“. . . Tôi không biết.”
“Chắc là ba chồng cô đấy.” Lão hình cảnh vô thức bổ sung.
— Trong nhận thức của ông ta, con người không thể qua hơn hai mươi năm mà vẫn không già, vậy nên chắc chắn phải là con cháu.
Còn tôi thì toát mồ hôi lạnh nắm chặt tấm ảnh trong túi, nhìn chằm chằm vào tấm bảng ghim gỗ bần trước mặt, ánh mắt dõi theo đến nguồn gốc của mọi lịch sử: năm 1130 TCN, Triều Ca.
Nếu, giả sử nếu, tất cả những người chúng ta nhìn thấy xuất hiện trong bức ảnh sau này, đều là Khương Thiên Kỳ. Vậy dựa vào đâu chúng ta lại cho rằng, anh chỉ sống được một trăm năm mươi tuổi?
Từ Thiên Y ghi chép lại những sự kiện lịch sử này.
Liệu có khả năng tất cả những điều này đều liên quan đến Khương Thiên Kỳ?
Giả thiết này khiến tôi thoáng chốc lạnh sống lưng.
—— Người chồng nằm bên gối tôi mỗi đêm, có thể đã tồn tại trên mảnh đất này suốt ba nghìn năm rồi.
Khoảng thời gian dài đằng đẵng ấy như nuốt chửng lấy tôi.
Đến nỗi khi xuống lầu, tôi vẫn còn choáng váng.
Hướng dẫn viên lại bám theo: “Đi tham quan huyện Kỳ một ngày nhé?”
“Chúng tôi đến đây để điều tra vụ án.”
“Hiếm khi đến đây mà bỏ qua lăng mộ Trụ Vương thì đáng tiếc lắm!”
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Tôi nắm bắt được từ khóa quan trọng, tách cảnh sát Nhậm đang quấn quít với hướng dẫn viên ra: “Anh nói gì? Ở đây có lăng mộ Trụ Vương sao?”
Hướng dẫn viên xùy một tiếng: “Cô nói vậy là sao, vùng đất này ngày xưa gọi là Triều Ca mà!”
Tôi giật mình!
Tấm bảng gỗ bần của Từ Thiên Y. . . Giấc mơ kỳ lạ. . .
Tôi mơ hồ nhớ trong giấc mơ, vị Đế quân đứng trên đài cao nhìn tôi chính là Trụ Vương!
Thương Trụ Vương dời đô đến Triều Ca, sau đó bị Tây Chu đánh bại, triều đại tám trăm năm của nhà Thương từ đó chấm dứt.
—— Điều này có liên quan gì đến Khương Thiên Kỳ không?
“Tôi muốn đi xem lăng mộ Trụ Vương!”
Cảnh sát Nhậm sửng sốt: “Chồng cô đang ở trong tù, người thứ ba thì đã ăn thịt sáu người, cô còn không biết đang mang thai thứ gì, mà bây giờ cô muốn đi tham quan du lịch? !”
Tôi kéo anh ta lên xe, kể về giấc mơ của mình. cảnh sát Nhậm nhíu mày: “Sao, giờ lại thêm chuyện kiếp trước kiếp này à? Chồng cô là Thương Trụ Vương, cô là Đắt Kỷ, hai người đầu thai tái sinh để tiếp tục duyên kiếp trước, chuyên gây họa cho một cảnh sát giao thông là tôi à? Hay là kiếp trước tôi là thái giám bên cạnh hai người?”
“Không phải! Tôi chỉ là một nô lệ, địa vị rất thấp, sống trong nhà đất, cách xa Thương Vương lắm. Chồng tôi. . . anh ấy còn chẳng xuất hiện. Tôi thậm chí chẳng mơ thấy chàng đẹp trai nào cả.”
Cảnh sát Nhậm: “Vậy tối nay cô cố gắng mơ tiếp đi, mơ đẹp hơn chút, cố làm Đắt Kỷ nhé.”
Tôi: . . .
8
Lăng mộ Trụ Vương chỉ là một đống cỏ dại, chẳng có gì đáng xem, tôi cũng chẳng thấy quen thuộc gì.
Hướng dẫn viên thấy chúng tôi chán ngắt, vội nói: “Phía trước còn có gò Hoàng đế, động Nương Nương, hương khói rất thịnh vượng!”
“Tên gì kỳ cục vậy? Địa điểm du lịch của anh có đàng hoàng không đấy?” Cảnh sát Nhậm tức giận.
Hai người lại cãi nhau, tôi nhìn về phía gò đất xa xa, cảm thấy quen thuộc.
Vị trí tôi đứng trùng khớp với khung cảnh trong mơ.
