm giàu này này nghe quen tai thế – Đây không phải là tổ trạch của nhà chồng tôi sao? !

Nơi Từ Thiên Y ở lại nằm ngay cạnh tổ trạch nhà họ Khương, trùng hợp vậy à?

Nhất định phải đến xem một chút mới được.

“Vé vào cửa 15 tệ.”

“Tôi là thiếu phu nhân nhà họ Khương, đây chính là nhà của tôi, về nhà mình mà cũng phải mua vé sao?”

Nhân viên bán vé đảo mắt, chỉ vào tấm biển “Di tích cổ được nhà nước bảo vệ”.

Tôi định cãi tiếp thì cảnh sát Nhậm vội vàng trả tiền rồi lôi tôi vào trong.

Tổ trạch nhà họ Khương rất lớn. Mà điều kỳ lạ là, những cánh cửa ở đây đều được làm rất cao, nếu tính theo tỷ lệ chiều cao con người thì có vẻ hơi lãng phí. Tôi chưa từng thấy kiểu cửa như thế này ở bất kỳ công trình kiến trúc Trung Hoa cổ nào khác.

“Liễu Kiều Kiều.” Cảnh sát Nhậm đột nhiên gọi tôi trong phòng khách.

“Sao anh lại gọi tên tôi nghiêm túc thế?”

Cảnh sát Nhậm nhìn chằm chằm vào bức tường đối diện, chỉ tay: “Cô nhìn xem.”

Khác với những gia đình cuối đời Thanh thông thường, phòng khách tổ trạch nhà họ Khương không dán tranh thần thánh ma quỷ, mà thay vào đó là một bức tường ảnh. Phần lớn đã bong tróc, nhưng có một tấm rất rõ ràng, là chủ nhân nhà họ Khương ngồi cạnh một vị quan triều Thanh.

Anh ta mặc trường mã quái, trông trẻ trung tuấn tú, dáng người thẳng tắp, còn khuôn mặt, khuôn mặt của anh ta. . .

“Tổ tiên cách đây hơn trăm năm sao có thể giống hậu duệ đến thế?” Cảnh sát Nhậm hỏi tôi.

“Không phải giống.” Tôi gỡ bức ảnh xuống khỏi tường, nhẹ nhàng phủi bụi trên đó: “Mà là giống hệt Thiên Kỳ.”

“Ý cô là sao? Cô nói đây là chồng cô? Để tôi xem nào. . . chụp năm 1898, vậy anh ta chẳng phải ít nhất phải 150 tuổi rồi sao?”

“. . . Anh ấy đã đủ kỳ lạ rồi, thêm chuyện này cũng chẳng có gì.” Tôi bực bội nói.

Tôi chợt nhớ ra một chi tiết, chồng tôi không bao giờ chụp ảnh.

Ngoại trừ chụp bộ ảnh cưới với tôi, thỉnh thoảng cho phép tôi chụp lén, ngoài ra, anh hoàn toàn không chấp nhận bất kỳ hình thức ghi hình nào, ngay cả phỏng vấn cũng rất hiếm.

Lúc này điện thoại reo lên, là lão hình cảnh yêu cầu chúng tôi lên trên một chuyến: “Khương phu nhân, chúng tôi đã phát hiện ra vài thứ kỳ lạ.”

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Ban đầu tôi thắc mắc tại sao ông ta lại cho phép chúng tôi vào phòng của Từ Thiên Y.

Nhưng khi đến nơi tôi đã hiểu.

— Toàn bộ bức tường đều là máu, từng vệt m.á.u lớn, ngay cả trần nhà cũng bị b.ắ.n lên, còn trong bồn tắm rải rác đầy một bồn xương người đã được gọt rửa rất sạch sẽ.

Cảnh sát địa phương đang bận rộn lưu giữ bằng chứng, lão hình cảnh dẫn chúng tôi đến trước một tấm bảng ghim gỗ bần: “Có vẻ Từ Thiên Y đang điều tra về nhà họ Khương, điều tra về chồng cô, cô ta có từng nhắc với cô không?”

Tôi chăm chú nhìn tấm bảng ghim gỗ bần đó, trên đó những manh mối, đinh ghim, giấy note và ảnh đan xen nhau —

Năm 1130 TCN Trận chiến Mục Dã. . .

Năm 218 TCN Từ Phúc Đông Độ. . .

Năm 79 SCN Thành cổ Pompeii sụp đổ. . .

Năm 630 Huyền Trang Tây Du. . .

Năm 794 Bát Bách Bỉ Khâu Ni ở Bình An Kinh qua đời. . .

. . .

Chữ viết của cô ta rất cuồng loạn, nhìn vào đã muốn nôn, những từ ngữ liên kết cũng hoàn toàn không biết ý nghĩa là gì, như thể chỉ là một loạt sự kiện lịch sử không liên quan.

Tôi xoa xoa thái dương, tập trung nhìn vào hai tấm ảnh duy nhất.

Bên cạnh dòng chữ “1900 Alaska”, người giống hệt Khương Thiên Kỳ mặc trang phục truyền thống của người Eskimo, đứng giữa một nhóm thủy thủ da trắng, lạnh lùng nhìn vào ống kính. Phía sau bọn họ là một con cá voi khổng lồ, xa hơn nữa là những tảng băng trôi của Bắc Băng Dương.

Tấm tiếp theo là “1996 Về nước”, cảnh Khương Thiên Kỳ mặc vest bước xuống xe được chụp lén.

“Đây là tổng giám đốc Khương sao?” Lão hình cảnh nghi hoặc chỉ vào bóng người cuối cùng hỏi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Đích Nữ Tướng Phủ Hóa Điên

Chương 10: Phần 10



Sẵn sàng

Các vị đại thần, người thì đứng xem, kẻ thì khuyên can, người lại len lén cười trộm.

 

Chỉ có vị võ tướng đáng thương kia là bị kẹt ở giữa, không ai chịu thực sự đứng ra ngăn cản.

 

Mọi người đều mải mê xem kịch.

 

Cuối cùng, Hoàng đế phải đích thân lên tiếng hòa giải, phụ thân ta mới miễn cưỡng từ bỏ ý định đánh chếc lão tiểu nhân họ Cố kia.

 

Nhưng ngay sau đó, phụ thân ta liền chạy tới trước bậc thềm ngự tọa, quỳ sụp xuống, vừa đập đầu vừa lớn tiếng kêu oan, cầu xin Hoàng thượng minh xét.

 

“Thần nữ yêu quý của lão thần, từ nhỏ được nuông chiều như châu như ngọc, ngay cả một vết xước cũng chưa từng chịu qua.”

 

“Vậy mà giờ đây lại bị kẻ gian vu oan, một cô nương đang yên lành lại bị bôi nhọ danh tiết như thế này, chẳng phải muốn ép nàng phải chếc hay sao!”

 

“Hoàng thượng, Hoàng thượng, người phải làm chủ cho lão thần!”

 

“Lão thần bị oan uổng mà không cách nào giãi bày, thật là không chịu nổi mà!!!”

 

Phụ thân ta một màn “hát – niệm – diễn” mượt mà trôi chảy, mỗi lời mỗi chữ đều đầy cảm xúc.

 

Câu cuối cùng “bị oan uổng mà không cách nào giãi bày” thậm chí còn kéo dài âm cuối, khiến người nghe không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng hai lần.

 

Hoàng đế chỉ cảm thấy đầu như muốn nổ tung.

 

Nhìn Tả tướng đang khóc lóc đến độ nước mắt nước mũi đầm đìa, quỳ dưới đất không chịu đứng dậy, Hoàng đế tiến thoái lưỡng nan, không biết nên đỡ dậy hay không.

 

Ông chỉ có thể trừng mắt nhìn Cố Thần một cách đầy giận dữ.