Cánh đồng trước mặt từng là quảng trường rộng lớn, một con đường thẳng tắp xuyên qua đường cao tốc, dẫn đến ngọn đồi xa xa.
Hai bên đường thỉnh thoảng có những người bị hiến tế, chúng tôi bưng những chậu vàng đi về phía hang động, trên đài cao, Đế quân lạnh lùng nhìn xuống. . .
“Đi thôi!” Tôi mở cửa xe ngồi vào.
Mười lăm phút sau đến được động Nương Nương.
Càng gần đến đích, tôi càng hưng phấn.
Đúng rồi! Chính là nơi này!
Trải qua ba nghìn năm phong sương, cửa hang đã bị bào mòn, lộ ra nhiều mỏm đá hơn.
Bên trong, bàn thờ thần cũng đã thay đổi hoàn toàn, người ta đặt tượng Phật, chất đầy từng lớp nến đỏ.
Nhưng tôi biết đây chính là hang động trong mơ.
Hễ đã tự minh oan, tự nhiên sẽ bị xem là kẻ thấp kém hơn người khác.
Bởi vì những gì người tự minh oan làm đều nhằm mục đích nhận được sự công nhận của người khác.
Tự đặt mình vào vị thế yếu, mong rằng người khác sẽ công bằng mà phán xét mình — đó tuyệt đối không phải là lựa chọn tốt.
“Là do phụ thân suy nghĩ chưa thấu đáo, may mà Đồng nhi con cẩn trọng, tinh tế. Vậy theo con, nên xử lý thế nào cho ổn thỏa?”
Ta ghé sát tai phụ thân, khẽ thì thầm mấy câu.
Ban đầu phụ thân nghe xong thì tròn xoe mắt, kế đến không ngừng xuýt xoa khen ngợi, cuối cùng bật cười ha hả, vỗ tay tán thưởng.
“Đồng nhi quả không hổ là tài nữ, cách làm kinh thiên động địa như thế này, chỉ có con mới nghĩ ra được!”
“Danh tài nữ chẳng qua là lời đùa cợt giữa bạn bè khuê phòng, không đáng coi là thật. Phụ thân, cách này liên lụy rất lớn, chỉ cần một bước đi sai, chúng ta sẽ có thể chuốc lấy sự phẫn nộ từ mọi người. Nhưng nếu Cố gia đã muốn bôi nhọ danh dự phủ tướng quốc, chúng ta không thể chỉ chịu khổ một mình.”
“Đúng! Cớ gì chỉ có nhà họ Ninh chúng ta xui xẻo! Vu khống đích nữ phủ tướng quốc thất tiết, chuyện này vốn đã đủ chấn động. Đã vậy, thì cứ làm lớn chuyện hơn, khuấy cho nước càng đục càng hay!”
Phụ thân ngửa mặt lên trời cười lớn, rồi lập tức rời khỏi phòng.
Ông muốn dâng sớ lên triều đình để xin diện kiến Hoàng đế, sớm bàn bạc qua với người.
Tứ Hỉ đứng phía sau ta, lo lắng hỏi nhỏ:
“Tiểu thư, cách này liệu Hoàng thượng có đồng ý không?”
Ta đứng yên tại chỗ hồi lâu, dõi theo bóng lưng phụ thân mà đáp:
“Sẽ đồng ý.”
Qua những thông tin rải rác trong câu chuyện này, ta biết được rằng vị Hoàng đế trong cuốn sách này là một kẻ ngấm ngầm độc đoán và điên loạn.
Bề ngoài, hắn tỏ ra rộng lượng khoan dung, điều này thể hiện ở việc hắn không yêu cầu dân gian kiêng kỵ tên húy của mình, cũng không ngăn cản dân chúng sáng tác và cải biên hắn thành đủ mọi hình tượng. Vì thế, mọi người đều nói hắn là một vị Hoàng đế tốt.
Tuy nhiên, tính cách thực sự của hắn lại hoàn toàn không giống như vẻ ngoài ôn hòa mà hắn thể hiện trước dân chúng.
Hắn là con của Tiên Hoàng hậu, mất mẹ từ nhỏ, không phải do Thái hậu hiện tại sinh ra. Nếu không phải vì Thái hậu không có con, cuối cùng đành phải nhận nuôi hắn — một đứa trẻ mất mẹ, không được tiên hoàng sủng ái, ở vào vị trí hoàng tử chính thống nhưng lại đầy ngặt nghèo — thì ngôi vị Thái tử của hắn đã sớm không còn giữ được.