 

Chưa nói tới việc nữ nhi người ta có trong sạch hay không, cho dù thực sự không còn, bị sơn tặc làm nhục thì cũng là chuyện của nhà người ta, liên quan gì đến ngươi, lão già vô liêm sỉ?

 

Nhưng lời này, Hoàng đế không thể trực tiếp nói ra giữa triều đình.

 

May thay, Hoàng đế cũng chẳng phải mới ngồi lên ngai vàng ngày một ngày hai, ông nhìn ra được rằng đằng sau chuyện này còn rất nhiều khuất khúc, càng không thể vội vàng kết luận.

 

Nhìn Tả tướng đang run rẩy, vai không ngừng rung lên vì khóc, Hoàng đế trầm giọng nói:

 

“Chuyện liên quan đến danh tiết của khuê nữ, không phải việc nhỏ, cũng không tiện rêu rao.

 

Hôm nay tạm bãi triều, đợi sau sẽ bàn lại.”

 

13

 

Sau khi bãi triều, phụ thân lập tức trở về phủ, cho gọi ta đến thư phòng.

 

Ta bước vào thư phòng, ung dung đoan trang chỉnh lại tà váy, đứng yên, cúi người hành lễ:

 

“Nữ nhi bái kiến phụ thân, chúc phụ thân an khang.”

 

Phụ thân phất tay, bảo ta không cần đa lễ:

 

“Đồng nhi, có một chuyện, phụ thân nhất định phải hỏi rõ, hỏi kỹ, hỏi cho minh bạch!”

 

Ta bình thản mỉm cười:

 

“Phụ thân cứ hỏi.”

 

“Con rốt cuộc, có thất tiết hay không?”

 

Giọng phụ thân lạnh lùng, hai chữ “thất tiết” càng nhấn mạnh rõ ràng.

 

Ta vẫn giữ nụ cười từ tốn, ung dung như cũ:

 

“Không có.”

 

“Đồng nhi, nếu con thật sự thất tiết, con không cần phải sợ, cứ mạnh dạn nói với phụ thân. Phụ thân còn có thể nghĩ cách che giấu thay con, nếu không, khi trong cung phái nhũ mẫu đến nghiệm thân, nếu lúc đó con không còn là tấm thân trong sạch, thì nhà họ Ninh chúng ta ắt nguy to!”

 

Ta gật đầu, biểu thị đã hiểu.

 

Phụ thân dùng ánh mắt vừa mong chờ vừa lo lắng nhìn ta:

 

“Đồng nhi, phụ thân hỏi lại con một lần nữa: con có còn là tấm thân trong sạch không?”

 

“Có.”

 

Ta đoan trang, thanh nhã, ung dung gật đầu.

 

Phụ thân cuối cùng cũng thở phào một hơi thật dài.

 

“Vậy thì tốt… vậy thì tốt… Nếu như thế, khi nhũ mẫu trong cung đến nghiệm thân, cũng chẳng cần phải lo gì nữa.”

 

“Lời này không ổn, thưa phụ thân.”

 

Ta cắt ngang lời than thở của ông, nghiêm túc nói:

 

“Chỉ dựa vào đôi ba lời vu khống của Cố Thần, mà con, thân là đích nữ phủ tướng quốc, lại phải chịu nhục nhã để nghiệm thân sao?”

 

“Hôm nay người này nghi ngờ sự trong sạch của con, ngày mai người khác lại nghi ngờ. Lẽ nào mỗi lần như thế, con đều phải nghiệm thân để chứng minh mình trong sạch?”

 

“Thưa phụ thân, nếu dễ dàng chấp nhận việc nghiệm thân, thì dù con có thực sự trong sạch, danh tiếng của con cũng khó mà giữ được.”

 

Sắc mặt phụ thân lại trở nên nghiêm trọng.

 

“Đồng nhi nói rất đúng!”

 

Phụ thân đột ngột đứng dậy, đi qua đi lại trong thư phòng, giữa chân mày hiện rõ nét ưu tư càng thêm sâu đậm:

 

“Nhưng nếu không nghiệm thân, Đồng nhi, con phải làm sao để tự minh oan, khôi phục thanh danh?”

 

“Phụ thân, tự minh oan không có ý nghĩa gì cả. Một khi rơi vào cái bẫy tự minh oan, thì tiếp theo sẽ là vô vàn những đòi hỏi phải tiếp tục minh oan.”

 

“Chưa nói đến việc nhũ mẫu trong cung có bị người ta mua chuộc hay không, có cố ý bẻ cong sự thật hay không.”

 

“Dẫu bà ta có chứng minh con trong sạch, nếu có người tố cáo phụ thân, nói rằng phụ thân đã mua chuộc nhũ mẫu đó thì sao?”

 

“Nếu sau này, nhũ mẫu kia lại bị người khác hối lộ, làm chứng giả để vu oan cho phụ thân, đến lúc đó phụ thân phải làm sao để tự minh oan?”

 

Nghe ta nói một tràng những câu hỏi liên tiếp, phụ thân càng cảm thấy con đường tự minh oan quả thực không nên đi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Ngày Tháng Nhận Kẻ Thù Làm Mẹ Của Công Chúa

Chương 10: Phần 10



Sẵn sàng

Mẫu tộc của Hoàng hậu và Trần quốc công phủ quan hệ sâu đậm, định lấy ta làm nhân tình.

Hoàng hậu thở dài: “Lời đồn trong kinh thành, đổi trắng thay đen. Nhị công tử bản tính không xấu, chỉ là những nữ tử đó, không chịu nổi phúc khí lớn như vậy.”

Nàng ta dịu dàng vuốt tóc mai bên tai ta.

“Thanh Ngô nhà ta, bổn cung vừa nhìn cũng biết là người có phúc rồi.”

Ta mỉm cười: “Nghe theo mẫu hậu sắp xếp.”

17

Ngày Hoàng hậu trở dạ càng ngày càng gần.

Thù lớn sắp báo, đáng lẽ ta phải cảm thấy sảng khoái, nhưng ta lại liên tục mơ thấy mẫu phi.

Đó là khi còn bé, nàng ấy dẫn ta đi xem cây ngô đồng cao nhất trong cung, dùng tiếng Hán vụng về dạy ta đọc –

“Chim phượng hoàng hót, trên ngọn núi cao. Cây ngô đồng mọc, đón chào nắng mai.”

Ta nhìn nàng ấy: “Mẫu phi, con nghe không hiểu.”

Mẫu phi thở dài: “Không sao, mẫu phi chỉ muốn nói. . . Con yêu, loại cây này là tên của con. Loại cây này rất tốt, có thể mọc ở đại mạc, cũng có thể mọc trong thâm cung.”

Ta hỏi: “Đại mạc là nơi nào?”

Mẫu phi nhìn mái hiên cao cao, có chút thẫn thờ.

“Là nơi rất xa rất xa, cũng là nhà của mẫu phi.”

Cảnh tượng chuyển đổi, mẫu phi khoác ngân linh vũ y rách nát, toàn thân đầy vết bỏng. Nàng ấy cứ nhìn ta như vậy, rất dịu dàng, rất bi thương.

Ta rõ ràng đã lớn rồi. Vì báo thù, đã g.i.ế.c quá nhiều người, tay dính quá nhiều máu. Nhưng trước mặt nàng ấy, lại biến thành đứa trẻ tay trắng năm nào.

Sau đó mẫu phi lên tiếng, nàng ấy nói: “Xin lỗi, mẫu phi không thể nhìn con trưởng thành.”

Chỉ một câu này, nước mắt ta đã rơi xuống.

Mẫu phi ngẩn ngơ đưa tay hứng, nhưng nước mắt xuyên qua lòng bàn tay nàng ấy.

Ta cảm thấy trong khoảnh khắc đó, vẻ mặt nàng ấy càng thêm đau lòng.