Thậm chí, dân gian còn lưu truyền một đoạn bí sử, nói rằng Tiên Hoàng hậu bị người khác ám hại mà chếc, và Hoàng đế hiện tại khi còn nhỏ đã tận mắt chứng kiến cái chếc thảm thương của mẹ mình.
Câu chuyện này quá mức kỳ quái, không nhiều người tin, chỉ có ta — một người xuyên sách — mới biết rằng lời đồn ấy chính là sự thật ẩn giấu.
Trải qua một tuổi thơ như vậy, dù là người bình thường nhất cũng khó tránh khỏi tính cách trở nên vặn vẹo, u ám.
Huống hồ, sau khi đăng cơ, Hoàng đế lại phải đối mặt với sự kiềm chế từ toàn bộ quần thần văn võ, điều này khiến hắn bên ngoài tỏ ra ôn hòa nhẫn nhịn, nhưng trong lòng lại chất chứa đầy sự bạo ngược, cuối cùng trút những mâu thuẫn và đau khổ ấy vào các hành vi trái luân thường đạo lý.
Ví như, hắn từng đột ngột tuyên bố muốn đón một sản phụ vào cung làm phi tần.
Mặc kệ sự phản đối kịch liệt của cả triều đình và hậu cung, bất chấp nguy cơ làm xáo trộn huyết thống hoàng tộc, hắn vẫn kiên quyết thực hiện.
Lại như, mối quan hệ giữa hắn và dưỡng mẫu — Thái hậu hiện tại — trên thực tế cũng không hòa hợp.
Hắn chỉ tỏ ra kính trọng bà ta trên bề mặt, nhưng đồng thời lại chia quyền lực trong hậu cung cho một người khác — Giang tần, phi tần của tiên hoàng từng không được sủng ái, hiện nay là Giang Thái phi.
Thái hậu vì để bày tỏ sự phẫn nộ, tuyên bố xuất cung lễ Phật, nhưng thực tế lại tạo ra rất nhiều dư luận trong dân gian, ngầm ám chỉ Hoàng đế bất hiếu, mong ép hắn phải cúi mình đón bà ta hồi cung.
Thế nhưng, sau năm năm, bà ta vẫn phải lặng lẽ quay lại, tiếp tục cùng Giang Thái phi đối đầu, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Một vị Hoàng đế như vậy, nhạy cảm đa nghi, nổi loạn điên cuồng, quả thật khó mà hiểu nổi làm sao hắn lại có thể giữ được tiếng thơm khoan dung độ lượng trong dân gian.
Điều duy nhất ta có thể suy đoán, chính là khát khao mãnh liệt của hắn trong việc theo đuổi và khẳng định bản thân.
Vì thế, đề xuất của ta, vừa có thể giúp hắn trấn áp toàn bộ văn thần, lại vừa có thể cho hắn thể hiện cá tính, để lại một dấu ấn đậm nét trong lịch sử — dù không phải là một đánh giá tốt đẹp, nhưng nhất định sẽ là hành động chưa từng có người trước và khó có kẻ sau.
Ta nghĩ, hắn sẽ đồng ý.
Dẫu vậy, bản chất của vị Hoàng đế này thực sự rất trái ngược luân thường, điều này có thể thấy rõ qua việc hắn từng đưa một sản phụ vào cung làm phi.
Ngay cả việc nghiêm trọng như khả năng làm rối loạn huyết thống hoàng tộc, hắn cũng không bận tâm, đủ thấy cái vẻ ngoài rộng lượng khoan dung kia chỉ là dối trá.
Thực chất, hắn chính là một kẻ điên cuồng hiếm có trong trăm năm qua.
“Hắn sẽ đồng ý.”
Ta điềm tĩnh nói.
Hoàng hậu dường như nhận ra điều gì đó, đồng tử co rút.
Giọng nàng ta run rẩy: “Bản cung không làm gì cả! Là nàng ta tự ngã vào đống lửa!”
Ta lạnh lùng nhìn nàng ta.
“Hôm nay ta cũng chẳng làm gì cả, là người tự khó sinh mà c.h.ế.t ở đây thôi.”
Nói xong, ngay cả ta cũng bật cười.
Hoàng hậu nghiến răng:
“Đồ tiện nhân, ngươi dám! Nếu ta c.h.ế.t ở đây, Hoàng thượng sẽ không tha cho ngươi đâu, Thái tử cũng không tha cho ngươi! Nhất định sẽ khiến ngươi giống như mẹ yêu tinh của ngươi —— Bị lửa thiêu thân, thân xác cho chó ăn!”
Ta chỉ vào bát thuốc đã cạn đặt trên bàn:
“Thật sao? Sau này khi mẫu hậu uống thuốc an thai, chẳng lẽ không nếm ra có gì không ổn sao?”