“Mẫu phi. . . hối hận rồi.” Giọng nàng ấy khàn đi, “Mẫu phi muốn con có trái tim, là muốn con cảm nhận được hơi ấm và tình yêu. Những ngày mẫu phi còn sống, sẽ che chở cho con khỏi gió tanh mưa m.á.u của nhân gian.”

“Quá sớm.” Nàng ấy lẩm bẩm, “Nhưng mẫu phi đi quá sớm rồi.”

Lúc này, ta vô cùng mừng vì ta có một trái tim. Ta cảm nhận rõ ràng sự thất vọng của nàng ấy, sau đó ta ôm chặt lấy nàng ấy, nói: “Không sao đâu, mẫu phi.”

Không sao.

Bởi vì ngô đồng, vốn là loại cây có thể che gió chắn mưa.

Ta nghĩ, mẫu phi, làm người thật đau đớn.

Ta bị tổn thương, bị chà đạp. Nhưng ta chưa bao giờ cúi đầu.

Những kẻ đã khinh rẻ người, ta sẽ đưa từng tên một đến điện diêm la để tạ tội.

18

Hoàng hậu chuyển dạ vào ngày thứ hai sau khi Hoàng đế đi săn ở ngoại thành.

Nàng ta ôm bụng r*n r* nửa ngày.

Tất cả cung nữ thái giám trong Khôn Ninh cung, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không ai đi gọi thái y.

Hoàng hậu coi mạng người như cỏ rác, vì phong tỏa tin tức không tiếc g.i.ế.c sạch cung nhân lúc trước, chắc hẳn nàng ta không ngờ tới ngày hôm nay.

Hoàng hậu nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, khóe môi bị cắn đến chảy máu.

Khi thấy ta bước vào điện, vẻ mặt nàng ta lộ vẻ vui mừng.

“Thanh Ngô, cuối cùng ngươi cũng đến rồi! Mau đi gọi thái y! Còn những đứa tiện nhân đó, kéo hết ra ngoài đánh chết!”

Ta ngồi thẳng xuống bên giường, không nói gì.

Bị cự tuyệt, Hoàng hậu tức giận đến nhướng mày: “Thanh Ngô!”

Ta cười: “Mẫu hậu, ngày hôm nay, ta đã đợi rất lâu rồi.”

Hoàng hậu sững người.

Trên gương mặt nàng ta lần lượt hiện lên nhiều cảm xúc: ngỡ ngàng, kinh hoàng, không thể tin nổi, cuối cùng là phẫn nộ.

“Là ngươi? Là ngươi giở trò! Đồ bạch nhãn lang vong ân bội nghĩa! Uổng công bản cung nuôi dưỡng ngươi những năm qua. . .”

Nàng ta tức giận muốn tát ta một cái, nhưng vì đau đớn nên không thể nhấc nổi tay.

Ta nhìn xuống nàng ta từ trên cao, từ trong tay áo móc ra một cái chuông bạc cháy đen, đặt bên gối nàng ta.

Ta khẽ nói: “Mẫu hậu khi về đêm tỉnh mộng, có từng nhớ đến Dung Quý nhân không?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Mái Hiên Phủ Tuyết - Toái Nguyệt Lượng

Chương 10: Phần 10



Sẵn sàng

16

 

Tối hôm đó, Hoàng hậu vì tức giận mà thổ huyết.

 

Cả Liên gia chúng ta đều bị kết tội, toàn bộ bị giam vào Thiên lao.

 

Thiên lao bẩn thỉu, ẩm ướt, trên tường chồng chất những vết m.á.u đã khô, mới cũ đan xen.

 

Chúng ta bị giam ba ngày liên tiếp, tình cảnh vô cùng thê thảm.

 

Đến đêm ngày thứ ba, không thấy ngục tốt mang cơm, nhưng từ trong cung lại truyền đến tiếng binh mã giao chiến, kèm theo mùi khói dày đặc tràn qua cửa sổ.

 

Liên Tri Tình từ lúc vào đây đã thần sắc rối loạn, u ám ủ rũ.

 

Nàng vốn mơ mộng sẽ gây chấn động cả bữa tiệc, nhưng không ngờ đổi lại là cơn thịnh nộ của Thiên tử.

 

Giờ đây, nàng ôm lấy chân Hứa di nương, giọng nói run rẩy, một lần nữa hỏi lại câu hỏi đã lặp đi lặp lại nhiều lần:

 

“Mẫu thân, chẳng phải người nói bài tiểu khúc này một khi được cất lên sẽ giúp con nghịch thiên cải mệnh sao?”

 

Hứa di nương hừ một tiếng, gương mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn:

 

“Chẳng qua là do ngươi hát không hay, chọc giận quý nhân mà thôi!”

 

Trong đáy mắt nàng thoáng qua tia nham hiểm, giọng nói lạnh lẽo:

 

“Lại nói, cả nhà rơi vào tội danh, chẳng phải cũng là nghịch thiên cải mệnh hay sao?”

 

Hướng Vãn không nhịn được nữa, liếc nhìn Liên Tri Tình, nói:

 

“Ngươi còn không nhìn ra sao? Hứa di nương đã lợi dụng ngươi để hãm hại cả Liên gia chúng ta.”

 

Liên Tri Tình nghe vậy, thần sắc chấn động:

 

“Ngươi nói bậy, bà ấy là mẫu thân ta, sao có thể hại ta?”

 

Hứa di nương lại bật cười lớn khi thấy ngoài kia pháo hoa bùng nổ, vui sướng nói:

 

“Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, tối nay các ngươi đều phải c.h.ế.t ở đây, ta sẽ đưa nhi nữ ta rời đi.

 

“Đợi ta lấy được mười ngàn lượng hoàng kim mà quý nhân ban thưởng, cuộc đời ta từ đây an nhàn, không còn lo nghĩ.”

 

Liên Tri Tình nghe vậy, mừng rỡ lao tới:

 

“Mẫu thân, mau đưa con đi, con không muốn ở lại chốn quỷ quái này nữa!”

 

Hứa di nương lạnh lùng đẩy mạnh nàng ra:

 

“Đồ nha đầu hèn mọn, cút xa ta ra, đừng đụng vào người ta.”

 

Nàng vươn tay đỡ lấy Hướng Vãn, nói:

 

“Đây mới là nhi nữ ruột của ta.”

 

Hướng Vãn trong ánh mắt tràn đầy sự không thể tin, quay đầu nhìn về phía ta.

 

Hứa di nương khuôn mặt đầy vẻ đắc ý, giọng nói lạnh lẽo vang lên:

 

“Tạ Ý Linh, ngươi không ngờ phải không? Đứa nhi nữ mà ngươi chăm sóc bao năm nay mới là của ta, còn đứa vô dụng mà ta nuôi mới chính là nhi nữ của ngươi.”

 

Liên Tri Tình cuối cùng cũng hiểu ra, hoảng loạn lắc đầu, bò qua ôm lấy chân của Hứa Vãn Anh:

 

“Mẫu thân, người nhận nhầm rồi.

 

“Con mới là nhi nữ của người.”

 

Nhưng lại bị một cước đạp ngã xuống đất.

 

“Ngươi làm sao có thể là nhi nữ của ta?

 

“Ngươi là thứ phế vật ta dốc lòng nuôi dạy ra, là món đại lễ ta dành cho Tạ Ý Linh!”

 

Hướng Vãn cũng bắt đầu hoảng loạn, trong đôi mắt dâng lên hơi nước, nàng nói:

 

“Ta không tin.”

 

Nàng ôm chặt lấy eo ta, nói:

 

“Đây mới là mẫu thân của ta.”

 

Lúc này, từ phòng giam bên cạnh, phu quân ta mới cất tiếng:

 

“Hứa Vãn Anh, ngươi lấy đâu ra sự chắc chắn rằng ngươi có thể rời khỏi đây?”