Trong phương thuốc của triều đại này quả thật có cách “lấy huyết bổ huyết”.
Có lẽ Hoàng hậu đã nếm ra nhưng nàng ta không quan tâm đó là m.á.u của ai.
Ta nhìn cái bụng tròn vo của nàng ta, khẽ cười: “Máu của người thân, quả nhiên bổ dưỡng.”
“Thái tử. . . Ngươi đã làm gì Thái tử!”
Giọng nàng ta run rẩy dữ dội.
Giống như đêm mẫu phi qua đời, ta cũng nằm phủ phục trên nấm mồ hoang, run rẩy đến không thở nổi.
Ta tốt bụng sửa lời cho nàng ta: “Phải gọi là phế Thái tử. Thánh chỉ do chính miệng Thánh thượng ban xuống.”
Đồng tử của Hoàng hậu đột nhiên mở to.
Ta tươi cười:
“Thuốc bổ mà ngươi uống hằng ngày, chính là m.á.u đầu tim của phế Thái tử đấy. Hiện giờ hắn ta đang thoi thóp trong phế cung đấy. Theo ý của ngươi, mỗi ngày ta lấy m.á.u của hắn ta, bây giờ hắn ta hận ngươi thấu xương rồi.”
Ánh sáng trong mắt Hoàng hậu dần dần tắt.
Nàng ta hoang mang ôm lấy cái bụng dị dạng, mặt như tro tàn.
Mùi tanh trong điện nồng nặc quá, khiến ta chóng mặt.
Khi ta bước ra khỏi cửa điện, chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại.
“Ngươi đừng vùng vẫy nữa. Đứa con trong bụng ngươi vốn đã là tử thai. Ngươi uống quá nhiều thuốc an thai, khiến tử thai phát triển quá lớn, hôm nay chắc chắn là một xác hai mạng.”
Răng Hoàng hậu “cọt kẹt” va vào nhau.
Có lẽ là lạnh, cũng có thể là do đau.
“Không thể nào, thái y nói thai nhi trong bụng bản cung rất khỏe mạnh. . .”
Ta nhìn ánh xuân tươi đẹp ngoài điện, hơi thất thần.
“Hoàng hậu nương nương, trí nhớ của ngươi kém quá. Trước đây quả thật có một thái y trẻ khuyên ngươi ngừng thuốc, nói thai nhi trong bụng ngươi có vấn đề. Chính ngươi nói hắn nguyền rủa Hoàng tử, hạ lệnh đánh c.h.ế.t hắn. Tử thai trong bụng ngươi, cả thái y viện đều nhìn ra, nhưng bọn họ không dám nói. Miệng của bọn họ, là do ngươi bịt lại.”
Ta quay đầu nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng ta.
“Mọi quả báo, cứ chịu đi. Xuống gặp những người c.h.ế.t oan kia, nhớ sám hối với họ.”
19
A Nhược báo với ta Hoàng hậu đã tắt thở khi đêm đã khuya.
Nàng ta bị đau đến chết, hình dáng khi c.h.ế.t vô cùng ghê rợn, trong Khôn Ninh cung, không một ai dám dọn dẹp thi thể.
Ta đặt chén trà xuống, đứng dậy đi đến Tê Vân hiên – nơi từng ở cùng mẫu phi.
Sáu năm trước, từ ngày ta chuyển đến Khôn Ninh cung, ta chưa từng quay lại đây.
“Mẫu phi.”
Ta quỳ ngồi trước y quan trủng* được dựng vội ngày ấy, ta hé miệng có rất nhiều lời muốn nói, cuối cùng chỉ thốt ra một câu.
(*Y quan trủng: mộ giả chỉ chôn quần áo và mũ mão của người đã khuất khi không tìm được thi thể)
“Người cứ đi đi.”
Đêm đó, ta dựa vào y quan trủng của mẫu phi, ngủ một giấc yên bình duy nhất trong sáu năm qua.
Ta lại mơ thấy mẫu phi.
Ta nghe nói, duyên phận chưa trọn sẽ dùng giấc mơ để hoàn thành.
Vì vậy tối nay, ta lại một lần nữa mơ thấy mẫu phi.
Trên người nàng không còn là bộ váy múa chuông bạc cháy xém ấy.
Nàng ấy mặc lễ phục, rạng rỡ xinh đẹp, hệt như thần phi tiên tử.
“Thanh Ngô.”
Mẫu phi cứ im lặng nhìn ta như vậy, không nỡ rời mắt.
“Từ nay về sau, mẫu phi sẽ không đến trong mơ của con nữa. Con phải chăm sóc bản thân thật tốt.”