 

Hứa di nương như nghe được chuyện nực cười, liền bật cười ngả nghiêng.

 

“Liên Yên Độ, ngươi đúng là dễ bị lừa.

 

“Ta đã lừa được ngươi một lần, thì có thể lừa thêm lần nữa. Nực cười thay, ngươi không chỉ để ta lừa ngần ấy lần, mà còn vì ta mà sủng thiếp diệt thê.

 

“Nói thật cho ngươi biết, ta đã đem bản thiết kế hoàng cung trong thư phòng của ngươi dâng lên cho quý nhân. Chờ đến khi quý nhân đại sự thành công, ta tất nhiên sẽ lập công lao lớn.”

 

17

 

Đang nói chuyện, quả nhiên bên ngoài phòng giam có người tới, mở khóa cửa lao.

 

Hứa di nương vội vã chen lên phía trước, đưa tay ra định kéo Hướng Vãn:

 

“Con ngoan, mau theo mẫu thân rời khỏi đây!”

 

Hướng Vãn nép người lại, tránh khỏi bàn tay của nàng.

 

Hứa di nương còn định kéo thêm, nhưng thị vệ đứng bên cạnh lại bật cười:

 

“Nàng ta có thể rời đi, nhưng ngươi thì không.”

 

Hứa Vãn Anh kinh hãi, đứng ngây tại chỗ.

 

Phu quân ta sắc mặt nghiêm nghị, giọng lạnh lùng:

 

“Ngươi làm sao biết là ngươi lừa được chúng ta, mà không phải chúng ta lừa ngươi?

 

“Ngươi giúp Hoàng hậu và Quốc cữu làm việc, nhưng ta lại muốn báo thù bọn chúng.

 

“Năm đó, Quốc cữu hại c.h.ế.t cha ta, Hà Doanh điều tra chứng cứ từ lâu đã bại lộ mà vẫn bình an vô sự. Sao lại trùng hợp, sau khi ta về kinh, hắn lập tức bị vạch trần tội ác, kéo theo kết cục thảm bại, còn ngươi thì thuận lợi bước chân vào Liên gia?”

 

Giọng nói của hắn đầy đau khổ, mang theo vẻ phong sương của năm tháng:

 

“Những thứ ngươi truyền ra ngoài bao năm nay, đều là những gì ta muốn ngươi truyền.

 

“Đêm nay, biến loạn ở Đông Cung, bản thiết kế hoàng cung kia là giả, còn đao kiếm mà Thái tử lấy từ U Châu Thích sử chỉ là đồ kém chất lượng, giòn và không chịu nổi một đòn.

 

“Quý nhân của ngươi, không thể thành công đâu.”

 

Hứa Vãn Anh như bị sét đánh, toàn thân run rẩy, không thốt nên lời.

 

Hồi lâu, ánh mắt nàng dần chuyển sang nhìn ta.

 

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Hướng Vãn, giọng nói bình tĩnh:

 

“Hứa Vãn Anh, ngày ngươi tráo đổi đứa trẻ, ta đã tỉnh.

 

“Nhân lúc ngươi không để ý, ta đã đổi lại con mình.

 

“Những năm qua, đứa trẻ mà ngươi ngược đãi, cố ý dưỡng thành vô dụng, chính là con ruột của ngươi.”

 

Hứa Vãn Anh trợn mắt, gương mặt méo mó, phát ra tiếng gào thảm thiết:

 

“A! Các ngươi lừa ta thật thảm!

 

“Tạ Ý Linh, Liên Yên Độ, các ngươi sẽ không… c.h.ế.t tử tế đâu…”

 

Phía sau nàng, Liên Tri Tình với vẻ mặt trống rỗng, đột ngột rút trâm cài và đ.â.m mạnh vào cổ họng Hứa Vãn Anh.

 

Mãi cho đến khi m.á.u của Hứa Vãn Anh b.ắ.n lên mặt mình, nàng mới mềm nhũn người, ngã xuống ngất đi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.
Bảo vệ nội dung